tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19286508
Truyện ngắn
23.03.2009
Đỗ Ngọc Thạch
Chuyện sinh ba

Ông Trung Dũng là cán bộ giảng dạy đại học, sau khi Mỹ đánh bom B52 xuống Hà Nội thì có đợt tuyển quân rất lớn, ông nhập ngũ. Ông Dũng tuy đã gần ba mươi tuổi nhưng vẫn chưa lấy vợ vì hai lý do: phụng dưỡng mẹ già (gần bảy mươi) và chờ lấy được cái bằng Tiến sĩ! Nhưng sau khi nhập ngũ, lương cán bộ giảng dạy bị thay bằng phụ cấp của anh binh nhì, khiến cho cuộc sống của người mẹ già gặp khó khăn. Mẹ ông Dũng nói:


Đất nước có chiến tranh, làm trai không thể không cầm súng ra trận, bất  kể ai! Con cứ yên tâm đi chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, không phải lo gì cho mẹ cả! Mẹ sống ngần này cũng là đủ rồi, nếu bố con gọi mẹ đi thì cứ để mẹ đi!


   Ông Dũng nghe mẹ nói vậy nhưng ông hiểu mẹ lúc nào cũng muốn ông cưới vợ để bà có cháu bế, có điều bà cụ nói quá nhiều mà không kết quả gì nên giả lơ đi mà thôi. Điều đó vào thời điểm này thì thật là cần thiết, vì vợ ông sẽ chăm sóc bà cụ thay cho ông. Nghĩ vậy, ông Dũng nói với mẹ:


-  Mẹ ơi, nếu con để mẹ ở nhà thui thủi một mình thì chẳng phải là bất hiếu lắm sao? Bây giờ thì con thấy mẹ bảo con phải lấy vợ là rất đúng. Con muốn lấy vợ để vợ con ở nhà chăm sóc mẹ và đẻ vài đứa con cho mẹ có cháu bồng bế!


    Bà mẹ nghe nói vậy thì mừng lắm, gọi điện thoại cho ông em trai đang làm việc ở Viện nghiên cứu  Đông Y, bảo đến gặp bà gấp để bàn chuyện lấy vợ cho thằng Dũng. Về chuyện lấy vợ cho ông Dũng , bà mẹ và ông cậu đã bàn tính với nhau từ rất lâu nhưng không sao thuyết phục được ông Dũng nghe theo. Cô dâu mà ông cậu đã chọn cho ông Dũng  tên là  Sơn, Sơn ở đây phải đọc là San, có nghĩa là ba, vì cô là con gái thứ ba trong một gia đình có bốn chị em toàn là gái. Cô Sơn đã hai mươi sáu tuổi, hiện đang là lương y trung cấp của Viện Đông Y. Cô dâu hai mươi sáu tuổi, không còn trẻ nữa, nhưng thực ra cô đã là cô dâu từ lúc hai mươi  tuổi, tức chị em bà mẹ và ông cậu đã chọn cô cho ông Dũng  từ sáu năm trước, lúc ông  Dũng mới tốt nghiệp đại học! Cô Sơn tuy không có vóc dáng theo tiêu chuẩn của các người mẫu, hoa hậu nhưng với các nhà chiêm tinh, tướng số thì không chê vào đâu được: cô Sơn có tướng cách đặc biệt quý hiếm của người đàn bà Vượng  phu ích tử: xung quanh lườn, da thịt nổi lên đều đặn như một cái đai buộc quanh bụng, còn gọi là  “Ngọc đới yêu vi”.  Suốt sáu năm qua, ông cậu vẫn tìm đủ mọi cách để  “giữ phần”.cho đứa cháu của mình vì ông rất am hiểu tướng số, rất hiểu những người ham đọc sách, ham làm việc, nghiên cứu  khoa học như cháu ông  thì phải chọn người vợ như thế nào! Ngoài cái  “Ngọc đới yêu vi”, cô Sơn còn có dáng người đậm đà, khỏe mạnh, đôi nhũ hoa nở căng, cân đối và có cả nốt ruồi son, cực quý!  Đám cưới được cử hành ngay, và  tuần trăng mật phải dồn lại trong có đúng ba ngày phép (đó là các sĩ quan của trại huấn luyện tân binh rất linh hoạt đối với ông Dũng). Bảy ngày dồn lại ba ngày, đương nhiên cường độ làm việc cũng phải tăng lên! Để cho chắc ăn, bà mẹ và ông cậu quyết định khóa cửa nhốt cô dâu và chú rể từ lúc động phòng cho đến hết  ba ngày  phép! Bà mẹ ngồi cầu Trời khấn Phật đúng ba ngày! Bà khấn cầu rất thành tâm, bà khấn rằng: “Xin Phật  Tổ  Như  Lai quyền năng vô biên phù hộ độ trì cho con trai tôi là Hoàng Trung Dũng có được kết quả mỹ mãn: vợ nó  thì sinh quý tử, nó thì tránh được mũi tên hòn đạn nơi chiến trường! Xin Quan âm Bồ Tát trăm tay ngàn mắt nhón tay làm phúc, cho vợ thằng Dũng nhà tôi nó sinh đôi, sinh ba vì lẽ ra chúng nó đã thành vợ chồng sáu năm rồi, sáu năm ấy chắc cũng  đã sinh được ba đứa con rồi! Giờ xin Bồ Tát bù đắp cho chúng nó!”. Trong ba ngày liền, bà mẹ cứ nói những lời cầu khấn như thế, lẽ nào Phật  Tổ  Như Lai và Quan âm Bồ Tát lại không nghe thấy?


