tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20537171
22.05.2010
Tư liệu sưu tầm
Thêm một chút tư liệu về Bắc Triều Tiên

Bắc Hàn bên bờ vực thẳm


Submitted by TongBienTap on Tue, 03/30/2010 - 13:12


Nguồn: B.R. Myers, Wall Street Journal


Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ


Nếu Bắc Hàn sụp đổ, liệu thế giới sẽ sẵn sàng?


Kim Jong Il (Kim Châng In) có thể ngày càng trở nên gầy yếu bệnh hoạn, móng tay trắng ra vì bệnh thận, nhưng bộ máy tuyên truyền của ông lại càng mạnh mẽ hơn bao giờ. Một bức tranh cổ động vẽ một người công nhân chỉ tay về câu khẩu hiệu "Một quốc gia phú cường đã nằm trong tầm mắt!" Ở phía sau có cảnh pháo hoa bổ bùng trên những toà nhà rực sáng, một đống lúa và khoai, ba quả tên lửa mới bóng, và một chiếc máy ủi.


Đối với những người Bắc Hàn thì những quả tên lửa hẳn là những thứ duy nhất không có vẻ lạc quan đến lố bịch trong bức tranh. Những cấm vận của Liên Hiệp Quốc tiếp tục gây khó khăn trong xuất khẩu lẫn nhập khẩu. Theo đa số những báo cáo thì việc đổi tiền vào mùa thu vừa rồi chẳng làm được gì ngoài việc làm cho sự lạm phát đang tràn lan trở nên tồi tệ hơn; đã có những báo cáo về nạn đói ngay tại trung tâm khu đô thị chính như Bình Nhưỡng.


Những căng thẳng với phía nam lại tăng lên hôm thứ Sáu với việc chiếc tàu hải quân Nam Hàn bị đắm gần khu vực hải giới đang tranh chấp với Bắc Hàn, mặc dù không biết được ngay nguyên nhân nào dẫn đến việc nó bị đắm hoặc các tàu Bắc Hàn có liên quan đến hay không.


Sự kiện trên xảy ra chỉ trong vài ngày sau một cuộc hội thảo trong đó các chuyên gia cho rằng chế độ độc tài của Kim đang trong giai đoạn đầu của sự sụp đổ. Người Mỹ nên lưu ý: Nếu Bắc Hàn quyết định ra đi một cách vinh quang trong ánh chớp hạt nhân - và việc họ liên tục lặp lại phong cách tự sát kiểu kamikaze hiện tại cho thấy rằng họ có thể làm điều này - con số thương vong khổng lồ chắc chắn sẽ bao gồm nhiều lính Mỹ đang đóng quân trong khu vực. Nhưng ngay cả một trường hợp sụp đổ nhẹ nhàng hơn cũng sẽ làm tê liệt cả vùng. Những chuyên gia Nam Hàn có thể tiên đoán sai, nhưng dường như cái thể chế này cũng càng cho thấy là nó không thể tồn tại đến cuối thập niên này, ngay cả khi kế hoạch chuyển giao quyền lực từ Lãnh tụ Kính yêu sang cho người con trai Kim Jong Eun được thực hiện một cách trôi chảy.


Nền kinh tế chỉ là một phần của vấn đề. Trong nạn đói của thời kỳ 90, người Bắc Hàn từng chịu đựng những thiếu thốn trầm trọng hơn nhưng vẫn không từ bỏ việc ủng hộ chính quyền. Việc này đưa chúng ta quay lại với bức tranh cổ động cũng như với sự khủng hoảng thực sự của chính phủ này, nó mang thuộc tính tư tưởng hơn là kinh tế.


