tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20782816
Thơ
30.12.2009
Nhiều tác giả
Thơ thời chống Mỹ (4)

Mong em về trước cơn mưa           


Thu  Bồn


 


Mong em về trước cơn mưa


Mây giăng kín núi đò chưa cặp cầu


Thương em nhiều nỗi nông sâu


Truân chuyên con nước biết đâu anh dò


Ba mươi năm một chuyến đò


Chưa xong chuyến, lại thân cò sang sông


Trăm năm một cõi bềnh bồng


Chua chanh chát muối vẫn nồng trầu cau


Em còn đợi chuyến đò sau


Hay là không thể đợi nhau bờ này?


Em về lấp tóc chẻ mây


Buộc anh đứng lại làm cây sông Hàn


Để cho anh với Bạch đàn


Ngẩn ngơ che nắng, ngỡ ngàng trú mưa.


Lòng an như tấm vải thưa


Em con mắt thánh đung đưa ước gì


Thôi đừng cong nữa làn mi


Trời cho đôi mắt khỏi đi đường vòng.


Lòng anh như con nước ròng


Biển đau rát ruột cua còng chỏng trơ


Lấy khăn mà gói bơ vơ


Tay cầm nước mắt bao giờ sang sông


Gặp mênh mông cũng mênh mông


Nắng qua bao chuyến mà không nhạt nhòa


Lòng anh rúc tiếng tù và


Gọi đò mãi bỗng nhớ ra gọi mình.


 


     


Ba nén hương


Hoàng Cát


 


Nén hương này con thắp giỗ mẹ


Bom ập đến, mẹ lìa cõi thế.


 


Nén hương này anh thắp giỗ em


Em ở lại miền Nam, không có mộ để anh thăm.


 


Nén hương này tôi thắp giỗ chân tôi


Chiến tranh cướp đi hai chục năm rồi.


 


Ba nén hương. Một mình tôi làm giỗ


Giỗ chính mình. Giỗ mẹ. Giỗ em tôi...


                       


 


 Lại về Buôn Mê Thuột


Hoàng Trần Cương


 


Buôn Mê Thuột không còn “buồn muôn thuở”


Rộn tiếng xe reo, bộ đội về.


Chiến hào xưa âm vang cuốc xẻng


Tiếng cười bật sáng hoàng hôn.


 


Võng bạt quây thành xóm nhà binh


Suối hẹp, người đông đùa inh ỏi


Đêm đến khắp rừng ran tiếng nói


Véo von sáo trúc thổi trăng lên.


 


Ngày nghỉ ở đây đời tươi thế


Lần theo nẻo cũ, ta về thăm


Đâu nơi phục kích ròng đêm trắng


Đâu chốn xe tăng giặc gục nằm.


 


Đâu những thân cây từng khắc dấu


Nơi quần nhau với sốt rét rừng


Đâu phiến đá thay bia tạm dựng


Nơi bạn yên nằm dưới bóng xanh.


 


Mặt đất hôm nay bừng sắc lửa


Nhát cuốc khơi lên những mạch ngầm


Dao lóe nắng ngàn, quang rừng rậm


Bụi mờ khe đá, tiếng mìn vang.


 


Tiếng cu gù chao cả nắng trưa


Trời Tây Nguyên xanh màu lá lúa


Bao la đất đỏ mùa nối mùa


Rộn tiếng mõ trâu, rền tiếng máy.


 


Dấu giày hôm nay trùng dấu dép cao xu


Của những sư đoàn hành quân dạo trước


Trong mỗi dấu chân mưa rừng chưa xóa được


Đã bồn chồn bật dậy một mầm xanh.


                                                Tây Nguyên, 1976


 


Lời thơ trên võng cáng


Nguyễn văn Dinh


 


Anh nằm trên võng đung đưa


Giữa cơn chớp giật đêm mưa đường rừng


Bạt che kín mít như bưng


Vẫn nghe vai trở theo từng bước lên


Con đường dốc lắm hở em?


Mà nghe những tiếng thở chuyền nối nhau


Lâu lâu em hỏi:- Có đau?


Anh làm sao nói được câu trả lời


Vết thương buốt lắm em ơi


Mà nghe chân bước thế rồi lại êm


Tiếng bom vẫn dội vang rền


Tiếng rừng trút lá trong đêm ào ào


Nghe như bước lội lao xao


Phải khe nước chảy rì rào đó em?


Trượt chân mà cáng không nghiêng


Vẫn là câu hát bay trên võng nằm.


                                    *


Đi trong gió núi mưa ngàn


Anh nghe rất rõ tiếng bàn chân em.


                                           5-1972


                                   


 


Bài thơ về tiểu đội xe không kính


Phạm Tiến Duật


                                   


Không có kính, không phải vì xe không có kính


Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi,


Ung dung buồng lái ta ngồi


Nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng


 


Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng


Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim


Thấy sao trời và đột ngột cánh chim


Như sa, như ùa vào buồng lái


 


Không có kính, ừ thì có bụi


Bụi phun tóc trắng như người già


Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc


Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.


