tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20814063
Thơ
08.08.2017
Nguyễn Lâm
Tập thơ Kịch đời (2)



VÁCH SƯƠNG 36 khúc


Em đi


Từng sợi sóng mất sông.


37.


 CĂN NHÀ


Đã phối cảnh tòa đời


Nhu nhơ nét cọ


Đền đài sơ phác


Ba chiều quên một chiều chưa


Lệch tâm nội thất


Những cớ vu vơ


Cơn mơ trẹo trọ


Trong bốn bức tường lênh khênh một mệnh


Lối qua cửa võng nhách nhếch xiêm y


Như vô tình


Cào cào tanh tách


Vẹo vọ ngón tay


Nẩy vành


Rui kèo ngộ nhận


Ngói âm dương trên mái váo vênh


38.


EM XA


Cơn mưa lập Hạ giăng ngang thành phố


Má em nghiêng trôi dài hạt nước


Gió cuốn chiều vàng


Những đống đất ngổn ngang


Dòng người hối hả


Nỗi vui bẽ bàng


Quán cà phê chìm khuất


Cây xương cá trơ cành khẳng khiu


Em đi


Bông phượng đỏ đầu tiên lóe dậy


Tóc bỗng dài như mưa


Xòa bay một đêm vắng


Những cơn mơ dồn lại


Chùm hoa nhỏ


Chiếc bình nâu cũ kỹ


Em thốt cười trắng lóa cả không gian


Đôi bàn tay xiết chặt


Đường chỉ tay nối liền mệnh bạc


Nụ hôn đầu thảng thốt


Ngày ấy hẹn nhau


Mưa cứ rơi


Ướt đường ướt phố


Đám trẻ nhỏ soi ve


Đốm lửa lập lòe


Tiếng ve đưa giấc ngủ


Khung cửa nào còn thức


Mắt đèn chong chong


Bóng tối lặng lờ


Những vệt mây đen


Mảnh trời tím ngắt


Bụi đời ngập mặt


Ngồi bên nhau


Không nhận ra nhau


Căn phòng dột nát


Sách nhiều không giữ được lòng ai


Những ngày hoang vắng


Chuông điện thoại kêu hoài


Chẳng người nghe


Trang lịch rơi cứ rơi


Điệu hát buông


Đầm đìa điệp khúc


Một tin trông


Hai tin đợi


Ba bốn tin chờ


Sao chẳng thấy em


Bằng lăng tím cho lòng ai tê tái


Chuyện tình kẻ khác


Sao lòng mình đắng cay


Mây trôi bèo dạt


Thương nhớ ơi ai


Em ơi anh cứ đợi


Những chiều sương giá


Gió reo cắt ruột


Men vơi nhớ đầy


Em lung linh áo đỏ


Vầng môi xõa xõa


Bóng nến nhập nhòe


Chú thỏ con nhăn cánh mũi


Chiếc bánh kem ngọt lịm


Một sớm mưa ròng


Bờ vai đầy lá


Trong làn da mát rượi


Kỷ niệm xưa kết cuộc tình dang dở


Tiếng nhạc ru cơn cười thổn thức


Giông rồi bão


Đến ngày hè nắng cháy


Đội niềm đau vết thương xứ lạ


Đôi bàn tay nắm vội


Đường chỉ tay đứt lìa


Môi run vời vợi


Thôi rồi


Em xa.


39.


VƯƠNG NẮNG


Áo vàng


Hoa chao thành nón


Em chẳng cười


Ngày vênh


Vẹo nắng nẻo đường nghiêng


Cây không đổ bóng


Triền gió bơ vơ


Bước chân chệnh choạng


Cho anh vịn bờ vai


Chút gì còn lại


Tiếng chim khắc khoải.


40.


TẦM XUÂN


Tầm xuân


Cái nụ chiều xưa


Sang ngang


Vơ vẩn đò nào


Nở hoa


Xanh biếc tìm nhau


Đường về xuân ấy vẫn xanh


Người đâu


Bóng khuất xa rồi


Dẫu còn


Nuối tiếc ai thương


Mãi mình


Biêng biếc mầu xanh.


41.


GIỌT NGÀY


Áo trốn


Nương trời


Em loa lóa


Chân mây tóc vướng


Lá khô nhao nhác


Chiều sầm


Gió cứ bầm


Lênh đênh sóng cũ


Đã thôi thương


Từng giọt trả cho anh


Mưa xưa.


42.


TÀN TRƯA


Nắng một vệt


Nhấp nhô


Chiều vắng


Cứ ơ thờ


Đàn loáng


Mắt buông


Một hoàng hôn


Chạng vạng


Mỏng trời.


43.


THOẢNG GIÓ


Mắt xa


Một tím chiều


Đàn chưa câm


Lêu vêu cơn nhớ


Hạ nắng gắt


Chau mưa


Phận hẩm


Lại chuyện buồn


Một giọng trăng ôi


Môi đã lặng


Rơi đâu mẩu gió


Chưa tan lều


Trệu trạo câu ca


Rồi đâu ai


Lẳng lặng tìm quên.


44.


 XẠC XÀO


Đêm câm


Cười dầm khóc bấc


Chờ rạng đông


Trong ai.


45.


ÁO TRẮNG


Tóc cứ lệch


Áo đen thành trắng


Trong đêm nhao nhác


Người cười


Đắng khung trời


Đâu ai hờn dỗi


Lỗi hẹn rồi


Men xưa thiêm thiếp


Kẻ không nhà


Lang thang phố cũ


Đường đang đen trăng quét trắng lóa


Em đăm đẫm


Bên bờ khuya thầm


Rét chợt về


Hồ Tây lặng sóng


Chút chênh chao


Giọt mịn nhòa mây.


46.


VỜI VỢI


Mắt nai


Đâu ngác


Đâu ngơ


Cớ sao em trắng


Trắng hoài


Tóc dài


Thả mãi ngực ai


Cỏ buông


Sợi vấn sợi vương


Hoa chi dưới nước níu với


Lênh đênh khúc hát


Đôi bờ phận bạc


Trăng sao héo úa


Bập bênh chín chiều


Quên đời


Tóc xõa men rơi


Chợt say


Ngạo ngạo tựa trời


Chiều loang lướt thướt


Cánh diều gió cuốn


Thuyền vơi


Buồm mềm


Trập trùng


Nhòe nét neo xa.


47.


KHÔNG HÌNH


Tóc dài bước mưa


Mưa nghe mưa không


Tơ mưa vấn mái nắng


Có kẻ chờ


Rềnh rang tuột nón


Vấn gió


Yếm đào lật nghiêng


Chung chiêng lòng thuyền


Đàn đứng


Gió rơi


Hát vời nhịp lỗi


Nao nao


Mảnh vỡ hoàng hôn trên môi em xa xót


Bóng cứ trôi


Sương chiều bặt bặt


Màn trời đổ sóng về đêm


Hình buốt


Bên sông trăng muộn chia nhau


Trăng tàn ứ mắt thâu.


48.


MÀ QUÊN


Quên rồi


Sao lại gặp đây


Nắng Xuân tơi tả


Tóc không bay


Quên hương của gió


Em cứ lặng câm


Hút vào tượng đá


Tiếng hát tiếng la


Tiếng cười lơi lả


Khùng khùng bao gã


Tấp đầy hoàng hôn


Áo đẫm men nâu


Điệp bóng lá


Em cứ trắng một mầu tượng đá


Mê cung gió cuộn


Sương giăng quầng quầng


Mây vần trăng khuyết


Chín nẻo bụi xưa


Một thời kẻ tỉnh người say


Liêu xiêu một kiếp


Phôi pha một đời


Em đi rồi


Sợi dây đàn đứt


Chút khói vương


Vật vờ mê lộ


Thế gian có nhẽ


Mà quên.


49.


 KHÔ CÀNH


Chuồn chuồn cánh đáp


Sâu nước trắng


Chả nắng chả mưa


Đã vàng chút áo


Chẳng đợi lá sang


Yến quên cành


Còn đợi một cánh


Nửa khúc chiêm bao không đầy cơn nhớ


Âm thầm nhánh cỏ.


50.


MÂY HUYỀN


Dẫu tháng muộn


Không nhà


Váy phả


Chiều mưa thâu


Mưa ngâu sùi sụt


Em qua


Hoa không cành


Nhành lẻ


Sương đã rũ


Nắng thôi đầy


Trong tay cơn lốc nhỏ


Ai dìu ai


Bềnh bênh một nhịp


Từng đêm trăng nhộn vai ngần


Quên ru vòm lá


Lập Đông sớm


Lời xa


Sóng nghẹn


Tóc càng gầy


Mây lả.


51.


MAI NÀY


Ghé miền sương


Lặng tiếng người


Nắng mưa


Mùa nào tỏ


Một chút rênh


Rềnh chiếc lá


Loang xưa từng sợi tóc ai


Đêm thâu khép lại


Người đi


Môi lạc


Âm thầm rũ


Say.


52.


 PHẬN BẠC


Từng đêm đọa


Má quầng


Vệt cà phê lem mặt


Mê nửa giấc


Áo lỡ biếng xanh


Cành trơ lá úa


Mùa hoa chưa chín


Tìm ai


Những phiến cỏ rùn vai


Lạc lạc gió


Dấu son vu vơ


Vụn má hồng chập chờ gom lại


Xác xơ mảnh nhớ


Lạnh bóng chiều


Chân trời đắng miết


Chỉ đất biết gót son vật vã.


53.


TƠ GIĂNG


Giăng giăng


Ai nhện


Buồn tơ


Chiều xưa


Đò vắng


Gió văng


Mái cười


Đâu phải đò ngang


Dễ ai giăng gió


Tơ trôi/ Thôi thôi


Đau mấy thì thôi


Giăng giăng tơ nhện


Tơ giăng phập phù


Cười cười


Đò say.


54.


MƯA ÂM


Mái khuya nhá trăng đài


Trắng sao chộn rộn áo ai


Vai đằm ăm ắp


Âm âm để nhớ


Qua cầu sóc nhỏ


Lênh chênh


Ướt cát


Bật lời


Cánh hoa sóng ngắt


Cơn mơ rách


Ngây loang đêm bợt


Mưa thầm


Mắt vắng


Mi trôi.


55.


ÁM ẢNH


Lãng đãng


Ru thầm tiếng gió


Vai đưa


Nghèn nghẹn lá trăng


Đã có lúc


Nhành mây bợt trắng


Hoa gầy loang kiếp nắng


Thôi xa rồi


Lẻ loi bông cỏ


Nước mắt nào réo gọi một riềm mi


Đàn không dây vênh vao


Nát tiếng


Nhung vàng buông hết đêm xanh


Cứ phai phai một cánh lạc loài


Xoa xõa đó


Tan đi cơn nhớ


Lòa xòa cơn mơ.


56.


 TIẾNG NẤC


Nếu nếu


Chân khuya


Mong manh bước cũ


Đường xưa


Hoa ngâu rẽ nẻo nào


Người điên hát mãi


Chín chiều vật vã


Hồn về trút lá


Vất vơ


Hoàng hôn đã lặng


Tóc tai thêm dài


Ngàn năm không ngủ


Nấc hoài ru nhau.


57.


 CUỐI CHIỀU


Phố chiều tả tơi


Những mảnh đời đầy vơi nắng đổ


Cỏ bời


Riêng riêng từng cặp


Mầu trăng vẫn đợi


Sực nhớ lá rơi


Rưng rưng chân lạc


Từng manh áo không về


Bặt bặt


Yêu chả một đời


Vuột quên


Men úa


Bất chợt mưa.


58.


CHUYỆN CŨ


Trắng toát bức tường


Cô gái mình trần trong suốt thinh không


Trên cao khin khít vòng tròn


Chuyện xưa hả gió


Hoa ngủ ôm mưa


Tìm nơi nợ cạn duyên tàn


Rừng đại ngàn ngun ngút khói nhang


Tượng đã mọc


Bờ trăng chót vót


Nước lơi vơi


Lất phất lời ai.


59.


 EM DẶN


Chi chi chành chành


Đánh đâu hỏng đấy


Cái đanh đã gẫy


Cả (cái?) lửa đã tàn


Lẽ đời đã cạn


Lại thêm hứng nạn


Ơi a


Em dặn đừng có đi xa


Ngựa trời cương đứt


Ba vương ngũ đế


Mơ mơ tỉnh tỉnh


Non cao tự cười


Chi chi chành chành


Cái đanh nổ lửa


Chót quên đường cũ


Về đâu.


60.


 HÀNH KHẤT


Tính bỏ của chạy lấy người


Đâu được


Phận hèn há mơ sang


Ai ơi


Chớ lấy thằng tàng


Nó không biết hát


Đi hoang trót đời


Đói lòng quỳ vái lung tung


Đốt nhang đốt giấy


Chắp tay khấu đầu


Lạy trời lạy đất


Chút tình tôi xin


Tình cuồng để thụ hoang thai


Đưa tay vịn trượng trúc dài


Con đi chập chững giắt thằng man man


Tối trời chẳng chỗ náu chân


Áo manh cởi lại che đầu


Mưa giăng bốn phía che đâu


Trắng phênh chút cháo của đời.


61.


TRÁI GIÓ


Một đóa hồng nhung


Sắc gầy pha mầu lạnh


Chợt buồn quên hát


Vườn trắng bóng


Bỏ chùa


Đời lảng


Đầu đường lăn lắt


Bụi hè hờm vai


Yếm nắng bắc cầu


Môi dâng lút vút


Từng gánh gai rơi muộn


Vơi cười


Bình vỡ


Dẫu chẻ ly


Vu vi


Bôi cạn


Vào một thuở gió trái


Lũ xanh khép mái


Dại lại vạt áo nâu


Manh nắng tàn


Du di trăm ngả


Chân xa tao tác


Một lối vầy


Ai trắng


Trăng cay.


62.


EM HÁT


Đã quên yêu ngày nào


Từng mùa qua


Ai lang thang


Một lần bỡ ngỡ


Hững hờ hồi âm


Từng ánh môi phơ phất môi run


 


Ráng chiều trôi qua bến nước


Hoàng hôn lá đổ


Mềm chân em


Bơ vơ ướm ngọn trúc đào


Giọt sương đau đáu


Ngồi đây dù chếnh vòng tay


Như là lạc tóc


Áo đen dìu dặt đêm về


Chớp mi rối rối


Hát gì cũng quên


Men anh tắt


Giọng quen sóng nhả


Chợt nghe buốt giá


Bóng cứ dài


Non cao nhịp ngất


Tháng ngày ru


Tay ai lầm lỡ


Dấu chân hời gọi


Xót xa cơn nhớ


Thoáng xưa đã lặng


 


Em lại buông


Chân trời lăng lắc


Dẫu biết vậy


Còn yêu qua hận


Một đời


Một đợi


Cho em hát


Cơn mưa.


63.


CHỢT NHỚ


Quán sóng


Thuyền trên ngực


Phố dồn mưa


Mây đầy mắt


Rét chưa tắt


Sao cơn buồn khuya được


Trời sa mù


Tai buông óng bạc


Từng bước gió thong dong trên lá


Thông nhịp sầu


Nhụy rơi


Lời rứt


Trên tường hờ hững nắng gieo men


Chút mộng dội


Mi xòe bờ vắng


Môi tàn


Chơ vơ phiến má


Dẫu em đi


Ly đời còn đó


Tiếng cười vụn


Vệt buốt heo may


Câu hát cũ đi tìm thương nhớ cũ


Tóc cứ xòa


Biển lõa.


64.


CỐ NHÂN


Chút chiều khuya


Lênh đênh vì sao trắng


Chỉ thoáng gió


Trôi đâu cơn nhớ


Lại rơi nghiêng


Một vệt hình em


Đã phai phai


Rụng hoài chiếc lá


Mưa xa.


65.


CƠN KHÁT


Phố bỗng mầu nâu


Biển lầm bầm mất sóng


Thác thời gian thôi đổ


Những dấu chân côi cút


Cầu vồng giăng giăng


Sợi xích trắng khuất lưng trời đỏ


Buồm căng nửa


Trên sông xiêu đò


Phù du con sóng


Tàn canh bạc


Lại xõa dây đàn


Con đường mòn để lại


Và nỗi đau không còn em


Những mảnh trăng vỡ ghép thành tên em


Ầm ào trên cát


Từng vỉa vắng


Mưa cuồng đáy chữ


Vào triền mơ


Cồn cồn cơn khát


Uống từng giọt em


Nến bay


Môi sũng


Gã hành khất bơ thờ


Câu ca tan trong cỏ ướt.


66.


THUYỀN LOAN


Mưu sự tại ai


Hạ bất nhập


Gái nhâm trai quí


Quên đảo mệnh


Quầng mây vuột lửa


Ngân hà gào sóng


Đứt cầu


Bớ chiếc thuyền loan


Khoan khoan đứng đó


Biết đâu duyên trái


Chín chiều cách mặt


Canh tàn


Đài hoa mất gió


Ngắt bên đông


Bên đoài ruột thắt


Rừng trúc mắt xoe


Lời nguyền xanh nhuộm bời men trắng


Duyên ảo/ Hát chơi


Lá trúc về cội.


67.


SỢI KHÓI


Thẳm mái cây


Bỗng xiêu đáy nước


Vai anh đứt sợi gió mềm


Mưa rơi về bến đó


Đường trăng cạn


Vì sao trượt ngã


Hạt mưa khô


Lưng em đò mỏi


Sợi khói treo cành


Giọt cuối cho anh


Vòng tay ảo.


68.


LƯU HƯƠNG


Dọc mạn xuân thì


Đận má


Có lần cầu bắc cơn mơ khác


Nụ hôn như hạt cát


Ai biết mầu xanh trôi đâu


Từng đêm sóng khát


Thuyền giấy úp ngược


Cánh bướm tựa dây đàn


Vơi trăng mái ngói


Người gánh núi giữa đèn lồng


Nửa mặt nạ chênh vênh trên tia nến


Đi bên lề đời


Cành hoa mười giờ run rẩy


Chợt một hôm thấy


Ngón trỏ dài hơn ngón đeo nhẫn cưới


Và một đường hằn


Chẻ ngang dấu tích mọi cuộc tình


Tiếng đàn câm


Bông hồng trên ngực em buột trắng.


69.


TAM CÚC


Úp úp


Xòe xòe


Thực thực hư hư


Chiềng làng


Chiềng chạ


Đi đâu tứ tử


Kết đôi


Cướp cái


Thoát trắng tử tư


Đỏ đen


Chui hết


Thì thôi tạ từ.


70.


LY TÁN


Mười ba thứ sáu


Ban mai nhễ nhại mưa phùn


Miệng hè khô khốc


Đung đưa tay mượn


Nhìn và không nói


Đàn bà lòng dạ trái tay


Mắt ngước đeo trời


Thịt da đang lành mùa ấu


Xẻ hai nhịp bước dặm ảo


Ai cam ngồi câm canh năm canh ba giác Ba Tri


Dừa lửa lạc đìa Chợ Lách


Buông câu con mắt


Sợi gió không đầy


Phe phẩy mấy đoạn nắng tưa


Từng bậc thang xa nhau quá


Không ai quá giang ai


Không đồng sang


Không đeo dị mộng


Khẳm chữ nhẫn


Bát nước hất đi


Bụi khiêng câu phẫn


Vân vê tàn tro câu thương


Nghe mưa như nghe tiếng người về


Còn gì


Những ngói âm dương ngồi xổm


Những con số nhấp nhô chân cột


Trăng non trên kênh Nhiêu không còn mùi non bến đợi


Tiếng cười sõng soài


Không còn gì


Không còn gì


Người đi.


71.


CỦA TIN


Đời cứ vậy


Giấc mơ xanh lanh tanh từng giọt


Vẫn nhịp buồm ngày ấy


Chân không giầy


Lời lời nhún nhẩy


Eo biển câm


Mưa bầm phố thị


Nỗi nhớ cây chờ


Bồn chồn lá khác


Màn trời chợt lóe nụ hôn


Vòng tay lạ


Rềnh môi


Trôi mắt


Song thưa mấy khúc lạc chèo


 


Những phím đàn tranh loa lóa


Hoa rộ từng miền da


Bến xa


Sóng nào trở lại


Viền trăng mất


Bóng thôi đầy


Cho anh khắc trên ngực em


Vì sao đuối


Mục đồng.


72.


NGÀY ĐI


Ngày anh ra đi


Hà Nội Thu về đẫm ướt


Những trận mưa dài


Phố vắng


Nhà quen


Mặt người gần lại


Hương lan đầm tóc rối


Anh chỉ nhìn em không nói


Câu hát buông thầm mưa đêm


Bây giờ tháng mấy rồi


Chân lơ đãng


Chiều vương trên thảm cỏ


Lá chưa vơi vàng bờ xanh


Ngôi chùa xưa buồn tênh tượng cổ


Người người về


Sao anh ra đi.


NL.


Nguồn: Kịch đời. Tập thơ 108 bài vốn là bản thảo photocopy tặng bạn bè. Tập thơ được bạn bè góp tiền xuất bản sau khi tác giả qua đời được Thất Tuần! NXB Sân Khấu, quí 4.2005.


*Rút từ phần thơ Nguyễn Lâm, (tái bản theo bản in Kịch đời, NXB Sân Khấu, 2005) trong sách Thơ Vườn Năm Nhà 3, nhiều tác giả. Nguyễn Nguyên bẩy – Lý Phương Liên chủ biên.


NXB Hội Nhà văn, 9-2017.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm sao sáng - Nguyễn Bính 23.10.2017
Câu hỏi trước dòng sông - Nguyễn Quang Thiều 18.10.2017
Chùm thơ Hồ Bá Thâm về Hà Nội - Hồ Bá Thâm 18.10.2017
Đất nước những đêm dài không ngủ - Nguyễn Việt Chiến 15.10.2017
Cổng làng và những bài thơ khác - Đoàn Mạnh Phương 14.10.2017
Bàng hoàng - Trần Mai Hưởng 14.10.2017
Thơ Trúc Thông (2) - Trúc Thông 13.10.2017
Thơ Trúc Thông (1) - Trúc Thông 12.10.2017
Cao Bằng/ Người ấy chiều giáp Tết/ Vườn quê - Trúc Thông 10.10.2017
Chùm thơ Trúc Thông - Trúc Thông 09.10.2017
xem thêm »