tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21085632
Tiểu thuyết
03.12.2010
Triệu Xuân
Bụi đời

Còn sớm, nó phất phơ một lát quanh các phố rồi đi đến điểm hẹn. Theo đúng hẹn, đêm nay nó và Tuấn sẽ đánh quả ở Phú Nhuận. Căn nhà sát mép cầu Bông. Thằng Ngọ với Tuấn, cả hai đều bơi lặn rất giỏi. Điều này khiến đại ca của nó rất phục. Khi Tuấn chịu nhập vô hội ăn chơi của Nhân đại bàng, chúng nó trúng quả liên tiếp. Hầu như tất cả các vụ đánh bằng đường thủy đều rất êm ái. Ngọ đã cố ý giấu tung tích, chỗ ở của Tuấn, coi Tuấn là của riêng mình. Ngọ đã tính đến lúc Nhân sa cơ lỡ vận, thì nó vẫn phây phây làm ăn. Quả đêm nay do Tuấn phát hiện. Chính Tuấn đã chở xích lô đưa thân chủ từ trạm phát hàng Tân Sơn Nhất về nhà. Chính Tuấn mai phục suốt mấy ngày sau đó. Cho đến hôm qua, Tuấn thấy khách đến mua hàng. Tuấn đón Ngọ ở điểm hẹn, hai đứa chờ khuya để hành sự.


- Đúng là nhà chỉ có hai chị em à?


- Chính nó kể mà. Ba mẹ nó chết cả rồi. Đây là quà của thằng anh nó từ Bỉ gửi về. Tao đã giúp nó nhận và kiểm hàng nên nó mau chuyện lắm. Phải công nhận, cô giáo này có giọng nói rất tuyệt.


- Em nó, trai hay gái?


- Gái, sinh viên, còn đẹp hơn cả chị. Tao vô nhà, gặp nó rồi.


- Ô kê!


Hai đứa cặp sát chiếc ghe vào bờ, rồi leo lên cây dừa. Thằng Ngọ liệng củ khoai mì xuống đất. Con chó trong nhà chạy ra. Nó ăn củ khoai rồi vô bậc thềm nằm ngủ luôn cho đến chết. Hai đứa lặng lẽ tụt xuống theo tàu dừa, qua bờ rào bằng kẽm gai. Căn nhà xây lợp tôn không có lầu. Trong nhà không có cửa sắt. Tuấn để ý từ bữa trước: Cái chốt cửa ở vị trí rất dễ móc lên. Thằng Ngọ thò bình xịt thuốc mê qua cửa sổ. Hai chị em cô giáo ngủ chung giường. Thằng Tuấn dùng móc sắt dễ dàng mở cửa. Chúng nó mở tủ, lấy hết tiền; không có đồ nữ trang trong tủ. Với hoàn cảnh như vậy, hai chị em cô giáo chắc chắn không có của chìm.


Chúng nó, như hai con thú, say sưa ăn thịt mồi. Chúng đâu có biết rằng còn một người đàn ông trong căn nhà này. Anh là sĩ quan quân đội, vừa từ biên giới về phép thăm cô giáo - người yêu của mình. Đêm qua, cô giáo mời anh nghỉ lại. Hai chị em kê một cái ghế bố ở phía trong được cách ngăn với phòng ngoài bằng vách ván ép. Anh chợt tỉnh dậy khi linh cảm có tiếng động bên ngoài.


Ngọ và Tuấn vừa xóa sạch dấu vết. Trên giường, hai chị em cô giáo vẫn ngủ mê mệt. Qua ánh đèn ngủ, anh bộ đội kinh ngạc khi thấy cả hai chị em đều khỏa thân...


Hai bóng đen chỉ còn cách cánh cửa một mét là bước ra ngoài.


- Đứng lại! Không tao bắn! - Anh bộ đội thét lên.


- Biến! - Thằng Ngọ ra lệnh cho Tuấn, đồng thời rút dao quay ngoắt người phóng vào đối thủ. Mũi dao cắm phập vào ngực anh bộ đội cùng lúc với tiếng nổ đanh gọn của khẩu súng ngắn.


Cả hai đều rất thiện nghệ. Ngọ trúng đạn.


Vô tới bệnh viện, cả hai đều tắt thở.


