tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21056450
Tiểu thuyết
14.07.2017
TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz
Thầy lang



Hình như người đang nằm hơi lại sức hơn, ông ta nhúc nhích một lần rồi hai lần, nhưng rồi lại ngã xuống, mặc dù Bańkowski đã cố hết sức để giữ.


- Chịu thôi - ông thốt lên - phải gọi thêm người giúp. Chắc mọi người cũng đến rồi.


Ông hì hục leo lên và mấy phút sau trở lại với hai người nữa, giải thích với họ rằng một bọn vô lại Warszawa nào đó đã quẳng ông lão Piotrowski làng Byczyniec xuống hố. Không nói một lời, những người nông dân xúm vào việc, và chẳng mấy chốc họ đã lôi người bị thương lên, đặt vào xe của ông già. Vả chăng, người được cứu cũng cảm thấy khỏe hơn trước, tự ngồi lên được và bắt đầu kêu rét.


- Chúng nó lột người ta còn mỗi cái quần thế kia kìa, chó má thật - một người nông dân chửi đổng.


- Phải đến báo cảnh sát thôi - người thứ hai lưu ý.


Ông Bańkowski nhún vai.


- Không phải việc của tôi. Tôi chở ông ta về Byczyniec, chả thuận đường mà, rồi con cái ông ấy muốn làm gì thì tùy. Đến đồn cảnh sát hay không...


- À thì vẫn - hai người kia tán thành - Việc của họ mà.


Ông lão đẩy cho người đang nằm chiếc bao chứa cỏ khô để kê đầu, còn mình thì ngồi trên chiếc ghế ván trần và giục cương. Khi họ đã ra đến đường, ông lão ngồi lại cho thoải mái hơn rồi thiu thiu ngủ gà ngủ gật. Con ngựa đã quá quen đường.


Ông lão chợt tỉnh giấc khi trời đã sáng hẳn. Ông ngoảnh lại và chợt dụi mắt. Phía sau ông, trên thùng xe, một người lạ đang nằm, phủ qua chiếc chăn mỏng. Một khuôn mặt to ngang, bộ tóc đen nhánh bết máu dính vào xương chẩm. Ông lão Bańkowski có thể thề rằng trong đời lão chưa từng gặp người này bao giờ. Mà ông ta cũng chẳng giống lão Piotrowski làng Byczyniec chút nào hết. Còn cao và béo hơn, có lẽ lão cũng là một tay vâm đô ra phết. Dưới tấm khăn phủ ngựa ngắn ngủn, thủng lỗ chỗ, chìa ra một manh áo sơ mi mỏng rách tan, chiếc quần đã vấy đầy bùn đất và đôi giày kiểu thành thị.


- Quỷ quái thật! - Ông lão chửi thề và suy nghĩ xem nên làm gì với chuyện này.


Lão tính lui tính tới, rốt cuộc quay người lại phía sau, lay lay vai người hành khách.


- Hây, này ông, dậy thôi! Ma xui quỷ khiến thật chứ. Dậy thôi! Vì hắn mà người ta có khi gặp chuyện phiền toái nữa chứ lỵ...  Tỉnh dậy đi!


Người hành khách từ từ mở mắt rồi chống cùi tay nhổm lên.


- Ông là ai vậy hả? - Người lão nông giận dữ hỏi.


- Tôi ở đâu thế này, cái gì thế này? - Hành khách đáp lại bằng một câu hỏi.


- Trên xe của tôi chứ đâu nữa. Không thấy à?


- Tôi thấy - người ấy lẩm bẩm rồi khó nhọc ngồi lên kéo chân vào.


- Nào.


- Nhưng sao tôi lại ở đây?


Lão Bańkowski ngoảnh phắt đi, nhổ toẹt nước bọt ra phía trước mặt. Cần phải cân nhắc chút đã.


- Tôi biết đâu được đấy! - Rốt cuộc lão nhún vai - Tôi đang ngủ, có lẽ chính anh đã trèo lên xe tôi chứ còn gì nữa. Từ Warszawa hả?


