tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20806533
Truyện ngắn
20.11.2009
Ma Văn Kháng
Lũ tiểu mãn ngập bờ

Ngả trưa sang chiều thì Biên ra tới bờ sông và dẫu đã biết trước, Biên vẫn bị bất ngờ. Lũ tiểu mãn đã về từ đêm qua. Trước mặt anh, lúc này con sông nhỏ vốn hiền lành, trong veo, nước chảy le te, có thể lội qua một cách dễ dàng đã mất hẳn hình tích nguyên thủy; thay thế vào chỗ của nó giờ là một dải nước mênh mang đỏ ngầu, sùng sục như thác đổ. Nhìn ra giữa dòng thấy các con sóng nối nhau dựng bờm, vật đổ ùm ùm, nghĩ tới một cái gì đó thật hung bạo, tàn nhẫn mà ngần ngại, hoang mang. Công việc cần, đêm nay Biên phải có mặt ở bên kia sông. Nhưng Biên có cách nào vượt qua được vật chướng ngại sông nước quá tầm này?


Tần ngần và lo lắng nhìn những thân chuối bật rễ lững lờ trôi trên dòng nước quẩn nổi váng rác ren ven bờ, vừa nghĩ tới giải pháp liều lĩnh cuối cùng là đóng một bè chuối để vượt sông, Biên đã lập tức rùng mình và phỉ phui ngay.


May thay, chính là đang ở trong tình thế gần như tuyệt vọng đó, Biên bỗng nghe tiếng mái chèo chạm lịch kịch vào cọc chèo. Rồi thoáng cái, mũi một con thuyền nan nhỏ nhô ra ở sau một búi tre già xanh om ở ngay trước mặt. Một con thuyền đang men theo bờ ngược dòng và chèo thuyền là một phụ nữ trẻ! Hiển nhiên là vậy rồi, nên khi con thuyền tới bãi chuối đổ thì người phụ nữ gác mái chèo, nhảy xuống ven bờ và tì tay vào mạn thuyền, khom lưng đẩy con thuyền ngược lên. Tóc vấn trần. Cái gáy hở trên viền cổ chiếc áo nâu non trắng nõn như hai bắp chân thon thả nuột nà dưới hai nếp quần đen xắn cao. Chị có cái dáng vẻ thanh cảnh của một thôn nữ vùng đồng bãi.


Kiểu đẩy thuyền ngược dòng thế này rất có thể là để sang ngang đây! Nghĩ vậy trong mối liên hệ tự nhiên, Biên liền tụt dép, theo bờ sông đi xuống.


- Anh sang bên Sơn Khê à?


- Vâng, tôi mới về công tác ở Huyện ủy. Đây là lần đầu xuống xã này.


- Anh đến nhà ai?


- Tôi đến nhà ông Nhâm, chủ tịch xã. Cô người bên ấy à, tên là gì thế?


- Em tên là My. Anh lên thuyền đi! Ông Nhâm ở kề nhà em. Cạnh cái vườn cam kia kìa, anh có nhìn thấy không?


Biên nhìn sang bên kia sông xa mờ, cởi ba lô, bước lên thuyền, ngồi vào giữa cái cáng phía mũi thuyền. Đối diện với My lúc này đã ngồi lại ở vị trí chèo thuyền ở phía đuôi, anh mới nhận ra chị là một thiếu phụ đẹp.


Vóc hình cân đối, săn chắc. Khuôn mặt mảnh, hơi tròn với cái chóp mũi cao và hai con mắt rất đằm thắm, tuy có phảng phất một thoáng sầu muộn lạc lõng.


Ngược dòng ven bờ một quãng vài chục thước nữa, tới đoạn bờ sông dựng đứng, dừng lại tí chút để mắc chão vào cọc thuyền thì con thuyền chếch mũi sang ngang. Và lập tức nó mất ngay vẻ êm ả, thăng bằng như khi đi ở ven bờ. Mới chỉ là dòng chảy của phụ lưu thôi mà con thuyền đã bị cuốn vào một cái xoáy nước hun hút sâu hoắm, to bằng cái nong, quay tròn lông lốc.


- Anh cứ ngồi yên! Nắm chắc tay vào mạn thuyền hộ em!