 


Không có kính, ừ thì ướt áo


Mưa tuôn mưa xối, như ngoài trời


Chưa cần thay, lái trăm cay số nữa


Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.


 


Những chiếc xe từ trong bom rơi


Đã về đây họp thành tiểu đội


Gặp bạn bè suốt dọc đường đi tới


Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.


 


Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời


Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy


Võng mắc chông chênh bên đường xe chạy


Lại đi, lại đi, trời xanh thêm.


 


Không có kính rồi không có đèn


Không co mui xe, thùng xe có xước


Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước


Chỉ cần trong xe có một trái tim.


 


                                   


Cô bộ đội ấy đã đi rồi


 


Cô bộ độí ấy đã đi rồi


Chuyển đơn vị vào vùng rừng trong ấy


Em gái đi, các anh ở lại


Biết đến bao giờ mới được gặp nhau?


 


Lũng thì thẳm mà rừng thì sâu


Để hun hút nhớ nhau biền biệt


Bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu bạn bè thân thiết


Xa nhau như xa nhau hôm nay


 


Thôi em đừng bẻ đốt ngón tay


Nước mắt dễ lây mà rừng thì lặng quá


Anh biết rồi bao nhiêu vất vả


Tháng năm dài cùng nhau đi qua


 


Để sáu bảy năm em gái xa nhà


Hăm bảy tuổi chuyện chồng con chưa nói


Có một thời trẻ trung sôi nổi


Ở bên nhau bếp lửa giữa rừng xa


 


Nhớ nhau, nhớ nhau ở giữa rừng già


Ngón tay nóng cầm viên thuốc mát


Cái đêm đói ngồi nghe chim đắp tát


Con chó vàng cọ chân em đòi ăn


 


Nhớ nhau, nhớ nhau những buổi mưa dầm


Căn nhà dột tóc em ướt hết


Anh ngồi nghĩ gì em chẳng biết


Cứ hát tràn những câu hát bâng quơ.


 


Nhớ trưa đỉnh đèo ta đứng ngẩn ngơ


Nhìn mây trắng chân trời ngỡ biển


Biển Đông thì xa, biển ta nhìn chẳng đến


Nhưng em vui anh kể chuyện em nghe


 


Trưa vác gạo ta dừng bên khe


Một đoàn tù binh đi qua đang đứng ngó


Bên những thằng người áo quần loang lổ


Bóng em lồng bóng suối trong veo


 


Lúc ấy lòng anh biết mấy tự hào


Tự hào vì có em ở đây, tự hào vì đất nước


Ở đây mầu hồng xiết bao thân thuộc


Xao xuyến lòng anh, xao xuyến bạn bè.


 


Đến chào anh sáng mai em đi


Như ngày nào chào bà con hàng xóm


 


Sự xa cách nhỏ trong sự xa cách lớn


Một cuộc chia tay trong triệu cuộc chia tay


 


Rồi ngày mai xa vắng nơi đây


Em lại có bao nhiêu đồng đội mới


 


Trong chiến tranh một khát khao sôi nổi


Là nhân dân đoàn tụ muôn đời


 


Cô bộ đội  ấy đã đi rồi.


 


 


Mây biên giới


Lưu Trùng Dương


 


Sớm mai mây ghé chòi canh


Trưa vàng mây đến lượn quanh đàn gà


Xế chiều mây đậu vườn hoa


Đêm trăng mây lại vào nhà vấn vương


Mây nâng vó ngựa trên đường


Tím lam khói bếp mây vờn phất phơ...


 


Nhà ta đỉnh núi xanh lơ


Bay trong mây trắng màu cờ càng tươi


Ta thương mến cả đất trời


Nên mây núi đó cũng người tương thân


Một tà áo của nhân dân


Một cành tre nhỏ đủ làm quê hương


Những chiều biên giới mù sương


Lòng ta vẫn sáng dặm đường tuần tra...


 


Có bay về đến quê xa


Mây ơi, nhắn hộ người ta trông chờ!..


                        Biên giới Việt Lào, 1961


Nguồn: Rút từ Tiếng Việt, tiếng của thi ca, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, sắp xuất bản.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Câu hỏi trước dòng sông - Nguyễn Quang Thiều 18.10.2017
Chùm thơ Hồ Bá Thâm về Hà Nội - Hồ Bá Thâm 18.10.2017
Đất nước những đêm dài không ngủ - Nguyễn Việt Chiến 15.10.2017
Cổng làng và những bài thơ khác - Đoàn Mạnh Phương 14.10.2017
Bàng hoàng - Trần Mai Hưởng 14.10.2017
Thơ Trúc Thông (2) - Trúc Thông 13.10.2017
Thơ Trúc Thông (1) - Trúc Thông 12.10.2017
Cao Bằng/ Người ấy chiều giáp Tết/ Vườn quê - Trúc Thông 10.10.2017
Chùm thơ Trúc Thông - Trúc Thông 09.10.2017
Tượng chùa Phật Tích - Trúc Thông 09.10.2017
xem thêm »