tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 23647165
Thơ
07.05.2018
Nguyễn Hưng Hải
Trường ca Đường tới Điện Biên Phủ (2)


Đừng có tưởng, mùi hương không nhầm lẫn


Đừng có tưởng, lời khen không bắn lén


Tiếng đàn đang tự truyện


Cầu Hiền Lương đang tự truyện


Chẳng đứt nhịp nào sao không thể bước qua


Hơn 20 năm là bao nhiêu nước mắt


Bao trở trăn từ một ngôi nhà


Văng vẳng tiếng đàn đêm phố vắng


Đại Tướng ngồi chắp lại những lìa xa…


(Viết tại quán Cafe Anh Tuấn đường Tiên Dung, Việt Trì ngày 25/9/2017)


Chương 8: ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG


(Chương này mới bổ sung)


Tướng Giáp bao đêm không có nhà


Còi báo động rú từng hồi dựng tóc


Hầm trú ẩn khoét sâu vào lòng đất


Như chiến hào Điện Biên!


12 ngày đêm


B52 rải bom vào tiếng đàn


Rải bom vào cột cờ Hà Nội


Trời cao chấp chới những con ma!


B52 vừa ném bom ngoài ga


B52 vừa làm sập bệnh viện


B52 tắt tiếng đàn đang tự truyện


Hú dài, cắt đứt mọi lời ca


Trực chiến không có nhà


Trở dạ vắng chồng bao bà mẹ


Hai phía cây cầu bắc qua hai thế kỷ


Sinh ra trong tiếng bom B52 tiếng khóc phải bịt mồm


Không có ánh đèn nào


Dù chỉ là một con đom đóm


Con đom đóm từng soi đường trên khắp dải Trường Sơn


Hà Nội – Trái tim của cả nước bị trúng bom


Khắp thân thể máu dồn về tiếp máu


Con chim sẻ đêm mưa không chỗ đậu


Cái hốc gạch đâu rồi, tan nát phố Khâm Thiên


Khuấy đảo cả đêm


Trời Hà Nội không lúc nào yên tĩnh


Những vùng trời B52 bay qua cũng không có lúc nào yên tĩnh


Yên tĩnh chỉ có thể là xác máy bay rơi


Tan tác Không lực Hoa Kỳ từng mảnh nằm phơi


Giữa vườn đào Nhật Tân, trong công viên Thống Nhất


Cả Hà Nội sục sôi, cả nước cùng sục sôi đánh giặc


Không có sự ngụy trang nào cho bất cứ ai!?


Rơi xuống Hồ Gươm - B52


Rơi xuống sông Tô Lịch –B52


B52 văng cả vào Quốc Tử Giám


Rơi xuống Ba Đình từng mảnh USA


Niềm tin vào chiến thắng từ đấy hiện ra


Hà Nội vừa có thêm núi đạn


Hà Nội vừa có thêm cái cáng


Hà Nội vừa có thêm bè bạn dưới mưa bom


Xin đừng nói khác đi nỗi buồn


Khăn trắng như cờ phố Khâm Thiên năm ấy


Xin đừng nói khác đi niềm vui


Xác máy bay rơi còn máu chảy!


Tướng Giáp thật lòng mình, vì chính ông nhìn thấy


Đã có bàn tay móc ngoặc chiến tranh


Tướng Giáp thật lòng mình, vì chính ông nghe được


“Phải cho Việt Nam trở lại thời đồ đá…” trước khi có thỏa thuận hòa bình!


Hòa bình không ở góc khuất bàn đàm phán


Máu bao nhiêu người lính có hồi sinh!


Máu bao người dân lành vô tội có hồi sinh?!


Giá mà tiếng đàn bịt được miệng nòng súng


Chặn đứng được bàn tay bấm nút rải bom


Hơn cả vậy, tiếng đàn đã băng bó vết thương


Đã làm dịu vết thương Thành cửa Bắc


Mảnh bom B52 như vừa găm vào mắt


Của con Rồng, Tháp Bút giữa Thăng Long?


Điện Biên Phủ trên không


Điện Biên Phủ trong lòng người trở về từ Điện Biên Phủ


Tướng Giáp đang ở ngoài trận địa


Tướng Giáp đang giơ lưng che cho mọi người


Như ông từng giơ lưng trên biên giới


B52 khuấy đảo trời Hà Nội


Cả miền Bắc như bị xới tung lên


Xới tung lên cả chiến thắng Điện Biên!?


