tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20782836
Tiểu thuyết
17.05.2009
Hoài Anh
Đất thang mộc

Nghe Dương Chấp Nhất chạy về báo tin đã đầu độc giết được Nguyễn Kim. Mạc Phúc Hải mừng rỡ khôn xiết, ban thưởng cho Chấp Nhất rất hậu. Mạc Phúc Hải thân rót một chén ngự tửu ban cho Chấp Nhất, tự mình cũng rót một chén ngửa cổ nốc một hơi rồi cười vang:


- Nguyễn Kim chết rồi, bây giờ ta không còn phải lo ngài gì nữa!


Dương Chấp Nhất dè dặt:


- Tâu bệ hạ, trong hàng ngũ quân Lê cũng còn nhiều tay kiệt hiệt như Trịnh Kiểm, Sư Thước... Người có biết Sư Thước là ai không ạ?


- Ta cũng từng nghe thấy cái tên ấy nhưng chưa rõ lai lịch thế nào?


- Tâu bệ hạ, khi thần sang bên Lê nhìn mặt Sư Thước mới nhận ra đó chính là Ngô Sơn Khoái, trước đây làm Thị giảng trong triều ta...


Phúc Hải sửng sốt:


- Vậy hả? Trước kia ta chỉ biết Sơn Khoái bỏ chức trốn đi, không ngờ lại chính là Sư Thước...


- Thần còn dò biết thêm Sư Thước trước đây còn mang cái tên Phi Thước từng hoành hành ngang dọc khắp trong triều ngoại nội. Cái đêm Phi Thước đến uy hiếp tiên đế, bị nhà sư Tây Tạng đánh bại, cấm vệ quân đuổi bắt thì y chạy vào cung công chúa Ngọc Lan, sau đó chính công chúa đã mở đường cho y trốn thoát...


Mạc Phúc Hải giật mình:


- Ngọc Lan? Chính em ta thả cho nó...


- Vâng, chính là hoàng cô... Thần không dám tâu man.


Phúc Hải cho Chấp Nhất lui rồi sai cung nữ đòi Ngọc Lan đến quát mắng:


- Ngọc Lan? Có phải chính cô đã thả cho tên Vũ Sư Thước tức Phi Thước trốn đi phải không?


Ngọc Lan kinh ngạc:


- Tâu hoàng huynh, em có biết Vũ Sư Thước là ai đâu ạ!


Phúc Hải nghiến răng:


- Cái tên mà đêm đó vào cung uy hiếp phụ hoàng, cô để cho nó trốn tránh trong cung cấm rồi mở đường cho nó thoát ấy!


- Em chỉ biết người ấy là Ngô Sơn Khoái, làm chức Thị giảng trong triều mà thôi.


Phúc Hải tức giận vỗ án:


- Cô ngu lắm! Chính tên đó là Phi Thước đội tên Ngô Sơn Khoái, cô đã thả cho nó trốn thoát còn nói cái gì nữa!


- Chính Sơn Khoái nói rằng vì chàng can ngăn phụ hoàng không nên dâng đất cho nhà Minh nên người hạ lệnh tống ngục, tiểu muội khuyên chàng tạm lánh đi chờ cho phụ hoàng nguôi giận sẽ xin cho chàng trở về, tiểu muội có biết đâu chính đó là Phi Thước!


- Thôi, ngươi đừng có già mồm chối cái nữa. Ta phải trị ngươi về cái tội a tòng với quân gian mới được.


Ngọc Lan sụp lạy cầu khẩn:


- Trăm lạy hoàng huynh, tiểu muội nhất thời lầm lỡ, xin hoành huynh nghĩ tình cốt nhục khoan thứ cho một lần.


