tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 23008729
02.06.2018
Tư liệu
Cha đẻ của "Thời xa vắng" và "Sóng ở đáy sông" bây giờ sống ra sao?


Không ai nghĩ cuối đời, Nhà văn Lê Lưu lừng danh một thời lại sống như thế này!


Nước mắt đã theo ông hóa thân vào những nhân vật bất hạnh khổ đau như Giang Minh Sài của “Thời Xa vắng”, Núi của “Sóng ở đáy sông”... Và hình như, nước mắt xế chiều của nhà văn Lê Lựu mang trong người nhiều trọng bệnh, đã theo ông vào "Thời loạn", "Ở quê ngày ấy" và "Gã dở hơi", khi ông vượt qua nỗi đau bệnh tật để viết sách...


Sinh 1942 (tuổi Nhâm Ngọ), Lê Lưu từng có 2 đời vợ và 3 người con, nhưng những năm tháng cuối dốc nắng cuộc đời, mang trong mình nhiều trọng bệnh, ông lại sống trong cảnh cô đơn không vợ, không con, phải nhờ người dưng chăm sóc. Có nhà đất của tổ tiên để lại, có căn hộ được Quân đội cấp tại khu phố nhà binh…Tình tan vỡ, Lê Lựu cũng trắng tay mất nhà, mất đất…


Từ cuối năm 2006, Lê Lựu đã bị xuất huyết não, cũng bởi dây thần kinh xúc cảm bị tổn thương, nên nhà văn khóc nhiều, nước mắt của tuổi già trong cơn bạo bệnh. Năm 2009 Lê Lựu bị tai biến mạch máu não lần thứ ba, phải nằm viện vật lộn giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Thay vì vào chăm sóc người bệnh thì vợ ông mang giấy li hôn đến để ông kí; còn hai đứa con chỉ chầu chực chờ bố cho phép bán căn nhà 50 mét vuông xây 3 tầng ở phố Lý Nam Đế.


Không muốn mất đi nơi ở đã gắn bó với mình suốt 10 năm qua và cũng mong níu kéo chút tình cảm của các con, nhà văn đã đưa ra một điều kiện đau đớn: “Nếu các con kí giấy cam kết không liên quan gì đến bố nữa, thì bố sẽ đồng ý bán nhà”. Không ngờ, hai đứa con kí luôn. Ngày 18/11/2009, tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, Lê Lựu viết giấy đồng ý bán nhà với điều kiện: “Từ nay trở đi (1/12/2009) tôi và chị L, anh C (tên con gái và con trai) không còn quan hệ gì với nhau và không được làm gì ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống của nhau”.


Lê Lựu thua trắng, mất trắng và tuyệt vọng đến cùng cực. Chuyện nhà Lê Lựu vỡ tung, lúc này ông ôm mặt khóc rưng rức, khi bị người vợ sau và con cái phụ tình. Bán nhà được 5 tỉ đồng, 3 mẹ con lấy 3 tỉ còn đưa Lê Lựu 2 tỉ đồng. Cũng từ đó ông bặt tin vợ với 2 con. Chuyện này báo chí đã thông tin, Lê Lựu cũng chẳng dấu. Cũng vì chuyện này người thì xót thương và cám cảnh thay chuyện nhà Lê Lựu, kẻ thì đổ dầu vào lửa cho rằng nhà văn sống với vợ con có bạc tình phụ nghĩa hay không? Có bị quả báo hay không? Dư luận ấy có thể là tàn nhẫn với nhà văn, nhưng Lê Lựu không oán hận, bởi cuộc đời này ông chính là nạn nhân của số phận đắng cay nghiệt ngã.


Sau ngày bị tai biến, Lê Lựu còn mang trong mình 14 thứ bệnh hành ông về thể xác, còn cung phu thê, tử tức triệt ông ở tinh thần. Lê Lựu chỉ có thể mang nỗi đau này sang thế giới bên kia trong cô đơn.


