tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21279389
Tiểu thuyết
29.08.2016
Mario Gianluigi Puzo
Bố già (The Godfather)


Ở đất nước này, một tặng phẩm bằng vàng còn có nghĩa là một lời tỏ tình chân thành, một xác định nghiêm túc về ý định tiến tới hôn nhân của người tặng mà không ai dám tỏ ý ngờ vực.

Apôllônia vần không động đến món quà. Bà mẹ lấy sợi dây chuyền ra, hai tay cầm hai đầu nâng lên trước mặt con gái, và cô lại ngước cặp mắt nâu như mắt hươu sao lên nhìn anh, chớp chớp hàng mi dài, cám ơn anh:


"Grazia.


Đó là lần đầu tiên Mai cơn được nghe giọng của cô nói. Chỉ một từ "Grazia" mà dư âm của nó ngân mãi trong tai Mai cơn, vừa êm ái du dương, vừa e lệ thẹn thò.


Anh ngồi ngay trước mặt mà không dám nhìn thẳng vào mắt cô, bối rối trò chuyện với hai ông bà già. Nhưng anh không thể không nhìn thấy thân hình Apôllôma -  mơn mởn, tràn trề sức sống trong bộ y phục trang nghiêm ngày chủ nhật.


Cuối cùng Mai cơn đứng dậy, cả nhà cũng đứng lên theo. Sau những cái bắt tay tạm biệt, ông bố tiễn Mai cơn xuống tận xe ngỏ ý mời anh tới dùng cơm vào chủ nhật tới Mai cơn cảm ơn và nhận lời, tuy trong lòng anh biết là không thể nào đợi suốt cả một tuần lễ không trông thấy cô


Và Mai cơn không đợi được thật. Mới sáng ngày hôm sau anh đã một mình lái xe đến ngồi bên ngoài hàng hiên nói chuyện với chủ quán, cho đến khi Viteli thấy thương tình sai người lên gọi vợ và con gái xuống. Cuộc gặp gỡ lần thứ hai này không ngượng ngập như lần trước. Apôllônia tỏ vẻ dạn dĩ hơn, đã dám đáp lại vài ba câu. Tấm áo hoa sặc sỡ mặc thường ngày càng khiến cô trông có vẻ ngây thơ, quyến rũ hơn.


Hôm sau nữa, sự việc lại tái diễn. Chỉ khác một điều là lần này trên cổ Apôllônia dã lấp lánh sợi dây chuyền vàng của Mai cơn tặng. Anh mỉm cười, hiểu rằng đó là một dấu hiệu tốt lành. Anh tiễn cô gái di lên đồi, đến tận nhà, bà mẹ đi theo phía sau sát gót, không chịu tụt lại lấy một bước. Đến một khúc ngoặt dốc, cô bỗng trượt chân, và chắc là sẽ ngã nếu như Mai cơn không đỡ kịp.


 


Chỉ một sự đụng chạm ngắn ngủi như vậy đã làm cho anh nóng ran cả người. Anh không nhận thấy bà mẹ đi sau lưng cười thầm giễu cợt -  con gái của bà vốn nhanh nhẹn chẳng khác gì một con dê núi và từ thuở mới học đi đến giờ chưa bao giờ trượt ngã ở chỗ dốc này. Bà cười thầm, biết rằng nếu không anh chàng này sẽ không có cách nào được chạm vào người con gái bà cho cho đến tận đêm tân hôn.


 


Cứ thế hai tuần liền, hôm nào Mai cơn cũng đến và mang theo quà tặng. Appôllônia đã hết e thẹn, ngượng ngùng, nhưng chẳng bao giờ hai người được ở riêng một mình với nhau để chuyện trò. CÔ đúng là con gái thôn quê chữ nghĩa chỉ vừa đủ để biết đọc, biết viết nhưng ngây thơ, chất phác, chuyện gì cũng ham học hỏi. Rồi phần vì Mai cơn hối thúc, phần vì thấy anh giàu nên sau nửa tháng lễ cưới đã được tổ chức vào một ngày chủ nhật.


 


Don Tômmadinô phải đứng ra lo liệu mọi việc. Tin từ Mĩ sang cho biết: không thể cản trở ý định của Mai cơn, chỉ cần bố trí sao cho không xảy ra những chuyện đáng tiếc. Capo -  mafioso cũng làm đại diện cho họ nhà trai để tiện cắt đặt người bảo đảm an ninh. "Họ nhà trai từ Côrleône đều quá đủ -  từ ông bác sĩ già đến hai gã chăn cừu kiêm vệ sĩ. Capo và Phabridiô. Đây chỉ là một đám cưới nhà quê bình thường. Dân làng đổ ra đứng hai bên đường ném hoa lên người cô dâu chú rể, và họ ném trả lại vào đám đông những nắm hạnh nhân bọc đường. Bữa tiệc kéo dài tới tận nửa đêm, nhưng cô dâu chú rể không đợi đến khi kết thúc đã lên chiếc xe "An pha -  Rômêô phóng về biệt thự có hàng rào bằng đá bao quanh của bác sĩ Ta da gần thị trấn Côrleône.


 


Mai cơn ngạc nhiên khi thấy bà mẹ đẻ của cô dâu cũng lên xe để đi theo. Nhưng ông bố vợ Viteli đã giải thích ngay: cô dâu còn nhỏ quá, nên phải có bà mẹ đi theo để sáng hôm sau kịp thời sửa chữa ngay những trục trặc" của đêm tân hôn. Nhiều khi chuyện rắc rối vặt mà lại trở thành quan trọng chưa biết chừng! Nhưng vừa về đến nhà, bà chỉ ghé tai dặn dò mấy người làm của bác sĩ Taga, ôm hôn vỗ về cô con gái cưng rồi biến mất. Trong gian phòng rộng thênh thang chỉ còn lại đôi vợ chồng trẻ Mai cơn Côrleône.


 


Mai cơn đứng nhìn cô dâu vẫn mặc nguyên bộ đồ cưới lại còn choàng thêm một chiếc áo khoác bên ngoài. MấY chiếc hòm đựng quà cưới đã được khiêng từ xe xuống xếp ngay ngắn trong phòng. Trên mặt bàn con bày sẵn chai rượu vang và ổ bánh cưới, nhưng cả hai người chỉ mải ngắm nhìn chiếc giường tân hôn với bức màn che bên trên. Apôllônia đứng ngơ ngác giữa phòng, đợi anh Mai cơn khởi sự.


 


Thật lạ lùng, Mai cơn cứ ngỡ khi chỉ còn hai người trong phòng đã là vợ chồng không gì ngăn cách nữa thì anh sẽ chạy bổ tới mà ôm ghì lấy khuôn mặt, tấm thân bao ngày đêm anh hằng tơ tưởng. Thế nhưng thay vào điều đó, anh chỉ tần ngần đứng nhìn Apôlìônia chậm chạp gỡ tấm khăn cưới từ trên đầu xuống vắt lên lưng ghế, tháo vòng hoa đặt lên mặt bàn trang điểm rồi đứng ngắm những hộp dầu thơm, son phấn xếp đầy trên mặt bàn.


 


Mai cơn tắt điện để cô cởi áo quần đỡ ngượng, nhưng ánh trăng vàng lộng lẫy vẫn chiếu vào phòng rực rỡ qua Ô cửa mở rộng. Anh ra kéo tấm màn che bớt lại, nhưng không quá kín để đỡ nóng bức. Thấy Apôllômà vẫn đứng nguyên tại chỗ, anh mở cửa bước sang buồng tắm. Chẳng lẽ bà mẹ chưa chuẩn bị dặn dò gì cho cô dâu mới cả sao?


 


Chẳng lẽ một cô gái ngây thơ, nhút nhát như vậy lại chờ chồng đến cởi quần áo cho?


 


Nhưng khi từ buồng tắm quay lại, anh thấy phòng tân hôn tối đen, cả tầm màn che cửa sổ lúc nãy để mở hé cũng đã được kéo lại kín mít. Mai cơn mò mẫm bước đến bên giường, nhìn mãi mới nhận thấy Apôllônia đã chui vào trong chăn, cuộn tròn lại như con tôm nép vào tận trong góc, quay lưng ra ngoài. Trong bóng tối, Mai cơn cởi áo quần, chui vào chăn, quờ tìm tay của Apôllônia. CÔ nằm hoàn toàn khỏa thân, không mặc cả bộ đồ ngủ. Anh âu yếm vuốt ve cánh tay trần của cô rồi nắm vai lật người cô lại. Apôllônia từ từ quay mặt về phía anh; và bàn tay Mai cơn chạm vào bộ ngực đầy đặn, ấm nóng và mềm mại của cô. Như bị điện giật, Apôllônia giúi đầu vào ngực anh. Mai cơn xiết chặt người cô vào lòng, ngây ngất hôn lên đôi môi căng mọng. Hai người như gắn chặt vào nhau tưởng như không bao giờ gỡ ra được nữa.


 


Đêm hôm đó và những đêm tiếp theo của cuộc sống vợ chồng đã khiến cho Mai cơn hiểu tại sao trong các tầng lớp bình dân, nơi vẫn giữ những tục lệ truyền thống cổ xưa người ta lại coi trọng vấn đề trinh tiết của con gái đến vậy. Đấy là thời kì những cảm xúc đam mê đạt đến đỉnh cao trọn vẹn và hài hòa nhất: khi sự hiến dâng trinh tiết đi kèm với tình yêu và lòng tin cẩn, nó tuyệt vời, ngọt ngào như trái mọng được hái từ trên cây đúng vào độ chín


 


Cùng với sự xuất hiện của Apôllôma, cái cảnh sinh hoạt đàn ông khá ảm đạm ở ngôi biệt trang của lão bác sĩ bỗng tươi mát hẳn lên. Bây giờ don Tômmadinô hôm nào cũng về ăn cơm ở nhà, bác sĩ Tada tối tối càng thêm hào hứng kể những sự tích ngày xưa bên cốc rượu vang trong khu vườn thấp thoáng những bức tường đá.


 


Còn đêm đến là hai vợ chồng trẻ lại quấn riết lấy nhau. Mai cơn càng ngày càng khao khát si mê cái thân hình tuyệt mĩ của Apôllônia, làn da ngăm ngăm dám sánh như mật ong, đôi mắt to màu nâu cháy rực của cô. Từ thịt da cô toát ra một mùi thơm ngọt ngào khêu gợi. Và sự đam mê ân ái của cô cũng không thua kém Mai cơn, đêm nào họ cũng mệt rã rời thiếp đi khi ngoài cửa sổ bình minh đã bắt đầu ửng đỏ. Mai cơn ra kéo màn che lại rồi ngồi lên bệ cửa sổ mải mê ngắm vợ mình khỏa thân nằm xoài chân tay say sưa ngủ. Khuôn mặt cô trong giác mơ yên lành thật đẹp -  những đường nét tuyệt mĩ như vậy trước đây anh chỉ thấy ở Đức Mẹ đồng trinh trong những bức tranh của các họa sĩ Italia.


 


Vào tuần trăng mật đầu tiên, hai người thường dẫn nhau đi dạo chơi quanh vùng, mang theo thức ăn cho bữa trưa, hoặc làm vài chuyến du lịch nhỏ trên chiếc "An pha Rômêô. Nhưng một hôm don Tômmadinô kéo riêng Mai cơn ra một chỗ và thông báo: nhờ đám cưới mà bây giờ tất cả mọi người quanh vùng đều đã biết anh là ai và từ đâu đến, vì vậy cần phải có những biện pháp đề phòng, kẻ thù của gia đình Côrleône có thể vươn cánh tay dài của mình đến tận cái xứ sở hẻo lánh này. Xung quanh biệt trang của bác sĩ Tada lão đặt người vũ trang canh gác cẩn mật, hai gã chăn cừu Capo và phabridiô được lệnh túc trực suốt ngày đêm ở trong nhà.


 


Từ đó Mai cơn và vợ không ra ngoài một bước nào nữa. Anh giết thời giờ bằng cách dạy cho Apôllônia học đọc và học viết tiếng Anh, lái xe đi dọc theo hàng rào phía trong của ngôi biệt thự. Lão capo -  Mafiaso cũng đi biệt suốt ngày.


 


Một buổi sáng, Mai cơn hay tin don Tômmadinô vừa được gọi lên Palermô rất gấp. Đến chiều lão về và lại kéo riêng Mai cơn ra một chỗ, cho biết:


-  Vừa có người từ Mĩ sang thông báo một tin dữ mà tôi không muốn cho cậu biết. Xantinô Côrleône vừa bị bắn chết.


 


Chương 24


Mặt trời Xĩlili buổi sáng rót ánh nắng chan hoà màu vàng chanh vào căn buồng ngụ Maicơn tỉnh dậy, cảm thấy bên bờ vai trần của mình làn da đàn bà nóng hổi vì giấc ngủ củ Apôllônia. Chỉ cần một đụng chạm nhỏ là hai người lại quấn riềt vào nhau. Sống liền bên nhau cả tháng mà ham muốn của anh vẫn không giảm -  càng ngày Apôllônia càng tuyệt vời hơn, cô đáp lại anh bằng một niềm đam mê không kém phần cuồng nhiệt.


Sáng nay Apôllônia trở dậy trước, Maicơn lắng nghe tiếng bàn chân trần của cô bước về phía phòng tắm ở cuối hành lạng Anh vẫn nằm trên giường, đón ánh nắng ấm ban mai dội lên tấm thân trần, châm thuốc hụt Hôm nay là buổi sáng cuối cùng của họ ở ngôi nhà này, trong khu biệt trang nạy Don Tômmadinô đã bố trí cho Maicơn một chỗ ẩn khác, chuyển anh đến một thị trấn ở bờ Nam hòn đảo Xixilị Apôllônia đang mang thai tháng thứ nhất, cô muốn về chơi nhà bố mẹ đẻ và tuần rồi sau đó mới đến với anh ở chỗ trú mợi


 


Tối hôm trước, khi Apôllônia đã đi về phòng ngủ, Don Tômmadinô còn ngồi lại với Maicơn một lúc lâu trong vườn. Trông lão có vẻ lo lắng và mệt mỏi, nói rằng rất không yên tâm về sự an toàn của anh.


 


-  Vì đám cưới mà cậu bị lộ tung tích -  lão nói. -  Và cũng lạ là làm sao ông cụ của cậu không nghĩ đến chuyện tìm cho cậu một chỗ ẩn khạc Dù sao thì tôi cũng ít nhiều ngại bọn ranh con ở đây. Tôi đã đề nghị chúng cùng làm mấy việc có ăn hơn nhưng chúng không nghe. Lạ thật, chẳng hiểu chúng muốn gì. Lũ oắt này đã thử thịt tôi mấy bận nhưng tôi đâu phải đứa trẻ dễ chơi. Chúng phải hiểu rằng những trò vớ vẩn ấy thì ăn thua gì với tôi. Nhưng bọn ranh con đứa nào cũng thế, chẳng biết lượng sức gì cả. Ngu quá, chúng chỉ muốn ăn cả cơ.


 


Lão nói thêm là hai gã chăn cừu Calô và Phabridiô sáng mai sẽ cùng đi xe với Maicơn để bảo vệ anh dọc đường, còn bản thân lão không thể đến chia tay với anh được vì đã có lệnh gọi lão lên Palermô từ sáng sớm. Còn với bác sĩ Tada thì tốt nhất là không nên nói hở chuyện về chuyến đi, vì tối nay ông già lắm lời này sẽ đến Palermô giải trí và có thể vô tình ba hoa, lộ ra điều gì đó thì không ổn.


 


Về việc Don Tômmadinô đang gặp phải những chuyện khó chịu thì chính Maicơn cũng đã thấy -  trong thời gian gần đây không khi nào lão rời vũ khí, đêm đêm có mấy toán vũ trang tuần tiễu quanh nhà, ban ngày thì thủ hạ xách lupara đứng gác trong biệt thự, mỗi khi lão đi ra khỏi nhà đều có vệ sĩ mang súng ống theo hộ tống...


 


Ánh nắng buổi sáng đã bắt đầu nóng rạt Maicơn dập tắt điếu thuốc đang hút, mặc bộ quần áo làm việc, chụp lên đầu chiếc mũ lưới trai đàn ông Xixili thường đội, chân vẫn để trần bước ra cửa sổ buồng ngủ và đưa mát nhìn ra ngoài. Dưới sân, Phabridiô đang ngồi ngả người trên chiếc ghế bện và chải đầu, tay chậm chạp đưa chiếc lược theo từng lọn tóc quăn đen và dày.


 


Maicơn huýt gió, Phabridiô ngẩng đầu lện


 


- Đánh xe ra đi, -  Maicơn hét xuống với gã. Năm phút nữa xuất phát.


 


Calô ở đâu?


 


Phabridiô đứng dậy, áo sơ mi trước ngực mở phanh để lộ nhưng hình xăm xanh đỏ. Gã đáp:


 


-  Đang uống cà phê trong bếp. Cô nhà có cùng đi không ạ?


 


Maicơn nhíu mạy Cái thằng Phabridiô này mấy bữa nay thường có cái nhìn kỳ cục sau lưng Apôllônia. Chắc chắn là hắn không dám chàng màng vợ của bạn capo- mafioso rồi -  ở đất Xixili này chỉ có những kẻ nào coi rẻ mạng sống mình mới dám nghĩ đến điều đó -  nhưng dù sao thì... Maicơn lạnh nhạt đáp:


 


-  Không. Cô ấy về nhà chơi ít bữa rồi đi sạu


 


Anh đứng nhìn theo Phabridiô hấp tấp bước về phía ngôi nhà nhỏ tường đá dùng làm gara tạm thời cho chiếc xe "Anpha Rômêô" của anh.


 


Maicơn sang phòng tắm để rửa mặt. Không thấy Apôllônia ở đọ Chắc cô đã xuống bếp để lo bữa sáng cho anh trước lúc đi. Nhưng ở bếp cũng không thấy cô. Calô bước vào, nói:


 


-  Xe đã sẵn sàng. Tôi mang vali ra nhé?


 


-  Không cần. Maicơn đáp. -  Apôllônia đâu?


 


Bộ mặt lầm lì của Calo rạng rỡ lên trong một nụ cười:


 


- Cô ấy đang ngồi sau tay lái trong xe. Có vẻ khoái chí lắm. Chưa biết nước Mỹ ở đâu mà đã ra vẻ một bà Mỹ lắm rồi.


 


Ở cái xứ Xixili này, phụ nữ lái xe là một chuyện chưa từng có bao giờ! Maicơn ra lệnh:


 


-  Đi gọi Phabridiô và đợi tôi ở ngoài xe.


 


Anh bước ra khỏi bếp và chạy theo cầu thang lên gác. Chiếc vali đã được xếp đặt từ hôm qua để trong phòng ngủ. Trước khi xách nó lên tay, Maicơn bước lại bên cửa sổ nhìn ra ngoại Xe đã được đưa ra khỏi gara, nhưng không đậu cạnh cửa phòng bếp, mà ở bậc thềm cửa chính.


 


Appôllônia ngồi đặt hai tay lên vô lăng, hệt một cô bé leo lên xe hơi để nghịch chơi. Calô đang loay hoay đặt chiếc giỏ đựng thức ăn dùng dọc đường lên ghế sau. Vừa lúc đó Maicơn chợt khó chịu nhận thấy Phabridiô đi vội ra ngoài cổng ngôi biệt thự, có lẻ là cần phải làm một việc gì đó vào ngày giây phút cuối cùng trước khi lên đường.


Tại sao trước đó hắn không làm, quỉ tha ma bắt hắn đi! Phabridiô vừa bước vào vội vã vừa ngoái lại nhìn có vẻ lén lút. Rồi sẽ phải cho hắn một trận cho biết thân. -  Maicơn nghĩ.


Anh xách vali bước ra bậc thềm cửa bếp, và lập tức mùi hoa chanh cùng với làn không khí buổi sáng ấm áp trùm bọc lấy người anh. Apôlônia vẫy tay rối rít. Anh hiểu rằng cô muốn tự mình lái xe đến cửa bếp -  khoảng cách chừng mười bước chân -  và bảo anh cứ chờ nguyên tại chỗ. Calô đứng bên cạnh, toét miệng cười, súng lupara cầm trong tay. Vẫn chưa thấy Phabridiô trở lại. Đúng vào khoảnh khắc đó, từ những chi tiết nhỏ nhặt tưởng như vô nghĩa vụt ghép vào trong đầu Maicơn thành một bức tranh hết sức rõ ràng.


-  Đừng! Anh hét lên với Apôllônia -  Đừng em!


Nhưng tiếng hét của anh chìm lấp trong một tiếng nổ rất lớn: Apôllônia đã mở công tắc xe. Tấm cửa dẫn vào nhà bếp nát vụn thành từng mảnh. Maicơn bị bắn văng đến cạnh tường nhà. Những mảnh đá vụn từ trên mái nhà rơi xuống tới tấp vào vai anh. Một mảnh lớn rơi đúng đầu. Trước khi ngất đi, Maicơn còn kịp nhận thấy chiếc xe Anpha Rômêô đã biến mất, thay vào đó là bốn bánh xe bám vào hai trục cầu thép trần trụi -  và không có gì hơn.


 


Maicơn tỉnh dậy trong một căn phòng tối. Anh nghe có tiếng người thì thầm nói chuyện, nhưng không phân biệt được từ nào. Theo bản năng, anh cố không tỏ ra rằng mình đã tỉnh, nhưng tiếng nói chuỵên chợt im bặt, và một người nào đó ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh giường cúi xuống bên anh nói:


 


-  Có thế chứ. Cuối cùng thì cũng tỉnh lại rồi!


 


Ánh đèn bật lên chói mắt, Maicơn vội ngoảnh mặt đi. Đầu nặng như chì, trí óc mụ mẫm. Một cái bóng trắng nhỏ nhỏ treo trước mặt anh, rồi dần hiện rõ thẳng nét khuôn mặt của bác sĩ Tada:


 


-  Nào để bác xem qua cháu một chút rồi ta tắt đèn liền. -  ông ta dịu dàng nói và chiếu ngọn đèn pin vào hai mắt Maicơn: -  Thế không sao, ổn cả rồi. -  ông ta đứng thẳng người lên quay sang nói với một người nào đó bên cạnh:


 


-  Có thể nói chuyện được rồi!


 


Lần này thì Maicơn đã nhìn rõ Don Tômmadinô ngồi trên chiếc ghế cạnh giường anh. Lão cuối xuống, gọi:


 


-  Maicơn, Maicơn, cậu nghe tôi nói đấy không? Có thể hỏi cậu vài lời chứ?


 


Để đáp lại, đơn giản nhất là giơ tay ra hiệu. Và Maicơn đã làm như thế. Don Tômmadinô liền hỏi khẻ:


 


-  Ai đánh xe từ gara? Phabridiô phải không?


 


Thay cho câu trả lời, không hiểu sao Maicơn lại mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt giá băng. Don Tômmadinô nói tiếp:


 


-  Thằng Phabridiô đã biến mất. Maicơn, cậu hãy nghe tôi nói đây. Cậu đã nằm bất tỉnh một tuần lễ nay, hiểu không. Tất cả mọi người đều nghĩ cậu đã chết, nên tạm thời mối nguy hiểm đe doạ cậu đã qua -


 


bọn chúng không còn theo dõi cậu nữa. Tôi đã báo tin sang Nữu Ước và ông Trùm đã gửi chỉ thị sang cho tôi. Cậu sẽ trở về Mỹ, chỉ phải đợi ít lâu nữa thôi. Còn bây giờ cậu hãy nằm thật im ở đây. Tôi có một ngôi nhà nhỏ trên núi, ở đó thì chẳng có ai động đến cậu. Khi cái tin cậu bị chết vừa loang ra, đám đối địch của tôi ở Palêrmô đã liền đề nghị giải hoà với tôi -  nghĩa là ngay từ đầu người mà bọn chúng cần là cậu chứ không phải tôi. Chúng chỉ làm ra vẻ chống tôi để đánh lạc hướng. Trong khi đó lại chuẩn bị vụ ám sát cậu. Cậu hãy nhớ kỹ điều đó. Còn tất cả những chuyện khác để tôi lo liệu, cậu chẩng cần phải lo nghĩ gì cạ Cứ yên tâm mà bình phuc.


 


Bây giờ thì Maicơn đã nhớ lại mọi chuyện. Anh biết rằng thế là Apôllônia đã chết, rằng Calô cũng không còn sống nữa. Anh nặng nhóc mấp máy môi:


 


-  Phabridiô. Thông báo với tất cả những người chăn cừu. Ai báo cho tôi biết thằng Phabridiô ở đâu, người đó sẽ được thưởng những bãi chăn tốt nhất Xixili.


 


Hai chú cháu Don Tômmadinô nhìn nhau thở ra nhẹ nhỏm -  Maicơn đã tỉnh táo hẳn. ông bác sĩ già Tada bước sát bên giường, thốt lên với vẻ đăm chiêu.


 


- Thế là bây giờ cháu đã thành người goá bụa. Ở Xixili, đó là một điều hiếm gặp ở tuổi cháu -  dường như ông ta muốn an ủi Maicơn băng cái điều đặc biệt đó.


 


Maicơn ra hiểu bảo Don Tômmadinô ghé lại gần. Lão ngồi sang mép giường và cúi tai xuống sát miệng:


 


-  Nhờ ông chuyển lời cho bố tôi là tôi muốn về nhà gấp -  anh nói khẻ nhưng rành rọt -  ông hãy nói rằng tôi muốn làm đứa con nối nghiệp của bố tôi.


Thế nhưng phải mất một tháng sau Maicơn mới bình phục hẳn, và tiếp đấy mất hai tháng nữa mới lo được đủ các thứ giấy tờ cần thiết để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho việc anh trở về nước Mỹ. Sau đó, anh đáp máy bay từ Palermô đến Rôma, rồi từ Rôma về Nữu ược Trong suốt thời gian đó tung tích của Phabridiô vẫn biệt tăm.


 


Chương 25


Sau khi tốt nghiệp Đại học tổng hợp, Kêi Adamx về dạy ở ngay trường trung học của thị trấn Niu Hempsiơ. Trong suốt nữa năm đầu sau ngày Maicơn bỗng nhiên biệt tích, tuần nào cô cũng gọi điện tới bà mẹ của anh ở Long Bich để hỏi thăm tin tức. Lần nào bà Corleône cũng trả lời hết sức thân mật, và lần nào cũng kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại bằng một câu:


- Cháu là một cô gái tốt, rất tốt. Cháu hãy quên thằng Maicơn đi và kiếm lấy một người chồng xứng đáng.


Kêi không giận bà vì những lời khuyên thẳng thắn đó, cô hiểu rằng mẹ Maicơn chỉ muốn điều tốt cho cô mà thôi.


Đến khi nghỉ hè, cô quyết định xuống Niu York để mua sắm một ít quần áo, thăm mấy cô bạn gái cùng học ở trường đại học trước đây. Tiện thể cũng muốn tìm chỗ làm kha khá ở Niu York. Đã gần hai năm nay, cô sống cô đơn như một bà giáo già, ngoài giờ lên lớp ra là nằm nhà đọc sách, không giao thiệp chơi bời với ai. Thời gian gần đây, dù không còn liên lạc với Long Bich nữa, cô vẫn sống tách biệt như vậy. Nhưng Kêi biết rằng mình không thể kéo dài cuộc đời theo cách đó được. Cô đã trở nên cáu kỉnh, rầu rĩ, nhưng Kêi vẫn tin rằng Maicơn sẽ viết thư hoặc nhắn tin cho cô bằng cách nào đó. Anh không thể bạc bẽo, coi thường cô đến như vậy được.


 


Lần này Kêi đi theo chuyến tàu sớm, và gần ba giờ trưa, cô đã ở trong buồng khách sạn của mình. Các bạn gái của cô đều đã đi làm và Kêi không muốn quấy quá họ, dự định để đến tối sẽ gọi điện tới. Sau quãng đường dài mệt mỏi, cô không muốn đến các của hiệu ngay để may sắm. Mà ngồi một mình trong phòng cũng buồn -  đầu óc lại chìm vào những kỷ niệm về những ngày xưa, kh cô cùng Maicơn thỉnh thoảng đi thuê một phòng ở khách sạn nào đó để sống riêng với nhau vài ba ngày. Có lẻ chính những kỷ niệm đó càng làm Kêi thấy lẻ loi và đã thôi thúc cô quay số điện thoại gọi về Long Bich. Đã lâu lắm rồi cô không liên lạc với gia đình Maicơn.


 


Từ đầu dây đằng kia, một giọng lơ lớ của người Ý hỏi ai gọi. Bất chợt cảm thấy lúng túng, Kêi phải cố lấy giọng bình tỉnh đáp:


 


- Cháu là Kêi Adamx đây ạ, thưa bác Corleône, bác còn nhớ cháu chứ ạ?


 


-  Nhớ chứ, nhớ chứ -  bà Corleône đáp – Sao lâu nay không thấy cháu gọi điện cho bác? Cháu lấy chồng rồi à?


 


-  Ồ, không ạ, Kêi nói _ Tại cháu bận quá – cô ngạc nhiên thấy bà Corleône có vẻ phật ý vì cô không gọi điện nữa -  Bác có tin gì về anh Maicơn không ạ? Anh ấy hiện này ra sao?


 


Ống nghe im lặng một lúc, rồi Kêi nghe vang lên giọng nói rõ ràng, tự tin của bà Corleône:


 


- Maicơn đang ở nhà đây. Nó không gọi điện cho cháu à? Cháu chưa gặp nó sao?


 


Ngực Kêi như có một cái gì đó đau nhói, những giọt nước mắt tủi nhục bất chợt trào lên cổ. Cô hỏi bằng giọng lạc hẳn đi:


 


-  Thế anh ấy về đã lâu chưa ạ?


 


-  Nữa năm nay


 


-  Thì ra thế, -  Kêi thốt lên – Cháu hiểu rồi.


Đúng vậy, cô đã hiểu ra tất cả. Cô nóng rực người lên vì xấu hổ khi nghĩ rằng bà mẹ Maicơn thấy cô chẳng là cái gì đối với con trai của bà cả. Về đã nữa năm nay mà anh ta đâu có thèm cho cô biết. Rồi sự xấu hổ được thay bằng một nỗi tức giận. Giận Maicơn, giận bà Corleône, giận tất cả mọi người, nhất là những gã đàn ông người Ý, họ chẳng biết lấy một tí lịch sự tối thiểu nào. Chẳng lẻ không yêu nhau thì giữa hai người chẳng còn gì cả nữa sao, thậm chí là một tình bạn chân thành? Chẳng lẻ Maicơn không biết rằng như một người bạn, cô vẫn quan tâm đến số phận của anh, kể cả khi anh không còn ăn nằm với cô, không muốn cưới cô làm vợ nữa? Chẳng lẻ anh nghĩ cô cũng như đám con gái người Ý hễ bị lừa gạt, phản bội là vội tự sát hoặc phát điên lên sao?


Kêi cố nói bằng một giọng bình thản:


-  Cháu hiểu rồi. Cảm ơn bác nhiều. Cháu rất vui là Maicơn đã về và mọi chuyện của anh ấy đều ổn thoả. Cháu chỉ muốn biết có vậy thôi. Từ nay cháu sẽ không gọi điện thoại phiền bác nữa.


Bà Corleône hối hả, có vẻ như không nghe những lời của Kêi, nói:


-  Nếu cháu muốn gặp Maicơn, cháu đến ngay đi. Chắc nó sẽ phải bất ngờ lắm đấy. Cháu gọi taxi mà đi, bác sẽ báo bọn gác cổng thanh toán cho. Cháu nói với tài xế là trả gấp đôi, nếu không họ chẳng chịu đi xa đến tận Long Bich này đâu.


-  Cháu không đến được bác ạ, -  Kêi lạnh nhạt đáp -  Nếu như Maicơn muốn gặp cháu, anh ấy đã phải gọi điện cho cháu từ lâu rồi. Rõ ràng là anh ấy không muốn nối lại quan hệ với cháu.


Giọng bà Côrleône lại càng hối hả thêm:


-  Cháu là một cô gái dễ thương, có đôi chân thật xinh đẹp, nhưng lại chẳng thông minh chút nào, -  bà cười hì hì trêu cợt Cháu đến đây là để chơi với bác chứ đâu phải với thằng Maicơn? Bác có chuyện muốn nói với cháu. Cháu gọi taxi và đến đây nhanh lên. Nhớ đừng trả tiền xe. Bác đợi cháu đấy.


 


Dứt lời, bà Côrleône cúp máy. Tất nhiên Kêi có thể gọi lại, nói rằng cô không thể đi được. Nhưng thực sự Kêi cũng thấy mình cần gặp Maicơn, nói với nhau vài lời – dù đó chỉ là câu chuyện xã giao như giữa những người quen cũ. Một khi anh đã về nhà, không phải trốn tránh nữa, thì nghĩa là cái chuyện khủng khiếp kia đã được thu xếp ổn thoả, anh đã trở lại với cuộc sống bình thường như mọi người. Kêi hấp tấp nhảy ra khỏi giường, sửa soạn cho buổi gặp mặt. Cô trang điểm mặt mũi thật kỹ lưỡng, chọn đi chọn lại màu áo, soi gương một lúc lâu trước khi ra khỏi phòng. Cô nghĩ không biết người ngợm mình dạo này so với trước đây thể nào, hấp dẫn hơn hay xấu xí đi. Có vẻ như phổng phao tròn trịa ra và nhiều nữ tính hơn. Hợp gu đàn ông Ý là cái chắc. Nhưng Maicơn lại thích kiểu người thanh mảnh kia. Mà thật ra điều đó đâu có ý nghĩa gì, một khi về nhà đã sáu tháng ròng mà anh chẳng thèm gọi điện cho cô.


 


Ra đến đường, Kêi vẫy một chiếc taxi, nhưng quả nhiên như lời bà Côrleône nói,tay tài xế không chịu đi Long Bich. Kêi hứa sẽ trả gấp đôi tiền. Phải một giờ sau xe mới đến Long Bich. Cô nhìn quanh và ngạc nhiên trước những thay đổi diễn ra nơi đây. Một hàng rào gang bao quanh khu cư xá của gia đình Côrleône, những cánh cổng sắt lớn chặn ngang lối vào. Một gã đàn ông mặc áo vét trắng và sơ mi đỏ đã đứng chờ sẵn, thò đầu qua cửa xe nhìn đồng hồ tính tiền, đếm mấy tờ giấy bạc trao cho tài xế taxi. Đợi anh ta hoan hỉ nhận tiền xong, Kêi mới bước xuống xe, đi qua cổng vào khu cư xá.


 


Bà Côrleône thân ra mở cửa, ôm hôn cô thật âu yếm, khiến Kêi phải ngạc nhiên. Rồi chăm chú ngắm cô từ đầu đến chân, bà thốt lên:


 


-  Cháu xinh quá. Mấy thằng con của bác đúng là một lũ ngốc.


 


Bà nắm tay kéo Kêi vào nhà, và lại như những lần trước đây, dẫn cô xuống phòng bếp, nơi trên bàn đã bày sẵn thức ăn và ấm cà phê đang sôi trên bếp lò.


 


-  Cháu ngồi xuống đi, Maicơn sắp về đấy. Chắc nó phải ngạc nhiên lắm.


 


Cô nhìn thấy anh qua ô cửa sổ phòng bếp. Một chiếc xe dừng lại trước nhà, hai người đàn ông từ trên xe bước xuống, và tiếp đó là Maicơn. Anh đứng lại nói một câu gì đấy với một trong hai người đàn ông. Phần bên trái của mặt anh hướng về ô cửa sổ của phòng bếp, phía dưới má hõm vào một vết sâu trông như mặt con búp bê nhựa bị một đứa bé nghịch ngợm dẫm lên. Và thật lạ lùng, Kêi không thấy điều đó làm mặt anh xấu đi, nhưng chẳng hiểu sao, những giọt nước mắt của cô lại ứa ra. Cô trông thấy anh đứng áp chiếc khăn tay trắng bong lên mũi một lúc rồi quay lưng vào nhà. Kêi nghe tiếng cửa ngoài mở, tiếng bước chân của Maicơn vang lên trong hành lang dẫn vào bếp. Anh bước vào và nhìn thấy cô. Trong mấy giây đầu tiên, anh đứng hoàn toàn bất động, rồi một bên mép anh nụ cười thóng hiện -  vết lõm nơi má trái không cho phép anh cười rộng miệng. Và Kêi, đã hàng trăm lần thầm nhắc đi nhắc lại với mình những lời lãnh đạm: "À! chào anh, thế nào, khoẻ chứ?". Nhưng vừa thấy Maicơn cô đã nhảy chồm dậy khỏi ghế ôm lấy cổ anh, giấu khuôn mặt ướt đẩm nước mắt vào ngực anh. Anh hôn lên má cô, đợi cho cô bình tĩnh lại rồi ôm lấy vai cô, dẫn cô ra xe. Anh khoát tay đuổi gã vệ sĩ không cho đi theo. Họ ngồi vào xe, anh lái ra cổng. Kêi ngồi bên cạnh anh, rút khăn mùi xoa ra lau sạch bộ mặt phấn son lem luốc.


 


- Em không muốn thế, tự nhiên nước mắt cứ chảy ra thôi, -  cô nói, -  Có ai bảo cho em biết anh bị chúng làm cho tàn tật đến mức này đâu.


 


Maicơn bật cười lớn, đưa tay sờ vết lõm:


 


-  Em nói cái này ấy à? Chỉ vặt vảnh thôi mà. Giờ đã về ở nhà rồi thì có lẻ anh cũng cần phải đại tu lại bộ mặt của mình...Anh đã không thể viết thư cho em.....Anh không thể làm gì được. Trước nhất em phải hiểu cho anh điều đó.


 


-  Em hiểu.


 


Xe chạy hướng Niu York. Hai người im lặng một lúc, rồi Maicơn hỏi:


 


-  Em đã tốt nghiệp rồi chứ?


 


-  Rồi, bây giờ em dạy ở quê. Thế người ta đã tìm ra ai là kẻ giết chết tay đại uý cảnh sát rồi phải không anh? Có phải vì thế anh mới được về nhà không?


 


Maicơn im lặng một lúc rồi đáp:


 


-  Phải, tìm ra rồi. Chẳng lẻ em không đọc báo à? Tất cả các tờ báo Niu York đều đăng tin.


 


Nghĩa là Maicơn không phải là kẻ giết người! Mặt Kêi vui mừng rạng rỡ lên:


 


-  Nếu có đọc thì em đã gọi điện thoại cho mẹ anh từ lâu rồi...-  Cô chợt bối rối –


 


Kể ra nghe thật kỳ, nhưng sau mấy lần nói chuyện với mẹ anh, em đã gần như tin rằng chính anh đã làm việc đó thật. Mà vừa đây thôi, lúc uống cà phê, cụ còn bảo cái anh chàng tự thú tội là điên.


 


Maicơn nói:


 


-  Có thể lúc đầu mẹ anh cũng tin như thế.


 


-  Sao? Mẹ đẻ ra anh mà cũng nghĩ như vậy sao?


 


Maicơn cười khẩy:


 


-  Mấy bà có khác gì đám cớm. Bao giờ cũng tin vào những khả năng xấu nhất.


 


Đến đường Manbơri ở Niu York, Maicơn cho xe vào gara. Lão chủ gara chào hỏi anh như một người quen. Maicơn dẫn cô đi vòng ra góc phố, dùng chìa khoá riêng mở cánh cửa chính của một ngôi nhà trước đây rất bề thế, nhưng giờ đã tàn tạ nằm giữa một dãy nhà cũng hoang phế như thế. Nhưng bên trong nhà lại sạch sẽ và sang trọng đến đáng kinh ngạc -  đồ đạc toàn loại chiến (de luxe), phải là người có bạc triệu mới sắm nổi. Maicơn dẫn Kêi đi theo cầu thang lên gác, vào một phòng khách sáng sủa rộng mênh mông, liền bên cạnh là giàn bếp lớn. Một cánh cửa khác được đóng kính, có lẻ là buồng ngủ. Trong góc phòng khách là một tủ rượu lớn. Maicơn lấy xuống mấy chai, pha cho mỗi người một ly rượu. Họ ngồi im lặng lúc lâu trên đi văng. Rồi Maicơn hất đầu về phía cánh cửa đóng kín, nói:


 


-  Thế nào, ta vào chứ?


 


Kêi mỉm cười, uống một ngụm rượu lớn, đáp:


 


-  Thì vào.


 


Với Kêi, thất cả vẫn hệt như trước đây, chẳng có gì thay đổi. Chỉ có Maicơn là thô bạo hơn, nhập cuộc thẳng ngay chớ không dè dặt, dịu dàng như trước đây. Có vẻ như anh sợ mất cô -  Kêi không muốn lý giải chuyện đó. Rồi sẽ qua đi thôi. Đàn ông thường nhạy cảm hơn trong những trường hợp kiểu này mà, kể cũng kỳ -  Kêi nghĩ. Đã hai năm trôi qua, nhưng cô vẫn cảm thấy không có gì tự nhiên hơn là việc cùng nằm và ân ái với Maicơn trên giường. Hệt như họ chưa hề xa nhau lấy một ngày nào.


 


-  Lẻ ra anh nên viết thư cho em, nên tin em mới phải, -  cô nép sát mình vào người Maicơn hơn, nói – Em thừa sức thực hiện luật omerta ở cái đất Hoa kỳ này. Anh biết không, dân Yanki cũng biết im lặng chứ.


 


Maicơn cười khẻ trong bóng tối:


 


-  Nhưng anh.....đâu có ngờ là em sẽ chờ anh. Anh đâu biết là em vẫn chờ anh sau chuyện đã xảy ra.


Kêi nói:


-  Không một phút nào em tin là anh đã giết chết hai người ấy. Chỉ đôi lúc sau những lần nói chuyện với mẹ anh, em mới cảm thấy nghi ngờ. Nhưng thật trong lòng em vẫn không tin. Em đã biết anh quá rõ mà.


Cô nghe tiếng anh thở dài:


-  Không quan trọng là ai đã giết họ, anh hay không phải anh. Em cần phải hiểu điều đó.


Kêi hơi sửng sốt trước giọng nói lạnh lùng của Maicơn. Cô hỏi:


-  Thế thì anh cứ nói thẳng ra với em đi – có phải là anh hay không phải?


Maicơn ngồi dậy trên giường, dựa lưng vào gối, bật diêm, châm lửa hút:


-  Nếu anh hỏi cưới em, thì trước hết anh phải trả lời câu hỏi của em đã, phải không?


Kêi nói nhanh:


-  Em thì sao cũng được, em yêu anh, và việc đó không có nghĩa gì hết. Đừng sợ em đi báo cảnh sát. Đúng thế không nào? Có đúng anh là găngxtơ không? Hỏi thế thôi chứ em cũng chẳng cần biết. Cái em muốn biết là hình như anh không yêu em. Thậm chí anh không gọi điện cho em khi anh đã trở về nhà.


Maicơn ngồi rít thuốc. Một tia lửa nhỏ bỗng bắn vào tấm lưng trần của Kêi làm cô cong người lại xuýt xoa. Nhưng cô vẫn đùa:


-  Sao, anh định tra tấn em đấy à?


Nhưng Maicơn không cười, anh nói bằng giọng hơi bối rối:


-  Em biết không... khi về gặp lại những người thân, bố, mẹ, Cônni, Tôm -  anh chẳng cảm thấy một sự vu mừng đặc biệt. Tất nhiên là dễ chịu khi được trở về nhà, nhưng nói thẳng ra điều đó không làm anh xúc động mạnh. Thế nhưng hôm nay khi nhìn thấy em trong phòng bếp, anh đã vui mừng thật sự. Em cho như thế có phải là tình yêu không?


-  Với em thế cũng là quá đủ.


Và hai người lại yêu nhau. Lần này Maicơn tỏ ra dè dặt, dịu dàng hơn. Rồi anh ra phòng khách pha rượu, bưng vào và ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường. Maicơn hỏi, giọng nghiêm túc:


-  Bây giờ ta nói chuyện đứng đắn. Em nghĩ sao nếu anh hỏi em làm vợ?


Kêi cười, vẫy tay gọi anh lại gần. Anh cũng cười lại:


-  Không, anh nói nghiêm túc đấy. Em đồng ý lấy anh nhé. Về những chuyện đã xảy ra, anh không thể nói với em biết điều gì hết. Bây giờ anh đang giúp việc ông già nhà anh. Người ta đang chuẩn bị cho anh nối nghiệp bố -  gia đình anh, như em biết đấy, làm nghề nhập khẩu dầu ôliu. Nhưng gia đình anh, ông già nhà anh có nhiều kẻ thù. Nếu lấy anh, em có thể chịu goá chồng khi còn đang rất trẻ. Và còn một điều nữa. Tối tối anh sẽ không bàn luận, nói với em những gì thuộc về công việc của anh đâu. Em sẽ là vợ anh nhưng không phải là bạn của anh, như người ta thường nói. Em không thể sẽ là bạn với nghĩa bình đẳng với anh được.


Kêi ngồi nhỏm dậy, với tay bật chiếc đèn đầu giường, châm một điếu thuốc. Dựa người vào gối, cô hỏi bằng giọng thản nhiên:


-  Nói một cách khác, anh muốn bảo với em rằng anh là găngxtơ chứ gì? Rằng anh phải lo những vụ bắn giết nhau và em đừng hỏi những việc anh làm, đừng nghĩ đến nữa phải không? Anh bảo là nói chuyện đứng đắn, thì em hỏi anh: nếu chúng mình lấy nhau, thì cuộc đời em sẽ như thế nào? Con cái, nhà cửa, bếp núc -  tất cả chỉ có vậy thôi sao? Thế nếu như có chuyện gì xảy ra? Những chuyện đó có thể kết thúc bằng nhà tù lắm...


-  Không, -  Maicơn đáp. -  Chết thì có thể chứ nhà tù thì không.


Nghe vậy Kêi bật cười, vừa tự hào vừa thích thú.


-  Nhưng làm sao anh nói chắc chắn thế? – Cô hỏi.


Maicơn thở dài:


-  Những chuyện đó anh không thể nói được. Anh không muốn nói cho em biết.


Kêi im lặng một lúc lâu.


-  Nhưng sau bao nhiêu tháng trời không gọi điện cho em, tại sao giờ bỗng dưng anh lại muốn lấy em. Ngủ với em thích lắm à?


-  Đúng vậy, -  anh đáp. -  Nhưng anh lấy em không phải vì thế. Anh chưa muốn trả lời em ngay bây giờ. Chúng mình sẽ còn tìm hiểu nhau thêm. Em có thể nói chuyện với ba mẹ em. Nghe nói ông cụ sắt đá lắm mà. Em thử hỏi cụ xem.


-  Nhưng anh chưa trả lời vì sao anh muốn lấy em.


-  Thôi được, -  Maicơn nói, -  Anh sẽ trả lời em một lần này. Em là người duy nhất mà anh yêu quí, gắn bó. Còn anh không gọi điện cho em là vì, như anh đã nói lúc nãy, anh không thể ngờ rằng sau những chuyện xảy ra, em vẫn còn yêu anh. Phải, anh đã có thể tìm em, hỏi thăm về em, nhưng anh không muốn. Anh sẽ nói cho em biết một vài điều, nhưng với điều kiện là em không được nói lại với bất cứ một ai khác, kể cả ông già em. Sau năm năm nữa, nếu như mọi chuyện tiến triển bình thường, gia đình Côrleône sẽ ra làm ăn công khai hoàn toàn, không dinh vào những vụ mang tính chất bất hợp pháp nữa. Để làm được việc đó, cần phải thu xếp một vài chuyện khá nguy hiểm – chính lúc đó em có khả năng trở thành một bà goá trẻ tuổi. Còn tại sao anh lại muốn cưới em ư? Tại vì anh cần em. Và vì anh muốn có gia đình, con cái, đã đến lúc rồi. Nhưng anh muốn các con anh không phải chịu ảnh hưởng của anh như anh đã phải chịu ảnh hưởng của bố anh.


Anh phải nói ngay để em biết là bố anh không hề muốn anh chịu ảnh hưởng của mình, không muốn anh dính dáng gì đến việc nhà. Ông muốn cho anh ăn học nên người, thành một bác sĩ hay giáo sư gì đó. Nhưng một tình huống đặc biệt đã buộc anh phải hành động để cứu giúp gia đình. Anh phải làm điều đó vì lòng thương yêu và kính phục đối với bố anh. Theo anh, ông cụ là một người chồng tốt, một người cha hiền, một người bạn quý. Ông bao giờ cũng sẵn sàng giúp đỡ những ai không gặp may. Tất nhiên, cuộc đời của ông còn có những khía cạnh khác, nhưng là con, anh không có quyền hỏi đến, biết đến.


 


Anh không muốn các con anh phải lập lại hoàn cảnh của anh. Anh muốn chúng chịu ảnh hưởng của em, được em nuôi dạy, chăm sóc. Anh muốn chúng lớn lên thành người Mỹ chân chính, làm ăn đàng hoàng, không có lừa đảo. Biết đâu chính chúng...hay con cháu chúng lại sẽ lập thân bằng con đường chính trị, trở thành tổng thống? Biết đâu đấy. Dạo ở Đartmuth học lịch sử chúng mình chẳng biết mấy ông tổng thống có cha hay ông mà không bị treo cổ đấy là gì. Nhưng anh chỉ muốn các con mình thành bác sĩ, giáo viên hay nhạc công. Anh sẽ bắt chúng tránh thật xa cái nghề của gia đình anh hiện nay. Vả lại, khi chúng lớn lên thì anh cũng đã giải nghệ rồi. Lúc đó anh và em sẽ về ở một nơi nào đó giữa lòng thiên nhiên, sẽ tham gia một câu lạc bộ địa phương – như thế cũng là sống chứ? Giản dị và an nhàn. Một viễn cảnh như vậy em thấy thế nào?


 


-  Tuyệt vời-  Kêi lắc đầu -  Nhưng em chỉ không hiểu một điều, là anh lấy em để làm gì một khi không thể kể cho vợ nghe về cái điều quan trọng nhất của cuộc đời mình? Làm sao anh có thể chung sống với một người đàn bà mà anh không tin? Bố anh rất tin mẹ anh, em biết điều đó.


 


-  Đúng thế, -  Maicơn nói, -  Nhưng tin chưa có nghĩa là kể hết mọi chuyện. Mà ông tin là phải. Đâu chỉ vì tình vợ chồng. Mà còn là lòng biết ơn nữa. Còn cả bốn đứa con vào cái thời chưa chắc gì đã nuôi nổi. Đã bao nhiêu lần bà chăm sóc bảo vệ ông trong những ngày đen tối. Bốn chục năm thuỷ chung với chồng. Em hãy làm được như mẹ anh đi, rồi anh sẽ nói cho em biết những chuyện mà chắc chắn là em sẽ không muốn nghe chút nào.


-  Thế chúng mình sẽ cùng sống chung với bố mẹ à?


Maicơn gật đầu:


-  Chuyện đó không sao. Chúng mình sẽ có nhà riêng, một cuộc sống riêng. Bố mẹ anh không thích can thiệp vào chuyện của con cái. Nhưng cho đến khi mọi chuyện lắng xuống hẳn, anh cần phải sống trong cư xá của gia đình.


-  Vì sống ở ngoài thì nguy hiểm chứ gì? – Kêi nói.


Lần đầu tiên kể từ khi quen anh, cô cảm thấy trên người mình hơi thở giá băng của cơn giận Maicơn. Anh không biểu lộ nó ra ngoài bằng cử chỉ hay lời nói, mà từ người anh toát ra một sự lạnh lùng câm lặng phảng phất màu chết chóc, đến nỗi Kêi có cảm tưởng giá cô được quyền quyết định thì chưa chắc cô đã dám lấy anh. Maicơn nói:


-  Em có những suy nghĩ không đúng về bố anh và về gia đình Côrleône. Em đã nhét vào đầu mình đủ thứ vớ vẩn từ chó má trong mấy cuốn phim và mấy tờ báo. Anh sẽ giải thích cho em lần cuối cùng – em hãy nhớ là lần cuối cùng đấy nhé! Bố anh là một người làm ăn tháo vát, muốn kiếm đủ tiền để bảo đảm cuộc sống cho vợ con mình. Và giúp đỡ những người mà vào lúc khó khăn ông có thể phải cần đến. Ông sống không theo các luật lệ thông thường, vì các luật lệ của cái xã hội mà ta đang sống là không chấp nhận được đối với một con người mạnh mẽ, xuất chúng tầm cỡ như ông. Em phải hiểu rằng ông cho mình chẳng thua kém gì những kẻ làm lớn, từ Thống đốc đến Tổng thống, hoặc Thủ tướng, hay luật lệ do kẻ khác định ra – các luật lệ sẽ mang đến thất bại cho ông trong mỗi bước đi. Tuy nhiên, mục đích cuối cùng của ông vẫn là hoà nhập vào các xã hội đó, nhưng phải với một sức mạnh cần thiết. Vì một kẻ yếu đuối bất lực thì đâu có được xã hội bảo vệ. Còn bây giờ ông sống theo những luật lệ riêng, tuân theo những nguyên tắc riêng về đạo đức, và ông đặt chúng cao hơn những nguyên tắc được pháp luật của xã hội quy định.


(còn tiếp)


Nguồn: Bố già (The Godfather). Tiểu thuyết của Mario Puzo. Ngọc Thứ Lang dịch. In lần đầu tại Sài Gòn, 1972. Các NXB in nhiều lần.


www.trieuxuan.info 


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Jivago - Boris Leonidovich Pasternak 11.12.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
xem thêm »