- Người có biết không, nếu đêm đó Phi Thước hành thích phụ hoàng thì có phải ngươi mang đại tội bất hiếu hay không? Ngươi quá say Sơn Khoái đã làm điếm nhục gia phong lại tiếp tay nó gây nên tội ác. Phụ hoàng trước khi băng hà đã dặn ta phải răn dạy ngươi. Ta là vua, trị gia không nghiêm còn trị quốc làm sao? Bay đâu, lôi Ngọc Lan ra thắt cổ nó cho ta!


Các nội giám và cũng nữ đều quỳ xuống xin tha cho công chúa. Phúc Hải nói:


- Nể lời cầu xin của các ngươi, ta tha tội chết cho nó nhưng bắt giam vào lãnh cung, bao giờ sám hối tội lỗi ta sẽ xét lại.


Cung nữ vâng lệnh lôi Ngọc Lan vào giam trong lãnh cung. Từ đó nàng sống hoàn toàn cách tuyệt với bên ngoài mỗi ngày hai lần có người đưa cơm nước vào cho nàng. Cửa ngoài đóng chặt, có vệ quân canh gác chặt chẽ. Tuy buồn vì cảnh ngộ của mình nhưng nàng lại mừng thầm khi biết Sơn Khoái còn sống. Nàng tự nhủ ẩn nhẫn mà sống để chờ đợi ngày Sơn Khoái trở về đây giải thoát cho nàng khỏi nơi đầy đọa này.


*


Từ khi được phong làm hoàn hậu, tình cảm giữa Nguyệt Thu với vua Nguyên Hòa ngày càng vô cùng thắm thiết. Cô nàng ngày đêm săn sóc, nhà vua cũng bớt bỏ đi uống rượu với Tèo mà chăm lo việc chính sự hơn. Nhiều đêm nàng ngồi mài non cho vua phê án và góp bàn với vua về những công việc hệ trọng. Có lần nàng đã khuyên vua nên tự tay nắm lấy quyền binh để ngăn cản Trịnh Kiểm khỏi lấn át chuyên quyền, vua nghe theo lời nàng nên đã tự mình quyết định nhiều việc, sau khi đã bàn bạc với nhiều vị quan trong tòa Kinh diên, trong đó có cả Vũ Sư Thước. Nàng còn khuyên vua nên cân nhắc Sư Thước lên chức lớn hơn, nhưng vua còn ngại nỗi Trịnh Kiểm không bằng lòng nên chần chừ chưa dám quyết. Trịnh Kiểm cũng sợ vua đặt Sư Thước lên trên mình nên tâu vua:


- Trào quận công là người võ nghệ tuyệt luân, xin giao cho việc huấn luyện cho các tướng lĩnh, như vậy nghĩa quân ta mới có nhiều người tài giỏi thành thạo về quyền kiếm.


Bản thân Trịnh Kiểm muốn Sư Thước truyền hết bí quyết về võ thuật cho người khác, sau này nếu cần sẽ có người thay thế. Trước tình hình hiện tại nhiều người theo nghĩa quân tuy can đảm có thừa nhưng chưa quen sử dụng các môn binh khí, vua Nguyên Hòa đành chấp nhận để cho Sư Thước đảm nhiệm vụ huấn luyện cho các tướng lĩnh. Sư Thước cũng biết là Trịnh Kiểm có ý đố kỵ mình, nhưng vì lấy nghĩa lớn làm trọng nên vẫn gắng sức lo tròn công việc. Trong số các tướng, Sư Thước yêu mến Hoàng Đình Ái và Nguyễn Hữu Liêu hơn cả nên dốc lòng truyền thụ võ nghệ cho hai người này. Chẳng bao lâu Đình Ái và Hữu Liêu đều trở thành những tướng giỏi tinh thông thập bát ban võ nghệ và binh thư đồ trận.


Năm sau, Nguyệt Thu sinh được một t rai, đặt tên là Huyên Vua, hoàng hậu cùng bá quan và dân chúng đều vui mừng trước cái tin này vì sau này dòng Lê sẽ có người nối dõi. Nguyệt Thu nâng niu con như hòn ngọc trên tay, cảm thấy đứa con trai là tất cả ý nghĩ đời sống của mình, vì đứa con nàng mang một trách nhiệm lớn với dòng họ và với đất nước.


