tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20757118
Thơ
12.04.2010
Nhiều tác giả
Thơ nhiều tác giả (35)

 Trần Ngọc Hường. Tên thật là Trần Văn Sáu, sinh năm 1950 (Canh Dần), tại Tân Thới, tỉnh Tiền Giang. Là cán bộ giảng dạy môn Ngữ văn tại trường Cao Đẳng Sư Phạm Long An.


    Giữa vườn xa


 


Trôi giạt mênh mông miền cổ tích


Mải mê sông nước bóng dừa chao


Xuồng con đưa khách về thăm đất


Gác mái dầm lên đậu bến nào!


 


Giữa triều sóng dội. Chiều đang xuống


Lòng chợt cồn lên tíeng mõ tre


Gom nắng ngọn dừa như nhóm lửa


Cho người bước chậm lắng tai nghe


 


Bốn mặt cù lao ngàn sóng vỗ


Một vòm lá biếc thoáng mùi hương


Vườn xưa má vẫn ngồi đun bếp


Ngọn khói xanh mềm thêm vấn vương


 


Gốc cây nào nhỉ?  Căn hầm cũ


Má giấu nuôi ai có một thời


Ai được chở che trong bóng mát


Mênh mông lòng má biển khơi ơi!


 


Phố chợ đi về từ buổi ấy


Từng ngày gian khổ nhớ hay quên


Tiện nghi khỏa lấp căn hầm cũ


Từng phút bon chen đánh mất mình.


 


Ai xây vườn rộng nhà cao ấy


Có trĩu lòng thương tuổi má già


Mái lá một vuông xiêu vẹo mãi


Áo còn lấm đất giữa vườn xa


                                    Bến Tre, 1988


 


Về rẫy ăn còng


   Gió đưa, gió đẩy. Về rẫy ăn còng.


                        Dân ca Nam Bộ


                               


Đất bãi miền ven biển ấy


Mái dầm khua nước bến sông


Gíó có đưa ai về rẫy


Mà thơm mặn vị mắm còng


 


Ký ức bừng lên đầm đậm


Thời thơ dại ấy đây rồi!


Mặt đồng dấu chân lấm tấm


Còng quều, còng lửa, cong vôi


 


Còng nào trốn vào câu hát


Ru con lời mẹ mặn mà


Mắm còng món ăn đạm bạc


Thơm vào cả khúc dân ca.


 


Đâu thể nào quên dáng mẹ


Bắt còng đồng cạn lom khom


Tuổi thơ qua rồi lặng lẽ


Lòng người lời hát còn thơm


 


Mười năm xa quê cầm súng


Chiều nay sao chợt bồi hồi


Câu hát nào theo nhịp võng


Ai ru lan vào hồn tôi!


 


Kỷ niệm hồng lên ngọn lửa


Bập bùng sức  mạnh  bên  trong


Hành quân lòng ai chan chứa


Thơm sâu vị mặn mắm còng.


                        Miền Hạ Cần Giuộc, 1984


 


                             ***


  Đỗ Hướng, sinh năm 1945 (Ất Dậu), tại huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định. Công tác trong ngành Giáo dục Khánh Hòa.


Tự  Họa


 


Lặng soi mường tượng mặt tình


qua tai miệng thế tôi hình dung tôi


 


Trót thương từng chuyện lởt bồi


Bẫy người mong gỡ ra thời hoàng kim


Lợi danh lạnh trắng nỗi niềm


Sóng yêu ghét động tĩnh tìm bản tâm


Tự răn chạm góc lỗi lầm


thả rơi cảm cảnh tím bầm chân son


Như nhiên trước lẽ mất còn


Rửa lòng trong đợi cháu con thành người


 


Đổ công vun tắm cây đời


chắc tinh hoa vận khóc cười vào thơ


Mở lòng nhận tiếng ngu ngơ


trượt dòng hư thực chong giờ hoàn nguyên.


                                                            12 - 2004


                                    *


 


    Giọt trăng


 


Giọt trăng treo nơi vách


rung rinh theo nhịp đưa


Lắc lư cành vẫy gió


cùng ánh trăng nô đùa


 


Giọt trăng phơi đầu cỏ


chảy trên lá trên hoa


Tung tăng em lội vớt


đầy vườn trăng bao la


 


Trăng! Trăng như đĩa ngọc


chênh chênh nơi lòng ao


Em đào hoài chẳng tới


Hiểu đất sâu, trời cao.


2005


 


 


Trần Công Hữu sinh năm 1929 (Kỷ Tị), tại Hải Phòng. Hay làm thơ cho thiếu nhi.


Lục bát với chị tôi


                           Kính viếng hương hồn chị Phúc


      


Bài thơ “Lỡ bước sang ngang”


Chị ru em  kỷ niệm vàng hằng đong


 


Nghĩa trang  chị có lạnh không


Muốn vô thăm chi, em trông cửa nào


Tuổi em  hạn đợi mưa rào


Toàn điều eo óc xỉa vào  chị ơi!


