tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20782281
Truyện ngắn
23.01.2016
Y Mùi
Rể phố

1.


Năm mười bảy tuổi, ra thành phố nó học đúng cái nghề đã truyền (đời) từ cụ kị đến ông bà rồi bố mẹ nó; nghề mà người quê ít chữ quen gọi là “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”.


Nhà nghèo. Bố mẹ chỉ lo cho nó mỗi tháng vài trăm ngàn đồng. Hy vọng đổi đời cho con, nên cả nhà đã phải thắt lưng buộc bụng, ăn đói mặc rét để chu cấp cho nó học hành. Còn nó, cũng như ngày còn ở quê, chỉ coi cái sự học là rất phụ. Ra phố nó như con chim sổ lồng, suốt ngày lượn lờ, xem chỗ này, ngó chỗ kia, kiếm bạn mới, tìm thú vui lạ chốn thị thành.


Một ngày kia, nó cặp được với một em xinh xắn, tầm tuổi với nó, gái quê ra phố lập nghiệp. Em Hồng của nó cũng mới học hết phổ thông, ra thành phố bán hàng thuê ở một siêu thị tư nhân theo dẫn dắt của một người chị họ. Hai đứa thuê nhà ở chung như vợ chồng, giống nhiều cặp trai gái khác xa nhà thời nay thường thế.


Kiểu sống như vậy đã quá quen mắt nơi thị thành nên nó cũng không giấu giếm. Thỉnh thoảng, ngày cuối tuần, ngày lễ nó đưa người yêu về quê chơi. Biết cô gái nó đưa về gốc quê, bố mẹ nó rất buồn, bảo: “Cái ngữ ấy và gốc gác ấy thì chỉ có đào mỏ”. Nhưng bố mẹ không vui thì cứ việc không vui. Hai đứa vẫn sống với nhau như vợ chồng ở phố.


Sau hai năm tu nghiệp, đèn sách thì thưa thớt, đèn chơi trò chơi điện tử và chát chít thì nhiều, nó cũng lấy được cái bằng trung cấp kỹ thuật Nông - Lâm. Học một nghề liên quan với đất, nước, giống cây, con và phân bón... nhưng nó nhất định không trở về với đồng đất mà nhất quyết sống cùng em Hồng ở thành phố.


Những năm đầu lập nghiệp, công xá của Hồng chẳng được nhiều, nhưng cũng đủ cho đôi tình nhân tùng tiệm sống. Từ khi nó mang tấm bằng tốt nghiệp về nhà khoe thì bố mẹ bắt phải tự lập. Cắt “viện trợ”, bố mẹ nó nhắm mục tiêu cắt đuôi em Hồng, vì đơn giản nghĩ không tiền thì gái nào theo. Gia đình đâu có biết thằng con yêu quý - niềm kiêu hãnh của chi họ Đới: Đới Hữu Vinh vẫn dựa dẫm vào em Hồng để tồn tại nơi thành phố.


Từ ngày ra trường, Vinh đã làm linh tinh những việc ra tiền, như: tiếp thị điện thoại di động, đưa nước khoáng, nhặt cầu ở sân tennis... Ơn trời! Cuộc sống của hai đứa ổn dần. Chủ yếu là do thu nhập của em Hồng tốt hơn lên so với những ngày mới đi làm.


Hai đứa vui vẻ sống chung hơn sáu năm trời. Đôi tình nhân hy vọng đến một ngày sẽ nên vợ nên chồng và sẽ đi cùng nhau đến hết cuộc đời. Đôi trai gái son rỗi tiết kiệm được một chút tiền sau các khoản chi ăn ở, sinh hoạt. Bố mẹ phụ thêm nên thằng Vinh sắm được con xe Wave, tuy là hàng second-hand, nhưng còn khá ngon lành.


Có phương tiện, Vinh đưa người yêu về quê thường xuyên hơn, nuôi “âm mưu” lớn, chờ lúc nào tiện sẽ báo cáo gia đình cho cưới em Hồng. Một lần, thấy không khí gia đình khá vui vẻ, Vinh chớp thời cơ đưa vấn đề ra thưa gửi. Nhưng thật tội nghiệp cho em Hồng! Nó chỉ vừa mở mồm thì cả nhà nhao nhao phản đối: “Không được”; “Nhất định là không được”; “Cái loại ăn rau má phá đường tàu ấy thì nước non gì”;...