Nhưng không hiểu do khí huyết hay do thời tiết vùng này khắc nghiệt, đứa trẻ ra đời thể chất yếu đuối. Nguyệt Thu phải tự mình chăm sóc con, cho con bú, ru con ngủ như một người mẹ chốn dân dã. Nàng không dám để người khác cho đứa trẻ ăn uống vì sợ rằng nếu nó ngộ độc hay bị ám hại thì dòng Lê sẽ tuyệt. Nghĩ đến chuyện vua Nguyên Hòa trước đây đã phải bao lần trốn lánh mai danh ẩn tích đánh lạc hướng kẻ thù mới bảo toàn được sinh mệnh của mình, cũng như phải tốn biết bao công lao của người khác mới tìm được vua, đưa vua sang đây, nên nàng cố gắng nuôi con đến lúc khôn lớn để thay thế vua cha gánh vác sứ mệnh của tổ tiên và đất nước trao cho.


Nhờ sự nuôi nấng tận tình của nàng, đứa trẻ mỗi ngày một cứng cáp dần, bệnh tật cũng giảm bớt và trở thành một thiếu niên khôi ngô đặc biệt là nét mặt giống vua cha như đúc. Nàng lại xin vua cho mời Sư Thước vào dạy cho hoàng tử về văn chương, nàng không cho con học võ vì thấy con thể lực còn kém. Tuy vậy vua Nguyên Hòa cũng tuyền cho con thế quyền “ngũ long trảo” để phòng thân.


Bản tâm Nguyệt Thu muốn Sư Thước dạy hoàng tử là để sau này sẽ ủy thác con mình cho chàng phò tá. Chàng thầm nghĩ cả đời mình chỉ chuyên làm cái nghề dạy vua, hết Mạc Đăng Doanh lại đến hoàng tử Lê Huyên. Với Mạc Đăng Doanh chàng đã dạy y không nên đầu hàng dâng đất cho nhà Minh, mà y không nghe lại toan giết hại chàng. Còn đối với hoàng tử Huyên, ngay từ lúc còn thơ, chàng đã phải dạy cho cậu bé hiểu biết về lịch sử oai hùng chống ngoại xâm của nòi giống Việt để cậu thêm tự hào về ông cha oanh liệt mà gắng bảo toàn đất đai của người xưa để lại.


Một lần Nguyệt Thu vào thăm con, thấy Sư Thước đang đọc cho Huyên chép bài thơ:


Nam quốc sơn hà Nam đế cư,


Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.


Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,


Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư([1])


Nàng mỉm cười:


- Ta rất cám ơn quận công đã truyền lại cho con ta lời di chúc bất hủ của ông cha.


