tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20550441
Tiểu thuyết
22.03.2017
Margaret Munnerlyn Mitchell
Cuốn theo chiều gió



Nàng chưa hề nhìn thấy một người đàn bà đồi truỵ nào cả nên ngoái đầu nhìn theo cho tới khi ả kia khuất dạng trong đám đông.


Các gian hàng và cơ sở quân sự lúc nầy đã ở cách nhau rời rạc, con đường còn nhiều thửa đất trống hai bên. Cuối cùng, khu thương mãi đã lùi lại phía sau và khu tư gia hiện ra trước mắt. Scarlett nhận ra những ngôi nhà quen thuộc, nhà của Leyden - bệ vệ oai nghiêm, nhà họ Bonnell với những chiếc cột trắng và cửa lá sách xanh, nhà của gia đình Mac Lure xây bằng gạch đỏ luôn luôn kín cửa sau hàng giậu hoàng dương. Xe phải đi chậm lại vì có nhiều người gọi Scarlett từ các mái hiên, từ các khu vườn và cả những người trên lề đường cũng chào hỏi nàng. Trong số những người đó có một ít nàng quen biết sơ sài, một số chỉ mang máng nhớ ra, còn phần lớn đều xa lạ. Vậy là cô Pittypat đã loan báo cùng khắp về chuyện nàng tới Atlanta. Nàng phải lần lượt trao thằng bé cho hết bà nầy tới bà khác. Họ đã không ngần ngại giẫm bừa vào bùn tới tận xe nàng để ôm lấy thằng bé, khen ngợi và hôn hít. Tất cả đều đòi hỏi nàng phải gia nhập các hội may vá, đan thêu và các uỷ ban bịnh viện của họ, nhứt là không được hứa với bất cứ ai. Thế là nàng phải hứa bừa với từng người.


 


Khi họ đi qua một ngôi nhà tường xanh, lợp ngói, một con nhỏ da đen đang đứng canh chừng trên thềm la lên: "Bà ấy tới rồi" thì bác sĩ Meade cùng vợ và đứa con trai Phil, mười ba tuổi chạy ra chào hỏi rối rít. Scarlett nhớ là họ đã có dự hôn lễ của nàng. Bà Meade leo đứng lên đòn xe của xe bà nghểnh cổ để nhìn rõ đứa con nàng. Phần bác sĩ Meade ông chẳng ngại bùn lầy, lội ra đến tận xe Scarlett. Ông hơi cao và gầy, chòm râu nhọn ở càm xám như màu sắt, quần áo rộng thùng thình bay phần phật giống như chúng vừa bị một cơn gió thổi mắc vào người ông. Atlanta xem ông như nguồn gốc của một sức mạnh và cẩn trọng, bởi thế chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi ông thu phục được lòng tin của họ. Nhưng mặc dầu có thói quen hay tiên đoán và hay tự phụ, ông vẫn là người xứng đáng của thành phố.


 


Sau khi bắt tay Scarlett và khều vào bụng Wade, khen ngợi nó, bác sĩ báo cho nàng biết cô Pittypat thề sẽ không để cho nàng phục vụ ở dưỡng đường hay hội quấn băng nào khác ngoài hội của bà Meade. Scarlett kêu lên:


 


− Chết chưa, tôi đã lỡ hứa với cả ngàn bà khác!


 


Bà Meade bất bình:


 


− Vậy là bà Merriwether lại xen vào. Tồi quá! Chắc chắn là bà ấy đứng đợi từ chuyến xe lửa tới.


 


Scarlett thú nhận:


 


− Tôi đã hứa vì chẳng có ý niệm gì về những chuyện đó. Mà uỷ ban bịnh viện là cái gì vậy?


 


Hai vợ chồng bác sĩ hơi ngượng vì sự dốt của nàng. Bà Meade giải thích:


 


− Cháu cứ mãi sống ở đồng quê dĩ nhiên là không biết được. Chúng ta đã thành lập nhiều hội nữ điều dưỡng cho các dưỡng đường và hoạt động vào những ngày khác nhau. Chúng ta săn sóc thương binh, giúp đỡ bác sĩ cuộn băng, giặt quần áo và khi thương binh đã đủ sức xuất viện, chúng ta sẽ mang họ về nhà riêng để tĩnh dưỡng cho đến khi nào họ có thể trở về đơn vị được. Chúng ta còn phải chăm sóc vợ con của những thương binh nghèo khổ... phải nói là bần cùng mới đúng. Ông Meade làm việc ở y viện, nơi ủy hội của tôi đang hoạt động, ai cũng nói ông là một bàn tay mầu nhiệm và...


 


Bác sĩ Meade âu yếm ngắt lời vợ:


 


− Đó... thôi bà! Đừng nên đem tôi ra khoe khoang trước mặt người khác chớ. Tôi có làm gì đáng kể đâu, bởi vì bà không chịu cho tôi ra mặt trận mà.


 


Bà Meade giẫy nẩy:


 


− Không để ông đi! Ông đổ cho tôi hả? Cả thành phố không chịu để ông đi chớ có phải tôi đâu, ông biết mà. Cháu Scarlett nghĩ coi, khi hay tin ông muốn đi Virginia làm quân y sĩ giải phẫu, các bà đều ký tên vào một thỉnh nguyện thơ, yêu cầu ông ở lại. Dĩ nhiên là thành phố nầy không thể làm được việc gì nếu chẳng có ông.


 


Bác sĩ lại ngắt lời, hiển nhiên xúc động bởi lời ca tụng của vợ:


 


− Nữa, bà lại nói vậy. Có lẽ đã có một thằng con ra trận là cũng đủ rồi.


 


Thằng bé Phil la lên, tràn trề hy vọng:


 


− Năm tới con cũng đi! Con sẽ giữ trống. Con biết cách đánh trống rồi. Ba má muốn nghe con đánh trống không? Để con lấy trống ra.


 


− Không, bây giờ chưa được, năm tới cũng vậy nữa, con! Có lẽ phải tới năm kia.


 


Bà Meade kéo con vào lòng, mặt chợt hiện nét lo âu. Phil đẩy bà ra:


 


− Đợi tới đó thì hết chiến tranh rồi còn gì. Má đã hứa với con mà.


 


Scarlett nhận thấy cả hai ông bà nhìn nhau lo ngại. Darcey Meade đang chiến đấu ở Virginia, bởi thế họ càng cố giữ đứa con trai duy nhứt còn lại.


Bác Peter hắng giọng:


 


− Cô Pitty không được khỏe lúc tôi đi, nếu tôi không về sớm, chắc cô ấy lại ngất.


 


Bà Meade chào:


 


− Tạm biệt cháu, chiều nay tôi sẽ đến thăm, cháu nhớ nói dùm với Pitty là nếu cháu không gia nhập ủy hội của tôi, bà ấy sẽ khổ với tôi đó.