Bức tường ngăn chặn thông tin từng bao vây Bắc Hàn đang đổ vỡ. Công an ở những tỉnh phía bắc đang vô vọng ngăn chặn việc sử dụng điện thoại di động từ Trung Quốc; người dân qua mặt những dụng cụ truy tìm bằng các gọi các cuộc điện thoại ngắn từ những khu rừng hoặc núi - đôi khi để nói chuyện với những người đã vượt thoát sang đến Hoa Kỳ. Tại các tỉnh nằm dọc theo vùng phi quân sự, nhiều người dân đã xem được truyền hình Nam Hàn. Ngay cả ở Bình Nhưỡng, dân chúng tìm nghe các đài BBC hoặc VOA, hoặc lén lút đọc tin tức trên Internet tại các công sở có nối mạng.


Những gì quần chúng đang tìm hiểu được thì không giống với cái ý thức của mấy mươi năm qua về nhiệm vụ cao cả của giống nòi. Họ đã biết từ những năm 1990s rằng mức sống của họ rất thấp so với người Nam Hàn. Sự cách biệt này đã được giải thích rằng họ cần phải hi sinh để xây đựng quân đội. Nhưng những gì mà người dân Bắc Hàn giờ đây nhận ra - và điều này còn quan trọng hơn - rằng những đồng bào của họ tại "thuộc địa Mỹ" chẳng bao giờ muốn sống dưới quyền của Kim Jong Il. Nói cho cùng, vào năm 2007, họ đã bầu một ứng cử viên thân Mỹ thành tổng thống Nam Hàn. Thế thì tại sao người dân miền bắc phải tiếp tục hi sinh để giải phóng những người không muốn được giải phóng? Không thể trả lời được câu hỏi này, chính quyền đã tuyệt vọng khôi phục chiến dịch tuyên truyền mạnh bạo nhất trong lịch sử.


Cái chiến dịch "quốc gia phú cường" này không là gì hơn ngoài một nỗ lực nhằm thuyết phục quần chúng rằng cuộc sống kinh tế sẽ nhanh chóng thay đổi vào năm 2012, nhân dịp kỷ niệm 100 sinh nhật của Lãnh tụ Vĩ đại Kim Il Sung, cha của Kim Jong Il. Giới truyền thông chính thống đã mệnh danh năm 2010 là "năm của sự thay đổi mạnh mẽ" và sẽ "mở lối cho đất nước đi lên mà không bị thất bại vào năm 2012." Trong các chương trình tin tức truyền hình, những học sinh mặc đồng phục cười tươi trước những máy vi tính mới tinh, các bà nội trợ trào nước mắt cảm ơn Lãnh tụ về những căn hộ mới. Giới truyền thông còn tiên đoán những thành công vĩ đại "không thất bại" trong năm tới. Theo lịch Juche của Bắc Hàn - được khởi đầu từ năm 1912 khi Kim Il Sung ra đời, bắt đầu từ 1 chứ không phải 0 - thì 2011 là năm thứ 100, và vì thế có ý nghĩa rất lớn.


Nhưng trong khi những bức tranh cổ động cho thấy quân đội và dân lao động tay liền tay, những người đào tị cho biết căm ghét tăng nhanh đối với một đội quân thường xuyên trộm cắp từ nông trại và xí nghiệp để kiếm ăn. Những người tị nạn cũng đưa cho biết những tin tức đáng tin cậy về việc thiếu hụt phân bón trầm trọng. Đảng đã đáp ứng bằng cách yêu cầu các khu tập thể cung cấp thêm phân người. Nhưng hỡi ôi, người dân lại không đủ ăn để cung cấp đúng chỉ tiêu.


Sự nghèo khó này cũng từng xảy ra trong những năm 1990s, nhưng ít nhất lúc ấy chính quyền công nhận là kinh tế đang trong tình trạng khủng hoảng, dù họ luôn đổ tội cho người Mỹ. Hiện nay họ đang nói về một quốc gia đang tự chuyển mình từ năm này sang năm khác. Không một thể chế độc tài nào có thể lừa dối người dân một cách xuẩn ngốc, hoặc tăng lòng trông chờ của công chúng để rồi đánh mất nó trong vòng vài tháng.


