tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21316132
Thơ
18.09.2010
Nguyễn Nguyên Bẩy
Thơ Nguyễn Nguyên Bẩy (3)

CỔ TÍCH SOI GƯƠNG


 


Long Tổ ngự sông trăng
Ngôi cửu ngũ ngâm thơ thương nhớ
Lưỡi gươm tự nhiên máu ứa
Người vén mây nhìn xuống quê hương
Nguy nan con cháu Tiên Rồng
Thăng Long loạn lạc
Long Tổ nghiến răng mắt khóc
Khóc thương
Nước mắt thấm vào gương báu
Trao cho Long Rùa
Khóc giận
Nước mắt hứng đầy túi thiêng
Trao thiêng cho Long Tiên
Truyền cứu muôn dân Việt

Long Rùa bay qua tứ tuyệt
Bay vào tứ sinh
Đậu đất Lam Sơn trao báu
Ngưới thuyền chài kéo lưới lần thứ nhất
Lưới nặng mà không có cá
Chỉ một thanh sắt hoen
Người thuyền chài kéo lưới lần thứ hai
Lưới nặng vẫn không có cá
Vẫn chỉ là thanh sắt hoen
Nhẫn lòng
Lần thứ ba kéo lưới
Thanh sắt hoen sáng ngời Long Gươm
Lê Lợi đón gươm cứu nước


 


Long Tiên bay qua tứ tuyệt
Mộ nhập trung cung
Túi thiêng khai huyệt
Hiện một hồ trăng
Thăng Long thức một đêm trăng
Tâm đồng trăm họ
Nao lòng trống trận kèn vang
Phường làng cuốn gió
Tay người cầm giáo,cầm gươm
Ngô khoai nén lửa
Váy áo rực chàm
Xoan ghẹo hát cùng quan họ
Cáo Bình Ngô say cả nước non


 


Đêm Thăng Long
Người thuyền chài long sàng nằm vua
Long Tổ hiện mơ về
Đòi túi thiêng gươm báu
Vua bừng tỉnh nhìn gươm hoen máu
Túi thiêng cốt nhục đồng bào
Vua cởi hoàng bào
Hối hận ngai vàng cửu thượng
Hồ Long Tiên vải thô thuyền mỏng
Người thuyền chài hoàn gươm


 


Rêu phủ tháp thời gian
Thăng Long có hồ thiêng từ thuở ấy
Soi lòng yêu nước thương dân


MÂY MƯA


 


Là khi anh nói về em
Bông hoa trước cửa tự nhiên nở bùng
Trên cành một giọt sương rung
Gió nhẹ vô cùng thổi mãi không rơi


 


Nghĩa yêu chỉ có vậy thôi
Không tin em thử lên trời hỏi xem


 


Em bay lên hỏi trời
Lời trời :
Mây mưa là chuyện của người yêu nhau


 


Anh tội nghiệp hạt mưa
Vườn đời muôn hồng ngàn tía
Sao mưa sa xuống vườn anh?
Cây hoa dại trước thềm


 


Tự khai thiên lập địa
Cỏ hoa nào không hoa cỏ dại
Không tin anh tìm đất hỏi xem


 


Anh về cội hỏi đất
Đất bảo khoai lúa không tự nhiên mà có
Giếng nước bến sông không tự nhiên mà có
Giường chiếu không tự nhiên mà có
Vua chúa trẻ thơ không tự nhiên mà có


 


Thế mà chúng mình có nhau
Giọt mây rơi mưa vào lá
Mập mạp mình cây hoa nở
Gió đưa sắc nắng hương tình.


 


LÁ THU


 


Phải chăng mỗi phiến lá
Rơi trên đường ta đi
Đều nói cuộc tình si
Của chúng mình em hỡi

Lá rơi trong nắng chói
Và rơi lúc chiều tàn
Nhuộm cả khúc đường vàng
Cho chân ai bối rối

Phiến lá mà anh nói
Trong triệu muôn lá rơi
Mỗi lá một cuộc đời
Bao nhiêu ngày xanh nhỉ?

Những ngày xanh hùng vĩ
Diệp lục cho cây đời
Giông gió thổi tơi bời
Là vẫn tươi đời lá

Cuộc đời lá đẹp thế
Rơi xuống đường còn lăn
Còn rực lên ánh vàng
Trước khi khô chết hẳn.


