tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20236037
Thơ
05.08.2017
Trần Nhương
Chùm thơ Trần Lão Ham Vui (1)



VÀNH TRĂNG TRÊN ĐÈO BA PÔNG


Em sửa đường trên đèo Ba Pông


Từng nhát cuốc có mây vào quấn quít


Trăng rất gần suối thì xa tít


Em ở trên này như trên cung mây.


 


Mỗi lần anh lái xe qua đây


Em thường kể về đỉnh đèo em ở;


"Đèo Ba Pông tên nghe rất ngộ


Vì xe ba cầu mới vượt được qua


Đường xoắn xít cua như ruột gà


Trệch nửa lốp là xe lao xuống vực...".


Chuyện em kể anh nghe rất thực


Sao trong lòng cứ nghĩ đâu đâu


Vì xe anh chỉ có một cầu


Em nói thế hay xa gần ý tứ?


 


Và cũng từ cái đêm hôm đó


Anh bảo trên đèo trăng sáng quanh năm


 


Mỗi chuyến xe đi le lói đèn gầm


Em đứng gác đường miệng cười bỡ ngỡ


Môi em nở hiện một vành trăng nhỏ


Thắp giữa đỉnh đèo tỏa sáng đêm đêm...


 


Đường đánh Mỹ anh đi sâu thêm


Đâu cũng thấy một vành trăng nho nhỏ


Nhiều chuyện lạ nhưng anh vẫn nhớ


Đèo Ba Pông trăng sáng quanh năm...


Đèo Ba Pông, 31/10/1970


 


NẮNG


Em muốn gói khoảng trời vào trong thư


Để anh hiểu thêm mùa nắng


Mùa nắng quê ta năm nay đẹp lắm


Nắng vàng đổ xuống đồng vàng


Nắng theo đường làng về đọng sân kho


nắng giòn vào trong hạt thóc


Mấy gian nhà dọc


Cót bồ em quây


Cả nhà hây hây


Nắng ấm...


 


Vất vả bao ngày chân bùn tay lấm


Nỗi lo dài "ba tháng trông cây"


"Chiêm bóc vỏ, mùa xỏ tay"


Giấc ngủ bữa ăn em dành cho lúa


 


Khi xuống đồng sâu trừ sâu đỏ lửa


Lúc lên đồng cạn chống hạn đào mương


Cái cuốc, cái mai sáng trắng như gương


Cái tay, cái chân dầm bùn đỏ móng


Nghĩ đến anh đang ở nơi nổ súng


Cái nắng cũng nồng hơi lúa hơi rơm


Em bưng bát cơm


Thơm năm gian nhà


Thơm ba gian bếp


Nhớ anh lòng dạ nào khuây.


 


Để các anh biết mùa nắng đẹp năm nay


Đầu xóm cuối thôn rậm rịch tiếng chày


Gạo đến với anh giữa rừng xanh mưa lũ


Cái nắng như men rượu ủ


Sẽ bừng ấm cả Trường Sơn


Anh bưng bát cơm


Gặp nắng quê mình mật quyện.


 


Giống người con gái


"...Duyên lặn vào trong"


Cái nắng quê mình lặn vào hạt gạo...


 


Dân Hòa, 15/7/1972


(Tập thơ Gương mặt tôi yêu- 1980)


 


BIỂN


Em rằng biển cũng nghèo thôi


Sắc màu thì phải lụy trời nắng mưa


Muốn nên sóng cậy gió đưa


Dáng hình âu cũng do bờ mà nên


Bao sông gửi nước giao duyên


Biển còn một chút của riêng: mặn mà.


 


Em là biển của anh



Dù bao năm tháng vẫn là triều dâng


Thủy chung riêng một tấm lòng


Cho anh đi đến tận cùng nước non...


1977


BÀI THƠ TÌNH CỦA LÍNH


Anh đi tìm em, anh đi tìm em


Cô gái trồng rừng ở giữa rừng rộng quá


Rừng vẫn quen mà sao thấy lạ


Gió tìm cây lòng anh bỗng rì rào


 


Em ở nơi nào, em ở nơi nào


Rừng lắm suối, suối đâu cũng chảy


Qua rừng quế, rừng hồi chẳng thấy


Đến rừng tre mong một sự tình cờ


 


Người ngẩn ngơ đường cũng ngẩn ngơ


Ơ dáng núi lại làm anh dịu mát


Gặp một nhịp cầu hình như mới bắc


Mối lạt giang ai buộc vẫn chưa khô


 


Nước chảy lơ thơ


Ước gì được về nhà dối mẹ


Rừng ơi rừng nỡ mênh mông thế


Cây liền cây anh vẫn một mình


 


Bảo anh si tình, ừ cũng si tình


Trách gì lính qua những ngày nắng lửa


Em lên chốt đạn vây bốn phía


Bàn tay mềm vết thương anh đỡ đau


 


Bây giờ em đang ở đâu?


Sau trận ấy em khônglên chốt nữa


Cô gái trồng rừng ươm cây thương nhớ


Xanh bâng khuâng trận địa một vùng


 


Anh đi tìm em khó nhọc vô cùng


Cánh chim lạc giữa bốn bề cây lá


Còn em đến cứ như phép lạ


Súng vừa vang mái tóc đã ùa lên


 


Giá mà anh tìm được nơi em


Anh sẽ đón em về với chốt


Vết thương lành băng anh vẫn buộc.


Bởi chưa ai cởi được... lòng mình...


8/1979


(Tập Bài thơ tình của lính)


 


LÊN TAM ĐẢO


Cùng em lên Tam Đảo chiều nay


Phố phường lùi mãi phía sau cây


Để lại bon chen cùng tất bật


Lên đây hòa nhập gió cùng mây


 


Mười một dặm đèo cua gấp gấp


Tai ù đầu váng tưởng đang say


Em cười nhí nhảnh qua gương kính


Định vớt trăng vào trong búp tay


 


Mười một dặm đèo lên chót vót


Mùa thu xịch đến lúc đang hè


Em thơm như thể sau khi tắm


Sương khói giăng mùng bỏ thuốc mê


 


Mười một dặm đèo lên tới đỉnh


Ngờ đâu Tam Đảo cũng thường thôi!


Ở xa cao thế gần ra thấp


Với núi hình như cũng giống người...!


Tam Đảo, 4-7-1993


 


THƠ TÌNH TẶNG VỢ


 Anh mảnh mai em thì mập mạp


Giống như cây mít với phi lao


Anh là nhà thơ nên thích ngọt ngào


Thơ tình viết anh em ríu rít


 


Em chân thật và là người lịch duyệt


Tính thẳng băng ăn nói chẳng vòng vo


Mấy chục năm chẳng bận cãi nhau to


Nhưng có lúc em "mở đài" liên tục


 


Cái "loa nén" phát hết tầm công suất


Anh đành ngậm miệng lấy hòa bình


Cũng có khi anh tỏ sức bình sinh


Chân tay khuyềnh khoàng định ra mấy "chưởng"


 


Nhìn em đứng oai phong lực lưỡng


Anh pha trò "rút lửa lúc cơm sôi"


Anh vẩn vơ như kẻ ở trên trời


Thơ với phú câu nam câu bắc


Em tối mặt lo ăn lo mặc


Đi chợ về ngơ ngẩn nhẩm đồng lương


Nét ưu tư tóc sớm pha sương


Tivi phát tối ngày thi hoa hậu


 


Con đã lớn mà nghĩ suy chưa thấu


Một lời thô lòng mẹ thức đêm đêm


Bố con đàn ông lắm lúc vô duyên


Điếu thuốc ấm trà ung dung như phú hộ


 


Nhuận bút bài thơ em cầm vào giữa chợ


Thôi xóc cua, mớ tép cũng là tươi


Mùa thu sang phấp phới thiếp mời


Em bấm bụng lo phong bì cho anh đi cơm rượu


 


Nhà mình nghèo nên tiện nghi đều thiếu


Chỉ phong lưu câu chữ xênh xang


Sáng tinh mơ em hì hục bếp than


Khói sặc sụa nào cơm nào nước


Con háu đói miếng ngon chén trước


Mẹ vào mâm lại nhường nốt phần mình


 


Em yêu anh như làm cuộc trường chinh


Như Côlômbô tìm ra châu Mỹ


Vậy mà anh lại là chàng thi sĩ


Có lúc nào em hối hận không em?


 


NGẪU HỨNG XE ÔM


 Xe ôm không phải bia ôm


Anh đây đứng đắn còn hơn ối người


Đệm sau em cứ việc ngồi


Đường xa dù có lên trời cũng đi


Giữa đường gặp gỡ mấy khi


Biết đâu rồi nữa lại về rước dâu


Bây giờ ta mới biết nhau


Như cầu có móng để sau nhịp liền


Thôi em đừng ngại đồng tiền


Cho anh được một chút duyên đưa đường


"Ngựa ô anh thắng dây cương"


Simsơn chiến mã coi thường nắng mưa


Nào ai đi sớm về trưa


Anh đưa em đến ngày xưa mơ màng


Côn, phanh anh đã sẵn sàng


Ngồi lên em, nhớ ôm ngang lưng này


Chiều tà gió cũng hây hây


Bánh xe cuốn với chân mây cuối trời


Ước gì đi chẳng tới nơi


Để anh đèo mãi một người sau xe


Sao em chẳng nói năng chi


Hay là nghe hết thầm thì lòng anh...


6/1994


CUỐI THU


Gió đông bắc mới chớm về


Trời mang mang nhớ, đất se se buồn


Hồ nao nao sóng cô đơn


Núi ngơ ngơ núi thả hồn vào mây


Hoa nhạt nhạt ẩn trong cây


Nắng hao hao tưởng giữa ngày trăng lên


Đại Lải, 27/10/1997


(Tập Gió quê)


VU VƠ


Yêu em em chẳng biết cho


Em như ngọn gió vu vơ giữa đồng


Biết rằng em đã có chồng


Yêu em anh hóa dòng sông hai bờ


Như văn xuôi sánh bên thơ


Như đầu đa hệ tha hồ chọn băng


Như đang lệch hóa ra bằng


Như chàng dấm ớt gặp măng tre vầu


Tội gì mà chẳng yêu nhau


Trời trưa mấy nỗi chuyển mau sang chiều.


 


Thề rằng anh chẳng nói điêu


Không tin em cứ thử liều rồi xem...


1996


TN


Nguồn: Rút từ Thơ Vườn Năm Nhà 3. Nhiều tác giả. Nguyễn Nguyên Bẩy – Lý Phương Liên chủ biên. NXB Hội Nhà văn, 9-2017.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Phạm Sỹ Sáu - Phạm Sỹ Sáu 22.08.2017
Điểm danh đồng đội - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
Muôn đời đã vậy, không quên! - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (3- tiếp & hết) - Hoài Anh 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (2) - Hoài Anh 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (1) - Hoài Anh 21.08.2017
Thành phố hoa phượng đỏ - Hải Như 17.08.2017
Ba bài thơ Hoàng Kim Vũ - Hoàng Kim Vũ 11.08.2017
Chùa Trấn Quốc - Nguyễn Quyết Thắng 09.08.2017
Tập thơ Kịch đời (3) - Nguyễn Lâm 08.08.2017
xem thêm »