Nhưng…


12 ngày đêm


Điện Biên Phủ trên không đã đi vào lịch sử


Như chiến thắng Điện Biên đã kết vành hoa đỏ


Như chiến thắng Điện Biên muôn thuở nức lòng người


Hà Nội dưới mưa bom , mưa xác máy bay rơi


Có người lính nhặt về làm chiếc lược


Chiếc lược của một thời: “…Nếu tao không về được


Mày nhớ mang cái này về đưa cho người yêu tao!?”



(Viết tại quán Cafe Anh Tuấn đường Tiên Dung, Việt Trì ngày 26/9/2017)


Chương 9: THẦN TỐC. THẦN TỐC. THẦN TỐC…


(Chương này mới bổ sung)


Vẫn như đêm bên Bác ở giữa rừng


Vẫn như lúc cắm cờ trên nóc hầm Đờ Cát


Vẫn như Điện Biên Phủ trên không, Tướng Giáp,


Phải bao nhiêu Điện Biên Phủ nữa mới tới được Sài Gòn


Liệu có đoàn tụ được không, hai phía của cây cầu Hiền Lương


Bàn đàm phán đã có thêm nhiều cái thuận


Nhưng chẳng có cái thuận nào bằng lòng dân – Thế trận


Cần gì phải có mặt ở Trường Sơn mới hiểu lính binh nhì!


Ông cũng chỉ là người lính binh nhì theo Bác ra đi


Theo Bác, cả đời ông chỉ nhận mình là học trò của Bác


Là Đại Tướng lừng danh, thắng nhiều Tướng nhất


Ông vẫn ngày ngày học cách đánh của cha ông


Điện Biên Phủ ở lòng chảo Điện Biên, Điện Biên Phủ trên không


Phải bao nhiêu Điện Biên Phủ nữa mới có thể cắm cờ trên nóc Dinh Độc Lập


Chớp lấy thời cơ, hãy thần tốc, thần tốc, thần tốc...


Chiến thắng ở Tây Nguyên như một tiếng đàn…


Từ tiếng đàn này nối những âm vang


Các binh đoàn, quân đoàn cùng nhân dân cả miền Nam nổi dậy


Chậm trễ lúc này rất có thể sẽ lại như năm 1954 cầu Hiền Lương sông Bến Hải


Binh pháp cho ông thực quyền và sức mạnh của lòng dân


Từ thế bị bao vây chuyển sang thế phản công


Kinh nghiệm ở lòng cháo Điện Biên kéo pháo ra để phủ đầu quyết định


Mệnh lệnh từ quả tim, quả tim ông ra lệnh


Có quả tim nào cả Dân tộc không rung!?


Mang lịch sử đi cùng


Cả Dân tộc cùng ông, năm hướng tiến


Năm cánh quân như ngàn cơn bão biển


Cuốn phăng đi ba sọc ở Sài Gòn


Xin thắp hương cho nỗi buồn


Khắp một dải Trường Sơn không về được


Xin tạ lỗi trước niềm vui


Sài Gòn rợp cờ hoa, ảnh Bác


Bác cũng không về được, dù đã hẹn với Sài Gòn


Cầu Hiền Lương nối lại bằng nước mắt


Nước mắt dành cho ngày đoàn tụ mặn như là máu mấy nghìn năm


Kéo pháo ra ở Điện Biên Phủ năm nào là mưu lược tuyệt vời của ông


Lịch sử chiến tranh chưa từng có bao giờ trong binh pháp…


Nhưng chiến dịch Hồ Chí Minh đã chắc thắng nên không thể không thần tốc


Không thể không kết thúc chiến tranh ở chiến dịch này


Chiến dịch này, có thể sẽ khép lại bao nhiêu là thù hận xưa nay


Chiến dịch này, có thể không bao giờ lặp lại


Dù có lúc đời ông như Nguyễn Trãi


Nhưng thần tốc khởi từ ông là binh pháp truyền đời


Không chỉ với ngoại xâm, trận mạc tự lòng người


Ông biết lắm, lòng người sau trận mạc


Thêm một Điện Biên Phủ ở Sài Gòn, Điện Biên Phủ trong đời Tướng Giáp


Đã nở hoa cho Dân tộc hôm nay…


Ở đâu rồi cánh hoa ban và chiếc khăn tay


Có cùng với tiếng đàn câu thần tốc


Hãy sốc lại đội hình toàn Dân tộc


Thương Bác Hồ và Tướng Giáp nhớ đừng quên…


...


