tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21098346
Tiểu thuyết
06.12.2010
Triệu Xuân
Bụi đời

Hai đứa nhìn nhau, ngậm ngùi. Phi rời mắt khỏi mắt Diệp, ánh mắt nó chiếu vào khoảng ngực lộ ra của Diệp, rồi đá lông nheo một cái. Ám hiệu từ những ngày còn đưa đón lả lơi với khách. Diệp nhận ra liền. Mùi ngai ngái thơm thơm của miếng á phiện trong ngực Diệp tỏa ra. Nghĩ đến nó, Diệp bỗng nổi da gà. Ca sóc tế nhị đứng ở cửa đợi Diệp từ biệt bạn.


Sự cám dỗ không phải ở nơi xa xôi nữa, mà gần kề, chỉ cần Diệp thò tay vào ngực mình là có liền. Nhưng Diệp sợ. Không hiểu Diệp sợ cái gì. Mơ hồ như một điều không có thật, đó là phẩm chất Người còn lại ở trong Diệp, chưa bừng sáng hẳn, nhưng cũng đủ để cô không đưa tay vào ngực lấy miếng á phiện ra. Miếng thuốc màu đen bọc trong ni lông, đã trở thành mục đích của việc kiếm tiền hàng đêm của bao cô gái bán thân cho khách làng chơi. Miếng thuốc ấy giờ đây đang ở trong áo coóc xê, ở khoảng giữa hai bầu vú đang bắt đầu săn lại sau bao năm bị tàn phá. Chỉ cần một vài giây, đưa tay lấy ra, thảy vào miệng. Thế là cơn phê sẽ đến. Tâm hồn lại đi mây về gió, lại được nghe những âm thanh du dương, được bay trong vũ trụ, đặt chân tới những hành tinh lạ. Diệp toát mồ hôi khi nghĩ đến giây phút sung sướng và khoái lạc do á phiện đem lại. Thật lạ kỳ. Diệp không biết cây thuốc phiện là loại cây gì mà nó đem tới cho người xài nó cảm giác tuyệt vời đến thế. Cho dù thân tàn ma dại vì làm đĩ, nhưng đến cữ mà có thuốc chích, Diệp lại thấy mình là “nữ hoàng”. Mọi sự đê tiện, thấp hèn, khổ ải nhẹ tựa lông hồng. Và quên hết. Chỉ còn lại trong tâm não sự giao thoa của những làn sóng cảm giác kỳ thú không gì sánh được. Đúng là không gì sánh được. Đồ ăn ngon, khoái cảm nhục dục... cũng không bằng khoái cảm ma túy.


Mười sáu tuổi bị cướp trinh, biết mùi chung chạ xác thịt, từng sống “già nhân ngãi, non vợ chồng” với Nam Hải, từng làm đĩ thực thụ để kiếm tiền chích choác..., đến nay đã hai mươi hai tuổi rồi, tuổi của ham muốn tình yêu và chăn gối, vậy mà Diệp dửng dưng! Gần nửa năm vào Fatima, chưa một lần Diệp tơ tưởng đến chuyện ấy. Thậm chí, chỉ cần nghĩ đến nó, cô đã thấy nhờn nhợn vì nhàm chán. Nhưng á phiện thì đêm nào cô cũng thèm nhớ. Không đêm nào cô không mơ tới hẻm Nhạn Trắng với những mũi chích của mụ Kim Chi hoặc con gái mụ, con bé Ngọc Liễu. Không đêm nào Diệp không mơ tới những điếu thuốc phiện được ông Nam Hải “thưởng” khi Diệp làm cho ông ta tột cùng thỏa mãn. Thuở ấy, cô được thỏa thuê hút. Vì muốn hút thỏa thuê mà ngày nào cô cũng làm cho ông già ngoài sáu chục tuổi no nê tình ái và no nê khói thuốc. Cô đã học được từ Phi đủ các ngón nghề làm cho đàn ông đê mê để đạt mục đích là được ông chủ “thưởng” bằng thuốc phiện. Tự mình bồi tiêm cho mình, cô đã nướng những điếu thuốc thiệt bự, để hút cho đã điếu, và rít những hơi thiệt dài, rồi ém khói trong phổi không cho thoát ra ngay. Được ăn diện, được hút, được làm tình... mà không phải làm gì ngoài một việc chiều chuộng, ân ái với ông chủ, bồi tiêm cho ông chủ. Diệp coi những năm ấy là đoạn đời cực lạc, căn nhà ông Nam Hải là thiên đường của mình.