 


TRÒN TRĂNG 


 


Chỉ vừa thức hái dâng em
Ban mai từng cọng trinh nguyên nắng trời
Hoa môi đỏ chót giọt cười
Suối tình tuôn chảy những lời lụa tơ

Đã trưa đứng nắng thững thờ
Thả cương thời khắc chần chờ vó câu
Tình thơ câu nối vào câu
Véo von hát với muôn sau đậm đà

Đã chiều chiều tóc râm hoa
Mắt trà đồi ẩmNgân nga hỏi tình
Vần từ rồi rít em anh
Bỗng nghe kết một chữ tình tròn trăng


TỪ THỨC BƠ VƠ 

Vẫn cây đa cũ con đò
Vẫn sừng sững núi,vẫn bờ dâu xanh
Vẫn vườn cam chín trĩu cành
Vẫn tre vẫn trúc vẫn tình ta yêu
Ta đi vắng mới mấy chiều
Chiêm bao một giấc bay vèo lên tiên
Miền tiên ta sống không quen
Sướng vui tuyệt diệt mọi niềm khổ đau
Nhớ quê lòng thắt ruột sầu
Thấy quê chỉ cách một cầu ao thu
Mà xa vời vợi tiếng ru
Chân nhớ hương đất tay chờ gió đông
Biết ta chẳng thể nguôi lòng
Tửu tiên uống tiễn bồng bềnh mây đưa

Vẫn phiên chợ cũ sông trưa
Vẫn lưng ong thắt ngọt thưa hỏi chào
Vẫn làn điệu ấy ca dao
Cây đa bến nước lào xào gió chim
Vẫn quai thao nón ai nhìn
Hương tiên còn chút ta dìm vào sông
Áo quần ta lại nâu sồng
Thỏa thê mắt lại nghe trông mặt người
Cuộc người dài được mấy mươi
Mà uổng tạo hóa một thời con trai
Không làm nên trúc nên mai
Cũng xin là gió hát lời thiên nhiên
Ta về như buổi chiều quen
Dạo chơi trong núi chân đem nhớ về
Cõi tiên tỉnh ngộ cơn mê
Quê hương ơi gió bốn bề tay reo.

Mái gianh nhà cũ liêu xiêu
Vai ai tựa cửa mấy chiều bặt tin
Lạy cha lạy mẹ tội con
Mải vui quên lúc tiếng chim gọi về
Chào bầy trẻ nở xum xuê
Trai táo trên ngọn,gái lê ngang cành
Chào bà con với em anh
Chào bờ dâm bụt tròng trành đỏ hoa
Nghe chào đàn chó chạy ra
Áo quần ta có gì là ngạc nhiên?
Sao ngơ ngác những mắt nhìn
Lạ xa chi phải dò tìm mặt nhau
Sao không đáp lại một câu
Vênh vênh diễu võ ngầu ngầu dương oai
Chó vây tiếng sủa inh tai
Con bò lạnh nhạt đứng nhai nắng tàn.

Rằng tôi Từ Thức...ồ ran
Ngắt lời nghe rợn tan tan sóng cười
Trẻ già cười mãi không thôi
Chuyện đâu có chuyện lạ đời ngô nghê
Rằng tôi Từ Thức đã về
Già làng quắc mắt tay kề đốc gươm
Chuyện hoang đường,quá hoang đường
Khùng điên sao dám vơ quàng nhận xiên
Tổ chúng ta đã quy tiên
Chiều trăm năm trước mây biền biệt trôi
Không,rằng tôi thật rằng tôi...

Chợt nghe trống mõ liên hồi vang khua
Bủa vây trai gái tứ bề
Không ai nghe hết câu thề,rằng tôi
Rằng tôi Từ Thức là người
Hôm trước dạo núi chiều vơi chưa về
Trộm nhìn tiên tắm sông Mê
Áo tình tiên tặng rủ rê bay cùng
Cũng là muốn biết mênh mông
Cõi tiên lượn thử một vòng xem sao
Cánh say mê mẩn nghiêng chao
Tỉnh thèm đầu đã ủ vào ngực tiên
Cõi tiên cực lạc đời tiên
Lâu đài như một biển sen trắng hồng
Núi sông có có không không
Chân dạo cầu gió tay bồng mây thơ
Không cấy lúa chẳng dệt tơ
Không ẩm tửu hỏi cần chi bạn bè
Không cung đình chẳng sai nha
Muốn thành thánh,thánh chỉ là phong lôi
May rằng kịp chán cuộc vui
Không đâu sung sướng bằng nơi ta về
Xin nghe xin nghe xin nghe
Địa đàng địch thực chính là quê hương.

Đừng rằng ta kẻ lọan ngôn
Chê đời tiên để về trần làm dân
Quê nghèo vật lộn miếng ăn
Ngô khoai nuôi một tấm thân lưng dài
Gánh gồng mòn vẹt bờ vai
Vợ ta vẫn chỉ một lời thương yêu
Con ta đời lại vòng vèo
Cái khổ theo một guồng nghèo cứ quay
Thì ta vẫn cứ về đây
Là chim chẳng sống xa bầy được đâu
Lưng dài ta bắc nên cầu
Vai rộng ta biết thay trâu cày bừa
Lòng buồn đã có bạn thơ
Con chim cuốc cuốc trưa hè thôi kêu
Ruột bầu vợ nấu canh nghêu
Chồng chan, con húp biết bao nghĩa tỉnh
Qua đình trảy hội trúc xinh
Câu ghẹo bỏ lửng đao đình cong von
Cõi tiên luống những bồn chồn
Khôn nguôi niềm nhớ quê hương ta về.