- Cái gì kia?


- Tôi hỏi, có phải anh là người Warszawa không? Vì nếu thế thì anh chẳng có việc gì phải đi với tôi tới Wulka hay Byczyniec cả. Tôi đang về nhà đây. Mà nhà anh có đến Wulka đâu cơ chứ? Ồ, sau cái cối xay gió kia là tôi phải rẽ rồi kia kìa... Anh xuống chứ, hay sao nào? Từ đây đến phố cũng phải mươi cây số đấy...


- Đến đâu cơ? - Người kia hỏi mắt ông ta biểu lộ vẻ ngạc nhiên.


- Tôi bảo là đến Warszawa. Ông từ Warszawa tới phải không nào?


Người đàn ông giương mắt, lau lau trán rồi trả lời:


- Tôi không biết.


Ông Bańkowski sôi cả lên. Giờ thì ông đã nhận ra rằng mình đang nói chuyện với một thằng vô lại. Ông thận trọng sờ soạng trên ngực, nơi đang giấu cái túi tiền, và nhìn quanh. Cách đó chừng nửa cây số có những chiếc xe ngựa đang diễu thành một hàng dài.


- Mày lại còn giả vờ đần độn hả - ông gầm lên - Mày không biết ở đâu đến đây chắc?


- Tôi không biết - người kia đáp lại.


- Thế có lẽ đầu óc mày loạn lên cả rồi đấy. Thế chắc mày cũng không biết kẻ nào đã phang vỡ sọ mày chứ?


Người kia đưa tay sờ sờ đầu rồi lại lẩm bẩm:


- Tôi không biết.


- Vậy thì xuống ngay khỏi xe! - Người nông dân cáu tột độ quát lên. - Mau lên! Xuống!


Ông ghì cương con ngựa dừng lại. Người lạ ngoan ngoãn bước xuống đường và đứng im đờ đẫn nhìn tứ phía như vẫn còn chưa tỉnh hẳn. Thấy người lạ không hề có một ý xấu nào, ông Bańkowski vẫn quyết định nói thẳng với anh ta:


- Tao nói với mày như con người nói với nhau, thế mà mày nói với tao như nói với chó. Phù, đồ rác rưởi thành thị! Tao hỏi có phải từ Warszawa tới không thì mày lại trả lời là không biết nữa chứ. Thế có thể mày không biết mẹ đẻ ra mày hả? Có thể mày cũng không biết mày là ai, tên mày là gì nữa chứ?


Người lạ nhìn ông với đôi mắt mở to.


- Sao kia? Tôi tên là gì à? Sao? Tôi... không biết...


Và những bắp thịt trên mặt ông ta co rúm lại như sợ hãi.


- Phù! - Ông Bańkowski nhổ đánh toẹt và đột ngột cả quyết quất một roi lên lưng ngựa. Chiếc xe lao vọt về phía trước.


Đi được chừng hai dặm, người nông dân nhìn lại phía sau, người lạ vẫn đi phía sau ông, bên mép đường.


- Phù! - ông lại nhổ nước bọt đánh toẹt và kéo cương thật mạnh khiến con ngựa phải chuyển sang nước kiệu.


 


 


 


 


 


II.


Việc giáo sư Raphał Wilczur biến mất khiến toàn thành phố xao động. Trước hết, trong toàn bộ sự việc này, người ta cảm thấy có điều gì đó bí ẩn. Tất thảy những người từ nhiều năm nay được gặp gỡ giáo sư và hiểu biết ông kỹ đều cam đoan rằng mọi giả thuyết về khả năng tự vẫn của giáo sư đều là vớ vẩn. Giáo sư Wilczur nổi bật lên bởi sức sống tràn trề sôi nổi, ông yêu công việc của mình, yêu gia đình mình, yêu cuộc sống. Tình hình sản nghiệp của ông rất tuyệt vời. Quang vinh của ông vẫn không ngừng tăng lên. Trong giới y học ông được thừa nhận là một nhân vật đặc sắc.


Khả năng ám hại cũng bị loại trừ vì lý do đơn giản là giáo sư không hề có kẻ thù. Cướp của là môtíp tội phạm duy nhất có thể chấp nhận được. Tuy nhiên, ở đây cũng xuất hiện những nghi vấn đáng kể. Người ta dễ dàng khẳng định rằng, trong cái ngày xảy ra tai họa ấy, giáo sư có trong người chỉ độ hơn một nghìn zloty, và ai cũng biết rằng ông chỉ dùng một chiếc đồng hồ đeo tay màu đen thường tình, thậm chí ông không đeo cả nhẫn vàng nữa. Do vậy, một vụ tấn công ăn cướp có kế hoạch cũng như việc giết người là hậu quả của vụ tấn công kia hình như không có mấy khả năng hiện thực. Trường hợp bị tai nạn hay một vụ giết người ngẫu nhiên chắc hẳn người ta đã nhanh chóng tìm ra xác.


Chỉ còn lại một khả năng duy nhất: mất trí nhớ. Bởi lẽ trong năm vừa qua, cảnh sát đã tìm được năm người bị mất tích do bị mất trí nhớ đột ngột, nên trên đa số các nhật báo, trong nhiều bài, người ta đưa ra cái giả thuyết ấy.


Và nếu như trong những bài báo ấy, người ta viết nửa kín nửa hở, còn trong những cuộc trò chuyện riêng tư người ta công khai bàn tán về những hoàn cảnh đầy bí mật của việc giáo sư Wilczur bị mất tích, thì đó lại là những lý do hoàn toàn khác.


Các phóng viên hoài sức tấn công biệt thự của giáo sư tại đại lộ Tử Đinh Hương. Quả thực họ phát hiện ngay không chút khó khăn rằng vợ giáo sư cùng con gái bảy tuổi của ông hiện không có mặt ở Warszawa, song gia nhân chỉ lúng búng  và từ chối việc cung cấp mọi thông tin chi tiết hơn. Những phóng viên hăng hái nhất được gia nhân chỉ đến chỗ anh họ của người mất tích, đến ngài chủ tịch tòa thượng thẩm Zygmunt Wilczur. Với sự bình thản tuyệt đối, ông này chỉ nhắc đi nhắc lại:


- Cuộc sống của ông em họ tôi và vợ bao giờ cũng rất hạnh phúc. Trong mắt của đám đông bạn bè, họ được xem là một cặp vợ chồng mẫu mực. Do vậy, sự liên hệ giữa việc giáo sư bị mất tích, điều đang khiến tôi bị xúc động sâu sắc, với chuyện của gia đình ông ta, là một điều đang và sẽ không có căn cứ - ông nhấn mạnh.


- Vậy ngài chủ tịch có thể cho chúng tôi biết rõ hiện nay bà Beata  Wilczur đang ở đâu không ạ?- Đám phóng viên hỏi.


- Vâng, tôi sẵn sàng nhắc lại với các ông điều tôi nghe được từ chính miệng ông em họ tôi trong cái ngày mà ông ấy bước chân khỏi nhà lần cuối. Ông ấy nói với tôi rằng đã cho vợ và đứa bé ra nước ngoài.


- Thế mục đích của chuyến đi?


Ngài chủ tịch cười đưa tay phác một cử chỉ mơ hồ.


- Xin thú thật với các ông, tôi đã không hỏi điều đó. Hình như đó là một chuyến đi chữa bệnh thì phải. Nếu tôi nhớ không nhầm thì em dâu tôi không chịu đựng nổi tiết thu u ám của chúng ta. Vả chăng cô ấy cũng rất hay ra nước ngoài.


- Tuy nhiên một chuyến đi đột ngột vào chính cái ngày - hay trước vài ngày - dự định tổ chức vũ hội mà giấy mời đã được gửi đi...