Từ thiên đường, cô rơi xuống vực thẳm khi rời khỏi nhà Nam Hải. Sau này, khi nghĩ lại, cô không cho là mình bị rớt xuống vực thẳm nữa. Cô hiểu rằng, cái thiên đường kịp nối liền với vực thẳm, cùng trên một con đường đời của cô. Cô hiểu rằng, cái vực thẳm nọ chính là sự tiếp nối tự nhiên của thiên đường. Cô mê mải hưởng cực lạc trên thiên đường đến mức quên cả Tuấn, người mà cô nghĩ là không thể quên. Cô đã quên hẳn Tuấn cho đến khi cô gặp lại Tuấn, rồi lơ Tuấn đi trong khu chích choác ở ga Sài Gòn. Ở đáy vực thẳm, cô tìm ra tiền để chích. Và vực thẳm lại biến mất. Á phiện nước lại đưa cô bay lên thiên đường. Thế đó. Ma túy là thế! Một đêm đưa đón khách, mời chào khách, làm cho khách thỏa mãn, được bao nhiêu tiền, cô lại hoán đổi thành á phiện nước để “cất cánh” lên thiên đàng. Cô lừa lúc khách quá đê mê mà móc bóp của khách, lột đồng hồ của khách rồi bỏ chạy... Chả có gì đáng mắc cỡ. Được lên thiên đường là cứu cánh. Ăn cắp chỉ là phương tiện. Làm đĩ chỉ là phương tiện. Nó chỉ là phương tiện để kiếm ra tiền. Việc gì phải suy ngẫm, băn khoăn về nó. Miễn là có tiền. Có tiền mua tiên cũng được. “Tiên” đối với Diệp chính là á phiện.


Những ngày đầu vào Fatima đối với Diệp thật là cực hình. Bác sĩ Thọ, cô y tá Mai, chú Quang, Ca sóc... là những người luôn luôn có mặt bên giường của cô. Mở mắt ra là cô thấy một trong những gương mặt ấy. Họ như những con quỷ hút máu dân ghiền. Dưới con mắt của người đang trong cơn vã, họ quả là những con quỷ khát máu. Khi người ta vã, chỉ cần chích một xê là cơn đau mất liền. Đằng này, họ lại cắt ngang, không cho ma túy vô cơ thể nữa. Diệp tự siết cổ, không được, cô liền tuyệt thực.


Diệp tuyên bố tuyệt thực để chết chứ không thèm chữa ghiền. Phương pháp cắt ngang khiến cơ thể người ghiền đau đớn từ trong xương tủy. Rồi họ châm cứu. Cô giãy giụa không cho họ châm cứu. Cô thề sẽ cắn lưỡi chết nếu họ đụng đến người cô. Họ kiên nhẫn nằn nỉ, thuyết phục không được, đành phải dùng biện pháp cưỡng bức châm cứu. Về sau này, khi cắt được cơn ghiền, cô được bác sĩ Thọ giải thích:


- Tôi châm cứu vào các huyệt này để phục hồi hệ thống tạo âm hỏa của cơ thể, giúp cô không còn thấy lạnh, thấy đau nhức trong xương. Trong Đông y, người ta rất trọng hệ thống năm cơ năng: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Người ghiền nặng thường rơi vào trạng thái hỏa (phát nhiệt) tăng, mộc (phát động) tăng, thổ (tiết xuất) tăng, nhưng kim (hấp thu) và thủy (tàng trữ) thì lại giảm. Nguyên nhân của mọi rối loạn trong cơ thể người ghiền là do cơ năng hỏa vượng, nó làm hưng phấn hai cơ năng mộc và thổ, làm cho chúng vượng theo; nó ức chế hai cơ năng hấp thu và tàng trữ (kim, thủy) làm cho chúng suy yếu. Bởi thế, châm cứu giảm được cơ năng phát nhiệt xuống, tức là duy trì được nguồn tạo âm hỏa, thì toàn bộ năm cơ năng sẽ được hiệu chỉnh... Châm cứu vào tất cả hệ thống huyệt cần châm cứu, đồng thời với việc uống thuốc và xoa bóp, tắm mát, vận động cơ thể... nhằm tạo nên sự tương ứng với khí và kinh bệnh để điều hòa các cơ năng. Cùng với năm cơ năng, cơ thể có mười hai đường kinh. Đó là hệ thống ăng ten của mười hai tạng phủ, vận hành khí hóa. Chúng quan hệ mật thiết với năm cơ năng phổ biến. Trong mười hai đường kinh ấy, kinh nào cũng có huyệt chẩn đoán, đó là những mộ huyệt, bối du huyệt và một số huyệt nhạy cảm khác thường trên lộ trình của kinh bệnh. Khi tôi ấn đầu ngón tay vào huyệt chẩn đoán mà cô cảm thấy đau đớn tức là đường kinh tương ứng với chứng bị bệnh. Khi điều trị đúng, tức là tôi điều chỉnh được khí hóa của nó, thì cảm giác đau đớn sẽ bị xóa bỏ... Cô có hiểu không?


- Tự nhiên mà bác sĩ khám phá ra những điều đó à?


Bác sĩ Thọ vừa rút những cây kim cuối cùng khỏi cơ thể Diệp, mỉm cười với cô:


- Không phải tự nhiên. Không có nỗi đau nào là riêng của một người. Thấy cô đau đớn, thấy các em vì xì ke mà đau đớn, tôi cảm thấy chính mình đang đau. Tôi đã tìm ra bí quyết của việc châm cứu để cắt cơn đau trong tâm trạng dường như chính mình bị đau đớn vật vã.


- Thưa bác sĩ! Cháu hiểu... - Diệp xúc động nói. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi bị bắt vào Fatima, cô lộ rõ vẻ xúc động trước bác sĩ.


- Hiểu ra vấn đề, vậy cô hãy ủng hộ chúng tôi...


- Nghĩa là làm gì ạ? - Diệp hấp tấp ngắt lời.


- Trước hết là làm cho chính bản thân cô. Cô hãy tự lo cho chính bản thân cô. Châm cứu, uống thuốc phục hồi sức khỏe, tắm mát, xoa bóp, vận động thân thể, ăn uống và ngủ điều độ... Kế đó, cô hãy lựa lời cho khéo, động viên các bạn cô cùng làm như cô.


- Với ma túy, không ai được cưỡng lại ham muốn của người khác. Đó là luật của giới bụi đời!


- Em là một cô gái còn trẻ và đẹp.


Diệp không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trước giọng nói ấm áp, chân tình của bác sĩ. Lẽ ra, sau câu Diệp đáp lại với cái giọng của dân anh chị, bác sĩ sẽ nóng giận, nạt nộ hay chí ít cũng tranh luận, áp đảo cô, nào ngờ ông buông một câu rất chân tình, không ăn nhập gì với vấn đề đang nói. Điều đó khiến Diệp không biết đối đáp ra sao.


- Em có nghe tôi nói?


- Dạ nghe.


- Và điều ấy đúng chứ?


- Thưa bác sĩ, tôi không biết ạ. - Giọng Diệp lạnh lùng.


- Tôi biết là em biết. Em biết nhiều điều...


- Bác sĩ muốn nói tôi là kẻ lõi đời, vì đã lăn lóc với đời...


- Tôi không hề muốn nói đến điều đó. Ở đây, không ai đếm xỉa đến quá khứ của nhau. Những người vô đây có quá khứ ra sao, không quan trọng. Bới đống rác ra chả được thơm tho gì. Quan trọng là hiện tại và tương lai. Bởi vậy, tôi mới nói với em: Em là một...


Diệp vội ngắt lời:


- Thưa bác sĩ, tôi hiểu ý bác sĩ.


- Tôi biết, em đã quá nhàm tai với những lời khen của đàn ông. Nhưng đó là chuyện quá khứ của em. Vô đây, nếu có ai khen em, đó sẽ là những lời chân tình. Lời khen chân tình chắp cánh cho con người. Lời khen xạo vùi dập con người.


