tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20516331
Những bài báo
08.10.2009
Tư liệu sưu tầm
Vĩnh biệt Gerald Gordon, người con của Nam Phi!

Điếu văn do ông Gerald Friedman, Chánh án tòa án Cape Town đọc tại Lễ truy điệu Gerald Gordon.


Đây là một trong những sự kiện đặc biệt, không phải duy nhất nhưng rất hiếm khi xảy ra – ngành tư pháp tổ chức lễ tưởng niệm cho một luật sư không phải đồng nghiệp. Điều này không lạ; tuy vậy, nếu nhớ lại dòng chảy lịch sử và vai trò Gerald Gordon trong quá trình ấy, nhân vật này chắc chắn được tôn vinh.


Sinh ra ở Kimberly 19/1/1909, Gerald Gordon trúng tuyển trường nam sinh trung học Kimberly năm 1925, được trao giải thưởng của trường Sư phạm Luân đôn dành cho vị trí cao nhất trong Đế chế Anh về môn Latinh và môn Hy lạp, Huân chương Kimberley Dux và học bổng De Beers and Diamond đã cho ông ta cơ hội đến Cape Towm.


Tại đây ông bắt đầu đọc sách cổ. Trong năm đầu đại học, ông ta đạt vị trí dẫn đầu môn Latin và được nhận Giải thưởng của Tổng Toàn quyền dành cho sinh viên hệ Cử nhân xuất sắc nhất. Ông ta chuyển sang học luật và cũng thành công không kém – đoạt 5 huy chương, 3 bằng khen và đạt vị trí dẫn đầu vào năm cuối khóa Cử nhân.


Năm 1930, ông nhận bằng LLB. Năm sau, ông được nhận vào phân viện Bar và trong năm cuối đại học ông đọc trong các phòng đọc cùng Joseph Herbstein, sau này là Ngài thẩm phán Herbstein.


Năm 1939, ông hoàn thành cuốn sách đầu tiên Luật Bảo hiểm của Nam Phi. Đây là thành công đặc biệt với một luật gia trẻ tuổi - ba mươi tuổi - như ông vào thời điểm phát hành cuốn sách này. Gerald chỉ ở Bar trong thời gian 5 năm.


Quá trình thực tập tại Bar bị gián đoạn bởi thế chiến thứ II. Năm 1940, ông gia nhập lực  lượng bộ binh Nam Phi với hàm binh nhì. Ông phục vụ tại vùng Bắc Phi tại phòng tình báo. Gerald được gửi trở lại Liên đoàn với tư cách nhân viên thông tin, hàm trung úy và phục viên với hàm đại úy.


Ông trở về Bar và vào năm 1949 ông nhận các lá thư công nhận là Luật sư của Vua. Bằng  kinh nghiệm của một nhân viên thông tin, Gerald Gordon đã thành lập Viện Công dân, với sự hợp tác của Leo Marquarrd và một số đồng nghiệp cũ trong Phòng thông tin của quân đội. Gerald giữ vị trí trong Hội đồng Viện và trong 17 năm qua là Chủ tịch danh dự.


Tại Bar, mặc dù Gerald Gordon chuyên về lĩnh vực thương mại, ông cũng tham gia nhiều phiên tòa như các đồng nghiệp và được biết đến như một tư vấn viên bào chữa cho nhiều phiên tòa có tiếng.


Trong thời gian Gerald Gordon ngày càng nổi tiếng ở BAr, tình hình chính trị Nam Phi thay đổi nhanh chóng. Trong bối cảnh này, Gerald Gordon giữ đường lối riêng của mình như một người đáng tin cậy luôn bảo vệ các quyền lợi của  mỗi con người, một người đấu tranh đầy nhiệt huyết cho nguyên tắc của luật pháp.


Một trong những thành công đáng chú ý của ông là trong trường hợp phiên tòa giữa Rex và ABdurahman năm 1950 (3) SA 136 (A). Những người bị buộc tội bị quy trách nhiệm kích động một số lớn người da màu đi vào toa dành riêng cho “người châu Âu” trong một chiếc xe lửa ngoại ô Cape Town. Tòa thượng thẩm tuyên bố rằng các nguyên tắc chiếu theo đó toa xe được dành riêng là không hợp lệ. Chuyện xảy ra sau khi Gerald Gordon  phản bác thành công thượng thẩm đoàn đối với trường hợp của Rex với Lusa 1953 (2) SA 434 (A), về quy định dành riêng một phòng chờ ở nhà ga Cape Town cho người châu Âu.


Cùng với các công việc bận rộn bên ngành luật, năm 1949, khi chính phủ dọa bãi bỏ các điều khoản vi phạm trong hiến pháp, Gerald Gordon đóng vai trò tích cực trong việc thành lập tổ chức bán quân sự - đội đặc công dẫn đường gồm các cựu binh chiến tranh, ông là phó chủ tịch, như trong lĩnh vực chính trị. Năm 1958, ông liên kết SEA point với tư cách là ứng cử viên đảng Tự do. Ông thất bại trong cuộc tranh cử đó.