Không như Đông Đức ngày xưa, Bắc Hàn không có những bức tường cao, những lính biên phòng thanh liêm và kỹ thuật theo dõi cần thiết để canh giữ toàn thể dân chúng. Báo cáo về những cuộc biểu tình chống lại việc đổi tiền có thể đã cường điệu, nhưng quyết định tăng thêm số tiền được đổi sau này cho thấy đã phải có những dạng thức phản kháng nào đấy từ người dân. Nó cũng cho thấy rằng chính quyền đã không có đủ can đảm để đàn áp theo phong cách Thiên An Môn. Kim Jong Il phải tìm cách làm cho dân chúng phấn khởi hoặc phải nhìn ngày càng nhiều người vượt biên sang Trung Quốc.


Nhưng khủng hoảng trong nước không phải là điều duy nhất mà Lãnh tụ Kính yêu đang đối diện. Con người 68 tuổi (một số chuyên gia nước ngoài cho là 69) ngày càng yếu ớt, ông đang quá chậm trễ trong kế hoạch kế vị của người con. Việc thuyết phục quần chúng chấp nhận sự truyền ngôi trước đây vào năm 1994 đã quá khó khăn, truyền thông nhà nước vẫn phải liên tục nhấn mạnh rằng Lãnh tụ Kính yêu là người duy nhất được cha ông chọn lựa trong vị trí hiện nay. Chắc chắn sẽ càng khó khăn hơn để tiến cử Kim Jon Eun, người mà cho đến nay có thể đi dạo trên đường phố Bình Nhưỡng mà không ai nhận ra. Vì thế quá trình nối ngôi phải thực sự bắt đầu vào năm 1012, đúng vào lúc chiến dịch "quốc gia phú cường" đang đổ lên đầu.


Thể chế này sẽ tìm cách tồn tại như thế nào trước "cơn bão hoàn hảo nhất" của sự khủng hoảng tư tưởng? Chắc chắn sẽ bằng việc đánh lạc hướng bằng cách tạo ra những căng thẳng với thế giới bên ngoài. Điều này càng có khả năng xảy ra với việc vừa kiến tạo sự vinh danh Kim Jong Eun như là một vị tướng trong hình ảnh của cha mình. Vì thế anh ta cần phải tạo ra một chiến thắng quân sự từ chính mình. (Kim Jong Il nắm giữ quyền lực vào năm 1994 như là một anh hùng với giải pháp hạt nhân đã đem Jimmy Carter đến Bình Nhưỡng trong nhiệm vụ của một kẻ yếu thế.) Những kích động hạt nhân và tên lửa năm ngoái đã đặt tiêu chuẩn cao hơn cho thể chế này, có lẽ quá cao. Đây là vấn đề của việc xây dựng lòng kiêu hãnh quốc gia hầu như chỉ trên chương trình hạt nhân: Thanh gươm chỉ được dùng để doạ, và doạ dẫm mãi sẽ hoá nhàm.


Cho dù giới lãnh đạo chọn lựa việc khiêu khích quân sự và đẩy sự may rủi quá xa, hoặc chỉ tìm cách giãy dụa cho qua chuyện, với sự ủng hộ của công chúng ngày càng giảm thiểu mạnh mẽ, tương lai cho sự tồn tại của đất nước này càng u ám hơn bao giờ. Thay đổi chính quyền? Không thể xảy ra. Gia đình Kim đã dính chặt với hình ảnh Bắc Hàn. Một Gorbachev nội địa sẽ thấy mình hoàn toàn không thể chuyển hướng chú ý từ quân sự sang kinh tế. Tại sao người dân phải chịu cực khổ dưới ngọn cờ Bắc Hàn với hi vọng có được một cuộc sống của người Nam Hàn hai mươi lăm năm trước đây? Tại sao không thống nhất và sống trong một thể chế đã tự chứng minh được mình?