Theo lời My, người Biên như cứng đanh lại, dính chặt vào con thuyền. May, chỉ quay tròn một vòng, sau mấy mái chèo mạnh, con thuyền đã ra khỏi con xoáy nước của dòng phụ, nhưng lại nghiêng chếch một bên. Và lúc này Biên có cảm giác cái mạn thuyền bên phải mỏng tang như một lá mo cau, bắt đầu giơ mặt nhận sức công phá của cả khối nước khổng lồ từ thượng lưu đang đổ về. Nước bắn tung tóe lên thuyền, lên người Biên. Phải gắng gỏi lắm, con thuyền mới giữ lại được cân bằng, nhưng buồn thay, nó đã không nhích lên được thêm một phân nào. Mới chỉ chờm lên con sóng ở cận bờ, mũi con thuyền đã bật trở lại và cả con thuyền đã bạt theo chiều con sóng vật. Lực đẩy của dòng nước hung dữ quá! Mà đây đâu đã là đối mặt với dòng chủ lưu ngờm ngợp sóng ở giữa lòng sông kia!


- Anh cứ ngồi yên!


Lần này, sau khi dặn Biên, My đã đứng lên trong thế đứng dé chân chèo. Và lập tức con thuyền đã thoát ra tình thế bị khống chế. Mũi nó quay sang ngang. Nó chồm lên trên từng lớp sóng. Vì lúc này nó đã có một lực tiếp sức mới. Lực tiếp sức đó là ở cái mái chèo trong thao tác chém mạnh xuống mặt nước rồi dựa vào điểm tựa là cái cọn chèo để kích đẩy con thuyền vượt lên, thật mạnh mẽ và dứt khoát. Lực tiếp sức đó là của My, là từ My ở đáng đứng vững chãi phía đuôi thuyền. Ở sức lực dẻo dai bền bỉ tiềm ẩn trong My. Ở đôi tay My uyển chuyển trong động tác chèo lái. Ở cái dáng giật ngược mái chèo và ở cái hình hài chị khi xòe rộng hai cánh tay, rạp mình xuống như đè lên đôi mái chèo, để hở cả nửa khuôn ngực tròn trĩnh trắng mịn như khuôn ngực trinh nữ, sau mấy cái khuy bấm đã buột mở.


Trong giây phút, Biên nhận ra tất cả vẻ đẹp thật nhuần nhụy và thuần khiết ở người phụ nữ này. Và như để cưỡng lại cái nhìn bất nhã vào hình sắc lồ lộ sức sống tươi trẻ của chị, Biên đổi thế ngồi, quay mặt lên mũi thuyền. Rồi nhìn thấy một mái chèo ngắn gác ở đó, anh liền quài tay nhấc lên.


Không cần người phụ nữ nhắc, Biên cũng thấy, dù có cái mái chèo đó trong tay, Biên cũng chẳng làm được gì hơn để giúp ích cho con thuyền. Con thuyền đã ra tới giữa dòng. Giáp mặt với dòng chủ lưu mới thấy nó hiển hiện một lớp sóng cao như một bức tường thành, một cái vách ngăn hiểm trở và mũi thuyền vừa chạm vào nó đã lập tức bật trở lại, nghiêng lệch hẳn về một bên, đến mức có cơ bị lật úp.


- Anh cứ ngồi yên! Để mặc em!


Lần này thì Biên ngồi im phắc trong cảm giác hoàn toàn thúc thủ và giao phó. Biên không thể làm gì hơn! Tất cả cái nhìn của anh hướng về người phụ nữ đang soải cánh tay điều khiển con thuyền mang số mệnh của Biên. My tạo nên hình tượng một người bảo trợ cho sự an toàn. Và Biên vốn đa cảm đã nghĩ rằng, anh sẽ nhớ chị suốt đời cùng với những ước ao thầm kín dai dẳng của mình.


Ý nghĩ, cảm xúc ấy càng trở nên da diết trong Biên khi một lần nữa, lần thứ ba, sau khi lui lại như để lấy đà, con thuyền dũng cảm, gan góc, đâm thẳng vào và vượt qua được lớp sóng dữ của cơn lũ tiểu mãn ở giữa dòng, sang tới nửa bờ bên kia. Vì lúc này, trăng thượng tuần một mảnh bơ vơ trắng bệch vừa nhô lên sau hàng cây màng tang thưa lá ở mấy quả đồi bên bờ. Không khí bỗng trở nên lạnh lẽo. Giữa mênh mang hoang vắng của sông nước lúc xâm xẩm tối, con thuyền mới lộ ra cái thân phận mong manh đơn chiếc yếu đuối của nó. Và Biên, sau những căng thẳng chịu đựng bỗng như rơi vào trạng thái dật dờ trôi dạt giữa ảo giác mơ màng.


