tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21087619
Thơ
21.08.2017
Hoài Anh
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (3- tiếp & hết)



Nhà văn Triệu Xuân: Năm 2008, khi đưa bản thảo tập thơ Hòa mạng cho tôi biên tập để xuất bản tại NXB Văn học, nhà văn Hoài Anh cho biết: Hòa mạng là tập 3 trong Tuyển tập Thơ Hoài Anh. Ông đã tự tuyển chọn thơ của mình, phần còn lại dự định sẽ xuất bản thành hai tập 1 và 2, mỗi tập 250 trang.


Trước khi qua đời năm 2011, nhà văn Hoài Anh đã giao toàn bộ Di cảo của mình cho Nguyễn Tý. Nay, sau 6 năm kể từ khi nhà văn Hoài Anh từ trần, Tuyển tập Thơ Hoài Anh được NXB Hội Nhà văn cấp Giấy phép, Nguyễn Tý biên soạn, con trai tác giả đầu tư in ấn. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc. 


 


Cha tôi


 


Từ xác cha vùi nấm đất đen


Bụng xuyên lỗ đạn máu tươi hoen


Đêm đêm không dám ra vườn mận


Sợ gió âm ti thổi tắt đèn.


 


 


 


Mẹ tôi


 


Hòm hồi môn của mẹ tôi


Ngoài sơn then bóng trong dồi lớp son


Mẹ năm mười sáu tuổi tròn


Về đây gánh vác giang sơn nhà chồng


Từ ngày góa bụa long đong


Vét hòm bán hết xuyến vòng nuôi tôi


Ngà ngà một tấm yếm sồi


Mùi hương băng phiến xa xôi thoảng vờn


Hòm như ướp mảnh băng hồn


Hút không thấy đáy vùi chôn phận người.


 


 


Ông tôi


 


Leo bậc thềm xưa nhớ đã lâu


Trượt chân ông ngã rách da đầu


Sợ thằng cháu nhỏ thêm lo lắng


Ông gượng tươi cười khẽ vuốt râu


 


Vết thương hôm trước vẫn chưa liền


Ông lại xâu luồn sợi chỉ đen


Nheo cặp mắt già may áo cháu


Đường kim chi chít mũi đưa quen.


 


 


 


Bà tôi


 


Nhớ hồi cha cháu học trường xa


Giầu thuốc năm xu mua biếu bà


Bà hái cau vườn nhai bỏm bẻm


Quết trầu tươi đậm nghĩa ân hòa


Cha cháu từ xa cõi thế này


Cháu còn dại chửa biết leo cây


Lưng còng bà nhặt ăn cau rụng


Trệu trạo niềm đau nuốt lại đầy.


 


 


Với em Hiến


 


Em câm từ thuở lọt lòng


Nhìn anh âu yếm thẹn thùng như xưa


Đời anh trải lắm nắng mưa


Bởi chưng biết nói nhưng thưa hót người


Miệng em ú ớ âm môi


Mắt em âm bản chiếu hồi phim câm.


 


 