Trong tất cả những việc này, ta chỉ có thể hi vọng rằng những quyền lực chủ yếu trong khu vực đang chuẩn bị kỹ lưỡng và toàn khắp cho việc chính quyền Bắc Hàn sụp đổ hơn là họ đã để mặc như từ trước đến nay. Việc người Mỹ tìm cách đưa Bắc Hàn ngồi lại bàn đàm phán về vũ khi hạt nhân mà không tự nhận rằng họ đã sẵn sàng cho việc sụp đổ của nó đã là quá khó. (Kim Jong Il không thể nào quên rằng Washington từng hứa hẹn với ông về những lò phản ứng nhẹ vì tin rằng ông sẽ không sống đủ lâu để nhận chúng.)


Chính quyền Nam Hàn cũng không muốn làm hoảng sợ dân chúng, họ có vẻ quá miễn cưỡng ngay cả với việc đề cập đến sự thống nhất theo kiểu Đức. Những tin tức rò rỉ về những kế hoạch dự phòng của chính phủ - ví dụ như những trại tị nạn được chuyển đi một cách an toàn ra khỏi Seoul - dường như nhằm trấn an mọi người rằng quá trình thống nhất sẽ được tiến hành một cách chậm rãi và nhẹ nhàng. Về phần Trung Quốc, họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc chối bỏ rằng họ không bao giờ nghĩ đến việc sụp đổ của Bình Nhưỡng.


Và theo những báo cáo của truyền thông phương tây cho thấy, rằng vai trò tương lai của Bắc Kinh chính là những trở ngại lớn nhất của những nhà hoạch định Hoa Kỳ. Năm 2007, một báo cáo của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế và Học viện Hoà bình Hoa Kỳ đã cảnh báo rằng "nếu cộng đồng quốc tế không phản ứng nhanh chóng khi trật tự nội bộ của Bắc Hàn nhanh chóng đổ vỡ, Trung Quốc sẽ tìm cách khởi đầu việc vãn hồi ổn định." Khả năng này cũng làm cho Seoul quan ngại.


Khi đọc những kế hoạch dự phòng này, người ta cảm thấy một sự lạc quan chung rằng Bắc Hàn sẽ sụp đổ mà không gây ra chiến tranh. Như thường thấy trong việc thế giới đối phó với Bình Nhưỡng, có một xu hướng ngoại suy từ lịch sử của cuộc Chiến tranh Lạnh trước đây - giả thiết rằng những người "Stalinist cực đoan" sẽ đủ lý trí để có những hành động tự sát. Nhưng đây không bao giờ là một chính thể Stalinist. Quan điểm chính thống về thế giới của họ là đa nghi, mang tính chủ nghĩa quốc gia chủng tộc với những kiến thức bắt rễ từ chủ nghĩa phát xít của Nhật.


Kể từ khi Khối Đông Âu sụp đổ đầu thập niên 1990s, Bắc Hàn càng chứng tỏ rõ rệt màu sắc tư tưởng của mình. Năm ngoái họ đã xoá bỏ chữ Cộng sản khỏi hiến pháp quốc gia, tăng cường chủ thuyết xã hội chủ nghĩa "quân sự trên hết" trong đường hướng lãnh đạo. Trong cùng lúc đó họ càng tăng cường sử dụng những khái niệm và khẩu hiệu quyết tử - kamikaze ("Chúng ta sẽ trở thành những quả bom sống để bảo vệ lãnh tụ") sao chép hầu như nguyên văn từ những tuyên truyền trong Chiến tranh Thái Bình Dương. Truyền thông nhà nước thường xuyên chế nhạo giới lãnh đạo Khối Đông Âu đã bỏ cuộc "không một phát súng," và thề rằng "thế giới sẽ không còn nếu không có Bắc Hàn."


Khả năng về một chính quyền bị sụp đổ đầy bạo lực với nguy cơ thảm khốc ở Bắc Hàn trong vòng một thập niên là điều những quốc gia nào có lợi ích trong khu vực nên lưu tâm. Họ cũng cần lưu ý đến một sự nghịch lý tư tưởng bên trong có thể huỷ hoại sự tồn tại lâu gia của đất nước. Nếu Bắc Hàn sẽ phải sụp đổ thì chẳng có ý nghĩa gì nếu Trung Quốc kéo dài sự việc; chỉ làm cho sự ra đi của giới lãnh đạo ồn ào hơn khi thời điểm ấy đến. Với người Mỹ, chúng ta nên chú trọng những kế hoạch dự phòng cho trường hợp chiến tranh hạt nhân tồi tệ nhất thay vì ưu phiền về vai trò của Bắc Kinh trong vùng bán đảo sau triều đại của Kim. Việc Trung Quốc chiếm đóng Bắc Hàn không nên là việc chúng ta phải quan tâm.


