Ta thường có từng buổi sầu ghê gớm Ở bên Em - ôi biển sắc rừng hương Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm Em đến đây như đến tự thiên đường
Những buổi đó ta nhìn Em kinh ngạc Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly Ôi mắt xa khơi! Ôi mắt dị kỳ! Ta trông đó thấy trời ta mơ ước
Thấy cả bóng một vầng đông thuở trước Cả con đường sao mọc lúc ta đi Cả chiều sương mây phủ lối ta về Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ
Ta run sợ cho yêu là mệnh số Mặc tay Em định hộ kiếp ngày sau Vì người Em có bao phép nhiệm mầu Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc Ta đặt Em lên ngai thờ Nữ Sắc Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da
Tuổi Em về, xác thịt tẩm hương hoa Ta sống mãi thở lấy hồn trinh tiết Ôi cám dỗ! cả mình Em băng tuyết Rợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân Ta gần Em, mê từ ngón bàn chân Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão Khi sùng bái, ta quỳ nâng nếp áo Nhưng cúi đầu trước vẻ ngọc trang nghiêm Ta khẩn cầu từng sớm lại từng đêm Chưa tội lỗi đã thấy tràn hối hận
Em đài các, lòng cũng thoa son phấn Hai bàn chân kiêu ngạo dẫm lên thơ Ôi vô lượng! trong một phút không ngờ Ta đã muốn trở nên người vô đạo
Tất cả Em đều bắt khổ não Và oán hờn căm giận tới đau thương Và yêu say, mê mệt tới hung cuồng Và khát vọng đến vô tình, vô giác Hỡi kỳ nữ! Em có lòng tàn ác Ta vẫn gần- ôi sắc đẹp yêu ma! Lúc cuồng si, nguyền rủa cả đàn bà Ta ôm ngực nghe trái tim trào huyết Ta sẽ chết, sẽ vì em mà chết Một chiều nào tắt thở giữa môi hôn
Ta hái trong Em lấy đóa hoa hồn Niềm khát vọng, ta ghi vào huyết sử Dưới chân Em, Thơ lạc mất linh hồn Ta đau xót trong mỗi giờ tình tự Ta khóc nhiều cả những lúc trao hôn
Đời tàn tạ, Em đừng ca hát nữa: Hội thanh bình, cuộc sống gượng vui thôi Ta muốn điên vì khóe miệng em cười Ta cuồng dại bởi nghìn câu em nói Nhan sắc ấy chớ nên tàn nhẫn vội Tình mất rồi! oán hận đã mênh mông Chớ thờ ơ! ta nổi giận vô cùng Nhiều ác mộng hằng len vào giấc ngủ Ta quên hết ! ta sẽ làm Bạo Chúa Sống nghìn năm, ngự trị một lòng Em Cuộc ân tình ghê rợn suốt muôn đêm Nào ai tiếc thương gì thân mỹ nữ Tay mỏi ôm sẽ dày vò nhung lụa Phấn hương nhàu , tan tác áo xiêm bay Ta bắt Em cười, nói, bắt Em say Ta đòi lấy mảnh linh hồn bỡ ngỡ Ôi! ly rượu Em dâng toàn huyết đỏ Ta uống cùng dòng lệ chảy đêm xưa Để ưu tư, hờn giận với nghi ngờ Về hiển hiện bóng ma kề bên gối Bao hoan lạc, sau những giờ tội lỗi Một mình Em sửng sốt đứng bên giường Ngắm ta nằm say giấc ngủ đau thương Trong run sợ bỗng thấy lòng tê tái
Nguồn: Rút từ tập Mê Hồn Ca
|