Vì lúc này, đã sắp tới bờ bên, tiếng sóng sôi réo thác loạn từ giữa dòng vọng lại chỉ còn mờ mờ ảo ảo. Tiếng mái chèo kích thúc vào mạn thuyền chợt bặt đi. Con thuyền như không có người điều khiển. Và thật lạ, đang như cùng con thuyền lênh đênh trong hoài cảm, Biên bỗng thình lình bị đánh thức, giật thót mình vì một chấn động dội lên từ dòng sông, đánh dạt con thuyền về một phía.


Cái gì đã xảy ra mà khủng khiếp thế? Nghe tiếng một vật nặng bị ném xuống nước, Biên vội đứng lên. Con thuyền tròng trành nghiêng ngả dữ dội. Đuôi thuyền không thấy bóng My. Cái mái chèo gác lên mạn thuyền rỏ nước tong tong. “Cô My!”. Bật một tiếng thét, Biên chạy lại đuôi thuyền. Dưới nước, My vừa nhô lên. Mái tóc đen mềm ướt rượt. “Không sao đâu! Em vừa trượt chân”. My nói trong tiếng thở phì phì. Còn Biên vội đưa tay xuống, tìm tay cô, nắm chặt lấy với cảm giác phải gắng sức lắm mới có thể kéo cô, cả một khối vật thể nặng nề u uẩn lên được thuyền, sau đó ngồi lặng đi trong bàng hoàng, để cô một mình đi về đuôi thuyền trong bộ quần dính sát người, nước chảy lướt thướt.


Nhìn lên phía trước, nơi con thuyền đang rẽ mũi vào bờ, Biên vẫn chưa ra khỏi cơn phân tâm, bàng hoàng, không hiểu vì cái trượt chân bất thường khó hiểu của My hay bóng hình My trong ướt át đẹp như tượng khỏa thân ở phía đuôi con thuyền.


Nghe tiếng động của con sào chọc xuống đáy, Biên mới quay lại. My đã chống sào qua một bãi ngô ngập nước và bây giờ đang len lách trong một vườn cam rộng lưa thưa bóng những thân cam lưu niên lớn bằng bắp chân người. Lập lòe mấy ánh đèn ở sau những vòm lá cam xanh đen. Nước sông đã tràn bờ, ngập cả vườn cam, đất thổ canh cạnh nhà ở. Có cây bị ngập tới lưng thân. Những cây cam trồng trên đất phù sa, cành tỏa rộng cao vút nay đều đã chạm đầu người. Nhiều lúc thuyền phải đi chậm lại vì vướng các cành ngang. Có lúc thấy thuyền như mắc cạn, Biên quay lại thì thấy My đang víu một cành ngang, tay rung rung như đùa nghịch, anh lại vội quay mặt về trước. Trong vườn cam thấp thoáng ánh trăng, bóng hình My mỗi lúc lại thêm một vẻ đẹp khác thường.


*


Nhâm, tuổi ngoài 50, miệng còn ngậm tăm sau bữa chiều, thắp cây đèn dầu xong, đang lọ mọ với đống ấm chén trên cái bàn nước. Vóc thấp nhỏ. Cặp mắt kèm nhèm hấp háy. Răng khấp khểnh. Cũ kỹ, nhưng nhiệt thành. Thấy Biên xuất hiện ở cửa nhà, xô ra bắt tay, xởi lởi:


- Đồng chí vào xơi nước rồi ăn cơm, đã sắp sẵn cả rồi. Ầy, cứ tưởng là không được đón đồng chí cơ đấy! Ông Quát chuyên chèo đò ngang của xã đúng lúc lũ tiểu mãn về lại lăn ra ốm!


Biên nói đã ăn rồi, ngồi xuống ghế, nhìn quanh. Nhà trên của ông Nhâm nền cao, tường gạch, mái bằng chồng chất ngổn ngang đồ đoàn bàn ghế giường tủ chạy lụt. Dưới nhà ngang nghe thấy tiếng gà quang quác và tiếng vợ Nhâm chao chát, mắng mỏ mấy đứa con mải đi cất vó, không giúp mẹ thu xếp đồ đạc khi lũ về.


- Lũ này lúa má có bị làm sao không, bác Nhâm?