Âu Cơ


Nàng đứng đầu non thanh tịnh


Tóc dài đen xoăn vòng ngun ngút khí Âm


Mặt trái xoan mày lá liễu mắt lá răm


Bầu vú căng tròn mít tố nữ


Nhìn ra mây trắng cuồn cuộn bốc lên


Phút đen rầm tan thành mưa rào đổ xuống


Trời Đất triệu năm vào cuộc mây mưa


Nàng chỉ nghe nói Rồng phun nước biển làm mưa


Nghĩ tới giống - khác, cơ thể thanh xuân rạo rực một nỗi


niềm phồn thực


Với trái tim đầy ắp yêu thương, nàng đi băng băng xuống


mặt đất


Từng bước đu đưa cái hông vĩ đại


mang vòng tròn miên viễn hóa sinh


đủ sức cưu mang cả một dân tộc


Động Lăng Xương nàng đang xem hội


Bỗng gặp người trai bước đi như rồng


Trán cao hàm rộng mắt long lanh hạt ngọc


Râu lượn từng nếp sóng


Có phải Âm Dương cảm ứng lẫn nhau bắt đầu rung động


Mà từ cái nhìn tia mắt xòe ánh chớp


Chàng trai giống Rồng yêu cô gái giống Tiên


Đưa nhau về cung son Nghĩa Lĩnh


Như Trời Đất triệu năm vào cuộc mây mưa


Biển quàng cánh tay sông ôm choàng lấy núi


Sau đêm giao hoan nàng trở dạ


đẻ ra một bọc trăm trứng chứa linh khí vũ trụ hỗn mang


Mặt trời mặt trăng thay nhau ấp nở thành trăm con


Mang cái đẹp của Tiên và cái khỏe của Rồng


cái tĩnh của Núi và cái động của Biển


cái dịu mềm của Mây và cái ào ạt của Mưa


Thủy Hỏa khắc nhau chồng vợ chia tay


năm mươi người con theo cha xuống biển


năm mươi người con theo mẹ lên núi


Nòi Lạc Hồng dù khác miền cư trú vẫn chung nghĩa đồng bào


Thiên chức làm Mẹ tròn, nàng lại đứng đầu non mắt nhìn xa ngái


Nàng đã thắng cái chết bằng gieo mầm sống lan khắp thung


nương đồng bãi


Tình như mây tan lại hóa thành mưa tưới ruộng


lạc thêm xanh.


Tiên Dong


Bãi Tự Nhiên trải thảm mịn sông Hồng


Công chúa Tiên Dong tạm ghé thuyền rồng


truyền giăng màn tắm giữa thiên nhiên phóng khoáng


Nàng trút bỏ áo xiêm - lốt phù hoa ngăn cách với đời


Nước trong mát dội thân ngà xô cát dạt trôi


bỗng trồi lên một chàng trai ẩn náu


bởi trút chiếc khố duy nhất chôn cha cho tròn chữ hiếu


đành phơi tấm thân như từ phút lọt lòng


Hai tấm thân trần hút lẫn nhau như nam châm hút sắt


Cơ thể nói bằng ngôn ngữ của riêng mình


Nàng nhìn chàng thấy gương mặt chàng như đồng cỏ mùa


xuân


nước da màu phù sa dưới nắng mật ong châu thổ


rãnh ngực như rãnh nước chảy giữa hai đồi


bắp chân xoải dài gợi vó ngựa phóng trên đường tít tắp


Chàng nhìn nàng thấy nét mày như vệt núi xa hút mắt


đôi môi như trái mận chín khi khát nước trưa hè


ánh mắt như ánh lửa soi đêm đông đánh cá


đường cong trên thân nàng như lượn sóng rủ chàng bơi…


Nàng công chúa trinh bạch nguyên sơ vô nhiễm


là một hòn ngọc quý của hóa công


Chàng đánh cá thân hình thô tháp xù xì


nhưng đã được đức hiếu thảo, nết cần cù chuốt lọc


Nước dội sạch bụi trần làm sáng ngời chất ngọc


Gió Tự nhiên nổi lên màn ngăn chia đẳng cấp rách toang


phép tắc lễ nghi hoàng gia vùi dưới cát


Tình yêu đời thường tự viết truyện thần tiên.


Mỵ Châu


Hạt máu Mỵ Châu rơi đáy biển


Trai ăn thành ngọc sáng như lòng


Ngọn nguồn cái Đẹp là đâu nhỉ


Máu chuộc lỗi lầm với nước trong.


 


Dương Vân Nga


 


Trong tay một tấm bào vàng


Khoác vai chiến sĩ lên đàng lập công


Chi Lăng cửa quỷ thây chồng


Bạch Đằng sóng vỗ máu hồng cọc nhơ


Phải nàng dòng dõi Âu Cơ


Xe cho biển biếc hôn bờ núi xanh.


Lý Thái Tổ


 


Thuyền Lý xuôi dòng ghé Nghĩa Đô


Buồm dong Tự chủ gió tung cờ


Rồng từ truyền thuyết bay vào sử


Hay ánh lụa hồng dâng tặng vua.


Lý Thái Tông


 


Đóa sen trong mộng hiện hình


Xòe chùa Một Cột tâm linh dựng nền


Dương cõng Âm vật siêu nhiên


Hộ phù con đỏ tới miền đài xuân.


 


Trần Nhân Tông


 


Ngai vàng: dép rách quẳng đi


Kiết già đệm cỏ bù chì thập phương


Rõi nhìn nẻo Bắc mù sương


Lắng từng động tĩnh của phường ngoại xâm


Trán Yên tử mắt Trúc lâm


Chim reo ngỡ tiếng tri âm thơ Thiền.


Huyền Trân


 


Huyền Trân buổi ấy sang Chiêm quốc


Hai châu Ô Lý một sơn hà


Áo là hạt lệ gieo đầm vạt


Vạt lúa rùng rùng điểm gấm hoa.


 


 


 


Chu An


 


Tĩnh giếng trăm năm không gợn sóng


Động bài Thất trảm sấm trời quang


Không thành phất áo theo tiều ẩn


Mây lẻ am non hẹn đá vàng.


 


Nguyễn Trãi


 


Cáo Bình Ngô mực chưa phai


Vườn Lệ Chi đã hận dài nghìn thu


Thẳng ngay chuốc lắm kẻ thù


Côn Sơn máu ám trăng lu vũng đồi


Sao Văn đường bệ lên ngôi


Soi đêm Trung cổ ánh ngời phục hưng.


Lê Thánh Tông


 


Hồn bướm mơ tiên lạc Bích câu


Bõ khi xế bóng chửa thôi chầu


Vọng lâu thay cột dây cao thế


Điện hỏi trời xem em ở đâu?


 


Nguyễn Gia Thiều


 


Tranh mây chó mặt người dâu bể


Lưỡi tê vì mùi thế cay chua


Văn xây chín đợt phù đồ


Giải bao khí oán vật vờ thâm cung


Cái quay búng sẵn tít vòng,


Bụi thơ tụ hạt sáng dòng tồn lưu.


 


Đoàn Thị Điểm


 


Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy


Thấy văn từ trải mấy trăm năm


In khuôn chinh phụ trăng rằm


Chinh phu gió cát căm căm dặm dài


Tiếng vàng chuông gọi hồn ai


Ý trong cánh cửa tình ngoài chân mây.


 


Hải Thượng Lãn Ông


 


Nằm khàn giữa hội đua tranh


Đố ai mua được cái danh Ông Lười


Chỉ chăm chữa bệnh cứu đời


Lười quan lười cả rước mời ngựa xe


Cỏ cây thuốc mọc sau hè


Xua tan tà khí đón về dương xuân.


Nguyễn Du


 


Mải vui săn hoẵng non Hồng


Săn chi mũ áo cho lòng thêm đau


Vì mười trẻ mặt sắc rau


Phải đâu vì bả công hầu làm say


Ngấn rêu tìm lại dấu giày


Buộc chung mấy kiếp một dây đoạn trường


Anh hoa phát tiết lạ thường


Quên hình để áng văn chương nhập thần


Thế câu sắc chữ hiểm vần


Lưỡi gươm mài giữa phong trần buốt xương.


 


Hồ Xuân Hương


 


Đàn bà chí khí ai tày


Xoạc cẳng đo đất dang tay với trời


Bút thần mượn vẽ thú vui


Trong thơ có quỷ trong cười có ma


Chuông om động cõi ta bà


Phập phòm sóng vỗ âm ba sinh tồn.


Nguyễn Công Trứ


Cưỡi voi chán lại cưỡi trâu


Mo nang thay biển bịt câu thế tình


Mặc đời tứ đốm tam khoanh


Một cây thông đứng chênh vênh réo trời.


Cao Bá Quát


Ống quyển tre bương nong phẫn uất


Nổ tung ống lệnh cứu dân đen


Văn thành sấm sét là như thế


Sổ toẹt vua quan bút muội đèn.