*


Một lần nữa, Tuấn lại hên. Sau khi nhận tiền xe của Diệp và Phi, nó bơm được hai xê đúp á phiện nước vô tĩnh mạch. Tuấn đẩy xích lô qua khỏi khách sạn Lê Lai đi lên ngã Sáu, tấp vào lề đường phía đầu Ngô Tùng Châu, leo lên thùng xe nằm xuống. Nó tính sẽ nằm đây thưởng thức khoái cảm do á phiện mang lại, rồi trở dậy đạp ra Xô Viết Nghệ Tĩnh, khúc Tao Đàn, kiếm con nhỏ nhi nhí nào đó... Lâu lắm rồi, chí ít cũng bốn tháng kể từ ngày thằng Ngọ bị trúng đạn, chết trong bệnh viện, Tuấn không đi ăn cướp nữa. Nó sợ tội.


Đúng là từ ngày nhập băng của Nhân - Ngọ, Tuấn chưa đâm chém ai. Nó tính sổ. Vào những lúc no thuốc, đầu óc nó minh mẫn lạ thường. Nó nhớ như in những vụ cướp mà nó tham gia, từ vụ đầu tiên đến vụ cuối cùng. Nhân đại bàng đi biệt tích cả năm nay, ba bốn đệ tử khác nằm trong tù, Ngọ bị bắn chết. Thế là băng Nhân - Ngọ tan rã. Chỉ còn lại mình Tuấn. Nó sợ.


Nó nhớ lại đêm đầu tiên gặp Nhân đại bàng. Trùm băng chẳng nói gì. Khi thằng Ngọ giới thiệu:


- Đây là đại ca, biệt danh Nhân đại bàng. Từ hôm nay, mày phải tuyệt đối trung thành với đại ca.


Tuấn lặp lại như máy lời Ngọ đã mớm cho từ lúc ở nhà:


- Thưa đại ca, tôi xin thề sống chết thủy chung với đại ca. Nếu trái lời thề, tôi sẽ bị trừng phạt theo luật giang hồ.


Tuấn cúi gằm mặt, nó không dám nhìn lên. Trước mặt nó là kẻ giết người không chùn tay. Theo lời Ngọ kể, Nhân đại bàng có lối xử phạt rất ghê hồn. Thằng nào bị bắt mà khai báo, Nhân đại bàng đột nhập tận trại giam, tất nhiên là trong bộ đồ cảnh sát, để xử tử bằng độc dược. Nó chuyên giết người bằng độc dược, và không bao giờ để lộ dấu vết. Nhân không trực tiếp xử thì đệ tử của Nhân sẽ thi hành bản án. Cho dù kẻ bị bắt khai báo, Nhân đại bàng cũng không bao giờ sa lưới. Thằng Ngọ nói thế. Đối với Ngọ, và cả với Tuấn bây giờ, Nhân là một superman(1) có tài xuất quỷ nhập thần. Cho nên, rủi có bị bắt, tốt nhất là câm miệng. Chịu án tù, sẽ được Nhân cho người thăm nuôi. Mãn hạn, thích thì nhập băng trở lại.


Nhìn Tuấn và coi Tuấn thề xong, Nhân nhếch mép cười, hất hàm ra hiệu cho Ngọ. Ngọ rút dao chích vào tay mình, nặn máu vào cái ly nhỏ, rồi đưa dao cho Tuấn. Tuấn lấy hết can đảm cứa vào tay. Vết cắt vì thế khá sâu. Máu vọt ra. Tuấn run run đưa cái ly và con dao cho Nhân. Rồi Ngọ rót rượu vào. Cả ba uống cạn. Chỉ đến lúc đó, Nhân đại bàng mới nói, mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người nghe:


- Mày đã nếm đủ mùi ăn chơi rồi phải không?


- Dạ.


- Mày biết “nhất dạ đế vương” và chơi xì ke là tốn kém chứ?!


- Dạ.


- Được. Vậy hãy làm sao cho xứng. Tao không ưa nói nhiều.


Tuấn cảm thấy lạnh toát người khi chịu đựng cái nhìn của Nhân. Giọng của Nhân vẫn tiếp tục vang lên:


- Lâu lâu, mày đọc báo vẫn thấy vài dòng nhắn tin ngắn ngủi của Sở Cảnh sát: Tại khúc sông nào có người như thế, như thế chết, ai là thân nhân đến nhận. Tại khúc đường nào, có xác người chưa ai nhận hình dạng như thế như thế... Mày có đọc chứ?


- Dạ, em có đọc, thưa đại ca.


- Tốt.


Nhân đại bàng búng ngón tay kêu tách một cái. Ngọ hiểu ý, bế mạc buổi lễ kết nạp:


- Kể như xong. Bây giờ, mời đại ca cùng chúng em đi chơi.