(Viết tại quán Cafe Anh Tuấn đường Tiên Dung, Việt Trì ngày 26/9/2017)


Chương 10 : TRỞ LẠI ĐIỆN BIÊN


Nhớ lần trở lại Điện Biên


Sững sờ đỉnh dốc Pha Đin nhìn trời


Chèn lưng cứu pháo đâu rồi


Pháo thì cứu được mà người nằm đâu


Trắng như mây trắng trên đầu


Hàng bia mộ trắng một màu đau thương


Máu xương đã lát thành đường


Nhẹ chân thôi, những đau buồn chưa qua


Điện Biên trong buổi chiều tà


Nhìn ông như thể người cha dịu hiền


Dừng chân đỉnh dốc Pha Đin


Đau cho ông cả cái nhìn sau lưng


Bẻ ghi, tàu chẳng chịu dừng


Nhẹ chân mà vẫn đau từng khớp chân


Nước thì xa, lửa thì gần


Tháng năm đi mãi còn nhầm lối quen


Tự ông là một ngọn đèn


Soi cho người biết Điện Biên thế nào


Không che được gió lọt vào


Bao lần ngỡ tắt cả sao lẫn đèn


Đi cùng ông đến Điện Biên


Mới hay đỉnh dốc Pha Đin lầy bùn


Nhìn ông đỉnh dốc mà run


Nhìn ông đáy vực mà chùn bước đi


Ngã vì cây chẳng biết quỳ


Lá không biết lạy, hoa thì cứ thơm


Ngã vì đường phủ rạ rơm


Lưới giăng từ những ao chuôm, ngách đầm


Cầm tay mà kẻ khác giằng


Đằng sau chiếc ghế ai cầm đi đâu


Còn kia Nguyễn Trãi rơi đầu


Nguyễn Du ứa lệ nỗi đau thân Kiều


Gửi lòng theo tiếng thông reo


Sông xa mà nổi bọt bèo ao quê


Dốc Pha Đin lắm người đi


Dốc Pha Đin ít người về, vì sao ?


Nhìn ông, tôi thấy núi cao


Biển sâu trước mặt, trăng sao đầy trời


Ngậm ngùi ông nói với tôi


Nhẹ chân thôi, máu xương người tháng năm …


Ở đâu đồng đội đang nằm


Ở đâu đồng đội đang cần miếng cơm


Ở đâu đồng đội đang buồn


Ở đâu đồng đội cùng đường, ở đâu … !?


Nhìn lên mây trắng trên đầu


Dưới chân cũng trắng một màu bi thương


Máu xương đã lát thành đường


Từ Điện Biên tới Sài Gòn bao xa


Đã đi hết cả đời cha


Đời con cũng hết chưa qua lối mòn


Giếng trong nước đục từ nguồn


Bão Trường Sa xoáy cả đường cũng trôi


Về thôi Tướng Giáp. Mưa rơi…


Dốc Pha Đin lại đoàn người đang lên


Đến đâu thì gặp Điện Biên


Đến đâu thì đến nỗi niềm như ông


Xa gần kẻ thắp, người không


Nép hương cháy tự nỗi lòng nào đây


Chụm tay trên đỉnh dốc này


Thắp cho cả những ngàn ngày lăn lê


Bâng khuâng suốt dọc đường về


Đến đâu thì hết tái tê đêm rằm


Nỗi niềm Đại Tướng bao năm


Ba Đình nắng đẹp trời trong mà buồn


Tây Hồ vọng lại tiếng chuông


Lẫn trong hoa sữa mùi hương năm nào


Chiếc khăn tay đã gói vào


Mở ra vẫn cứ ngạt ngào hoa ban


Đâu rồi Hồng Cúm, Him Lam


Trời xanh, mây trắng, nắng vàng ở đây


Nếu năm ấy bại trận này


Còn đâu có được cờ bay Sài Gòn


Còn đâu bát ngát con đường


Lướt xe trên mặt máu xương mà cười ?!