 


Miền Nam, cách đất xa trời


Nén hương cho chị, ai người hôm nay?


Trời xuân điểm én chao mây


Mà như dao khắc, tháng ngày cảm thương


 


Chiếu chăn em vẫn lẻ đơn


Chuyện vợ con cứ cánh chuồn lửng bay


Tình suông bạc bẽo trắng tay


Con số không cứ mỗi ngày tròn hơn


 


Ánh trăng nửa tiếc, nửa hờn


Phần thì xa lánh, phần còn cứu mang


Có năm: sinh nhật  nến tàn


Em “tôi lửa trắng” mê man hàng giờ


 


Đứa em tàn tật khi xưa


Bây giờ, mãi tự bao giờ khác đâu


Áo cơm giằng xé nát nhàu


Tứ thơ héo lẫn dưa rau chợ đời


 


                                    *


Di cư từ  ấy chị ơi


Buôn thua bán lỗ, ngược xuôi cùng đường


Mỏi mòn đứt gánh tha hương


Một trưa bệnh viện mưa tuôn nhạt nhòa!..


 


Rồi đêm giường trống  quê nhà


Em nghe tiếng chị khóc oà gọi tên


Tỉnh ra màn vẫn buông đen


Ngoài kia chưa sáng, tim em lặng rồi


 


Thét toang lồng ngực “chị ơi”


Cười điên!  giông tố đầy trời lá bay


 


                                    *


Tưởng khi chị bế trên tay


Tâm linh em thắp đủ đầy tuần hương


Nhoài qua giậu gió, vườn sương


Đốt lên thành khói


chị nương


chị về!


                                    Mồng  3 Tết Nhâm Thân, 1992


 


                                               


Hoàng Hữu sinh năm 1915 (Ât Mão), tại Hà Nam Ninh, mất năm 1981.


Hai nửa  vầng trăng


 


Tình cờ anh gặp lại vầng trăng


Một nửa vầng trăng thôi, một nửa


Trăng vẫn đấy mà em xa quá


Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên?


 


Nắng tắt đã lâu rồi, trăng thức dậy dịu êm


Trăng đầu tháng có lần em ví


Chữ D hoa như vầng trăng xẻ nửa


Tên anh như nửa trăng mờ tỏ


Ai bỏ quên lặng lẽ sáng bên trời


Ơi vầng trăng theo con nước đầy vơi


Trăng say đắm dào trên cỏ ướt


Trăng đầu tháng như đời anh


chẳng thể nào khác được


Trăng cuối tháng như đời anh hao khuyết


Em đã khóc


Trăng từng giọt tan vào anh mặn chát


Em đã khóc


Nhưng làm sao tới được


Bến bờ anh tim dội sóng không cùng


Đến bây giờ trăng vẫn cứ còn xanh,


Cứ một nửa, như đời anh, một nửa


Nhưng trăng sẽ tròn đầy, trăng sẽ


 


Trăng viên mãn cuối trời đêm đêm em có nhớ?


Mặt trăng từng khuất nửa ở trong nhau.                                                     (8 1981)


                                    ***


 


 


 


 


                   Lê Thi Hữu


Người áo trắng


 


Ta tương tư tự thuở nào


Cái người áo trắng bay vào nhà bên


 


Cái người ta chẳng biết tên


Mà sao cứ nhớ đến quên mọi người


 


Ta hay nhìn lên nụ cười


Lén nhìn rồi lại như người tương tư


 


Tương tư buồn đến thê ư?


Giá như nàng hiểu


Giá như nàng mừng


 


Đằng này nàng cứ dửng dưng


Dửng dưng như thể chưa từng biết ta


 


Ta mang mắc sợi trăng già


Giăng qua cái lối nàng qua mọi lần


Bữa ni nàng lại dừng chân


Mời ta mốt đến dự phần vu quy


Rồi, nàng thả bước mê ly


Mặc ta hóa gã Trương Chi một mình


 


 Chính  Hữu      


Phố Hàng Lược


 


Từ nguồn ngoại thành màu xanh như nưỡc


Niềm vui sang xuân đổ vào hàng Lược


Làm nên một con suối hoa


 


Ai đến chợ này sẽ gặp


Những cô gái như từ trong tranh Tết bước ra (*)


 


Dù ai đi đâu về đâu


Dù ai yêu nhau hay là ghét nhau


Những ngày cuối năm vẫn trẩy Hàng Lược


Để tìm một sự bắt đầu.


