tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21044227
Thơ
06.07.2010
Đỗ Phủ
Chùm thơ Đỗ Phủ (7)

Dã vọng II

Tây Sơn bạch tuyết tam thành thú
Nam Phố thanh giang vạn lý kiều
Hải nội phong trần chư đệ cách
Thiên nhai thế lệ nhất thân diêu
Duy tương trì mộ cung đa bệnh
Vị hữu quyên ai đáp thánh triều
Khoá mã xuất giao đồ cực mục
Bất kham nhân sự nhật tiêu điều

Dịch Nghĩa
Trông cảnh đồng quê

Đồn Tam Thành ở vùng tuyết trắng Tây Sơn
Cầu Vạn Lý bắc ngang dòng sông trong Nam Phố
Trong cõi gió bụi các em đều xa cách
Nơi góc trời ứa lệ,một mình ta lạc loài
Tuổi tác sắp già,càng đau ốm luôn
Chưa có chút mảy may nào báo đáp ơn vua
Cỡi ngựa ra ngoài thành trông vời
Không chịu nổi việc đời mỗi lúc một héo hon.


 


 


Dịch Thơ
Ngắm đồng nội

Tây Sơn tuyết trắng ba thành lính
Nam Phố sông trong một nhịp cầu
Góc bể xa em mờ mịt bụi
Chân trời lẻ bóng tả tơi châu
Ơn vua chẳng chút công đền đáp
Luống tuổi càng nhiều lúc ốm đau
Cỡi ngựa ra thành vời mắt ngắm
Việc đời mỗi lúc một dầu dầu...

Bản dịch: Lê Nguyễn Lưu


Tây sơn tuyết phủ ba thành thú,
Nam Phố sông xanh Vạn Lý kiều.
Bốn bể các em trong gió bụi,
Bên trời mình khách sống cô liêu!
Tuổi già sắp đến thân đau yếu,
Chưa chút công lao đáp thánh triều.
Ruổi ngựa ngoài thành nghìn vạn dậm,
Khổ lòng trước cảnh mãi tiêu điều.

Bản dịch: Chi Điền


 


 


Dạ yến Tả thị sinh

Phong lâm tiêm nguyệt lạc
Dạ lộ tĩnh cầm trương
ám thuỷ lưu hoa kính
Xuân tinh đới thảo đường
Kiểm thư thiêu chúc đoản
Khan kiếm dẫn bôi trường
Thi bãi văn Ngô vịnh
Biên chu ý bất vong

Dịch Nghĩa
Dự tiệc đêm ở chỗ chàng họ Tả

Rừng gió thổi, vầng trăng nhạt lặn
Sương đêm làm tiếng đàn lắng lại
Dòng nước âm thầm chảy qua luống hoa
ánh sao xuân chiếu trên nhà cỏ
Đốt ngọn nến cứ ngắn đi để xem sách
Trông lưỡi gươm mà uống rượu hoài
Làm thơ xong lại nghe điệu hát Ngô
Trong ý nghĩ vẫn không quên chiếc thuyền


 


 


 


Dịch Thơ

Rừng gió vầng trăng xế
Sương đêm lắng tiếng đàn
Lối hoa dòng nước tối
Nhà cỏ ánh sao tàn
Đọc sách khêu đèn lụn
Trông gươm nhấp chén tràn
Thơ rồi nghe điệu hát
Nhớ mãi chiếc thuyền nan

Lê Nguyễn Lưu dịch


 


 


Dữ Chu sơn nhân

Cẩm lý tiên sinh ô giác cân
Viên thu vu lật vị tuyền bần
Quán khan tân khách nhi đồng hỷ
Đắc thực giai trừ điểu tước tuần
Thu thủy tài thắm tứ ngũ xích
Giã hàng cáp thu lưỡng tam nhân
Bạch sa thúy trúc giang thôn mộ
Tương tống sài môn nguyệt sắc tân

Dịch Nghĩa
Tặng ông họ Chu ở trên núi

Thầy đồ thôn Cẩm (1) chiếc khăn đầu rìu thâm.
Vườn thu hoạch được khoai, hạt giẻ, chưa hẳn là nghèo.
Khách khứa đã quen, trẻ con thấy đến, mừng rỡ.
Trước sân kiếm ăn được, ri sẻ đã dạn người.
Nước mùa thu mới sâu độ bốn năm thước
Chiếc đò chở vừa hai ba người.
Cát trắng, tre xanh, cảnh chiều hôm trên xóm bến,
Tiễn nhau trước cổng gióng tre, ánh trăng mới mọc sáng ngời.

------


Ông họ Chu là Chu Hy San, bạn của Đỗ Phủ.
(1) Cẩm: Cẩm Giang, nơi Chu Hy San ở.


