tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20541519
Truyện dân gian Việt Nam và thế giới
26.10.2008
Nguyễn Đổng Chi
Loa Thành

 


Lời người kể chuyện: Theo sử cũ, bộ tộc Lạc Việt (tức nước Văn Lang của Hùng Vương, ở miền đồng bằng Bắc bộ ngày nay) và bộ tộc Au Việt (ở vùng miền núi phía bắc Bắc bộ) là hai vùng lãnh thổ sát liền nhau, từ lâu đã sinh sống bên nhau. Lạc Việt, và Au Việt thực chất cũng cùng chung nguồn gốc(sự tích cái bọc trăm trứng của lạc Long Quân và Au Cơ).


Một người Trung Quốc là Quách Phác (thế kỷ thứ 3 sau Công nguyên) chú giải sách Phương Ngôn của Dương Hùng (Thế kỷ I) đã viết:” Au Việt(Tây Au) chỉ là một nhánh của Lạc Việt. Tuy một bộ phận dân cư Au Việt cư trú ở vùng Lưỡng Quảng (tức Quảng Đông và Quảng Tây) nhưng phần lớn họ định cư trên lãnh thổ Việt Nam ngày nay. Giữa người Au Việt và người Lạc Việt có giao lưu kinh tế, văn hoá, tình cảm, hôn nhân… nhưng không thể tránh khỏi sự lấn át, xung đột võ trang… Về trình độ văn minh, người Lạc Việt có phần tiến nhanh hơn người Au Việt…


Sau 18 triều đại Hùng Vương trị vì Lạc Việt, đến nửa sau Thế kỷ thứ 3 trước công nguyên, triều đại Hùng Vương cuối cùng suy tàn nhanh chóng. Thục Phán là một trong những Thủ lãnh của ngời Au Việt đã cầm quân tiến đánh kinh đô Văn Lang(ở vùng Lâm Thao, Bạch Hạc tỉnh Phú Thọ ngày nay) và đã đánh đổ triều Hùng, sáp nhập Lạc Việ(tức Văn Lang) vào với Au Việt, lập ra nước Au Lạc. Thục Phán tự xưng là An Dương Vương, dời kinh đô xuống miền Cổ Loa, tức là miền đồng bằng trù phú tiện lợi giao thông thủy bộ. An Dương Vương lãnh đạo nhân dân Au Lạc xây dựng thành Cổ Loa để đánh trả các cuộc tiến công xâm lược của Nhà Tần ở Trung Quốc, và sau đó là cuộc tấn công của Triệu Đà.


Thành Cổ Loa được xây dựng ở vị trí trung tâm đất nước. Thành xây quanh co 9 lớp. Di tích còn lại đến nay gồm ba vòng thành đắp bằng đất, dàn hơn 16 Km. Phía ngoài mỗi lũy thành có hào sâu và rộng, thuyền bè đi lại dễ dàng. Hệ thống hào sâu nối liền nhau, nối với Hoàng Giang(một nhánh của Hồng Hà) tạo thành mạng lưới giao thông thủy thống nhất, trong đó có miền Đầm cả rộng mênh mông , có thể neo đậu vài trăm tầu thuyền… Thành Cổ Loa là có thật, việc xây dựng thành Cổ Loa chắc chắn tốn nhiều công sức, và là niềm tự hào của Dân tộc Au Lạc. Bởi thế huyền thoại về Loa thành ra đời, được lưu truyền đến ngày nay:


 


Sau khi thống nhất hai tộc Au Việt và Lạc Việt, An Dương Vương bỏ tên cũ Văn Lang, đặt tên nước là Au Lạc, đóng đô ở Phong-khê và xây dựng một tòa thành thật kiên cố để chống lại các cuộc tấn công xâm lược từ phương Bắc tràn xuống.


Thành xây trên quả đồi đất rắn như đá. Dân chúng cần mẫn lao động một thời gian dài, tòa thành cao dần. An Dương Vương cùng thuộc hạ rất tự hào, cho là toà thành bất khả xâm phạm!