Chương 11 : NỖI NIỀM SAU TRẬN MẠC


Ngày Đại Tướng ra đi tôi đã nấc liên hồi


Tôi đã khóc như là cha mất vậy


Trong tiếng nấc nghẹn ngào ai cũng thấy


Tôi nhìn về thăm thẳm phía làng tôi


Phía làng tôi lúc ấy cũng bao người


Đang khóc như tôi


Khóc như bao người lính


Khóc như thể trôi cả trời Nghĩa Lĩnh


Trôi cả trời Hà Nội nắng hanh hao


Dải băng đen quấn quanh cờ sao


Rủ xuống mặt người đang rũ xuống


Vẫn lồng lộng ở trong tay Đại Tướng


Trên nóc hầm Đờ Cát, khắp Điện Biên


Khắp Sài Gòn, trên mảnh đất Tổ tiên


Trời Lệ Thủy cũng đầm đìa nước mắt


Ôi lá cờ mẹ từng ôm trong ngực


Em từng chôn xuống đất giữa đêm đen


Thấm máu xương của cả ba miền


Nước mắt chảy mấy nghìn năm chưa dứt


Giữa Ba Đình từ tay Bác bay lên


Bác đã nhận từ bàn tay Tướng Giáp


Những bàn tay từng bịt nòng đại bác


Từng nhóm lên ngọn lửa chiến khu xưa


Dưới gốc đa, tất cả cùng hô


Thề sống chết một lòng theo Đảng, Bác


Thề sống chết một lòng theo Tướng Giáp


Lá cờ ấy trên nóc Dinh Độc Lập


Kẻ thù còn khiếp đảm đến hôm nay


Nhưng hôm nay, ở chính những nơi này


Vào giây phút này đây, ai cũng khóc


Có linh cảm gì chăng, ai có biết


Ngày Đại Tướng ra đi tôi đã nấc liên hồi


Tôi đã khóc giữa dòng người Nam Bắc


Ngôi nhà nhỏ ngày thường luôn có khách


Bộ ấm chén trên bàn cũng đã dọn đi đâu


Nơi Tướng Giáp vẫn thường ngồi thật lâu


Trong tĩnh lặng xem lại từng tấm ảnh


Những tấm ảnh ghi lại từng trận đánh


Bao nhiêu người đồng đội đứng xung quanh


Ố mờ theo năm tháng cả rừng xanh


Không ố được thanh danh người cầm súng


Những tấm ảnh cùng bao nhiêu chịu đựng


Có nụ cười của cả những nhà văn


Ố mờ làm sao được tháng năm


Trong cái lán giữa rừng bên cạnh Bác


Bao người lính hôm nay không có mặt


Đã làm nên gương mặt của hôm nay


Nhưng hôm nay, trong giây phút này đây


Ngôi nhà nhỏ ngàn cơn mưa trút xuống


Ngôi nhà nhỏ dòng người như lũ lớn


Đổ về đây là để cuốn phăng đi


Những tỵ hiềm, đố nghị, những hoài nghi


Đổ về đây là để chuốt đường lê


Xốc lại đội hình hướng Trường Sa, biên giới


Trong im lặng dòng người không ai nói


Có một Điện Biên Phủ trong đời Tướng Giáp đã thành văn


Trên chiếc bàn Tướng Giáp thức ngàn đêm


Ngàn trang sách từ đây làm chính sử


Bao người lính đang trầm ngâm tư lự


Nghĩ về chiếc bàn đá chông chênh và cái lán giữa rừng


Nghĩ về tiếng hò reo ngày chiến thắng


Nghĩ về sự lặng im đêm bạn mình tử trận


Chỉ có biển với ngàn cơn sóng lớn


Và những người đồng đội đứng xung quanh


Những người lính ngồi đây hết mực trung thành


Nhưng không thể trung thành cùng bóng tối


Thương Tướng Giáp, gió không làm tắt nổi


Một ngọn đèn không bóng cháy trong đêm


Bão không vùi được một đài sen


Tướng Giáp là đài sen thơm ngát


Cũng như Bác bùn đen không nhụt được


Nắng mọi miền còn thơm đến hôm nay


Nhưng hôm nay, vào giây phút này đây


Không thể khác một quả tim ngừng đập


Một quả tim tiếp máu toàn dân tộc


Đã âm thầm nén chịu những cơn đau


Như máu chảy về tim, con cháu khắp năm châu


Cả năm châu cùng hướng về Tướng Giáp


Kẻ bại trận năm nào cũng về đây, ngơ ngác