 


Cổ xe vọt tới và lướt đi trên con đường trơn trợt. Scarlett dựa vào nệm mỉm cười. Lần đầu trong mấy tháng nay, nàng mới thật sự cảm thấy dễ chịu. Với số dân đông đúc, nhộn nhịp và làn sóng khích động ngấm ngầm, Atlanta thật là thú vị, sôi động và xinh đẹp hơn vùng đồn điền heo hút của Charleston, nơi đêm đêm chỉ nghe có tiếng cá sấu, nơi suốt ngày chỉ quanh quẩn mộng mơ trong những khu vườn có tường cao vây kín. Atlanta cũng có nhiều sinh khí hơn Savannah, nơi chỉ có những con đường rộng thênh thang, hai bên toàn là dừa với con rạch bùn lầy bên cạnh. Phải, ngay lúc nầy nó còn đẹp hơn cả Tara, cho dầu Tara đã chiếm một địa vị quan trọng đối với nàng cũng vậy.


 


Có một cái gì phấn khởi bao trùm thành phố với những con đường bùn lầy chật chội, những ngọn đồi trọc đất đỏ bao quanh, một cái gì non nớt và thô bạo như bản chất thô bạo và non nớt của nàng được che phủ bởi lớp vỏ dịu dàng mà Mammy và Ellen đã cố tạo ra. Đột nhiên nàng nhận ra, đây chính là nơi nàng mong mỏi, không trầm lặng êm ả như tánh chất của những thành phố cũ buồn tẻ bên cạnh những dòng sông nước đục ngầu.


 


Nhà cửa lần lần thưa thớt hơn. Scarlett nghiêng đầu ra nhìn ngôi nhà gạch đỏ, mái lợp đá đen của cô Pittypat. Gần như đây là ngôi nhà cuối cùng ở về phía Bắc thành phố. Xa hơn nữa, con đường Cây Đào thu hẹp lần và quanh co dưới những tàng cây khổng lồ, rồi mất hút trong khu rừng dầy bịt, im lìm. Hàng rào cây vừa được sơn trắng và sân trước lốm đốm vàng với những đóa hoa trường thọ cuối mùa.


 


Trên thềm đã có hai người đàn bà mặc đồ đen đứng đợi, phía sau là một người đàn bà mập mạp màu da vàng ẻo đang nhe răng cười, hai tay thọc vào trong chiếc khăn. Cô Pittypat béo tròn cứ lắc la lắc lư trên đôi chân bé xíu, một bàn tay đè trên ngực để trấn áp nhịp tim đang đập rộn. Nhìn thấy Melanie đang đứng bên cạnh cô, Scarlett ghê tởm nghĩ chính con bé gầy gò trong bộ tang phục kia sẽ là chướng ngại của nàng ở Atlanta nầy. Nàng cũng nhận thấy mấy lọn tóc đen lơ thơ của Melanie đã được vén lên cao gọn gàng, đúng tư cách của người đã có chồng và đón tiếp nàng với một nụ cười âu yếm, nét sung sướng hiện rõ trên khuôn mặt hình trái tim.


*


Khi một người miền Nam chịu khó sắp xếp hành lý và đã đi khoảng hai mươi dặm để thăm ai, cuộc viếng thăm ấy ít khi ngắn hơn một tháng, thường thì lâu hơn. Người miền Nam rất thích được làm khách và đãi khách. Không hiếm người thăm bà con vào dịp Giáng sinh thường ở nán lại cho tới tháng bảy. Những cặp vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật, có khi kéo dài thời gian cư trú nơi họ thích cho đến khi đứa con thứ hai của họ ra đời. Thường thường những bà cô, ông bác già đến chơi nhà con cháu vào một chúa nhựt nào đó đã ở lại luôn vài năm sau cho đến khi người ta đưa họ xuống mồ. Chuyện khách khứa không thành vấn đề ở miền Nam. Hầu hết nhà cửa đều quá rộng lớn, gia nhân đông và việc nuôi thêm nhiều miệng ăn chỉ là việc thứ yếu trong miền đất sung túc nầy. Bất cứ ở tuổi nào, phái nào, ai ai cũng có thể đi thăm viếng, chẳng hạn như những cặp vợ chồng hưởng tuần trăng mật, các bà mẹ trẻ đi khoe con mới sanh, người đang dưỡng bịnh, những kẻ mồ côi, các cô gái mà cha mẹ muốn cho xa lánh những cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối, các thiếu nữ đã gần tới tuổi ế chồng nguy hiểm và hy vọng tìm được một hôn phu xứng đáng nhờ sự mai mối của họ hàng nơi khác. Khách khứa làm sôi động và biến đổi nhịp sống đều đều của miền Nam cho nên tất cả đều được tiếp đón niềm nở.


 


Do đó, Scarlett đến Atlanta mà không biết rằng mình sẽ nấn ná lại bao lâu. Nếu chuyện viếng thăm của nàng cũng tẻ nhạt như ở Savannah và Charleston, có lẽ nàng sẽ trở về sau một tháng. Nếu được hài lòng, nàng có thể ở lại một thời gian vô định. Nhưng chưa được bao lâu, cô Pitty và Melanie đều cùng khuyên Scarlett hãy ở lại luôn với họ. Họ viện nhiều lý do có thể chấp nhận được. Họ muốn ở gần nàng vì họ thương yêu nàng. Họ cô độc và luôn luôn hồi hộp lo âu trong căn nhà rộng lớn nầy trong khi Scarlett thừa dạn dĩ để làm cho họ bớt sợ hơn. Vả lại, nàng cũng rất duyên dáng đủ để an ủi sự phiền muộn của họ. Hiện thời Charles đã chết, chỗ của nàng và con nàng phải là gia quyến Charles. Hơn nữa, theo di chúc của Charles, phân nửa ngôi nhà nầy thuộc về nàng. Lý do sau cùng là Liên bang miền Nam cần tới những bàn tay để may vá, đan thêu, quấn băng và săn sóc thương binh.


 


Chú của Charles, ông Henry Hamilton, sống độc thân trong khách sạn Atlanta gần nhà ga cũng nghiêm trang bàn với Scarlett về vấn đề nầy. Chú Henry thấp bé, bụng to là một ông già khó tính, mặt hồng hào, tóc để dài trắng phếu. Chú thường gắt gỏng với những người đàn bà nhút nhát hay nói nhảm. Đó là lý do khiến chú ít khi nói chuyện với em gái, cô Pittypat. Từ nhỏ, họ đã hoàn toàn bất đồng về tánh khí và càng ngày họ càng mất thêm thiện cảm với nhau bởi những lời phản đối của ông về cách giáo dục Charles của cô Pittypat. Có lần ông chú nói toạc ra:


 


− Biến đứa con trai của một chiến sĩ thành một thằng lại cái mà coi được à?


 


Mấy năm trước, chú không ngớt mắng chửi cô Pitty cho đến nỗi tới ngày nay cô chẳng bao giờ nói gì về chú, ngoài những lời thì thầm kín đáo đủ khiến cho một người lạ có thể nghĩ rằng vị luật sư khả kính kia chính là một kẻ sát nhân. Chuyện đó xảy ra một hôm khi cô Pitty muốn rút năm trăm đô-la trong phần gia tài của cô do chú giữ để hùn vào một mỏ vàng chưa thành hình. Chú Henry từ chối, giận dữ mắng là đầu óc cô không hơn gì đầu óc của một con bọ. Chú lại còn nói thẳng ra là không thể nào chịu nổi khi ngồi gần cô năm phút. Kể từ ngày đó, cô chỉ gặp chú mỗi tháng một lần, khi bác Peter chở cô đến văn phòng của chú để lấy tiền chi dụng trong nhà.


 


Sau những lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, cô Pitty thường hay nằm luôn cả ngày trên giường để khóc và hít thuốc khỏe. Melanie và Charles rất thuận thảo với chú, thường đề nghị để họ đứng ra dàn xếp mối gay cấn đó nhưng cô Pitty luôn luôn mím chặt cái miệng trẻ con của cô và từ khước. Henry là nỗi khổ của cô và cô muốn tự gánh lấy. Từ đó, Melanie và Charles khám phá rằng cô của họ cảm thấy hài lòng thật sự về những cảm xúc thỉnh thoảng có một lần, bởi vì đó là những xúc động duy nhứt trong cuộc sống quá bình lặng của cô.


 


Chú Henry thích Scarlett ngay vì theo lời ông, ông có thể nhận thấy bên trong cái kiểu cách ngớ ngẩn, nàng còn có một ít thông minh. Không những ông quản thủ tài sản của Pitty và Melanie mà còn luôn cả tài sản của Scarlett do Charles để lại. Scarlett hết sức ngạc nhiên khi biết mình là một thiếu phụ khá giả vì chẳng những Charles đã để lại cho nàng một nửa ngôi nhà của cô Pitty mà còn một số đất nông trại và bất động sản trong thành phố nữa. Thêm vào đó là những kho hàng và cửa tiệm dọc theo đường xe lửa, gần nhà ga, một phần thuộc về quyền thừa kế của nàng. Từ ngày có chiến tranh trị giá của những thứ đó đã gia tăng gấp ba lần. Khi chú Henry giao cho nàng bảng kết toán di sản, ông bàn luôn với nàng về chuyện ở luôn lại Atlanta. Ông nói:


 


− Khi Wade Hampton trưởng thành, nó sẽ là một thanh niên giàu có. Cứ theo cái đà phát triển của Atlanta hiện nay, tài sản của nó sẽ có giá trị mười lần hơn trong hai mươi năm tới. Và chẳng còn gì đúng hơn việc một đứa bé được nuôi dưỡng ngay nơi có tài sản của nó, vì nó cần phải học cách chăm sóc sản nghiệp của mình... ừ luôn cả gia tài của Pitty và Melanie nữa. Nó sẽ là người đàn ông độc nhứt mang họ Hamilton ở đây... chú chẳng còn sống được bao lâu nữa.


 


Về phần bác Peter, bác coi chuyện Scarlett ở luôn lại là chuyện tất nhiên. Bác không nghĩ tới việc đứa con duy nhứt của Charles có thể được nuôi nấng và dạy dỗ ở một nơi nào khác mà không có sự chăm sóc của bác. Trước những lý lẽ đó, Scarlett chỉ cười chớ không nói gì cả. Nàng không muốn hứa hẹn điều gì trước khi tìm hiểu xem mình có thể thích Atlanta và hòa hợp được với chị chồng hay không. Nàng cũng biết là cần phải có sự ưng thuận của Ellen và cả Gerald nữa. Hơn thế nữa bây giờ nàng đã xa lìa Tara, nàng cảm thấy nhớ kinh khủng, nhớ cánh đồng đất đỏ và những đọt lá non bông vải xanh rì, cùng những buổi chiều tàn êm đềm và yên tĩnh. Lần đầu tiên, nàng ý thức được một cách lờ mờ về ý nghĩa lời nói của cha khi ông bảo rằng trong huyết quản của nàng đã có sẵn tình yêu đất.


 


Bởi thế nàng lịch sự tránh né những câu trả lời xác định về thời hạn lưu ngụ trong chuyến thăm viếng nầy và làm quen một cách dễ dàng với đời sống trong ngôi nhà gạch đỏ ở cuối đường Cây Đào yên tĩnh đó.


 


Sống chung với thân quyến của Charles, nhìn thấy nơi đã đào tạo nên anh, Scarlett mới hiểu được phần nào về người con trai đã biến nàng thành đàn bà, thành góa phụ rồi sau đó là một bà mẹ trong một thời gian nhanh chóng. Nàng cũng dễ dàng nhận ra tại sao Charles lại quá rụt rè, quá ngây thơ và thiếu thực tế như vậy. Nếu Charles đã thừa hưởng ở người cha chiến sĩ dòng máu nghiêm nghị, dũng cảm và nóng nảy, thì cũng ngay từ lúc nhỏ dòng máu anh hùng đó đã bị tẩy sạch bởi cái không khí đàn bà mà anh đã sống và lớn lên trong đó. Anh đã hết lòng với cô Pitty tánh còn trẻ con, anh gần gũi với Melanie hơn mấy người anh. Đối với Charles đó là hai người đàn bà dịu dàng nhứt trên đời.


 


Sáu mươi năm trước, cô Pitty đã được chào đời với cái tên là Sarah Jane Hamilton, nhưng từ ngày người cha thân yêu của cô đã đeo dính cho cô cái hiệu Pitty ấy, vì cái điệu bộ lăng xăng hiếu động của cô trên đôi chân quá nhỏ, đến nay chẳng ai còn gọi cô tên nào khác nữa. Những năm sau lần đặt tên thứ hai đó, đã có nhiều thay đổi xảy ra khiến cho các biệt danh ấy trở nên không còn thích hợp nữa. Lúc nhỏ cô đi đứng mau lẹ nhưng đến bây giờ cô chỉ còn giữ lại hai bàn chân quá nhỏ, không cân xứng với sức nặng của cô, lại còn cái tật hay nói trăng nói cuội như trẻ con. Người đẩy đà, má hồng hào và tóc bạc trắng, cô luôn luôn như nghẹn thở vì siết quá chặt dây áo nịt. Cô không thể bước xa hơn một dãy nhà trên đôi chân bé nhỏ nhét chật cứng trong đôi giày cũng quá nhỏ. Hơi xúc động một chút là tim cô đập loạn lên, nhưng cô lại thích vậy và chẳng chút xấu hổ nào, cho nên cô cứ ngã ra bất tĩnh, bất luận bởi sự khích động nào.


 


Mọi người đều biết mấy vụ ngất xỉu của cô chỉ là những giả vờ của các bà quí phái, nhưng họ cũng mến cô nên chẳng nói ra. Tất cả đều mến cô và xử sự với cô như với một đứa bé - chỉ trừ một người và người đó là Henry - anh của cô.


 


Cô thích nói lăng nhăng hơn là những chuyện bàn tán cũng khá thích thú trong bữa ăn. Cô có thể nói tía lia hàng giờ một cách vô hại về chuyện của những người khác, cô cũng không nhớ tên tuổi, ngày tháng hay nơi chốn của việc gì hay của ai, và thường lẫn lộn các danh tánh của tài tử ở Atlanta với một nơi khác, và điều đó cũng chẳng khiến ai phải bận tâm. Không một ai muốn nói chuyện gì có vẻ khích động hoặc bêu riếu với cô, bởi vì cuộc sống gái già của cô cần phải được bảo vệ mặc dầu cô đã tới tuổi lục tuần, và những bạn bè của cô đều vui vẻ ngấm ngầm là cứ coi cô như một đứa bé được nuông chiều.


 


Melanie giống cô trên nhiều phương diện. Nàng cũng nhút nhát, dễ thẹn thùng và quá khiêm nhường như cô. Tuy nhiên, nàng vẫn có một khiếu nhận thức riêng. Scarlett bất đắc dĩ nhìn nhận "Trên phương diện nào đó mình không thể coi thường chị ta". Cũng như cô Pitty, nét mặt của Melanie vẫn là của một đứa trẻ chẳng bao giờ chạm trán những gì khác hơn là cái tâm hồn mộc mạc và khoan thứ, sự thật và tình thương - một đứa bé chẳng bao giờ nhìn thấy những chuyện tàn nhẫn, đồi hoại và cho dầu có chứng kiến đi nữa, đứa bé đó cũng chẳng nhận ra như thế. Lúc nào cũng cảm thấy tràn trề hạnh phúc, Melanie muốn cho mọi người chung quanh đều có hạnh phúc, hay ít lắm là cũng bằng lòng với số phận của họ Trong chiều hướng đó, nàng luôn luôn thấy cái hoàn thiện ở mọi người. Nơi một con ở đần độn mấy nàng cũng có thể tìm thấy một chút gì trung thành và dễ thương, nơi một cô gái xấu xí và khó chịu đến đâu, nàng cũng tìm được vài nét duyên dáng hay thanh nhã và ở một người đàn ông vô dụng hay gắt gỏng, nàng cũng thấy được những điều tốt mà họ có thể thực hiện được hơn là những gì kẻ ấy đang làm.


 


Vì những đức tính chân thành và tự nhiên xuất phát từ tấm lòng quảng đại đó mà ai cũng đến với nàng. Còn ai có thể cưỡng lại được sự mê hoặc của một người chỉ tìm thấy ở kẻ khác những tánh tình đáng phục mà ngay họ cũng không dám mơ ước? Nàng có thật nhiều bạn trai và bạn gái hơn bất cứ ai trong thành phố, nhưng nàng chỉ được rất ít người si mê vì chẳng có lấy một chút ương ngạnh hoặc ích kỷ nào để có thể mê hoặc đàn ông.


 


Những gì Melanie đã làm không ngoài những điều mà các cô gái miền Nam đã được dạy bảo để làm cho những người chung quanh họ cảm thấy thoải mái và thích thú hơn. Đó là một sự toa rập đáng yêu của nữ giới làm cho xã hội miền Nam trở nên thú vị. Phụ nữ miền Nam biết rằng một vùng đất mà đàn ông đã binh vực, đã hài lòng và đã được sống an toàn trong lớp vỏ tự phụ không hề bị chỉ trích của họ thì đó cũng là nơi mà đàn bà cho là đáng sống. Vì từ lúc ra đời cho tới khi xuống mộ nữ giới luôn cố gắng làm cho nam giới thỏa mãn lòng tự ái của họ, và những người đàn ông được thỏa mãn đó có bổn phận đền đáp bằng cách ngưỡng mộ đàn bà nhiều hơn. Thật vậy, đàn ông sẵn sàng trao cho đàn bà tất cả, ngoại trừ óc thông minh. Scarlett đã học tập cách làm ra duyên dáng cũng như Melanie, nhưng thiếu chăm chú và thiếu hoàn bị hơn. Cái khác biệt giữa Melanie và Scarlett nằm trong sự kiện Melanie nói năng hòa nhã, và tâng bốc mọi người để làm họ hài lòng, dầu trong chốc lát, còn Scarlett thì chẳng bao giờ như vậy được trừ phi đã có sẵn ý định chiếm đoạt mục đích riêng.


 


Từ hai con người mà Charles yêu mến nhứt đời đó, anh chẳng đã nhận được một ảnh hưởng quả cảm nào, không học hỏi được gì về sự tàn nhẫn hay thực tế của đời, và ngôi nhà mà anh đã sống cho tới tuổi trưởng thành thật quá êm đềm như một tổ chim. Nó hoàn toàn yên tĩnh, cũ kỹ và êm dịu quá so với Tara. Đối với Scarlett ngôi nhà nầy hãy còn thiếu mùi rượu mạnh ở đàn ông, mùi thuốc lá và mùi dầu Macassar; thiếu những giọng ồ ề, những tiếng chửi rủa; thiếu những cây súng, những bộ râu, yên cương ngựa và lũ chó săn lẩn quẩn bên chân. Nàng thấy nhớ những tiếng cãi lẫy, gây gổ nhau khi Ellen vừa quay lưng đi: Mammy gây với Pork, Rosa cãi với Teena, những cuộc đấu khẩu gay gắt giữa nàng và Suellen, những lời nạt nộ của Gerald. Charles có cái vỏ ẻo lả như con gái cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên vì đã lớn lên trong một ngôi nhà như vậy. Ở đây không hề có một dấu hiệu sôi động nào, không một tiếng nói to, ai cũng muốn làm theo ý kiến của kẻ khác và rốt cuộc một người da đen độc đoán ở trong nhà bếp đã nắm giữ hết quyền hành. Scarlett tưởng rằng đã thoát được sự kềm chế của Mammy, bây giờ lại khổ sở hơn vì những tiêu chuẩn của bác Peter về lối sống của các bà quí phái, đặc biệt là "quả phụ Charles" còn nghiêm nhặt hơn cả Mammy.


 


Sống giữa những con người đó, Scarlett trở lại với con người thật của nàng, và gần như trước khi ý thức được điều đó, tâm hồn nàng đã trở lại bình thản. Nàng chỉ mới 17 tuổi, dồi dào sinh lực và ý chí, đã vậy, người nhà của Charles còn cố gắng làm cho nàng được sung sướng. Nếu họ chỉ đạt được một phần nhỏ thì đó không phải là lỗi của họ, bởi không ai có thể xoa dịu được cơn đau nhói ở tim nàng khi nghe nhắc đến tên Ashley, mà Melanie lại thường hay đề cập đến cái tên ấy! Nhưng Melanie và cô Pitty dường như không thối chí trong mục tiêu làm nguôi sự phiền muộn mà họ ngỡ là nàng đang gánh chịu. Họ đặt chuyện buồn phiền của họ một bên để làm nàng khuây khỏa. Họ lo lắng đến chuyện ăn uống, giấc ngủ trưa và giờ đi dạo bằng xe của nàng. Không những họ ngưỡng mộ nàng thái quá về tánh tình linh hoạt, về thân hình đều đặn, về chân tay xinh xắn và làn da trắng nõn của nàng, họ lại thường nâng niu, ôm ấp và hôn hít nàng để nhấn mạnh thêm những lời thương yêu của họ.


 


Scarlett không quan tâm đến những sự mơn trớn, nhưng nàng cũng thấy thích thú với những lời ca tụng. Không một ai ở Tara nói những lời khoan khoái như thế cả. Thật thế, Mammy chỉ dùng thì giờ của bà để ngăn trở quan điểm sống của nàng. Thằng bé Wade từ lâu không còn quấy rầy nàng nữa, vì cả gia đình, từ da trắng lẫn da đen cho đến láng giềng đều ưa thích và không ngớt tranh nhau bồng ẵm nó. Nhứt là Melanie lại quá nuông chiều nó. Ngay cả những lúc nó la hét chói tai, Melanie cũng cho rằng nó dễ thương và còn nói thêm:


 


− Cục cưng vàng ngọc của cô, ước gì cưng là của cô.


 


Đôi khi, Scarlett thấy khó mà giấu được cảm nghĩ của mình, vì nàng vẫn cứ coi cô Pitty như là một bà già đần độn, và tánh ngớ ngẩn cùng những chuyện tầm phào của cô cứ làm cho nàng bực dọc. Với Melanie, lòng ghen ghét của nàng càng gia tăng. Nhiều lúc nàng đột ngột ra khỏi phòng trong khi Melanie mắt sáng ngời vì hãnh diện nói về Ashley hay đọc to những lá thơ của chàng. Nhưng dầu sao, đời sống cũng đã trở nên thoải mái phần nào. Atlanta thú vị hơn Savannah hay Charleston, hoặc Tara. Nó đem tới cho nàng nhiều bận rộn kỳ lạ trong tình trạng chiến tranh đến nỗi nàng ít có thì giờ để nghĩ ngợi hoặc buồn phiền. Tuy nhiên lắm lúc sau khi đã tắt đèn cầy và vùi đầu trong gối, nàng thường thở dài và nghĩ vẩn vơ:


 


"Phải chi Ashley chưa cưới vợ! Phải chi mình không làm nữ điều dưỡng trong cái nhà thương ôn dịch đó! Ồ, phải chi mình có được vài người theo tán tỉnh!"


 


Nàng ghê tởm nhiệm vụ nữ điều dưỡng ngay từ đầu, nhưng không thể nào tránh thoát bởi vì nàng có chân ở cả hai uỷ hội của bà Meade và Merriwether. Điều nầy có nghĩa là bốn ngày mỗi tuần, nàng phải làm việc trong nhà thương nóng bức và hôi hám, với mái tóc quấn cao gọn trong khăn và một chiếc yếm che từ cổ xuống chân. Những người có chồng dù trẻ hay già, đều phải làm nữ điều dưỡng. Họ làm phận sự với tất cả hăng say đến nỗi Scarlett cho đó là lòng cuồng tín. Họ cho rằng nàng cũng thâm nhiễm được lòng ái quốc nhiệt thành của họ, và họ sẽ kinh hoàng biết bao nếu biết được rằng Scarlett chẳng quan tâm mấy tới chiến tranh. Ngoại trừ sự đau đớn âm thầm vì việc Ashley có thể tử thương, nàng chẳng chú ý gì tới chiến tranh và phải làm nữ điều dưỡng chỉ vì nàng không biết làm sao từ chối được.


 


Việc săn sóc thương binh nhứt định là chẳng có gì thơ mộng cả. Với nàng, đó là những tiếng rên la, mê sảng, cái chết và mùi hôi tanh. Bịnh viện tràn ngập những người dơ bẩn, râu ria xồm xoàm, đầy chí rận hôi hám kinh khủng, mình đầy những vết thương ghê tởm đủ làm nôn mửa một tín đồ Thiên Chúa giáo. Các nhà thương đều dậy mùi hôi thối của chứng hoại thư, nó xông thẳng vào mũi nàng thật lâu trước khi nàng đi tới các cửa phòng, nó bám vào tay, vào tóc và ám ảnh nàng cả trong giấc mộng. Ruồi, nhặng và muỗi bay đua nhau vo ve quanh phòng bịnh tấn công tới tấp các bịnh nhân khiến họ chửi rủa ầm lên hoặc khóc thầm đau đớn. Scarlett vừa gãi những vết muỗi, vừa vung quạt lá đuổi ruồi cho đến lúc hai vai đau nhức. Và nàng rủa thầm sao họ không chết hết cả đi.


 


Melanie hình như không ngửi thấy mùi hôi tanh, không để ý đến những vết thương lở loét hay sự trần truồng của những thương binh. Scarlett thấy làm lạ tự hỏi, một người quá nhát nhúa và nết na như thế sao lại có thể như vậy được. Đôi lúc bưng bồn nước hoặc dụng cụ y khoa cho bác sĩ Meade cắt những lõm thịt thúi, mặt Melanie trắng bệch. Một lần, sau cuộc giải phẫu, Scarlett tìm thấy Melanie trong phòng chứa quần áo, nôn mửa lặng lẽ vào khăn. Nhưng lúc nào ở bên cạnh thương binh, Melanie vẫn khả ái, thật tế nhị và thường hay vỗ về họ. Tất cả thương binh đều gọi nàng là bà tiên nhân từ. Scarlett cũng thích tước hiệu đó, nhưng muốn vậy là phải nhúng tay vào những người lúc nhúc chí rận, phải sờ mó cổ họng những người đang mê thiếp để coi họ có nghẹt thở vì nuốt phải một mẩu thuốc lá hay không, băng bó những đoạn chân tay bị cưa hay bắt giòi trong những chỗ thịt lở loét. Không, nàng không thích làm nữ điều dưỡng chút nào. Nàng có thể cảm thấy dễ chịu hơn nếu được phép sử dụng vẻ duyên dáng của mình với những người vừa hồi phục, vì phần đông họ đều dễ nhìn và là con nhà danh giá, nhưng nàng lại không được cho làm ở đó vì tình trạng góa bụa. Các thiếu nữ quí phái trong thành phố không được làm nữ điều dưỡng vì người ta sợ họ chứng kiến những cảnh không xứng đáng với đôi mắt nguyên trinh của họ. Vì vậy họ được phó thác việc coi sóc những người vừa mới hồi phục sức khỏe. Không chồng mà cũng không phải góa bụa, họ hoàn toàn tự do, mặc sức chọc phá những người nầy. Ngay cả những cô kém duyên dáng nhứt, Scarlett buồn bã nhận thấy, cũng dễ dàng tìm được một anh chàng nào đó để đính hôn.


 


Ngoài sự hiện diện của những kẻ thiếu hy vọng cứu chữa hoặc bị thương nặng, Scarlett chỉ hoàn toàn sống trong thế giới đàn bà, càng làm cho nàng bực bội hơn bởi vì chẳng những không tin tưởng vào nữ phái, nàng lại luôn luôn khó chịu khi phải chung đụng với người cùng phái. Nhưng cứ ba chiều một tuần, nàng phải tới hội may vá và cuộn băng do thân hữu của Melanie tổ chức. Các cô gái hầu hết đều biết Charles, nên rất ân cần và niềm nở với nàng, đặc biệt là Fanny Elsing và Maybelle Merriwether, ái nữ của hai quả phụ quí tộc trong thành phố. Nhưng được họ kính mến nhiều nàng có cảm tưởng bị loại vào hạng già nua sắp bị phế thải. Họ không ngớt bàn về những buổi khiêu vũ, về những kẻ si mê họ khiến nàng vừa ghen tức hạnh phúc của họ vừa phẫn uất tình trạng góa bụa của mình đã không cho nàng được làm gì nữa cả. Ồ! Mình đẹp gấp ba lần Fanny và Maybelle! Ồ, tại sao cuộc đời cứ bất công! Tại sao mọi người đều cứ nghĩ rằng trái tim của mình đã được vùi xuống mồ trong khi sự thật nó đang ở Virginia với Ashley!


Nhưng mặc dầu có phải phiền muộn như vậy, nàng vẫn hài lòng về Atlanta. Và chuyến viếng thăm của nàng kéo dài từ tuần nầy sang tuần khác.


Chín


Một sáng giữa mùa hạ, Scarlett ngồi bên sửa sổ phòng ngủ, buồn rầu nhìn những cổ xe chở đầy thiếu nữ, các bà giám hộ và binh sĩ vui vẻ vượt qua đường Cây Đào để vào rừng tìm nhánh cây trang hoàng cho phiên hội chợ được tổ chức chiều nay để gây quỹ giúp bịnh viện. Con đường đất đỏ chìm trong bóng mát chỉ còn những tia sáng vượt xuyên các vòm cành lá phủ lên trên và vó ngựa làm tung lên từng đám mây bụi đỏ.


 


Trên cổ xe không mui dẫn đầu là bốn tên da đen to lớn, mang theo búa dùng để chặt nhánh vạn niên thanh và dây leo, phía sau xe chất đống những giỏ đựng trái cây, những rổ đan bằng vỏ cây sồi đựng thức ăn trưa, vài chục quả dưa hấu. Hai tên trong bọn da đen đều có mang theo đàn banjo và khẩu cầm, chúng diễn tấu theo thể điệu dồn dập bài: "Nếu muốn sống hùng, hãy gia nhập đội kỵ binh". Theo sau là một đoàn người vui vẻ quần áo bay phất phới, các thiếu nữ tươi mát trong y phục bằng vải, khăn choàng rực rỡ, đội nón và đeo găng để giữ gìn màu da, ngồi dưới những chiếc dù nho nhỏ đã được giương lên. Các bà lớn tuổi trầm mặc mỉm cười giữa những tiếng cười ồn ào, những tiếng gọi ơi ới từ xe nầy qua xe kia và những chuyện khôi hài. Các thương bệnh binh vừa bình phục ngồi chêm giữa những bà giám hộ mập mạp và các cô gái mảnh khảnh cứ luôn làm dáng và không ngớt cựa quậy chung quanh họ. Các sĩ quan ngồi trên những cổ xe... Bánh xe nghiến cót két, đinh thúc ngựa leng keng, lon sĩ quan sáng lóe, dù lắc lư, quạt phe phẩy, bọn da đen ca hát vang lừng. Mọi người đều vào rừng để tìm cây lá tươi, cùng ăn ngoài trời và xẻ dưa. Tất cả mọi người... Scarlett buồn rầu suy nghĩ... chỉ trừ một mình mình thôi.


 


Mọi người đi qua đều vẫy tay chào hỏi và Scarlett cố làm ra vẻ vui tươi đáp lại, nhưng đó quả thật là một chuyện khó khăn. Một nỗi buồn tủi dâng trào từ tim lên cổ họng rồi nghẹn cứng tại đó, sắp biến thành nước mắt. Tất cả đều có mặt trong bữa ăn ngoài trời, chỉ trừ một mình nàng. Và tất cả đều tham dự buổi lễ phước thiện và sẽ được khiêu vũ đêm nay, chỉ trừ một mình nàng. Nghĩa là tất cả đều được vui chơi, trừ ra nàng, cô Pittypat cùng Melanie và một số người bất hạnh khác đang trong thời kỳ chịu tang. Nhưng Melly và Pittypat dường như chẳng quan tâm điều đó. Họ cũng chẳng hề nghĩ tới việc tham dự. Ý nghĩ đó chỉ đến với nàng. Mà nàng lại muốn đi, tha thiết muốn.


 


Như vậy rõ ràng là bất công. Nàng đã làm việc cực nhọc gấp đôi bất cứ cô gái nào trong thành phố, chuẩn bị mọi thứ cho buổi lễ phước thiện. Nàng đã đan vớ, nón trẻ con, khăn len màu và khăn choàng cổ, kết cả chục thước ren và bỏ công vẽ trên những món đồ trang sức. Nàng cũng đã thêu hàng nửa chục lá cờ Liên bang miền Nam trên các gối dựa ở ghế trường kỷ (thật ra thì mấy ngôi sao do nàng thêu không được đều đặn mấy, có cái gần như tròn, có cái lại tới sáu hay bảy cánh, nhưng trông vẫn đẹp mắt). Hôm qua, nàng đã mệt lã trong việc căng các tấm lụa màu vàng, màu hồng và màu xanh ở các quầy hàng kê dọc theo tường. Dưới sự giám sát của Uỷ ban Phụ nữ phụ trách bịnh viện, công việc quả tình nặng nhọc chớ không phải chuyện đùa. Không bao giờ có thể là chuyện đùa trước mặt các bà Merriwether, Elsing và Whiting được. Đã vậy, các bà đó lại còn hành hạ sai khiến đủ điều dường như các hội viên dưới quyền họ đều là những hắc nô. Rồi lại còn nghe họ không ngớt khoe con gái của họ được nhiều nơi chú ý. Nhưng tệ hại hơn hết là nàng đã bị phỏng tay hai vết trong khi tiếp cô Pittypat và người bếp làm bánh cho cuộc xổ số từ thiện.


 


Và bây giờ, sau khi đã vất vả như một con mọi làm việc đồng ánh, nàng phải đứng đắn trong cái vỏ phẩm cách của một góa phụ trong khi mọi người bắt đầu vui chơi. Quả thật bất công là chồng nàng đã chết còn để lại một đứa con kêu khóc luôn mồm ở phòng bên, và bị loại hẳn ra ngoài những gì thú vị trên đời. Chỉ mới hơn khoảng một năm thôi, nàng vẫn còn được khiêu vũ. Được mặc áo màu sáng chói thay vì bộ tang phục hiện nay, và gần như đính ước cùng một lúc với ba người con trai. Chỉ mới 17 tuổi, chân nàng vẫn còn ngứa ngáy khi nghe nói hai tiếng khiêu vũ. Trời! Quả là bất công! Cuộc sống rộn ràng vừa đi qua trước mặt nàng, đi dài xuống con đường bóng mát giữa ánh nắng mùa hạ - cuộc sống rộn ràng với những bộ quân phục xám, với những tiếng đinh thúc ngựa leng keng, tiếng đàn banjo và những chiếc áo sa mỏng thêu hoa. Nàng cố gắng không cười và vẫy tay thật nhiệt thành đáp lễ những người đàn ông nào quen biết nhứt, những người mà nàng đã săn sóc trong bịnh viện, nhưng khó mà dằn được chuyện làm cho má lúm đồng tiền, khó mà làm ra vẻ như trái tim đã bị chôn trong mộ... trong khi sự thật nó vẫn cứ nhảy cỡn ở ngực nàng.


 


Những cử chỉ chào hỏi đáp lễ của nàng bị chận ngang khi cô Pitty bước vào phòng, hổn hển thở sau mỗi lần lên thang lầu lôi nàng ra khỏi cửa sổ một cách không vị nể.


 


− Cháu điên rồi hả? Sao lại vẫy tay với đàn ông tại cửa sổ phòng ngủ của mình? Scarlett, cô kinh ngạc quá! Rồi mẹ cháu sẽ trách cô thế nào đây?


 


− Nhưng họ có biết đây là phòng ngủ của cháu đâu.


− Tuy vậy, họ có thể nghĩ đây là phòng ngủ của cháu, cái đó mới tai hại. Nè cưng, cưng không được làm như vậy nữa. Người ta sẽ đàm tiếu và bảo là cháu lố lăng... vả lại, bà Merriwether biết đây là phòng ngủ của cháu.


− Và rồi con mụ già độc hại đó sẽ bán rao với bọn con trai.


− Suỵt! Cháu biết bà ấy là bạn thân của cô mà.


− Bạn thân là bạn thân mà độc hại lại cũng vẫn độc hại... ồ, xin lỗi cô, cô đừng khóc! Tại cháu quên đây là phòng ngủ của cháu. Cháu sẽ không làm vậy nữa đâu, cháu... hồi nãy cháu chỉ có ý ra nhìn họ đi qua. Cháu  cũng muốn đi như họ.


− Cháu!


− Chán quá! Ngồi mãi trong nhà cháu không chịu nổi nữa.


− Scarlett đừng nói vậy. Hãy hứa với cô là cháu không nói như vậy nữa. Thiên hạ sẽ nói cho coi. Họ sẽ bảo là cháu không quí trọng thằng Charles bạc phước...


− Cô, cô đừng khóc nữa!


− Cháu ơi, cô lại làm cho cháu khóc theo rồi.


Pittypat vừa nức nở nói với vẻ hài lòng vừa mò tìm khăn tay trong túi áo.


Nỗi buồn tủi nghẹn lại ở cổ họng Scarlett bây giờ tan thành nước mắt và nàng khóc oà lên... không phải như Pittypat nghĩ đó là những giọt nước mắt khóc Charlie, mà chính ra đã khóc chỉ vì tiếng bánh xe lăn và tiếng cười đùa xôn xao lúc nãy đã tắt lịm mất rồi. Melanie chạy ào vào phòng, trán nhíu lại vì lo âu, tay còn cầm bàn chải, mái tóc ngày thường vén khéo xõa trên mặt với những lọn quăn.


 


− Cô và em, chuyện gì vậy?


− Charlie.


Vừa nức nở trả lời xong, Pittypat vùi đầu vào vai Melanie, khóc tiếp một cách khoan khoái.


Môi run run vì nghe nhắc tới tên em trai mình, Melly vỗ về Scarlett:


− Em hãy can đảm lên! Đừng khóc nữa! Nào, Scarlett!


Scarlett nằm vật ra giường, khóc mỗi lúc mỗi to hơn. Nàng khóc cho cuộc đời thanh xuân của mình đã mất đi, khóc vì những nguồn vui tuổi trẻ đã từ bỏ nàng, khóc vì giận tức và hận tủi - khóc như một đứa bé thường biết trước là sẽ được thỏa mãn những đòi hỏi của nó bằng tiếng khóc, và bây giờ chợt nhận ra là dầu có khóc bao nhiêu đi nữa cũng chẳng được gì. Nàng vùi đầu vào gối, vừa khóc, vừa đập chân túi bụi lên chiếc nệm bông.


Qua tiếng khóc, nàng hét lớn:


− Chết đi còn sướng hơn!


Trước sự biểu lộ niềm đau quá mãnh liệt đó, Pittypat nín khóc ngay và Melly vội vàng chạy tới bên giường vỗ về cô em dâu:


 


− Thôi em, đừng khóc nữa! Hãy cố nhớ là Charlie đã yêu thương em biết bao và lấy đó làm an ủi! Hãy nhớ là em vẫn còn đứa con!


 


Bực tức vì đã bị hiểu lầm và tủi hận vì đã hết được vui chơi, Scarlett nghẹn lời. Đó cũng là một chuyện may, bởi vì nếu nói được, nàng đã nói thẳng với họ những cảm nghĩ của nàng mà chẳng cần phải chọn lời giống như ông Gerald. Melanie vuốt ve vai người em dâu trong khi cô Pittypat rón rén tới hạ các tấm màn che ánh nắng.


 


Scarlett vùng dậy, mặt sưng lên, sừng sộ:


 


− Đừng kéo xuống! Tôi đã chết đâu mà rũ màn... mặc dầu tôi vẫn muốn chết đây. Thôi ra hết đi, để tôi yên!


 


Nàng lại nằm vật xuống, vùi đầu vào gối. Sau một hồi thì thầm bàn cãi, Pittypat và Melanie nhón gót bước ra khỏi phòng. Nàng nghe Melanie nói nhỏ với cô Pittypat trong khi cả hai xuống lầu:


 


− Cô Pitty, cháu nghĩ là cô không nên nhắc tới Charlie trước mặt Scarlett. Cô biết là mợ ấy vẫn chưa nguôi ngoai. Tội nghiệp, trông thảm hại quá và cháu biết là mợ ấy cố dằn để khỏi khóc. Mình không nên gây thêm đau khổ nữa.


Scarlett giận dữ hất tung tấm vải trải giường, cố nghĩ một câu độc hại nào dể nói ra, nhưng cuối cùng nàng chỉ nói được hai tiếng quen miệng: "Quái đản chưa!" và cảm thấy khuây khoả lạo. Làm thế nào mà Melanie lại có thể cứ ru rú trong nhà, không có lấy một thú vui nào, lại cứ tiếp tục để tang em trong khi chỉ mới có 18 tuổi. Dường như Melanie không hề biết hay bất cần biết là cuộc sống nhiệt náo đang đi qua với tiếng thúc ngựa leng keng.


 


Scarlett đấm mạnh vào gối nghĩ:


 


"Chị ta cứ trơ như một khúc củi, có bao giờ được nhiều người chú ý như mình đâu mà cảm thấy thiếu thốn như mình. Vả lại, vả lại... chị ta còn có được Ashley, còn mình thì chẳng còn ai cả".


Nàng nằm lì trong phòng cho đến xế chiều và quang cảnh những kẻ đi cắm trại về với những cổ xe chất đầy nhánh thông, dây leo và cây dương sĩ không an ủi nàng được chút nào. Ai nấy vẫn vui tười dù hơi mệt. Họ cũng vẫy tay chào nàng và được đáp lại một cách uể oải. Cuộc sống đã vô vọng thì còn gì đáng sống nữa đâu!


 


Sự giải thoát đã đến quá bất ngờ cùng một lúc với bà Merriwether và Elsing đi xe đến trong khi cả nhà đang ngủ trưa. Ngạc nhiên vì có người đến nhà vào giờ nầy, Melanie, Scarlett và cô Pittypat đều tỉnh ngủ ngay, hấp tấp cài móc áo, sửa lại tóc rồi xuống phòng khách.


 


− Mấy đứa con bà Bonnell lên sởi.


 


Bà Merriwether đột ngột nói dường như muốn kết tội bà Bonnell phải chịu hết trách nhiệm khi để cho một chuyện như vậy xảy ra.


 


− Và mấy đứa con gái của bà McLure bị gọi đi Virginia.


 


Bà Elsing tiếp với cái giọng tắt lịm của bà, hững hờ phe phẩy quạt dường như chuyện đó chẳng có gì là quan trọng. Và bà tiếp:


 


− Dallas McLure đã bị thương.


 


Mấy bà chủ nhà đồng thanh kêu lên:


 


− Ghê quá! Tội nghiệp, Dallas có...


 


Bà Merriwether nói mau:


 


− Không, chỉ bị nhẹ ở vai. Nhưng cũng khá lôi thôi trong tình hình lúc nầy. Mấy con em lên đó để mang nó về. Nhưng, nói có trời, mình không thể ngồi nói chuyện lâu được. Phải trở lại kho quân dụng ngay để lo trang hoàng. Pitty, chúng tôi cần cô và Melly tối nay thay vào chỗ bà Bonnell và mấy con nhỏ McLure.


 


− Ồ, nhưng chúng tôi không thể đi được.


 


Bà Merriwether nói một cách quả quyết:


 


− Đừng nói "không thể" với tôi, Pittypat Hamilton. Chúng tôi cần chị để trông chừng bọn da đen lo đồ giải khát. Đó là nhiệm vụ của bà Bonnell, còn Melly, cháu phải thay thế cho chị em McLure ở quầy hàng.


 


− Ồ, chúng tôi không thể... Charlie mới mất có một...


 


− Tôi hiểu chị đau buồn như thế nào, nhưng vì đại nghĩa thì không có một sự hy sinh nào có thể gọi là quá lớn.


 


Bà Elsing ngắt lời bằng một giọng êm ái, nhằm dàn xếp:


 


− Ồ, chúng tôi rất thích được tiếp tay... Nhưng sao chị không tìm những cô đẹp hơn để thay thế chỗ bán hàng đó?


 


Bà Merriwether rống lên:


 


− Tôi chẳng biết bọn trẻ ngày nay ra sao. Chúng chẳng ý thức trách nhiệm gì cả. Tất cả đám con gái không muốn ngồi ở chỗ bán hàng đều có sẵn cách thoái thác. Chúng đâu có qua mặt tôi được! Chúng chỉ ham tán  tỉnh mấy ông sĩ quan, có vậy thôi. Và chúng ngại mấy cái áo mới của chúng bị khuất sau quầy hàng. Phải chi cái ông vượt hàng rào phong tỏa ấy... Tên ông ta là gì, hả?


− Thuyền trưởng Butler.


Bà Elsing đỡ lời.


− Phải chi ông ta mang về nhiều vật dụng giúp ích cho bịnh viện hơn là đai áo và đăng ten. Cái áo tôi để ý hôm nay chắc chắn là một trong hai chục cái áo mà ông ta đã mang về. Thuyền trưởng Butler, thật là chán khi nghe tới tên. Thôi Pitty, tôi không rảnh để bàn luận nữa. Chị phải tới. Mọi người sẽ thông cảm chị. Còn Melly, cháu sẽ không bị chường mặt ra ngoài đâu, quầy hàng của mấy chị em McLure ở cuối lối đi và cháu sẽ không bị ai để ý đâu vì cái quầy đó không mấy sang.


 


Scarlett chen vào, đè nén lòng khao khát được đi và làm ra vẻ thật nghiêm trang:


 


− Cháu nghĩ là chúng ta nên đi. Đó chỉ là việc quá nhỏ mà chúng ta có thể giúp cho bịnh viện.


 


Hai bà khách chẳng một ai nhắc tới tên nàng, cùng quay lại nhìn sửng Scarlett. Mặc dù quá cấp bách họ cũng không thể dám nghĩ tới chuyện yêu cầu một quả phụ mất chồng chưa được một năm tham gia vào một hoạt động xã hội như vậy. Scarlett chịu đựng cái nhìn chầm chập của họ với đôi mắt mở to ra bộ ngây thơ.


 


− Cháu nghĩ là chúng ta nên đi để góp phần cho thành công hơn, tất cả mọi người chúng ta. Cháu thấy là cháu phải đi với Melly, vì... vâng, vì cháu nghĩ ở quầy hàng có hai người trông được mắt hơn là một. Chị có nghĩ vậy không, Melly?


 


− Phải.


 


Melanie đáp gượng gạo. Ý nghĩ xuất hiện giữa một hoạt động xã hội trong lúc còn chịu tang thật là lạ lùng đến nỗi làm cho nàng ngơ ngác.


 


− Bà Scarlett nói đúng.


 


Bà Merriwether nói với giọng dịu hơn. Bà nhổm dậy sửa vòng đai áo ngay ngắn lại:


 


− Cả hai... Không, tất cả nên cùng tới đó. Thôi Pitty, chị đừng tìm cách thoái thác mãi. Chị nên biết là bịnh viện đang cần thật nhiều tiền để mua giường và thuốc men. Tôi cũng tin rằng Charlie sẽ hài lòng trong việc ủng hộ một đại nghĩa mà cháu nó phải hy sinh.


 


Pittypat thốt lời một cách yếu ớt, luôn luôn chịu thua trước những cá tính mạnh hơn:


− Được, nếu chị cho rằng mọi người sẽ thông cảm tôi.


(còn tiếp)


Nguồn: Cuốn theo chiều gió. Tiểu thuyết của Margaet Mitchell. Vũ Kim Thư dịch từ nguyên bản tiếng Anh Gone With The Wind. Triệu Xuân biên tập. NXB Văn học, 2001.


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
Cõi mê - Triệu Xuân 17.08.2017
Hãy để ngày ấy lụi tàn - GERALD Gordon 17.08.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 29.07.2017
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
xem thêm »