tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21278873
Những bài báo
19.04.2016
Nhiều tác giả
Tiểu thuyết The Sympathizer của Nguyễn Thanh Việt giành giải Pulitzer 2016


Trong sự chờ đợi của giới truyền thông và văn học toàn thế giới, ngày 18.4.2016, danh sách 21 tác giả - tác phẩm giành giải Pulitzer năm 2016 đã chính thức được công bố.

Tác giả Nguyễn Thanh Việt đã vượt qua nhiều ứng cử viên nặng ký để chiến thắng hạng mục Tiểu thuyết với quyển tiểu thuyết đầu tay The Sympathizer. Quyển sách được ban giám khảo miêu tả trên trang web của giải thưởng là “một tiểu thuyết gián điệp hấp dẫn, một câu chuyện đẹp, sâu sắc và đáng ngạc nhiên”.


Ngoài giải thưởng Pulitzer danh giá, The Sympathizer còn lọt vào danh sách đề cử cho giải thưởng Los Angeles Times Book Prize 2015 và PEN/Faulkner Award 2016, đồng thời được tờ New York Times chọn là 1 trong 100 quyển sách đáng chú ý nhất năm 2015.


Nguyễn Thanh Việt sinh ra ở Việt Nam và lớn lên tại Mỹ, hiện giảng dạy khoa Văn chương và Nghiên cứu về Hoa Kỳ tại Đại học Nam California.


Như Ý/ thanhnien.vn


Tóm tắt nội dung tác phẩm The Sympathizer. Tác giả: Nguyễn Thanh Việt


Vào tháng 5. 2015, Ban Tu thư ĐHHS (?) được yêu cầu thẩm định tác phẩm này (lúc đó vừa xuất bản và có tiếng vang trên báo chí Mỹ), và sau đây là một phần của bản thẩm định đó. Xin được trích đăng lại, coi như một bài giới thiệu sách, để các bạn có thêm thông tin. Cũng cần nói thêm rằng, bản thẩm định này đã khiến Ban Tu thư quyết định không mua bản quyền cuốn này để dịch.


Truyện được viết dưới dạng một bản tường trình của nhân vật xưng “tôi” gởi cho một nhân vật được gọi là “cán bộ chỉ huy”. Bản tường trình kể chuyện đời của nhân vật chính từ lúc có nhận thức tới khi bị bắt và nhốt trong trại cải tạo ẩn danh nọ.


Nhân vật chính (gọi là Tôi cho gọn) có cha là giáo sĩ Pháp, người đã dụ dỗ và ăn nằm với một thôn nữ giáo dân giúp việc và đẻ ra anh. Là trẻ tây lai, Tôi bị khinh khi, xa lánh và thậm chí ăn hiếp trong cộng đồng cũng như nhà trường, và rất gắn bó với 2 người bạn từng bênh vực mình trong những vụ đánh lộn ở trường học. Hai bạn đó tên là Man (Mẫn, Mán, Màn…?) và Bon (Bốn, Bổn…?). Ba đứa chơi trò cắt máu ăn thề làm anh em kết nghĩa. Man lớn tuổi hơn, có lẽ do ảnh hưởng gia đình nên sớm có ý thức chống ngoại xâm và trở thành cán bộ cộng sản. Man có ảnh hưởng lớn đến Tôi nhưng không lôi kéo được Bon, anh này trở thành lính VNCH chống cộng quyết liệt.


Lớn lên, Tôi du học ở Mỹ, thấm nhuần ít nhiều văn hóa và lối sống của xứ này, giữ liên lạc đều với Man và trở thành cảm tình viên của cộng sản. Về nước Tôi gia nhập quân đội, lên tới đại úy, sống độc thân, chuyển qua lực lượng cảnh sát đặc biệt, làm tùy viên thân cận cho chỉ huy trưởng Cảnh sát Quốc gia, được gọi trống không là General (Tướng) trong truyện, của chính quyền VNCH. Vị trí này giúp Tôi thu thập và chuyển nhiều tin tình báo cho Man, nhất là trong Chiến dịch Phượng Hoàng.


Cuối tháng 4. 1975, Tướng quyết định di tản theo gợi ý của cố vấn Mỹ. Tôi lo mọi việc để có chỗ cho cả dòng họ và đàn em gần 100 người của Tướng, trong đó có cả Bon. Man chỉ thị cho Tôi đi theo để tiếp tục do thám các tướng lãnh di tản và cộng đồng người Việt.


Từ Mỹ, Tôi làm tốt công việc thu thập tin tức trong cộng đồng di tản và gởi báo cáo cho Man. Tướng quyết định lập tổ chức võ trang phục quốc, được một nghị sĩ Mỹ ủng hộ, và có chút nguồn tài chánh từ gia đình và cộng đồng di tản. Bon gia nhập đạo quân này.


Quan hệ với vị nghị sĩ Mỹ khiến Tôi được giới thiệu làm cố vấn cho một đạo diễn nọ đang làm một bộ phim về chiến tranh VN, quay tại Philippines. Việc này kéo dài sáu tháng. Man chỉ đạo Tôi phải cố gắng thay đổi cách nhìn của bộ phim đối với phe ta và với người Việt nói chung. Nhưng việc này nằm ngoài khả năng của Tôi.


Khi biết Tướng quyết định gởi nhóm quân đầu tiên về VN, qua ngả Thái Lan, Man chỉ thị cho Tôi ở lại Mỹ, tiếp tục bám sát Tướng và nghị sĩ Mỹ, nhưng Tôi lại muốn theo toán quân về VN để tìm cách cứu sống Bon vì không thể cho Bon biết chân tướng của mình và của Man được.


Man biết rõ lịch trình di chuyển của toán quân, nên tổ chức phục kích trên đất Lào, giết vài người và bắt sống số còn lại, đưa về một trại giam trong rừng, và chính Man xin chuyển về làm chính ủy ở đó.


Tôi bị biệt giam hơn một năm, phải viết đi viết lại bản tường trình cho đến khi “cán bộ chỉ huy” tạm hài lòng, trong khi Bon và đồng đội là tù binh và chỉ lao động chân tay. Khi dần học được cách viết theo kiểu người khác muốn, và nói những điều người khác muốn nghe (mà Tôi xem đó như tội ác ngang với giết người), Tôi được đánh giá là phần nào đã giác ngộ và có thể được gặp chính ủy.


Chính ủy Man, lúc này rất dị dạng vì bị bom napalm đốt cháy mặt và cổ, buộc Tôi phải trải qua nhiều hình thức tra tấn tinh thần khác nhau để khai nốt những điều cuối cùng mà ông ta muốn biết (vai trò của Tôi trong cái chết của hai cán bộ cộng sản thân cận với Man bị cảnh sát đặc biệt bắt giữ và tra khảo). Qua giai đoạn này, Man mới trở thành bạn với Tôi như xưa và có thể nói chuyện tâm tình các thứ.


Man dùng tiền do thân nhân của dân tù cải tạo đút lót vì muốn vào trại để thăm nuôi để đút cho “cán bộ chỉ huy” lập kế hoạch thả Tôi và Bon về Saigon, đồng thời tổ chức một chuyến tàu vượt biên để trả Tôi về Mỹ với lai lịch chưa bị lộ như xưa.


*


Tác giả đọc nhiều tư liệu và phóng sự về VN nên có thể viết chính xác về nhiều chuyện, như tình hình Sài Gòn cuối tháng 4. 1975, kỹ thuật hỏi cung và tra tấn của cảnh sát Sài Gòn, việc phục kích và bắt trọn ổ nhóm phục quốc trên đất Lào, chuyện hậu trường của bộ phim "Apocalyse Now" mà trong truyện đổi lại thành phim "The Hamlet", v.v… Đây là nghiệp vụ gần như bắt buộc đối với các nhà văn, và cũng đáng làm bài học cho người đọc và người viết trong nước.


Với giới điểm sách Mỹ, họ thích nhất là những chương kể chuyện nhân vật Tôi tham gia làm phim về VN tại Philippines, vì ở đó tác giả trình bày cái nhìn của đủ loại người “không da trắng” sống trên đất Mỹ (từ sinh viên du học, đến dân nhập cư, tị nạn, kinh doanh…) và cách họ ứng xử với dân da trắng, nhất là những khác biệt giữa cách họ nghĩ và cách họ ứng xử. Tác giả cũng trình bày thái độ thường gặp ở người da trắng đối với dân không trắng. Đây chính là một trong nhiều khía cạnh của nhân vật tôi mà tác giả tả là “kẻ luôn nhìn mọi chuyện ở cả hai mặt”.


Tác giả mô tả nhiều phương pháp hoạt động của dân gián điệp, cảnh sát, hay sát thủ (như cách viết thư bằng mật mã, cách chế loại mực vô hình từ những nguyên liệu dễ tìm, cách theo dõi trước khi ám sát, cách cải trang, tẩu thoát, cách hỏi cung hay tra tấn…) tuy không hẳn là mới mẻ nhưng vẫn thú vị với người đọc.


Truyện được viết từ điểm nhìn của nhân vật “Tôi” nên tác giả dễ dàng nêu lên những suy nghĩ hay trăn trở của mình về những vấn đề vẫn còn nóng hổi ở Việt Nam như cuộc chiến cách mạng vừa qua đúng hay sai, người dân nhận được gì từ cuộc cách mạng này, hay sự phân hóa trong lòng dân tộc và cả trong hàng ngũ chiến thắng sau khi tiếp xúc với thực trạng ở miền Nam. Tác giả cho nhân vật tôi là cảm tình viên của cộng sản, đương nhiên là cán bộ, thuộc bên chiến thắng, nên tránh được cảnh luôn phản đối hay thù ghét bên thắng cuộc. Nhân vật này từ lâu vẫn xem phe mình là chân lý cho đến khi công tác đẩy anh ta cọ sát với thực tại, buộc anh ta có những suy nghĩ khác đi, theo tinh thần “nhìn mọi chuyện ở cả hai mặt”. Đây cũng là điểm hấp dẫn của tác phẩm.


Theo Pham Viem Phuong, qua Facebook


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Văn hóa ẩm thực: Phở - món đồ ăn bằng bánh thái nhỏ nấu với thịt bò - Trịnh Quang Dũng 11.12.2017
Văn hóa Ẩm thực: Phở Việt - Kỳ 3: Phở - Trịnh Quang Dũng 10.12.2017
Boris Pasternak Giải Nobel về văn học năm 1958 - Thân Trọng Sơn 09.12.2017
Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân - Tư liệu sưu tầm 02.12.2017
Pilates là gì? Lịch sử môn thể thao thời thượng Pilates - Triệu Thiên Hương 01.12.2017
Vĩnh biệt nhà văn Nguyễn Gia Nùng - Triệu Xuân 27.11.2017
Kỳ vọng cường quốc của Trung Quốc chỉ là 'lâu đài trên cát'? - Tư liệu 25.11.2017
Goncourt 2017 thuộc về nhà văn kiêm đạo diễn Eric Vuillard - Tư liệu 25.11.2017
Nhà văn Nguyễn Thị Anh Thư - Người luôn ẩn mình sau những trang văn - Đỗ Ngọc Yên 24.11.2017
Thầy trò đời nay với thầy trò xưa - Phan Khôi 19.11.2017
xem thêm »