tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18984504
Thơ
24.02.2016
Nhiều tác giả
Thơ của ba nhà thơ nước ngoài đọc tại Ngày Thơ VN, Quốc Tử Giám, Hà Nội


Ngày thơ Việt Nam 22-2-2016, tại Văn Miếu- Quốc Tử Giám, Hà Nội 3 nhà thơ nước ngoài được sự giới thiệu của Liên minh Châu Âu, Đại sứ Cộng hòa Pháp và Đại sứ Cộng hòa Ba Lan đã lên đọc thơ. Đó là nhà thơ Andre Velter, quốc tịch Pháp đồng thời là nhà viết tiểu luận, người đọc thơ trên ra –đi- ô với  giải thưởng Mallerme và Goun Court năm 1996 cho thơ. Nhà thơ Jean-Pierre Orban, quốc tịch Bỉ, đồng thời là dịch giả, nhà nghiên cứu văn học, giải thưởng sách Châu Âu 2015. Thơ của nhà thơ Wislava Szymborska, quốc tịch Ba Lan, Giải thưởng Nobel văn chương thế giới năm 1996 (do ông Vudasky, đại biện lâm thời Đại sứ Ba Lan tại Hà Nội đọc thơ).


Bản dịch các bài thơ do hai nhà thơ Hoàng Hưng và Tạ Minh Châu thực hiện.  



Andre Velter


CŨNG NHƯ VÀNG


                 (Viết cho Sophie) -Bản dịch của nhà thơ Hoàng Hưng


Giờ đi ngày đi theo nhịp điệu gì


Và nhịp tuần nhịp năm nhịp tháng


Nhịp thời gian tiếp diễn trầm trầm ?


 


Trong khúc độc cầm chỉ hai người hiểu


Máu và hơi thở hoà nhau


Cũng dài lâu như dục vọng âm vang sắc nhọn


 


Con đường không ngừng đi


Bên lề dòng xe cộ


Như bên lề bước chân nhịp nhàng của thông điệp tương lai


 


Đích đến chẳng bao giờ không còn là ảo ảnh


Không còn phải tuân theo định lý


Hết bão giông hết cả giang hồ.


 


Chẳng hề liên quan một ý tưởng định hình hay một nỗi ám ảnh,


Chúng ta chuyển từ nền âm này qua nền âm khác,


Từ im lặng này qua im lặng khác mà không kìm giữ tiếng kêu.


 


Có những cuộc tấn công bất chợt của tâm hồn


Bổ phăng cánh cửa


Đứng đấy làm định mệnh.


 


Thoát ra ngoạn mục!


Chân trời cuốn hết dòng người chen vai –


Vô tận quá gần và êm dịu.


 


Tất cả không gian thoát biến khi cất cánh bay lên


Với bí mật phì nhiêu của trời và đất,


Phép lạ trong tầm tay.


 


Chúng ta đã vượt qua mũi đất còn hơn là hy vọng,


Thoát ra giữa hoang mạc của các hoang mạc,


Vượt qua giao điểm mọi con đường.


 


Đường đi muốn như tia chớp thẳng băng,


Thuần một mùa trong hành trang ánh sáng


Chỉ mất đi màu đỏ màu đen.


 


Đó là những màu nồng nhiệt hát ca


Ở tần số cao


Ca ngợi những đêm bao la hiến mình cho nắng.


 


Giờ giờ, ngày ngày, tuần tuần, năm năm, tháng tháng


Tặng cho ta một cõi bên kia


Giống như một cơ may thêm nữa,


 


Lửa hồng bí nhiệm giải thoát những làn môi


Và ra đi phóng túng ngợi ca tình ái


Cũng như vàng của thời gian.


 


Jean-Pierre Orban


CON BẢO CHA


(Nói với con gái)- Bản dịch của nhà thơ Hoàng Hưng


Con bảo


Mà ai bảo con thế nhỉ ?


Rằng những cơn gió thổi ngược chiều.


 


Con bảo


Mà ai bảo con thế nhỉ ?


Rằng những chuyến đi đã hết


Và những cuộc khởi hành đã hủy


Những hầm tàu đã chật


Và rữa nát trong đợi chờ


 


Con bảo cha


Mà ai bảo con thế nhỉ ?


Rằng mặt trời không còn màu đỏ


Rằng bờ biển thì mềm


Khiến ta sụt sâu hai chân


Khiến ta ngạt thở và chết nghẹn


 


 Con bảo cha


Và cha khóc khi thấy sương mù hai mắt con


Con bảo cha


Rằng những cánh đồng cài mìn dày đặc


Rằng những viên đạn khóc


Phải, cha đọc những vết đạn trên tường


Những bài ca hận thù viết bằng chữ chìm


Và cha cảm thấy những bóng đen trườn


Những chiến binh chui ra từ những cái cổng toang hoác


Chúng chạy đi


Mang xác trẻ em trên tay


 


Con bảo cha và cha tin con


Cha đã mù từ bao đêm rồi


Mí mắt cha quay vào tiếng cha nói


Những hồn ma chạy trong ngõ ngách mê cung cha


 


 


Cha thấy tất cả bên ngoài bên trong


Cha bơi trong những phản quang ngủ lặng


Đi theo ngoằn ngoèo những nhấp nhô óng ả


Nhưng cha vẫn còn rình các âm thanh và chịu theo chúng nếu như cha có thể theo


Vậy nên con hãy dẫn đường


Cha muốn con là con chó dịu hiền


Luôn phía trước


 


Cha muốn con


Bước đi cho cha


Đi theo những cảnh quan giống như cha đọc những gương mặt


Vượt qua các biên cương


Như người ta ham mê đào vào xác thịt


 


 


Đi đến tận bờ biển


Nhìn những con tàu và


Đáp xuống


Cha muốn cảm nhận


Những buị nước của thế giới


Cái thế giới mà con sẽ gọi là mới


Cha muốn con ở phía trước


Chọc thủng sương mù giăng trên mắt con


Cha muốn con làm


Vì cha chẳng còn ở đấy


 


 


Con sẽ đưa xác cha về


Lũ chim bị nhử sẽ bay theo


Con sẽ vứt cho chúng vài tiếng kêu vài tiếng cười


Con sẽ buộc tàu


Không xa nơi ta ở


Một bến cảng hú hoạ


Khi con đã xong vòng lãng du


Đi quanh mọi vòng cung


Sau đó con có thể viết


Và con sẽ rải cha theo ngọn gió mà con đã ôm ghì


 


 


Con bảo cha


Ai bảo con thế nhỉ ?


Rằng những cơn gió thổi ngược chiều


Rằng những cuộc khởi hành đã hủy


Nhưng chỉ mình con có những từ để nói lên điều ấy


Các hầm tàu chật đầy từ


Ta dùng từ như ta đi biển


Ta chiếm lấy từ ngữ giống như kẻ lang thang chiếm trái đất này


Chân này rồi chân nọ


Hết chân nọ đến chân này


Chẳng có gì xấu hổ


Vì tất cả đã mất rồi


Chẳng còn gì mà mất


Con bảo cha ư ?


Con hãy đi đi


Cha theo con cha chính là con.


 


Wislava Szymborska


KHÔNG CÓ GÌ HAI LẦN


 (Bản dịch của dịch giả, nhà thơ Tạ Minh Châu)


Không có gì xảy ra hai lần


Và sẽ không bao giờ có cả


Vì thế mà chúng ta


Đã sinh ra như những kẻ vụng về


Và sẽ chết như chưa hề nếm trải


 


Chúng ta


Những đưa học trò tột cùng ngu dại


Dưới mái trường thế gian


Chúng ta sẽ không thể làm


Cho một mùa đông, mùa hè lặp lại


 


Không có ngày nào lặp lại


Không có hai đêm nào như nhau


Không có hai nụ hôn


Hai ánh mắt nhìn giống hệt


 


Hôm qua


Khi rất gần ai đó gọi tên anh


Em thấy mình


Như được một bông hồng rơi vào qua ô cửa sổ


 


Hôm nay


Khi ở cùng anh đó


Em đã quay mặt vào tường


Hoa hồng ư? Bông hồng ấy ra sao


Có phải hoa? Hay chỉ là viên đá


 


Vì sao hỡi thời gian nghiệt ngã


Ngươi cứ khuấy đảo lên mọi nỗi lo âu


Ngươi đang tồn tại ư-vậy là ngươi sẽ phải trôi qua


Người đang trôi qua-điều đó là tuyệt diệu


 


Chúng ta ôm nhau, miệng cười


Cố tìm điều hòa thuận


Dẫu rằng ta biết


Mình khác nhau như hai giọt nước trong veo.


Nguồn: vanvn.net


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ Czeslaw Milosz - Czesław Miłosz 22.04.2017
Kể chuyện nhà tôi - Nguyễn Trọng Luân 22.04.2017
Khiển hoài - Đỗ Mục 21.04.2017
Cảm hứng Tháng Tư - Hoàng Kim Vũ 17.04.2017
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển - Du Tử Lê 16.04.2017
Bóng trên đèo Cả - Phan Ngọc Thường Đoan 16.04.2017
Năm bài thơ Luân Hoán - Luân Hoán 15.04.2017
Ta may mắn làm thi sĩ nhờ phải lòng con gái Bến Tre - Luân Hoán 15.04.2017
Củ Chi ơi! - Nguyễn Trọng Luân 13.04.2017
Giấc mơ... - Thái Thăng Long 13.04.2017
xem thêm »