Khỏi phải nói, những hoạt động chính trị của ông, cùng cách phát biểu thẳng thừng không e ngại đã không được nhìn nhận với thiện chí bởi những sức mạnh mà nó tạo ra. Hệ quả là ông bị giới hạn hộ chiếu và nhà ông bị lục lượng bảo an ném bom.


Năm 1974, Gerald Gordon thôi hoạt động chính thức ở Bar. Ông nắm vị trí đứng đầu Hội đồng Bar Cape trong 3 nhiệm kỳ từ 1965 đến 1972. Suốt thời gian làm tại cơ quan trong vai trò đó, ông đã trình lên chính phủ đề xuất thả những người bị tạm giam như Bram Fisscher, Albie Sachs và nhiều người khác.


Thời gian nghỉ hưu, Gerald Gordon tiếp tục hoạt động trong nhiều lĩnh vực. Các bài báo tiếp tục xuất hiện về các vấn đề liên quan pháp luật đương thời, quản lý tư pháp và đặc biệt nguyên tắc luật pháp. Bài báo sau cùng xuất hiện trong tờ Thời báo Cape town vào 15/5/1998. Trong đó, với tựa đề “Hiến pháp Nam Phi có được tiền thân vị trí cao trên thế giới”, với việc đề cập vụ việc De Little của tòa án cấp cao Cape, ông đã so sánh hiến pháp mới của quốc gia với hiến pháp một số nước khác.


Trên lĩnh vực sáng tác: Cuộc đời cầm bút của Gerald Gordon có thể được chia làm hai mảng lớn – các bài viết về pháp luật và tiểu thuyết. Năm 1954, Gerald Gordon cùng với Arthur Suzman  xuất bản cuốn “Luật bảo hiểm môtô bắt buộc”. Quyến sách này, như các ấn phẩm khác của ông về bảo hiểm, được tái bản nhiều lần. Các bài viết trên báo của ông có thể được xếp vào mảng “luật pháp”.


Còn mảng kia, không kém phần quan trọng trong đời ông, Gerald Gordon xuất bản ba cuốn tiểu thuyết: Hãy để ngày ấy lụi tàn, Cơn mưa giả, và Bốn người. Các tác phẩm này được dịch sang nhiều thứ tiếng, có cả tiếng Nga.


Với niềm đam mê viết văn, đặc biệt là sự thành công của ba tiểu thuyết, ông được bầu là chủ tịch SA PEN (Một tổ chức quốc tế của các nhà thơ, nhà viết kịch, biên tập viên, và các nhà viết luận, và các tiểu thuyết gia). Với vai trò này, ông đã đề xuất với chính phủ việc bãi bỏ lệnh cấm các đơn đặt hàng người viết và các bài viết của họ.


Gerald Gordon có một cuộc sống trọn vẹn và nhiều hứng thú. Ông rất yêu thiên nhiên. Ông thích leo núi Table và leo thường xuyên cho đến vài năm gần đây. Ông bơi ở Clifton lạnh lẽo ngay sau nhà quanh năm. Ông cũng rất yêu nghệ thuật và âm nhạc.


Năm 1996, ông được trao bằng Tiến sĩ Luật danh dự bởi chính trường của ông – đại học  Cape Town.


Tôi biết Gerald Gordon 50 năm. Tôi làm việc với ông ở Bar và lấy làm kinh ngạc trước những ghi nhận hoàn hảo ông đạt được trong  cuộc đời. Ông chính là người con của Cape Bar. Ông ra đi là mất mát lớn cho tất cả chúng ta.


Thay mặt Bench, bao gồm cả những thẩm phán đã nghỉ hưu, tôi xin bày tỏ và chia sẻ với bà vợ ông - bà Nancy, và các con ông -  Stephen và Vanessa, sự cảm thông sâu sắc nhất của chúng tôi trước sự ra đi này!


Gerald Friedman, Chánh án tòa án Cape Town


Nguồn: Consultus, Tạp chí của Đoàn Luật sư Nam Phi. Số tháng 10-1998.


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Ở Sài Gòn, không nói hủ tíu cơm tấm mà bàn chuyện PHỞ - Lê Văn Nghĩa 18.09.2017
Thanh Tùng - Nhà thơ của Thời hoa đỏ - Vũ Từ Trang 14.09.2017
Tiếng Việt thời LM de Rhodes - cách dùng đỗ trạng nguyên, trên/dưới… (phần 4) - Nguyễn Cung Thông 14.09.2017
Đi tìm những tác giả của bộ phim Ngày độc lập - Tư liệu 03.09.2017
Một người già gầy gò mà có nụ cười sao thương thế... - Kiều Mai Sơn 03.09.2017
Góp thêm tư liệu về cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch" & tác giả Trần Dân Tiên - Kiều Mai Sơn 01.09.2017
Trung Quốc ngửa bài với ASEAN và Việt Nam? - Nguyễn Hải Hoành 31.08.2017
Thừa nhận Việt Nam cộng hòa là bước tiến quan trọng - Nhiều tác giả 30.08.2017
Hàng loạt sai phạm tại Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam - Tư liệu 29.08.2017
Các sai lầm của thuyết ‘Chữ Hán ưu việt’ - Mễ A Luân 28.08.2017
xem thêm »