tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18984407
Những bài báo
26.04.2016
Nhiều tác giả
Về nhà thơ, nhà báo Khánh Chi



Nhà thơ, nhà báo Khánh Chi: “Nội lực của phụ nữ, tự nhiên và mềm mại lắm”


Những người yêu thơ thời kỳ những năm 60-70 sẽ dễ biết Khánh Chi như một nhà thơ thiếu nhi, nhưng tôi thì không. Tôi chỉ biết đến chị khi đã là một nhà báo, nhà văn nhưng lại trở thành quen thuộc nhau vì chị là một người mẹ.


Cậu bé Rome của chị tình cờ có mặt trong một phóng sự ảnh của tôi và những câu chuyện giữa chúng tôi bắt đầu luôn là chuyện về con, cách dạy dỗ và chăm sóc con. Nhưng thời gian qua, những cuộc chuyện trò giữa chúng tôi đã lan sang các mối quan hệ, tình cảm, công việc… Gần đây nhất, chúng tôi nói đến những lo lắng về sức khỏe của ba mẹ, của bản thân mình… Khi vui, khi buồn, khi lo lắng… chỉ luôn nhận thấy ở chị một tình yêu đầy đặn với những người thân yêu, bạn bè…


Dù lắng xuống hay trên bề nổi, những gì Khánh Chi nói đến, nhắc đến, lo lắng và quan tâm đến… vẫn nồng nàn và tươi tắn như cuộc sống đang chảy quanh chị và những phụ nữ khác, như nội lực của tất cả những người phụ nữ đang sống và yêu…


Chị là một nhà thơ, nhà văn nữ thành danh từ rất sớm, hào quang từ thơ bé có ảnh hưởng gì đến cuộc sống và công việc sau này của chị?


Tôi sợ nói những điều to tát lắm. Nói thiệt hồi đó tôi chẳng thấy gì gọi là thành danh, là hào quang hết. Khi đó bao nhiêu đứa trẻ làm thơ, mình tôi đâu. Nói vui thì giống như “con chim ngứa cổ hót chơi” thôi.


Mà cái bầu trời xanh cho con chim ấy hót chắc là do ba tôi, ông cụ với tâm hồn treo ngược chín tầng mây!! Sau khi thơ in ra, lại biết bao nhiêu điều tiếng, kiểm tra, thử thách… nó làm tôi hồi bé phát mệt và phát cáu, vì tôi vốn bướng và lì. Cái danh hiệu lì này tôi được một vài nhà báo hồi đó gắn huân chương (cười).


Còn nói ảnh hưởng? Chắc cũng có, ảnh hưởng lớn nhất với tôi chắc là thái độ ngày càng an nhiên với những thứ gọi là danh tiếng, hào quang. Tôi biết rõ nhất mình cần gì, cái gì làm mình hạnh phúc, cái gì còn lại với mình và miễn nhiễm với những điều to tát như hào quang!


Chị là mẹ đơn thân hạnh phúc, ít ra là tôi cảm nhận thế vì tình yêu lúc nào cũng đong đầy trong mắt, trong chữ, trong hình của chị?


Xưa nay tôi đi viết báo, từng nhiều lần viết về phụ nữ đơn thân. Thế mà chưa bao giờ lại tự nghĩ rằng mình cũng là phụ nữ đơn thân nuôi con. Chắc bởi vì xung quanh tôi luôn có quá nhiều tình yêu thương, sự chia sẻ và cũng còn vì tôi cũng chú tâm vào sự quan tâm và chia sẻ với mọi người nhiều hơn là lủi thủi với chính mình.


Có thời gian, chị lâm bệnh nhưng những đau đớn ấy chị giấu nó vào đâu? Tôi thấy chị cắt tóc trong thời gian đó, nhưng mái tóc còn ngắn hơn cả ngắn ấy lại làm cho chị trông nữ tính hơn… Có phải chị tự ám thị rằng ốm đau cũng chính là khi cần lạc quan nhất để mà vượt qua ranh giới của sống chết?


Thông thường, khi đã vượt qua mọi điều, người ta quay lại nhìn nó mới thấy nó thật là ghê gớm, khủng khiếp. bởi lúc đi, mình chỉ nghĩ tới chuyện đi tới, vượt qua một đoạn đường tất yếu phải đi mà thôi. Tôi cũng chẳng nghĩ tới chuyện giấu nỗi đau vào đâu, bởi vì tôi coi chuyện cười và được cười, chuyện được nhìn người thân mình cười và yên tâm là chuyện quan trọng hơn cả những gì mình phải gánh chịu.


Người ta gọi “một cách to tát” (như chị nói) đó là nội lực, người ta cũng cho rằng vượt qua tất cả bằng nội lực chính là bản năng sống mãnh liệt của phụ nữ. Chị có nghĩ thế không?


Trong thiên nhiên này, tôi nghĩ bất cứ cái gì cũng có nội lực. Cái cây ngàn năm vững chắc có nội lực của thớ gỗ rắn chắc, cọng cỏ mềm mại có nội lực của sự uốn dẻo trong phong ba bão táp. Con người cũng thế thôi. Phụ nữ không dễ buông xuôi, họ có thể như cọng cỏ mềm mại mà sinh sôi và sống bền hơn là những cây cao bóng cả nhưng bản năng sống của phụ nữ không phải là độc quyền của giới tính. ai cũng mong muốn sống và sống bằng nội lực chứ tác động của bên ngoài chỉ mang tính hoàn cảnh và hỗ trợ mà thôi. bản thân mình không muốn sống nữa thì không ai giúp mình được cả. Nhưng đúng là phụ nữ thì không dễ buông xuôi, sống là một chuyện, nhưng sống cho đàng hoàng, sống cho ra sống thì hình như đúng là phụ nữ có nhiều khao khát hơn, nhiều cố gắng hơn!


Nhưng nội lực của phụ nữ cũng tự nhiên lắm, mềm mại lắm nên nhiều khi ta cứ thấy họ sống vui, sống tươi tỉnh, mà không biết họ phải nỗ lực rất nhiều để có được cuộc sống bình thường như thế… Chỉ khi có chuyện gì đó, họ vượt qua, nhìn sâu vào đời sống của họ ta mới biết nội lực của họ mạnh mẽ và bền bỉ thế nào…


Tôi nhớ có lần đi công tác, gặp một chị bán cá biển ở Đà Nẵng, chồng chết khi đi biển, một mình nuôi hai mẹ già, ba đứa con thơ. Hai giờ sáng, chị ra biển mua cá đem đi chợ bán, 12 giờ trưa về nhà ăn cơm, nghỉ ngơi, chiều 3 giờ lại một gánh chè trĩu vai đi các hẻm trong phố. Tối tối về nhà, tươi cười cơm tối với năm người thân yêu. ba đứa trẻ ấy đều học hành tử tế, hai bà cụ ở nhà lo cơm nước, dọn dẹp… Những người phụ nữ ấy không biết rằng nội lực của họ chính là yêu thương và tựa đỡ vào nhau, là chăm chỉ lao động, tự nhiên, không than thở, không tự hào là làm gì to tát cả…


Tôi cũng gặp những phụ nữ cào hến ở sông Hương giữa mùa đông lạnh buốt, họ có hiểu rằng nội lực của bản thân là gì đâu… nhưng mình thì ngưỡng mộ họ thật sự. Và như thế, chuyện có vượt qua những cơn đau để chữa bệnh, lạc quan để mà vui sống với người thân thì đó là việc cần làm cho mình, đáng gì gọi là nội lực?


Chị chăm cây, lắng nghe một búp lá cựa mình, ngày của chị lúc nào cũng nhàn nhã vì con đã lớn, kinh tế ổn định hay chị cố tình sống chậm để kéo giãn những công việc căng thẳng của một người làm báo trong thời điểm cái gì cũng cần tốc độ thế này?


Tôi cũng là một người làm báo, viết lách thông thường, nghĩa là muốn nhanh đôi khi không thể nhanh, mà muốn chậm cũng không thể. Nên điều chỉnh chính mình thôi chứ làm gì có ngày nhàn nhã. Nhưng không phải cứ vội, cứ làm nhiều, có nhiều tiền là vui. Chờ một cây con trổ lá, chờ một bông hoa hé nở, tôi cho rằng đó là cách mình cảm ơn cuộc sống, “sống một ngày là lãi một ngày”.


Trước nhà tôi là nhà thờ, trong sân nhà thờ có vài cái cây cao vừa vừa. Trong số những cây cao vừa vừa có một cây ra những trái nho nhỏ màu đo đỏ. Sáng nào cũng khoảng 5 giờ 30 (giờ tôi thường viết cái này cái kia, đọc cái này cái kia) có một con chim về hót líu lo.


Nó hót chừng 10 lần, giọng trong veo, cao vút và sắc nhọn. Chắc là nó còn rất trẻ. Nghe nó hót, tôi hay dừng tay bước ra hiên nhà. Sau tiếng hót của nó, một lúc, trời rạng dần và ồn ào dần. Khi đó thì nó bay đi đâu mất. Nó là những nốt nhạc vui đầu ngày của tôi và có thể còn của nhiều người khác nữa. Ai thì không rõ, nhưng khi nào nghe nó hót, dù đang tâm trạng thế nào, tôi cũng rũ sạch, ngóng cổ về phía bụi cây và mỉm cười.


Vậy thôi, đời thật đơn giản. Niềm vui cũng thật đơn giản.


Cảm ơn chị và chúc chị luôn giữ được những niềmvui và truyền tải nó trong những con chữ của mình.


phunungaynay.vn


Nhà thơ Khánh Chi – Nhặt tiếng chim buổi sáng


Nhà thơ, nhà báo Khánh Chi sinh năm 1965 tại Tuy Hòa, Phú Yên, hiện đang công tác tại báo Phụ Nữ TPHCM. Ngay từ thuở nhỏ, Nguyễn Khánh Chi đã được mệnh danh là thần đồng thơ. Năm 1978, khi vừa tròn 13 tuổi, chị xuất bản tập thơ đầu tiên “Gởi gió về cho nội”, đến năm 22 tuổi, chị cho ra đời tiếp tập thơ thứ 2 “Mảnh trăng côi cút”, và đến nay, chị đã xuất bản được 5 tác phẩm bao gồm cả thơ và văn. Năm 1991, chị được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam Khi mới vừa 26 tuổi. Ở thời điểm đó,  thật hiếm có nhà thơ nào ở tuổi 20 đã có 2 tác phẩm và được kết nạp vào Hội Nhà văn VN sớm như thế. Tại Đại hội Nhà văn TP.HCM Khóa 7 (2015 – 2020), chị được bầu làm Uỷ viên Hội đồng thơ – Hội Nhà văn TPHCM.


Lạc Giữa Tầng Hối Hả


Này người yêu dấu ơi!


Đêm đã qua và ngày đã rạng


Em đã mở cửa và bước ra ban công


Ngửa mặt đón một làn gió mới


Một bình minh mới


Một niềm vui mới


ANh ở đâu?


Phía khuất xa chân trời?


Phía khuất sau phố xá?


Phía khuât sau những vất vả?


Của một cuộc đời mỏi mệt những tiếp nối và tiếp nối dài dặc sự kiếm tìm?


 


Này người yêu dấu ơi!


Trên ban công nhỏ nhà em


Em nhặt được


Một tiếng chim buổi sáng


Nó hót rất dài giọng long lanh niềm vui


Em nhặt được giọt sương khuya


Sẵn sàng bốc hơi vào ban ngày bằng những li ti huyền ảo


Em nhặt được nụ cười em trong những kẽ lá nhỏ


Nở bừng vào sớm mai rực rỡ thanh khiết đến bất ngờ


Còn anh, anh đang tìm kiếm gì?


Trong những khói bụi kia?


Những ồn ào đông đúc kia?


Em biết rằng, những gì anh lượm được


Từ những quặng mỏ trái đất


Những gì anh giành giật được


Từ lòng ham muốn con người


Đều rất quý giá.


Chúng là những gì người ta phải cất giấu


Trong tầng tầng lớp lớp xi măng sắt thép


Em biết rằng những gì anh thu được


Là những thứ bao người khát thèm và chẳng bao giờ no đủ


Nên anh sẽ phải che đậy và giữ gìn bằng những mật mã rắc rối khó lường


 


Này người yêu dấu ơi!


Rồi sẽ có một ngày người mỏi mệt với gánh nặng bạc vàng


Lạc lõng giữa những tầng hối hả


Làm sao chúng ta có thể nhận ra nhau


Khi con đường chúng ta đi ngược – về hai nẻo


Nẻo anh nặng trĩu kiếm tìm và đớn đau gìn giữ


Và nẻo em mong manh đón nhận và phiêu bồng giản đơn


Khi chìa khóa hạnh phúc của chúng ta khác nhau từng dấu khắc


Mật mã kho báu của anh chỉ toàn chữ số


Và mật mã niềm vui em là tiếng chim long lanh, và sương đêm huyền ảo và hương thơm hoa cỏ


Đung đưa nôi võng đưa em


Vào một bầu trời thênh thang, không anh!


Bầu trời và cỏ


Trời rộng lớn nên thành cao cả quá


Mây đi mất hút chẳng thấy về


Nắng mới đó vàng ươm bỗng tím lạ


Mặt trời gần phút chốc cách xa ghê


 


Giấc ngủ mỏng giật mình cơn sấm động


Trận mưa to an ủi những cô đơn


Hoa vẫn nở để tim mình mơ mộng


Nước động chân bèo lại thành nỗi diết da


 


Một trời nắng ấm ngày hôm qua


Sáng nay cho mây hồng gió nhẹ


Người vô cùng thoáng qua cửa ngôi nhà


Người huyền ảo lại thu vào tận mắt


 


Chỉ có cỏ làm tôi gần gũi nhất


Bàn chân đi trong cỏ chẳng sợ gì


Màu xanh cỏ cứ mỗi ngày da diết


Nắng lại về, ấm mát lại cầm tay


 


Khi trên kia trời quay bão thổi


Dưới này cỏ nghiêng cho trái tim lành


Và dẫm nát và bao nhiêu xới trộn


Cỏ có vùi cũng không mất hồi sinh


 


Lưng tôi kề cỏ làm tấm thảm xanh


Ấy là lúc nhìn rõ điều cao cả


Bất chợt thấy bầu trời xanh màu cỏ


Cánh chim bay cũng dáng cỏ yên bình


Tặng một người!


Dấu Yêu


Chỉ có một lần thôi


Anh lướt qua em


Để rơi lại cái giật mình của ánh mắt


Vào ánh mắt


Ơi cái tia nhìn bất ngờ đắm đuối đó


Như con dấu số mệnh


Chứng thực một điều:


Ta đang tìm nhau


 


Chỉ có một lần thôi


Anh thoáng qua em bằng cái hôn vụng trộm bất ngờ


Vào cổ


Ơi cái hôn nhẹ nhàng, tha thiết đó


Như con dấu đam mê


Chứng thực một điều:


Ta khao khát nhau


 


Chỉ có một lần thôi


Anh gửi đến tin nhắn vỏn vẹn 3 từ


Vào trái tim em nhàu nhĩ những đa đoan


Ơi những ngôn từ ngọt ngào đó


Như con dấu quyền lực


Chứng thực một điều


Ta đã thuộc về nhau… cho đến muôn trùng . Có thể.


Dần Phai


Chỗ ngồi cũ đã treo biển “Sang quán”


Ngôi nhà cũ đã bán mất rồi


Con đường cũ nay chẳng còn qua nữa


Những vệt ký ức buồn sao ta cứ mang theo


Ngọn gió ngày ấy cũng đã tan


Bông hoa ngày ấy đã qua bao lần sinh tử


Ánh nắng ngày ấy đã phai trên bức hình trong ngăn tủ


Sao nỗi buồn vẫn rời rợi trên mi


Đã bao lần ta nhắc mình: Rồi sẽ qua


Người xưa đã đi xa


Và tình xưa đã tắt


Chỉ có nỗi đau không chịu cũ sao còn đau mãi


Cấu vào tim khi nghe kỷ niệm phai?


 


Trong Những Cắt Chia


Em đã đi đến tận cùng cảm xúc


Yêu anh


Đập vỡ chính mình trong những đau đớn


Đốt cháy chính mình trong khao khát


Xé toạc chính mình trong những cắt chia


Em ăn xin địa ngục


Em bán cả thiên đường


Em thế chấp tuổi thanh xuân


Cầm cố tuổi già


Để đầu tư hết vào hai chữ yêu anh


Em chẳng sợ bị chửi hèn


Em không ngại bị chê trách tham lam


Cũng chẳng cần biết ai cười em ngu dại


Em chỉ cần được cảm thấy trái tim mình


Còn và mãi Yêu anh


KC


Phùng Hiệu giới thiệu


cong luan.vn


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Nói một chút về chính trị: Việc anh Thăng sẽ bị kỷ luật! - Triệu Xuân 28.04.2017
Bà con vùng sạt lở sông Vàm Nao thoát nạn nhờ một người tắm sông - Nhiều tác giả 26.04.2017
Cuộc đời và văn nghiệp của cha tôi: Bình Nguyên Lộc - Tống Diên 26.04.2017
Khi tờ báo gia đình đối đầu các ông lớn - James Warren 25.04.2017
Tranh cãi về 'tượng Đức Ông' ở đền Quán Thánh - Tư liệu 24.04.2017
Ngáo đá, lộ hàng, chảnh chó... sáng tạo hay méo mó tiếng Việt? - Vũ Viết Tuân 23.04.2017
Về thị trường sách và việc xuất bản - Hà Thủy Nguyên 18.04.2017
Cảm nhận của một bạn trẻ Ba Lan lần đầu đến Sài Gòn - Szymon Siudak 14.04.2017
Hậu 60 năm Hội Nhà văn VN: Nhật Tuấn, con sói già đơn độc - Nguyễn Văn Thọ 09.04.2017
Khiêm tốn một Nguyễn Hải Tùng, sống và viết - Nguyễn Thanh 08.04.2017
xem thêm »