- Thưa các ông, mọi sự được an bài với người đời đa dạng lắm. Vả chăng hai chúng tôi cũng không quan hệ với nhau thân thiết đến mức tôi có thể biết rõ tất cả mọi động tĩnh của họ. Song nếu tôi có thể đề nghị với các ông điều gì, thì vì quan hệ gia đình, tôi có bổn phận mong các ông đừng thổi phồng chuyện này lên tầm cỡ một vụ giật gân. Đặc biệt, tôi hi vọng rằng sẽ không tìm thấy trong báo chí một ẩn ý nào đề cập tới đời tư của em họ tôi. Tôi rất mong điều đó. Phần tôi, tôi xin bày tỏ với các ông quan điểm riêng của tôi về sự việc này. Không loại trừ là giáo sư có ý định ra nước ngoài cùng với vợ. Ông ấy bị giữ lại Warszawa vì cuộc giải phẫu vô cùng quan trọng mà tất cả các báo đều đã viết rất nhiều rồi. Khi cuộc giải phẫu thành công, ông em họ tôi có thể đã đi ngoại quốc với vợ.


- Đã qua bấy nhiêu ngày - một trong các phóng viên nhận xét - không thể nào thừa nhận việc giáo sư chưa nhận được tín hiệu báo động do toàn giới báo chí phát ra. Và chắc hẳn giáo sư sẽ phải lên tiếng chứ.


- Chắc hẳn vậy. Nếu như tín hiệu báo động đến được chỗ ông ấy. Song có biết bao nhiêu xó xỉnh hẻo lánh ở nước ngoài, những nhà nghỉ lặng lẽ trong vùng núi, những nơi nghỉ ngơi hoang vắng, mà các nhật báo của Warszawa không thể đến được.


- Toàn thể báo chí ngoại quốc đều đưa tin về sự mất tích của giáo sư  Wilczur - nhà báo vẫn khăng khăng một mực - À, và cả đài phát thanh nữa.


- Người ta có thể không nghe radio. Thí dụ như tôi không thể chịu nổi. Vả chăng trong thời gian nghỉ ngơi có biết bao người không hề sờ đến báo. Tại Tyron hay Danmasia không phải ai cũng có ý muốn đọc báo đâu.


- Đúng thế, thưa ngài chủ tịch. Nhưng còn một điều này, giáo sư không hề có mặt tại Tyron, tại Danmasia, và nói chung ở mọi nơi khác ở nước ngoài.


- Ông khẳng định điều đó bằng cách gì vậy? - Ngài chủ tịch mỉm cười hỏi lại.


- Điều đó không khó lắm. Đơn giản là tôi đã thẩm tra lại ở tòa thị chính rằng hộ chiếu xuất cảnh của giáo sư Wilczur chỉ được cấp với thời hạn một năm mà thôi. Thời hạn đó đã hết cách đây vừa tròn hai tháng và không được gia hạn thêm.


Một sự im lặng bao trùm. Cuối cùng ngài chủ tịch dang tay.


- Hà! Không nghi ngờ gì nữa, sự việc này vẫn chưa rõ. Song hãy tin ở tôi. Tôi sẽ cố gắng bằng mọi cách để làm rõ. Cả cơ quan cảnh sát cũng đang làm việc đó. Một lần nữa, tôi xin nhắc lại với các ông lời đề nghị của tôi.


Chính nhờ có lời đề nghị này, được nêu ra bởi một người đang giữ một cương vị được mọi người kính trọng trong đời sống xã hội, cũng như nhờ thiện cảm mà vị giáo sư bị mất tích có được trong lòng người, giới báo chí đã từ bỏ một cơ hội đáng thèm muốn để tìm hiểu những vấn đề đời tư của ông. Thực tình thì điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến những chuyện xầm xì đang lan truyền trong những người quen lẫn không quen, song không có tin tức gì mới, những chuyện bàn tán này cũng lặng dần đi.


Ngược lại, cảnh sát vẫn không ngừng quan tâm đến sự việc này. Viên thanh tra Jurnyj, người được giao nhiệm vụ, chỉ trong vài ngày đã xác định được hàng loạt chi tiết. Việc điều tra các nhân viên của bệnh viện đã cho thấy rằng, trong ngày xảy ra sự việc, giáo sư trở về nhà trong tâm trạng rất vui vẻ, mang theo một chiếc áo choàng lông hắc điêu thử vừa mua để làm quà tặng vợ nhân kỉ niệm tám năm ngày cưới. Không hề có gì chứng tỏ rằng ông đoán trước chuyến đi đột ngột của vợ. Qua lời khai của gia nhân có thể suy ra rằng mãi tới khi đọc bức thư do vợ để lại, giáo sư mới được biết về chuyến đi ấy. Bức thư đã gây cho ông một ấn tượng như sét đánh. Ông có vẻ như người mất hồn, không ăn uống gì cả. Ông ngồi mãi trong phòng làm việc tối om.


Thực ra, người ta không tìm thấy lá thư. Song cũng chẳng khó khăn gì mà không đoán ra rằng nó mang đến cho giáo sư quyết định dứt tình. Ngay cả ngài chủ tịch Wilczur cũng bày tỏ ý kiến như thế, ông không tiếc cơ quan điều tra những chi tiết nhỏ bé nhất, cung cấp một báo cáo hết sức tỉ mỉ về lần đến thăm của ông tại nhà người em họ.


Qua những lời khai tiếp đó của gia nhân không rút thêm được điều gì chắc chắn. Hàng ngày, vào ban sáng, phu nhân Beata thường đi ô tô đến dạo ở công viên Łazienki. Tài xế và xe ở lại ngoài cổng, anh ta chưa bao giờ nhìn thấy có ai đi cùng phu nhân. Song khi được cho xem ảnh, những người gác công viên nhận ngay ra lập tức vị phu nhân ngày nào cũng gặp gỡ tại đây một chàng trai tóc vàng nhạt, gầy gò, mặc quần áo khá tàng. Tuy nhiên, diện mạo của chàng trai ấy không có nét gì thật nổi bật.


Việc nghiên cứu thư từ giấy má của giáo sư cũng không chỉ ra một dấu vết nào hết. Người ta khẳng định được rằng phu nhân đã để lại một số tiền lớn và đồ nữ trang. Bà cũng không mang theo các áo choàng lông thú hoặc những thứ đồ vật quý giá nào khác dễ dàng đổi thành tiền.


Thanh tra Gurnyj tìm thấy trong bàn làm việc của giáo sư một khẩu súng lục đã nạp đạn.


- Điều này cho phép tôi kết luận - ông ta nói với ngài chủ tịch Wilczur - rằng giáo sư không hề có ý định tự sát. Nếu không, hẳn ông ta đã mang theo súng. Ông ta cũng sẽ mang súng theo trong trường hợp ông ta định quyết đấu với kẻ đã quyến rũ vợ mình.


- Ông thanh tra cho rằng ông ấy biết có thể tìm thấy kẻ kia ở đâu?


- Không. Tôi nghĩ rằng thậm chí giáo sư không hề ngờ đến sự tồn tại của y nữa kia. Chưa một ai trong đám gia nhân trong biệt thự tại đại lộ Tử Đinh Hương nhìn thấy người thanh niên có hình dáng như vậy cả. Song tôi tin rằng việc tìm thấy đôi trai gái này sẽ cho chúng ta lời giải đáp về câu hỏi: chuyện gì đã xảy ra với giáo sư?


Theo đúng ý đồ này, ngài thanh tra đã tiến hành điều tra theo hướng tìm kiếm phu nhân Beata. Sau nhiều vất vả, người ta đưa đến cho ông tài xế lái chiếc tắcxi mà phu nhân Beata đã dùng để rời nhà giáo sư ngày hôm ấy. Nhưng anh chàng này cũng chẳng có gì nhiều để khai báo. Anh ta chỉ nhớ đã chở một phu nhân trẻ và đẹp cùng một em bé gái chừng vài tuổi từ đại lộ Tử Đinh Hương đến ga chính. Bà ta trả tiền, tự tay xách lấy va li, rồi biến mất trong đám người. Việc nghiên cứu lịch chạy tàu cũng chẳng mang lại thành công gì đáng kể. Từ nhà ga chính, trong khoảng từ mười hai giờ trưa đến một giờ chiều có tới hơn mười đoàn tàu chạy về nhiều hướng khác nhau.


