tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21591579
Thơ
15.04.2017
Luân Hoán
Ta may mắn làm thi sĩ nhờ phải lòng con gái Bến Tre



bậu qua phà Rạch Miễu


qua lẽo đẽo theo sau


Tiền Giang sông Cửu rộng


cứ xem mình của nhau


áo bậu đỏ cánh kiến


da bậu vàng phù sa


mắt bậu xanh nước biển


tim bậu hồng lòng qua


phà băng nghiêng sóng vội


rạo rực hồn mênh mông


mắt bậu buồn quá đỗi


thương đời cù lao Rồng ?


nhớ ai ngó cồn Phụng ?


phải lòng ông đạo Dừa


hay tương tư ống khói


tàu Nhật chìm năm xưa


bậu sang phà Rạch Miễu


ngoay ngoảy về Bến Tre


qua quyết lòng ở rể


năn nỉ hoài không nghe


hổng nghe mà ngoái lại


hỏi ai cầm đậu lòng


ngớ ngẩn qua chợ Giữa


cầu Chẹt Sậy, Mỹ Lồng


bậu về Lương Hòa hả


hay Lương Quới, Giồng Trôm ?


guốc quau rụng tiếng lá


thoang thoảng mùi hương bần


bậu về miệt Hương Điểm?


hay Sơn Đốc, Giồng Tre?


Ba Tri nồng muối ngấm


biển hát đất nằm nghe


bậu sang phà Rạch Miễu


bậu qua bắc Hàm Luông


về Cái Mơn, Thạnh Phú


rừng lá ngút ngàn buồn


qua đi đi theo bậu


hát nho nhỏ trong lòng


thơm thơm mùi măng cụt


mùi sầu riêng, chôm chôm


bậu ơi trời dẫu rộng


nhưng đâu bằng nhớ mong


sông rạch như gân máu


man man nỗi mặn nồng


dùng dằng chi nữa bậu


tay nắng nắm tay hồng


mắc cỡ chi giả bộ


chạm nhẹ hồn vai gần


bậu sang phà Rạch Miễu