 Nhưng bỗng một đêm, cả bức tường thành sập xuống như  đất bằng. An Dương Vương rất tức giận. Hỏi dân ở gần, họ nói: ban đêm nghe thấy những bước chân rầm rập ở khắp các ngả kéo đến, những tiếng xì xào, có thể là ma quỷ. Người đâu mà lại đông đến thế ! Họ sợ quá họ không dám hé phên nhìn ra. Rồi lại nghe thấy những tiếng huỳnh huỵch, tiếp đến những tiếng đổ ầm ầm như sấm dậy.


An Dương Vương sai các tướng đốc thúc đắp lại thành cho kỳ được. Nhiều người mất mạng khi xây thành… Tường thành mỗi ngày một cao dần và lại cao như cũ. Nhưng rồi một đêm, cả dãy tường thành lại sập xuống như đất bằng. An Dương Vương sai người đi hỏi thì dân quanh vùng lại nói như trước. Ban đêm họ nghe thấy những bước chân rầm rập như thiên binh vạn mã trẩy qua, rồi lại những tiếng huỳnh huỵch, tiếp đến những tiếng ầm ầm như sấm động.


An Dương Vương ra xem chỗ thành đổ, cầu Trời phù hộ mình đắp cho xong tòa thành. Vua đi vòng quanh chân tường, vừa đi vừa suy nghĩ. Thốt nhiên vua thấy một ông già râu tóc bạc phơ từ phía xa đi lại. Đến gần An Dương Vương, ông già tự xưng mình là thổ thần, nói với vua rằng:


- Vua đừng lo, sáng mai nhà vua ra đợi ở bờ sông, sẽ có sứ giả Thanh Giang tới giúp nhà vua đắp thành!


Nói xong ông già biến mất.


Hôm sau, mới tờ mờ sáng, An Dương Vương đã ra tận bờ sông để đợi Giang sứ. Vừa bắt đầu tan sương thì một con rùa vàng rất lớn nổi lên mặt sông, từ phía đông bơi vào bờ. Đến gần bờ sông, rùa tự xưng mình là thần Kim Quy, xứ giả của vua Thủy tề. An Dương Vương sai đặt Giang sứ lên một chiếc mâm vàng và khiêng vào cung.


Vua hỏi kế đắp thành, thần Kim Quy bảo rằng:


Ở núi Thất Diệu có một con gà trắng sống lâu năm thành tinh, có phép biến hóa khôn lường. Nó thường hãm hại khách qua đường và khách ngủ ở các quán trọ trong vùng này. Các vua thời trước cùng bọn nhạc công chết đi đều chôn ở núi Thất Diệu, những u hồn ấy từ lâu không tan, lẩn khuất trong khe đá, trong hang sâu. Những u hồn ấy có thù với nhà vua, nên đêm thanh vắng tụ tập thành từng đàn từng lũ đến xúi giục con tinh gà trắng phá thành đang xây của nhà vua. Con tinh gà trắng đã dẫn những u hồn ấy đến chân thành, dùng phép ma phá đổ tường thành, rồi gần sáng lại bay về núi. Con tinh gà trắng có tiền duyên với con gái lão chủ quán gần chân núi, nên hay hiện hình làm khách bộ hành ghé vào nhà lão, khi thì nhập vào con gái lão, khi thì nhập vào con gà trắng của lão. Muốn đắp được thành, trước hết phải trừ cho tiệt giống yêu ma và giết đứa con gái cùng con gà trắng của lão chủ quán kia.


Nghe lời thần, vua sai mấy viên tướng đem quân vào rừng mai phục, rồi vua cải trang cùng thần Kim Quy giả làm khách bộ hành, đến quán xin ngủ trọ. Chủ quán từ chối, lấy cớ là trong núi có nhiều yêu quái hay làm hại khách đi đường. Nhưng An Dương Vương và thần Kim Quy nhất định xin ở, chủ quán đành phải chiều ý hai người.


Đến đêm, An Dương vương nghe thấy những bước chân rầm rập ở bên ngoài, những bước chân từ khắp các ngả đi lại, rộn ràng, rồi thốt nhiên có bàn tay rất mạnh đập vào cái phên nhà lão chủ quán, tiếp đến tiếng gọi đứa con gái lão.Thần Kim Quy lên tiếng nạt nộ, tiếng ngoài im ngay. Những tiếng chân bước cũng xa dần.


Gần sáng, lại có những tiếng chân rầm rập ở ngoài, thần Kim Quy bảo An Dương Vương mở cửa phên ra gọi quân mai phục đuổi theo đám yêu quái đang rút lui về Thất Diệu, quân lính vừa đuổi vừa giương nỏ bắn theo. Cứ một loạt tên bay đi là lại nổi lên những tiếng ma kêu qủy khóc rùng rợn. Tiếng rền rĩ khóc than mỗi lúc một thưa dần. Đến khi mặt trời mọc thì yêu khí tan. Quân lính của An Dương vương đào được rất nhiều hài cốt và nhạc khí cổ trong các hang núi. Họ chất thành từng đống cao đốt đi, tro than đổ xuống suối cho tan hẳn oan hồn.


An Dương Vương và thần Kim Quy trở về quán trọ bảo chủ quán hiến cho mình con gà trắng để tạ trời đất. Gà vừa bị cắt tiết thì con gái lão chủ quán cũng lăn ra chết. Giữa lúc ấy, có một con chim từ trong nhà bay vụt ra, thần Kim Quy biết đó là con yêu tinh đã tìm đường chạy trốn, liền tung phép giết chết.


Trừ xong yêu ma, thần Kim Quy lại hiện nguyên hình là con rùa vàng rất lớn. Thần rút một cái móng của mình trao cho An Dương vương, dặn rằng:


Nhà vua giữ lấy móng chân này để làm lẫy nỏ. Khi có giặc, đem nỏ ra bắn, một phát có thể giết được hàng ngàn quân giặc.


Nói xong thần biến mất.


An Dương Vương ra lệnh cho quân lính và nhân dân xây lại thành. Chẳng bao lâu tòa thành đắp xong, rộng tới ngàn trượng, vừa dày vừa cao, xoáy tròn như hình con ốc, nên gọi là Loa thành.


 


 


Hàng chục năm liền, quân đội Tần Thủy Hoàng tiến đánh Au Lạc nhưng không tài nào chiếm được! Đến khi Triệu Đà cát cứ, lập ra nước Nam Việt, nhiều lần phát quân tấn công thành Cổ Loa, đều bị quân dân Âu Lạc đánh cho thảm bại. Sau đó, Triệu Đà giảng hoà với An Dương Vương, rồi dùng mưu kế gián điệp để biết được hệ thống phòng thủ thành Cổ Loa, và đã hạ được Loa Thành. Sự thật lịch sử là thế, nhưng dân gian lại sáng tạo ra Truyền thuyết về Mỵ Châu Trọng Thủy…


Tiếp theo truyện Loa Thành là Tình sử Mỵ Châu Trọng Thủy. Câu chuyện tình tuyệt đẹp và bi kịch này có thật hay chỉ là huyền thoại? Dù sao mặc lòng, mối tình Mỵ Châu Trọng Thủy mãi mãi là bài học vô cùng sâu sắc giữa tình yêu và những thủ đoạn chính trị; giữa tình yêu trai gái và tình yêu Tổ Quốc…


 Nguồn: Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam.


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Sự tích cây nhãn (Em bé và Rồng con) - Phạm Hổ 28.08.2017
Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi - Maurice Durand 06.07.2017
Bụng làm dạ chịu hay là truyện thầy hít - Nguyễn Đổng Chi 06.07.2017
Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non - Nguyễn Đổng Chi 22.06.2017
Nữ hành giành bạc - Nguyễn Đổng Chi 22.06.2017
Bò béo bò gầy - Nguyễn Đổng Chi 22.06.2017
2. Sự tích trầu cau và vôi - Nguyễn Đổng Chi 11.03.2017
Nghìn lẻ một đêm (13) - Antoine Galland 20.11.2016
Nghìn lẻ một ngày (18) - FRANÇOIS PÉTIS DE LA CROIX 20.11.2016
Nghìn lẻ một đêm (14) - Antoine Galland 20.11.2016
xem thêm »