tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21051997
Thơ
01.11.2017
Trúc Thông
Thơ Trúc Thông (5)



thăm nhà một bạn thơ
xứ Đoài


về T.T.V


đi vắng, luôn đi vắng


nhiệm vụ anh


 


đến chân trời của... những câu thơ


tìm động tâm đồng bào đồng loại


ra vẻ thiếu anh thì cánh đồng đêm trăng ấy cô đơn


diều sáo cha ông biết ai ghi lại


mỉm cười thật nhũn nhặn quê mùa


lại đầy ắp âu lo


bao bối rối chỉ mình hay


vẻ thế...


 


mái cũ che trên đồ đạc xuềnh xoàng


trên bạc phơ tóc mẹ


cặm cụi vợ hiền chăm chỉ đàn con


cây cột cái ngôi nhà


lại đúc bằng... chất mềm sương khói


 


làm sao. Làm sao nhỉ


ai bắt nổi mình yêu những câu thơ...




 


 


 


 


người bạn văn ấy


tặng Hải


ngược phía tôi


một người vừa đi vừa đọc sách


chiều dường nán chậm hơn


mắt anh đang vội vàng lướt nhặt


 


đường tan tầm inh ỏi còi xe


anh vẫn khép thư viện anh lưu động


từ từ trôi trên hè


 


dạo ấy tóc anh xanh


giờ gần bạc hết


cây bên hè bỗng dưng bật búp


rơi bóng chiều


trên trang sách anh...


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


nhớ bạn


kẻ bụi đời của trần gian mù bụi


cũng có lúc trần gian trong suốt


như đêm nay sau mưa


tôi tìm lại hai mươi năm trước


gương mặt Đôn vẫn nét, đâu mờ...


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


chờ xuân


niềm vui của tôi đã đi rồi


đi


như thể là


dứt áo


 


chỉ nhớ mong ở lại


vặn nhỏ đèn


suốt những đêm xuân




 


 


 


 


 


 


 


những người không thua cuộc


Xả thân, tuẫn thánh


họ đã chơi cơn lốc hết mình


nhưng sợi chỉ mong manh may rủi


đã cản vào chấm vạch vinh quang


 


thế giới ngừng. Trái bóng lăn qua


tim tan nát những tình yêu rực rỡ


 


những đường ban


những câu thơ


chới với bao thi sĩ


mãi mãi thuộc về


những cặp mắt chim ưng buồn...




 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


chiêu niệm người tử đạo


một gương mặt trắng trong vô tội


hiến mình cho đam mê


vì Cô-lôm-bi


 


anh đang lượn về trên World-cup


chói hè Paris




 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


sấm hò reo các lục địa rền về


dù trong tích tắc


cho ai cũng ngước


trời xanh đang lượn Est-cô-ba[1]


 


hỡi nhà thơ chói sáng


của tình yêu rủi ro


bao trái tim nhớ thương anh cùng mẹ


thưa mẹ Est-cô-ba




 


 


 


 


 


 


 


 


những thoáng Paris


1


người đồng bào tuổi bảy mươi lăm


run trong gió


thương tôi


người em nhỏ


vừa tới Paris


 


dồn dập thác sáng tạo trong im lặng


bảo tàng Louvre


vỗ trên ngực tôi


bác Nhai vào ngay giữa tim tôi


và đứng lại


 


 


 


 


 


2


Mạnh, nhanh như gió cuốn


đâu nơi ẩn sâu những gì lắng chậm?


 


tìm một con đường vắng


tôi nhớ con trong tiếng lá rơi


khuya khoắt Paris tôi xót chị tôi...


 


3


những chân trời xếp hàng chật chội


danh nhân


một tên mới nhô lên khó lắm...


 


4


Hai độ. Mười rưỡi đêm


du khách ngẩng nhìn trời


kéo sụp bê-rê


khác lác đác người Âu đều không mũ




 


 


 


 


anh vừa bước xuống từ tầng năm


một trung tâm văn hoá


các hoạ sĩ, điêu khắc gia


nổ tung chân trời họ


ai cũng vừa chói sáng vừa đăm đăm


vừa thống trị vừa lo lắng


 


du khách tự sưởi ấm bằng ly cà phê


nhưng nhiều nhất bằng hình dung các con


 


căn nhà Việt xa xa


trên hành trình vô tận


 


5


cha chợt thấy ngõ xa hun hút gió


bà nội các con đi một đời người


bà vất vả tới gần nhắm mắt


buổi chiều ấy nắng bỗng dưng gay gắt


chói tận giường bà




 


 


 


 


bà nội các con, mẹ của cha


thương ngoái lại ngần ấy năm, làm gì được nữa


cha vẫn là đứa trẻ


trong gió bơ vơ


bà đã đem tấm thân mỏng gầy


lấp đầy khổ ải


cho đến mùa hoa rợp các con...


 


6


TẶNG BÁC N VÀ H


Trôi dạt hai con thuyền


tít đại tây dương


 


buồm tôi căng lên


cho thuyền em nép


 


sóng duềnh tung


ru


nước mắt những con thuyền...




 


 


 


 


 


7


ở những ga mê-trô


không phải Bach, Su-man, không phải Lít


đúng mê-tót và đầy bay bướm


chơi hết mình


không thiếu tài năng


 


chợ tỉnh nhỏ Lơ Măng


một cô gái hai chàng trai ngồi đất


sương giá bốc áo măng tô xám


loang loáng dạo ghita


người đi lại người bán mua


đúng mê-tót và đầy bay bướm


ngả rạp người


chơi không thiếu tài năng


 


những đồng phơ-răng rơi vào trong đĩa


những nghệ sĩ nghèo mê nhạc mắt lim dim...




 


 


 


 


 


 


8


Sông Xen sương càng dâng


cha càng thương các con nhiều lắm


cha vẫn mải lo những chuyện đâu đâu


các con thì bé dại


nhưng tượng Bra-cu-si quá đẹp


các con ơi


vũ trụ cửa son. Trứng khổng lồ


 


và Kan-đe dơ tay


những hàng đinh ốc cùng xiết lại


những tấn sắt nhẹ nhàng qua biển


đây loài chim trùm bóng xuống con người


cánh căng sức mạnh


 


treo lăm răm cành lá


hiên trái đất chơi vơi...


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


9


dáng thon mạnh. Tóc vàng bay


đi rất nhanh


ào qua những bậc


(nhích bánh kìa xe buýt


sắp sập cửa rồi mê-trô!)


 


nén từng hơi thở dốc


nhắm nghiền mắt


mỉm cười


mơ mộng


... mặc rầm rầm thế giới đang lao...




 


 


 


 


 


 


10


Vầng lá vàng hắt sáng trên cỏ


trước bức tường xám


trường bắn


những chiến sĩ công xã Paris


 


từng móc sắt đợi treo vòng hoa


không một tên ai khắc trên tường


 


tôi đã viếng mồ lắm danh nhân


nhưng vẫn hiện


bức tường xám


vầng lá lạ sáng bừng mặt cỏ


 


một vòng hoa


vĩnh cửu


tự bao giờ.


 


 


 


 


 


 


mấy đoạn thơ Thượng Hải


1. ấm sao ở trong căn hộ cổ


khu phố cổ


nhưng tâm hồn phải tuôn ra


cầu vượt


đường xe phóng tám làn


 


không sùng bái cao tầng


nhưng một trăm, tám, sáu mươi tầng


thắng lợi của thông minh vụt thoáng


 


đại lộ gió bấc mạnh


ai kia đang khép áo đi nhanh


chiều sẫm trở về


căn nhà tiên tổ...




 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


2. từng nỗi buồn rất nhỏ con người



một liên kết lớn lao


nhân loại cùng thổn thức


 


một cây sáo bơ vơ


một cơn bão âm thanh liền che chở


 


3. làm gì chả đắt


mảnh mai thế kia, mắt tròn sáng thế kia


nhưng em đã chọn


tiết mục đầy lo lắng




 


 


 


 


 


 


 


sợi gân cổ nổi hằn


em tựa cằm lên ghế


chồng đĩa trên đầu không được phép rơi


khi thân em từ từ uốn ngược


đôi mắt sáng mở to


in lên toàn đêm xiếc


 


4. con tàu trắng trên sông Hoàng Phố


sắp chở đi một cô áo đỏ


làm sụp đổ


một giấc mơ vừa bắt đầu xanh


(cuộc đời


là những ca nô, những tàu lam lũ


chở hàng - dù bất cứ hàng gì


trên một con tàu như thế


em đi...)