B.R. Myers là giáo sư của Đại học Dongseo, Nam Hàn, và là tác giả cuốn "Chủng tộc trong sạch nhất."


Nguồn: www.x-cafevn.org/node/70


 


 


Kim Chính Nhật, nhà lãnh đạo bí ẩn nhất thế giới


Đăng bởi tinletrai on 04/27/2010


Cho đến bây giờ Kim Chính Nhật vẫn được coi là một trong những nhà lãnh đạo bí ẩn nhất thế giới. Mọi thắc mắc về Kim, dù rất cụ thể và đơn giản về cá nhân, đều không tìm ra lời giải đáp rõ ràng và đáng tin cậy. Người ta không biết ông sinh ra đời ở đâu, học vấn thật sự thế nào, có bao nhiêu bà vợ và tình nhân, mấy đứa con chính thức và không chính thức… Những sở thích bất bình thường của Kim Chính Nhật về xe hơi, điện ảnh cũng như căn bệnh sợ đi máy bay, chỉ có thể xuất ngoại tới Nga hay Trung Quốc bằng đường xe lửa, cũng là những cái được nhiều người bàn tán. Có thể hiểu tất cả mọi điều khó hiểu ở Kim Chính Nhật đều nằm trong một phần của kịch bản mà tất cả mọi nhà lãnh đạo độc tài nào khác, đặc biệt là ở chế độ Độc tài Đảng trị, cần phải tạo nên cho cá nhân mình trong mục tiêu bảo vệ cá nhân và quyền lực.


Do đó không nhà nghiên cứu hay bình luận gia nào dự đoán được Kim Chính Nhật thật sự suy nghĩ, tính toán và mong muốn gì cho đất nước nghèo đói thiếu lương thực của ông ta và nếu ông ta chết sớm mà chưa chuẩn bị đủ cho người kế vị thì tình thế Bắc Hàn sẽ ra sao.


Ngày Thứ Hai vừa qua đài truyền hình YTN dẫn nguồn tin nói là từ giới tình báo cho biết Kim Chính Nhật bị ung thư và không sống quá 5 năm.


Tuy nhiên cơ quan trung ương tình báo Nam Hàn tuyên bố không thể có đủ bằng chứng để xác nhận việc ấy. Tình trạng sức khỏe của Kim đã được nói đến từ mấy năm gần đây, có những lời đồn đại Kim mắc chứng tiểu đường và bệnh tim. Người ta biết rõ ràng nhất là năm ngoái Kim đã một lần bị kích xúc (stroke) sau đó có bình phục nhưng không biết tới mức nào.


Tin tức do truyền hình YTN đưa ra phù hợp với hình ảnh Kim Chính Nhật trên truyền hình nhà nước Bắc Hàn tuần trước. Trong một lần hiếm thấy từ lâu, Kim Chính Nhật như thường lệ mỗi năm xuất hiện trong buổi lễ kỷ niệm ông bố, Chủ Tịch Kim Nhật Thành, mất ngày 8 Tháng Bảy năm 1994. Với thân hình rất gầy yếu so với trước kia, tóc ít hơn, cặp môi hơi méo có lẽ do hậu quả của lần bị kích xúc và bộ mặt kém thần sắc, dư luận tin là Kim Chính Nhật, 67 tuổi, quả thật đang mắc một hay nhiều bệnh trầm trọng.


Tờ Washington Times cho biết theo lời một giới chức yêu cầu không tiết lộ danh tánh thì Kim Chính Nhật không sống quá một năm và có thể chết trước cuối năm nay. Tờ báo cũng nói Kim đã ngưng chữa trị theo Tây y vì không còn hiệu quả và bây giờ đang chỉ còn hy vọng vào dược thảo và đông y cổ truyền. Giáo Sư Toshimitsu Shigemura Ðại Học Waseda ở Tokyo nói với tờ Daily Telegraph rằng với nhiều căn bệnh trầm trọng và biến chứng phức tạp, chưa chắc Kim Chính Nhật qua khỏi mùa Hè này.


Alexander Vorontsov, trưởng phân bộ Bắc Hàn và Mông Cổ thuộc Viện Nghiên Cứu Ðông Phương tại Moscow, tuy nhiên nói với thông tấn xã Nga RIA Novosti rằng, “Nên thận trọng với những tin tức về Kim Chính Nhật. Riêng tôi thấy chưa thể đưa ra một kết luận chắc chắn nào hết.” Theo ông, “Mặc dầu rất ít ra trước công chúng nhưng năm nay ông ta đã có nhiều chuyến đến thăm viếng các nơi trong nước hơn là năm ngoái. Có thể là sức khỏe đã khá hơn hoặc là muốn chứng tỏ ông ta không quá suy yếu như người ta tưởng.” Ông cho là, “Trong quá khứ đã nhiều lần chúng ta nghe những tin tức và dư luận ấy. Tôi tin là báo chí truyền thông Nam Hàn và Nhật Bản quá nhạy cảm với chuyện này và luôn luôn muốn tìm kiếm những sự kiện thu hút sự chú ý của quần chúng. Vì vậy họ đã chôn Kim Chính Nhật nhiều lần rồi ông ta lại từ cõi chết trở về như thường.”


Hiện nay Bắc Hàn không trực tiếp phản bác hay giải thích những tin tức ấy như đã làm mấy lần trước. Tuy vậy một cách gián tiếp, hai ngày sau khi YTN nói Kim bị ung thư, Bình Nhưỡng cho phổ biến hình Kim Chính Nhật đi thăm một xưởng làm ngói mới khai trương “để chỉ đạo tại chỗ cho các công nhân,” theo lời thông tấn xã nhà nước Bắc Hàn KCNA. Trong hình, Kim Chính Nhật có vẻ tươi tốt khỏe mạnh hơn là trên truyền hình tuần trước. Tuy nhiên Bắc Hàn không nói rõ là sự kiện đi thăm nhà máy là vào thời gian nào. Hơn nữa dư luận hoài nghi cho rằng Bắc Hàn đã từng sửa chữa hình ảnh trong mục tiêu tuyên truyền và với kỹ thuật “Photoshop” ngày nay không khó khăn gì để có thể làm điều ấy. Một lần trước kia, tấm hình chụp Bắc Hàn đưa ra cho thấy Kim Chính Nhật đứng giữa hai sĩ quan quan sát một cuộc diễn tập của quân đội, báo chí Tây phương phân tích tấm hình đó nhận thấy chiếc bóng của hai sĩ quan không phù hợp với hướng bóng của Kim Chính Nhật và một chuyên gia hình ảnh cho biết độ phân giải ở hình Kim Chính Nhật khác với toàn bộ tấm hình.


Nhưng vấn đề quan tâm chính của chính quyền Nam Hàn và các giới chính trị quốc tế là Kim Chính Nhật đang chuẩn bị cho người kế vị mình ra sao. Nhiều tin tức dự đoán ông sẽ trao quyền cho người con trai út mới Kim Jong-un mới 26 tuổi. Bắc Hàn chưa bao giờ đề cập đến chuyện này nhưng mới đây có tin Kim Jong-un được trao nhiệm vụ chỉ huy cơ quan tình báo Bắc Hàn. Nhìn về dĩ vãng, trong một chế độ độc tài Cộng Sản như Bắc Hàn sự chuyển giao quyền lực theo kiểu cha truyền con nối từ Kim Nhật Thành qua Kim Chính Nhật không phải là đơn giản và phải qua một quá trình dài phức tạp.