- Cũng mất độ mười héc ta ở cánh Rộc. Khổ sở nhất là cái thôn ven bờ này. Ngô đổ cả loạt. Ăn lộc lũ kỳ này chỉ có vườn cam nhà ông Khoan thôi. Phù sa thế bằng bón thúc còn gì!


- Vườn cam nhà ông Khoan...


- Đấy, cái vườn cam đồng chí vừa đi thuyền qua đấy. Ông Khoan có cậu con trai kéo đàn ở đoàn Văn công Quân khu. Còn cô My hôm nay sang sông tình cờ chở đồng chí về là con dâu ông ấy đấy.


À! Biên thầm kêu. Và bỗng nhiên, như là vô cớ, bất giác nén một hơi thở dài. Anh vội giở sổ tay, cúi xuống cạnh cây đèn dầu:


- Thế này, đồng chí chủ tịch ạ. Sắp đến kỳ bầu cử Hội đồng nhân dân huyện rồi. Nói gì thì nói, quan trọng nhất, khó khăn nhất vẫn là để tìm ra được người có tài có đức ở các vị trí chủ chốt.


Bên kia cây đèn, ông Nhâm vừa giở loạt xoạt mấy tờ công văn, đã vứt bỏ cái tăm, miệng mấp máy như đánh vần. Công việc bắt đầu. Một công việc quá quen thuộc với ông Nhâm và Biên, phái viên của huyện ủy, cái gạch nối thường xuyên giữa huyện với các cấp chính quyền xã. Khác chăng là công việc bàn bạc lại diễn ra trong đêm ở một thôn ven sông đang lúc lũ tiểu mãn về; ngồi làm việc, miệng nói mà tai văng vẳng tiếng nước đổ ào ào ngoài xa và tiếng sóng lóc bóc vỗ ngay bên bờ, tưởng như đó là những ám ảnh buồn thê thiết của sông nước đã ngàn năm. Và lát sau, cũng một cảm giác ấy, bỗng thấy như từ hư không, cất lên một tiếng đàn vĩ cầm, vi vút giữa trời đêm thanh vắng, mỏng mảnh lả lướt như những sợi tơ nhện giăng giăng.


Tiếng đàn vĩ cầm ở một làng quê lúc đêm buông giữa kỳ nước lũ! Có vẻ như lạc lõng, không hợp cảnh hợp tình. Nhưng đó là tiếng đàn vĩ cầm của một nghệ sĩ thực thụ. Một tiếng đàn điêu luyện nắn nót chan chứa những cảm xúc nhiều chiều. Réo rắt giữa thinh không, tiếng đàn một mình một âm điệu vừa náo động da diết, vừa lẻ loi đơn độc, thấm nhiễm vào mênh mông xa vắng, lọt thăm thẳm vào tâm khảm bộn bề của Biên. Và trong giây lát nhãng ra khỏi công việc, nhìn ra ngoài trời nhàn nhạt ánh trăng khuya, Biên lại thấy dường như chính nó là tiếng lòng cất lên từ cuộc sống đa tạp đa sắc này. Nó, chính cái tiếng đàn đơn lẻ xa vắng ấy, không phải là thành phần thêm vào; nó là một thành tố tất yếu tạo nên cái đêm xúc cảm rất dang dở này ở Biên.


- Cậu con trai ông Khoan, chồng cô My về nghỉ phép. Chính cậu ấy kéo đàn đấy! Người thì có tài mà đức chẳng ra gì.


Đang giữa cuộc thoại về công việc với Biên, đột nhiên ông Nhâm ngảnh mặt ra sân, như buột miệng. Cứ tưởng là ông vô cảm. Mà hóa ra ông cũng bị tiếng đàn ám ảnh.


Biên ngả người ra sau ghế cho đỡ mỏi, muốn có một bước nhảy của tư duy. Suốt từ lúc ở trên con thuyền vật lộn với sông nước của My tới giờ căng thẳng và mệt mỏi quá rồi. Ý muốn của Biên đã được đáp ứng. Ông Nhâm rời bàn làm việc, lụi cụi tìm cái điếu cày. Và lát sau, trong tiếng điếu cày rít thỏa thuê của ông, qua làn khói thuốc thổ ra mờ mịt, Biên nghe thấy lóe xóe tiếng trò chuyện của vợ Nhâm với một người đàn bà nữa ở dưới nhà ngang.


- Cô Miền đến chơi đó, phỏng?


Ông Nhâm vỗ ống điếu, ngảnh ra sân vừa đánh tiếng đã nghe thấy tiếng chân bước thon thót và văng vào từ sân một giọng đàn bà khàn khàn nhưng lô loa toang toác.