Đời chỉ mong gặp Tướng Giáp một lần


Ông cầm quân bằng cái đức, cái tâm


Bác vẫn thường gọi ông là Chú Văn, những người lính gọi ông là Anh Cả


Lịch sử mấy nghìn năm có cuộc chiến nào không trả giá


Bao kẻ dựng nên Vua từng phải trốn vào rừng


Đừng có dại kể lại thời cùng nằm gai, nếm mật


Khi cái thiện phải lùi cho cái ác


Là Đại Tướng lừng danh cũng chỉ để đặt vòng


Những người thân nước mắt lặn vào trong


Giông bão lắm lòng người sau trận mạc


Gánh giang sơn chưa khác - Bây giờ…


Thương lắm quê hương, ông trở lại Vũng Chùa


Cát trắng nắng vàng cháu con không phải nghĩ


Trời Quảng Trạch khác chi trời Lệ Thủy


Đảo Yến xanh như mắt người tình


Núi Thọ uy nghiêm dựng bức tường thành


Tôi tự hỏi trong rất nhiều mây trắng


Ông đã nói câu gì với mẹ lúc mưa rơi


Như tất cả những đứa con của làng có mặt khắp muôn nơi


Xong việc, cuối đời về quê Mẹ


Là Đại Tướng – Tổng Tư lệnh - Ông cũng là chiến sỹ


Có vướng bận điều gì mà ở lại Thủ Đô


Gặp thì đã gặp rồi


Không gặp cũng đã xưa


Người thanh thản như cày xong thửa ruộng


Đôi vai như còn đang trĩu xuống


Ngày Tướng Giáp ra đi tôi đã nấc liên hồi


Nước mắt chảy dọc con đường đưa tiễn


Trái bộc phá nghìn cân làm bạt vía kinh hồn cả tập đoàn cứ điểm


Ở đâu rồi Tướng Giáp, Vũng Chùa ơi


Ông nằm đây là để nhắc mọi người


Mây trắng mây đen từ phía biển


Từ phía biển ngàn cơn bão đến


Sóng cũng từ phía biển tràn lên


Cuộc đời ông đâu chỉ có Điện Biên


Những tiếng hò reo ngày chiến thắng


Cách một tầm tay không số những con tàu như những người dân công hỏa tuyến


ở Điện Biên mở đường đi trong bão sóng


Chẳng khác đường 559, đường Hồ Chí Minh trên biển máu còn loang


Chỗ ông nằm cát trắng, nắng chang chang


Quay mặt về đâu cũng bốn phía làng


Sơ sểnh là chẳng còn tấm lưới


Nơi ông nằm nhắc những người đồng đội


Cách một tầm tay là những ngọn sóng thần


Phía sau mình là Tổ Quốc Nhân dân


Ông chọn Vũng Chùa đâu phải để yên thân


Đâu phải khác người, đâu phải thế…


Ông nằm đây vẫn như người chiến sỹ


Như ngọn hải đăng đâu chỉ sáng cho mình


Khóc thương ông từ phên dậu Quảng Bình


Giọt nước mắt lăn về thời trận mạc


Nơi ông nằm nhắc chúng ta cảnh giác


Nhắc chúng ta phải biết giữ gìn


Canh giấc ngủ cho ông những người lính biên phòng càng thêm


vững lòng tin


Nơi đầu sóng, có ông cùng đứng gác


Nơi đầu sóng nén hương đang tỏa khắp


Ngày Tướng Giáp ra đi tôi đã nấc liên hồi


Trong linh cảm mặt trời, ai có biết


Giọt nước mắt đau thương ngày tiễn biệt


Đã hóa thành châu ngọc


Nở thành hoa trong chiếc khăn tay


Nếu không có Bác Hồ và Tướng Giáp


Nước non mình vận mệnh sẽ sao đây!?


Chương 12: CON ĐƯỜNG TỪ ĐIỆN BIÊN


Con đường từ Hà Nội


Đến Điện Biên bây giờ


Chỉ mấy tiếng đồng hồ


Đâu có như ngày trước


Quanh căn hầm Đờ Cát


Đã mấy mươi mùa hoa


Mưa nắng cứ đi qua


Bao buồn vui còn đó


“Thắp ở đầu ngọn gió”


Chỉ lo hương chóng tàn


Đi sao hết nghĩa trang


Khói hương chừng không đủ!


Vừa mới ra khỏi ngõ


Đã gặp bao anh hùng


Chết còn mang xuống mộ


Bao nhiêu là chờ mong...


