tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18964934
Thơ
05.01.2010
Nhiều tác giả
Thơ thời chống Mỹ (7)

Anh đi


Thế  hưng


 


Vì sao khi anh đi


Mẹ già không đưa tiễn


Đâu tình mẹ, tình quê


Trong tay gầy lưu luyến?


 


Vì sao khi anh đi


Người yêu không đưa tiễn


Đâu khăn thêu lời thề


Gửi tấm lòng ước hẹn?


 


Xin đừng hỏi anh gì


Hãy nhìn đôi mắt ấy:


Mẹ chết vì bom bi


Người yêu, vì bom cháy!


 


Mắt anh không rơi lệ


Lệ nuốt vào trong tim


Mối thù nhà nhỏ bé


Mối thù chung nhân lên.


 


Vắng mẹ, vắng người yêu


Có xóm làng đưa tiễn


Nắm tay không nói nhiều


Cùng nhìn ra tiền tuyến


 


Cùng nhìn vào trong kia


Nơi súng thù còn nổ


Vượt Trường Sơn anh đi


Tìm quân thù hỏi nợ.


                        1967


 


                                   


          


 


Hạ Long  đêm bốc vác


            Nguyễn Viết Lãm


Tàu chúng ta không chỉ mang quặng mỏ


Mang cả vừng trăng ra giữa Hạ Long,


Còi  tàu khuya xé trời lay đá ngủ


Núi gửi chuyền nhau tiếng vọng vang lừng.


 


Ngìn cụm núi phục mình trên mặt nước


Đảo nằm yên hay những khúc lưng rồng?


Tim biển đập dưới chân người bốc vác


Đớp ánh lân tinh con cá lượn vòng.


 


Ta cắm vững bàn chân trên biển rộng


Vai ghép cầu cho quặng chuyển ra khơi.


Tàu bạn đến, đô thành trôi giữa sóng


Sáng bừng lên cho Tổ quốc ta vui.


 


Bờ quê hương có ai thương nhớ nhỉ,


Đèn Hồng Gai thao thức dãy sao khuya.


Yêu đất nước đôi vai càng không nghỉ


Trăng hãy chờ ta, trăng vội chi về!


 


Sương mờ xanh, Hạ Long còn lạnh giá


Nhưng mồ hôi, mưa xối đổ lưng trần


Tay cần trục theo tay người hối hả


Chưa kịp nhìn, tròi nước đã sang xuân!


 


Sao mai ơi, vội vàng chi dậy sớm


Biển chưa nghe giọng gáy núi Đôi Gà!


Trăng dù xế, mây hồng dù đã chớm


Vạn tấn hàng nao nức vượt khơi xa.


 


Dang tay đón đầu tiên hơi gió sáng


Tự chân trời thổi nắng tới non cao.


Ta xin gửi lòng ta về hải cảng


Với cả niềm vui sóng vỗ thân tàu.


                                     1960


 


     Trụ cầu Hàm Rồng


  Giang Lân


 


Đạn hai mươi ly bắn thủng xi măng


Bom tấn ép bẻ cong cột sắt


Tên lửa nổ thép già thành nước


Trụ cầu Hàm Rồng chỉ làm bằng cốt sắt xi măng


 


Tinh mơ giặc ném bom


Tên lửa tầm xa phóng vội


Không ngày nào bọn cướp trời không tới


Không đêm nào bình yên


Cứ thế suốt bốn năm


Trụ cầu Hàm Rồng chỉ làm bằng cốt sắt xi măng


 


In xuống dòng sông


Là mau đỏ lá cờ


Như mặt trời mới mọc


Là lửa hàn nở trên từng thanh sắt


Những nụ cười công nhân


Những khẩu pháo phòng không


Một miền đợi giặc


Các chiến sĩ cất cao tiếng hát


Mênh mông


In xuống dòng sông


Là những đoàn xe chuyên cần nhẫn nại


Cứ thế suốt bốn năm


Trụ cầu hàm Rồng chỉ làm bằng cốt sắt xi măng


 


Trụ cầu ung dung đứng đó


Bọn giặc lái bị bắt qua đây cúi đầu run sợ


Cứ thế suốt bốn năm


Trụ cầu hàm Rồng chỉ làm bằng cốt sắt xi măng.


                                         1969


 


Bên kia sông


Thùy  Linh


Tôi về thăm quê cũ


Giữa một sớm mai hồng


Đứng bên này bờ nước


Nhìn qua bên kia sông


 


Con đường đi vào xóm


Giăng mắc kẽm gai rào


Đâu nẻo về phía Quận              


Nghiêng ngả mấy hàng cau.


 


Đây hố sâu đại bác


Kia dấu vết xe tăng


Quê hương này đổ nát


Ai mang đến thù hằn?


 


Cây bồ đề trụi lá


Loang lổ mái hiên chùa.


Còn đâu ngày xưa cũ


Chiều vang tiếng chuông đưa.


 


Khu vườn đơm cây trái


Nay ngập lá vàng khô


Chất phát quang tàn phá


Mọc lên những nấm mồ.


 


Tôi dừng chân trước mộ


Lòng chua xót não nề


Biết người nằm trong đó


Bên này hay bên kia?


 


Tìm đâu người thân thuộc


Tôi lặng lẽ cúi đầu


Sao bỗng hoen đôi mắt


Lệ nhòa hay mưa ngâu?


 


Đi trong khu phố chết


Rải rác vỏ đạn đồng


Nhìn quê xưa lần cuối


Tôi về bên kia sông.


 


                         


 


Ru em tròn giấc ngủ say


 


Ru em tròn giấc ngủ say


Cho anh đi hết những ngày chiến chinh


Bao năm đất mẹ điêu linh


Đêm nghe đại bác trở mình năm canh.


Em ơi! Ngủ giấc an lành


Sương khuya còn đọng là anh lên đường.


Vòng tay nào giữ quê hương


Vòng tay nào nữa để còn cho em?


Bây giờ đã quá nửa đêm


Tiếng gà giục giã càng thêm nỗi buồn


Ngủ đi em, anh lên đường


Sáng mai thức giấc, đừng buồn nghe em!


 


 


Ngủ rừng theo đội hình đánh giặc


Nguyễn Đức Mậu


 


Người tựa lưng vào dãy Trường Sơn


Thành bức tượng đồng mới tạc


Người nằm trên đỉnh đèo chót vót


Mây trắng vờn bay mái tóc mềm.


 


Người gối đầu lên mảnh trăng liềm


Cây lá êm đưa, sao lùa dưới võng


Suối ven đường lửa bỏng


Đêm nay đơn vị ngủ rừng


 


Mắt khép, tai nghe tỉnh táo lạ lùng


Người ngủ như nằm chờ giặc


Rừng im lìm trước phủ xung phong


Núi tiếp núi kề vai nhọn hoắt.


 


Người nằm nghiêng, súng cũng nằm nghiêng


Người ngồi ngủ súng ôm ghì trước ngực


Những viên đạn cựa mình trong súng thép


Biết kẻ thù còn lẩn lút trong đêm.


 


Ba lô nằm đợi lệnh hành quân


Lá ngụy trang vẫn cài trên mũ


Từng tiểu đội trong khi nằm ngủ


Đôi chân vạn dặm vẫn mang giày.


 


Giấc ngủ không ngon


Như em ngủ chập chờn bên trận địa


Như mẹ ngủ bên ánh đàn thức tỏ


Như đất nước nghìn đêm


Chờ diệt thù ngay cả phút bình yên.


 


Chờ diệt thù ngay cả phút bình yên


Người ôm súng, súng bên người cảnh giác


Đơn vị ngủ rừng


Theo độ hình đánh giặc.


                               1970


  


 Cuộc chia ly mầu đỏ


Nguyễn Mỹ (1935- 1971)


 


Đó là cuộc chia lay chói ngời sắc đỏ


Tươi như cánh nhạn lai hồng


Trưa một ngày sắp ngả sang đông


Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ


Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ


Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa.


Chồng của cô sắp sửa đi xa


Cùng đi với nhiều đồng chí nữa


Chiếc áo đỏ rực như than lửa


Cháy không nguôi trước cảnh chia ly.


 


Vườn cây xanh và chiếc nón kia


Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy


Không che được nước mắt cô đã chảy


Những giọt long lanh nóng bỏng sáng ngời


Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi


Và rạng đông đã bừng lên nét mặt


     - Một rạng đông với màu hồng ngọc-


Cây si xanh gọi họ đến ngồi


Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai.


 


Ngày mai sẽ là ngày xum họp


Đã tỏa sáng. Những tâm hồn cao đẹp!


Nắng vẫn còn ngời trên những mắt lá si


Và người chồng ấy đã ra đi...


 


Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế


Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ


Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào


“Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau”.


Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy


Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy


Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi


Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người


Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp


Một làng xa giữa đêm gió rét


Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi


Như không hề có cuộc chia ly...


                                              9-1964


 


                       


 


Quê  hương


Giang Nam


Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường


Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ


- Ai bảo chăn trâu là khổ?


Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.


Những ngày trốn học


Đuổi bướm cầu ao,


Mẹ bắt được


Chưa đánh roi nào đã khóc,


Có cô bé nhà bên


Nhìn tôi cười khúc khích


 


Cách mạng bùng lên


Rồi kháng chiến trường kỳ


Quê hương tôi đầy bóng giặc


Từ biệt mẹ tôi đi.


Cô bé nhà bên- (có ai ngờ)-


Cũng vào du kích


Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích


Mắt đen tròn (thươngthương quá đi thôi!)


Giữa cuộc hành quân không nói được một lời


Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại


Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...


 


Hoà bình tôi trở về đây


Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày


Lại gặp em


Thẹn thùng nép sau cánh cửa


Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ


- Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)


Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi


Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng


 


Hôm nay nhận được tin em


Không tin được dù đó là sự thật


Giặc bắn em rồi quăng mất xác


Chỉ vì em là du kích, em ơi!


Đau xé lòng anh, chết nửa con người!


 


Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm


Có những ngày trốn học bị đòn roi


Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất


Có một phần xương thịt của em tôi.


1970


                                                *


 


 Thành phố chưa dừng chân


 


Bao lần anh hẹn em


Bao lần anh sai hẹn


Anh như con chim trời


Mê những vùng sông biển


 


Thành phố tuổi thơ anh


Em không sinh ở đó


Bãi cát trắng, hàng dương


Anh từng nghe sóng vỗ


 


Thành phố tuổi thơ anh


Hôm qua còn bỡ ngỡ


Em không hiểu vì sao


Em nhớ và em nhớ


 


Hoa phượng đỏ bên đường


Đoàn xe rung cành lá


Nha Trang ơi có nghe


Anh nói về em đó!


 


Em nói về tình yêu


Anh làm sao hiểu được


Em nói về cơn mưa


Chiều nay em bị ướt


 


Thành phố đẹp nõn nà


Như một cô dâu mới


Mà riêng anh ở xa


Để một mình em đợi


 


Chợ Đầm và ngã Sáu


Dấu chân nào của anh?


Em yêu từng khung cửa


Khoảng trời nào cho em?


 


Giận anh và thương anh


Vẫn muôn đời bé bỏng


Bao lần hẹn rồi quên


Vậy mà em vẫn đến!


 


Thành phố chưa dừng chân


Em đặt tên cho nó


Trên đường lớn anh đi


Đến những vùng đất lửa.


 


Thanh phố chưa dừng chân


Nên ấm từng mái ngói


Như anh trong cuộc đời


Say mê và rất vội.


 


Có anh trong tiếng sóng


Có anh trong nắng hè


Và trong điều em nghĩ


Chiến trường, anh có nghe?


1979


 


Nguồn: Rút từ Tiếng Việt, tiếng của thi ca, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, sắp xuất bản.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ Czeslaw Milosz - Czesław Miłosz 22.04.2017
Kể chuyện nhà tôi - Nguyễn Trọng Luân 22.04.2017
Khiển hoài - Đỗ Mục 21.04.2017
Cảm hứng Tháng Tư - Hoàng Kim Vũ 17.04.2017
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển - Du Tử Lê 16.04.2017
Bóng trên đèo Cả - Phan Ngọc Thường Đoan 16.04.2017
Năm bài thơ Luân Hoán - Luân Hoán 15.04.2017
Ta may mắn làm thi sĩ nhờ phải lòng con gái Bến Tre - Luân Hoán 15.04.2017
Củ Chi ơi! - Nguyễn Trọng Luân 13.04.2017
Giấc mơ... - Thái Thăng Long 13.04.2017
xem thêm »