      Quả nhiên, cả Phật Tổ Như Lai và Quan âm Bồ Tát đều nghe thấy lời cầu khấn thành tâm của bà mẹ già hiền lành đức độ, đúng chín tháng bảy ngày, tính từ ngày ông Dũng ra đi, cô Sơn đã sinh ra ba đứa con rất khỏe mạnh, xinh đẹp như ba nàng tiên, tất nhiên là sinh con gái! Để ghi nhớ công ơn của Phật Tổ Như Lai và Quan âm Bồ Tát, ba cô con gái được đặt tên là  San  Như, San Lai và San Bồng (Bồng ở đây từ chữ Bồ Tát mà ra, còn có nghĩa là chốn Bồng Lai – nơi ở của tiên Phật )!


     Nói về ông Dũng, trong thời gian huấn luyện tân binh, quân lực  đã xếp ông vào danh sách đào tạo tiếp ở một trường sĩ quan Trung – Cao nước ngoài. Nhưng có một sự nhầm lẫn đáng tiếc đã  xảy  ra: Có một ông tướng về hưu cũng có con nhập ngũ trong đợt  tuyển quân đó, cũng tên là  Hoàng Trung  Dũng (ở nước ta, con trai được đặt tên là Hùng , Dũng, Thắng, Việt, Nam nhiều hơn hẳn những tên khác!), chỉ  khác ở chỗ cậu con trai ông tướng về hưu kia mới là sinh viên năm thứ nhất, vì  thế ông muốn con ông  phải là một người lính  thực thụ, tức là phải cầm súng ra chiến trường như chính ông thời trai trẻ, chứ không phải là làm lính cậu,  tức chỉ mặc áo lính, còn lại  đi học ở nước ngoài! Vì  thế, ông đã gọi điện cho một ông bạn thân ở Bộ Tổng Tham mưu, điều ngay thằng con Hoàng Trung  Dũng của ông vào một đơn vị đang chuẩn bị hành quân vào chiến trường miền Nam!  Ông bạn ở bộ Tổng Tham mưu liền gọi điện cho bộ phận quân lực phụ trách  tuyển quân, vị quân lực lại gọi điện tới trại huấn luyện tân binh. Đúng lúc đó, Hoàng Trung Dũng chú rể vừa hết phép đã về tới trại huấn luyện tân binh. Người sĩ  quan phụ trách trại huấn luyện tân binh vừa nhận được điện thoại “Cho Hoàng Trung Dũng về Bộ Tổng Tham mưu gặp tướng  X gấp” thì liền nhìn thấy Hoàng Trung Dũng chú rể tới! Như là một phản ứng tự nhiên của một người có tác phong quân sự nhanh nhẹn, thần tốc, người sĩ quan phụ trách trại huấn luyện tân binh liền nói với Hoàng Trung Dũng chú rể:


-   Thánh thật! Nói  tới  Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện! Bộ Tổng Tham mưu có lệnh triệu tập gấp đích danh đồng chí Hoàng Trung Dũng , do đích thân Tướng X  ra lệnh! Vậy đồng chí hãy đến bộ Tổng Tham mưu ngay, xin gặp Thiếu Tá Quân là trợ lý của Tướng X! Chắc là có nhiệm vụ đặc biệt, đồng chí hãy đi ngay!


    Hoàng Trung Dũng chú rể liền đi ngay, nhưng khi đến Bộ Tổng Tham mưu thì Tướng X lại bận việc, không gặp Hoàng Trung Dũng được mà bảo người sĩ quan trợ lý là Thiếu Tá Quân đưa Hoàng Trung Dũng đến ngay đơn vị bộ binh đang chuẩn bị hành quân vào Nam, giao Hoàng Trung Dũng  cho Tướng Y là Tư lệnh trưởng đơn vị đó! Thế là chỉ sau hai tiếng đồng hồ từ lúc Hoàng Trung Dũng  chú rể xa vợ, xa mẹ, ông đã nhập vào một đơn vị bộ binh hành quân thần tốc vào chiến trường! Cuộc hành quân thần tốc đó đưa ông  Dũng vào trung tâm của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử sau đó, nhưng  khi đơn vị ông đến cửa ngõ Sài Gòn  thì ông đã hi sinh anh dũng, như đúng tên gọi của ông. Lúc đó, tức ngày 27-4-1975, ba cô con gái của ông Dũng vừa  tròn hai tuổi !