- Ối anh Nhâm ơi là anh Nhâm ơi! Chuyến này thì mấy mẹ con em đi ăn mày thật rồi!


Dứt tiếng la, chẳng đợi ông Nhâm mời, người đàn bà nọ đã bước lên thềm nhà, ló mặt ra trước ánh đèn từ trong nhà hắt ra. Khuôn mặt cũ kỹ. Hai con mắt hấp háy. Cái miệng ho hó. Thấp thoáng dáng nét của ông Nhâm. Cả cái giọng nói ồm ồm to khỏe:


- Anh Nhâm ơi. Lũ nó về nhanh quá! Nó cuốn phăng tất cả nhà em đi rồi!


Hình như đã biết được tính nết của cô em họ, nên ông Nhâm vẫn bình tĩnh như không. Ngồi nguyên bên bàn, rít thêm một mồi thuốc lào nữa, ông mới vừa điềm nhiên nhả khói vừa hất hàm vào người phụ nữ.


- Thế nó cuốn phăng tất cả là những gì nào? Bộ ghế ngựa bà cụ để lại có còn không?


- May mà em gác lên xà nhà từ hôm trước.


- Thế còn cái tủ tường?


- Rủi một ngày hay một giờ. May quá, cái tủ tường em hò mấy đứa con em nó khiêng lên gửi bác trên này lúc tối qua. Cả cái đồng hồ quả lắc Ôđô nữa!


- Hai con trâu, mấy con lợn, đàn gà thì sao?


- Hai con trâu, con đực nệ và con sề chõm thì em gửi lên nhà cô My, nhờ cô trông hộ rồi. Còn đàn gà thì nước vừa về, yếu chân chạy trước, khôn quá, nó bay tót lên đậu hết trên các cành cây cam vườn ông Khoan, anh ạ.


- Thế thì mất những gì nào?


- Bốn con ngan!


Ông Nhâm ngửa cổ cười khùng khục. Và chính là nhờ tiếng cười đó mà người đàn bà tên Miền bỗng ngớ người rồi bất thần nhận ra vở hài kịch do chính mình tạo nên, bật cười khành khạch. Thần hồn nát thần tính, rối tinh rối xòe, lú lẫn mất khôn thôi, chứ chị có mất gì đâu, ngoài bốn con ngan!


Dứt tiếng cười, ông Nhâm đập tay xuống cái ghế bên cạnh:


- Thôi, cô ngồi xuống đây. Ngan thì không mất được đâu. Nó là giống có hiếu lắm. Có trôi đi đâu thì nó cũng nhớ đường về chuồng.


Rồi ông quay sang Biên:


- Giới thiệu với anh Biên, cô Miền em họ tôi, thường vụ Đảng ủy kiêm Hội phó Hội phụ nữ xã. Cô Miền này, đồng chí Biên là trưởng ban tổ chức huyện ủy sang làm việc với xã ta, đề nghị cấp ủy ta giới thiệu nhân sự kỳ bầu cử Hội đồng nhân dân huyện sắp tới. Tất nhiên, quyết định là lá phiếu của cử tri. Nhưng, cấp ủy ta cũng nên có ý kiến, đặc biệt là các vị trí chủ chốt.


Ngừng một vài giây, ông Nhâm quay trở lại Biên, đà đận:


- Riêng tôi thì lần này tôi muốn giới thiệu cô My vào Hội đồng nhân dân huyện, với ý định là nếu trúng cử thì đề cử luôn là...


Đột ngột ngắt lời, ông Nhâm muốn tỏ ra là người thận trọng, đưa mắt nhìn cô Miền. Người phụ nữ này cởi cái khăn quàng đen trên vai, thu vào lòng, như được ông anh khích lệ, dụn dịn ngồi lui vào cạnh Biên, sốt sắng:


- Cô My thì em đồng ý quá đi rồi! Bởi vì...


- Cô cứ nói đi!


- Bởi vì em thấy cô My thật là xứng đáng. Năm kia, tỉnh hội cũng cử người về đây thăm dò muốn cất nhắc cô ấy lên làm thường trực tỉnh hội, nhưng lúc ấy My vừa lên phó chủ tịch xã mà sức khỏe cũng kém, nên thôi.


- Cô này vừa đẹp người vừa tốt nết. Của quý của xã tôi, thương nghiệp tỉnh, hội nông dân tỉnh cũng ngấp nghé định xin đấy, đồng chí Biên ạ.


