tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18984412
Thơ
26.07.2010
Nhiều tác giả
Thơ nhiều tác giả (55)

Mai Thanh


  Những người cùng quê


                                            


Người rời quê năm trước


Kẻ xa nhà năm sau


Chị học tận trời Âu


Anh Trường Sơn đời lính


Mỗi người riêng một tính


Mỗi người riêng một đời


Tuổi đều ngoài năm mươi


Gặp nhau cười ha hả:


“Lão ni là Đại tá”


“Thằng nứ là kỹ sư”


“Mi mần nghề đưa thư”


“Tau bơm xe đầu phố”


Hồn nhiên như trẻ nhỏ


Rộn tiếng cười xứ Thanh


Nồng mặn lời hỏi thăm:


“Mần cái chi rứa hử?”


“Bây chừ mần nơi mô?”


Mặn nồng từ thuở ấu thơ


Hồn nhiên từ thuở cơm dưa, canh cà


Nửa đời tuy đã đi xa


Hồn nhiên, chân thật vẫn là xứ Thanh.


                                    Hà Nội, 2-1997


 


  Tiếng hát đò dọc trên Sông Mã


                                            


Đò ngang ồn ã chuyện đời


Đò dọc êm trầm tiếng hát


Tiếng hát  thương ai lên ghềnh, xuống thác


Như nước non này không một phút bình yên


Như đời chúng mình vất vả, quân chuyên


Tiếng hát nghĩa tình gắn mình với sóng


Tiếng hát phả vào dòng sông lồng lộng


Anh ra đứng mũi cho em chịu sào


Trời đầy sao


Sông cũng đầy sao


Ta đi giữa sông  trời bát ngát


Tiếng sóng ấp ôm mạn thuyền ộp oạp


Như dòng sông giao kết với dòng đời


Ta thương đò mãi mãi, đò ơi!


 


Đò dọc chở người


Chở theo tiếng hát


Người đi rồi tiếng hát mãi còn xanh


Âm điệu êm trầm muôn thuở xứ Thanh.


                                                   (1-2002)


 


Thanh Thanh


       Ngày xưa


 


 Ngày xưa em quá vội vàng


Quên tình anh để sang ngang lấy chồng


Ngày xưa anh kẻ tay không


Làm sao sánh với tấm chồng của em


Ngày xưa anh nợ sách đèn


Nối duyên bút mực chịu hèn mất em


Ngày xưa tình mới ấm êm


Em người giết nửa con tim thững thờ


May nhờ gặp phải nàng thơ


Đời anh nay đạt ước mơ vào đời


Bây giờ trở lại một nơi


Mới hay em đã nửa đời đắng cay


Chồng em là một gã say


Làm thì chẳng chịu suốt ngày lai rai


Vì ham một chút tiền tài


Em nay phải chịu mỉa mai một đời


Ngày xưa hỡi! Ngày xưa ơi!


Giá em chầm chậm, ngàn lời nên thơ


Giá em chung thủy đợi chờ


Thì nay đâu phải ngẩn ngơ cõi lòng.


                                                (3 - 2003)


 


     Thơ tình ngày ấy


                                            


Anh trao cho em bài thơ ngày ấy


Mãi đến bây giờ vẫn thấy còn yêu


Bụi thời gian tô điểm nét yêu kiều


Vòng nhung nhớ vẫn thêm màu nhung nhớ


 


Lần trao thơ là lần đầu bỡ ngỡ


Trước mặt nhau mắc cỡ lắm người ơi!


Em nhận thơ ánh mắt nói thay lời


Đôi trái tim đang bồi hồi xúc động


 


Từ dạo ấy hai tâm hồn mở rộng


Để hiểu nhau trong đêm mộng ngày mơ


Hỡi con tim đã thổn thức đợi chờ


Tình năm ấy bây giờ thành tri kỷ


 


Những mong ước của ngày xưa suy nghĩ


Khắc vào tim vào trí mãi không phai


Đã trải qua bao năm tháng ngày dài


Nay gợi lại bài thơ truyền cảm quá!


 


Bài thơ hay đâu phải vì mới lạ


Đọc lên nghe tiềm thức đã lắng sâu


Bởi khắc ghi kỷ niệm mối tình đầu


Nhớ rất rõ từng câu thơ ngày ấy


 


Kỷ niệm xưa giờ thương yêu biết mấy


Bài thơ tình thuở ấy của đôi ta.


 


Quốc Thành


Dòng tâm tư


 


Gió ru cây ngẩn ngơ chiều


Bao nhiêu chiếc lá bấy nhiêu cuộc đời


Lắt lay từng cánh vàng rơi


Như còn nuối tiếc níu trời mà bay


Rưng rưng mười ngón hao gầy


Hứng mùa nhớ lại đong đầy mùa thương


Chuồn chuồn chắp nhặt tơ vương


Phập phồng tia nắng lạc đường vào mây


Chồi thơm thắp lộc vì cây


Xanh biêng biếc lá vàng day dứt lòng


Có hò hẹn có chờ mong


Nụ hôn soi mặt xuống dòng trầm tư.