 


* * *


   Sau này, khi ba cô con gái đã lớn, bà Sơn thường nói với chúng rằng: “Mẹ và bố các con chỉ sống vợ chồng với nhau được đúng ba ngày nhưng tình nghĩa rất sâu nặng, duyên số đã có từ kiếp trước! Việc bố các con bị điều động  nhầm vào chiến trường rồi hi sinh, đó là sự nhầm lẫn khó tránh khỏi của Thần hộ mệnh, ai cũng có lúc nhầm lẫn, sơ sẩy, dù là Thần tiên, Phật Tổ đi nữa! Bù lại, bố con đã được đề nghị tuyên dương  Anh hùng quân đội, đó là một niềm vinh dự rất lớn mà ít người có được! Đến đời các con chắc chắn sẽ hanh thông may mắn hơn đời bố, mẹ! Tuy thế, cũng phải có dự liệu trước, nhất là chuyện chồng con, rút kinh nghiệm, chuyện chồng con phải giải quyết đầu tiên, đến tuổi qui định là cưới chồng ngay!


    Khi nghe bà mẹ nói vậy, cả ba cô con gái cùng cười rồi đồng thanh nói to:


-   Chúng con không lấy chồng! Chúng con muốn ở với mẹ suốt đời!


     Khi ba chị em tròn mười tám, cũng là lúc sắc đẹp tuổi xuân của ba cô rực rỡ nhất. Vóc dáng của ba cô có nhiều nét giống mẹ, cũng có quý tướng “Ngọc đới yêu vi”, nhưng sắc đẹp thì vượt  trội  khác thường. Vẻ đẹp của ba cô là vẻ đẹp của Thúy Vân trong Truyện Kiều:  “Khuôn trang đầy đặn nét ngài nở nang / Hoa cười ngọc thốt đoan trang / Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da”. Biết bao văn nhân, tài tử, có cả quan chức, doanh nhân ngấp nghé ba chị em! Bà mẹ thấy vậy thì nói với các con:


-  Bây giờ các con đều đã vào đại học, chuyện học hành không thể xem nhẹ, nhưng nếu không dứt điểm chuyện chồng con thì sẽ hỏng cả hai!


    Cả ba cô con gái cùng nói:


-  Ý mẹ là thế nào? Cùng một lúc tiến hành cả hai à?


Người  mẹ cười:


-  Thế là các con hiểu đúng ý mẹ rồi đó! Lấy chồng xong thì việc học hành sẽ tốt hơn! Các con phải nhớ câu  “Thuận vợ thuận chồng biển Đông  tát cạn”! Có chồng hỗ trợ việc gì cũng xong!


Cô chị cả San Như nói:


-  Lỡ chồng nó bắt đẻ hoài thì học sao được nữa?


Cô thứ hai nói tiếp


-  Như thế thì chồng của chúng con phải có ít nhất ba tiêu chuẩn: Trình độ từ đại học trở lên, hình thức phải là một trang nam nhi  khôi ngô, tuấn tú và hạnh kiểm, đạo đức phải đạt điểm mười!  Trời ơi, thời buổi này kiếm đâu ra một người trai chưa vợ như vậy, mà ba chị em chúng con thì cần phải có ba người!


San Lai vừa dứt lời thì San Bồng nói như có ý kết  thúc:


-  Vậy là cuối cùng chúng con sẽ chỉ    với mẹ được thôi!- Người mẹ nhìn ba chị em chúng nó ôm nhau mà cười muốn vỡ nhà, ngoài miệng bà nói muốn chúng nó lấy chồng sớm đi nhưng nhiều lúc bà tự hỏi: Khi cả ba đứa cùng đi về nhà chồng thì bà sẽ chịu sao nổi sự cô đơn của người đàn bà đã ở vậy nuôi con mười tám năm trời! Song nghĩ đến cái cảnh  đã lấy chồng  muộn lại chỉ được sống  cảnh vợ chồng đúng ba ngày của mình, bà lại củng cố quyết tâm cho chúng nó lấy chồng ngay trong năm thứ nhất của sáu năm học đại học (cả ba cô con gái bà Sơn đều học trường Y ).


    Lại nói về ba chị em San Như, San Lai và San Bồng. Ba chị em  có ngoại hình giống nhau đến từng tiểu tiết và tư tưởng, tình cảm nói chung cũng rất giống nhau nhưng những cái gọi là “tự do cá nhân”, “sở thích riêng tư”.thì lại rất  khác biệt. Chẳng hạn khi ăn cơm, cô chị cả dứt khoát phải có  canh,  nếu không nấu canh cô lấy nước uống chan vào cơm ; còn cô thứ hai dứt khoát phải có nước chấm bằng nước mắm có chanh, ớt, tỏi đầy đủ, nếu không có nước chấm như thế, cô không ăn nổi một bát cơm ; cô em út lại khác hẳn hai cô chị, ở  bữa cơm chính, cô chỉ đụng  đũa mỗi thứ một lần, cơm cũng chỉ một bát, nhưng lúc ăn “tráng miệng”.thì mới lúc cô làm  việc thực sự: chục quả chuối, ba quả táo to, một hũ sữa chua, một cái bánh bông lan loại sinh nhật, vài thanh sôcôla và một li sữa cũng chưa làm cô vừa bụng! Ba cô ba sở thích riêng đó cộng với  điểm chung giống nhau là cả ba cô đều ăn rất khỏe đã khiến cho bà mẹ khá vất vả khi phải một mình nuôi con!  May mà bà Sơn “mát  tay”.nhất nhì Viện Đông Y, phàm những ca bệnh nan y, khó chữa từ tứ xứ tìm về, bà đều chữa khỏi hoặc thuyên giảm rất nhiều. Vì  thế, bệnh nhân của bà ơn bà như Bồ Tát, thành tâm dâng lễ tạ ơn rất nhiều, có người đã khỏi bệnh đến hơn chục năm, dù ở rất xa, hàng năm nếu có dịp đều đến nhà bà dâng lễ tạ ơn. Thấy bà nhân từ, phúc hậu và không hề tính toán tiền nong, có tới mười đại gia hùn tiền xây nhà cho bà, một căn nhà hai lầu có sân, vườn rất đẹp!Vì thế, có thể nói cuộc sống  kinh tế của ba chị em khá sung túc. Lại nhờ có được di truyền  thông minh, học giỏi của người bố, cả ba chị em đều học rất giỏi, chia nhau vị trí nhất, nhì , ba trong lớp và vào đại học cũng vậy!