Lở loét mãi trong lòng


Vết thương không kín miệng


Cứ đến ngày Kỉ niệm…


Lại tưng bừng, nhói đau…


Tại vì đâu, vì đâu


Mấy nghìn năm giặc giã


Bao nhiêu là trả giá


Cúi đầu như nén hương!


Nghĩa trang dọc con đường


Chạy dài theo Đất Nước


Quanh căn hầm Đờ Cát


Lưng người như mái che…


Mấy chục năm qua đi


Vẫn chưa tìm thấy mộ


Bao nhiêu mùa hoa nở


Người xưa không thấy về


Mộ bên mộ nằm kề


Như là tăng, võng mắc


Những đêm rừng Việt Bắc


Những chiều mưa Trường Sơn!


Chỉ mong những nén hương


Không quên từng nấm mộ


“Thắp ở đầu ngọn gió”


Biết là mưa, có nghe…


Thôi thì ta cứ thắp


Cho cả trời Pari


Thôi thì ta cứ thắp


Cho đau buồn qua đi!


Cứ nhắc mãi làm gì


Cứa lòng ai xa xứ


Khói hương chừng không đủ


Thì thắp bằng quả tim…


Con đường từ Điện Biên


Quay trở về Hà Nội


Nén hương như dấu hỏi


Còn chưa câu trả lời!


Mưa gió vẫn mù trời


Càng đi càng thấy mỏi


Mẹ và em có gọi


Cũng không sao về cùng


Ra ngõ gặp anh hùng


Mẹ còng lưng ra ngõ


“Thắp ở đầu ngọn gió”


Nén hương ai vừa đưa…


Đâu phải nén hương thừa


Thắp cho người cúi mặt


Dù là Nam hay Bắc


Đều che chung nấm mồ!


Khói hương thơm bốn mùa


Thôi đừng ai nhắc nữa


Tướng Giáp đang chụm lửa


Thắp lại từng nén hương


Đã đi chung một đường


Chung một dòng Bến Hải


Làm sao không hóa giải


Đau buồn bằng buồn đau


Quá khứ ở phía sau


Đã thuộc về lịch sử


Khoét mãi vào quá khứ


Tương lai không nụ cười


Chiến tranh qua lâu rồi


Cầm tay nhau mà hát


Quanh căn hầm Đờ Cát


Có cả rừng Trường Sơn!


Mưa và đường dù trơn


Vừa thắp lên lại tắt


Quanh căn hầm Đờ Cát


Vẫn thoảng mùi khói hương


Thắp cho cả hai phía


Dù người vui, kẻ buồn


Lành sao được vết thương


Nếu như không bọc lại!


Làm sao mà hóa giải


Khi lòng người chưa yên


Đâu chỉ ở Điện Biên


Đâu chỉ riêng Pháp, Mỹ!


Bàn tay em, tay mẹ


Đã mở ra con đường...


Hà Nội như gần hơn


Cả Pari cũng thế


Nối chân trời góc bể


Bằng nhịp cầu quả tim...


Sẽ còn đau mãi mãi


Nếu mà không biết quên…


Nếu mà không biết nhớ...


Lạc cả mẹ và em!


Tự lòng ta phải mở


Con đường từ Điện Biên…


Mai Sơn 1. Tiên Cát, Việt Trì.


Khởi viết ngày 21/4/2016.


Hoàn thành ngày 04/10/2017


NHH


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Ngư tiều vấn đáp y thuật (3) - Nguyễn Đình Chiểu 21.08.2018
Ngư tiều vấn đáp y thuật (2) - Nguyễn Đình Chiểu 21.08.2018
Ngư tiều vấn đáp y thuật (1) - Nguyễn Đình Chiểu 21.08.2018
Thơ Chế Lan Viên (4) - Chế Lan Viên 17.08.2018
Những bài thơ của đồng nghiệp viết về Đỗ Nam Cao - Nhiều tác giả 16.08.2018
Thơ Chế Lan Viên (3) - Chế Lan Viên 16.08.2018
Thơ Chế Lan Viên (2) - Chế Lan Viên 15.08.2018
Thơ Chế Lan Viên (1) - Chế Lan Viên 15.08.2018
Nước Đức & châu Âu, đến và đi - Đỗ Quyên 15.08.2018
Nhớ - Doãn Minh 13.08.2018
xem thêm »