tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20541616
Truyện dân gian Việt Nam và thế giới
30.10.2008
Nguyễn Đổng Chi
Người thiếu phụ Nam Xương

Đã lâu lắm rồi, ở huyện Nam xương tỉnh Hà Nam, có một người con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ Thị Thiết, chồng là Trương Sinh, người cùng làng. Hai vợ chồng rất yêu nhau, tuy trong cảnh túng thiếu nhưng hai người không bao giờ có lời qua tiếng lại. Chỉ có một điều là Trương hay đa nghi làm cho vợ lúc nào cũng phải ý tứ, giữ gìn.


            Lấy nhau chưa được bao lâu thì Trương bị gọi ra lính, nhập đạo quân đi dẹp giặc xâm lấn bờ cõi miền Nam nước ta.


            Lúc ấy, vợ chàng có mang sắp đến ngày sinh. Trương Sinh đi chưa được nửa tháng thì nàng sinh được đứa con trai rất kháu khỉnh. Một nách con mọn, lại có mẹ chồng già, nàng thay chồng làm đủ mọi việc. Mẹ chồng ốm nặng, nàng hết sức chạy chữa trong nửa năm trời, nhưng bà cụ không qua khỏi được. Nàng làm ma cho mẹ chồng rất chu đáo, xóm làng ai cũng khen.


            Hơn một năm sau, giặc tan, quân lính đều được giải ngũ, hồi hương. Trương Sinh về thì đứa con trai đã bập bẹ nói. Trương giơ tay bế con thì thằng bé không chịu theo.


            Anh hỏi nó:


            - Bố đây mà, sao con lại không cho bế?


            Thằng bé bập bẹ nói:


            - Bố đến tối mới đến kia.


            Trương Sinh tính đa nghi, trong lòng bực tức, nhưng không nói ra. Đợi khi đứa bé ngồi một mình, chàng gạn hỏi thì thằng bé lại nói:


            - Bố đến tối mới đến. Hễ mẹ đi, bố cũng đi theo sau; mẹ ngồi, bố cũng ngồi theo...


            Nghe con nói, Trương Sinh yên trí vợ mình đã tằng tịu với một kẻ nào trong khi mình đi vắng và kẻ ấy rất say mê vợ mình, nên mới theo lẵng nhẵng như thế! Thấy vợ mình xinh đẹp, tươi giòn, “ gái một con trông mòn con mắt” máu ghen của chàng lại càng xung lên. Trương tra hỏi vợ, giữ kín là không phải do con nói. Nàng một mực chối cãi; nhưng chàng không tin, mắng chửi, đánh đập vợ tàn nhẫn.


            Làng xóm, họ hàng biết chuyện đều đến can ngăn, chàng nhất định không nghe, cho là vợ khéo đon đả cái mồm, nên mới được lòng mọi người.


            Người thiếu phụ phẫn uất quá, ôm con khóc nức nở, rồi thừa lúc chồng sang hàng xóm, chị đặt con xuống giường chạy ra sông đâm đầu xuống dòng nước chảy xiết.


            Chồng về, biết sự chẳng lành, vội chạy ra sông, nhưng mò mãi không tìm thấy xác vợ. Đến tối đứa trẻ khóc, Trương bế con, thắp đèn dỗ nó nín. Thốt nhiên đứa trẻ chỉ vào cái bóng của Trương trên vách và nói:


            - Bố kia kìa !


            Thì ra trong những ngày Trương đi vắng, buổi tối đứa trẻ hay hỏi mẹ: “Bố đâu?”, người thiếu phụ thường  chỉ vào cái bóng của mình trên vách, nói đùa với con:” Bố kia kìa!”.


            Bấy giờ người chồng mới hiểu lời con nói. Về sau, nhân dân dựng miếu thờ nàng họ Vũ, gọi là: “Miếu vợ chàng Trương”.


 


  Nguồn: Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Sự tích cây nhãn (Em bé và Rồng con) - Phạm Hổ 28.08.2017
Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi - Maurice Durand 06.07.2017
Bụng làm dạ chịu hay là truyện thầy hít - Nguyễn Đổng Chi 06.07.2017
Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non - Nguyễn Đổng Chi 22.06.2017
Nữ hành giành bạc - Nguyễn Đổng Chi 22.06.2017
Bò béo bò gầy - Nguyễn Đổng Chi 22.06.2017
2. Sự tích trầu cau và vôi - Nguyễn Đổng Chi 11.03.2017
Nghìn lẻ một đêm (13) - Antoine Galland 20.11.2016
Nghìn lẻ một ngày (18) - FRANÇOIS PÉTIS DE LA CROIX 20.11.2016
Nghìn lẻ một đêm (14) - Antoine Galland 20.11.2016
xem thêm »