    Trong khi bà mẹ cố công tìm kiếm người ưng ý để gả chồng cho ba cô con gái thì ba cô dường  như không hề để tâm đến chuyện chồng con! Dường như ba cô con gái thừa hưởng hầu hết những đức tính tốt đẹp của người bố: hiếu thảo, hiếu học. Mặc dù mẹ các cô chưa tới năm mươi tuổi nhưng cả ba cô đều lo chăm sóc mẹ rất tận tình, chu đáo: các cô chia nhau đưa đón  mẹ đi làm ở Viện Đông Y, làm hết những công việc nội   trợ,  thậm chí thấy mẹ hơi nhức đầu, sổ mũi là xúm vào thuốc men…Còn việc học, ngoài việc học  rất  tốt chương trình của trường Y, các cô còn học thêm hai ngoại ngữ, tin học, võ thuật…


   Ngoài những cái chung đó, ba cô gái, mỗi  cô có một biệt tài riêng ở mức hơn hẳn người bình thường. Cô chị cả San Như có biệt tài xem bệnh: chỉ cần nhìn sắc diện và bắt mạch một người nào đó, cô chẩn đoán tình trạng bệnh lý một cách chính xác khiến cho mẹ cô và nhiều danh y cao niên phải thán phục hết sức! Cô thứ hai San Lai thì có sức khỏe phi thường: lúc ba tuổi cô đã có sức bóp nát quả cam như người anh hùng thiếu niên Trần Quốc Toản thời Nhà Trần, lên mười tuổi cô đã có sức mạnh bạt sơn cử đỉnh của Hạng Võ thời Hán Sở tranh hùng bên Tàu! Còn cô em út Sơn Bồng có khả năng ngoại  cảm kỳ lạ: năm lên sáu tuổi, tức năm l979, ở Hà Nội mà cô đã mô tả cuộc chiến tranh biên giới khá chính xác trước khi nó xảy ra đúng một tháng (song chẳng ai tin nổi điều này ngoài mẹ cô và hai người chị em sinh ba). Đặc biệt, cô có con mắt xanh giống như nhân vật Nguyễn Tịch ở Trung Quốc vào đời Tấn: khi tiếp khách, hễ vui vẻ, thiện cảm với ai thì nhìn thẳng lộ ra đôi tròng đen và cặp mắt xanh, còn hễ khinh bỉ, giận dữ ai thì nghiêng ngó trợn ngược để lộ ra hai tròng trắng! Vì thế, mẹ cô và hai người chị em chỉ cần nhìn vào mắt cô là biết người khách tốt hay xấu, thân tình hay lừa đảo!


 


* * *


   Mặc dù ba chị em San Như, San Lai và San Bồng  không hề tơ tưởng đến chuyện chồng con và bà mẹ cũng không tìm được người ưng ý, chuyện tình duyên không phải vì thế mà sóng yên biển lặng. Ngược lại, chuyện tình duyên của chị em  sinh  ba này lại đầy sóng  gió  bởi  “cây muốn lặng  nhưng  gió  chẳng  đừng”.!