Ông Nhâm thêm. Cô Miền gật đầu:


- Nói về cô My phần ưu điểm thì nói cả ngày. Cô ấy đã học hết phổ thông trung học. Có bằng trung cấp chăn nuôi. Đã qua trường Đảng tỉnh. Kinh nghiệm công tác có. Lại trẻ và nhiệt tình. Nhưng, đúng là cái số cô ấy...


Đang nói, cô Miền liền hạ giọng, cúi mặt xuống bàn, ngập ngừng. Ông Nhâm tặc lưỡi:


- Cô lại định nói về cái thằng chồng cô My chứ gì!


Cô Miền ngửng mặt, đưa tay gạt một sợi tóc vương trên trán:


- Khổ! Cả mấy năm trời nay tay này nó làm khổ cô ấy rồi. Còn một tháng nay nó về nghỉ phép. Nó gây sự với cô ấy. Nhất quyết nó...


Ngảnh mặt ra sân, cô Miền chớp chớp mắt, giọng ắng nghẹn:


- Cùng nong cùng né, có là đàn bà con gái thì chúng em cũng mới thông cảm với nhau, các anh ạ, tiếng là có chồng mà cũng như không. Gái có chồng lẽ ra phải là như sông có nước. Thế mà cô My gặp em, khóc lên khóc xuống không biết bao nhiêu lần. Dâu vào nhà như gà bỏ rọ. Thế đã là khổ rồi. Nay lấy chồng phải ăn mày chồng thì có cái tủi cái hổ nào bằng. Cả ngày nó không nói một câu. Đêm ngủ chung trên chiếc giường hẹp trong căn buồng nhỏ, nó nằm yên như cây chuối hột, cả tháng trời, cứ động vào nó là nó gạt tay ra, đứng lên ra hiên kéo đàn. Đấy, tiếng đàn của nó đấy!


Bức xúc đột ngột được khơi dậy, ông Nhâm đứng dậy, tay lật bật que đóm. Tiếng đàn từ nãy nổi chìm trong màn đêm, chợt vọng lại ỏ ê buồn thê thiết. Biên đưa mắt nhìn cô Miền, dè dặt:


- Nhưng mà câu chuyện đầu đuôi nó là thế nào?


Ông Nhâm gắt khẽ:


- Nó là cái chuyện có mới nới cũ. Vợ mới trong nhà, vợ cũ ra sân. Nghe nói nó mới được đề bạt là đoàn trưởng, nó mê một con người mẫu ở Hà Nội.


Cô Miền liếm môi:


- Anh bảo một khi đã rắp tâm ruồng rẫy đòi ly dị thì thiếu gì lý do!


Ông Nhâm ngồi xuống, đưa que đóm gạt trên mặt bàn, le lé hai con mắt:


- Bói ra thì cũng có cái chuyện năm xửa năm xưa lâu rồi, có một cậu bên huyện đội về Sơn Khê này làm công tác tuyển quân. Cũng có lúc cô cậu cặp kè với nhau, rồi chả hiểu có phải chuyện ong qua bướm lượn không mà mấy đứa thối mồm nó thổi lên.


- Đừng có mà đổ nhớt cho nheo!


Bất ngờ, cô Miền to tiếng ngắt lời ông Nhâm. Trong thoáng chốc, Biên có cảm giác cô Miền, người đàn bà thô mộc bỗng như biến thành một cơn mưa gió dữ dội, diễn tả trọn vẹn nỗi uất nghẹn, đau đời của những thân kiếp đàn bà bị hắt hủi:


- Chẳng qua chỉ là chuyện dã mã vô cương, dãi dài hơn người. Đàn ông năm bảy lá gan! Gái đẹp hay phải khóc. Khổ thế đấy! Các anh có là đàn bà đâu mà các anh biết nỗi khổ nhục của đàn bà chúng em. Mình thì ở nhà gìn vàng giữ ngọc cho nó, nhịn thèm cả năm cả tháng vì nó. Chỉ chờ nó về để dành cho nó, thôi thì nó tha hồ vần vò, vầy vọc, ngấu nghiến sao cũng chiều. Nhưng mà nó thì được mới nới cũ, có thèm ngó ngàng gì đến mình. Ối giời ôi, cái lúc ấy mới bẽ bàng ê chệ làm sao. Cái lúc ấy chỉ muốn chết đi cho rồi, các anh ạ. Mà các anh có biết không? Trời, lại cái tiếng đàn chết tiệt ấy, cô My làm sao mà chịu nổi!


