tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21099005
Tiểu thuyết
01.12.2015
Triệu Xuân
Cõi mê

Này nhé! Ngay sau khi khách vô, chưa kịp ngồi xuống ghế thì mấy cháu phục vụ trắng ngần, hơ hớ, đã sáp vô, đứa bỏ đá vô ly, đứa bốp bốp mở khăn, đứa dạ thưa… thượng đế ăn gì… Chưa đầy năm phút sau, món thứ nhất: gỏi cá chìa vôi dọn ra, nóng và thơm lừng, nghi ngút bốc hơi. Đó là món trộn tài tình giữa một con bơi trên sông nước lợ, sống và ân ái, sinh con đẻ cái trong môi trường nước ngọt hòa chan cùng nước biển; với các loại rau mọc ở ven sông, rễ rau hút đất và nước của miệt nước ngọt giao hòa cùng nước mặn. Cuộc giao hòa ân ái vĩnh hằng giữa nước ngọt từ trên nguồn tuôn xuống với nước biển từ đại dương bao la dềnh lên khiến những loại rau chưa có tên trong từ điển này thơm, ngon, giòn, ngọt mà đích thị là rau sạch rồi! Không ai hơi đâu mà bón đạm với phun thuốc trừ sâu cho rau mọc bên sông. Cá chìa vôi trộn gỏi với rau bắp chuối, thân chuối non, hay rau cần ta… đã ngon trên mức xuất sắc rồi, nhưng muốn ăn cho đúng điệu, sành ẩm thực, muốn cho món gỏi chìa vôi ăn một lần nhớ trọn đời, nhớ luôn sang cả đời con đời cháu thì phải trộn bằng rau hái ven sông nước lợ! Người nào thích ăn gỏi cá mà ăn được món chìa vôi với ba thứ rau không tên trong từ điển ở Xinh Tươi quán, có chết cũng mỉm cười nơi chín suối! Các loại rượu: rượu thuốc ngâm theo thang Minh Mạng nhất dạ lục giao sinh ngũ tử, rượu tắc kè ngâm cùng cá ngựa, rượu tay gấu, rượu thất xà nhất điểu, rượu bao tử nhím - phải là con nhím săn được giữa mùa khô,… bán trong quán Xinh Tươi chính là niềm tự hào vô song của Tư Xe bồn. Tư năm mươi sáu tuổi rồi mà săn chắc gọn gàng như trai ngoài đôi mươi, chừng đó cô Út với ông vẫn chẳng bõ bèn gì. Nghe đồn, có một vùng non xanh nước biếc, cảnh và tình tha thiết đến nỗi ông kết nạp cùng lúc năm cô Út! Mà kỳ lắm nghe, tuyệt nhiên không có chuyện ghen tuông giữa năm cô! Có phân công phân nhiệm chu đáo và khoa học. Ông không để Út nào thiệt thòi bao giờ. Đều tăm tắp! Đúng là không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng!


Món thứ hai tại Xinh Tươi quán là cá chìa vôi nướng mọi, hoặc cá chìa vôi hấp tỏi gừng, được dọn cùng với khoai môn cao chiên. Món cá này chấm với muối hột rang và tiêu lốt, tức tiêu xanh nguyên hạt. Rau sống thì chấm nước mắm y. Nước mắm ở đây tuyệt ngon, nguyên chất, không đường không bột ngọt. Ớt được thửa từ Hà Nội về: ớt sừng trâu màu xanh hơi ửng vàng, cay xé lưỡi ù tai nhưng thơm và bổ, không hại mắt. Dùng dao bén, xắt lát mỏng rồi cho vô rổ thưa sàng qua sàng lại cho rớt hết hạt ớt, phòng khi hạt ớt lọt vào nếp nhăn của bao tử thì chỉ còn nước phẫu thuật cắt bỏ! Đĩa rau xà lách Đà Lạt cùng thảo hương - rau thơm - mười hai loại, trông thật bắt mắt, xanh tươi hơn hớn y hệt bà chủ Xinh Tươi đang ngồi ở quầy thu tiền, cặp nhũ hoa bự như trái dừa Bến Tre, miệng cười tươi roi rói phô hàm răng trắng nhách vì toàn là răng giả.