    Có một nhân vật  VIP, mà  khởi  đầu sự nghiệp quan chức bằng chức Xã  trưởng, nên mặc dù đã kinh qua lãnh đạo cấp huyện, cấp tỉnh rồi lên Trung ương tới hàm Thứ  trưởng, giới quan chức vẫn gọi ông VIP này  bằng cái tên “thân mật”: ông    trưởng. Bản tính con người  khó  thay đổi, vì  thế, dù  đã là quan chức cấp cao ở  Trung  ương, ông    trưởng vẫn giữ nguyên tác phong sinh hoạt  thời còn làm Xã trưởng. Chẳng hạn, giữa cuộc họp dù long trọng cỡ nào, ông  cũng lấy  ống điếu thuốc lào ra  rít  sòng  sọc  rồi  ngửa mặt  nhả  khói  bay  vô tư khiến nhiều vị quan  khách ho sặc sụa! Chưa hết, ông  còn có tật  khạc nhổ tùy tiện khiến cho nhiều người vô ý  té ngã vì dẵm đạp lên bãi  khạc nhổ của ông! Không ít người kêu ca, phàn nàn về tác phong sinh hoạt của ông Xã trưởng , cấp trên của ông cũng đã  “chỉnh đốn tác phong”. ông nhiều lần, nhưng sau những câu  “vâng, vâng, dạ dạ, em xin sửa chữa”.thì ông vẫn chứng nào tật ấy, tức vẫn là ông Xã Trưởng!  Chẳng lẽ cách chức, cho nghỉ  hưu non chỉ vì  những  “tật xấu”. ấy?  Cũng có lúc, cấp trên của ông  muốn  trừng trị  thẳng  tay  nhưng không hiểu sao, vào những  lúc đó, ông đều đang giữ nhiệm vụ đặc biệt quan trọng : phụ trách  công tác thanh tra, chống tham nhũng! Mà  tội tham nhũng  mới  cần  ra tay mạnh mẽ chứ mấy cái tật xấu của ông    trưởng  chưa là gì !


    Song, trong giới quan chức ít người biết một cái tật xấu rất Xã Trưởng  của ông  Xã Trưởng, đó là ham mê  tửu sắc. Thông thường, đã là đàn ông, khi nhìn thấy gái đẹp ai mà chẳng  thích. Nhưng ông Xã Trưởng  không chỉ dừng  ở mức độ ngắm nhìn  rồi trầm trồ khen đẹp, rồi nuốt nước miếng, rồi ao ước hão…mà ông nghĩ ngay kế sách để chiếm đoạt bằng được người đẹp!  Từ thời ông còn làm Xã  trưởng , ông đã chiếm đoạt không ít người đẹp và không hiểu sao chẳng có ai kiện cáo ông về chuyện này? Nếu có ai gặng hỏi người vợ nhà quê của ông (làm vợ ông từ lúc ông mới mười lăm tuổi và sau này, khi ông lên làm việc ở Trung ương, bà vẫn ở nơi lũy tre xanh)  thì sẽ được bà trả lời sau nụ cười tủm tỉm: “Khi nào ông ấy làm tới chức “Công công Đại tổng quản”. thì tôi sẽ nói tại sao không có cô gái nào kiện cáo ông ấy, thậm chí còn thích ông ấy, bám theo ông ấy hoài!”. Chuyện về ông Xã  Trưởng, nếu Vũ Trọng Phụng sống lại, hẳn người đọc sẽ có được cuốn tiểu thuyết hoạt kê rất hay, có thể vượt qua cả Giông tố, Số đỏ! Nhưng rõ ràng là điều đó không xảy ra! Ở cái truyện ngắn này chỉ nói đến ông có hơn một ngàn chữ vì có liên quan tới chị em sinh ba. Đầu đuôi câu chuyện như sau.


     Thông  thường , sau mỗi lần làm việc căng thẳng , ông Xã Trưởng thường đi tản bộ tới Viện Đông Y để xoa bóp, day huyệt, châm cứu. Không hiểu sao, cơ thể ông rất thích hợp  với cách chữa bệnh không cần thuốc này, riết thành thói quen, thiếu nó là không chịu được! Thường là đích thân Viện phó làm việc với ông, vì ông đã cứu Viện phó thoát khỏi vụ án lớn cỡ  “chu di tam tộc”!  Nhưng hôm đó, Viện phó lại đang bận làm việc với một nhân vật  VIP khét  tiếng  khác, nên ông Xã Trưởng đành phải nhường. Viện Phó chợt nghĩ tới bà Sơn, liền nói:


Báo cáo anh, hôm nay để em giới thiệu với anh một Lương y cũng rất cao thủ, chắc chắn là sẽ làm anh hài lòng!


Và quả nhiên khi bà Sơn tác nghiệp, ông Xã Trưởng không những rất hài lòng mà còn rất động lòng ái mộ! Trong khi bà  Sơn  tác nghiệp, ông Xã Trưởng quan sát rất kỹ từng chi tiết trên người bà Sơn: mới nhìn thì không có gì đặc biệt,  nhưng càng nhìn càng thấy cuốn hút. Rồi sóng tình trong ông Xã Trưởng nhanh chóng dâng cao, ông vòng tay qua eo bà Sơn tính kéo bà xuống giường! Khi tay ông Xã  Trưởng vừa chạm vào eo bà Sơn, ông bỗng giật mình kinh ngạc khi có cảm giác như có một con trăn đang quấn quanh bụng bà Sơn! Đúng lúc đó, trong khi ông Xã Trưởng chưa hết bàng hoàng thì bà Sơn gỡ tay ông ra và đi nhanh ra ngoài! Hai phút sau, ông Xã Trưởng mới bình tĩnh lại và gọi điện thoại cho ông Viện phó. Viện phó tới ngay, nghe xong câu chuyện thì cười ngặt nghẽo một hồi rồi nói nhỏ, vừa cho ông Xã Trưởng đủ nghe:


-    Ông anh gặp may lớn rồi! Bà Sơn này có tướng cách cực quý, vượng phu ích tử, rất hiếm! Cái  “con trăn”.mà anh rờ thấy đó là một giải thịt nổi lên quanh eo bụng mà các  thầy tướng gọi là “Ngọc đới yêu vi”, có nghĩa là “Cái đai ngọc xung quanh  eo bụng”, chủ về ấn tướng đại quý!  Ở Trung Quốc, người ta còn truyền tụng câu chuyện về người có cái đai ngọc ấy tên là Âu  A  Muội, nhà rất nghèo túng , ở với mẹ nơi làng quê hẻo lánh thuộc tỉnh Quảng Đông. Có nhà nho tên là Hà Nghiêu Luân, thi mãi không đỗ đạt gì, đã chán nản chuyện công danh. Sau được một vị thầy tướng  chỉ lối đưa đường cho tới cưới nàng Âu A Muội, tức thì  kỳ thi sau đó họ Hà đỗ thủ khoa, rồi theo Tăng Quốc Phiên dẹp loạn Thái Bình Thiên Quốc, được phong tới chức Tướng quân. Bà vợ  thì sinh được ba con trai, về sau đều thi đỗ Tiến sĩ!


     Ông Xã Trưởng nghe nói vậy thì ngớ người, một lúc lâu mới nói được mấy câu ấp úng:


-   Phải cưới nàng  “Ngọc đới yêu vi”!


 Và ngay lập tức, một “kế hoạch”.khá tỉ mỉ đã được bàn định kỹ càng. Ngay ngày hôm sau, ông Viện phó nói với bà Sơn đến nhà riêng của ông Xã Trưởng để xem bệnh cho một nhân vật quan trọng. Bà Sơn thật thà tuân lệnh ngay, về nhà nói với cô con gái San Như đi cùng vì bà rất tin tưởng ở tài xem bệnh, bắt mạch của cô. Hai cô em cũng muốn học thêm chút ít cách chẩn  đoán bệnh của chị và mẹ nên cũng đi theo. Thế là cả bốn mẹ con cùng đến nhà ông Xã Trưởng.


    Khi đến nhà ông Xã  Trưởng , ông đang giả bệnh nằm rên hừ hừ trên giường , ba người con trai ông đon đả đón tiếp bốn mẹ con bà Sơn. Bà mẹ bảo Sơn Như bắt mạch. Nghe tiếng rên, cô đã biết ngay đó không phải là tiếng rên của người có bệnh  và khi vừa chạm vào mạch của ông Xã  Trưởng , cô đã biết ngay là ông này giả bệnh! Tại sao ông ta làm vậy? Cô chưa tìm được câu trả lời và vội nhìn vào mắt cô em út San Bồng  và cô giật mình khi thấy San Bồng đang ngó nghiêng trợn ngược để lộ ra hai tròng trắng! Cả  bà Sơn và cô San Lai cũng đã nhìn thấy hai tròng trắng trong mắt cô San Bồng , đó là tín hiệu báo động có kẻ xấu. Linh tính của người có năng  khiếu  võ thuật của San Lai còn báo cho cô biết rằng kẻ xấu này sẽ ra tay rất tàn độc!  Quả nhiên, khi bà Sơn vừa nói “Người này không có bệnh, chúng tôi xin cáo từ”.thì ông Xã Trưởng từ trên giường bật dậy thét lớn: “Bắt trói tất cả!”. Tức thì, ba người con trai ông Xã Trưởng và ba người lực lưỡng nữa chạy vào nhất tề ra tay. Nhưng ba chị em đã có chuẩn bị, San Lai dùng miếng võ “Liên hoàn cước”.khiến cả sáu người kia tối tăm mặt mũi, còn San Như và San Bồng nhanh chóng  đưa bà Sơn thoát ra ngoài!  Ông  Xã Trưởng chỉ biết trố mắt kinh ngạc, không nói được lời nào!


     Tất nhiên bố con ông  Xã Trưởng chưa chịu bó tay một cách ê chề như vậy, họ tiếp tục tìm mưu kế khác, “thua keo này bày  keo  khác”. là câu nói cửa miệng  của ông Xã Trưởng!


 