- Tụi bay đi đi. Bữa nay tao mệt!


Trước khi lên xe phóng đi, Nhân đại bàng rỉ tai Ngọ kế hoạch đánh đêm nay. Đây chính là quả đầu tiên mà Tuấn tham gia cùng với Ngọ. Hai thằng lẻn vô một tiệm vàng kinh doanh trốn thuế. Thắng lợi rực rỡ. Chủ nhà không dám hé răng báo cảnh sát. Cũng từ ngày đó, lâu lâu Nhân đại bàng mới đích thân xuất trận. Phần lớn, các phi vụ đều do Ngọ chỉ huy.


Cho đến đêm Ngọ trúng đạn. Viên đạn K54 bắn ở cự li quá gần, trúng ngay ngực bên trái. Ngọ chết, mắt mở thao láo. Nó chết có một mình. Đứa em không hề biết là anh nó đã chết. Nếu biết, Tuấn cũng không cho nó đi nhận xác, sợ sẽ lộ hết! Tuấn cũng không dám vào phòng cấp cứu. Nó đẩy xích lô đến lân la gần đó và được nghe người ta kể lại. Anh bộ đội là đại úy, còn trẻ, cũng bị mũi dao phóng lút cán vào ngực trái. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên.


Còn lại một mình, Tuấn quyết định yên thân với nghề chạy xích lô. Nạn đói thuốc bắt đầu hành nó. Tiền kiếm được trong ngày, chỉ đủ gạo nuôi ba anh em. Nếu chích ngày hai cữ, kể như nghỉ ăn; mà không chích, không chịu nổi.


Tuấn đang co chân nằm trên thùng xe nghĩ ngợi thì thấy xung quanh nhốn nháo. Từ phía ga Sài Gòn, dân ken tứ tán vừa chạy thục mạng, vừa la lên để báo tin cho đồng bọn đang nằm rải rác khắp khu vực xung quanh ga, ở các lề đường, mái hiên công sở: “Bọn Fatima! Bọn Fatima!”. Tuấn vùng dậy, lẹ làng đạp xe rời khỏi tọa độ nguy hiểm. Nó mỉm cười, che miệng huýt gió bản “Roméo và Juliet”. Đây là bản nhạc mà nó rất thích. Thời còn đi học, cũng như khi vô lính, nó hay mượn ghi ta để chơi bản nhạc này. Nó đạp một loáng đã tới ngã tư Cách Mạng Tháng Tám - Xô Viết Nghệ Tĩnh. Đây là “chợ trời” mua bán thân xác đàn bà lớn nhất, ì ộ nhất. Chợ trời kéo dài theo trục lộ Xô Viết Nghệ Tĩnh về tới bên hông dinh Độc Lập, qua Tao Đàn, qua câu lạc bộ Lao Động, bọc theo đường Huyền Trân Công Chúa, vòng qua Nguyễn Du, Lý Tự Trọng để nối tiếp với vườn hoa Gia Long, một cái động lộ thiên ban đêm. Bảy giờ tối, giờ cao điểm, vậy mà sao “chợ trời” Tao Đàn vắng tanh vắng ngắt thế này? Tuấn nghe loáng thoáng: Một cô gái ghiền xì ke bị xe ba bánh cán nát chân ở gần nhà hàng Lê Lai. Cô nào? Phải hai công nương mà Tuấn vừa chở hồi nãy không? Tuấn rùng mình... Vắng vẻ quá! Gái “lặn” đâu cả? Đúng rồi! Bọn Fatima đang “quét” bọn ghiền. Tại đây, cảnh sát cũng đang mở chiến dịch “quét” gái mại dâm, “quét” dân bụi. Tuấn hốt hoảng còng lưng đạp xe cho lẹ. Về nhà nằm, chắc ăn!


Ngang qua mấy tiệm ăn đèn sáng choang, mấy ông Tàu mặt đỏ au đang xào nấu trước cửa tiệm, Tuấn nuốt nước miếng ừng ực. Nó thèm. Nó đói. Đạp xe cả ngày chỉ có ổ bánh mì, vài ly trà  đá và hai cữ thuốc phiện vô tĩnh mạch. Sức nó kiệt dần lúc nào không hay, chân tay teo tóp cả. Nó nhớ đến thời kỳ huy hoàng. Vô tiệm, vô “động” như đi chợ. Tiền bạc rủng rỉnh, xài sang số một. Uống toàn bia lon, rượu ngoại. Chơi toàn gái sang, chích toàn thuốc “xịn”. Sướng thiệt! Nghề ăn cướp cũng có cái sướng của nghề ăn cướp, trừ khi bị tóm, hoặc bị bắn chết. Thà bị bắn chết tươi như thằng Ngọ còn hơn là vô tù.