Cái món cá nướng này ngộ lắm. Sức uống một xị thì nó khiến uống ba, sức uống mười ve thì nó xui uống nguyên két! Để rồi nhòe, để rồi túy lúy, để rồi tửu nhập ngôn xuất nói cười rổn rảng, để rồi mắt long lanh nhìn cặp giò, cặp mông, cặp dzú mấy cháu hầu bàn, tay chân bắt đầu rậm rịch và thằng nhỏ thì bật dậy kêu gào đòi được làm việc! Đúng lúc ấy, món thứ ba: cháo cá chìa vôi dọn ra.


Xương đầu cá, xương sống, vây cá hầm ra nước cốt, bí quyết ở đây là mần răng để nước ngọt nước thơm, không mùi tanh, nấu với gạo nàng thơm Chợ Đào hoặc gạo tám xoan Nam Định, cháo nấu loãng, lẫn trong đó mấy sợi gừng non xắt nhuyễn, nấm hương, rau thì là, ngò thơm, tiêu sọ xay, những miếng tim, gan cá và bao tử cá trình bày bên trên khiến thực khách ngẩn người ngẩn cả mũi, rồi bưng bát cháo cá lên là húp! Soàn soạt! Soàn soạt! Y hệt như nông dân ngoài Bắc gặt lúa, cắt gốc rạ tập đoàn đổi công. Soàn soạt! Soàn soạt! Thế là sạch bách tô cháo, có thể nói sạch như rửa! Ô hay, bao nhiêu là rượu là bia đắt tiền bừng bừng trong người giờ này ém nhẹm đi mô cả rồi hè? Rõ là tinh quái! Bà chủ Xinh Tươi đứng ở quầy nhìn vào từng bản mặt của thực khách vừa soàn soạt húp cháo vừa thèm thuồng nhìn cặp nọ cặp kia của mấy cháu hầu bàn đương tuổi đôi tám. Nhìn ngó thì cứ việc, đàn ông thấy gái ắt phải dòm, đây miễn phí, nhưng bờm xơm ư? Cấm! Ở đây là quán ăn. Quán ăn là cấm tiệt, không bao giờ mại mấy cái thứ bảo bối của Giời, của đời. Thèm thì đi nơi khác mà tầm. Ở đây không kinh doanh mấy chuyện đó, nó thất đức lắm. Đồng tiền sạch mới cho hạnh phúc lâu bền. Kinh doanh ba thứ đó thì giàu lẹ, nhưng bạo phát, bạo tàn. Trước sau gì cũng ngồi tù, mà cha mẹ không ngồi tù thì con cháu cũng tù mục xương vì tội lỗi do hệ lụy của đồng tiền dơ bẩn...  


Ngọc Bắc và Phương Nam ngồi sát kề hồ sen, xa những bàn khách nhậu. Gió nhẹ, hương sen thoảng trong gió len lỏi vào da thịt Nam khiến cô thấy người nhẹ tênh, thanh thản. Giọng cô trong vắt, đan xen tiếng cười cũng hồn hậu, tinh khôi, như rót mật vào tai Bắc. Những gì cô kể cho Bắc nghe về ba món chìa vôi là của Hùng Tâm thuật cho cô. Bắc nghe cô như học trò uống từng lời của cô giáo dạy văn giỏi. Thực khách ồn ào, không khí trong nhà hàng sôi lên vì men rượu và chất hoạt huyết cường dương của đầu cá chìa vôi. Bàn của hai người không tránh nổi sự tạp nham ồn ào của khách nhậu, tuy thế, họ vẫn thấy vui, vì chuyến đi, vì luồng gió sạch, mát, lành, từ sông Nhà Bè thổi vào, vì những món ăn chuẩn về mặt vệ sinh, cao cấp về mặt dinh dưỡng. Ngoài kia, qua rặng dừa lửa trĩu nặng trái rực lên trong ánh hoàng hôn, cách nơi họ đang ngồi chừng gần hai chục mét là dòng sông đang cuồn cuộn chảy. Những con tàu khổng lồ đang tiến vào cảng Sài Gòn ngược chiều với những con tàu đang hướng ra cửa biển Cần Giờ. Khi gặp nhau, dù chỉ trong khoảnh khắc, chúng liền rúc lên hồi còi oa òa òa òa như là lời chào, lời chúc của những cư dân suốt đời gắn với biển khơi. Đồng hành với chúng là những con tàu hoặc xà lan nhỏ hơn nhưng cũng chảnh chọe ra phết bởi tiếng còi lảnh lót, ra cái điều ta đây cũng là dân ngang dọc hải hồ, hồ thỉ tang bồng chứ có kém cạnh chi ai! Thỉnh thoảng trên mặt sông, gần bờ, hiển hiện một chiếc xuồng tam bản hoặc lớn hơn, chiếc ghe máy của những ngư dân quanh năm chài lưới khúc sông này. Họ là những người săn cá chìa vôi dạn dày kinh nghiệm. Ghe xuồng của họ không có còi để mà rúc, âm thanh mà họ phát ra chỉ là loại âm thanh khiêm nhường của máy Kôle mười hai sức ngựa, hoặc là tiếng mái chèo tay khua vào lòng nước. Khi những con tàu khổng lồ gặp những chiếc lá me, tức ghe xuồng của ngư dân, từ xa đã phải giảm tốc độ, nếu không thì sóng lớn sẽ lật úp những chiếc lá me kia! Trên những chiếc lá me ấy, anh ngư dân còn trẻ mắt tinh nhanh như rái cá, da đen ánh, bắp chân bắp tay rắn như thép, vừa buông lưới, thả câu, vừa hò đối đáp hoặc ca những làn điệu dân ca nặng tình quê hương, mang tâm thức của kiếp người lao động lầm than nhưng luôn khao khát tình yêu, hạnh phúc. Và giọng hò của một cô gái, chắc còn trẻ hơn, đáp lại… Phương Nam nghe giọng hò của người phụ nữ chiều nay cất trên sóng nước, lời ca có tự lâu rồi, mà sao lòng cô rưng rưng, đau đáu bởi thân phận mười hai bến nước, bọt bèo, trong nhờ đục chịu:


- Bí nằm giàn bí, bí than


Không ai ngắt ngọn nấu canh


Thân em nay rách mai lành


Giả như rá chợ, ai đành thì mua.


Một giọng đàn ông trầm trầm cất lên từ một chiếc vỏ lãi khác:


- Đèn treo cột đáy


Nước chảy đèn rung


Anh thương em thảm thiết vô cùng


Biết cha với mẹ bằng lòng hay không?


Giọng cô gái:


- Thân em xét kỹ


Cũng tỷ như đồng bạc đầu hình


Người người ai cũng muốn nhìn


Lăng xăng đương buổi chợ biết gởi mình nơi đâu?


Giọng trầm ấm của người trai:


- Sông Nhà Bè có cây nằm nước


Sông Bao Ngược sóng bủa rao rao


Em gặp anh, sao không hỏi không chào


Hay là em có chốn nào phụ anh?


Giọng cô gái thật mượt mà:


- Bèo nằm dưới ruộng bèo than


Không ai đem rổ xúc mang lên bờ.


Tiếng chàng trai đáp:


- Cây da Bình Đông


Cây da Bình Tây


Cây da Chợ Cũ


Ba bốn cây da rủ cây da tàn


Bao nhiêu lá rụng anh thương nàng bấy nhiêu.


Không có tiếng hò đáp lại, chàng trai tấn tới:


- Nước chảy riu riu


 Lục bình trôi líu ríu


Anh thấy em nhỏ xíu anh thương…


Chỉ thấy tiếng mái chèo khua nước rộn lên trên mặt sông…


Sài Gòn mùa này chợt mưa chợt nắng. Một đám mây bay ngang, làm một trận mưa rào nặng hạt. Mặt sông và bầu không khí biến thành màu trắng đục. Câu hò trên sông vẫn vang lên nhưng thấm đẫm nước mưa, hay đẫm nỗi buồn…? Rồi tạnh. Trời sáng bừng. Phương Nam nghe lòng cô nao nao… Trái dừa lửa mà Phương Nam đang uống ngọt thơm đến mức tưởng như không thể có loại nước dừa nào ngọt và thơm hơn thế! Những gì xao xuyến, xa xót tự đáy lòng trào lên khiến đôi mắt bồ câu của cô vương nỗi buồn cuộc tình đầu sớm tàn…


- ovo -


Phiên tòa sơ thẩm tuyên án Đạt tù chung thân! Dương ba năm tù và phải bồi hoàn đủ số vàng gây thất thoát cho công ty.


Mười ngày sau, Đạt ký vào đơn chống án. Dương cũng chống án. Mấy tờ báo chuyên khai thác các vụ án được một phen bán báo chạy như tôm tươi.