Sau hôm đó, đại gia đình tổ chức cuộc họp, bàn bạc một chiến dịch phải phá đám bằng được. Chỉ một người bênh vực cuộc tình của hai đứa là bà cô của Vinh. Bà là một trong số ít người trong nhà biết rõ thằng cháu đích tôn của dòng họ Đới đáng mặt anh hào đến đâu.


Cái lý của bà già U bảy mươi này rất tình ở chỗ, con gái người ta bao bọc con cháu nhà mình từng ấy năm đâu phải ngắn. Người ta coi như tàn một đời hoa. Chẳng lẽ nhà mình lại vuỗi tuột như vậy? Vô đạo đức lắm! Khác hẳn bà cô, ông nội của thằng Vinh rất quyết liệt:


- Mặc xác nhà nó. Dại giai thì thiệt thân. Cho chết. Rồi ông quay sang bà em gái, mắng té tát:


- Đúng là đồ đàn bà cạn nghĩ, chỉ giỏi quẩn quanh trong xó nhà. Tương lai của con cháu nhà mình thì chả lo lại thương hại người dưng.


Bà cô thằng Vinh chỉ còn biết thở dài, im lặng chịu trận giống như gần suốt cuộc đời nhẫn nhịn khi người anh ruột thỉnh thoảng lại phi vào mặt, kiểu: “Khôn ngoan sao vẫn ế chồng”; “Tài giỏi sao vẫn phải làm gái già trong nhà mà không có người rước đi cho”; “Cái đồ ế ẩm vô dạng”;...


Đại gia đình họ Đới Hữu thống nhất phương án tối ưu cho đứa cháu đích tôn của một dòng họ lần đầu tiên có cơ hội ngẩng mặt lên nhìn làng nước. Rằng, muốn thay đổi phải từ thằng cháu này. Thằng Vinh phải lấy được gái phố thì mới dễ thoát khỏi ruộng đồng; làm rể nhà nào có con một bề thì tuyệt vời; cưới xong ở rể luôn khỏi phải lo nhà cửa; tìm đứa nào con cái nhà cán bộ, có chức có quyền một tí thì hơn cả chuột sa chĩnh gạo; công ăn việc làm không phải lo.


Mẹ thằng Vinh bực mình đến độ không kìm nén nổi sự ấm ức về thằng con dốt nát, dạy mãi không “ăn nhời” đã bật ra:


- Chả hiểu sao mà thằng này ngu thế, đã ra phố lập nghiệp rồi mà còn dính vào một con nhà quê. Hết con gái hay sao mà đâm đầu vào con nhà quê vùng đất đó.


Tất cả những ý kiến họp bàn của các thành viên trong gia đình họ Đới đều lọt cả vào tai của hai đứa. Em Hồng thì khốn khổ, chỉ biết khóc vì đã không thể chọn được cha mẹ và đất để sinh ra.


Một biện pháp mạnh được áp dụng ngay sau cuộc họp đại gia đình. Bố mẹ thằng Vinh bắt nó phải thuê nhà ở riêng, không được chung đụng với “đồ con gái theo trai ấy”. Phương án ấy cũng chỉ là giải pháp tạm thời vì “con quỷ cái ấy” (cách người nhà thằng Vinh gọi em Hồng), vẫn đến tìm tận chỗ thằng Vinh trọ. Bố mẹ Vinh phải nhờ một người họ hàng xa cho nó về tá túc một thời gian để tránh xa “con yêu tinh thối thây ấy”. Người ta bảo tình yêu như cái cây, không tưới tắm, chăm sóc sớm muộn gì cũng sẽ tàn, sẽ chết.


2.


Rồi cái gì phải đến cũng đã đến. Mới xa em Hồng, người gắn bó sáu năm trời có lẻ được vài tháng thì Vinh đã kịp bập được vào một em, gái phố một trăm phần trăm, tên Mai. Em này không phải do Vinh tự tìm mà do mai mối của gia đình người bà con xa đã cho nó ở nhờ để dứt áo với em Hồng. Chỉ có điều em Mai hơn thằng Vinh đến ba tuổi.


Em Hồng biết chuyện thằng Vinh nhanh chóng tìm đến cô gái khác thì lặng thầm đau khổ. Chỉ người chị họ của cô gái bị “đá” lên tiếng, đã gọi điện cho thằng Vinh chửi bới không tiếc lời. Hôm đó thằng Vinh lĩnh đủ; nào là: “Đồ có mới nới cũ”; nào là: “Đồ Sở Khanh”; nào là: “Đồ ăn hết cả quần lót của đàn bà mà không biết nhơ, biết nhục”;...