Dừng lại, cô Miền nhăn nhó nhìn Biên và ông Nhâm, rồi buông sõng một hơi thở dài:


- Bên nhà cô My có cái rớp là hay tự tử lắm đấy, các anh ạ.


Len lách giữa giây phút ngưng đọng nặng nề của cuộc trò chuyện, tiếng vĩ cầm văng vẳng xa xôi, nghe âm u như tiếng côn trùng rên xiết buổi đêm. Ông Nhâm bật tiếng như quát:


- Cô nói cái gì thế?


- Chính cô My nói chuyện với em thế. Mẹ cô ấy bị chồng phụ đã uống nước vôi tự tử. Còn cô ruột cô ấy cũng đã có lần treo cổ tự vẫn nhưng cứu được.


- Trời!


- Còn cô ấy nhiều lúc cũng không thiết sống nữa đâu. Em kể để các anh biết thôi nhé. Có lần cô ấy chở đò cho em sang huyện, đang ở giữa dòng, cô ấy bỗng nhảy ùm xuống nước, em sợ quá, thét gọi cô ấy mới nổi lên, nói thác đi là trượt chân.


Một cơn rùng mình chợt nổi lên chạy dọc sống lưng, Biên lạnh run, bỗng nhớ tới cái cảnh My nhô đầu lên ở giữa lớp sóng sông và cái cảm giác trĩu nặng nơi bàn tay khi anh kéo cô lên thuyền.


Cả ba người chợt cùng lặng tiếng. Biên nghe thấy tiếng thở dài não nuột của cô Miền. Cùng lúc trong không gian im vắng của buổi đêm, khuya khoắt, bỗng vẳng lên tiếng réo rắt của cây đàn vĩ cầm.


Tiếng đàn vĩ cầm ẩn hình đâu đó suốt từ nãy đã lại thình lình trở về, lanh lảnh, réo rắt, rền rĩ như một cơn kinh động tâm thần.


*


Tiếng đàn vĩ cầm lê thê không ngưng nghỉ, lúc u uẩn rối rắm, khi oán thán thở than, neo bám vào khoảng thời gian không trôi của đêm sâu, lọt vào trí não Biên, và nhiều lúc chập chờn trong giấc ngủ không thành, Biên có cảm giác nó như một hồn ma bóng quỷ hiện về quấy nhiễu tâm trí Biên.


Gần sáng, Biên thức tỉnh. Tiếng đàn vĩ cầm đã bặt. Chỉ còn nghe thấy tiếng con nước róc rách ngoài xa và nhìn ra ngoài trời thấy cảnh vật như đang bị thủy táng trong mưa rơi lắc thắc mịt mờ, Biên chợt giật bắn mình vì một tiếng đàn bà nức nở từ khu vườn cam nhà ông Khoan vọng về.


Biên bật ngay dậy. Ông Nhâm cũng vậy, nhưng ông vùng ngay ra sân vì nghe thấy tiếng một phụ nữ gọi tên mình.


- Có chuyện gì thế, cô Miền?


- Ối anh Nhâm ơi! Cô My cô ấy...


Linh cảm thấy chuyện không lành, Biên nhao ra sân.


Cô Miền tóc tai rũ rượi, hai ống quần xốc xếch ướt rười rượi, đang ấp cái khăn quàng đen vào cổ, ngửa mặt lên trời, gào thảm thiết:


- Các anh ơi! Cô My cô ấy... Ối My ơi là My ơi! Cứ tưởng là gái thuyền quyên, trai anh hùng mà hóa ra gặp phải kẻ vô nhân bạc ác. Ối My ơi là My ơi! Sao lại đến nông nỗi này! Sao làm đàn bà lại khổ thế này, My ơi.


Chộp hai vai cô em, ông Nhâm run lẩy bẩy:


- Chuyện nó là thế nào? Thế nào?


Cô Miền nếu xệch miệng, lạc cả tiếng:


- Chuyện là... lúc ấy khoảng bốn giờ sáng, em dậy, lội ra vườn cam nhà ông Khoan để tìm gà. Vẫn còn nghe thấy tiếng đàn của chồng cô My. Bỗng... em thấy... bóng người... Rồi... đánh thõng một cái, cành cam rung, lá cây xào xạc... Thế là em hết cả hồn, em mới hô hoán ầm lên.