Sáng hôm sau, Tuấn không dậy nổi nữa. Sức lực trong người đi đâu cả. Nó cảm thấy hai đầu gối nhức ghê gớm. Ngang thắt lưng, như có ai vừa dùng búa tạ dần từng đốt xương. Nó ngáp chảy nước mắt. Cơn vã sắp đến rồi.


Tuấn gọi em nó, cái Thoa, vơ chiếc quần jean cuối cùng đem cầm. Chỉ còn hai anh em ở nhà. Thằng Hùng thi rớt đại học, đã xin vô làm ở công trường thủy lợi Dầu Tiếng, trở thành thợ đổ bê tông. Một lát, Thoa chạy về, đưa cho Tuấn năm chục đồng bạc. Tuấn để lại cho em số tiền đủ ăn trong ngày, rồi đẩy xe xích lô đi. Song song với con hẻm nhà nó là một con hẻm khác, chuyên chích choác cảo dược. Tuấn là khách quen của con hẻm này...


*


Diệp tuyệt thực suốt một tháng trời, hai lần xé quần để tự siết cổ. Nhưng ở Fatima, người ta không để cho cô chết. Cô tuyên bố “quyết chết”, người ta bắt cô phải sống. Và cô đã sống, đã qua giai đoạn cắt cơn ghiền.


Mỗi tuần một lần, ông Quang cho phép Diệp vô nhà thương thăm bạn. Phi đã chắc sống. Cô không còn ở tình trạng hôn mê nữa.


Lần đầu tiên được vô viện thăm Phi, Diệp nung nấu trong đầu ý đồ bỏ trốn Fatima. Nhưng người đưa cô đi là Ca sóc - nhanh như sóc, bám sát cô như bóng với hình. Dọc đường, Ca dịu dàng nói với Diệp:


- Diệp còn trẻ và rất đẹp. Em có biết không, em phải là cô giáo, là nghệ sĩ hay là kỹ sư mới đúng. Em thông minh lắm. Đừng bao giờ tái sử dụng ma túy nữa nghe em. Mới có mấy tháng mà nay da thịt em đã bớt xanh xao, sắc mặt đã hồng hào rồi đó.


Diệp hiểu Ca sóc động viên mình. Anh ta luôn tỏ ra ân cần với mình... Ca sóc đã hoàn thành cùng lúc hai việc: Đưa một người bạn đến thăm người trọng thương, góp phần bằng tinh thần lôi cô ta trở lại cõi sống. Việc thứ hai là bảo vệ bằng được một con người vừa cắt cơn ghiền sau khi vào Fatima. Lần ấy, Phi chưa nói được. Trên người Phi quấn đầy băng, Diệp ngó mà nước mắt chảy tràn mặt. Phi bị gãy chân phải, nơi đó bị dập nát thì đúng hơn. Khung xương chậu cũng bị gãy, và mắt trái bị một đầu cây sắt - vốn là khung mái che của xe ba bánh - chọc vào.


Bốn tháng sau, Phi lành hẳn, nhưng chân phải không còn nữa. Cô phải dùng nạng. Rất may là các bác sĩ đã cứu được con mắt trái của cô.


- Anh Ca! Anh có thể cho tụi này nói chuyện riêng một lát được không? - Phi nói.


Ca sóc liếc nhìn lên cửa sổ có song sắt, yên tâm trả lời:


- Được thôi, xin mời hai cô. Mười phút nghe!


Rồi Ca bước ra ngoài, đóng cửa lại.


- Ở trỏng ra sao? - Phi hỏi.


- Không đến nỗi khủng khiếp như bọn mình tưởng.


- Mày nói sao? Dễ chịu lắm à?


- Mọi người tử tế với tao, Phi à.


- Tại mày đẹp. Ai chả mê mấy người đẹp!


- Tao cũng không biết nữa. Anh chàng Ca sóc này cũng vậy. Ảnh rất dịu dàng với tao.


- Tao rành sáu câu mà! Mấy thằng đàn ông, đứa nào cũng vậy cả. Khi nó chiếm đoạt được mình rồi, no nê thỏa mãn rồi, nó mới trở mặt.


- Có lẽ...