* Trung tâm của sùng bái cá nhân


Kim Chính Nhật đã là trung tâm của một sự sùng bái cá nhân tuyệt đối thừa kế của Kim Nhật Thành, người thành lập Ðảng Cộng Sản và nước Cộng Hòa Nhân Dân Triều Tiên. Kim Nhật Thành đã là “Chủ tịch vĩ đại” còn Kim Chính Nhật trở nên “Lãnh tụ kính yêu” của chế độ. Ngày sinh của Kim Chính Nhật là ngày nghỉ quan trọng nhất nước và những buổi lễ tập họp đông đảo quần chúng được tổ chức khắp nơi vào ngày này.


Nhưng thật ra chẳng ai biết sinh nhật của Kim Chính Nhật thật sự là ngày nào. Theo tiểu sử chính thức, Kim Chính Nhật chào đời tại một trại quân sự bí mật ở núi Baekdu phía bắc triều Tiên ngày 16 Tháng Hai năm 1942. Các sử gia nhà nước còn nói rằng một con chim nhạn đã báo trước ngày trọng đại này và có điềm triệu là một cầu vồng đôi bắc ngang qua núi cùng một ngôi sao mới xuất hiện trên bầu trời.


Tuy nhiên theo tài liệu của Liên Bang Sô Viết thì Kim Chính Nhật sinh tại làng Vyatskoye gần Khabarovsk năm 1942 khi Kim Nhật Thành đang là một tiểu đoàn trưởng ở Lữ Ðoàn 88 gồm những người Triều Tiên và Trung Quốc lưu vong, trong Thế Chiến II chống Ðức Quốc xã. Sống tuổi nhỏ ở Liên Sô, Kim Chính nhật có tên là Yuri Irsenovich Kim.


Theo tài liệu chính thức của nhà nước Bắc Hàn thì Kim Chính Nhật học hết bậc tiểu học và trung học ở thủ đô Bình Nhưỡng. Cũng có tài liệu nói là ông đã đi học ở Trung Quốc và tốt nghiệp Ðại Học Kim Nhật Thành năm 1964.


Kim Chính Nhật được đưa vào Ðảng Lao Ðộng Triều Tiên (Cộng Sản) và dần dần đảm nhận những nhiệm vụ quan trọng theo sự chỉ định của bố trong đó có việc chỉ huy chiến dịch chống các phần tử xét lại, thực chất là những người không trung thành với Kim Nhật Thành. Khoảng 1967-1969, Kim Chính Nhật được chuyển công tác sang lực lượng võ trang mặc dầu ông không bao giờ nhập ngũ. Năm 1974 được bầu vào Bộ Chính Trị Ủy Ban Trung Ương Ðảng.


Ðại hội lần thứ 6 Ðảng Lao động Triều Tiên Tháng Mười năm 1980 là thời điểm Kim Chính Nhật đã nắm được quyền lực với nhiều chức vụ quan trọng trong Bộ Chính Trị, Quân Ủy Trung Ương, Ban Bí Thư và Quốc Hội Nhân Dân. Các quan sát viên quốc tế nhận ra rằng Kim Chính Nhật sẽ đương nhiên là nhà lãnh đạo Bắc Hàn thừa kế sự nghiệp của Kim Nhật Thành.


Cuối năm 1991, Kim Chính Nhật được chỉ định làm tư lệnh các lực lượng vũ trang Bắc Hàn. Ðây là vai trò quyết định nhất vì quân đội là nền tảng của chế độ này. Năm 1984 khi Kim Nhật Thành qua đời, vì chức vị chủ tịch Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên là vĩnh cửu dành cho “lãnh tụ vĩ đại” này nên “lãnh tụ kính yêu” Kim Chính Nhật chỉ có những chức vụ: chủ tịch Hội Ðồng Quốc Phòng Triều Tiên, tư lệnh tối cao Quân Ðội Nhân Dân Triều Tiên, tổng bí thư Ðảng Lao Ðộng Triều Tiên. Vị trí trong Hội Ðồng Quốc Phòng được chính thức tuyên bố là “vị trí cao nhất của quốc gia,” vì vậy trên thực tế Kim Chính Nhật là nguyên thủ quốc gia, và vì không phải là chủ tịch nước nên theo Hiến Pháp không bắt buộc phải qua những cuộc bầu cử để có thể ở chức vụ đến mãn đời.


