tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 22307371
Những bài báo
02.04.2018
Nhiều tác giả
4 bài báo về 2 cuốn tiểu thuyết Đàn bà hư ảo và Phúc âm cho một người của Nguyễn Khắc Ngân Vi


Phúc âm cho một người  - Cuốn tiểu thuyết lạnh


Trần Ngọc Hiếu


Với hai cuốn tiểu thuyết Đàn bà hư ảoPhúc âm cho một người, Nguyễn Khắc Ngân Vi đã làm người ta phải tránh những bình phẩm dễ dàng, thậm chí thời thượng, mà người ta vẫn đang thích dùng để nói về sáng tác của các cây bút nữ.


Cả hai cuốn tiểu thuyết đều khám phá thế giới bên trong của những người phụ nữ trong xã hội đương đại, thuộc thế hệ khác nhau, sống trong môi trường khác nhau, đối mặt với những vấn đề khác nhau của bản thân. Song họ đều làm khó những ai muốn quy họ về những hình mẫu phụ nữ đã được văn chương đương đại khắc họa với hàng loạt tính ngữ như “chịu đựng”, “hi sinh”, “nổi loạn”, “đam mê”… Ở phương diện này, Ngân Vi cho thấy một nhận thức có chiều sâu về bản chất của thể loại mà mình theo đuổi. Nếu phải trao cho tiểu thuyết một đạo đức, một trách nhiệm nào đó, thì nói như Milan Kundera, nó cần tìm được một mẫu nhân cách chưa được biết đến. Nhân vật nữ của Ngân Vi dị biệt, khó đoán, vừa cực đoan mà cũng vừa nhiều phân vân, vừa nhẫn nại, nén chịu mà lại cũng vừa có thể làm rối tung mọi trật tự, sắp đặt. Chị chối từ để nhân vật của mình trở nên đơn giản, xác định. Chị đẩy họ vào tình thế hiện sinh không hề dễ chịu khi đột nhiên không biết mình là ai, không hiểu mình vì sao lại hành động thế này.


Bà Khuê, nhân vật trung tâm của Phúc âm cho một người, là một người phụ nữ “lạ” nếu thử đặt hình tượng này bên cạnh những nhân vật nữ tuổi trung niên mà văn học đương đại Việt Nam đã xây dựng. Ở người phụ nữ gốc Sài Gòn nhưng từ thời thiếu nữ đã dạt về sống tại xứ đạo ở một huyện hẻo lánh của Đồng Nai này, có những điểm mà người ta thường xem là đặc trưng tính cách của người phụ nữ Việt Nam. Đóng vai trò như một “nội tướng” của gia đình, trong cả cuốn tiểu thuyết, bà Khuê luôn thể hiện mình như một người luôn biết cách xoay sở để cáng đáng gia đình, chủ động hơn cả người chồng bạc nhược và đứa con trai, dù lấy vợ sinh con rồi, vẫn chưa biết làm chủ cuộc sống của mình. Nhưng Ngân Vi không biến nhân vật của mình trở thành một tính cách phẳng. Người phụ nữ trong tiểu thuyết của chị luôn có những khía cạnh đầy phức tạp trong những mối quan hệ của mình. Chúng không cho nhân vật của chị có thể dễ dàng sống một đời yên phận mà luôn tiềm tàng khả năng ném họ ra khỏi vùng an toàn của cuộc sống thường nhật, để bất định, chới với, ngay cả khi tưởng như đã đi gần xong cuộc đời mình, như trường hợp bà Khuê. Người phụ nữ ấy có đạo nhưng đức tin bà nuôi dường như không đủ mạnh để nó có thể giúp nhấc bà lên khỏi trạng thái loay hoay của đời thường. Người phụ nữ ấy sống cho gia đình nhưng trong cả cuốn tiểu thuyết, hầu như không có trường đoạn nào cho thấy bà tìm thấy hạnh phúc trong đời sống gia đình. Người phụ nữ ấy có lẽ cũng không biết rõ liệu mối quan hệ của mình với những đứa con là tình mẫu tử - thứ vốn được mặc định như là tình cảm tự nhiên ở đàn bà - hay thực chất chỉ là một nỗi chịu đựng. Người phụ nữ tưởng như tự chủ trong nhiều tình huống ấy nhưng trong một khoảnh khắc không hiểu nổi, lại rơi vào một cuộc ngoại tình chớp nhoáng. Không như bà Bovary trong tác phẩm cùng tên của Gustave Flaubert, say mê văn chương tình cảm, để rồi chạy theo ảo tưởng ái tình xa xôi, khó có thể khoác cho cuộc ngoại tình trong cuốn tiểu thuyết này một màu sắc lãng mạn nào. Không có sự giải thoát nào đối với nhân vật, dù chỉ trong cơn mơ, bởi ngay khi ấy, mùi phân heo của thực tại lưu cữu vẫn làm bà đau buốt sống mũi.


Đàn bà hư ảo - tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Khắc Ngân Vi


Có thể nói, Ngân Vi “ác” với nhân vật của mình. “Ác” theo nghĩa chị cố gắng nhìn và miêu tả người phụ nữ trong tiểu thuyết này một cách sắc lạnh, đi đến loại bỏ sự cảm thương trong giọng điệu. Việc xác lập một giọng điệu như thế, theo tôi, là dấu hiệu của một phong cách dần định hình. Trong văn học đương đại, khi viết về giới của mình, các tác giả nữ thường rơi vào hai cực: hoặc sa vào cảm thương như để biện hộ, bênh vực cho đàn bà; hoặc trở nên ngoa ngôn, chua chát như là cách để phê phán những điểm yếu của giới nữ, hay nói nôm na hơn là “những bệnh đàn bà”. Ngân Vi, trong hình dung của tôi, có lẽ có sự sòng phẳng trong ý thức viết của mình: tiểu thuyết không phải là một dụ ngôn đạo đức, đó là thể loại cho phép sự viết chạm sâu nhất vào những kinh nghiệm bản thể, làm cho những phần bị vùi lấp nhất, nén chặt nhất được hiện ra, không bị khúc xạ bởi lăng kính tình cảm chủ nghĩa dễ vuốt ve con người. Trường đoạn miêu tả cuộc ngoại tình của bà Khuê với vị bác sĩ trên thành phố, đặc biệt là cảnh làm tình của hai nhân vật, là một trường đoạn có thể gây bất an đối với cảm quan đạo đức và thẩm mỹ của nhiều người đọc. Cách Ngân Vi mô tả tình dục của hai nhân vật trung niên trong tiểu thuyết này làm tôi liên tưởng đến ngôn ngữ điện ảnh của nữ đạo diễn người Pháp Catherine Breillat, người không khoan nhượng trước những đòi hỏi của đạo đức xã hội đối với nhu cầu của nghệ thuật muốn biểu đạt được những gì sâu và tối nhất thuộc bản thể con người.


Ngân Vi tiết chế nhiều sự giải thích khi miêu tả nội tâm nhân vật. Trong cảm nhận tôi, có lẽ tác giả có hứng thú nhất định đối với những cách tiếp cận của phân tâm học về hành vi và cảm xúc của con người. Những chi tiết tưởng như vu vơ về quá khứ của bà Khuê, về hình ảnh Sài Gòn trong ký ức của bà, hay những giấc mơ nơi nhân vật tham gia vào những cuộc đối thoại vừa siêu hình, vừa trần thế, hay cả những cảm giác đau vai gây khó chịu đối với bà… đều là những gợi dẫn để từ đó ta có thể nhìn ra con người bên trong của nhân vật. Người phụ nữ ấy, bởi thời thế, đã chấp nhận gò mình vào những khuôn thước xã hội, nén lại những thèm khát về một đời sống phóng túng hơn, rộng rãi, để đổi lấy một cuộc đời bằng lặng, làm vợ, làm mẹ. Người phụ nữ ấy hóa ra đã gần cả đời mang trên vai những gánh nặng vô hình nhưng lại làm đau chính cơ thể mình. Đó là những sự chịu đựng xã hội (social suffering), có liên đới với lịch sử, với thiết chế tôn giáo và nhiều quy phạm đời sống khác. Trên phương diện ấy, chính sự sắc lạnh trong ngòi bút của Ngân Vi lại giúp ta cảm thông với bà Khuê - người phụ nữ hoang mang, không biết mình là ai cho đến tận trang cuối cùng của cuốn sách. Người phụ nữ không tìm được sự cứu rỗi nào từ đức tin tôn giáo, hóa ra, lại vẫn có thể có cơ hội được thấu hiểu nếu nhìn từ nhãn quan tiểu thuyết.


Trần Ngọc Hiếu/ thanhnien.vn


Đàn bà hư ảo, mái tóc xanh nổi loạn và sự cô đơn của kiếp người


Lê Mỹ Linh


Đàn bà hư ảo, đúng như tên gọi, là một tiểu thuyết mang đậm tính nữ, xoay quanh An và thế giới nội tâm của An, một cô gái thị thành sống ở Sài Gòn.


Người đọc có thể dễ dàng tìm thấy An trong từng trang sách với những hoạt động và tâm tư đời thường rất đỗi đàn bà: An đi shopping, An đi làm tóc, An đi massage, An tắm, An suy nghĩ về việc nấu ăn trong gia đình, những kỳ kinh của An, và ngay cả những ham muốn bản năng. Nhưng ẩn sau những lớp vỏ ngoài phù phiếm mà chính An tự nhận, ta lại thấy một người phụ nữ với tâm hồn chằng chịt vết thương, như những vết thương do cô tự tạo ra trên cơ thể. Cô chạy trốn quá khứ, lạc lõng trong xã hội, cô đơn trong các mối quan hệ, và tuyệt vọng khi đi tìm bản ngã của mình.


An sống ở lằn ranh của sự tỉnh táo và những cơn trầm cảm, rồi lại vô tình dằn vặt người xung quanh bằng sự nổi loạn vô cớ của mình. Và sự bất ổn đến từ những giấc mơ mà An luôn mắc kẹt. Đó là những giấc mơ gợi nhắc về quá khứ mà An muốn lãng quên, về người cha nát rượu, thường xuyên đánh đập vợ con, người mà thực chất cũng đã bị cuộc sống làm cho trở thành cay nghiệt: “Ông ấy đã để mọi thứ, cuộc đời, mơ ước, và cả phần linh hồn lành lặn của mình ở lại những khu rừng ông ấy đi qua. Mảnh linh hồn khuyết tật ông ấy đem về chỉ đầy đau khổ và hằn học. Nó không cho phép ông ta được hạnh phúc. Và nó hành hạ mọi người xung quanh, kéo họ xuống cái vực sâu bất hạnh”.


Dù An đã rời bỏ quá khứ ấy, tìm được một người yêu thương và chiều chuộng An hết mực, bất chấp mọi sự quá quắt và dị thường của An, thì cuộc sống của An vẫn luôn có những khoảng trống. An đã từng hỏi Huyền, cô bạn thân nhất của mình rằng: “Có bao giờ Huyền nghĩ đến sự rời rạc vốn dĩ trong những mối quan hệ giữa người và người, về sự cô độc của con người và cái ảo tưởng lấp vùi nó bằng việc chồng lên mình thêm những mối quan hệ khác không?". Hơn ai hết, An thấy sự lạc lõng của những thân phận người trong xã hội, sự lạc lõng luôn bị che đậy bởi những mặt nạ hình thức phù phiếm, sự lạc lõng khiến con người liên tục phải bấu víu vào những mối quan hệ bấp bênh. Giống như mẹ An và bố An, giống như Huyền và chồng Huyền, hay giống như An khi luôn tìm cách sẻ chia với những người hoàn toàn xa lạ.


Từng người thân quanh An bắt đầu rời bỏ An. Huyền rời bỏ An, Nhai bỏ rơi An, những người trong quá khứ đã từng bỏ rơi An. An ý thức được thế giới của mình quá nhỏ hẹp, không đủ không gian để người khác có thể thở trong nó. Trong những ngày Nhai biến mất, dù bao nhiêu trăn trở, An vẫn tiếp tục sự sống của mình, và tự xây dựng lại thế giới của riêng mình. Rồi khi Nhai trở về, khi những bí ẩn được sáng tỏ, mọi thứ lại trở về nguyên vẹn như lúc đầu, An đã hiểu ra được ý nghĩa cuộc sống của mình và của những người phụ nữ xung quanh...


Trong Đàn bà hư ảo, Nguyễn Khắc Ngân Vi không chỉ miêu tả thế giới của riêng một người đàn bà. Nhiều người phụ nữ, nhiều bộ mặt xã hội và nhiều tính cách khác nhau cùng hiện lên qua mắt nhìn của nhân vật trung tâm là An. Đó là Thùy trong trí nhớ của An, với tất cả những ngây thơ và trong trẻo của tuổi mới lớn. Đó là Huyền, người bạn gái đã có gia đình, với những khúc mắc trong hôn nhân, với sự giấu diếm những cảm xúc và suy nghĩ thật của mình. Đó là Trang, người đàn bà Việt kiều hành nghề tư vấn tâm lý, chỉ kiếm tiền trên những điều vô nghĩa và máy móc giáo điều. Và là Lam, người thợ cắt tóc bí ẩn và trầm lặng, đã khơi gợi lên trong lòng An những khát khao tình yêu khó thể lý giải. Cùng với đó, còn một người đàn bà khác xuất hiện, không phải từ điểm nhìn của An mà qua lời kể của Nhai. Vân, người vợ cũ của Nhai, là một “con cá vàng bị mắc kẹt trong bể cá” mà chính An cũng đang dần dần trở thành giống như vậy trong vòng vây của định kiến và phán xét người đời.


Mái tóc xanh, như bìa cuốn sách...


Một thay đổi lớn nhất mà An đã thực hiện trong thời gian Nhai biến mất là nhuộm tóc. An đi cắt tóc, rồi đột ngột muốn chuyển toàn bộ tóc đen của mình thành màu xanh. Về sau, màu xanh đó đã đi theo An và xáo trộn một phần cuộc sống của An, như Lam đã nhận ra rằng: “Có một điều gì đó sắp diễn ra ở trong em”. Màu xanh mà An chọn thể hiện sự đối nghịch rất lớn trong cô. Trong khi An chỉ muốn thu nhỏ thế giới của mình lại, và thậm chí ước rằng “giá mình có thể biến mất, tan vào không khí”, “một buổi sáng thức dậy, mình sẽ biến thành cái cây” thì cô lại chọn một màu tóc khác biệt khiến người khác phải chú ý và soi mói. Phải chăng đó là bản chất phù phiếm của An, mà An từng tự hào “Từ khi biết phù phiếm, An thấy mình được đàn ông yêu nhiều hơn"? Hay đó là biểu hiện của việc An sợ bị đồng hóa với những người phụ nữ khác, và dám sống thật với chính mình? Ngân Vi không nói rõ về sự lựa chọn này của An, Vi chỉ kể đó là sự bốc đồng tình cờ của An khi nhìn lên trần nhà hair salon. Nhưng người đọc thấy rõ màu xanh đó và sự biến chuyển trong An.


Màu xanh đó của mái tóc phải chăng là tiếng gọi của dục vọng? Có lần gặp Trang, An bảo An yêu màu đỏ, rồi lần thứ hai Trang hỏi, An nói An thích màu xanh, màu xanh tươi mát và nhẹ nhàng, màu xanh gợi cho An sự bình yên, gợi cho An nhớ về Lam. Người đọc tự hỏi về sắc thái của màu xanh. Có phải màu xanh đó giống màu xanh của tóc Emma trong Blue is the Warmest Colour, màu xanh báo trước mối tình nồng ấm tương tự của An và Lam, vượt qua sự trói buộc của chuẩn mực xã hội? Hay đó là màu xanh giống mà bìa của cuốn sách, bức Women and Birds at Sunrise của Joan Miró? Dù là màu xanh nào, và nó có biến mất ở cuối truyện hay không, thì An vẫn mãi là An, người đàn bà hư ảo.


Lê Mỹ Linh/ thanhnien.vn


'Đàn bà hư ảo': Không chỉ kể chuyện đàn bà


Chi Mai


Tôi sẽ gọi Đàn bà hư ảo như câu chuyện về nỗi đau và sự bất hạnh rất con người, nhiều hơn là những phù phiếm đàn bà nông nổi.


Tôi đoán rằng thời nay sex, đàn bà, phù phiếm và sự hư hỏng bán chạy hơn nỗi bất hạnh nhiều. Khi đọc qua một vài giới thiệu về Đàn bà hư ảo, tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Khắc Ngân Vi, tôi trông đợi một quyển tiểu thuyết tương tự như dòng Linglei ở Trung Quốc. Tôi hình dung trong đầu, sẽ là một Điên cuồng như Vệ Tuệ phiên bản Việt Nam.


'Đàn bà hư ảo': Không chỉ kể chuyện đàn bà - ảnh 1


Nhưng không, Đàn bà hư ảo không phải câu chuyện về tình dục, của sự thời thượng, phù phiếm của đô thị, cũng không phải của sự cô đơn quẩn quanh thị dân đã được khai thác đến bạc màu trong văn chương trẻ. Ở quyển sách này, có sự can đảm nhìn thẳng vào nỗi bất hạnh. Tôi sẽ gọi Đàn bà hư ảo như câu chuyện về nỗi đau và sự bất hạnh rất con người, nhiều hơn là những phù phiếm đàn bà nông nổi.


Tôi cho dám nhìn thẳng và mổ xẻ nỗi bất hạnh như Đàn bà hư ảo đã làm đòi hỏi một sự can đảm và dám đi đến tận cùng. Với nỗi đau, điều dễ nhất chúng ta có thể làm là cố gắng lờ nó đi, xấu hổ về nó, cố chôn nó thật kín trong ký ức và tốt nhất là quên nó đi. Câu chuyện bắt đầu thật giản dị: cô An, một cô gái thị dân tại Sài Gòn, với cuộc sống bình thường của một nhân viên văn phòng. Cô sống cùng bạn trai, đi làm, gặp bạn bè, shopping, uống bia, làm tóc, gặp một nhà tâm lý để chữa trị những giấc mơ mệt mỏi. Nhưng song song đó, quyển sách dắt người đọc đi vào một thế giới nội tâm.


An chất vất, lần theo những đầu mối của hành xử, những cơn bốc đồng đưa đến những hành vi hủy hoại bản thân, như uống rượu mạnh, cắt tay.... cùng với nhà tâm lý của cô. Những bất an, những cơn ác mộng, những lần An "lên cơn" từ đâu mà có? An đập phá đồ đạc, quẳng cả miếng thịt gà nhễu mỡ trên đèn, cắt tay và đòi nhảy lầu tự vẫn, để cho bạn trai phải dỗ dành. Không phải vì An chỉ muốn sự chú ý, muốn được "phù phiếm" (Cho dù cô tự nhủ, từ khi cô phù phiếm, cô được đàn ông yêu hơn). Cô đổ những cư xử cho những lần hành kinh, một lý do đàn bà và dễ dãi. Nhưng tính phù phiếm đàn bà, dù như tựa đề cố gợi ý, là "hư ảo", không đủ để lý giải cho nỗi đau của An. An không hành xử như một đứa trẻ hư, luôn vòi vĩnh sự chú ý, để khác biệt với những người đàn bà khác.


Dù khoác lên những hành xử “điên khùng” (như lời Huyền, một nhân vật nữ khác trong câu chuyện nhận xét) của An lý do gì, thì ở thẳm sâu, đó là sự bộc lộ ra của một vết thương chưa lành, một lời kêu cứu. An cho rằng mình ổn, cả với người chữa trị tâm lý, cả khi tự nhủ với mình, chỉ là có “một quá khứ lộn xộn” mà cô không nhớ rõ mà thôi. Nhưng người đọc không nên tin lời cô, mà phải nhìn những gì cô làm.


An có cái tôi nhỏ bé và dễ bị tổn thương. Khi người bạn tưởng chừng thân thiết, Huyền, chỉ nói một câu: “Nhưng có bao giờ An tự hỏi anh ấy chịu đựng mọi thứ điên khùng ở An là do anh ấy muốn làm thế, hay anh ấy phải làm thế không? Huyền nhìn anh ấy nhiều tháng trở lại đây, và Huyền không thấy khuôn mặt Nhai hạnh phúc”. Và thế là, đột ngột tình bạn của họ chấm dứt, qua một lần An làm mình làm mẩy. An mơ hồ, yếu đuối và cần Nhai (người bạn trai) để có một cuộc sống bình thường, một bàn tay để kéo cô lên. Mọi nghi ngờ, từ bất kỳ ai, cả cô bạn thân thiết nhất cũng sẽ khiến An bùng lên như một quả bóng, và muốn tung hê tất cả. Cô sẵn sàng làm tổn thương Huyền và lập tức đưa Huyền, từ bên đây chiến tuyến, một người đàn bà hấp dẫn, dám sống, dám khác, thành ra một người tầm thường, ghen tị, chỉ biết có cuộc sống gia đình. An không thể chịu bất kỳ sự nghi ngờ, chỉ trích nào dù là nhỏ nhất. Vì dù mặt ngoài, cô tự trấn an mình, “đã sống tích cực, có một công việc tốt, có những sở thích lành mạnh, và những mối quan hệ ổn định”, thì cái tôi dễ bị tổn thương và ngờ vực cũng sẽ bị khuấy đảo dễ dàng, chỉ bởi một lời bâng quơ như vậy.


Tôi đồng ý với cách Trang, nhân vật nhà tâm lý trong câu chuyện, để gợi mở, lý giải cho những vướng mắc của An, chỉ có một con đường: quá khứ. Theo tôi, đây cũng là phần phân tích xuất sắc nhất của quyển sách. Trừ Kafka, trong Thư gửi bố và cả một phần của Hóa thân, tôi chưa từng đọc được một tác phẩm nào nói về tuổi thơ nói về ảnh hưởng của bất hạnh tuổi thơ đến hiện tại sống động và rõ ràng đến thế. Hóa thân khiến tôi nhớ hoài hình ảnh người bố quẳng trái táo lạnh lùng, xua đuổi vào cậu con trai đã hóa thân thành côn trùng. Quả táo mắc kẹt trong người con côn trùng - chàng trai K., và từ đó, anh từ chối ăn uống, khép kín cửa phòng, nhốt mình trong khổ sở. Quả táo, đòn thù từ người bố đã mắc kẹt trong người anh, giết lần giết mòn anh. An cũng bị rút cạn vì ký ức, hay cô hay gọi là “đứa bé”, ký sinh trong ký ức cô. Đứa bé - hiện thân quá khứ của An - có thể bất thần “lao ra khỏi nơi nó ở bao năm nay, vòi vĩnh và phá hoại”. Và người bố nghiện rượu, bất đắc chí của An là nhân vật trung tâm đã tạo nên vết thương trong An, vết thương vẫn chưa được chữa lành.


Tôi xin được trích nguyên văn chân dung người bố từ sách “Ông ấy đã để mọi thứ, cuộc đời, mơ ước, và cả phần linh hồn lành lặn của mình ở lại những khu rừng ông ấy đi qua. Mảnh linh hồn khuyết tật ông ấy đem về chỉ đầy đau khổ và hằn học. Nó không cho phép ông ta được hạnh phúc. Và nó hành hạ mọi người xung quanh, kéo họ xuống cái vực sâu bất hạnh”. Một mô tả khéo, đầy đặn, vừa đủ và rõ mồn một trước mắt! Tôi đã nói, một trong những điểm sáng nhất của quyển sách là mô tả tâm lý chưa nhỉ? Còn khéo như thế nào, mời các bạn đọc trọn vẹn câu chuyện, vì tôi kể lại thì câu chuyện sẽ hết hay ngay.


Đã nhiều lời khen dành cho sách, còn góp ý? Tôi tiếc là câu chuyện không được đẩy lên xa hơn. Tôi ước gì An đã confront với quá khứ, như Amir trong Người đua diều (Khaled Hosseini), với niềm tin “luôn có một con đường để tốt lành trở lại”, để chữa lành cho linh hồn vẫn tổn thương và bơ vơ đến cuối truyện. Hoặc giả tác giả đẩy hẳn An xuống vực sâu như Kafka đã làm với K. Thú thật, phần 2 của câu chuyện khiến tôi hụt hẫng. Nhai bỏ đi có thể là một khởi đầu thú vị, để đẩy câu chuyện lên cao, đưa sự bất an về bị bỏ rơi của An lên cao nhất. Nhưng kết thúc cùng những hình ảnh con cá vàng, câu chuyện dường như cũng thành ra “lửng lơ con cá vàng”.


Thế nhưng, đây mới chỉ là quyển sách đầu tay của Nguyễn Khắc Ngân Vi, còn tôi là một độc giả khá nghiêm khắc. Thật tình, ban đầu tôi là một độc giả dễ dãi, đọc sách như một trải nghiệm của người trẻ cùng thời mà thôi. Nhưng rồi tôi ngạc nhiên về độ sâu của sách, và cuối cùng thì thành ra độc giả nghiêm khắc, xem xét sách ở góc độ văn chương thật sự. Với nghĩa đó, Đàn bà hư ảo đã đi được một chặng đường dài, nhất là với quyển sách đầu tay. Chúc mừng Ngân Vi!


Chi Mai/ thanhnien.vn


Đàn bà hư ảo' - đối diện với nỗi cô đơn tột cùng


D.T


Đàn bà hư ảo - tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Khắc Ngân Vi, nhà báo chuyên về mảng văn hóa tại TP.HCM, vừa được NXB Hội Nhà Văn và Công ty cổ phần sách Tao Đàn xuất bản và phát hành.


'Đàn bà hư ảo' - đối diện với nỗi cô đơn tột cùng


Câu chuyện được viết nên bởi cái nhìn tinh tế và nhạy cảm của một phụ nữ nhiều trải nghiệm. Một thế giới khởi nguyên của đàn bà được tác giả tạo dựng đầy chân thực từ những xúc cảm mạnh mẽ, từ những phù phiếm hư ảo…


Nói về cuốn tiểu thuyết chất chứa nhiều đam mê này, đạo diễn Vũ Ngọc Đãng từng cho biết cảm giác lớn nhất mà tác phẩm mang đến chính là sự cô độc. Thật vậy, dưới ngòi bút dịu dàng nhưng không kém phần quyết liệt, cùng lối viết dòng ý thức, Nguyễn Khắc Ngân Vi đưa độc giả dấn vào dòng chảy cuộn trào không ngừng của những giằng xé, xung đột nội tâm đã bị lột trần chẳng chút e dè, phơi bày không hề che đậy. Từng trang sách đi qua, người đọc như sẽ đối diện với nỗi cô đơn tột độ của chính mình trong cuộc sống thường ngày trôi chảy và từ đó khao khát muốn biết thực sự biến cố gì đã xảy đến với các nhân vật trong truyện.


Cái hay của tác giả chính là cô đã dẫn đắt người đọc cùng dấn bước vào trong mạch truyện với nhân vật, đồng cảm với sự bám víu đến tuyệt vọng của họ vào những người xung quanh, những mối quan hệ thân thuộc như là chiếc phao cứu sinh khi lặn ngụp giữa bể đời lạnh lẽo mà chẳng biết rằng mỗi lần như thế họ lại buộc thêm đá vào chân khiến bản thân mình càng chìm xuống đáy. Để rồi người đọc như bị những ngọn sóng xúc cảm của nhân vật cuốn băng đi cùng với nỗi day dứt, trăn trở với câu hỏi "sống làm gì?", "sống thế nào cho ra sống?", "có phải con người sinh ra vốn cô đơn rồi chết đi vẫn một mình" và "rốt cuộc thế nào mới là hạnh phúc chân chính?".


Bằng một cách rất riêng, rất khác biệt, Đàn bà hư ảo đã cho ta cái thú đi nhặt nhạnh từng miếng ghép của ký ức, chới với lặn ngụp trong những dạt dào xúc cảm triền miên, dịu xoa lên những vết sẹo mờ trong tim, thổi nhẹ vào những vết thương hở của nỗi lòng đơn côi, soi vào phần con khuất nẻo trong góc tâm hồn, và chạm đến cùng những bí ẩn đầy quyến rũ của đàn bà - cái hố đen vũ trụ thăm thẳm mà ngàn đời nay vẫn chưa ai từng hiểu thấu…


D.T/ thanhnien.vn


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Trung Quốc sắp hết tiền cho “Vành đai và Con đường”? - Tư liệu 16.04.2018
Bài rất nên đọc: Văn hóa Trung Quốc trong bối cảnh toàn cầu hóa - Vương Mông 16.04.2018
Bài rất nên đọc: Vì sao người Trung Quốc thiếu tự tin văn hóa? - Nguyễn Hải Hoành 16.04.2018
Thêm một Stt trên facebook về “Ngộ độc thơ” - Nhiều tác giả 12.04.2018
Tri ân một Anh hùng nhân một trăm năm Giải Pulitzer - Tư liệu 12.04.2018
Thơ đến từ đâu - Đặng Tiến 12.04.2018
Đôi dòng với ông Phó CT Hội Nhà văn thành phố - Đỗ Duy Ngọc 12.04.2018
Cần phải học cách tôn trọng rác rưởi dù nó là thơ rác đi chăng nữa - Trần Mạnh Hảo 11.04.2018
Hai người lính hội ngộ sau 45 năm - Tư liệu 11.04.2018
Vấn Đề Biển Đông trong chuyến thăm Việt Nam của Ngoại Trưởng Trung Quốc Vương Nghị - Tư liệu sưu tầm 10.04.2018
xem thêm »