* * * 


    Lại nói về ông  Tướng về hưu có người con trai trùng tên với ông Hoàng Trung Dũng, bố của ba chị  em sinh ba. Ông ngày ngày theo dõi tin tức chiến trường xem thằng con trai có lập được công  trạng gì không , vì bản thân ông thời trai trẻ như  nó, ngay trận đầu đã lập công lớn! Ông chờ mãi mà chẳng thấy gì, đột nhiên một hôm ông nhận được thư của con trai gửi từ nước ngoài, nó nói đang học một lớp sĩ quan đặc nhiệm, vào khoảng năm bảy sáu sẽ về nước! Ông Tướng về hưu giận quá, gọi điện ngay cho ông bạn ở Bộ Tổng Tham mưu, nhưng ông này đang đi chiến trường. Viên sĩ quan trực ban hỏi ông có nhắn chuyện gì cho Tướng X  không  thì  ông hét lên: “Hỏi  ngay ông  X  cho tôi rằng tại sao thằng Hoàng Trung Dũng con tôi không đi chiến đấu ở chiến trường mà lại đi học nước ngoài?”. Viên sĩ quan trực ban là bạn thân của Thiếu Tá Quân trợ lý của tướng X nên có biết chuyện gửi gắm này, bèn gọi điện hỏi bên quân lực. Bên quân lực trả lời rằng đã điều Hoàng Trung  Dũng từ trại huấn luyện tân binh  đến đơn vị chiến đấu của tướng Y và đã hành quân vào chiến trường  ngay sau đó!  Người sĩ quan phụ trách tuyển quân lần giở tập hồ sơ tuyển quân đợt đó và phì cười khi thấy có tới hơn hai mươi cái  tên là  Dũng, trong đó có mười cái tên là Hoàng Trung  Dũng! Khi ông Tướng về hưu nhận được thông tin về sự nhầm lẫn do trùng tên, ông chỉ còn biết giậm chân kêu Trời!


    Bẵng đi một thời gian, tới một ngày kia, ông Tướng về hưu thấy trên báo có đăng danh sách tuyên dương Anh hùng quân đội có cái tên Hoàng Trung Dũng, ông bàng hoàng nhìn mãi chữ Liệt sĩ bên cạnh cái tên đó rồi gọi thằng con trai Hoàng Trung Dũng, lúc này đang làm đội trưởng một đội đặc nhiệm:


-  Người liệt sĩ Anh hùng này trùng tên với con và chuyến đi vào chiến trường mười sáu năm về trước của người đó đáng lẽ ra là của con!Thời gian trôi đi, nhưng không thể bỏ qua hết mọi chuyện! Con hãy tìm địa chỉ gia đình người liệt sĩ này, bố con mình phải đến gặp vợ con người liệt sĩ này!


    Chỉ  sau hai ngày, Dũng đặc nhiệm đã tìm được địa chỉ, đó chính là bốn mẹ con bà Sơn. Ông Tướng về hưu và người con là Dũng đặc nhiệm đến ngay nhà bà Sơn và gặp cả bốn mẹ con.Hồi lâu ông mới nói được vài câu ấp úng:


Tôi thật không ngờ sự thể lại như vậy. Tôi muốn đền bù phần nào sự mất mát của gia đình. Con trai tôi đây sẽ tình nguyện làm vệ sĩ cho bà và ba cô suốt đời! Và nếu bà gặp bất cứ khó khăn, trở ngại nào trong cuộc sống, bà cứ cho tôi biết, tôi sẽ giúp bà giải quyết bằng mọi giá, thậm chí phải hy sinh tính mạng của bố con tôi!


   Bà Sơn  nghe nói vậy thì không nói được gì vì hình ảnh người chồng chung sống có ba ngày ngắn ngủi lại hiện về rõ mồn một…Bà không muốn khóc mà nước mắt cứ trào ra! …Ba cô con gái chưa biết mặt bố nên chẳng hiểu mẹ đang nghĩ gì? Cô em út San Bồng lộ rõ cặp mắt xanh, hai cô chị thấy vậy thì vui lắm. Cô San Lai nói:


Vậy thì chú Dũng đặc nhiệm làm bố nuôi của chúng cháu. Bố bảo vệ con là đương nhiên rồi! Bố có việc ngay đây!


   Nói rồi cô gái chạy vào buồng lấy ra ba tờ giấy. Dũng đặc nhiệm đọc xong tức giận run cả tay, răng thì nghiến ken két:”Thật là ngang ngược, đểu cáng! Không khác gì bọn quan lại, địa chủ thời phong kiến!”. Ông tướng về hưu cầm lấy ba tờ giấy từ tay người con, xem xong thì giận muốn ngạt thở, ông ngồi lặng người không nói được lời nào! San Lai lại nói:


Tại sao ông ta lại cho mình cái quyền bắt người khác phải nghe theo ý mình? Chú Dũng và ông có biết cháu tức điên lên khi nhận được những tờ giấy này không? Trời đất, bốn bố con ông ta đòi cưới bốn me con cháu! Lại còn gửi “Tối hậu thư”.nữa chứ! Cháu muốn phóng tới cho bố con ông ta một cú đá vào mặt!..


   Tất cả im lặng giây lát. Bỗng nhiên Dũng đặc nhiệm đứng phắt dậy, moi trong túi quần ra cái điện thoại di động, ấn số rồi nói rõ từng tiếng:”Toàn đội đặc nhiệm tập hợp!”. Ông tướng về hưu cũng đứng dậy, moi trong túi quần ra cái điện thoại di động và nói to:”Tướng X đó hả? Đến nhà tôi ngay có chuyện khẩn cấp!”.