Kinh khủng quá! My đã tự vẫn bằng cách treo cổ mình trên cành cam. Đúng cái cành cam hồi chiều tối khi con thuyền đi qua Biên quay lại thấy cô lấy tay níu giữ và rung lắc thử. Cành cam ấy vốn cao. Chỉ có thể đưa dây thòng lọng vào cổ và lấy chân đẩy con thuyền nhờ nó mà với tới cành cam trên cao, ra xa.


Lúc này, sau khi nghe tiếng cô Miền hô hoán, người nhà ông Khoan và mấy nhà bên cạnh đã hốt hoảng tỉnh giấc, lội ra, tháo dây, đỡ My xuống, đưa cô vào nhà. Khi Biên chạy tới thì thềm nhà ông Khoan đã đen đặc người. Từ trong nhà vẳng ra tiếng khóc than ri rỉ ời ời. My đang thoi thóp ở giữa lằn ranh của sự sống và cái chết. Nhìn thấy bóng người y sĩ xã tay run cầm cập với chiếc sơ ranh tiêm thuốc trợ sức cho My, ngực ứ nghẹn một nỗi lo sinh tử, Biên không sao cầm được nước mắt. Ông Nhâm vỗ tay đồm độp, tiếng nói trống hơi thào thào: “Đề nghị mọi người giãn ra để y tế làm việc nào”.


Biên lội ra vườn cam. Đứng lặng trong cơn chấn động tâm thể kinh hoàng, anh nhìn thấy chiếc thuyền nan chiều qua My đã chở anh sang sông đang bập bềnh cạnh một gốc cam, giờ anh mới nhận ra chiếc thuyền vượt qua dòng sóng dữ sao mà nhỏ bé, mỏng manh, tiều tụy thế!


Lát sau nghe tiếng chân người lội nước roàn roạt, Biên quay lại, nhận ra ông Nhâm nét mặt vẫn còn đang ngơ ngác, chưa định thần. Sợ hãi đến nghẹt thở, Biên không dám cất tiếng hỏi thì ông đã ôm chầm lấy Biên, ràn rụa nghẹn ngào:


- Đồng chí Biên ơi! Dù cô ấy có qua khỏi thì chúng ta cũng sẽ mất một đồng chí chủ tịch huyện thật xứng đáng rồi!


Biên dầm chân trong lòng lũ tiểu mãn vẫn đang óc ách vỗ sóng vào các gốc cam già. Buốt lạnh lan từ chân lan tỏa khắp người Biên. Lênh đênh trên một dòng sông suy tưởng không đáy, Biên có cảm giác đã buột ra khỏi tay một cái gì đó vô cùng hệ trọng và quý giá, quý giá hơn tất cả, kể cả các danh hiệu, những phù du vô nghĩa. Cuộc sống tưởng là dung dị mà có biết bao ngóc ngách ẩn khuất những hung bạo bất ngờ khủng khiếp quá và con người sao mà yếu đuối khốn khổ thế! Con người yếu đuối khốn khổ quá, nó phải dùng tới cả cái chết để đấu tranh chống lại; vì không thể sống mà không có lòng tự trọng và càng không chịu nổi nếu cứ trăn trở đau đớn mãi.


Vẳng lại từ nhà ông Khoan, nơi mọi người đang ra sức cứu chữa My, vẫn là tiếng hờ ai oán vô vọng về thân kiếp đàn bà thống khổ của cô Miền.


Buông vòng tay ôm choàng vai Biên, ông Nhâm nhổ nước bọt xuống dòng nước vàng vọt, buồn xót xa:


- Hừ, bao giờ cho hết cái khổ, bao giờ cho hết cái loại người ăn ở phụ bạc độc ác như thằng chồng nghệ sĩ của cô My đây!


 


M.V.K


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Nhà số “100Big” - Y Mùi 17.10.2017
Nơi bão đi qua - Trịnh Bích Ngân 17.10.2017
Mụ Tân - Y Mùi 12.10.2017
Người tử tế - Y Mùi 12.10.2017
Vương quốc mộng mơ - Nguyễn Trường 23.09.2017
Yêu rừng như yêu đời - Triệu Xuân 01.09.2017
Nắng chiều - Bình Nguyên Lộc 28.08.2017
Lầu 3 Phòng 7 - Bình Nguyên Lộc 28.08.2017
Ba sao giữa Giời - Bình Nguyên Lộc 28.08.2017
Dưới bóng hoàng lan - Thạch Lam 10.08.2017
xem thêm »