Ngoài Vũ Sư Thước, Nguyệt Thu còn một người bạn thân đó là Ngọc Bảo. Tuy là vợ Trịnh Kiểm nhưng Ngọc Bảo vẫn biết ơn vua Nguyên Hòa đãgiúp cha mình là Nguyễn Kim có danh nghĩa để thu phục lòng người, nên hết sức kính mến vua Nguyên Hòa và hoàng hậu Nguyệt Thu. Lúc đầu Ngọc Bảo yêu Trịnh Kiểm vì thấy Kiểm là người tài giỏi nhưng khi sống với Kiểm một thời gian, nàng thấy Kiểm là người hẹp lượng nên cũng có ý không bằng lòng về chồng mình. Nhất là nàng cảm thấy Trịnh Kiểm có vẻ không thương yêu các em mình là Nguyễn Uông, Nguyễn Hoàng cho lắm, nên nàng độ chừng Kiểm có ý định dìm người khác để mình ngoi lên. Nàng đã khuyên các em nên vì nghĩa lớn mà chịu đựng cam lòng ở dưới sự chỉ huy của anh rể. Nguyễn Uông vốn tính hiền lành nên chịu vâng lời Trịnh Kiểm nhưng Nguyễn Hoàng tuy còn ít tuổi nhưng đã có chí lớn nên thường hậm hực phàn nàn với chị ruột về cách đối xử bất công của anh rể. Một bên là em, một bên là chồng. Ngọc Bản phân vân không biết nên xử trí cách nào, nên thường đem chuyện đó tâm sự với Nguyệt Thu. Nguyệt Thu khuyên nàng nên lấy nghĩa lớn làm trọng mà cố gắng dàn xếp để giữ lấy hòa khí trong gia đình. Nàng đã chịu khó ẩn nhẫn, nhưng đến khi Trịnh Kiểm nói bóng gió cho nàng biết, Vũ Sư Thước có liên quan đến cái chết của cha nàng thì nàng không nén nổi, vội đến tìm Nguyệt Thu để hỏi ý kiến về chuyện này. Nguyệt Thu nói với Ngọc Bảo:


- Vụ đầu độc Thái tể rành rành do Dương Chấp Nhất gây ra sao ta lại nghi ngờ cho Sư Thước? Sư Thước từng giúp Thái tể đưa đức vua vào trong này, như vậy có lý nào ông ta lại ám hại Thái tể cho đành lòng. Vả chăng ta nghe tin Dương Chấp Nhất sau khi trốn về bên Mạc, được họ Mạc ban thưởng rất hậu, chứng tỏ rằng y sang với ta đã có âm mưu trá hàng từ trước. Ta không xét xem ai là người đã khuyên Thái tể nên thu nạp Chấp Nhất mà lại đi đổ oan cho người trung trực là nghĩa lý gì?


Nghe Nguyệt Thu nói, Ngọc Bảo nín lặng nhưng lòng tin tưởng ở chồng của nàng đã có phần nào lung lay. Ngược lại nàng cũng bớt phần nghi nghờ Sư Thước đã có dính líu đến cái chết của cha nàng. Cũng nhờ có nàng khuyên giải nên Trịnh Kiểm đối xử với Sư Thước cũng không đến nỗi nặng nề như trước.


 


17


Tháng giêng năm Mậu Thìn([2]) vua Nguyên Hòa lâm bệnh nặng. Hoàng hậu Nguyệt Thu vô cùng lo lắng, săn sóc thuốc thang cho vua. Đêm ngày nàng túc trực bên long sàng, tự tay hầu vua uống từng chén thuốc, ăn từng chút cháo. Có hôm nàng thức suốt đêm hầu hạ bên màn, mặc dù các cung nữ đã van nài xin hoàng hậu đi nghỉ cho lại sức. Nàng chăm nom chồng chẳng khác gì một người dân thường chứ không phải là một bà hoàng hậu. Nàng nghĩ mình tấm bé nghèo hèn, nhờ có vua nghĩ tình cũ thuở hàn vi nên mới được danh giá như thế này. Thấy bệnh tình nhà vua ngày càng trầm trọng, thân thể suy nhược hao gầy nàng đứt từng khúc ruột. Khi trời nóng nực, nàng tự tay quạt cho vua. Khi vua sốt cao, nàng lấy khăn rấp nước đắp vào trán vua, vừa làm nàng vừa nhớ lại cái ngày anh chàng Ninh uống rượu say về nàng cũng đã từng chăm sóc như vậy. Quan ngự y này chữa bệnh không chuyển nàng lại đòi quan ngự y khác vào chữa tiếp, thang thuốc này chưa công hiệu nàng lại bắt thay thang thuốc khác, tìm mọi phương chạy chữa cho vua không hề mệt mỏi kêu ca. Nhiều lúc nàng nghĩ giá có thể chết thay cho vua để vua lành bệnh nàng cũng tình nguyện chịu chết.


Vũ Sư Thước cũng luôn luôn vào thăm vua, thấy bệnh tình vua không thuyên giảm chàng rất lo lắng. Nếu vua có bề nào, hoàng tử còn nhỏ tuổi liệu có thể gánh vác nổi việc lớn không? Nếu vua lên nối ngôi mà ít tuổi thì khó lòng ngăn cản nổi Trịnh Kiểm chuyên quyền.


Một hôm Sư Thước vào thăm, vua đuổi hết người hầu hạ ra ngoài rồi cầm tay chàng nói:


- Đêm qua ta nằm mơ thấy một giấc mơ lạ lắm khanh ạ. Ta thấy quân ta khải hoàn trở lại thành Thăng Long. Kiệu ta đi giữa phố phường tới đâu dân chúng xúm xít đến đấy trước cứ tưởng họ chào đón nhưng hóa ra là họ đòi nợ ta. Ta nhớ lời hứa với bà con từng bán chịu cho ta khi nào làm nên sẽ trả họ một gấp mười. Bên mình ta có một túi tiền lớn, cứ mỗi người đòi là ta lại vốc một nắm tiền để trả. Trả một hồi túi tiền đã cạn mà người đòi nợ vẫn còn sắp hàng rất dài. Khi đi đến một cái ngõ, ta liền hạ lệnh: Tới đây thì cấm chỉ không được đòi nợ nữa. Tiếng thét “Cấm chỉ” của ta dường như to quá khiến ta choàng tỉnh dậy, té ra là một giấc mơ...


Sư Thước an ủi:


- Tâu bệ hạ, người mơ như vậy là điềm lành vua tôi mình sắp trở lại Thăng Long...


Vua lắc đầu:


- Không, ta biết mình ta lắm, ta lâm bệnh nặng biế kiếp này không mong gì trở lại Thăng Long được nữa. Nếu sau này khanh có dịp trở lại Thăng Long gặp gỡ bà con thì nhớ nói là ta vẫn không quên món nợ cũ. Người nào túng thiếu khó khăn thì khanh hãy thay ta mà chu cấp cho họ, cũng là để trả món nợ của dân chúng đối với ta lúc hàn vi...


- Tâu bệ hạ, người đứng lên cầm đầu cuộc khởi nghĩa đó cũng là cách trả nợ nước nợ dân lớn lao nhất rồi còn gì. Mang lại đời sống no ấm yên vui cho trăm họ, đó chẳng phải là một sự nghiệp to tát hay sao? Vả chăng, làm vua giàu có bốn biển, từ tấc đất ngọn rau của dân được hưởng cũng là nhờ ơn chúa, bệ hạ không nên quá bận lòng về món nợ lặt vặt ấy:


- Không, ta cùng mọi người đứng lên diệt Mạc trước hết là để trả thù cho phụ hoàng và khôi phục cơ nghiệp của tổ tiên chứ ta không mong gì làm vua. Ta coi mỹ vị cao lương không bằng một vò rượu làng Mơ uống cùng với bạn hiền. Ngày nào chiến thắng, khanh nhớ mua một vò rượu làng Mơ đặt lên bàn thờ khấn ta về hưởng như vậy là thỏa hồn ta nơi chín suối rồi...


- Xin bệ hạ đừng nên nói gở như vậy. Người hãy bình tâm tĩnh dưỡng cho chóng lành bênh, đừng nghĩ ngợi nhiều e hao tổn mình vàng...


- Khanh bảo ta không nghĩ ngợi s ao được? Ta biết Nguyễn Kim là người khoan nhân đại độ, ta rất biết ơn ông ta đã gây dựng nên cơ nghiệp này, lại hết sức trung thành với ta. Chỉ hiềm sau khi ông ta qua đời, Trịnh Kiểm lên nắm quyền, tuy tài giỏi nhưng hẹp lượng dung người, ta biết vậy mà vẫn phải dùng vì Kiểm đang nắm binh quyền trong tay. Ta từ trần, còn lại đứa con côi ta ủy thác cho khanh giúp đỡ, khanh phải làm cách nào bảo vệ thái tử và ngăn cản không cho Trịnh Kiểm chuyên quyền, có như vậy ta yên lòng nhắm mắt...