   Không biết ông tướng về hưu và người con điều binh khiển tướng thế nào để đối phó với những mưu ma chước quỷ của ông Xã trưởng, chỉ biết  rằng cuộc chiến đó đến nay vẫn chưa chấm dứt! Ba chị em sinh ba năm l973, đến nay đã hơn ba mươi tuổi, người me tức bà Sơn đã hơn sáu mươi tuổi, tuy không bị tổn thất gì đáng kể nhưng thời gian cứ từng ngày, từng tháng, từng năm lấy dần đi tuổi xuân của họ! Lúc đầu, không ai để ý đến chuyện này, nhưng khi nghe được ông Xã trưởng tuyên bố rằng “Bố con ta sẽ trường kỳ mai phục, Thời gian sẽ ủng hộ chúng ta!”, thì cả hai bố con ông Tướng về hưu và bốn mẹ con bà Sơn đều giật mình! Thời gian cứ mải miết trôi đi, hai bố con ông Tướng về hưu vẫn chưa tìm ra được một giải pháp hữu hiệu! Còn ba chị em sinh ba thì đang mải mê với việc bảo vệ luận án Tiến sĩ Y khoa! Riêng bà mẹ, tức bà Sơn, ngoài thời gian chữa bệnh cứu người, bà lại ngồi tụng kinh niệm Phật. Giống như mẹ chồng bà trước đây, bà thành tâm cầu khấn Phật tổ Như Lai  và Quan âm Bồ Tát phù hộ cho mẹ con bà tai qua nạn khỏi, ba cô con gái của bà nhanh chóng tìm được người chồng xứng đáng!


 


* *  *


 


  Bố con ông Tướng về hưu có thực lực rất mạnh, vì ông bị thương mà nghỉ sớm, nhưng bạn bè, đệ tử còn tại ngũ số lượng quân hàm tướng tá rất nhiều, có mặt ở khắp các quân binh chủng, ông chỉ hô một tiếng là họ có mặt ngay! Nhưng đây là cuộc chiến không tuyên bố, giống như “chiến tranh lạnh”.nên rất khó cho ông điều binh khiển tướng! Vả lại, bố con ông Xã trưởng không phải là tay vừa, gian ngoan, xảo quyệt, lắm mưu nhiều kế, lại có “ô dù”.che chắn! Vì thế bố con ông Tướng về hưu luôn ở thế bị động, chỉ biết ngồi chờ hành động của đối phương rồi mới “tùy cơ ứng phó”! May mà con ông, tức  Dũng đặc nhiệm phản ứng mau lẹ và cô gái San Lai võ nghệ cao cường, nếu không thì đã sa bẫy, mắc mưu của ông Xã trưởng không chỉ một lần!


     Một hôm, nhân buổi gặp gỡ đầu xuân, ông Tướng X nói với bạn:


-  Ông cứ bị động đối phó với người ta như vậy không phải là thượng sách! Thời còn chỉ huy đánh đông dẹp bắc, ông có như vậy đâu?  Tôi có một kế này chắc chắn sẽ thắng “nốc-ao”. Ông hãy đứng tên thành Công ty vệ sĩ, tuyển một đội thám tử điều tra thật giỏi, ông hãy theo dõi từng bước chân của đối phương, thế nào cũng có tuồng hay! Tôi không tin là ông ta, tức ông Xã Trưởng  không  có những “phốt”.rất lớn khác!  Đã tha hóa về nhân cách ,đạo đức thì việc gì cũng dám làm!


    Ông Tướng về hưu như bừng tỉnh. Thế là Công ty vệ sĩ  Như Sơn được thành lập, ông Tướng về hưu làm Giám đốc, hai Phó giám đốc là Dũng đặc nhiệm và cô San Lai. Quả nhiên, đúng như lời ông Tướng X  tham mưu, chỉ sau ba tháng hoạt động của Công ty vệ sĩ, đội thám tử đã lần ra một đường dây  tham  ô, hối lộ lớn mà ông Xã Trưởng , lúc đó đang giữ chức Thứ trưởng ở một  Bộ, là một mắt xích quan trọng!


    Mối đe dọa từ ông Xã Trưởng đã không còn, ba chị em sinh ba chỉ còn chờ người đến đón lên xe hoa, nhưng người đó là ai,  thì không phải là chuyện đơn giản. Và càng không hề đơn giản khi phải có tới ba người! Chuyện này xem chừng còn khó hơn cả chuyện “mò kim đáy biển”!


 


   TP.HCM,  Tháng 3-2005 - 2009


   Đỗ Ngọc Thạch


Tác giả gửi www.trieuxuan.info

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cây đòn nóc và chiếc bình vôi - Triệu Văn Đồi 18.05.2017
Biển vỡ - Triệu Văn Đồi 29.04.2017
Hạ bệ - Bình Nguyên Lộc 25.04.2017
Ba con cáo - Bình Nguyên Lộc 25.04.2017
Hai chị em/ Bức chân dung/ Nước mắt/ Bức phù điêu - Văn Biển 10.04.2017
Chuyện ga xép/ Huyền thoại cổ tích mất tăm - Văn Biển 10.04.2017
Nơi không có mùa đông - Triệu Văn Đồi 16.03.2017
Lẽ sống (Tên ban đầu: Con thằn lằn) - Vũ Hạnh 10.03.2017
Trích từ bản thảo "Que diêm thứ tám" - Văn Biển 09.03.2017
Trăng đầy thuyền và… - Văn Biển 01.03.2017
xem thêm »