tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20806696
Những bài báo
13.03.2016
Nhiều tác giả
28 năm trận hải chiến Trường Sa (14/3/1988 - 14/3/2016)



Người lính Gạc Ma ôm chặt cờ Tổ quốc ngã xuống...


Gạc Ma - “Vết sẹo” trong lòng dân Việt


Là một trong những cựu binh sống sót trở về năm ấy, mang trên mình đầy thương tật, anh Nguyễn Văn Thống (SN 1964, ở thôn Khối, xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình) vẫn nhớ như in trận chiến Gạc Ma ngày 14/3/1988 và những năm tháng tù đày ở Trung Quốc.


Tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ ở làng quê nghèo ven biển, cựu binh Nguyễn Văn Thống nhớ như in giây phút tàu Trung Quốc tấn công tàu HQ 604 vào sáng sớm ngày 14/3/1988, lúc đó trên tàu có khoảng 100 chiến sỹ, chủ yếu là lực lượng công binh. Trận chiến ác liệt ấy đã cướp đi sinh mạng của 64 cán bộ chiến sỹ Việt Nam. 9 người bị Trung Quốc bắt giữ, trong đó có cựu binh Nguyễn Văn Thống.


Ngược dòng lịch sử, tối 13/3/1988, quân Trung Quốc uy hiếp mạnh một số đảo của ta ở Trường Sa (Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao). Ngay trong đêm đó, Sở Chỉ huy đã chỉ thị cho bộ phận đi đóng giữ đảo quyết giữ vững mục tiêu, khẩn trương thả xuồng máy, xuồng nhôm xuống bám giữ đảo, đồng thời chuyển vật liệu xây dựng lên làm nhà.


Đến 6h sáng 14/3/1988, khoảng 50 binh lính Trung Quốc mang súng AK bao vây, áp sát bộ đội ta. Lúc đó, các chiến sỹ công binh Việt Nam đứng thành vòng tròn quanh lá cờ Tổ quốc. Sau một hồi giằng cờ và uy hiếp tinh thần của ta, tên sỹ quan chỉ huy lính Trung Quốc bắn súng chỉ thiên phát lệnh rồi chĩa thẳng vào bụng Thiếu úy Trần Văn Phương bóp cò. Anh Phương ngã xuống, tay vẫn giữ chặt cán cờ Tổ quốc.


Đầu năm 1988, khoảng hơn 300 chiến sỹ quê Quảng Bình được tuyển chọn và huấn luyện lên các tàu ra đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao, và tất cả đều có mặt trong trận hải chiến ngày 14/3/1988. Trong số 64 chiến sỹ hy sinh ở Gạc Ma, Quảng Bình có đến 13 liệt sỹ, hai trong số đó được phong Anh hùng LLVTND là thiếu úy, liệt sỹ Trần Văn Phương (sinh năm 1965, quê ở xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch) và trung sỹ Nguyễn Văn Lanh (sinh năm 1966, quê ở xã Vạn Ninh, huyện Quảng Ninh).


Tiếp đó, một tên khác xông lên chĩa súng bắn vào đầu Thiếu úy Phương. Ngay lúc đó, 3 tàu chiến Trung Quốc tăng tốc, áp sát đảo, cách tàu HQ 604 chừng 300 mét. Giữa vòng vây quân thù, Trung sỹ Nguyễn Văn Lanh chạy lên đỡ lá cờ trên tay Thiếu úy Phương và đá văng khẩu súng trên tay tên sỹ quan Trung Quốc.


Một tên lính gần đó đâm lưỡi lê vào Trung sỹ Lanh. Anh gục xuống, nhưng tay vẫn ghì chặt cán cờ.


“Sau đó là một trận chiến kinh hoàng trên đảo khiến nhiều chiến sỹ của ta hy sinh, tàu HQ 604 bị nhấn chìm, hàng chục chiến sỹ hy sinh. Đến khoảng 12h ngày hôm đó, quân Trung Quốc rút khỏi đảo, tui và một số anh em trên tàu thoát khỏi vòng vây của địch”, cựu binh Nguyễn Văn Thống nhớ lại.


Những tháng ngày bị giam cầm ở Lôi Châu


Gạt đi hai hàng nước mắt khi nhắc đến những người đồng đội cùng sát cánh bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc đã anh dũng hy sinh trong trận chiến Gạc Ma, cựu binh Thống kể tiếp, sau khi thoát khỏi vòng vây, những làn đạn xối xả của địch, anh trôi dạt lênh đênh trên biển suốt cả ngày trời, người đầy vết thương, máu chảy lênh láng.


Sau khi ngụp lặn khỏi con tàu đang chìm dần, anh Thống níu lấy tấm ván gỗ và để mặc nó trôi trên biển. “Tui đang bơi thì phát hiện một chiếc thuyền nhỏ làm bằng cao su, tui giữ lấy nó được một lúc thì có một con cá mập rất to lao tới, như một phản xạ tự nhiên, tui liền đẩy chiếc thuyền ra, con cá mập há miệng to và đớp lấy chiếc thuyền. Khi ấy dù bị thương nặng nhưng tui cũng cố đạp chân bơi ra xa con cá mập hung dữ, bởi cá mập khi ngửi thấy mùi máu là sẽ lao tới ngay”, anh Thống kể lại giây phút mưu trí thoát khỏi sự tấn công dữ dội của con cá mập.


Đến khoảng 4h chiều 14/3, anh Thống đang ôm tấm ván gỗ lênh đênh trên biển thì gặp người đồng đội là anh Lê Văn Đông. Anh Đông là đồng hương với anh Thống, quê ở xã Tây Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình. Họ nhận ra nhau nhưng lúc ấy ai nấy đều bị thương nặng, sức kiệt nên chỉ dặn nhau được một câu: “Nếu ai sống sót trở về thì nhắn với gia đình rằng mình đã chiến đấu kiên cường để bảo vệ Tổ quốc. Chết vinh quang!”.


Sau đó, anh Thống bị quân Trung Quốc phát hiện và bắt lên tàu, đưa về bán đảo Lôi Châu. “Khi đó tui kiệt sức, máu chảy nhiều nên ngất lịm, không biết chi nữa. Mãi đến 3 ngày sau, khi tỉnh dậy thì đã thấy mình ở trong nhà giam. Khoảng vài tháng đầu, ngày mô cũng rứa, sáng cũng như chiều chúng dựng dậy lần lượt hỏi cung từng người: Ai chỉ huy, quân số bao nhiêu, vũ khí loại gì... Chúng tôi đều nói không biết. Chúng tôi là lính, chỉ biết nhiệm vụ được giao là xây dựng và bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc”, anh Thống kể.


Sau hơn 3 năm 5 tháng giam cầm, hỏi cung, tuyên truyền đủ cách nhưng không khai thác được gì từ những người lính kiên cường “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của Việt Nam, tháng 8/1991, chúng đành trao trả 9 tù binh Gạc Ma về Việt Nam.


“Trước ngày được thả, chúng thiết đãi bữa cơm ngon hơn ngày thường. Ăn xong, tối hôm đó chẳng ai ngủ được. Cứ nghĩ điều tốt thì ít mà điềm dữ thì nhiều. Đến sáng sớm hôm sau, mọi người được dẫn lên xe ra khỏi trại trong sự áp tải của hàng chục binh lính cùng vũ khí. Khi xe chạy được một đoạn thì tên chỉ huy cuộc áp tải rút tờ giấy ra đọc: “Hôm nay Chính phủ Trung Quốc phóng thích tù binh Việt Nam về nước”.


Hỏng mắt trái, chân tay đầy thương tật


Trở về đời thường, gần 1 năm sau, anh Thống lập gia đình và có hai người con. Hai vợ chồng đều xuất thân từ nghèo khó nên cuộc sống túng quẫn. Bản thân anh mang trên mình đầy thương tật, mắt trái bị hỏng, tay phải, chân phải bị thương tật nặng, sức khỏe yếu, nên không làm được việc nặng.


Cuộc sống quá khó khăn, các con anh không có điều kiện theo học đến nơi đến chốn và hiện không có việc làm, hôm nào có ai ở trong làng thuê đi biển thì đi ít tuần kiếm tiền về cho ba mẹ đong gạo.


Hơn một tháng nay, vợ chồng anh Thống được xã bố trí cho quét rác, dọn dẹp vệ sinh ở khu chợ trung tâm của xã, hàng tháng các tiểu thương nhỏ buôn bán ở đây ai đóng góp cho bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu.


“Từ ngày vợ chồng chú Thống về quét rác, dọn dẹp vệ sinh, khu chợ trở nên sạch sẽ hẳn. Mọi người buôn bán ở đây ai cũng thương vợ chồng chú ấy, có điều cũng chưa giúp được chi nhiều. Mong rằng Nhà nước, các tổ chức, nhà hảo tâm và toàn thể xã hội cùng chung tay giúp đỡ để gia đình chú ấy sớm có một cuộc sống ổn định hơn”, bà Phạm Thị Bài (70 tuổi), chủ một hiệu thuốc tây ở chợ Nhân Trạch nói.


Khi được hỏi về mong ước lớn nhất của anh lúc này, cựu binh Nguyễn Văn Thống chia sẻ: “Điều tui mong nhất là cứ đến ngày 14/3 hàng năm, những người đồng đội còn sống trong trận chiến Gạc Ma ngày 14/3/1988 được tổ chức gặp gỡ, giao lưu, ôn lại quá khứ hào hùng một thời và đặc biệt hơn là để tưởng nhớ đến những người đồng đội đã anh dũng hy sinh để bảo vệ chủ quyền của Tố quốc”.