Thằng Vinh đau điếng, nhưng vẫn không thấm gì với sự nhẫn nhịn, cam chịu của em Hồng. Bà chị kể lại hết với cô em gái bị phụ tình những gì đã nhổ toẹt vào mặt thằng Sở Khanh. Em Hồng chỉ khóc và xin người chị họ đừng làm như thế nữa.


***


Một hôm thằng Vinh hẹn em Hồng đến lấy nốt mấy thứ đồ áo quần, tư trang còn lại ở nhà trọ. Buổi chiều tối đó Vinh quay lại khu nhà trọ quen thuộc, thấy căn phòng trọ nơi nó với em Hồng đã có bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào đang lủng lẳng cái khóa treo nhãn hiệu Việt Tiệp thân thuộc. Nó đã không còn giữ chìa khóa nên tần ngần đứng nhìn cánh cửa đóng im ỉm. Chờ hay đi? Thằng Vinh do dự một chút, định quay xe thì em Hồng lạch xạch cái xe đạp mi ni cà tàng về đến cổng khu nhà trọ.


Em Hồng lên tiếng trước:


- Em xin lỗi. Xe bị thủng săm phải vá nên em về muộn. Anh vào nhà đi. - Vừa nói em Hồng vừa vội vàng mở cửa, rồi phân trần như người mắc lỗi: hôm anh đi bảo cứ cầm chìa khóa thì không nghe. Nếu anh cầm chìa khóa thì đã không phải đứng ngoài thế này.


Thằng Vinh ngắm nhìn người con gái chân quê một thời gian khá dài với nó đã như hình với bóng mà không nói được điều gì. Như thể hột thị đang trong miệng nó vậy. Đôi mắt của em Hồng trông buồn quá! Hình như càng buồn thì vẻ đằm thắm của cô gái gốc quê vốn rất xinh xắn lại càng hút hồn hơn. Và thằng Vinh chợt nghĩ đến em Mai. Làm sao em Mai sánh được với em Hồng cơ chứ? Cái mặt của thằng Vinh đần ra. Nó đứng lặng đi.


Em Hồng phải nhắc lại:


- Anh vào nhà đi.


- Anh lấy nốt đồ rồi cũng phải đi có việc. - Cuối cùng nó cũng đã mở được cái miệng ra.


- Em mua mấy thứ ăn nhanh đây rồi. Ăn xong hãy đi. - Em Hồng mời mọc.


Thằng Vinh lưỡng lự giây lát, rồi khóa cổ xe, theo chân em Hồng vào nhà. Cái ngượng ngập của người là thủ phạm của sự đổ vỡ tan biến khi hai đứa ngồi vào mâm cơm. Gọi là mâm cơm chứ thực ra đồ ăn chỉ có món bún xào rau cần và đĩa lòng gà xào dứa chín.


Chẳng hiểu từ lúc nào hai đứa lại chăm sóc nhau, gắp cho nhau và ép nhau ăn cho hết những thức ăn đã nấu như chưa hề có cuộc chia ly. Rồi hai đứa quấn lấy nhau như cỏ khát gặp mưa, như chưa từng có sự chia lìa đôi lứa, bỏ mặc mâm bát không dọn, rửa.


Thằng Vinh tỉnh lại lúc gần mười hai giờ đêm, mình trần như nhộng. Em Hồng cũng không mảnh vải che thân, đang ngủ say, đầu gối lên cánh tay nó, tin cậy ôm ngang người yêu. Vinh gỡ cánh tay phải khỏi đầu người yêu, nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang ôm ngang người nó ra, rồi vẫn nhẹ nhàng ngồi dậy, mặc áo quần. Nó cố không gây ra tiếng động nhưng em Hồng đã cựa mình, bừng tỉnh giấc. Trong giây lát, em Hồng nhớ ra cái thực tại phũ phàng, hỏi người yêu:


- Anh đi luôn à?


- Anh phải về không bác anh lo.


Em Hồng ngoan ngoãn dậy khỏi giường, với cái váy ngủ màu hồng đào treo ở mắc áo cuối giường khoác lên người, tiễn người yêu qua khoảng sân chung của khu nhà trọ, hết con ngõ nhỏ ra đến tận đầu phố mới quay về.


