tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20055751
Tiểu thuyết
13.06.2017
TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz
Thầy lang



“Không hiểu có bao giờ anh tha chứ cho em đã bỏ đi chăng? Em đã hành động quá đỗi tồi tệ khi lấy sự xúc phạm này đền đáp lại lòng tốt bao la của anh, lòng tốt mà em sẽ không bao giờ quên. Nhưng em không thể ở lại lâu hơn được nữa. Xin thề với anh, em chỉ còn một lối thoát khác nữa mà thôi, đó là cái chết. Song em chỉ là một phụ nữ yếu đuối bất hạnh. Em không đủ can đảm. Suốt bao tháng trời ròng rã em đã vật vã với ý định này. Có thể sẽ không bao giờ em được hạnh phúc, có thể sẽ không bao giờ em được yên ổn.  Nhưng em không có quyền tước đi bé Mariola và… anh ấy.


Em viết lộn xộn quá, bởi vì em không tài nào tập trung tư tưởng được. Hôm nay là lễ kỉ niệm ngày cưới chúng ta. Anh Raphał kính mến, em biết anh lại đã chuẩn bị cho em một món quà gì đó. Nhưng sẽ thiếu trung thực biết bao nếu giờ đây em còn dám nhận từ tay anh món quà đó, một khi em đã quyết định dứt khoát sẽ ra đi.


Em đã yêu, anh Rafał ạ. Và tình yêu ấy mạnh hơn em. Mạnh hơn tất thảy những tình cảm mà từ trước đến nay em dành cho anh, từ lòng biết ơn vô bờ đến niềm kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc nhất, từ lòng tốt chân thành đến tình gắn bó. Tiếc thay, em chưa bao giờ yêu anh, song em chỉ nhận ra được điều đó khi em gặp được anh Janek  trên đường đời.


Em sẽ đi thật xa và xin anh hãy thương em mà đừng tìm em nữa! Xin anh hãy thương em với! Em biết anh rất đại lượng và vô cùng tốt bụng. Anh Rafał, em không xin anh tha thứ cho em. Em không đáng được tha thứ và em hiểu rõ rằng anh có quyền căm ghét và khinh bỉ em.


Chưa bao giờ em xứng đáng với anh. Chưa bao giờ em vươn tới được tầm cao của anh. Chắc anh hiểu rõ điều đó và em nghĩ rằng chỉ vì lòng tốt mà bao giờ anh cũng cố gắng không để lộ cho em biết, song chính điều đó đã đè nặng lên em và dày vò em nhiều hơn cả. Anh vây bọc quanh em những xa hoa và những con người thuộc thế giới của anh. Anh rắc lên đầu em những quà tặng xiết bao quý giá. Nhưng hẳn là em không được sinh ra để sống một cuộc đời như thế. Em mệt mỏi bởi cái thế giới kỳ vĩ của anh, bởi tài sản của anh, vinh quang của anh và bởi sự hèn mọn của em bên cạnh anh.


Bây giờ em đang đi một cách có ý thức vào cuộc đời mới, nơi chờ đợi em rất có thể là cảnh bần hàn cùng cực nhất, hay chí ít cũng là cuộc đấu tranh gay gắt vì mỗi mẩu bánh mì. Nhưng em sẽ tham gia cuộc đấu tranh đó, sát cánh cùng những người mà em yêu thương vô bờ bến. Nếu như bằng hành động này em không giết chết sự cao thượng của trái tim anh, nếu anh có thể, thì xin anh hãy quên em đi. Chắc hẳn chẳng bao lâu anh sẽ lại bình tâm, anh vốn thông minh đến thế, chắc chắn anh sẽ gặp được một người con gái khác, trăm lần tốt đẹp hơn em. Với cả tấm lòng, em cầu chúc anh hạnh phúc, niềm hạnh phúc mà chính em cũng sẽ có được một cách đầy đủ khi được biết rằng anh sung sướng.


Em mang theo bé Mariola, bởi nếu thiếu con em không thể sống nổi. Anh biết rõ hơn ai điều ấy. Xin anh chớ nghĩ rằng em cướp đi của anh kho báu quý giá nhất, tài sản chung của chúng ta. Vài năm nữa, khi cả hai ta có thể bình tĩnh nhìn lại quá khứ, em sẽ báo tin cho anh.


Vĩnh biệt anh, anh Rafał. Xin anh đừng nghĩ rằng em nhẹ dạ và cũng đừng hi vọng rằng sẽ có gì có thể làm em thay đổi quyết định của mình. Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh ấy, dù có phải chết. Em chưa bao giờ biết nói dối anh, xin anh hãy biết cho rằng em vẫn trung thành với anh cho đến phút chót. Vĩnh biệt anh, xin anh hãy rủ lòng thương và đừng tìm kiếm em.


 Beata


T.B: Tiền nong và toàn bộ nữ trang em để lại trong két. Chìa khóa két em để trong chỗ kín ở bàn làm việc của anh. Em chỉ mang đi đồ đạc của bé Mariola”.


Giáo sư Wilczur buông thõng bàn tay đang cầm lá thư, lau nước mắt. Trong tấm gương đối diện, ông nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong bộ trang phục kì dị. Ông dứt bỏ tất cả các thứ ấy ra khỏi người và đọc lại bức thư lần nữa.


Ngọn đòn giáng vào ông hoàn toàn bất ngờ, đến nỗi ông vẫn cảm thấy nó là một điều không thực, đó mới chỉ là một lời đe dọa hay báo trước mà thôi.


Ông đọc:


“… Tiếc thay, em chưa bao giờ yêu anh…”


Rồi tiếp đó nữa:


“…Em mệt mỏi bởi cái thế giới kỳ vĩ của anh, bởi tài sản của anh, vinh quang của anh…”


- Sao lại thế được? - ông rên lên - Tại sao? Tại sao chứ?


Ông cố sức mà không sao hiểu nổi. Trong ý thức của ông chỉ còn một điều: nàng đã bỏ đi, đã bỏ ông mà đi rồi, mang theo con bé, nàng đã yêu người khác. Không một nguyên do nào len nổi vào óc ông. Ông chỉ nhìn thấy một sự thật trần trụi, dã man lố bịch, không tưởng tượng nổi.


Ngoài sân, hoàng hôn sớm của mùa thu đã bắt đầu buông xuống. Ông bước lại gần cửa sổ và đọc lại bức thư của  Beata, không biết là lần thứ mấy.


Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, giáo sư Wilczur chợt rùng mình. Trong một thoáng, bừng lên trong ông niềm hi vọng mê cuồng.


- Đó là nàng! Nàng đã trở lại!


Nhưng chỉ ngay giây sau ông đã hiểu rằng đó là điều  không thể.


- Xin mời - ông cất giọng khàn khàn.


Người bước vào phòng là Zygmunt Wilczur, người anh họ xa của ông, chủ tịch tòa thượng thẩm. Họ có quan hệ khá thân mật với nhau và thường xuyên có mặt ở nhà nhau. Việc ông Zygmunt xuất hiện đúng vào thời điểm này chắc hẳn bà Michałowa đã gọi điện thoại cho ông ta đến.


- Chú có khỏe không, chú Raphał? - Ông Zygmunt cất giọng hỏi, nhiệt thành và thân tình.


- Chào anh - giáo sư chìa tay.


- Sao chú ngồi trong bóng tối vậy? Chú cho phép? - không đợi trả lời, ông xoay công tắc - Phòng lạnh thế, mùa thu quái quỷ thật. Ồ, cái gì thế này? Củi đã xếp vào lò sưởi rồi ư? Không có gì tuyệt vời bằng lò sưởi. Để bảo lão Bronisław nhóm lên…


Ông hé cửa và gọi to:


- Bronisław đâu rồi! Nhóm lửa trong lò sưởi ở đây nhé! - Người lão bộc bước vào, liếc nhìn thoáng qua ông chủ, cầm chiếc áo choàng lông bị ném nằm vật vã dưới sàn lên, nhóm lửa, rồi bước ra. Ngọn lửa chẳng mấy chốc đã bén vào củi khô. Giáo sư vẫn đứng im lìm bên cửa sổ.


- Đến đây chú, ta cùng ngồi trò chuyện một chút nào - ông Zygmunt kéo giáo sư đến chiếc ghế  bành đặt trước lò sưởi - Nào, thế. Hơi ấm quả là một thứ tuyệt vời. Chú còn trẻ nên chưa đánh giá hết cái đó đâu. Nhưng với bộ xương già của tôi… À, hôm nay chú không đến bệnh viện à? Vô công rồi nghề thế?


- Vâng… Mọi sự xếp đặt nên thế.


- Thế mà tôi lại gọi điện đến bệnh viện – ngài chủ tịch cố trổ tài hùng biện – Tôi muốn đến đây để xin chú một lời khuyên. Cái chân trái bắt đầu hành hạ tôi. Tôi lo lắng đó là chứng thần kinh tọa…


Giáo sư im lặng lắng nghe, song chỉ vài từ đứt đoạn lọt được tới tri giác của ông. Tuy nhiên, giọng nói đều đều bình tĩnh của ông Zygmunt cũng đã khiến cho tư tưởng ông bắt đầu tập trung lại, nối với nhau, liên hệ với nhau thành một bức tranh gần với thực tại. Ông rùng mình khi người anh họ chợt đổi giọng và hỏi:


- Thế Beata đâu?


Mặt giáo sư dài thượt ra, ông cố gắng trả lời:


- Đi rồi… Vâng… Cô ấy đã đi… đã đi ra… nước ngoài.


- Hôm nay à?


- Hôm nay.


- Hình như đó là một kế hoạch hoàn toàn mới phải không - ông Zygmunt nhận xét như vô tình.


- Vâng… vâng. Tôi bảo cô ấy đi… Anh cũng biết… có một vài việc, và vì thế…


Ông nói khó nhọc, và vẻ đau khổ hiện rõ trên nét mặt ông, khiến ông Zygmunt vội khẳng định bằng giọng bạn bè ấm áp nhất mà ông có thể thốt lên:


- Tôi hiểu, tôi hiểu. Dĩ nhiên rồi. Có điều, chú thấy đấy, cô chú đã gửi giấy mời mọi người đến dự vui buổi tối nay. Có nhẽ nên gọi điện cho mọi người báo hoãn… Chú cho phép tôi lo việc ấy chứ?


- Vâng, xin anh…


- Nào, tuyệt lắm. Tôi chắc Michałowa có danh sách những người được mời. Tôi sẽ bắt đầu từ bà ấy vậy. Còn chú, tốt nhất có nhẽ nên đi nằm. Hả? Tôi sẽ không quấy rầy chú thêm nữa đâu. Tạm biệt nhé…


Ông chìa tay ra, nhưng giáo sư không nhận thấy cử chỉ đó. Ông Zygmunt vỗ vào vai giáo sư, dừng lại một lát trong khung cửa rồi bước ra.


Giáo sư  Wilczur chợt định thần khi nghe tiếng khóa cửa kêu lách cách. Ông thấy mình đang siết chặt trong bàn tay bức thư của  Beata. Vò nó thành một cục nhỏ, ông ném vào đống lửa. Ngọn lửa nuốt ngay lấy nó, sáng bừng lên thành một nụ hoa màu đỏ, rồi biến nó thành tro. Rất lâu sau khi củi trong lò sưởi biến thành một đống than đỏ, ông mới đưa tay lau mắt và đứng dậy. Ông chậm rãi đẩy lui chiếc ghế, nhìn quanh.


- Ta không thể, không thể ở lại đây nữa - ông thì thào không thành tiếng rồi lao ra phòng ngoài.


Lão Bronisław nhổm dậy khỏi ghế ngồi.


- Ngài giáo sư ra ngoài ạ? Áo khoác mùa thu hay áo bành tô ấm ạ?


- Gì cũng được.


- Ngoài trời chỉ có năm độ, tôi nghĩ là ngài nên mặc càng ấm càng tốt - người lão bộc quyết định và đưa áo bành tô cho ông - Còn găng tay nữa ạ! - lão kêu lên, chạy theo giáo sư ra hiên, nhưng ông Wilczur không còn nghe thấy nữa. Ông đã ra đến ngoài phố.


Những ngày cuối tháng mười năm ấy sao lạnh lẽo và nhiều mưa đến thế. Gió bấc mạnh dứt đứt những chiếc lá sớm úa vàng còn sót lại khỏi những cành cây. Nước lép nhép trên vỉa hè. Vài người bộ hành thưa thớt bước đi, cổ áo dựng cao, đầu cúi gằm để che mặt tránh những giọt mưa nhỏ li ti nhọn sắc, hoặc hai tay ghì chặt chiếc ô chốc chốc lại bị gió giật nghiêng ngả. Từ dưới bánh của những chiếc ô tô thưa thớt thảng hoặc mới chạy qua tóe ra những vạt nước bẩn, những con ngựa kéo xe chở khách lười nhác lội ì ọp, những chiếc mui bạt giương lên ướt rượt nước mưa, ánh lên mờ mờ trong ánh đèn đường vàng vọt.


Tiến sĩ Rafał Wilczur bất giác cài khuy áo bành tô và bước đi vô định.


- Sao nàng có thể hành động như thế? Sao lại có thể thế được? - Ông cứ lặp đi lặp lại câu hỏi ấy trong đầu.


Phải chăng nàng không hiểu rằng nàng đã cướp đi của ông tất cả, nàng đã lấy đi của ông ý nghĩa và mục đích tồn tại? Và tại sao kia chứ? Tại vì nàng gặp một kẻ nào đó… Giá như ông quen biết hắn, giá như có thể tin chắc rằng hắn đánh giá đúng nàng, rằng hắn không làm hại đến nàng, rằng điều ấy mang lại cho nàng hạnh phúc. Nàng chỉ viết có cái tên của hắn thôi: Janek.


Giáo sư Wilczur bắt đầu kiểm lại trong trí nhớ những người quen xa gần. Không có ai cả. Có thể đó chỉ là một kẻ hèn mọn, một thằng lừa đảo, một tên phiêu lãng nào đó, hắn sẽ bỏ rơi nàng ngay khi có dịp thuận lợi đầu tiên. Một kẻ phỉnh nịnh chuyên nghiệp nào đó đã mê hoặc, đánh lừa Beata. Nàng không mang theo cả đồ nữ trang riêng? Đó chắc chắn phải là một thằng đểu cáng lọc lõi… Đúng, phải đuổi theo hắn, phải chặn đứng sự lừa lọc này khi còn có thể. Phải đòi chính quyền, cảnh sát, phải đi tìm bắt cả đôi. Phải gửi lệnh truy nã, phái các thám tử đi…


Nghĩ thế, ông đứng lại và nhìn quanh, nhận ra mình đang ở trung tâm thành phố. Ông chợt nhớ ra rằng đâu đó gần đây, sau ngã tư thứ hai hay thứ ba gì đấy, đã có lần khi đi ngang qua ông thấy tấm biển đồn cảnh sát.


Ông bước về phía đó, nhưng chỉ được mười bước lại quay trở lại.


“Nhưng tìm được nàng rồi thì sao? Chẳng bao giờ nàng đồng ý trở lại với ta.”


Nàng đã viết rõ ràng rằng nàng không yêu ông, nàng bị dày vò đến khổ sở bởi cái tầm cao vớ vẩn kia, bởi tài sản, bởi vinh quang của ông,… và chắc hẳn cả bởi tình yêu của ông nữa. Nàng quá tế nhị để không nói rõ với ông điều đó. Ông có quyền gì buộc tội nàng, có quyền định đoạt cuộc đời nàng? Và một khi nàng đã chọn kiếp đọa đày bên con người kia? Có thể viện ra những lý lẽ gì để thuyết phục người phụ nữ trở về với một kẻ mà cô ta không yêu, trở về với… người chồng bị căm ghét? Vả chăng, có phải ông đã quá ư vội vàng khi tin rằng con người kia là một kẻ bị xã hội xua đuổi và là một tên khốn nạn tham lam? Beata không bao giờ thích những người đàn ông loại ấy, bao giờ nàng cũng bị thu hút bởi những người lý tưởng… Nàng đọc cho bé Mariôla nghe hàng giờ liền những bài thơ tình mà một đứa trẻ bảy tuổi không tài nào hiểu nổi. Nàng đọc cho chính mình.


Người mà nàng theo phải là một người trẻ trung nhưng nghèo khổ và thiếu kinh nghiệm. Nàng đã quen với y bằng cách nào, vào lúc nào? Sao nàng chưa hề có một lời nào nói về y?… Và bỗng nhiên nàng bỏ đi, nàng hành động với một sự cương quyết tuyệt đối, với một sự nhẫn tâm nhường ấy. Nàng từ bỏ con người đã dành cho nàng tất cả,… như một con chó, như một thằng nô lệ…Và vì sao? Vì sao?


Phải chăng ông đã có lỗi với nàng, đã chống lại tình yêu của mình? Không bao giờ! Thậm chí trong ý nghĩ! Nói chung, nàng là người phụ nữ đầu tiên mà ông yêu, chuyện đó diễn ra non mười năm về trước. Ông vẫn còn nhớ rất rõ mọi việc. Ông quen nàng một cách ngẫu nhiên. Và cho đến ngày hôm nay ông vẫn cầu nguyện cho sự ngẫu nhiên ấy được ban phước, cầu sáng và tối, cầu từng giờ, mỗi khi nhìn ngắm nàng, hay vui sướng với ý nghĩ sẽ được ngắm nhìn nàng. Hồi ấy ông hãy còn là phó giáo sư, ông đang có bài thực tập trong viện giải phẫu thì ông nội của nàng bị một chiếc xe ngựa chở hàng đè phải ngoài đường. Ông đã cấp cứu cho ông cụ. Cả hai chân cụ đều bị gãy khá phức tạp. Cụ già xin ông hãy thận trọng khi báo tin cho bà vợ đang bị đau tim cùng đứa cháu gái. Chính  Beata là người mở cửa căn hộ nhỏ bé ở Thành Cổ để đón ông.


Vài tháng sau họ đính hôn. Nàng mười bảy tuổi. Nàng gầy và nhợt nhạt, thường mặc những chiếc váy rẻ tiền đã vá mạng. Gia đình nàng thật nghèo. Trong thời gian chiến tranh, cha mẹ Beata bị mất sạch cơ nghiệp. Cho đến cái ngày bị tai nạn chết người ấy, ông nội nàng vẫn nuôi dưỡng bà vợ già và cô cháu gái bằng những bài ngoại ngữ giảng tại nhà người ta. Trước khi theo gót chồng đến khu mộ gia đình ở nghĩa trang Powązki - cái tài sản tuyệt vời duy nhất còn lại trong số những gia sản ngày xưa của họ – bà nàng thường ngồi hàng giờ liền kể cho đứa cháu gái và chàng hôn phu của cháu nghe về những vinh quang một thời vang bóng của dòng họ Jolanski, về những lâu đài, những cuộc đi săn, những vũ hội, những đàn ngựa nòi, cùng những đồ nữ trang, những quần áo là lượt sắm sanh tận Pari…  Beata ngồi lặng, lắng nghe say sưa, trong ánh mắt mơ màng của nàng dường như long lánh nỗi nhớ tiếc quá khứ đã mất, giống như một câu chuyện cổ tích không bao giờ trở lại.


Chính trong giờ phút ấy ông đã từng siết chặt bàn tay gầy nhỏ của nàng mà bảo:


- Anh sẽ dành cho em tất cả những thứ đó. Rồi em sẽ thấy, Beata! Cả những đồ nữ trang, những quần áo là lượt mua ở tận Pari, cả những vũ hội và cả gia nhân! Anh sẽ mang lại cho em tất cả.


Bản thân ông hồi đó cũng chẳng có gì ngoài mấy chiếc va li trong căn buồng độc thân, mấy tủ sách chuyên môn và cương vị khiêm tốn của một phó giáo sư.


Nhưng ông có một ý chí sắt thép, một lòng tin to lớn và một niềm mong ước cháy rực như lửa: giữ bằng được lời hứa với Beata. Ông bắt đầu cuộc chiến đấu. Để giành lấy địa vị, giành lấy quyền chữa bệnh, giành những con bệnh giàu có. Tri thức lớn, tài năng bẩm sinh, tính cách cứng rắn và một sự lao động say sưa đến điên cuồng đã làm nên tất cả. Bên cạnh đó là những điều may mắn hỗ trợ. Vinh quang của ông lớn dần lên, tài sản của ông lớn dần lên. Năm ba mươi tuổi ông đảm nhận chức chủ nhiệm khoa và vài tuần sau đó ông được đón nhận một hạnh phúc còn to lớn hơn: Beata sinh cho ông một cô con gái.


Chính họ đã đặt tên cho con là Maria Jolanta để tưởng nhớ cụ bà quang vinh thuộc dòng họ Jolanski, và họ cũng gọi con bằng cái tên âu yếm là Mariola như tên gọi thân mật của cụ.


Nhớ đến con, một nỗi đau đớn mới lại bóp chặt trái tim giáo sư Wilczur. Đã bao lần ông thử cân nhắc xem ông yêu ai hơn: vợ hay con gái… Khi con gái ông bắt đầu tập nói, một trong những lời đầu tiên mà nó thốt ra là:


- Bơ…


Và tiếng gọi đó được giữ nguyên như thế, bao giờ con bé cũng gọi ông là Bơ. Năm lên hai, nó bị sốt phát ban nặng, đến khi nó khỏi bệnh, ông đã thề rằng từ đây ông sẽ chữa bệnh không lấy tiền cho tất cả trẻ em nghèo. Trong cái bệnh viện tư đắt giá của ông, nơi bao giờ cũng thiếu chỗ, luôn luôn có vài phòng dành cho trẻ em - những bệnh nhân không phải trả tiền. Tất cả những cái đó chỉ là vì đứa con gái, vì cầu mong con khỏe mạnh.


Thế mà giờ đây người ta cướp mất con ông. Điều đó thật quá ư phi nhân đạo, điều đó thật vượt quá mức sự ích kỉ.


- Cô phải trả con cho tôi. Phải trả! - Ông chợt thốt to lên, siết chặt nắm tay.


Nhiều người bộ hành nhìn theo ông, nhưng ông không hề nhận thấy điều đó.


- Luật pháp sẽ bênh vực tôi! Cô bỏ tôi thì bỏ, nhưng tôi sẽ bắt buộc cô phải trả Mariola cho tôi. Luật pháp sẽ bênh vực tôi. Cả luật đạo đức nữa. Cô phải thừa nhận điều đó, đồ tệ bạc, tệ bạc, tệ bạc! Đồ khốn nạn, phải chăng cô không hiểu rằng cô đã phạm tội! Liệu còn có tội ác nào hơn nữa không, tự cô hãy nói xem! Tiền tài và mọi thứ khiến cô kinh tởm. Nhưng cô còn thiếu thứ gì không nào? Chắc cô không thể thiếu tình yêu, vì không ai có thể yêu cô hơn tôi được! Không một ai! Trên khắp thế gian này!


Ông bị vấp, suýt ngã. Ông không còn đi trên đường phố lát đá nữa mà đang lội trong bùn ngập đến mắt cá chân. Đây đó lổn nhổn bừa bãi những tảng đá to mà cư dân của những ngôi nhà nhỏ bé trong khu phố này dùng làm chỗ đặt chân để giữ chân được khô ráo khi đi về nhà. Những ô cửa sổ đã tắt đèn. Vài ngọn đèn đường thưa thớt thắp bằng khí đốt tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lờ mờ ảo. Một đường phố lớn hơn, nhiều nhà hơn, ngoặt về bên phải. Giáo sư Wilczur rẽ vào đó và chân mỗi lúc một chậm hơn.


Ông không cảm thấy mệt, nhưng chân ông càng ngày càng trở nên nặng nề hơn, nặng nề quá đỗi. Chắc ông đã bị ướt đến tận áo sơ mi, vì cứ mỗi cơn gió ào qua ông cảm thấy như mình đang ở trần.


Đột nhiên có một người nào đó chắn ngang đường ông.


- Thưa tôn ông quý báu - một giọng nói khàn khàn cất lên - xin tôn ông cho vay mà không cần có nhà băng bảo đảm năm “zéttê”, để cầm cố Công ty Độc quyền Rượu cồn Ba Lan. Chắc chắn và tin cẩn.


- Cái gì? - Giáo sư không hiểu


- Chớ có hỏi nếu anh không muốn bị hỏi, Kinh Thánh dạy rằng: ngươi đối xử với người anh em của ngươi thế nào, thì người ta sẽ đối xử với ngươi thế ấy, hỡi vị công dân của thủ đô một quốc gia ba mươi triệu dân có đường thông ra biển ạ.


- Ông muốn gì?


- Muốn có sức khỏe, hạnh phúc và mọi sự như ý. Ngoài ra tôi cầu chúc cho mình được điền đầy cái dạ dày trống rỗng bằng dung dịch bốn mươi phần trăm độ cồn, có pha thêm một liều lượng nhất định của thứ thịt lợn đã phân rã được gọi là xúc xích.


Kẻ ăn mặc rách rưới ấy hơi lắc lư trên đôi chân và từ bộ mặt lởm chởm râu rễ tre đã nhiều ngày không cạo của y toát ra mùi rượu vodka nồng nặc.


Giáo sư thọc tay vào túi và cho y vài đồng tiền.


- Đây.


- Bis dat, qui cito  - kẻ say khướt thốt lên đầy hàm ý - Thank you, my darling. Song hỡi người ban ơn rộng lượng, hãy cho phép tôi đây cũng được dâng hiến lại cho người một chút cỏn con đầy giá trị. Ấy là tôi muốn nói đến sự tháp tùng của tôi. Đúng thế. Thính giác không đánh lừa anh đâu, hỡi con người tốt bụng kia. Anh có thể đón nhận niềm vinh hạnh ấy, Noblesse oblige. Tôi xin chỉ giáo: Anh đã bị ướt như chuột lột rồi, sir, đã bị cóng tê vì lạnh, xin hãy ghé vào túp lều tôi và cùng tôi sưởi ấm. Thật tình tôi không có túp lều riêng tư đâu, song tôi lại có tri thức. So với tri thức thì nhà cửa có ra quái gì đâu kia chứ? Nhưng tôi rất vui lòng được chia sẻ tri thức ấy cùng ông, mon prince. Tri thức của tôi rất mênh mông. Tạm thời tôi chỉ đề cập đến phần địa dư học của nó mà thôi. Tôi biết rất rõ nơi đâu có cái tửu quán duy nhất mà vào giờ này con người có thể vào được, không cần phải bẻ khóa hoặc phá chấn song. Chỉ một lời thôi: Drożdżyk. Ngay đây, góc phố Połaniecka và Witebska.


Giáo sư Wilczur nghĩ thầm rằng quả thực rượu sẽ có tác dụng tốt với ông. Thực tình ông bị nhiễm lạnh, hơn nữa, thói lắm lời đơn điệu của người say mà ông vừa gặp có tác dụng trấn an. Bất giác, ông cố gắng hiểu chút gì đó có nghĩa trong những tràng huyên thuyên của y và điều đó đã dập tắt bớt ý thức quá đậm về nỗi bất hạnh vừa giáng xuống ông, cái ý thức đang làm quay cuồng trong óc ông những xoáy lốc suy nghĩ đau xót nhất.


(còn tiếp)


Nguồn: Thầy lang. Tiểu thuyết của Tadeusz Dołęga-Mostowicz . Nguyễn Hữu Dũng dịch từ nguyên tác tiếng Ba Lan. NXB Hội Nhà văn. Bản in lần thứ 19, tháng 7-2017.


www.trieuxuan.info


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Mẫn và tôi - Phan Tứ 29.07.2017
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Tom Jones đứa trẻ vô thừa nhận tập 1 - Henry Fielding 11.06.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 02.06.2017
Tôi kéo xe - Tam Lang Vũ Đình Chí 01.06.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 27.05.2017
Evghenhi Ônheghin - ALEKSANDR Sergeyevich Pushkin 15.05.2017
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam - Bình Nguyên Lộc 08.05.2017
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 05.05.2017
xem thêm »