Ngoài ra, anh Thống cũng bày tỏ mong muốn các cấp ban ngành quan tâm hơn nữa đến đời sống của các cựu binh trong trận chiến sinh tử Gạc Ma năm xưa. Nhìn vào ánh mắt người lính ấy, tôi biết có một điều anh mong muốn nhất mà không nói ra là mong hai đứa con mình có một công ăn việc làm ổn định…


Đặng Tài


 


“Tôi sẽ luôn sống sao cho xứng đáng với đồng đội đã ngã xuống"


Dân trí 28 năm trôi qua, hình ảnh người đồng đội - Thiếu úy Trần Văn Phương ngã xuống, tay vẫn giữ chặt cán cờ Tổ quốc vẫn ám ảnh, đau đáu trong tâm khảm của người cựu binh Gạc Ma Lê Hữu Thảo.


 Khi cả nước đang hướng về kỷ niệm 28 năm trận chiến Gạc Ma (14/3/1988 – 14/3/2016), chúng tôi đã có cuộc gặp gỡ với người cựu binh trở về từ trận quyết tử năm xưa để được nghe anh kể lại trận chiến nhiều đau thương này.


Ký ức không bao giờ quên!


Sinh ra tại xã Hương Thủy (Hương Khê, Hà Tĩnh), tháng 12/1986, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh Lê Hữu Thảo lên đường nhập ngũ. Anh được bố trí vào Lữ đoàn 147 Quân chủng Hải quân.


Anh kể: Cuối năm 1987, Trung Quốc đơn phương đưa tàu chiến hoạt động ở vùng biển Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Lúc đó, Bộ Quốc phòng Việt Nam chỉ đạo Bộ Tư lệnh Hải quân tăng cường khả năng bảo vệ quần đảo Trường Sa, bao gồm việc củng cố, xây dựng thêm các hạng mục công trình chiến đấu, sinh hoạt cho bộ đội. Đầu năm 1988, đơn vị anh nhận lệnh tăng cường cho Lữ đoàn 146 đóng tại quân cảng Cam Ranh (Khánh Hòa)


20h ngày 11/3/1988, tàu 604 của thuyền trưởng Vũ Phi Trừ nhổ neo từ Cam Ranh chở theo lính công binh của Trung đoàn 83 và lực lượng giữ đảo của lữ đoàn 146 ra xây dựng cụm đảo Gạc Ma, Cô Lin (thuộc cụm đảo Sinh Tồn) - cách đất liền khoảng 500 km.


2h sáng ngày 12/3, nhận thấy nhiều diễn biến bất thường, Tư lệnh quân chủng điều thêm tàu HQ 605 cùng HQ 604 tăng cường xây dựng đảo Gạc Ma và Len Đao. Tàu 505 đang làm nhiệm vụ trực tại Trường Sa nhận lệnh chuyển đến Cô Lin.


“Đêm 13/3, xuồng vận tải chở vật liệu xây dựng được chuyển xuống đảo.Tôi, Thiếu úy Trần Văn Phương và 3 đồng chí khác nhận lệnh vào đảo cắm cờ Tổ quốc khẳng định chủ quyền”, cựu chiến binh Lê Hữu Thảo kể.


Lội xuống nước chừng 5 phút, các chiến sĩ tiếp cận bãi san hô đang lộ dần khi thủy triều rút. Phía xa, 3 tàu Trung Quốc bất ngờ xuất hiện và bắt đầu di chuyển đội hình áp sát đảo.


Đến 6h30 ngày 14/3, tàu Trung Quốc thả xuồng máy chuyển từng tốp lính lên Gạc Ma.


“Lúc đó, tôi đếm có 49 lính Trung Quốc mang AK và một tên chỉ huy dáng người cao to mang súng ngắn. Chúng bao vây theo thế vòng cung men theo bãi san hô, những chỗ vòng vây gần nhất, hai bên cách nhau chỉ chừng một đến 2 mét. Các chiến sĩ hải quân Việt Nam đứng thành vòng tròn quanh lá cờ Tổ quốc”.


“Chúng tìm mọi cách khiêu khích, gây hấn nhằm để cho quân ta nổ súng trước. Trước tình thế đó, các chiến sỹ của ta vẫn hết sức bình tình, theo dõi nắm bắt tình hình”.


Không thực hiện được ý đồ, tên sĩ quan chỉ huy lính Trung Quốc bất ngờ bắn súng chỉ thiên phát lệnh rồi chĩa thẳng vào bụng Thiếu úy Phương rồi bóp cò. Và Liền sau đó, tiếng đạn nổ chát chúa, lính Trung Quốc dùng AK bắn xối xả vào các chiến sĩ trên đảo.


Cùng lúc, tàu chiến Trung Quốc nã pháo vào tàu HQ 604 tại Gạc Ma, tàu HQ 505 phía đảo Cô Lin cách đó 5 km và HQ 605 phía đảo Len Đao cách 12 km.


Đến lúc trời sáng, quân lính Trung Quốc mới chịu rút khỏi Gạc Ma.


“64 chiến sĩ trên tàu HQ 604 đã hy sinh, 9 người bị Trung Quốc bắt giữ đưa về Quảng Đông”, người cựu binh nghẹn ngào.


Khoảng 10 ngày sau khi sự kiện 14/3 diễn ra, anh Thảo và đồng đội được tàu của Quân chủng ra đón về đất liền.


Niềm vui ngày trở về


Sau sự kiện tháng 3/1988, anh phục viên trở về quê hương. Anh đã trải qua rất nhiều nghề từ thợ nề, thợ hồ, hái cà phê, cạo mủ cao su đến việc trông coi công trình xây dựng, công trình thủy điện để trang trải cuộc sống.


Anh nghĩ đơn giản: “Được sống, được trở về lành lặn đã là một may mắn quá lớn đối với tôi rồi”.


Được trở về nhưng nỗi nhớ thương những người đồng đội cứ cồn cào day dứt mãi trong tim anh. Và anh luôn mong muốn tìm lại được những đồng đội còn sống đã cùng mình chiến đấu năm xưa, mong muốn có thể liên hệ và thăm hỏi gia đình các anh em đã ngã xuống năm đó.


Từ năm 2013 đến nay, anh luôn không ngừng nghỉ trên hành trình tìm đồng đội trên chuyến tàu HQ 604 năm ấy.


Và đến nay anh đã gặp được hầu hết những người đống chí, đồng đội, thân nhận các gia đình liệt sỹ. Bên cạnh đó, nếu thấy hoàn cảnh thân nhân đồng đội cũ khó khăn, anh lại là người kết nối với các nhà báo, các tổ chức xã hội để họ có được sự quan tâm. Với những đồng đội còn sống trở về, anh Thảo cũng tìm cách giúp đỡ mỗi lúc gian truân trong cuộc sống. Chính cuộc sống của anh cũng còn bao vất vả, vậy mà anh vẫn hết lòng nghĩ cho người khác. Và điều đó làm cho lòng anh luôn cảm thấy được thảnh thơi, nhẹ nhõm.


“Đến nay tôi và các đồng đội của tôi đã tìm kiếm được thân nhân của 50 gia đình liệt sỹ (trên tổng số 64 liệt sỹ). Và chúng tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm, xem đó là một chút động viên, an ủi những người đồng đội của mình”, anh Lê Hữu Thảo tâm sự.


Mới đây, niềm hạnh phúc “muộn màng” đã đến với người cựu binh này khi đã anh đã tìm được một nửa kia của đời mình. Tình yêu của họ đã đơm hoa kết trái bằng một đứa con trai kháu khỉnh, được anh đặt tên là Lê Nguyễn Trường Sa!


“Cái tên này được tôi ấp ủ đã lâu và giờ đó là tên con trai tôi, như nhắc nhở sự kiện Gạc Ma năm 1988 và nhắc nhở Trường Sa luôn là máu thịt trong mình”, người cựu binh chia sẻ.


“Tôi được sống và trở về là một may mắn. Giờ tôi đã có tổ ấm của riêng mình. Tôi sẽ luôn sống sao cho xứng đáng với những người đồng đội đã ngã xuống ngày hôm đó...”.


Xuân Sinh


Dantri.com.vn


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Võ Hồng Anh, một nhà khoa học chân chính - Tư liệu sưu tầm 21.10.2017
Tác phẩm mới cần đọc ngay: Nhà Triệu - Mấy vấn đề lịch sử - Nguyễn Khắc Mai 19.10.2017
Chuyện Đông chuyện Tây và chuyện An Chi chưa kể hết - Tư liệu 17.10.2017
Con chim trong tay ta đây còn sống hay đã chết? - Nguyễn Quang Thiều 16.10.2017
Về hệ thống Trường học sinh Miền Nam ở Miền Bắc - Nhiều tác giả 16.10.2017
Xót thương Đinh Hữu Dư – nhà báo trẻ đầy tâm huyết vừa đi xa - Tư liệu 16.10.2017
Tác phẩm: Nhà nước Xích Quỷ từ huyền thoại tới hiện thực - Trương Sỹ Hùng 13.10.2017
Kỷ nhà Triệu & Triệu Vũ Đế trong dòng chảy lịch sử - Vũ Truyết 12.10.2017
Cái “tôi” của người Việt - Từ Thức 12.10.2017
Không thể được! Thưa Tổng thống Pháp! - Nguyễn Huy Toàn 12.10.2017
xem thêm »