 


Nguyễn Đình Chiểu


Mắt mù thấy Đạo bằng Tâm


Thuyền chở không khẳm, bút đâm chẳng tà


Đẻ Vân Tiên với Nguyệt Nga


Ba ngàn thế giới ta là vô danh.


 


Nguyễn Tuân


 


Chuyến đi kẻ thiếu quê hương


Tạo thành vang bóng văn chương một thời


Sông Đà ngược, sông Tuyến xuôi


Lòng riêng tùy bút gởi nơi chùa Đàn


Phở sành điệu Cây ngang tàng.


Lìa Hà Nội để lại tràng yêu ngôn.





Hàn Mặc Tử


 


Máu ứa thân cùi ướt lại khô


Hồn đau lạc tới xứ không bờ


Tủy xương giao hợp cùng nguyên thủy


Khoái ngất xuất dòng tinh khí thơ.



Vũ Trọng Phụng


 


Một cơn giông tố gây nên


Để thằng số đỏ phất lên tận trời


Chung quy là cạm bẫy người


Kẻ thời làm đĩ kẻ thời me Tây


Lục xì xã hội đoán ngay


Trước sau rồi cũng có ngày vỡ đê.





Nguyên Hồng


 


Quen cùng bỉ vỏ ngày thơ ấu


Miếng bánh to hơn phẩm giá người


Nên gặp sóng gầm lòng vẫn vững


Dẫu vào lò lửa chí càng tôi


Núi rừng Yên Thế thây cơn bão


Cửa biển Hải Phòng mặc nước trôi


Cuộc sống chắt chiu từ giọt máu


Tay bùn chân lấm đến tàn hơi.



Nam Cao


Tênh hênh tàu chuối ưỡn ca


Gió đang động cỡn thộc vào vườn trinh


Không gian giãy đạp thình thình


Rớt ra một gã trời sinh Chí Phèo


Đại Hoàng đêm vắng thôn nghèo


Từ đây thiên hạ nhìn theo trầm trồ


Bát cháo hành ả ngây ngô


Giải oan cho kiếp hung đồ phục sinh.


Xuân Diệu


 


Thơ thơ hơ hớ chưa chồng


Gửi hương cho gió mà không nước gì


Thanh ca sờ nắn chai lỳ


Cầm tay lá trắng ra đi ngậm ngùi


Cái xuân tình trả mụ trời


Rượu về Văn Điển bình lời thơ ma.


Nguyễn Bính


 


Anh ngã xuống làn ao nước nông


Ôi giời! Gió lạnh thế tàn đông


Đôi bên tường mới lên câu đối


Ai khóc tương tư giữa giấy hồng


Làng xóm võng anh lên trạm xá


Qua bờ giậu ruối những ao chuôm


Đồng quê thở giữa trang anh viết


Một cánh buồm nâu... một cánh buồm...


Tiếng chim dìu dặt ru anh ngủ


Như mẹ hời ru tự thuở nào


Phút ấy hồn thơ theo bướm trắng


Lên trời đã rấm một vì sao.



Tế Hanh


 


Đọc anh từ độ hoa niên


Hoa mùa thi sắc vẹn tuyền như xưa


Hồn ngân tiếng sóng đôi bờ


Cái nhìn vẫn dịu nét thơ hôm nào


Trời già độc địa làm sao


Mắt mờ thân liệt anh vào hôn mê


Lệ trong đôi giọt pha lê


Treo trên  miền Bắc ánh về miền Nam.


Bùi Giáng


 


Mắt phàm trộm hé thiên cơ


Tử sinh ăn lõm đôi bờ càn khôn


Ngàn thu rớt hột mưa nguồn


Tưới xanh từng lá hoa cồn hôm nay


Đời giằng búi ngàn vạn giây


Rong chơi thế kỷ, ăn mày hóa nhi.


Quang Dũng


 


Ai ngồi cho vững trên rừng


Để ta khuyên lá lá đừng rung cây


Ai ngồi cho vững trên mây


Để ta khuyên đám mây bay về Đoài


Ai ngồi cho vững trên trời


Ta khuyên gió chở ra ngoài đầu ô


Ai ngồi cho vững ô tô


Ta khuyên xe chạy tới chùa Tây phương


Ai ngồi cho vững trên giường


Ta khuyên xà nóc thanh rường đừng rơi


Ai ngồi cho vững trên đời


Để ta khuyên những con người thương nhau.


 


 


Trần Dần


 


 


Trông lên Việt Bắc mù sương


 


Ngó về cổng tỉnh đèn đường hắt hiu


 


Người người lớp lớp dập dìu


 


Chân trời có kẻ bay theo én mùa.


 


 


Lê Đạt


Ông cụ chăn dê lùa đàn dê từ ngữ


Râu dài tha dòng thế kỷ du canh


Những Man lắc mê lắc mê man người trận chữ


Lánh về lãnh địa lành lanh lảnh lạnh chuông ngân.


 


Xuân Sách


 


Chú du kích thiếu niên Đình Bảng


 


Cùng anh tiến quân trên đường dài


 


Khi soi bóng mặt gương con suối


 


Phía bên kia núi chẳng còn ai.


 


 


Nguyễn Khoa Điềm


 


Giã từ mảnh đất ngoại ô


 


Mặt đường khát vọng cơ hồ đã xa


 


Về An Cựu, lắng Đông Ba


 


Nghe trong cõi lặng ngân nga hải triều


 


Triệu Xuân


 


Nổi chìm dòng xoáy văn chương


Lòng như giấy trắng không vương bụi đời


Đến cùng trả giá cuộc chơi


Cõi mê đánh thức bao người trầm luân


Sóng lừng còn triệu mùa xuân


Góp công mở đất dấn thân chiến trường.


Thu Bồn


 


Vút bóng Chơ Rao cánh vạc trôi


Tình như chớp trắng nháy liên hồi


Mắt bồ câu thả rừng phi tiễn


Cửa ngõ miền Tây khép lại rồi.


 


 


 


 


Bằng Việt


 


Rơm kề bếp lửa bén luôn


 


Giữa lời khoảng cách ô dôn quá dài


 


Mặt trăng chìm xẻ làm hai


 


Ném thơ vào gió có hoài mất không.


 


 


 


 


VũTừ Trang


 


Thời trai trẻ đã trôi xuôi


 


Nghĩ phen ngược dốc leo đồi mà kinh


 


May còn nghề cổ Bắc Ninh


 


Lẻ mà không lẻ, nghĩa tình vẹn đôi!


 


Tặng Nguyễn Tý


Đôi ta mạng chuột như nhau,


Chỉ là Tý trước Tý sau thôi mà


“Thứ nhất đom đóm vào nhà


Thứ nhì chuột rúc thứ ba hoa đèn”


Đường anh đom đóm bay quen


Hoa đèn em nở sáng nghìn trang văn.


 


Di chúc


Yêu là giá trả luật chơi


Sống là câu đố thử người dại khôn


Chưa gom lửa ấm nuôi hồn


Đã nghe lạnh buốt cái hôn vô thường


 


Vui lâu ngán cảnh thiên đường


Khổ dài địa ngục thịt xương chai lì


Chỉ mong mượn xác hài nhi


Nhảy tênh tênh giữa huyền vi vòng đời.


 2005


Hết.


Nguồn: Tuyển tập Thơ Hoài Anh. Di cảo do tác giả tự tuyển chọn từ 2008, 500 trang. Nguyễn Tý biên soạn. Con trai tác giả đầu trư in ấn. NXB Hội Nhà văn, tháng 7-2017.


www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chờ con Má nhé! - Thúc Hà 18.11.2017
Đà Lạt cuối Thu - Phan Ngọc Thường Đoan 13.11.2017
Hai bài thơ Nguyễn Trọng Luân - Nguyễn Trọng Luân 04.11.2017
Thơ - Yên Thao 04.11.2017
Chùm thơ Diệu Thoa - Diệu Thoa 02.11.2017
Thơ Trúc Thông (5) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (4) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (3) - Trúc Thông 01.11.2017
Đêm nay gió mùa Đông Bắc - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
Sông Lam - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
xem thêm »