* Ai là người thay thế?


Ðời sống riêng tư của Kim Chính Nhật là một bí mật và an ninh quốc gia. Người ta chỉ biết một vài chuyện chẳng hạn như ông là người sợ máy bay – có thể lo ngại dễ bị ám sát – cho nên chỉ xuất ngoại qua Nga và Trung Quốc trên một đoàn xe lửa riêng trong toa bọc thép. Kim Chính Nhật là người ưa chuộng xe hơi hạng sang và từng chi 20 triệu dollars để nhập cảng 200 chiếc Mercedes Benz S500. Những người đào thoát khỏi Bắc Hàn nói Kim Chính Nhật có 17 dinh thự và nơi cư ngụ khác nhau, những nhà nghỉ mát trên núi hay bên bờ biển có sân golf riêng.


Không có tài liệu chính thức nào cho biết Kim Chính Nhật có bao nhiêu vợ, nhưng ít nhất người ta biết ông có 3 bà vợ kế tiếp hay cùng lúc. Người vợ thứ nhất con gái của một chỉ huy quân đội cao cấp, sau đó ly thân và có một con gái. Người vợ thứ nhì không chính thức, có một con trai Kim Jong-nam sinh năm 1971, bà này mất năm 2002 ở Moscow. Người vợ thứ ba, chính thức là đệ nhất phu nhân, chết năm 2004, có hai con trai Kim Jong-chul sinh năm 1981 và Kim Jong-un sinh năm 1984. Kim Chính nhật còn có một tình nhân là thư ký riêng của ông từ những năm 1980 và bây giờ sống với bà này.


Kim Nhật Thành đã chuẩn bị và xây dựng sự nghiệp lãnh đạo cho Kim Chính Nhật qua gần 30 năm. Kim Chính Nhật chưa đủ thời gian thực hiện được điều ấy cho con trai thứ ba Kim Jong-un, vì vậy nếu ông ta chết sớm, người ta tin rằng sẽ xảy ra những cuộc đấu tranh giành quyền lực có thể rất khốc liệt tại Bắc Hàn.


Nguồn: 1nguoiviet.wordpress.com.2010/04/27/kim-chinh-nh%e1

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Sau vụ xử Bạc Hy Lai: Tham nhũng có đe dọa tương lai Trung Quốc? - Tư liệu 21.09.2017
Một Việt Nam khác? Vương quốc họ Nguyễn ở thế kỷ 17 và 18 - Li Tana 19.09.2017
Chuyến du lịch Việt Nam của vị Nga Hoàng cuối cùng - Tư liệu sưu tầm 19.09.2017
Franklin Roosevelt – Người duy nhất đắc cử ba nhiệm kỳ tổng thống Mỹ - Tư liệu sưu tầm 18.09.2017
Tưởng Giới Thạch – Tổng thống Trung Hoa Dân quốc - Tư liệu sưu tầm 18.09.2017
Mao Trạch Đông trong mắt người Trung Quốc hiện nay - Lý Lỵ & Chương Lập Phàm 18.09.2017
Huyện Kiên Lương: Vững vàng hội nhập và phát triển/ Du lịch đảo ở Kiên Lương - Nhiều tác giả 17.09.2017
Huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang - Tư liệu 17.09.2017
Vài ký ức về ba tôi: Bộ trưởng Vũ Trọng Khánh - Vũ Trọng Khải 10.09.2017
Vị Bộ trưởng Bộ Tư pháp đầu tiên - người đặt nền móng cho nền Tư pháp vì công lý - Tư liệu 10.09.2017
xem thêm »