Đó là lần cuối cùng thằng Vinh gặp em Hồng. Mấy thứ đồ cá nhân định lấy ở chỗ người yêu cũ, Vinh cũng bỏ luôn.


3.


Thằng Vinh cuốn vào cuộc tình với cô người yêu mới do người thân sắp đặt. Nó đưa em Mai về ra mắt bố mẹ. Người thân của nó hỉ hả mừng khi biết em Mai là con một, gái phố; biết bố mẹ của Mai đều là cán bộ nhà nước. Đúng là chả còn gì phải bàn, mỹ mãn đạt được cả “ba trong một”.


Ai đó ý kiến rằng em Mai hơi còm. Chả sao, con gái bây giờ mốt người dây. Giá mà em Mai trẻ hơn thằng Vinh một chút thì tốt. Gớm, cái gì cũng muốn, cứ: “Hòa thượng thích đủ thứ” thế kiếm đâu ra. Nhưng phải công nhận em Mai “hơi nhàu nhĩ”“hơi xấu gái một tí”.


Cái “một tí” mà ông bà ta đong đo mới gọi là tài, mới uyển chuyển làm sao! Cái trán bị trớ một tí. Hai lỗ mũi ngóng trời cũng một tí. Gò má cao cũng chỉ một tí. Không sao, cơ bản các tiêu chuẩn đặt ra đều đạt được là trên cả OK rồi.


Chỉ một người không hoan hỉ đó là bà cô không chồng suy nghĩ chẳng giống ai trong đại gia đình họ Đới. Với Hồng, bà gái già muốn cho thằng cháu làm đám cưới. Còn với Mai, bà lại không mong chúng thành đôi. Bà bảo:


- Cái tướng mạo ấy không có hậu đâu.


Nghe thấy thế ông nội thằng Vinh quắc mắt, quát lớn:


- Bà thì biết cái gì, chỉ nói lung tung là tài. Im mồm đi sẽ tốt hơn đấy.


Thế là bà cô lại im bặt, ngậm tăm.


***


Thủ tục dạm hỏi, cưới xin cô gái phố về làm dâu nhà họ Đới được tiến hành chóng vánh trong vòng một tháng. Thực ra, từ khi hai gia đình chính thức gặp nhau Vinh đã nghiễm nhiên thành người thứ tư trong nhà em Mai. Hằng ngày nó chỉ có việc “cơm no, bò cưỡi”, mặt mày phương phi, phởn phơ hẳn lên. Hơn thế, bố vợ tương lai đã lo được cho Vinh một chân bảo vệ ở cơ quan nơi ông đang công tác.


Tiền trảm hậu tấu, các thủ tục xin dâu, lại mặt đều được giản lược. Chỉ có công đoạn quay băng, làm album ảnh và cỗ cưới là không những không thua kém bất kỳ đám cưới nào, mà còn hoành tráng hơn nhiều so với các đám cưới khác ở quê. Riêng tiền chụp ảnh, quay “Vidéo” đã tới mươi triệu.


Bố mẹ thằng Vinh tổ chức mời họ hàng, bạn bè, chiến hữu ăn cỗ trong hai ngày liền. Ngày đại lễ thật vui. Người vui nhất là bà mẹ của Vinh, vì thằng con của bà không những đã yên bề gia thất mà còn được làm rể chốn phồn hoa.


Hôm nhà gái tổ chức tiệc cưới cho hai đứa bố mẹ chú rể cũng được mời về tham dự. Lần đầu tiên bố mẹ thằng Vinh biết thế nào là đám cưới ở thành phố. Họ được đứng cùng thông gia trên bục danh dự lộng lẫy đèn hoa, nhìn con trai sánh đôi với cô dâu thị thành bước trên thảm đỏ vào phòng cưới.


Tiệc cưới cũng có tiết mục cắt bánh gato. Rượu Sâm banh được rót tràn từ các ly trên xuống các ly dưới; khói trắng bốc mịt mù; cũng pháo hoa giấy muôn mầu sắc bay tới tấp dính đầy đầu, y như trong phim trên tivi. Thật hạnh phúc quá! Bố mẹ thằng Vinh cũng được nở mặt nở mày với xóm giềng. Chả gì thì thằng con của họ cũng đã ăn học nên người và làm rể phố.


Còn thằng Vinh, thật tình chẳng biết với đồng lương hợp đồng hơn một triệu đồng mỗi tháng nó sẽ sống thế nào trong ngôi nhà của bố mẹ vợ nơi phố phường đông đúc, ra khỏi cửa nhà là phải có tiền mà cái gì cũng đắt đỏ. Lương tháng của em Mai đâu đó cũng chỉ gần ba triệu bạc. Nhưng điều quan trọng hơn cả mà những thành viên khôn ngoan trong gia tộc họ Đới lo là cuộc hôn nhân của thằng cháu đích tôn cũng lắm nguy cơ và thiếu bền vững.


Tuy là thông tin vỉa hè nhưng đã đến tai người nhà thằng Vinh, rằng cô con dâu ấy đã có một thời oanh liệt lắm; rằng em Mai là “ca-ve hết đát”. Mọi người xầm xì: “Loại con gái mà hút thuốc lá như điên, uống bia như uống nước lọc thì chỉ có là đồ bỏ đi”; “Thật khổ cho thằng trai tơ - gà quê mắc bẫy tình chợ phố nên phải lái máy bay bà già”.


Về thằng Vinh, thật ra nó cũng không kịp tính toán gì nhiều, chỉ bước chân theo sự sắp đặt của số phận. Như vậy nên mới có thơ rằng: “Ở kia nát một đời hoa. Ở đây vớ một đàn bà lừa trai”. Ở cái thời mắc dịch này, cái gì cũng đảo điên, nháo nhào, chụp giật. Vinh thì chụp giật để lấy được gái phố. Em Mai thì chụp giật cho bằng được tấm chồng bất chấp sự chênh lệch không thuận về tuổi tác, sự khác biệt về gốc gác.


***


Còn Hồng, cô gái quê đã cưu mang thằng Vinh những ngày nó lang thang ở phố trước đây thì lại dại trai thêm một lần nữa. Ấy là hôm thằng Vinh đến lấy nốt đồ đạc ở nhà trọ. Tuy biết bị phụ tình nhưng Hồng vẫn còn yêu thằng Vinh nhiều lắm, chẳng muốn dứt tình nên thấy nó là lại lao vào như con thiêu thân lao vào ngọn đèn.


Đúng những ngày nguy hiểm nhưng Hồng quên mất. Cô quên mình hiến dâng, quên mình tận hưởng khoái lạc trời ban cho hai giống. Đến tháng mà không thấy hành kinh, Hồng lo lắng bồn chồn chờ. Một tuần trôi qua. Mười ngày trôi qua. Mười lăm ngày trôi qua. Hai cái vạch màu đỏ trên que thử thai mà Hồng không chờ đợi đã hiển hiện. Em Hồng biết đã “dính chưởng” từ lúc thằng người yêu bạc tình đang lo cưới em Mai. Tin này cũng là do người chị họ của Hồng thông báo cho Vinh chứ em Hồng thì bặt tăm từ sau cái đêm nó đến lấy đồ và về tay không.


- Cậu tính thế nào đây? - Giọng gắt gỏng của bà chị họ người yêu cũ vang trong điện thoại.


- Chị nói với Hồng giải quyết đi giúp em. Rồi em thu xếp sẽ đưa tiền cho cô ấy bồi dưỡng. Hoàn cảnh của em bây giờ... 


Thằng Vinh chưa trình bày hết câu thì đầu kia cô chị của Hồng quát to:


- Sở Khanh cũng phải gọi cậu là ông tổ đấy.


Cuộc đàm thoại kết thúc. Ai về với công việc của người ấy.


4.


Đám cưới đã bốn năm mà em Mai vẫn không bầu bí gì. Người nhà thằng Vinh bắt đầu lo. Thật ra, sau đám cưới khoảng một năm thì em Mai bị sảy thai. Sau đó là phục thuốc và chữa vô sinh nhưng cái bụng của em Mai vẫn lép kẹp. Người ác miệng thì nói tưng tửng: “Nguồn cơn chắc tại con vợ thôi, cứ như con cá mắm, khô đét thế thì chửa đẻ làm sao được”.


Cả chi họ Đới Hữu buồn lắm nhưng không ai dám nói ra. Bố thằng Vinh còn giấu được nỗi buồn trong lòng chứ người ông nội trông mới tội làm sao. Ông cụ đã ngấp nghé tuổi tám mươi mà vẫn không có chắt đích tôn thì nhắm mắt làm sao đây. Kẻ ác khẩu thì xầm xì về cái sự vô sinh của người cháu đích tôn chi họ Đới Hữu ở làng: “Tinh tướng nỗi gì, ác giả ác báo”; “Tham thì thâm thôi”;...


