tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20017786
Tiểu thuyết
24.03.2009
Mạc Ngôn
Con đường nước mắt

Từ trên con đê sông Bát Long, một đám đông đang đi tới, tất cả dân công làm đường đều dừng công việc, nheo mắt ngắm nhìn. Đấy là một đoàn trẻ con cao thấp lổn nhổn, quần áo rách rưới bẩn thỉu, dẫn đầu là một đứa cao nhất trong bọn, hai tay giương cao một cây cờ đỏ. Khi bắt đầu xuống bờ đê, thằng bé phất mạnh lá cờ để lộ trên lá cờ một hàng chữ màu vàng rồi hàng chữ ấy nhanh chóng ẩn vào trong những nếp gấp của lá cờ. Bọn trẻ theo sau đẩy đẩy kéo kéo, cười vang lên, chẳng khác nào một bầy chó con đang đùa giỡn với nhau.


Bọn trẻ sắp xếp đội ngũ trên một khoảnh đất trống bên cạnh bờ đê. Tiếng lao xao tranh giành vị trí của chúng vang đến tai những dân công làm đường.


- Đại Tỏa, Đại Tỏa! Cậu không được đứng trước mặt tớ!


- Vĩnh Lạc! Cậu không được dựa vào tớ!



Cuối cùng thì đội ngũ cũng đã chỉnh tề. Thằng bé cầm cờ hô:


- Nổi nhạc!


Tiếng trống lớn, tiếng trống nhỏ, tiếng thanh la, tiếng chũm chọe đồng loạt vang lên. Thằng bé đầu đàn nhổ cán cờ đang cắm trên đất lên, cao giọng hét:


- Cứ thế, cứ thế! Đi theo tôi!


Hai tay cầm cán cờ một cách trang trọng, nó đi trước dẫn đầu. Khi sắp đến chỗ đang thi công, nó quay người lại, lùi một bước, cao giọng hô:


- Khẳng định quyết tâm! Một hai!


Những chiếc mồm đang ngứa ngáy đứng trong hàng nhất tề hét vang:


- Khẳng định quyết tâm! Chẳng ngại hy sinh! Vượt qua gian khó! Giành lấy thắng lợi! Khẳng định quyết tâm! Không sợ hy sinh! Vượt qua gian khó! Giành lấy thắng lợi!...


Cứ như thế, bọn chúng hô lặp đi lặp lại đến mấy mươi lần.


Đội ngũ trẻ con đi thẳng đến chỗ nền đường đã được nện cho bằng phẳng, giậm chân tại chỗ, tiếng trống tiếng thanh la vẫn cứ đều đặn, tiếng hô vẫn cứ đều tăm tắp. Trên mặt chúng mồ hôi chảy ròng ròng, gương mặt nào cũng bẩn thỉu một cách đáng yêu. Đứa cầm cờ hô lớn:


- Dừng!


Bọn trẻ chỉ mong có thế. Mệnh lệnh vừa phát, ngay lập tức tiếng trống tiếng hô im bặt, có đứa đưa ống tay áo lên lau mồ hôi, có đứa há miệng thở dốc. Con bé đánh chũm chọe đặt dụng cụ xuống đất, đưa tay nắn vết hằn rất sâu trên cổ tay do dây buộc chũm chọe thít chặt vào.


Thằng bé cầm cờ định cắm cây cờ xuống nền đường nhưng loay hoay một hồi lâu mà vẫn không cắm được. Có vẻ thất vọng, nó đưa mắt nhìn bốn phía, phát hiện ra một chỗ đất mềm cách đó không xa, bèn chạy tới cắm cờ xuống đó. Rồi thật trịnh trọng, nó bước đến bên cạnh những dân công đang đứng ngây như phỗng, nói rất nghiêm trang:


- Tôi là Cao Hướng Dương, phó chủ nhiệm ủy ban cách mạng kiêm đội trưởng đội tuyên truyền tư tưởng Mao Trạch Đông trường tiểu học Mã Tang. Tôi muốn nói chuyện với người phụ trách ở đây.