- Vả chăng, theo em hiểu, thưa bác sĩ, - đột nhiên Diệp xưng em với bác sĩ - lời nói của bác sĩ vừa rồi chưa hẳn là lời khen, có lẽ nó là lời chẩn đoán bệnh trạng thì đúng hơn?…


Bác sĩ Thọ gật đầu. Ông thấy thú vị khi nói chuyện với học viên này. Một cô gái thông minh. Có lẽ đã có thời cô được học hành và giáo dục chu đáo.


- Và sự chẩn đoán chính xác luôn luôn đi đến kết quả tốt đẹp là tìm ra cách chữa trị thích hợp.


- Đúng. Và bệnh nhân sẽ khỏi. Tôi tin điều đó sẽ xảy ra. - Bác sĩ Thọ khẳng định.


Diệp không nói gì. Cô còn trẻ, cô rất đẹp, lẽ ra cô sẽ là một cô giáo hay một nghệ sĩ, một ca sĩ, hoặc có thể cô là một kỹ sư, vì cô thông minh lắm! Đó là những lời Ca sóc nói với Diệp khi đưa cô đi bệnh viện thăm Phi. Bác sĩ Thọ cũng nói với hàm ý đó. Ngọc Diệp! Mi có nghe mọi người ở Fatima nói với mi những lời chân tình như thế để làm gì không? Họ muốn lôi mi ra khỏi vực thẳm. Họ muốn tự mi cứu lấy chính cuộc đời mi.


Từ bỏ ma túy, điều đó xem ra Diệp có thể làm được. Nhưng để trở lại đời thường, sống có tình yêu, có hạnh phúc, trở thành cô giáo, thành ca sĩ thì... Chao ôi! Diệp thấy nó viển vông quá. Một con ghiền xì ke, một con đĩ rạc đĩ rài làm sao trở lại đời thường được? Diệp nhớ đến câu chửi của người hàng xóm kề nhà Phi. Họ muốn cho những con đĩ, con xì ke chết đi... Trở lại đời thường - Điều đó sẽ không bao giờ tái xuất. Cánh cửa của cuộc sống bình thường đã vĩnh viễn đóng chặt trước Diệp, nó loại trừ Diệp ngay từ đêm thất trinh với Nhân đại bàng tại nhà Phi. Ngay cả đến lúc này, Diệp vẫn cay đắng và tủi hổ nhớ lại cảm giác khác lạ ập đến, làm tan biến ý thức của Diệp trong giờ khắc mà lẽ ra cô phải tự vệ đến cùng để bảo vệ trinh tiết, phẩm giá của mình. Diệp càng nguyền rủa Thượng và má cô. Hai kẻ ấy chính là nguyên nhân gây ra bi kịch của đời cô.


Một mình đối diện với quá khứ, Diệp lại khóc. Đêm xuống lâu rồi. Chương trình truyền hình dứt lâu rồi. Chương trình văn nghệ của Đài Hà Nội - đọc truyện đêm khuya - cũng qua lâu rồi. Fatima yên ắng quá. Diệp khóc thầm, nước mắt lăn từng giọt thấm vào lòng bàn tay cô. Hai tay ôm lấy mặt, cô nằm nghiêng, lặng lẽ khóc. Đầu óc rỗng không. Cô không nghĩ nữa. Khóc được, lòng nhẹ đi, đỡ phải dằn vặt suy tư.


Miếng á phiện bọc trong bao ni lông nằm trong ngực. Từ lúc ở bệnh viện về tới giờ, đã ba bốn lần Diệp thò tay vào coi nó còn không. Nó vẫn nằm trong ngực, ở khoảng giữa hai bầu vú. Diệp trùm kín tấm mền lên đầu, rồi lại một lần nữa lấy miếng thuốc ra. Nước miếng ứa từ hai hàm răng. Cô cảm thấy có ai theo dõi mình. Cô nhét miếng thuốc vào ngực, rồi mở tấm mền ra quan sát. Không có ai cả. Tất cả đã ngủ yên. Từ dưới tầng trệt, nơi phòng khách, có treo chiếc đồng hồ lớn. Nó vừa điểm chuông báo hai giờ sáng. Diệp lại trùm kín mền, lấy miếng thuốc ra, bỏ lớp ni lông và... Không! Không được! Tốt nhất là nên vứt nó đi. Không được làm bậy. Ai tái sử dụng ma túy sẽ bị kỷ luật. Hình phạt kéo dài một tháng. Đây là hình phạt duy nhất ở trường này: phải ở cách ly với mọi người, không được đi lại tự do, không được ra ngoài cổng trường. Đành phải vứt bỏ đi thôi. Nếu lộ ra, ta sẽ không được đi ra ngoài nữa. Nếu lộ ra, liệu ta có còn được mọi người đối xử ân cần như mấy tháng qua nữa không?


Diệp đưa miếng á phiện lên miệng, lại ngừng nửa chừng. Một lát sau, cô đưa lên mũi ngửi. Mùi thuốc lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng khiến cô nằm không yên. Cơn thèm nhớ bừng bừng trỗi dậy. Diệp nắm tay lại, gói miếng thuốc vào bao ni lông như cũ rồi nhét vô ngực.


Một phút sau, cô lấy miếng thuốc ra.


Đồng hồ điểm ba tiếng chuông. Ba giờ sáng rồi. Diệp cắn răng thật chặt, môi bặm lại, mở toang mền ra, cô nằm thẳng chân, thẳng tay, cố quên miếng thuốc. Cô ao ước giờ này mọi người đã thức dậy, trời sáng hẳn, để cô không còn cơ hội. Nhưng trời vẫn chưa sáng. Lác đác có tiếng gà gáy. Đêm đầu đến Fatima, Diệp còn nhớ, cô khóc và thức suốt đêm; tiếng gà gáy đêm ấy cũng xao xác như vậy. Cô lại bóc bao ni lông. Lần này thì cô đưa hẳn miếng thuốc vào miệng. Lưỡi cô đón nhận miếng thuốc mềm mại, răng cô từ từ khép lại. Nhưng... cô lại há miệng, nhè miếng thuốc ra, lại gói lại. Nước miếng nhễu ra lòng bàn tay. Cô liếm lòng tay mình, lòng tay có vị thuốc. Thèm quá! Nhớ quá! Không phải thèm bản thân miếng thuốc này, mà là thèm nhớ cái cảm giác sau khi ngấm thuốc. Thèm nhớ da diết. Thảo nào người ta dùng từ “ma túy” để kêu tên thuốc! Thật chính xác. Cơn say ma quỷ. Nó bám riết lấy Diệp. Nó xoắn lấy tâm can Diệp. Nó không buông tha Diệp nữa. Khoái cảm phê không bao giờ nhàm chán. Nó kích thích Diệp không ngừng. Càng chơi xì ke, khoái cảm phê càng mới lạ... Nhớ thèm trạng thái ngất ngây quá. Thuốc phiện ơi! Ta không bỏ mi được. Làm khỉ gì có tương lai. Tương lai của ta, nếu có, là miếng thuốc phiện này. Chấm hết! Đừng có thuyết lý dài dòng lãng nhách. Làm quái gì có nhân phẩm, tình yêu, niềm tin. Rỗng tuếch cả! Bịp bợm cả! Hư ảo cả! Chỉ có á phiện là đích thực! Chỉ có á phiện mới là hạnh phúc! Hiện tại, tương lai nằm gọn trong miếng á phiện này!


Đồng hồ điểm bốn giờ sáng.


Miếng á phiện đã chiến thắng. Cuộc chiến chấm dứt. Diệp bị bắt làm tù binh. Cô nhét miếng thuốc vô miệng, tay cô run bắn lên, răng nhai ngấu nghiến như sợ ai cướp mất. Rồi cô nuốt.


Nửa giờ sau, Diệp chạy vào toa lét, nôn thốc nôn tháo. Không còn gì để nôn nữa! Ruột cô cuộn lên, người nhễ nhại mồ hôi. Mật xanh, mật vàng tuôn qua miệng cả rồi mà cảm giác nôn ói vẫn chưa thôi tra tấn cô. Chỉ cần có người vô lúc này là cô bị lộ tẩy. Chợt nhớ ra điều ấy, cô lết tới cửa, cài chốt lại. Lại nôn, nôn khan. Ruột đau thắt. Mắt nổi vằn gân máu. Đầu nhức nhối. Người Diệp nóng ran. Cô gục xuống.