Dịch Thơ

Tặng ông họ Chu ở trên núi

Trên đầu ông đội khăn đầu rìu,
Khoai, giẻ vườn ông chưa hẳn nghèo.
Mừng khách, trẻ con quen mặt hỏi,
Dạn người, chim chóc được mồi theo.
Sông thu một dãi nông sờ nước
Thuyền khách ba thang đủng đỉnh chèo.
Cát trắng trúc xanh trời sắp tối,
Cửa sài đưa khác bóng trăng treo.

Bản dịch: PSV


 


Giai nhân

Tuyệt đại hữu giai nhân
U cư tại không cốc
Tự vân lương gia tử
Linh lạc y thảo mộc
Quan Trung tích táng loạn
Huynh đệ tao sát lục
Quan cao hà túc luận
Bất đắc thu cốt nhục
Thế tình ố suy yết
Vạn sự tùy chuyển chúc
Phu tế khinh bạc nhi
Tân nhân mỹ như ngọc
Hợp hôn thướng tri thời
Uyên ương bất độc túc
Ðản kiến tân nhân tiếu
Ná văn cựu nhân khốc
Tại sơn tuyền thủy thanh
Xuất sơn tuyền thủy trọc
Thị tỳ mãi châu hồi
Khiên la bổ mao ốc
Trích hoa bất sáp phát
Thái bách động doanh cúc
Thiên hàn thúy tụ bạc
Nhật mộ ỷ tu trúc

Dịch Nghĩa
Có người con gái đẹp tuyệt trần,
Sống âm thầm trong núi non vắng vẻ.
Nàng kể lể vốn con nhà đàng hoàng,
Mà nay phiêu dạt cùng với cỏ cây.
Vào buổi Quan Trung loạn lạc xa xưa,
Anh em đều bị sát hại
Quan quyền cao sang mà kể làm gì,
Chết chẳng nhặt nhạnh được thịt xương
Tình đời vốn rẻ rúng, ghét bỏ sự suy vi
Muôn việc tùy cho ngọn đèn nhấp nháy
Anh chồng là phường bạc bẽo,
Ðem về người mới xinh như ngọc
Cây hợp hôn còn biết nở đúng lúc,
Chim uyên ương không sống đơn độc
Chỉ thấy nụ cười của người mới,
Mà không nghe tiếng khóc của người cũ
Ở trong núi, nước suối được trong sạch,
Ra khỏi núi, nước suối bị vẫn đục
Người hầu gái đi bán ngọc trở về,
Bứt dây dại che chắn cho mái tranh
Ngắt đóa hoa mà không cài lên tóc,
Hái lá bách vốc đầy một bụm tay
Trời buốt giá,tay áo màu xanh mong manh,
Chiều chiều đứng tựa khóm trúc dài


 


 


Dịch Thơ
Người đẹp

Người đẹp nhất trần gian
Náu mình nơi hang hốc
Rằng thiếp vốn con nhà
Lạc loài nơi sim móc
Quan Trung thuở giặc tràn
Anh em bị giết chóc
Quyền quí nói mà chi
Thịt xương đành bỏ mục
Thói đời ghét vận suy
Đời chao như ngọn đuốc
Ông chồng bạc như vôi
Vợ mới đẹp như ngọc
Uyên ương đậu có đôi
Hợp hoan biết nhớ lúc
Chỉ thấy người mới cười
Nào nghe người cũ khóc
Ở núi, nước khe trong
Khỏi núi, nước khe đục
Hầu gái bán ngọc về
Bứt dây chèn mái nóc
Hái hoa chẳng cài đầu
Nhặt quả cho đầy vốc
Trời rét áo phong thanh
Chiều hôm tựa khóm trúc

Tương Như dịch


Người đẹp

Một trang quốc sắc tuyệt đời
Náu thân hiu quạnh ở nơi hang cùng
Kể rằng con cái nhà tông
Sa cơ phải lạc loài cùng cỏ cây
Quan trung loạn lạc những ngày
Anh em bị hại bởi tay hung tàn
Kể chi hiển trật cao quan
Thảm thay đến nổi xương tàn không thu
Tình đời suy có ai phù
Việc đời chi khác đèn cù xoay quanh
Lang quân cũng thói bạc tình
Coi người mới đẹp như hình tiên sa
Biết thời kia dạ hợp hoa
Cặp uyên ương nọ thường là ngủ đôi
Chỉ trông người mới vui cười
Nghe đau tiếng khóc của ai cô phòng
Suối còn trong núi suối trong
Suối ra khỏi núi, suối trông đục ngàu
Sai tì đi bán hạt châu
Lều tranh rác nát phải khâu dây lài
Ngắt hoa mái tóc không cài
Vốc đầy lá Bách, hái hoài không thôi
Lạnh lùng tay áo mỏng tơi
Trời hôm dựa khóm trúc dài thẩn thơ.

Trần Trọng Kim dịch


 


 


Giang bạn độc bộ tầm hoa

Hoàng tứ nương gia hoa mãn khê
Thiên đóa vạn đóa áp chi đê
Lưu liên hí điệp thời thời vũ
Tự tại kiều oanh kháp kháp đề

Dịch Nghĩa
Hoa nở đầy suối cạnh nhà cô Hoàng Tứ
Ngàn đóa,vạn đóa ép cành lá trĩu xuống thấp
đàn bướm nô đùa múa lượn mãi như lưu luyến không nỡ bay đi
Bầy chim oanh dễ thương hót thánh thót ra chiều thỏa thích.


 


 


Dịch Thơ

Đi bộ một mình ven sông tìm hoa

Bên nhà cô Tứ hoa đầy suối
Ngàn đóa muôn bông ép trĩu cành
Lưu luyến quẩn quanh vờn lũ bướm
Ung dung thánh thót hót hoàng anh

N.K.P dịch


 


Giang Hán

Giang Hán tư quy khách
Càn khôn nhất hủ nho
Phiến vân thiên cộng viễn
Vĩnh dạ nguyệt đồng cô
Lạc nhật tâm do tráng
Thu phong bệnh dục tô
Cổ lai tồn lão mã
Bất tất thủ trường đồ

Dịch Nghĩa
Sông Giang sông Hán

ở Giang Hán có người nhớ quê
Trong trời đất có ông đồ gàn
Đám mây với trời cùng xa tít
Đêm dài với trăng cùng cô đơn
Mặt trời lặn,lòng vẫn hăng hái
Gió thu thổi,bệnh sắp bớt rồi
Xưa nay còn lại con ngựa già
Cần chi phải có tài chạy đường dài


 


Dịch Thơ

Giang Hán mơ quê cũ
Càn khôn một bác đồ
Mây cùng trời tít tắp
Đêm với nguyệt đơn cô
Chí mạnh khi ngày xế
Bệnh lùi lúc gió thu
Ngựa già còn lại đó
Sá kể sức trường đồ.

Lê Nguyễn Lưu dịch


 


Giang mai
Mai nhụy lạp tiền phá,
Mai hoa niên hậu đa.
Tuyệt tri xuân ý hảo,
Tối nại khách sầu hà.
Tuyết thụ nguyên đồng sắc,
Giang phong diệc tự ba.
Cố viên bất khả kiến,
Vu tụ uất tha nga.


 


Dịch Thơ
Cây mai trên sông

Trước ngày chạp nhị mai vừa mới ló,
Qua sang năm mai nở đã đầy cành.
Vẫn biết rằng xuân ý tốt xinh xinh,
Nhưng dạ khách buồn tênh sao xiết kể!
Cây với tuyết nguyên cùng một vẻ,
Gió trên sông gợn sóng sẽ nhô đầu.
Cố viên nào thấy đâu đâu,
Núi Vu :Dt vót một màu xanh om.

Bản dịch: Á Nam


 


Giang Nam phùng Lý Quy Niên

Kỳ vương trạch lý tầm thường kiến
Thôi Cửu đường tiền kỷ độ văn
Chính thị Giang Nam hảo phong cảnh
Lạc hoa thời tiết hựu phùng quân.

Dịch Nghĩa
Ở nhà Kỳ vương, (tôi) thường hay được gặp (anh). Ở nhà Thôi Cửu lại được nghe nói về anh mấy lần. Chính khi phong cảnh đẹp nhất ở Giang nam, giữa mùa hoa rụng, (tôi) lại được gặp anh nữa.


 


Dịch Thơ
Gặp Lý Quy Niên ở Giang Nam

Trong phủ Kỳ vương thường gặp gỡ
Trước thềm Thôi Cửu vẫn nghe danh
Giang nam phong cảnh mùa tươi đẹp
Giữa tiết hoa rơi lại gặp anh.

Bản dịch của LXT


 


Họa ưng

Tố luyện phong sương khởi,
Thương ưng hoạ tác thù.
Song thân tư giảo thỏ,
Trắc mục tự sầu hồ.
Điều tuyền quang kham trích,
Hiên doanh thế khả hô.
Hà đương kích phàm điểu,
Mao huyết sái bình vu.


 


Dịch Thơ
Con ưng vẽ

Ưng xanh ai khéo vẽ vời,
Nổi trên lụa trắng, một trời gió sương.
Gườm gườm đôi mắt liếc ngang,
Nghiêng nghiêng mình né như đương rình mồi.
Dây xinh, vòng sáng hẳn hoi,
Gọi thường bay xuống hiên ngoài cũng nên!
Bao giờ đánh bọn chim hèn,
Máu lông tung rắc giữa miền đồng hoang?

Bản dịch: N.T.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đà Lạt cuối Thu - Phan Ngọc Thường Đoan 13.11.2017
Hai bài thơ Nguyễn Trọng Luân - Nguyễn Trọng Luân 04.11.2017
Thơ - Yên Thao 04.11.2017
Chùm thơ Diệu Thoa - Diệu Thoa 02.11.2017
Thơ Trúc Thông (5) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (4) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (3) - Trúc Thông 01.11.2017
Đêm nay gió mùa Đông Bắc - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
Sông Lam - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
Gió Ngàn Hống - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
xem thêm »