Diệp toan bảo “không phải”, nhưng lại thôi. Nó còn yếu quá. Tranh luận với nó ích lợi gì. Nó vừa từ cõi chết trở về. Thế là mừng rồi. Hôm mới xảy ra tai nạn, mình đã nhủ, nếu nó chết, mình cũng liều chết theo. Trên cõi đời đen bạc này, mình còn có ai là kẻ tin cẩn, thực sự thương yêu mình nữa đâu! Đến nay, tình hình đã khác rồi... Phi được cứu sống. Mình vừa từ bỏ được á phiện. Coi như là được cứu sống! Chú Quang nói, không tự kiềm chế mình, sẽ dễ dàng “ngựa quen đường cũ”. Chỉ cần một giây buông thả, thế là hết!


- Mày nên vô trường, Phi ạ.


- Trường nào? Tao mà còn đi học làm gì?


- Mày nên vô Fatima với tao! - Diệp nói rành rẽ.


- Trời đất! May mà tao chưa bị khùng. Hộp sọ não của tao còn nguyên vẹn. Bác sĩ bảo thế. Máu chảy đầy đầu hôm đó là từ hốc mắt chảy ra! Há há... - Phi bật cười.


Diệp thoáng rùng mình khi nghe Phi cười. Tiếng cười ấy báo hiệu điềm chẳng lành: Phi sẽ tiếp tục xả láng cuộc đời...


- Tao thương mi, Diệp à. Nhưng mà thôi... đừng nói chuyện đó nữa. Mai mốt, nếu tao kiếm ra tiền, tao sẽ mua thuốc tiếp tế vô trỏng cho mi. Nhờ thằng em tao, tao vẫn có thuốc để phi từ bấy đến nay!


- Thằng Hòa mang thuốc vô nhà thương cho mày à?


- Ừ. Chứ sao?


- Làm sao chích?


- Tao thẩu! Cũng “đã” lắm! Chỉ kém chích một chút thôi. Mày có làm một miếng không? Ôi, Diệp ơi! Tao nhớ cái thời huy hoàng của tụi mình ở nhà lão Nam Hải quá! Lão đối xử với hai đứa mình chẳng khác chi hai bà hoàng! Nhớ tiếc quá, Diệp ạ. Mày có nhớ không, thời đó, thuốc phiện nguyên chất không hà. Muốn lúc nào cũng có... - Mắt Phi long lanh khi nói những lời đầy tiếc nuối.


Phi nhìn ra cửa, hấp tấp lật tấm nệm giường lên, lấy ra miếng á phiện, dúi vào tay Diệp. Diệp cầm miếng thuốc, đột nhiên mắt hoa lên, nước miếng ứa ra, môi run run muốn mở miệng nói mà không thốt thành lời. Điệu bộ của Diệp khiến Phi lại cười rú lên há há...


- Mày còn thèm nhớ cảm giác phê dữ lắm. Sức mấy mà từ bỏ được cơn say thần thánh, Diệp ơi! Làm cái đi. Xả láng cuộc đời mà! Mày sống được mấy năm mà phải...


Cửa mở, Ca sóc bước vào. Diệp vừa kịp nhét miếng á phiện vào trong áo ngực thì Ca sóc đến bên:


- Nào, ta về đi Diệp! Đến giờ về trường rồi! Cô Phi ở lại ráng ăn ngủ cho tốt, mau hồi phục nghe.


Diệp ngoan ngoãn đứng lên. Ca sóc thấy mấy sợi tóc Diệp xòa trước trán, rất tự nhiên, anh đưa tay vuốt tóc cho Diệp. Trước mắt Phi, Diệp thoáng ửng đỏ mặt. Phi ngồi dậy, nhìn như hút vào những cử chỉ ấy. Tự nhiên trong lòng Phi trào lên nỗi tủi hờn: Hai đứa đẹp đôi quá. Có thể là chúng nó đã mến nhau. Hay là chúng đã yêu nhau rồi? Phi không còn ai cả, ngoài đứa em và Diệp. Thằng Hòa không hiểu Phi bằng Diệp. Diệp mới là kẻ đồng điệu để Phi trút tâm sự, mới là người Phi tin cậy. Nay, Phi biết nguy cơ bị mất Diệp sờ sờ trước mắt rồi, không thể khác được. Phải làm gì để giữ Diệp lại với mình?


-          Tao về nghe Phi! - Diệp nắm lấy tay bạn.


(còn tiếp)


Nguồn: Bụi đời. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Văn học tái bản lần thứ 10 năm 2009.


www.trieuxuan.info








(1)  Ý nói là người hùng.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »