tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20236039
Thơ
06.08.2017
Trần Nhương
Chùm thơ Trần Lão Ham Vui (2)



SÓNG


Sóng ghen tuông phải không


Sao cứ lồng lên thế


Hay có lửa dưới bể


Khiến em như gã khùng


 


Anh ngồi bên bờ sóng


Muốn nói lời dịu êm


Em chẳng nguôi gắt gỏng


Anh thành người vô duyên


 


Thôi anh về với phố


Có một người đang mong


Mặc em - con sóng đổ


Suốt một đời long đong...


Đồ Sơn, 1997-1998


TRƯỚC NHÀ THỜ TRINH NỮ


Nhà thờ Trinh nữ kiêu sa


Vòm cong đôi ngọn một tòa thiên nhiên


Chuông chiều vắt nửa sang đêm


Bạch dương ngơ ngẩn bỏ quên nắng vàng


Cuồng say nhịp trống Di gan


Và Anh như cốc rượu tràn...


Và Em...


Matxcơva, 1994


(Tập Sắc màu và con chữ)


LÀNG SỎI


Làng Sỏi của ta lộp độp cơn mưa vườn cọ


Cổng đá ong xóm Sộp xóm Rèo


Cây gạo trước đình


mang lửa từ trời xuống thắp


Chằm sen hương ướp khắp làng.


 


Làng Sỏi đầu gối núi Hùng đất Tổ


Chân khoả nước sông Thao lựng đỏ


Giặc Cờ đen, lũy tre thành lũy thép


Dân rải cuội khắp đường


Giặc bước lên đổ gục


Đá bay vèo như có súng thần công.


 


Làng Sỏi một thuở


''Xuân Lũng lắm ổi Xuân Lũng ương


Thạch Sơn lắm đá Thạch Sơn sỏi"


Bom Pháp dội lại bom Mỹ dội


Làng cháy mấy lần thân cọ đứt ngang lưng.


Nước giếng Giảng vẫn trong


Sắn Hóc Vai vẫn ngọt


Ngược chợ Bờ tấp nập bến sông Thao.


 


Làng Sỏi bao thời tao loạn


Sân đình hoa gạo rụng như mưa


Chú tôi gục xuống đầm sen hoa vẫn còn mầu đỏ


Bố tôi đọc câu ''bách nhẫn'' khi cùm xiết đôi chân


Tuổi thơ tôi rau sắn muối chua


Sống nhờ con cua Tứ Xã...


 


Làng Sỏi như quen như lạ


Sân chùa vắng tiếng nam mô...


Bảy ngày ta ra đời nhà bốc cháy


Mẹ ăn gạo than sữa chẳng chịu về


Ta như cái giẻ vắt vai bú nhờ hàng xóm


Núm rau chôn xuống sỏi


Nuôi lớn ta thành người.


 


Làng Sỏi với đồng Khống, đồng Quài


Trâu nhà nàng sừng khoằm, trâu nhà ta sừng choãi


Chiều chăn trâu bìa rừng cánh bãi


Hoa sim đồi tím suốt tuổi thơ ngây.


 


Làng Sỏi, ta đi lang bạt đó đây


Vẫn nhớ bước chân sỏi cười khúc khích


Làng Sỏi làm nên cổ tích


Cho ta trong trẻo bây giờ...


Đại Lải, 8-2001


 


CHỚM THU


 Đành hanh cái nắng chớm thu


Nửa như nhớ Hạ nửa như giận mình


Gặp Thu cũng muốn ngoại tình


Lại e sen muộn đầu đình ngóng trông


Cốm xanh vương vít trái hồng


Xóm bên người ấy lấy chồng phố xa


Chớm thu nắng đổ về già


Bao nhiêu mắt mở vườn na dậy thì...


Đại Lải 14-8-2001


 


 


LỜI NGƯỜI Ở NÚI


Thì ra chúng mày cũng khổ


Đi đâu phụ thuộc vào xe


Điện thoại dắt lưng í ới


Khi buồn chỉ hát ô kê


 


Được cái lĩnh lương hàng tháng


Tiền kho hạn úng nỗi gì


Họp hành nhiều khi láng cháng


Chỉ nhanh nhảu nhận phong bì...


 


Nhà cửa nghênh ngang đến sợ


Xây chi cho tổ quét nhà


Tao tưởng mày hai ba vợ


Ô Sin như ngọc như ngà...


 


Thì ra chúng mày cũng khổ


Tiện nghi trói buộc mất rồi


Dài cổ ra ngoài cửa sổ


May ra mới thấy ông Trời


Nhớ hồi với tao trên núi


Mày cười mày hát vui ghê


Cái hôm bắt được con dúi


Rượu ngô cả lũ say nhè


 


Chúng mày giầu ngang chúa đất


Mà sao như chuột bị hun


Trong đầu đang có sới vật


Ra dáng thế mà hay run


 


Chúng mày đủ đầy quá thể


Còn lâu mới sướng bằng tao


Mèn mén, con chồn, con rế


Rượu vò uống với trăng sao


 


Hay là mày lên với núi?


Đã lâu chưa gặp bà con


Lòng mày lâng lâng gió thổi


Thắng cố lạ mồm càng ngon


 


Nói thôi, chắc mày chẳng dám


Mày như giữa đám dây rừng


Ngày mai tao về với bản


Ở phố đau giần sống lưng...!


Đại Lải, 15-8-2001


LÃ BẤT VI


Bên Tầu có Lã Bất Vi


 Đã yêu sao chẳng dám vì Triệu Cơ


 Chỉ say bày đặt mưu mô


 Cũng là điên cũng là rồ vậy thôi!


 Quan trường mê mải cuộc chơi


 Công hầu khanh tướng một đời hư không


 Khi Tần khi Triệu long đong


 Một thân luồn cúi bệ rồng sớm khuya


 Triệu Cơ lệ chảy đầm đìa


 Thâm cung tù ngục xuân kia phai tàn


 Một thời trót đã ríu ran


 Làm chi cho nát cho tan cõi lòng


 Có vợ - chẳng dám làm chồng


 Có con - chẳng dám mặn nồng đạo cha!


 Xênh xang mũ áo vào ra


 Không thân thích chẳng ruột rà mấy ai


 Một đời gánh những đơn sai


 Một đời trói buộc bỏ ngoài đam mê


 Lã Bất Vi, Lã Bất Vi!


 Sau ngươi bao kẻ si mê theo đường?


 Đại Lải 16-8-2001


CHIỀU SÔNG XEN


 Paris kiều diễm thế


 Nắng lạnh vừa đủ yêu


 Lá phong vàng như thể


 Mùa Thu còn sang theo.


 


 Épphen* già nua vậy


 Sông Xen* thì măng tơ


 Suốt đời chàng đứng đấy


 Nàng đi như chẳng chờ.


 


 Phập phồng con tàu trắng


 Rẽ sóng về nơi đâu


 Có một người đứng lặng


 Như muốn neo con tàu.


 


Chạnh lòng anh thương quá


 Ngõ sâu trời mưa dầm


 Sớm chiều bao tất tả


 Như cây kia ươm mầm.


 


 Sông Xen chiều sóng sánh


 Chuếnh choáng người xa quê


 Thu mình trong gió lạnh


 Chờ mong con đường về.


 


 Paris kiều diễm thế


 Anh đi như lạc rừng


 Ôvoa* ai nói khẽ


 Gieo vào lòng rưng rưng...


 Paris, 5-11-2001


 *Phiên âm từ gốc: Eiffel (Tour Eiffel)/ Sông Seine/ Ôvoa: Tiếng Pháp là Tạm biệt (BT).


THÁP CHÀM


 Chẳng cần qua lửa gạch gan gà


 Chẳng vôi chẳng vữa vẫn nên tòa


 Sừng sững giữa trời nuôi khí phách


 Tháp Chàm văng vẳng điệu Thần ca.


 


 Đâu phải hoa cương và thép cứng


 Cũng không máy móc với cờ hoa


 Hồn vía một thời hun độ vững


 Muôn đời giản dị đoá linhga!


 Đại Lải 24-6-2002


CHẲNG CÓ GÌ QUAN TRỌNG


Những cuốn sách một thời như sấm trạng


 Giờ bán cân bà đồng nát mua về


 Những quy phạm một thời như thước ngọc


 Thành vết hằn ghi dấu sự ngô nghê.


 


 Dòng sông Đà hùng dũng nhường kia


 Giờ ngăn đập sông luồn qua cửa cống


 Biển Vũng Tàu cứ tưởng mình dài rộng


 Dàn khoan dầu biển hoá mảnh ao quê.


 


 Người quan trọng một thời bao thuộc hạ


 Giờ vẩn vơ đợi khách chẳng ai thăm


 Em hoa hậu đẹp như nhành lửa ấm


 Bếp thời gian để lại chút than hoa!


 


 Em của anh ơi, chẳng gì là quan trọng


 Đến tình yêu cũng có thể già


 Ta hãy sống vô tư như trẻ nhỏ


 Sáng xuân này lối ngõ nở đầy hoa...


 Đại Lải 12-11-2002


GHI TRƯỚC CÂY SI ĐẠI LẢI


Cây si trồng trong chậu đất nung


 Cái chậu cổ rêu phong mờ nét khắc


 Có một ngày rễ cày xuống đất


 Khát khao này bó buộc đã bao năm.


 


 Chậu đất nung khuôn phép giam cầm


 Không cưỡng nổi cây si thời sung sức


 Chậu già cỗi lộ ra vết nứt


 Rễ si ùa tìm đất mới mênh mông.


 


 Lộc si xanh ngan ngát suốt mùa đông


 Gió đố kỵ mang rét về vùi dập


 Si lim rim bình tâm như bất chấp


 Lũ chim ri tíu tít nhảy trên cành...!


 Đại Lải, sáng 29-11-2002


 


 CHỊ TÔI VỀ NÚI


 Nhớ chị gái T.T.Â.


Chị tôi tám mươi tuổi tròn


 Theo con vào đất Sài Gòn kiếm ăn


 Áo nâu, chân đất, vấn khăn


 Người quê thẳng tính nói năng suốt ngày


 Ở phố rấm rứt chân tay


 Dạy con mắng cháu tiếng cay, lời nồng


 Tinh mơ quen buổi ra đồng


 Tìm cày, tìm cuốc lung tung mấy tầng


 Nào lo điện thoại chuông rung


 Lo tiền điện nước sao tăng quá trời


 Tiêu pha tiền triệu như chơi


 Túi con mẹ xót nặng lời kêu ca


 Xa quê quanh quẩn trong nhà


 Miếng trầu hàng xóm hóa ra lại thèm


 Giận con giận cháu đôi phen


 Lên tầu ra Bắc chơi liền cả năm


 


 Bà con họ mạc đi thăm


 Bới ra bao việc phăm phăm chị làm


 Tuổi già khi Bắc khi Nam


 Thương thay cánh vạc vẫn giang mỏng trời!


 


 Năm rồi chị mới ra chơi


 Ngờ đâu lần cuối chị tôi về làng


 Chị tôi như bếp sắp tàn


 Người mang trọng bệnh ruột gan héo dần


 Kiếp người ai chả một lần


 Con tầu ra Bắc bánh lăn ngập ngừng


 Khải Xuân nơi ấy quê chồng


 Cháu con đón chị rưng rưng đầy nhà


 Vẫn là núi Thắm đây mà


 Ngòi Lao vẫn chảy như là ngày xưa


 Làng Ngai một thuở muối dưa


 Đạp chè chân nẻ, dọc chua xót lòng


 Bây giờ thôi kiếp long đong


 Chị về với núi bao vòng tay ôm


 Đất rừng đỏ thắm như son


 Ngủ đi thôi, chị, nước non quê mình!


 Đại Lải, 11-10-2002


 ANH BỎ EM VÀO CÂU HÁT


 Người bán rau bỏ sâu vào


 cho thành rau sạch


 Người nấu rượu bỏ đạm vào


 cho thành rượu ngon


 Người bán hoa quả bỏ điôxin vào


 cho hoa quả tươi


 Người quá lứa bỏ silicôn vào


 để thành người trẻ


 Người đểu cáng bỏ nụ cười vào


 cho thành người thánh thiện


 Người trọng bệnh bỏ tư tưởng vào


 mong trở thành tráng kiện


 


 Anh bỏ vào em câu hát


 Chúng mình cùng ngân nga...


 Hà Nội, 25-5-2004


TN


Nguồn: Rút từ Thơ Vườn Năm Nhà 3. Nhiều tác giả. Nguyễn Nguyên Bẩy – Lý Phương Liên chủ biên. NXB Hội Nhà văn, 9-2017.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Phạm Sỹ Sáu - Phạm Sỹ Sáu 22.08.2017
Điểm danh đồng đội - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
Muôn đời đã vậy, không quên! - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (3- tiếp & hết) - Hoài Anh 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (2) - Hoài Anh 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (1) - Hoài Anh 21.08.2017
Thành phố hoa phượng đỏ - Hải Như 17.08.2017
Ba bài thơ Hoàng Kim Vũ - Hoàng Kim Vũ 11.08.2017
Chùa Trấn Quốc - Nguyễn Quyết Thắng 09.08.2017
Tập thơ Kịch đời (3) - Nguyễn Lâm 08.08.2017
xem thêm »