Chưa bao giờ Diệp trải qua trạng huống này. Chưa bao giờ cô phải ngưng thuốc quá năm ngày, cho nên cô không hề biết rằng, kẻ nào cai thuốc, khi chơi lại, sẽ bị hành rất dữ, giống hệt lần đầu mới đến với nàng tiên nâu. Người ta phá cửa toa lét và thấy Diệp đang sốt mê man bên đống đờm dãi lầy nhầy tanh tưởi.


Tín Tạczăng nghiêm mặt hỏi:


- Ai phải chịu trách nhiệm về việc học viên Diệp tái sử dụng ma túy?


Chuyện đó vẫn thường xảy ra, ai cũng biết vậy. Nhưng đây là trường hợp đặc biệt: Học viên Diệp được ưu tiên đi thăm bạn, có đội phó bảo vệ đi kèm. Khi nhập trường, đích thân đội phó Hùng xả láng trực ca đó. Vì sao Ca sóc để học viên mang thuốc phiện trong người? Vì sao đội phó Hùng không khám xét học viên Diệp khi nhập trường?


- Tôi có lỗi. Tôi nghĩ là học viên Diệp được anh Ca giám sát, tôi tin anh Ca, vì thế tôi đã không khám xét...


Ca sóc đáp:


- Lỗi ở tôi. Tôi đã không rời mắt khỏi Diệp, duy chỉ có mười phút, cô Phi xin phép cho nói chuyện riêng với Diệp...


- Hừ. Mười phút à! Giờ thì anh mở mắt ra chưa? Chỉ cần một giây cũng đủ trao cả kí lô á phiện, chứ mười phút thì chết hết trơn còn gì. - Tín Tạczăng giận dữ, mặt tái đi - Bây giờ, cô ấy phải đi cấp cứu vì sốt quá cao. Nếu cô ấy chết, các anh có làm cho cô ấy sống lại được không? Cứu được một người khỏi á phiện, bao nhiêu là công phu. Vậy mà các anh... Hừ! Mười phút. Hừ! “Tin anh Ca”. Các anh ngây thơ quá! Đoạn trường các anh qua cả rồi mà còn ngây thơ quá! Chính bản thân mình còn không tin mình nữa là. Lúc tỉnh thì hứa hẹn. Lúc đói thuốc lại lao vào. Một triệu lần hứa hẹn để rồi một triệu lần nuốt lời hứa. Các anh mụ mẫm cả rồi sao? Viết kiểm điểm ngay. Chiều nay nộp cho tôi. Tôi biết nói năng làm sao với giám đốc bây giờ? Tôi đi gặp giám đốc đây!


Tín lừ mắt đỏ ngầu vì giận dữ nhìn Ca và Hùng, rồi bước đi. Đúng lúc đó, ông Quang xuất hiện:


- Tôi đây, khỏi phải đi nữa.


- Dạ, thưa chú... - Hùng gãi tai, ấp úng.


- Khỏi nói nữa. Tôi biết cả rồi! Bây giờ ta bàn qua chuyện khác. Làm cách nào để đưa cô Phi nhập trường?


Cả ba sững người. Những tưởng ông Quang sẽ kỷ luật ban chỉ huy đội bảo vệ, nào ngờ ông bỏ qua, nói đến chuyện khác. Ông Quang nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ, rành rọt nhưng ấm áp, thân tình như đang bàn chuyện gia đình cùng vợ con:


- Tôi đã làm việc với bác sĩ bệnh viện trưởng. Đồng chí ấy cho biết, cô Phi phản đối gay gắt việc đưa cô ấy vô trường. Cô ấy nói: “Mấy ông Fatima bắt tầm bậy. Tôi chỉ là khách qua đường, không phải dân ghiền. Bằng chứng là từ khi phục hồi sức khỏe đến nay, tôi có vã đâu. Chứng tỏ rành rành, tôi không phải dân ghiền”.


- Cô ấy vẫn chơi lén. Có kẻ tiếp tế cho cô ấy. Chính cô ấy trao thuốc cho học viên Diệp. - Ca sóc nói một hơi.


- Tôi đã nói chuyện ấy. Bác sĩ bảo: “Các anh phải có bằng cớ xác đáng, tránh làm ầm ĩ tại bệnh viện”.


Vẫn Ca sóc lên tiếng:


- Thưa giám đốc. Hãy để tôi. Tôi có cách ạ.


(còn tiếp)


Nguồn: Bụi đời. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Văn học tái bản lần thứ 10 năm 2009.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »