tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21326527
Truyện ngắn
20.11.2017
Đỗ Xuân Thu
Nước mắt “Hoa hậu làng”

            Cuộc thi thanh niên thanh lịch của xã Thanh Bình đã bước vào vòng chung kết. Tám mươi mốt thí sinh của hai mươi chi đoàn trong xã chỉ còn có mười lăm người vượt qua các vòng loại ở cơ sở. Phải nói rằng suốt từ hôm diễn ra cuộc thi đến nay không khí của xã sôi động hẳn lên. Không chỉ thanh niên hào hứng quan tâm tới cuộc thi mà các cụ ông, cụ bà, những “lão nông chi điền” suốt đời “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cũng đều theo dõi.


           Đám trai làng được dịp tha hồ ngắm người đẹp. Nhiều đứa bỏ cả ăn để theo cuộc thi. Chúng bình luận chọc ghẹo nhau. Ngỡ tưởng lũ thiếu nữ nhà quê, sáng chỉ biết đi học cấp ba, chiều giúp đỡ việc đồng áng cho bố mẹ, hay xấu hổ bẽn lẽn, thế mà chúng nó lên sân khấu tự tin đáo để. Cứ như thi hoa hậu của Báo Tiền phong vậy. Ban chấp hành xã đoàn cùng các ông lãnh đạo xã thì mở cờ trong bụng. Là xã điểm của huyện lần đầu tiên tổ chức cuộc thi này ngỡ tưởng không thành thế mà kết quả quá sức tưởng tượng.


          Hội trường xã hôm nay trang hoàng lộng lẫy hẳn lên. Cờ, khẩu hiệu đỏ rực. Loa đài inh oang từ sáng sớm. Đại biểu tỉnh, huyện khá đông. Phóng viên báo chí đi lại tất bật. Thanh niên nam nữ các chi đoàn nô nức rủ nhau đến cuộc thi như đi trẩy hội. Ông Hải, chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã, ngực lấp lánh huân chương cũng đang ngồi nói cười rạng rỡ trên bàn đại biểu. Ai cũng ăn mặc gọn gàng theo nghi thức đại lễ.


          Như mọi người khác trong hội trường, ông Hải hồi hộp lắm. Bao nhiêu năm lăn lộn trên các chiến trường, cái sống cái chết chỉ gang tấc nào ai dám mơ tới giờ phút này. Tuổi trẻ của ông gửi cả ở Trường Sơn, rồi lại trên núi rừng biên giới. Dạo chống Mỹ, đơn vị của ông ở tút hút trong núi thẳm Hạ Lào, cả năm trời không thấy bóng dáng một người con gái. Ước muốn của những người bạn lính của ông lúc đó chỉ thèm khát được ngắm nhìn một ngươì con gái cho bõ nhớ, bõ mong. Ngỡ tưởng giản đơn, đời thường thế thôi, thế mà ngày ấy cái ước muốn nhỏ nhoi đó trở nên cao sang và xa lạ quá. Bây giờ bọn trẻ chúng nó sướng thật. Tha hồ phô diễn cái đẹp, tha hồ nhìn ngắm cái đẹp. Phải chăng, đi tìm cái đẹp, hướng tới cái đẹp là mục đích của con người?


Lần này xã ông, một xã heo hút nơi rừng núi cũng tổ chức cuộc thi như thế thì bảo ông không vui sao được. Toàn bọn con cháu ông vừa mới hôm qua, hôm kia chúng nó còn xắn quần lội ruộng, chân lấm tay bùn vừa đi học vừa đi làm thế mà hôm nay đứa nào đứa ấy lên sân khấu đẹp như tiên sa. Có đứa ông nhìn mãi mà chẳng nhận ra. Chúng vừa xinh đẹp lại vừa thông minh trả lời các câu hỏi ứng xử, tìm hiểu pháp luật cứ ngon ơ. Ai bảo thanh niên nông thôn là lạc hậu? Ông bị cuốn hút theo cuộc thi. Nhìn ông trẻ ra dễ có đến mười tuổi. Hôm nay, buổi chung kết, là đại biểu mời chính thức nên ông dậy sớm chọn bộ quân phục mới nhất để mặc. Ông còn gắn huân huy chương đầy ngực, đi giày đen bóng lộn đĩnh đạc đàng hoàng đến với hội thi. Phải cho lũ trẻ biết mình tôn trọng chúng nó và để cho chúng nó tự tin trình diễn.


          Mọi người im phăng phắc nghe bí thư xã đoàn, chủ tịch hội đồng thi đọc lời khai mạc. Thế rồi cả hội trường náo động hẳn lên khi màn chào hỏi bắt đầu. Mười lăm thí sinh quần áo dài đủ màu từ hai cánh gà tiến ra sân khấu. Tay các cô gái giơ cao những bông hoa vẫy chào khán giả. Cô nào cô ấy miệng cười tươi, mắt long lanh ngời ngời mãn nguyện. Cũng có cô không giấu nổi vẻ ngượng ngùng lo lắng. Mọi người vỗ tay rầm rập theo điệu nhạc. Ông Hải ngây người trước những cái Hoa, cái Lý, con My, con Thảo... Toàn những đứa tuổi mười tám đôi mươi bằng tuổi cái Hoà con ông. Chúng nó đẹp quá. Sung sướng quá. Phía sau ông, tiếng xì xầm rộ lên.


          Sau màn chào hỏi các thí sinh chính thức bước vào cuộc thi. Theo quy định, mỗi thí sinh phải trải qua ba phần thi. Phần thứ nhất thi duyên dáng với trang phục quần áo tắm và quần áo tự chọn. Phần này hấp dẫn nhất, hồi hộp nhất cả với người xem và thí sinh. Có ai ngờ con gái thôn quê lại dám mặc áo tắm lên sân khấu. Xấu hổ lắm. Ngượng lắm. Thế mà vẫn phải mặc. Đã là quy định của cuộc thi thì thí sinh nào cũng phải thực hiện. Ở những vòng đầu nhiều thí sinh ngượng ngập, lóng nga lóng ngóng. Về sau, họ bạo dạn dần. Tuy vậy hôm nay ở phần thi này chắc chắn có nhiều sự bất ngờ. Phần thứ hai: thi kiến thức xã hội, kiến thức pháp luật, thi ứng xử. Phần thứ ba: thi năng khiếu.


          Hội trường nóng lên khi thí sinh đầu tiên thi phần “duyên dáng”. Ông Hải như chẳng còn biết ai xung quanh chỉ chăm chăm nhìn lên sân khấu. Ô kìa, có phải cái Nụ con bà cả Dươnng xóm Duỗn? Dáng đi của nó mới đẹp làm sao. Làn da mịn màng thế cơ chứ? Con gái thôn quê mà có nước da như nó thật tuyệt. Chả trách trai làng đứa nào cũng ao ước. Nó biểu diễn tự tin lắm. Cũng nghiêng bên nọ, liếc bên kia. Cũng mỉm cười làm duyên đáo để. Chắc nó phải học theo ti vi nhiều lắm? Người dẫn chương trình đọc số đo cơ thể nó. Cũng đủ tiêu chuẩn hoa hậu đấy chứ. Hội trrường vỗ tay rào rào khi Nụ kết thúc phần thi của mình.


Ông Hải hồi hộp chờ đợi phần thi của cái Thảo con bà Vũ, nhà ngay sát cạnh nhà ông. Con Thảo này chịu thương chịu khó lắm. Nó sinh cùng ngày với cái Hoà con ông. Không ngày nào là nó không sang chơi với cái Hoà. Da nó không trắng nhưng bù lại đó là một nước da đen giòn, rất có duyên. Thảo có mái tóc ngắn, nó thường buộc túm thành hai bím tóc hai bên trông lũn cũn như trẻ con. Hôm nó đăng ký dự thi, bà Vũ khăng khăng không đồng ý. Nó phải chạy sang nhờ ông nói với mẹ nó. Ông lựa lời với bà Vũ: “Bà Vũ ạ, tuổi trẻ chúng mình đã chịu bao nhiêu thiệt thòi rồi. Bây giờ chúng nó được như thế thì để cho chúng nó hưởng thụ chứ. Bà phải để cho nó được giao lưu xã hội, nâng cao nhận thức. Cứ ru rú mãi ở nhà với mẹ thì biết ngày nào nó khôn”. Bà Vũ ái ngại: ‘Nhưng mà em chỉ e nó làm trò cười cho thiên hạ thôi ông ạ. Nó nhìn như ma ấy ai lại đi thi hoa hậu”. “Bà rõ lạ. Không tin tưởng cả con mình. Với lại đây có phải thi hoa hậu đâu, thi thanh niên thanh lịch đấy chứ. Bà cứ cho nó thử sức xem. Cũng là một dịp học hỏi đấy”. Cuối cùng thì bà Vũ cũng đồng ý cho Thảo đi thi. Không ngờ con bé vượt qua tất cả các vòng ở cơ sở để dự vòng chung kết hôm nay. Con bé tự tin chứng tỏ mình vừa xinh đẹp lại vừa thông minh nữa.


Đến phần thi của Thảo, cả hội trường lặng đi trước vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy của cô. Không ngờ con nhà bà Vũ lại xinh thế. Số đo cơ thể tuyệt vời, rất chuẩn. Mắt Thảo lấp lánh nhìn ông Hải và mẹ nó. Thảo khẽ mỉm cười. Dáng người cao ráo thon thả và mái tóc bồng bềnh ngang vai của Thảo làm cho các chàng trai phía dưới ngơ ngác sững sờ. Mọi ngày trông con bé chân chất có phần ngây ngô nữa, thế mà hôm nay trông Thảo mới kiều diễm làm sao. Thảo đã giành được số điểm cao nhất trong phần thi thứ nhất. Đến phần thi ứng xử, Thảo được điểm tuyệt đối. Sang phần thi năng khiếu, Thảo tự tin bước ra sân khấu.


“Có một bài ca không bao giờ quên...”. Tiếng hát của Thảo cất lên. Cả hội trường lặng đi cuốn theo tiếng hát của cô. Thảo hát hay quá. Hát như chưa bao giờ được hát. Có lúc tiếng hát của nó nấc nghẹn. Hình như trong giọng hát ấy có chứa nước mắt. Ông Hải xúc động nghẹn ngào ngây người nghe Thảo hát. “Bài ca tôi không quên, tôi không quên những ngày hành quân đói lả...”. Bất chợt hai giọt nước mắt lăn trên gò má ông Hải nóng hổi. Ôi, con tôi! Hoà ơi! Thảo ơi! Ông không còn nhớ đây đang là cuộc thi “hoa hậu” nữa. Ông chỉ thấy hồn mình lâng lâng. Kỷ niệm của những năm tháng chiến tranh ào ạt hiện về. Lời ca chắp nối cho ông về với những tháng năm vất vả. Trên kia, Thảo vẫn say sưa thả hồn theo câu hát. Cô hát xong rồi mà cả hội trường vẫn lặng đi. Một lúc lâu sau tiếng vỗ tay mới rào rào rộ lên không dứt. Thảo đã hoàn toàn chinh phục được ban giám khảo và mọi người ở phần thi năng khiếu.


Ông Hải và mọi người hồi hộp, sốt ruột khi nghe người dẫn chương trình công bố kết quả. Giải đã trao gần hết rồi mà Thảo vẫn đứng khiêm tốn lấp sau đám bạn bè. Sau cùng, người dẫn chương trình đọc nhát gừng từng câu một tuyên bố Bích Thảo, đoàn viên chi đoàn 10 đã giành được vương miện “thanh niên thanh lịch” trong cuộc thi lần thứ nhất của xã. Tiếng reo hò nổi lên. Mấy thanh niên quá khích cầm hoa chạy lên sân khấu tặng Thảo. Thảo cười rạng rỡ. Đôi mắt cô long lanh những giọt nước mắt hạnh phúc. Ông Hải cũng thấy đôi mắt của mình cay cay. Bên cạnh, bà Vũ cũng không giấu nối vẻ xúc động. Nhạc nổi lên tưng bừng. Hoa tới tấp chúc tặng. Máy ảnh bấm lia lịa. Ca mê ra ríu rít quay đủ các góc. Ôi phút đăng quang của “hoa hậu xã” mới thiêng liêng làm sao!


Một phóng viên đến bên ông Hải phỏng vấn: “Xin bác cho biết cảm tưởng của mình với cuộc thi?”. Ông cười tươi, mắt vẫn không rời Bích Thảo: “Rất vui. Đúng là chưa bao giờ xã tôi có đợt sinh hoạt văn hoá hấp dẫn như đợt này. Tôi thấy mình trẻ lại và học được rất nhiều điều từ lớp trẻ”. “Bác thấy cô Bích Thảo thế nào?”. “Rất xứng đáng đội vương miện hoa hậu xã. Đẹp, xinh, duyên dáng, thông minh và rất tình cảm nữa”. “Xin lỗi bác cho cháu hỏi: Bác có con gái thi trong cuộc thi này không ạ?”. Ông Hải lúng túng nhìn thẳng vào đôi mắt cô phóng viên hồi lâu. Mãi sau ông mới ấp úng: “Có. À mà không... nhưng...”. Bất ngờ có tiếng ai đó gọi giật giọng: “Ông Hải cựu chiến binh đâu rồi? Về nhà ngay. Cái Hoà nó đang lên cơn kia kìa”.


Bỏ cả cô phóng viên, bỏ cuộc thi ông lao ra khỏi hội trường. Mọi người ngơ ngác. Bà Vũ nhìn theo ái ngại.


Nhà ông gần hội trường nên chỉ ít phút sau ông đã có mặt ở nhà. Vợ ông đang ôm cái Hoà vật vã trên tay. Một chân nó vẫn vướng vào cái xích sắt lòng thòng. Ông lao tới ôm con. Bọt nhãi nó sè ra cả hai bên mép. Mắt nó trợn trừng. Tóc tai nó rũ rượi. Người nó thoi thóp thở. Mười tám tuổi mà trông nó như con mèo hen. Khổ thế. Suốt từ khi sinh ra đến giờ nó toàn ốm dặt ốm dẹo. Đầu nó to đùng quá khổ. Mắt nó vô hồn, ngớ ngẩn đần độn. Chạy chữa khắp nơi nhưng tất cả đều bó tay. Nó đã bị chất độc màu da cam huỷ hoại. Hoà lớn lên nhưng nó cứ ngây ngây dại dại, không nói được. Thấy ai nó cũng chỉ cười hoặc ú ớ nói những câu ngô nghê khó hiểu. Con Thảo ngày nào cũng sang chơi đùa với nó. Gần đây, thỉnh thoảng nó lại lên cơn dại lang thang khắp nơi này xó nọ. Có bận nó bò ra cả bờ ao, giếng nước. Lại có lúc nó phá phách xé rách cả quần áo, đập phá đồ đạc như một người điên. Ông Hải  đau lòng lắm nhưng cũng đành sắm một cái dây xích để xích nó lại. Ông sợ nó ngã ao, sà bếp lửa thì khổ. Nhìn con bị xiềng xích vợ chồng ông xót ruột lắm. Hai người, một bộ đội, một thanh niên xung phong gặp nhau ở Trường Sơn rồi nên vợ nên chồng ai ngờ lại nhiễm cái chất độc màu da cam tai ác đó. Trời ơi! Chiến tranh!


Ông Hải ôm ghì con vào ngực giục bà Minh, vợ ông, pha thuốc tiêm cấp cứu. Hoà nằm sõng soài trên tay ông. Thỉnh thoảng nó lại giật nảy người lên làm cho những chiếc huân chương trên ngực ông kêu lóc cóc. Bà Minh tiêm vội cho nó. Nó kêu ú ớ. Hình như nó gọi cha, gọi mẹ. Rồi nó tiếp tục giãy rụa làm cho một chiếc huân chương rời khỏi áo của ông Hải rơi vào ngực nó. Một lát sau nó thiếp đi. Vừa lúc đó mẹ con bà Vũ chạy về. Họ đã chứng kiến nhiều trận cha con ông Hải như thế. Cái Thảo để cả dải lụa đỏ có đính hàng chữ “giải nhất” quanh người và cái mũ vương miện đội đầu lao đến bên Hoà. Thảo nức nở: “Hoà ơi! Sao mày lại khổ thế? Tao đi có tí mà mày lại lên cơn ư? Tỉnh lại đi Hoà! Hoà ơi!”. Người Thảo rung lên nấc nghẹn. Cái vương miện hoa hậu trên đầu nó cũng rơi ra úp vào mặt Hoà. Cả mấy người xung quanh đều không giấu nổi những giọt nuớc mắt đang lăn dài trên má.


Ngoài kia, phía hội trường vẫn rộn rã tiếng nhạc tưng bừng của cuộc thi. Cả tiếng hát của Bích Thảo họ vừa thâu băng được cũng vang lên: “Bài ca tôi không quên, tôi không quên...”.


 


Đ.X.T


vannghedatto

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Lan man chuyện bả (chó) - Đỗ Trường Leipzig 05.12.2017
Sau tiếng chuông chùa - Đỗ Trường Leipzig 05.12.2017
A lê! Gâu! Gâu! - Nguyễn Thị Anh Thư 24.11.2017
Tường Đôngkisốt - Nguyễn Thị Anh Thư 24.11.2017
Học phí làm người - Nguyễn Thị Anh Thư 24.11.2017
Có một đêm như thế - Phạm Thị Minh Thư 24.11.2017
Nước mắt “Hoa hậu làng” - Đỗ Xuân Thu 20.11.2017
Người đàn bà nghe nhạc đêm - Lưu Thị Mười 19.11.2017
Như vạt rêu ngoài suối - Kiều Duy Khánh 05.11.2017
Nhà số “100Big” - Y Mùi 17.10.2017
xem thêm »