Toàn bộ dân công làm đường bị khí thế và thái độ của Cao Hướng Dương làm cho sợ hãi, đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám lên tiếng. Cao Hướng Dương có vẻ bực bội, nói to:


- Người phụ trách ở đây là ai?


Dân công làm đường chẳng ai lên tiếng. Thằng bé hắt xì hơi, hai dòng nước mũi xanh bắn ra. Nó dùng sức day day sống mũi rồi hít hơi thật mạnh, hai dòng nước mũi xanh thụt vào bên trong. Lúc này, một dân công vóc dáng bé nhỏ mới đánh bạo lên tiếng:


- Đội trưởng chúng tôi đang ngủ trong lán.


- Mau đi gọi anh ta lại đây! - Cao Hướng Dương quát.


Người dân công phóng vụt về phía chiếc lán.


Thằng bé đi thẳng về phía một người đàn ông thân thể cao lớn đang chạy một cách bấn loạn từ phía chiếc lán đến. Cả hai đứng đối diện nhau, cách khoảng một bước. Thằng bé đưa một tay ra, nói:


- Tôi là phó chủ nhiệm ủy ban cách mạng kiêm đội trưởng đội tuyên truyền tư tưởng Mao Trạch Đông trường tiểu học Mã Tang Cao Hướng Dương.


Người đàn ông cao lớn lặng đi hồi lâu, rồi như người vừa tỉnh khỏi cơn mộng, lão khom người, đưa cả hai bàn tay to bè ra nắm lấy bàn tay thằng bé, lắc lắc thật mạnh, gương mặt cố rặn một nụ cười tươi, nói:


- Cao chủ nhiệm, Cao đội trưởng! Thất lễ, thất lễ! Không kịp nghênh đón!


Cao Hướng Dương thọc hai tay vào túi quần, liếc xéo lão ta, hỏi:


- Ông là người phụ trách ở đây phải không?


- Đúng đúng đúng! Quách tư lệnh ủy nhiệm cho tôi làm đội trưởng tạm quyền ở đây.


- Quý danh? - Giọng thằng bé rất lạnh.


- Tệ danh Dương Lục Cửu!


- Đội trưởng Dương, tôi thay mặt cho ủy ban cách mạng trường tiểu học Mã Tang tuyên truyền tư tưởng Mao Trạch Đông đến với tất cả các đồng chí dân công cách mạng ở đây. Đề nghị đồng chí tập hợp mọi người để xem biễu diễn tuyên truyền!


Dương Lục Cửu lớn tiếng hô:


- Các đồng chí dân công cách mạng, tập trung lại đây để nghe tiểu tướng cách mạng biểu diễn tuyên truyền!


Cao Hướng Dương quay về đứng trước đội ngũ của mình, ra lệnh cho đội trống nhạc đánh rộ lên một hồi nữa rồi hít một hơi thật mạnh cho hai dòng nước mũi chui vào trong, mặt hướng về đám dân công bắt đầu nói:


- Lãnh tụ vĩ đại Mao Chủ tịch dạy chúng ta rằng: “Văn học nghệ thuật của chúng ta là nhằm phục vụ cho quần chúng nhân dân, trước tiên là phục vụ công nông binh, vì công nông binh mà sáng tác, vì công nông binh mà hành động”. Chương trình biểu diễn tuyên truyền tư tưởng Mao Trạch Đông bắt đầu! Tiết mục đầu tiên: “Hai ông bà già học Mao tuyển”!


 


(còn tiếp)


Nguồn: Con đường nước mắt. Truyện của Mạc Ngôn. NXB Văn học & Công ty Văn hóa Phương Nam xuất bản. 2008.

Mục lục:
1.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Tom Jones đứa trẻ vô thừa nhận tập 1 - Henry Fielding 11.06.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 02.06.2017
Tôi kéo xe - Tam Lang Vũ Đình Chí 01.06.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 27.05.2017
Evghenhi Ônheghin - ALEKSANDR Sergeyevich Pushkin 15.05.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 11.05.2017
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam - Bình Nguyên Lộc 08.05.2017
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 05.05.2017
xem thêm »