tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20232398
Thơ
14.10.2016
Nhiều tác giả
Lục bát trăm nhà (4)



GẶP Ở QUÁN NGHÈO


Quán chi nghèo đến lạ lùng


Vách không chắn gió, mái không che trời


Rượu suông chủ quán sẵn mời


Khách du xin cứ ghé ngồi nhâm nhi


Sớm chiều hay giữa canh khuya


Một be cạn lại một be…xin đầy


Không rèm buông mặc gió lay


Mặc hơi men cứ vơi, đầy, cạn, dâng


Lần đầu bên quán dừng chân


Thưa tôi là khách mới lần đầu thôi


Lần đầu bén tiếng quen hơi


Ghé đây xin một be ngồi giải khuây


Chợt nhìn trên vách: Ô hay


Ai mang hoa đến chốn này bỏ quên


Ngỡ ngàng như lạ như quen


Ngỡ như hoa chỉ dành riêng một người


Hoa đời thường của ta ơi


Phải hoa ấy gọi hoa đời thường xưa?


Quán nghèo, nghèo xác nghèo xơ


Vẫn cho ta phút bất ngờ chiều nay


Một mình một chén sao say


Hoa ơi xin chạm môi này cùng ta


Đời nghèo còn lắm xót xa


Quán nghèo vẫn cứ nở hoa đời thường.


Gia Dũng/ NNB đọc chọn


THỀ NON NƯỚC


Nước non nặng một lời thề


Nước đi, đi mãi, không về cùng non


Nhớ lời “nguyện nước thề non”


Nước đi chưa lại, non còn đứng không


Non cao những ngóng cùng trông


Suối khô dòng lệ chờ mong tháng ngày


Xương mai một nắm hao gầy


Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương


Trời tây ngả bóng tà dương


Càng phơi vẻ ngọc, nét vàng phôi pha


Non cao tuổi vẫn chưa già


Non thời nhớ nước, nước mà quên non


Dù cho sông cạn đá mòn


Còn non còn nước hãy còn thề xưa


Non cao đã biết hay chưa


Nước đi ra bể lại mưa về nguồn


Nước non hội ngộ còn luôn


Bảo cho non chớ có buồn làm chi


Nước kia dù hãy còn đi


Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui


Nghìn năm giao ước kết đôi


Non non nước nước chưa nguôi lời thề.


Tản Đà/ NNB đọc chọn


TA VỀ VỚI MẸ TA THÔI


Ta về với mẹ ta thôi


Năm nay mẹ đã chín mươi mỏi mòn


Cha thì đã khuất núi non


Con dăm bảy đứa chỉ còn vài ba


 


Ta lo xây cửa xây nhà


Mẹ ra Hà Nội như là Ô shin...


Làm người có một trái tim


Mà sao mình để mẹ mình mồ côi?


 


Ta về với mẹ ta thôi


Làm con của mẹ như hồi còn thơ


Sang giầu phú quí ngu ngơ


Mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng...


Nhà nông thì cứ nhà nông


Ham chi đổi phận, qua sông lụy người!


 


Ta về với mẹ ta thôi


Chín phương đã nếm đủ mùi trầm luân


Cái xa thì đã đến gần


Người gần chừng cũng dần dần xa xôi


 


Ta về với mẹ ta thôi


Phù hoa xin gửi cho người phù hoa


Ta về bên mẹ của ta


Không làm chi nữa cũng là làm con!


 


Còn trời còn nước còn non


Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta...


Hà Nội, 28.12.2012/ Hà Tĩnh, 2.1.2013


Nguyễn Sĩ Đại/ NNB đọc chọn


THEO MÀU TÓC GIÓ


Em giờ tóc gió thôi bay


Phấn quỳnh đêm cũ sang ngày còn hương


Gót hài vang khúc Nghê thường


Nghiêng khoe vóc liễu mầu sương chưa nhòa


 


Em giờ tóc gửi mây sa


Nửa vành trăng mộng, nửa tà áo bay


Men quỳnh gió cuốn ngàn mây


Đáy ly độc ẩm hồn say trắng chiều


 


Em giờ tóc gió buồn hiu


Bềnh bồng sợi nắng dặt dìu hồn thơ


Nghe chăng dưới bến sông chờ


Ai hong tóc rối nhạt bờ môi xưa?


 


Em giờ tóc quyện thu mưa


Hiên ngoài lá đổ gió lùa vàng sân


Bài thơ cuối đoạn lơi vần


Để nghìn sau mãi bâng khuâng với lòng


 


Em về tóc xõa theo dòng


Bờ sông trăng lạnh mênh mông đợi chờ


Tin xuân én liệng đôi bờ


Tóc em giờ cũng hững hờ thôi bay!


12.1995


Nam Giang/ Lý Phương Liên đọc chọn


CUỐI CÙNG NGƯỜI ẤY


Cuối cùng - Người ấy là em!


Trả tôi con sóng hồn nhiên vỗ bờ


Hồn thơ trẻ lại bất ngờ


Bay qua tóc bạc, gió mưa, lỡ lầm...


 


Ngỡ ngàng... sau nỗi đau ngầm


Mưa thưa đan nối, tay cầm rưng rưng...


Mời nhau một chén trà gừng


Uống đi em, chúng ta mừng có nhau.


 


Thu đến chậm, đông về mau


Muộn màng, đời vẫn xanh mầu thời gian


Sáng chiều. Hồn đắm mang mang


Lặng im. Trời đất bàng hoàng... tiếng yêu


Ngõ ngỏ 2007


Thái Giang/ NNB đọc chọn


GIÓ HỒNG


Tuổi thơ tôi có tên người


Đôi mắt nhung ướt nụ cười lẻ loi


Cõng thêm nắm gió mồ côi


Tôi đem thương nhớ ướm lời đẩy đưa


 


Bon chen bắt trúng trò đùa


Tình yêu tôi cũng lọc lừa chính tôi


Tưởng rằng nước chảy hoa trôi


Nào đâu ngỗ nghịch gió rơi đầy thềm


 


Xóc liều một quẻ xăm duyên


Ai ngờ hương khói cũng tiền định xưa


Trút chuông dỗi - động sân chùa


Du khách hoảng hốt trả bùa - sang sông


 


Tôi giờ cười nụ không công


Đò ngang không bãi chở lòng không neo


Thôi thì cơn gió có theo


Đành xin gả nốt kẻo heo may tình.


CHỈ CÒN TIẾNG GIÓ TIỄN ĐƯA


Kính viếng hương hồn Nhà thơ Trinh Đường


Thế là tan kiếp phù du


Trả hồn về gốc mù u quê nhà (*)


Trả đời nhang khói hương hoa


Trả hồng nhan giọt sương sa cuối trời


 


Cõi này ngắn ngủi thế thôi


Đến chưa ấm chỗ đã rời chân đi


Nổi chìm mấy cuộc thiên di


Đắng cay mình lại nhâm nhi chính mình


 


Bây giờ chịu phận hóa sinh


Bút nghiên lạc giữa nhân tình mà đau


Bấc tàn đèn cạn hết dầu


Câu thơ tan tác biết đâu âm trần


 


Bóng vừa khuất nẻo mây vần


Phía sau bụi xóa dấu chân một đời


Đam mê đến chót cuộc chơi


Chỉ còn tiếng gió…ơ…hời tiễn đưa


2003


(*) Mù u: một loại cây ở Quảng Nam


NỖI ĐAU LA HÁN


Khoanh tay ngồi ngẫm sự đời


Đoàn La Hán tượng vẫn ngồi, ngàn năm.


Ngàn năm! Sáng mấy vạn Rằm


Mà sao bể khổ vẫn đằm mười phương?


 


Chùa Tây Phương, 1962


Chùa Bái Đính, 2008. 


HOA SEN


Rễ đành lặn lội bùn đen


Thân gai cam chịu đua chen xô bồ


Đài hoa cũng gội nắng mưa


Để hương thanh khiết làm ngơ ngẩn đầm…


 


Giao hòa hai cõi dương - âm


Thân xuyên suốt cả ba tầng thế gian!


Hà Nội, 7-1991


Vũ Đình Hạnh/ NNB đọc chọn


QUA DÒNG SÔNG HÁT


Chiều nay qua bến Hát Môn (*)


Nhìn dòng sông Hát, sóng cồn như xưa


Nghe trong tiếng nước đò đưa


Đâu đây Trưng Nhị quân hò, quân reo


Trời cao nổi áng mây chiều


Phải hồn Trưng Trắc sớm chiều bay quanh?


 


Đê dài mườn mượt điền thanh


Đường đi chống Mỹ, mùa xanh bốn bề


Hát Giang còn đó lời thề


 Xa xưa vọng tiếng gọi về hôm nay!


Phan Xuân Hạt/ BNN đọc chọn


LỤC BÁT CUỐI NĂM


Em đừng mưa nữa bóng mây


Để thêm lay lắt chiều gầy hoàng hôn


Bập bùng chi mãi gió nồm


Để ngày cạn dốc gợi hồn chênh chao.


 


Em đừng thăm thẳm chiêm bao


Để mây đơn chiếc để sao tỏ mờ


Canh tư còn rót bơ vơ


Quăng thêm ước vọng vào bờ hư vô.


 


Em đừng mơ mãi giấc mơ


Giấc mơ ngày cũ lượn lờ canh năm


Đêm nay đâu phải đêm rằm


Xin em đừng mãi chăm chăm lên chùa.


 


Em đừng gặm mãi ngày xưa


Ngày xưa cũ kĩ có thừa rồi em


Mãi thôi dở giăng dở đèn


Mãi thôi nước đục đánh phèn làm trong.


 


Em đừng đi mãi đường vòng


Đường vòng vô lối khó hòng khúc vui


Để thêm mây gió ngậm ngùi


Bay quanh, lượn quẩn để rồi về đâu?


Hoàng Xuân Họa/ NNB đọc chọn


(còn tiếp)


Nguồn: Thơ Bạn Thơ 6. Nhiều tác giả. Nguyễn Nguyên Bảy, Lý Phương Liên chủ biên. NXB Hội Nhà văn, sắp xuất bản.


www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Phạm Sỹ Sáu - Phạm Sỹ Sáu 22.08.2017
Điểm danh đồng đội - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
Muôn đời đã vậy, không quên! - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (3- tiếp & hết) - Hoài Anh 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (2) - Hoài Anh 21.08.2017
Tuyển tập Thơ Hoài Anh (1) - Hoài Anh 21.08.2017
Thành phố hoa phượng đỏ - Hải Như 17.08.2017
Ba bài thơ Hoàng Kim Vũ - Hoàng Kim Vũ 11.08.2017
Chùa Trấn Quốc - Nguyễn Quyết Thắng 09.08.2017
Tập thơ Kịch đời (3) - Nguyễn Lâm 08.08.2017
xem thêm »