tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20773863
Thơ
16.04.2017
Du Tử Lê
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển



Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


đời lưu vong không cả một ngôi mồ


vùi đất lạ thịt xương e khó rã


hồn không đi sao trở lại quê nhà


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi


bên kia biển là quê hương tôi đó


rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi


cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối


biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi


những năm trước bao người ngon miệng cá


thì sá gì thêm một xác cong queo


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


cho tôi về gặp lại các con tôi


cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi


từ những mắt đã buồn hơn bóng tối


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


và trên đường hãy nhớ hát quốc ca


ôi lâu quá không còn ai hát nữa


(bài hát giờ cũng như một hồn ma)


 


Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết


đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.


 


12-77


DTL.


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Câu hỏi trước dòng sông - Nguyễn Quang Thiều 18.10.2017
Chùm thơ Hồ Bá Thâm về Hà Nội - Hồ Bá Thâm 18.10.2017
Đất nước những đêm dài không ngủ - Nguyễn Việt Chiến 15.10.2017
Cổng làng và những bài thơ khác - Đoàn Mạnh Phương 14.10.2017
Bàng hoàng - Trần Mai Hưởng 14.10.2017
Thơ Trúc Thông (2) - Trúc Thông 13.10.2017
Thơ Trúc Thông (1) - Trúc Thông 12.10.2017
Cao Bằng/ Người ấy chiều giáp Tết/ Vườn quê - Trúc Thông 10.10.2017
Chùm thơ Trúc Thông - Trúc Thông 09.10.2017
Tượng chùa Phật Tích - Trúc Thông 09.10.2017
xem thêm »