Thanh tra Gurnyj đang cân nhắc việc gửi giấy truy tìm bà Beata Wilczur thì đột nhiên một phát hiện mới lại đẩy công việc điều tra theo hướng khác hẳn.


Trong một cuộc kiểm tra thường kỳ tại nhà một trong những kẻ oa trữ đồ trộm cắp trên phố Carmeliska, trong số nhiều đồ vật có nguồn gốc từ các vụ trộm hoặc cướp, người ta tìm thấy một áo bành tô màu đen, chiếc áo vét và chiếc gilê có cỡ rất lớn. Mặc dù nhãn hiệu của cửa hàng may đã bị cắt bỏ, người ta dễ dàng tìm ra hiệu may đã may những thứ quần áo ấy, và bằng cách đó khẳng định được rằng những thứ ấy thuộc về giáo sư  Wilczur đã bị mất tích. Bị thúc ép, gã buôn lậu đồ cũ khai rằng đó là thứ đồ mua được của một tay Feliks Jubrowski nào đó. Trái với những điều tiên đoán của viên thanh tra, Jubrowski chưa bao giờ có tiền án tiền sự. Y ngụ tại phố Przywislna cùng vợ và bốn con, chuyên nghề khai thác cát, y khai rằng sáng sớm tinh mơ hôm ấy, khi đi nhà thờ về, y nhặt được những thứ quần áo kia ngay trên bờ sông. Vài nhân chứng, có thể không đáng tin lắm, xác minh cho tình trạng ngoại phạm của y. Dù sao chăng nữa cũng không thể chứng minh thêm được điều gì ở đây, và ba ngày sau người ta thả Jubrowski. Một điều hỗ trợ thêm cho sự vô tội của y, là ở chính nơi ấy, sông Wisła  rất sâu, mà việc tự sát của giáo sư Wilczur lại rất có nhiều khả năng thực tế.


Trong những ngày tiếp theo đó, người ta sục tìm dưới lòng sông dài suốt  khoảng vài cây số - nhưng không có kết quả gì. Sáu lần liền người ta đưa gia nhân ở đại lộ Tử Đinh Hương và ngài chủ tịch Wilczur đến viện giải phẫu để nhận diện các xác chết vô thừa nhận, nhưng thực ra đó là chuyện quá thừa: vị giáo sư mất tích có tầm vóc to lớn, dễ nhận diện với chiều cao một mét chín mươi và nặng gần một trăm kilôgam.


- Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy được xác - viên thanh tra Gurnyj thốt lên tỏ vẻ ngã lòng - có thể sang xuân nó mới nổi lên cũng nên. Sông Wisła có nhiều hố sâu và đã nhiều lần mãi sau vài tháng nó mới trả lại xác người chết.


- Có nghĩa là ông khẳng định những điều lo lắng của tôi? - ngài chủ tịch hỏi.


- Có rất nhiều yếu tố nghiêng về phía tự sát. Tuy nhiên, tôi cũng đã gửi bản sao ảnh chụp của giáo sư đi tất cả các đồn cảnh sát để phòng xa.


- Thế ra ông vẫn nghĩ đến khả năng bị mất trí nhớ?


- Thành thật mà nói, tôi không tin vào chuyện ấy. Nhưng một khi xác chưa nổi lên, tôi không được phép bỏ qua khả năng đó. Và cũng vì lẽ ấy, tôi cũng không từ bỏ hoàn toàn khả năng một vụ giết người, mặc dù tôi gần như  tin chắc rằng chỉ có thể nói về một vụ tự sát mà thôi. Chắc chắn là thế. Ông ấy bước chân ra khỏi nhà, hoàn toàn mất trí và bất hạnh, và chắc chưa kịp đi đến một quyết định nào cả. Hẳn ông ấy đã lang thang rất lâu suốt thành phố, có thể cũng đã uống rượu giải phiền.


- Ông ấy chưa bao giờ uống rượu cả! - ngài chủ tịch ngắt lời.


- Dù thế này hay thế khác, ông ấy cũng đã quyết định chấm dứt cuộc đời. Vả lại kẻ nào có thể giết ông ấy kia chứ? Bọn cướp ư? Chúng phải có ít ra từ ba đến bốn tên mới có thể đối phó được với ông ấy một cách êm thấm. Bởi lẽ giáo sư là một người có sức mạnh khác thường. Bắn ư? À, cũng không loại trừ nhưng một cuộc bắn nhau bao giờ cũng thu hút người khác kéo đến và nếu thế chúng phải hết sức vội vã trong khi thu dọn tử thi. Trong khi đó trên áo bành tô và áo vét lại không hề có một vết máu nào cả. Chỉ còn lại mỗi khả năng là ông ấy bị kéo vào bẫy rồi bị giết trong phòng kín. Nghĩa là một vụ giết người có chủ tâm. Nhưng ai có lợi trong chuyện ấy, ai mong muốn chuyện ấy kia chứ? Không ai biết. Giáo sư không để lại chúc thư. Theo luật thì toàn bộ những gì ông ấy có sẽ chuyển cho vợ và con gái. Song chính ngài chủ tịch chả đã nói rằng người vợ góa kia là người phụ nữ ít vụ lợi nhất trên thế giới đó sao? Còn người tình của bà ta, xét đoán qua bề ngoài thì không phải được xuất thân từ một gia đình khá giả. Nhưng ngay cả điều này cũng chứa đựng một yếu tố gì đó át hẳn nỗi nghi ngờ. Nếu như y muốn kiếm tiền, y thừa khả năng để thuyết phục phu nhân giáo sư mang đi tiền bạc, những chiếc áo choàng lông thú cùng đồ nữ trang. Tất cả những thứ đó gộp thành một món tiền khó lòng chê nổi,  tính sơ sơ cũng phải bẩy mươi nghìn. Mà một kẻ ranh ma thì hoàn toàn có đủ khả năng để xui một người đàn bà say mê hắn làm tất cả mọi việc.


- Chưa chắc, Beata có những nguyên tắc riêng...


- Thưa ngài chủ tịch, với tư cách một vị quan tòa giàu kinh nghiệm, hẳn ngài hiểu rõ hơn tôi rằng khi mà người đàn bà bắt đầu yêu thì mọi nguyên tắc không còn tồn tại nữa. Nhưng, có thêm những việc khác chứng tỏ tính vô tội của đôi trai gái này. Thứ nhất: vị tất họ phải chạy trốn, vì chuyện đó chỉ khiến họ bị nghi ngờ mà thôi. Thứ hai: sau khi giáo sư bị mất tích, lẽ ra họ phải xuất đầu lộ diện ngay: tất cả báo chí đều làm rùm beng đến thế kia mà. Và chắc hẳn bọn họ phải là những kẻ ngu ngốc nhất mới có thể nghĩ rằng sớm muộn cảnh sát cũng không có khả năng tìm ra họ, một khi đã coi họ là thủ phạm của vụ này. Nếu như họ muốn “đánh bạc” với một số tiền đặt cọc lớn như tài sản được thừa kế của giáo sư, thì chỉ sau vài ngày họ đã phải xuất hiện ngay, trong khi đó bây giờ đã là tháng thứ hai rồi. Chắc chắn lương tâm của họ phải trong sạch.


- Tôi cũng nghĩ như thế.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Thầy lang. Tiểu thuyết của Tadeusz Dołęga-Mostowicz . Nguyễn Hữu Dũng dịch từ nguyên tác tiếng Ba Lan. NXB Hội Nhà văn. Bản in lần thứ 19, tháng 7-2017.


www.trieuxuan.info


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »