tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 23252670
Thơ
02.10.2017
Nguyễn Bính
Ghen & Những bóng người trên sân ga



Ghen


Cô nhân tình bé của tôi ơi!


Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười


Những lúc có tôi và mắt chỉ...


Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.


 


Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,


Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,


Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ...


Đừng tắm chiều nay, biển lắm người.


 


Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,


Mà cô thường xức, chẳng bay xa,


Chẳng làm ngây ngất người qua lại,


Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua.


 


Tôi muốn những đêm đông giá lạnh


Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô


Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp


Một trẻ trai nào, trong giấc mơ.


 


Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ.


Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.


Chân cô in vết trên đường bụi


Chẳng bước chân nào được dẫm lên.


 


Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,


Thế nghĩa là yêu quá mất rồi


Và nghĩa là cô là tất cả.


Cô là tất cả của riêng tôi!


NB.


*Bài thơ được nhạc sĩ Trọng Khương phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Nguồn: Nguyễn Bính - thơ và đời. Hoàng Xuân, biên soạn. NXB Văn học, 2003.


 


Những bóng người trên sân ga


Những cuộc chia lìa khởi tự đây


Cây đàn sum họp đứt từng dây


Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc


Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.


 


Có lần tôi thấy hai cô gái


Sát má vào nhau khóc sụt sùi


Hai bóng chung lưng thành một bóng


"Đường về nhà chị chắc xa xôi?"


 


Có lần tôi thấy một người yêu


Tiễn một người yêu một buổi chiều


Ở một ga nào xa vắng lắm


Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.


 


Hai người bạn cũ tiễn chân nhau


Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu


Họ giục nhau về ba bốn bận


Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.


 


Có lần tôi thấy vợ chồng ai


Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài


Chị mở khăn giầu anh thắt lại:


"Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"


 


Có lần tôi thấy một bà già


Đưa tiễn con đi trấn ải xa


Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng


Lưng còng đổ bóng xuống sân ga


 


Có lần tôi thấy một người đi


Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì


Chân bước hững hờ theo bóng lẻ


Một mình làm cả cuộc phân ly.


 


Những chiếc khăn màu thổn thức bay


Những bàn tay vẫy những bàn tay


Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,


Buồn ở đâu hơn ở chốn này?


 


Tôi đã từng chờ những chuyến xe


Đã từng đưa đón kẻ đi về


Sao nhà ga ấy sân ga ấy


Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?


Hà Nội, 1937


NB.


Nguồn: Nguyễn Bính - thơ và đời. Hoàng Xuân, biên soạn. NXB Văn học, 2003.


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Mùa Thu không bình yên! - Nam Thái Trần 15.07.2018
Lời người dân đất Việt - Lê Khánh Mai 15.07.2018
Giang hồ - Phạm Hữu Quang 13.07.2018
Chùm thơ Bertolt Brecht - Bertolt Brecht 06.07.2018
Nhớ về Maria - Bertolt Brecht 06.07.2018
Cuộc chiến tranh sắp đến - Bertolt Brecht 06.07.2018
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa... - Nguyễn Duy 30.06.2018
Lời ru - Xuân Quỳnh 30.06.2018
Chùm thơ Nguyễn Quang Thiều - Nguyễn Quang Thiều 28.06.2018
Trả ta sông núi - Vũ Hoàng Chương 28.06.2018
xem thêm »