 


 


Bên thềm thế kỷ


 


Ta chớm bước lên thềm Thế kỷ


Nghe hương hoa rộn rực chuyển vào xuân


Nghe sông núi râm ran lời giao hưởng


Nghe bồn chồn trăn trở nghiệp canh tân


 


Tự định hướng đôi hài vạn dặm


Không chờ chim ăn khế trả vàng


Phát tín hiệu vào tầng tầng địa chất


Tư duy ngời ngời ấm giàn khoan


 


Mỗi thửa đất cũng vươn vai Phù Đổng


Hóa thân thành sản phảm vượt tầm cao


Gắn trí thức vào bộn bề cuộc sống


Hun hút thời gian ngọn sóng trào


 


Nền văn học là tinh hoa bản sắc


Cứ bừng bừng nở rộ đóa tiên phong


Nguồn sáng tạo vung tay vào vũ trụ


Phả phấn hương lên bảy sắc cầu vòng.


 


  Vũ Thị Thành


Ngơ ngẩn vùng quê


 


   Hoa lau nở trắng ven đồi


Nhấp nhô sóng núi chơi vơi cánh rừng


Sương hồng giăng mắc không trung


Cánh hoa sim tím rưng rưng sắc chiều


Người về mây trắng phiêu diêu


Ngẩn ngơ một cánh chim chiều ngẩn ngơ


Sông quê núi Cấm đợi chờ


Con đường bụi đá bơ phờ tóc mây


Tường thành ai đã qua đây


Cây ai trút lá vương đầy lối quen


Oa nào thắp lửa trong đêm


Giờ vương bông trắng dịu êm đường làng


Chợ chiều ai bước sang ngang


Đò quen một bến lỡ làng bước chân


Người về vương nắng tần ngần


Cuốn theo bụi cát dấu chân xa vời


Sông trôi mải miết sông trôi


Cát vàng ngơ ngẩn bãi bồi triền sông


Làm chi nên kiếp má hồng


Truân chuyên đâu dễ ai mong làm gì


Gió rừng nâng bước người đi


Níu trần gian với thành trì cổ xưa.


 


Nguyễn Thạnh


Cân trái đất


 


 Ước gì tôi có cái cân khổng lồ


để cân trái đất


Cân vầng trăng và cân các vì sao


Cân những sách do con người đã viết


Cân những đống vàng do lừa gạt mà cao


                                                   *


Chỉ có khổ đau không thể đem cân


Như trời xanh không có đường ranh giới


Và hoài bão của con người


cũng không gì cân nổi


Nên trái đất mỗi ngày như cứ nặng thêm.


                                                1989


 


      Đời và tôi


 


Tôi lận đận cũng là chuyện bình thường


                                    như chuyện núi lửa phun


Như bão cát chẳng có gì kinh ngạc


Mỗi giây đời trái đất có vô vàn biến cố


Mỗi biến cố xoay chiều bao số phận nổi trôi


                                                   *


Tôi sinh ra như đinh đóng giữa đời


Như nhát búa đập vào không gian rớm máu


Tôi  trái núi cô đơn nằm lì ngoài hải đảo


Đầu mọc rừng đứng đội trời xanh.


                                                            1992


 


Nhật Thăng


Lời chưa nói


                                            


Phút đưa tiễn cầm tay bối rối


Có bao điều chưa nói với nhau


Thôi cứ để những đêm thức đợi


Nói môt mình, nói suốt đêm thâu


 


Nói một mình, có nói một mình đâu


Bởi lại gặp để rồi im lặng


Để nhìn nhau phố phường yên vắng


Rồi chia tay thương nhớ bao nhiêu


 


Có im lặng đâu, đã nói rất nhiều


Nói tất cả những điều không cần nói


Để xa nhau lại chờ, lại thiếu


Để gặp nhau lại chẳng nói gì.


 


  Em không về


                                            


Em không về tĩnh lặng cả tầng không


Gió ngừng thổi mưa rơi đều ngõ vắng


Chuối chột thui mùa đông dài ảm đạm


Con gà mái xù lông không cục tác


Quả trứng hồng nhặt góp ở nơi đâu


 


Em không về chuột chạy suốt đêm thâu


Con mèo khóc tiếng trẻ con khát sữa


Nằm ngửa đau lưng, xoay nghiêng khó thở


Nỗi nhớ dài đè nặng mẹ khôn nguôi


Ruộng phần trăm thóc cất lại đem phơi


Gạo xát trắng để phần cho cháu nhỏ


Gói mì chính vẫn nguyên trong hòm cũ


Mẹ một mình rêu bạc bám tường vôi


 


Em không về nơi ấy có yên vui


Phố phường đông có đứng đi cẩn thận


Bé gầy còm có bón ăn nhiều bận


Ngày giỗ, rằm có hương khói đều không?


Biết em không về mà mẹ cứ mong


Nguồn: Rút từ Tiếng Việt qua thơ tình mười thế kỷ, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, NXB Văn hóa Thông tin, quý I năm 2010.


www.trieuxuan.info

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ Czeslaw Milosz - Czesław Miłosz 22.04.2017
Kể chuyện nhà tôi - Nguyễn Trọng Luân 22.04.2017
Khiển hoài - Đỗ Mục 21.04.2017
Cảm hứng Tháng Tư - Hoàng Kim Vũ 17.04.2017
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển - Du Tử Lê 16.04.2017
Bóng trên đèo Cả - Phan Ngọc Thường Đoan 16.04.2017
Năm bài thơ Luân Hoán - Luân Hoán 15.04.2017
Ta may mắn làm thi sĩ nhờ phải lòng con gái Bến Tre - Luân Hoán 15.04.2017
Củ Chi ơi! - Nguyễn Trọng Luân 13.04.2017
Giấc mơ... - Thái Thăng Long 13.04.2017
xem thêm »