Khoảng 3 năm nay ông đang viết dở cuốn tiểu thuyết cuối cùng của đời mình, dự định là 500 trang, nhưng mới viết được một nửa, còn một nửa không biết có kịp hoàn thành? Nỗi đau về tinh thần, sự tan nát gia đình đánh gục nhà văn như những cú nốc ao, bị “vợ bỏ, con từ”, bán nhà đòi đất…


Và bây giờ Lê Lựu vẫn không bị bệnh tật cướp đi trí thông minh, ông vẫn nhớ tất cả, nhưng nhớ để mà đau, càng nhớ càng đau…Thôi thì số mệnh đã an bài. Niềm an ủi duy nhất của Lê Lựu trong những ngày bị “vợ bỏ, con từ” chỉ còn đứa con gái ông có với người vợ đầu. Dạo đó, cứ tối con gái nhà văn lại từ Hưng Yên lên Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 chăm bố, sáng ra lại trở về đi làm. Lê Lựu úp mặt vào hai bàn tay xương xẩu, khóc nức lên khi nhắc về “đứa con của cán bộ” vất vả ở Khoái Châu quê nhà - đứa con không được ông chăm sóc chu đáo, nhưng lại có hiếu nhất khi bố lâm trọng bệnh. Tình cảm của con gái lấy được niềm tin của bố.


Bán nhà được vợ chia cho 2 tỉ đồng, nhưng ông đã trích ra 1 tỉ đồng để sáng lập Quỹ Nhà văn Lê Lựu, nhằm khích lệ các thế hệ nhà văn trẻ trong sáng tác văn học về đề tài: Nông nghiệp, nông thôn và văn hóa doanh nhân. Theo ông, nông dân - doanh nhân là hai lực lượng nòng cốt đóng góp rất lớn vào công cuộc phát triển đất nước. Ông cũng là nhà văn duy nhất có quỹ giải thưởng văn học mang tên mình khi còn sống… -Theo: Trần Nhương



Nhà thơ Đặng Vương Hưng: Chúng tôi vừa tới thăm Nhà văn Lê Lựu, trong ngõ chợ 319 Tam Trinh (Q.Hai Bà Trưng, TP. Hà Nội) chuẩn bị cho việc gặp mặt và cảm ơn một số cơ quan thông tấn báo chí, liên quan đến vụ việc của Công ty Sông Lô (Hà Giang) 10 năm trước, nhân ngày 21/6/2018 và ghi lại đoạn clip ngắn này, để chia sẻ với bà con trong làng facebook...



*Để được đọc Thơ Lục Bát mỗi ngày và chia sẻ những thông tin thú vị, thay vì đề nghị "Kết bạn" (chỉ giới hạn 5000 người), mời bạn hãy nhấn "Theo dõi" tài khoản fb Đặng Vương Hưng giúp mình nhé!


Đặng Vương Hưng facebook ngày 01-06-2018


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thi cử và giáo dục Việt Nam thời Pháp thuộc (P1&2) - Trần Bích San 23.06.2018
Nguyễn Phúc Tần - Chúa Hiền - Hiền Vương - Tư liệu 21.06.2018
Chế Lan Viên với ba bài thơ phê phán sâu sắc - Phạm Ngọc Thái 20.06.2018
Trung Quốc đang thôn tính châu Âu ra sao? (P1) - Nhiều tác giả 20.06.2018
Bất đồng chính kiến, sự thật, và sự tan rã của Liên Xô - Gal Beckerman 19.06.2018
Chính quyền Bolshevik và bộ máy chính quyền cũ - Anne O’Donnell 19.06.2018
Tết Đoan Ngọ - ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch - Tư liệu 17.06.2018
Dự thảo Luật Đặc Khu kinh tế - Tư liệu 14.06.2018
Người Trung Quốc gom sạch đất ngay sân bay quân sự Nước Mặn - Đà Nẵng - Tư liệu 14.06.2018
Về tác phẩm Trại súc vật - George Orwell 13.06.2018
xem thêm »