Sư Thước khóc nói:


- Xin bệ hạ cứ tin ở thần, thần nguyện phù tá tự hoàng và sát cánh với Lạng quốc công chung lo nghiệp lớn.


Vua Nguyên Hòa mỉm một nụ cười hài lòng.


Khi Nguyệt Thu dắt con vào thăm vua, nàng ngạc nhiên thấy vua tươi tỉnh hơn mọi ngày, nàng ngỡ là vua sắp sửa bình phục nên mới có triệu chứng tối đẹp như vậy. Nhưng khi nàng lại gần thì vua cầm lấy tay nàng mà nói:


- Trẫm sắp sửa phải xa hậu và thái tử rồi, chào nàng và con ở lại luôn được khỏe mạnh...


Nguyệt Thu òa khóc:


- Bệ hạ nói thật vậy sao? Nếu bệ có mệnh nào thì thiếp nguyện một thác để được hầu người dưới suối vàng...


Vua chỉ thái tử Huyên mà nói:


- Không, nàng đừng nên làm như vậy, thái tử còn đang tuổi nhỏ, một mai lên nối ngôi nàng phải giúp đỡ tân quân lo toan chính sự. Có việc gì khó khăn không tự mình giải quyết được thì cứ bàn với Vũ Sư Thước, đó là bầy tôi trung thành và là bạn thân thiết của ta...


Thái tử ôm lấy vua cha mà khóc mãi không dứt. Giữa lúc ấy Tèo bước vào. Vua nói:


- Tèo đấy à, trước đây tôi thường đến nhà anh rủ anh đi uống rượu để lấy cớ gặp mặt Thu, Thu tưởng tôi chỉ cốt rủ rê anh say sưa chè rượu nên càng ghét tôi hơn, có biết đâu rằng từ lúc Thu khuyên can, tôi đã bớt uống rượu đi nhiều. Nhưng vẫn cứ phải đi uống cốt để đánh lạc hướng che mắt kẻ thù. Từ ngày có anh làm bạn để chuyện trò tâm sự, tôi đi uống không phải là vì rượu mà vì tình bạn. Nhưng lần này tôi không rủ anh đi nưa, tôi đi một mình đây. Chào mọi người ở lại...


Dứt lời vua nghẹo đầu xuống, tắt thở thái tử ôm lấy xác vua không nỡ rời. Nguyệt Thu khóc lóc thảm thiết. Sư Thước và Tèo cũng khóc, các thị vệ và cung nữ cũng khóc theo, tiếng khóc than vang động trong cung cấm.


Thái úy Đinh Công sắp đặt việc tang lễ. Trịnh Kiểm bàn với mọi người tôn thái tử Huyên lên nối ngôi, lấy năm sau làm năm Thuận binh thứ nhất. Triều thần bàn dâng tôn hiệu vua Nguyên Hòa là Dụ hoàng đế, miếu hiệu là Trang tông.


(Còn tiếp)


Nguồn: Đất Thang Mộc. Phần I: Chúa Chổm. Tuyển tập Truyện lịch sử của Hoài Anh. Triệu Xuân sưu tầm, tuyển chọn và giới thiệu. NXB Văn học, 2006.


 







([1]) Thơ Lý Thường Kiệt: Dịch: Núi sông nước Nam vua Nam ở. Rành rành định phận tự sách trời. Cớ sao bọn giặc sang xâm phạm. Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.




([2]) Năm 1547.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
Cõi mê - Triệu Xuân 17.08.2017
Hãy để ngày ấy lụi tàn - GERALD Gordon 17.08.2017
xem thêm »