tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19011415
Thơ
28.12.2009
Nhiều tác giả
Thơ thời chống Mỹ (2)

Tết giữa rừng xuân


 


Nhớ một năm nào trong khói lửa


Dừng quân nghỉ Tết mở liên hoan


Hai mươi cây số rừng theo suối


Vượt núi tìm ra phố Nhã Nam.


 


Phiên chợ rừng quanh nhộn nhịp người


Hồng, cam đỏ chín, chuối vàng tươi


Bên kia lồng vịt, đây: đường, đậu


Bột khuấy chè lam mật mía lùi.


 


Gạo nếp  trắng tinh, mềm gạo dự


Bốn năm đời lính chửa ăn qua


Nồi cơm mở nắp vung lên khói


Phảng phất mây che bóng cửa nhà.


 


Xúm xít dân quân ngồi mấy dãy


Sân đình mây trắng bóng cờ son


Mấy anh lính trẻ cười như phá


“Đời cứ tươi lên”, đạn cừ giòn.


Những góc bánh chưng nươm mỡ đậu


Những lườn gà thiến ánh vàng tơ


Thịt kho chấm mật, xôi vò dẻo


Cơm mới thơm ngon đượm khúc giò.


 


Cho bõ những ngày mưa lũ nước


Suốt năm cơm hẩm độn mì khoai


Chảo không dính mỡ, măng thay gạo


Chân vẫn còn đi sức vẫn dai.


 


Ai có buồn đâu ngày tháng ấy


Hành quân sương tỏa ngập Na Lương


Ba mươi nghỉ giữa rừng mai nở


Ôm súng thân yêu gối vệ đường.


 


Lòng nặng thương yêu vượt núi đèo


Tôi như con bướm mải mê theo


Những người trai trẻ mùa chinh chiến


Một sớm mừng xuân súng nổ nhiều.


                                                  


1958


Vân  Đài


 


Nhớ con sông quê hương


 


Quê hương tôi có con sông xanh biếc


Nước gương trong soi tóc những hàng tre


Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè


Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng


Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng


Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi


Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi


Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ


Sông của quê hương sông của tuổi trẻ


Sông của miền Nam nước Việt thân yêu


Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu


Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy


Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy


Bầy chim non bơi lội trên sông


Tôi đưa tay ôm nước vào lòng


Sông mở nước ôm tôi vào dạ


Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả


Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông


Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng


Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến


Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển


Vẫn trở về lưu luyến bên sông


Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc


Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc


Hai tiếng thiêng liêng: hai tiếng Miền Nam


Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng


Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc


Tôi nhớ cả những người không quen biết


Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây


Bỗng nghe dâng cả nỗi tràn đầy


Hình ảnh con sông quê mát rượi


Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới


Quê hương ơi: lòng tôi cũng như sông


Tình Bắc Nam chung thủy một dòng


Không ghềnh thác nào ngăn cản được


Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước


Tôi sẽ về sông nước của quê hương


Tôi sẽ về sông nước của tình thương.


                                                           


1956


Tế  Hanh


            Bài thơ tình ở Hàng Châu


 


Anh xa nước nên yêu thêm nước


Anh xa em càng nhớ thêm em


Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm


Trời Hàng Châu bốn bề êm ái


Mùa thu đã đi qua còn gửi lại


Một ít vàng trong nắng trong cây


Một ít buồn trong gió trong mây


Một ít vui trên môi người thiếu nữ...


 


Anh đã đến những nơi lịch sử


Đường Tô Đông Pha làm phú


Đường Bạch Cư Dị đề thơ


Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ


Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu


Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu


Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu


Có hai ta cùng tựa bên cầu


Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa.


Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa


Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa


Làn nước qua, ánh mắt ai đưa


Con gió đến bàn tay em vẫy


Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy


Có núi sông và có trăng sao


Có giận hờn và có chiêm bao


Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến


Nói sao hết em ơi bao kỷ niệm...


 


Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui


Những ngày vui sao lại thấy ngùi ngùi


Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ


Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ


Rời Tây Hồ trăng xuống Bắc Cao Phong (*)


Chỉ mình anh với im lặng trong phòng


Anh ngước nhìn bức thêu trên vách:


Hai bóng người đi


                              một hàng tùng bách


Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh?


 


Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình


Vơ vẩn tình chăn chập chờn mộng gối


Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội


Nước Tây Hồ bỗng hóa nước Hồ Tây


Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây.


Tế Hanh

   


Nguồn: Rút từ Tiếng Việt, tiếng của thi ca, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, sắp xuất bản.


www.trieuxuan.info


 



 



 


_________


(*) Bắc Cao Phong: một dãy núi ở Hàng Châu.


 


                                      

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thưa mẹ, trái tim - Trần Quang Long (liệt sỹ) 29.04.2017
Thơ Czeslaw Milosz - Czesław Miłosz 22.04.2017
Kể chuyện nhà tôi - Nguyễn Trọng Luân 22.04.2017
Khiển hoài - Đỗ Mục 21.04.2017
Cảm hứng Tháng Tư - Hoàng Kim Vũ 17.04.2017
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển - Du Tử Lê 16.04.2017
Bóng trên đèo Cả - Phan Ngọc Thường Đoan 16.04.2017
Năm bài thơ Luân Hoán - Luân Hoán 15.04.2017
Ta may mắn làm thi sĩ nhờ phải lòng con gái Bến Tre - Luân Hoán 15.04.2017
Củ Chi ơi! - Nguyễn Trọng Luân 13.04.2017
xem thêm »