***


Nhưng như thế vẫn chưa phải là bất hạnh lớn nhất của chi họ Đới Hữu. Tai họa ập đến với gia đình thằng Vinh. Ngày định mệnh ấy đến, minh chứng cho điều đúc rút từ nhân tướng học của ngàn đời. Một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng giữa xe ô tô và mấy xe máy đi ngược chiều ở một đại lộ ven đô.


Hôm đó thằng Vinh đang trên đường về nhà sau cuộc picnic với lũ bạn học phổ thông của em Mai. Xe máy của nó và hai xe máy rẻ tiền khác nát tan như vụn bánh đa nướng trên đường ngay tại chỗ xảy ra tai nạn.


Vụ va chạm mạnh đã cướp đi sinh mạng của Vinh tại chỗ. Em Mai và mấy người bị thương khác được đưa đi cấp cứu. Vì chấn thương quá nặng nên em Mai đã đi theo chồng sau gần ba tuần nằm viện, không tỉnh lại một lần nào.


Không hiểu trên đất nước Việt Nam có còn gia đình, dòng họ nào không có người chết, người bị thương/tật do tai nạn giao thông không?


***


Chiếc quan tài để thi hài Vinh được đưa thẳng ra nhà quàn ở đầu nghĩa trang của xã. Đám tang thằng Vinh, họ hàng, làng xóm, thân bằng cố hữu đến rất đông. Ai cũng xót thương, sẻ chia với gia đình người trai xấu số còn quá trẻ, chưa kịp có người nối dõi đã phải từ giã cõi đời một cách đau đớn. “Rõ khổ quá! Chết đường chết chợ. Chết mà không được đưa vào nhà”. - Người làng bảo nhau thế.


Ngày thứ hai sau vụ tai nạn thương tâm, lễ an táng thằng Vinh được cử hành vào đầu buổi chiều. Khi người đại diện cho chính quyền thôn đang đọc điếu văn thì một chiếc xe máy phi nhanh từ đường lớn rẽ vào lối về phía nhà quàn. Đến đầu khu vực cử hành tang lễ, chiếc xe dừng bánh. Phía sau người lái xe là một bé trai khoảng ba, bốn tuổi và một thiếu phụ trẻ. Người nhà và những người gần gũi với gia đình người quá cố nhận ra ngay người phụ nữ đó là ai.


Nét u buồn trên khuôn mặt Hồng không làm giảm đi vẻ đẹp đằm thắm và sự đầy đặn căng tràn sức sống của cô gái một con. Thằng bé có vẻ thiếu tự tin, co rúm người lấp sau mẹ khi thấy nhiều người lạ chăm chú nhìn mẹ con nó. Nó túm chặt vạt áo của người mẹ, nói:


- Mẹ ơi, con sợ.


Hồng chưa kịp trấn an con thì bà gái già của dòng họ Đới nhào tới, ôm choàng lấy cả hai mẹ con Hồng kêu lên:


- Ôi, chắt của tôi! Đúng là con thằng Vinh đây rồi. Cảm ơn ông Trời! Cảm ơn cháu đã cho họ Đới nhà bà có người nối dõi đây rồi.


Sau khi thốt ra những lời chặc nịch ấy bà cô bật khóc òa, dù từ hôm qua kể từ lúc nghe tin hung đến tận bây giờ nước mắt của bà vẫn không thể chảy ra.


Bà cô không chồng của dòng họ Đới vừa tức tưởi khóc vừa ôm chặt hai mẹ con Hồng vào lòng như thể nếu bà buông tay ra thì giấc mơ có chắt đích tôn của chi họ Đới nhà bà sẽ tan biến đi mất.


Một đêm đầu mùa Đông 2009


YM


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 


 





 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Nhà số “100Big” - Y Mùi 17.10.2017
Nơi bão đi qua - Trịnh Bích Ngân 17.10.2017
Mụ Tân - Y Mùi 12.10.2017
Người tử tế - Y Mùi 12.10.2017
Vương quốc mộng mơ - Nguyễn Trường 23.09.2017
Yêu rừng như yêu đời - Triệu Xuân 01.09.2017
Nắng chiều - Bình Nguyên Lộc 28.08.2017
Lầu 3 Phòng 7 - Bình Nguyên Lộc 28.08.2017
Ba sao giữa Giời - Bình Nguyên Lộc 28.08.2017
Dưới bóng hoàng lan - Thạch Lam 10.08.2017
xem thêm »