 


 


 


 


 


 


 


5. sương mờ


tâm hồn quá cháy sáng Ân Phu[2]


còn thiêm thiếp trên sông Hoàng Phố


 


chị Hơ tiễn


đến từ rất sớm


gương mặt và cử động khoan hoà


chắc chắn


như mấy ngày chị dẫn chúng tôi


 


nếu một lần trở lại


chắc chị Hơ tóc đã ngả màu


thành phố càng trẻ lên sừng sững




 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


đêm Phủ Lý... sẽ không thế nữa


đường hun hút


con không thể nào chạy về phía mẹ


mẹ chẳng thể nào đi lại phía con


 


em gái áo rét nghèo


vợ chồng đèo nhau xe đạp nghèo


 


cây bên đường lấm bụi


không thật xanh dưới đèn




 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


đoàn xe chở thời gian


miên man chạy


 


tôi mang nghèo quê hương


và nỗ lực quê hương


vượt rất nhiều cay cực


 


tới ngày mướt xanh chân mạ


êm đềm cho mỗi lòng người


và áo đẹp cho ai từng thiếu nhất




VỪA ĐI VỪA Ở


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 




 


 


 


 


 


 


 


 


 


 




 


 


 


 


 


lên Ba Vì


 


 


 


nơi vầng trán một vùng văn hiến


xa vời êm dịu khúc tùng ru


những dây leo cũng bỏ trò leo lách


náu lặng yên trong thoáng rộng cành tùng


 


nắng dội mùa xuân


chan hoà đá lớn


đại bàng liệng những vòng ngự lãm


vòm cao


 


đỉnh của những gì không cúi thấp


đỉnh Vua




 


 


 


 


 


 


 


thiêng


hun hút trôi


nâu hiền


bên rặng tre


bao nhiêu người đi ngược


con đường xuôi


không về


 


 


 


 


tuổi thơ


mẹ xa


ngày xưa




 


 


 


 


 


 


 


 


 


kỷ niệm
thôn Bình An


chị Á múc lên gầu nước thật trong


anh Quyến vô sân chân lầm đất ruộng


thằng Bình thằng Hiệp mắt trong giếng mát


lên năm lên bảy đang nhìn cuộc đời


 


chiều bình an xanh


chuyện hai mươi năm xưa còn trong


ngấn nước mắt


chị Á nhắc những người đã khuất


đũa dừng…




 


trở về Quảng Trị


các em đã lớn ở Đông Hà


chắc chắn trong vòng tay hạnh phúc


ai vừa khen con gái Quảng Trị


da trắng tóc dài


 


anh nhớ mùa hè 1972


o giao liên cụt tay dẫn anh đi


da xạm


 


anh nhớ đêm rất đen


bỗng hở chân trời


tràn đổ lân tinh… rền rền bom nổ


 


khi ấy vượt sông Thạch Hãn trở về


mấy người lính vùi vào giấc ngủ


 


rất dịu dàng đằm thắm các em


nhưng mà anh vẫn nhớ…




dọc đường Chín,
dừng chân


bưu điện huyện Cam Lộ


không phát đi tín hiệu chiến tranh


người thương binh chống nạng bước vào


điện chúc cô giáo xưa


hai mươi tháng mười một


 


đường Chín khủng khiếp 1970


nổ ra đoàn em bé


ôm hoa đến tặng thầy


trên một dòng xe đạp


chân trời bụi mù đoàn xe tải


mờ gợi chút gì chiến trận xưa


 


khách thủ đô rủ nhau về Tân Sở*


đặt nhịp tim mình


trước trái tim từng đập Hàm Nghi




Nguồn: Thơ Trúc Thông. NXB Hội Nhà văn, 2015. Cám ơn chị Minh Nguyệt, vợ nhà thơ Trúc Thông đã gửi bản điện tử cho www.trieuxuan.info







[1] Cu th đội tuyn quc gia Cô-lôm-bi, vì cu nguy đã vô tình đưa bóng vào lưới nhà. Sau World 1994, tr v nước có k đã bn chết anh.




[2] Ân Phu (tc Bch Mãng 1909-1931) nhà thơ tr rt xut sc ca Trung Quc, b phn động sát hi ti Thượng Hi cùng bn nhà văn khác.




* Tân Sở: Căn cứ chống Pháp của vua Hàm Nghi, không xa huyện lỵ Cam Lộ hiện nay.




bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chờ con Má nhé! - Thúc Hà 18.11.2017
Đà Lạt cuối Thu - Phan Ngọc Thường Đoan 13.11.2017
Hai bài thơ Nguyễn Trọng Luân - Nguyễn Trọng Luân 04.11.2017
Thơ - Yên Thao 04.11.2017
Chùm thơ Diệu Thoa - Diệu Thoa 02.11.2017
Thơ Trúc Thông (5) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (4) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (3) - Trúc Thông 01.11.2017
Đêm nay gió mùa Đông Bắc - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
Sông Lam - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
xem thêm »