Bà con lẳng lặng lắng nghe
Làng chiều đứng gió tứ bề âm âm
Thưa rằng trong tích hát xuân
Có người cụ tổ hóa thành mây bay
Thề rồi ngày nối qua ngày
Không ai nhớ đã bao cây lụi tàn
Bà truyền cho mẹ lời xoan
Mẹ ru con khúc mây ngàn tích xưa
Bao năm đời đất nắng mưa
Đo ngắn chỉ một hư vô ngày trời
Rằng tôi Từ Thức rằng tôi
Chuyện nhân sao bỗng nực cười chuyện thiên
Hồn chếnh choáng chân ngả nghiêng
Ôi ta xa lạ giữa miền quê ta
Vẫn lồng lộng bóng mẹ cha
Vẫn phiên chợ cũ vẫn nhà gianh xiêu
Vẫn bụi dâm bụt hoa yêu
Vẫn tay trẻ nới giây diều bay lên
Vẫn lưng trần tựa liếp phên
Câu xoan hát đợi người tiên trở về
Thôi đành đành giã biệt quê
Cho câu hát sống ru mơ hồn người

Phận tôi Từ Thức phận tôi


Bơ vơ về núi làm đời gió mây...



NHỮNG NẾP NHĂN ĐUÔI MẮT

Những nếp nhăn đuôi mắt
Gợi cái nhìn dao cau
Trao cho mối tình đầu
Không một lời tính toán

Cây đã xẻ thành ván
Ván đã đóng nên thuyền
Thương quá cuộc đời em
Về làm cây sao được

Những nếp nhăn đuôi mắt
Trao bao mùa xuân yêu
Nương dâu nắng nhuộm chiều
Lá vàng reo đầu gió

Sợ gì đời bão tố
Chỉ sợ chính mình thôi
Miệng biết ngạo nghễ cười
Thổi bay đi cơ cực

Những nếp nhăn đuôi mắt
Chợt thấy người trong gương
Ai mà sao rất thương
Có một thời xuân sắc

Những nếp nhăn đuôi mắt
Bạn tình mai sau ơi
Khi mùa xuân mất rồi
Tiếc hoài trong vô vọng.


 


HAI NGÔI SAO KHÔNG LẶN BAO GIỜ

Anh không nhận ra em
Một năm có là bao xa cách
Em ủ đầu anh vào ngực
Anh không thể nào hỏi được
Sao tiều tụy thế mình ơi?

Chỉ còn đôi mắt
Đôi mắt chậm chạp u buồn
Một nốt ruồi đẫm lệ
Chỉ còn đôi mắt
Đôi mắt vẫn như ngày nào
Đôi mắt ngày nào tôi nói yêu em
Đôi mắt khép nhận lời

Chỉ còn đôi mắt vợ của tôi
Toàn thân em như cây thị rũ lá
Khô cành trước gió ban mai
Chỉ còn đôi mắt
Đôi mắt kể tôi nghe
Lưng ngày nắng quật
Đêm ngồi bỏng vú môi con
Vai gánh nỗi thương chồng
Đi xa đường đời nhiều cạm bẫy

Chỉ còn đôi mắt
Đôi mắt đổ xiêu
Anh ôm đôi mắt ấy
Bỗng òa đôi mắt khóc
Thủy rụa ràn mặt anh
Đôi mắt u hoài trong vắt
Đôi mắt ấy chính là hai ngôi sao trên trời
Đêm đêm nhìn anh
Thức với anh
Đi cùng anh
Hai ngôi sao không lặn bao giờ.
BNN


Nguồn: Rút từ tập Nguyễn Nguyên Bẩy – Thơ. NXB Văn học, 2010.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Những món quà vô giá - Hoàng Kim Vũ 16.12.2017
Bút mới: Chùm thơ Nguyễn Hải Yến - Nguyễn Hải Yến 11.12.2017
Chùm thơ hay của Boris Leonidovich Pasternak - Boris Leonidovich Pasternak 09.12.2017
Hai bài thơ của Boris L. Pasternak - Boris Leonidovich Pasternak 09.12.2017
Hoa với rượu - Nguyễn Bính 05.12.2017
Từ Thức bơ vơ - Nguyễn Nguyên Bẩy 29.11.2017
Lời chim câu - Nguyễn Nguyên Bẩy 29.11.2017
Tuần trăng mật kỳ lạ - Nguyễn Nguyên Bẩy 29.11.2017
Đám cưới Bạc - Nguyễn Nguyên Bẩy 29.11.2017
Ca trù mùa Thu - Nguyễn Nguyên Bẩy 28.11.2017
xem thêm »