 


Đây là con sông Tô Lịch


Chỗ nào là chợ Cầu Đông? (**)


Chỉ thấy trong dòng hương và màu của hoa đào     


hoa cúc


Một thoáng bâng khuâng dấu tích


Của tình yêu đời từ thuở cha ông


                                                            Xuân 1984


Chú thích của tác giả:


(*) Anh học trò nghèo Tú Uyên đời nhà Lê trọ học ở chùa Bích Câu, ngày xuân đi chợ Cầu Đông (gần hàng Lược ngày nay), mua một bức tranh Tết, treo trong phòng. Cô gái trong tranh bước ra cùng anh kết duyên làm nên câu chuyện tình nổi tiếng của Hà Nội cũ.


(**) Những thế kỷ trước, sông Tô Lịch từ sông Hồng vào, qua Cầu Đông (ở ngã tư Ngõ Gạch  hàng Đường ngày nay) đổ vào nơi bây giờ là phố Hàng Lược. Từ thời nhà Lý các làng Nghi Tàm, Võng Thị ngoại thành đã có truyền thống trồng hoa đem vào bán ở nội thành.


 


Hai người bộ hành


 


Cháu dắt ông đi


Hai ông cháu mình vừa đi vừa học.


Ông dạy cháu biết tất cả những gì


                                         có ở trên trời dưới đất.


Còn cháu thì dạy ông biết


Cuộc đời này ngắn, nhưng ông đừng buồn,


Vì nó  Vĩnh hằng  Tiếp tục.


 


Đường vào thế kỷ Hai Mốt,


Hai người bộ hành một cháu, một ông


Những bước đầu tiên đi song song


Bên những bước cuối cùng.


Như một di truyền thế hệ,


Cháu sẽ yêu, như ông bà, như cha mẹ


Dưới gió, dưới mây,


Những phố, những cây,


Dù ở nơi này


Nay mai vắng vẻ


Dáng hình ông.


                                    2 – 1998


 


 Tố Hữu


    Một tiếng đờn


 


Mới bình minh đó, đã hoàng hôn


Đang nụ cười tươi, bỗng lệ tuôn


Đời thường nắng sớm chiều mưa vậy


Khuấy động lòng ta biết mấy buồn!


 


Ôi! Kiếp trăm năm được mấy ngày


Trời xanh không gợn bóng mây bay


Gian nan vẫn thủy chung bè bạn


Em ấm tình yêu mỗi phút giây!


 


Có khổ đau nào đau khổ hơn


Trái tim tự xát muối cô đơn


Em ơi, nghe đó Trong đêm lạnh


Đằm thắm bên em, một tiếng đờn!


                        20 - 2 -1991


 


                       


   Trang Thế  Hy


 


Sinh năm 1924 (Giáp Tý), tại tỉnh Bến Tre. Hiện sống tại Bến Tre.


Lời nói dối nhân ái


                               


Gió nói với chiếc lá úa:


“Trong vòng tuần hoàn bất tận của kiếp lá,


                màu vàng của mi trong khoảng khắc này


                           là nét đẹp vĩnh hằng của nhan sắc


                                          mùa thu tàn phai nhanh;


   Đừng buồn, cái đẹp nào cũng phù du


                              vì chỉ có cái phù du mới đẹp”


Lá biết gió nói dối nhưng lá vẫn vui vẻ


                                                        bay vèo theo gió.


 


“CHÀNG thấy NÀNG đẹp rồi chàng mới yêu


Anh thì ngược lại, anh yêu em trước


                                           rồi sau đó mới biết rằng em đẹp”


Lời nói dối ngược ngạo luật phản xạ của anh chồng


                                            làm ửng hồng đôi má cô vợ trẻ


Cô gái nói với ông già:


“Bố đẹp lão quá! Hồi còn trai chắc bố có số đào hoa”


Ông già  héo queo  như cây kiểng còi  uống lời nói dối


                                                              cực kỳ khó tin của cô gái


như uống giọt nước thần có được chất hồi xuân


 


Tiếc thay! Những lời nói dối ta phải nghe hàng ngày


    lại là những lời nói dối không nhân ái.


                                                                  1989                                              


Nguồn: Rút từ Tiếng Việt qua thơ tình mười thế kỷ, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, NXB Văn hóa Thông tin, quý I năm 2010.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đất nước những đêm dài không ngủ - Nguyễn Việt Chiến 15.10.2017
Cổng làng và những bài thơ khác - Đoàn Mạnh Phương 14.10.2017
Bàng hoàng - Trần Mai Hưởng 14.10.2017
Thơ Trúc Thông (2) - Trúc Thông 13.10.2017
Thơ Trúc Thông (1) - Trúc Thông 12.10.2017
Cao Bằng/ Người ấy chiều giáp Tết/ Vườn quê - Trúc Thông 10.10.2017
Chùm thơ Trúc Thông - Trúc Thông 09.10.2017
Tượng chùa Phật Tích - Trúc Thông 09.10.2017
Người bán than tổ ong - Trúc Thông 09.10.2017
Bờ sông vẫn gió - Trúc Thông 09.10.2017
xem thêm »