Quá trình tái điều tra tiến hành ì ạch. Mãi mười tháng sau, phiên xử phúc thẩm của Tòa tối cao mới tiến hành. Trường hợp của Dương được làm rõ: Những người thân tín của Dương đã tìm ra bản fax của giám đốc Đại ra lệnh cho Dương, bản fax này bị trưởng phòng kinh doanh Đạo ăn cắp ngay sau khi Dương nhận được vài ngày! Kẻ xấu hãm hại Dương bị vạch mặt. Dương bị phạt một năm tù giam vì tội liên đới trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, nhưng tính từ khi bị tạm giam, thời hạn đã quá một năm, anh được tha ngay tại tòa. Tòa cũng nói rõ hành vi của gia đình Dương đưa hai trăm cây vàng là bị bọn cò chạy án móc ngoặc với phần tử xấu trong ngành công an, viện kiểm sát và tòa án đe dọa tống tiền nạn nhân. Vụ này sẽ được đưa ra xử trong một vụ án khác mà bị can chính đã bị khởi tố điều tra.


Về Đạt, vấn đề căn nhà cấn nợ đã được làm rõ. Chính cơ chế xin-cho và quá nhiều thủ tục phiền hà bó tay doanh nghiệp Nhà nước khiến cho các doanh nghiệp cứ phải nói dối để lách cơ chế! Tòa thừa nhận tình trạng chiếm dụng vốn đang tràn lan hiện nay, làm suy vong nền kinh tế vừa thoát khỏi vực thẳm sập tiệm. Thực trạng kinh tế - xã hội đang đòi hỏi Quốc hội nhanh chóng kiện toàn hệ thống pháp luật, phải có luật chi tiết cho từng hoạt động của con người cũng như doanh nghiệp. Nước nào trên thế giới có hệ thống luật pháp hoàn thiện cao thì phải học người ta ngay! Chỉ khi nào Nhà nước pháp trị, tức là điều hành, quản lý bằng luật pháp thì xã hội mới có trật tự, công bằng, mới thật sự tự do!


Riêng khoản chi hoa hồng một trăm ngàn đôla, tòa đã làm rõ được bảy chục ngàn. Còn ba chục ngàn đô, tòa vẫn yêu cầu bị cáo phải trưng ra chứng từ, tài liệu đã chi xài như thế nào. Thế nhưng những người phiên dịch liên quan đến khoản ba chục ngàn này đã phiêu dạt tứ xứ ở cả Đông Âu lẫn Tây Âu. Mà có tìm ra họ thì chắc gì họ dám dũng cảm xác nhận để cứu Đạt? Luật sư của Đạt tranh luận quyết liệt tại tòa bằng những lý lẽ của sự thật, của cuộc sống. Thế nhưng tòa chỉ cần chứng từ. Nếu không có chứng từ hoặc tài liệu thì có nghĩa là Đạt tham ô. Luật sư của Đạt hỏi: Vì sao tòa đã công nhận việc chi quà bằng bao thư hết ba chục ngàn đô mà lại không chịu công nhận ba chục ngàn còn lại, gồm hai chục ngàn chi qua bao thư và mười ngàn giao cho ông Cổ, Giám đốc Chi nhánh Hà Nội. Ông Cổ đã khai và đã chết trong trại giam vì bạo bệnh bột phát. Tòa trả lời: Bị cáo Đạt không đủ cơ sở để chứng minh đã bỏ hai chục ngàn đô ấy vào bao thư hoặc mua quà biếu! Chỉ khi nào bị cáo tìm được người nhận thực hiện việc đó, mới kết luận được bị cáo vô tội!


Khi tòa cho nói lời cuối cùng, Đạt đứng dậy, quay nhìn những người thân và bạn bè. Anh ước ao tìm thấy ánh mắt của Phương Nam, nhưng không có! Anh hiểu người như cô chẳng bao giờ quan hệ với một tên tham nhũng!


- Thưa tòa! Tôi đã và mãi mãi khẳng định tôi là một người trong sạch, cả đời tôi chỉ mong cống hiến cho sự nghiệp cách mạng, cho xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Tôi không hề tham ô tham nhũng. Tôi không hổ thẹn khi thưa với cha mẹ tôi, với các bạn bè tôi, với con tôi, rằng tôi đã sống như một con người chân chính, như mẫu người quân tử trọng nhân nghĩa lễ trí tín. Tôi luôn luôn thực hiện tam bất: Bần tiện bất năng di. Phú quý bất năng dâm. Uy vũ bất năng khuất! Số tiền một trăm ngàn đôla là tiền hoa hồng của người Nga. Tôi tin rằng vài ba năm sau, việc chi hoa hồng, “lại quả” sẽ trở thành chuyện công khai! Đó là tập quán làm ăn quốc tế, dù bất thành văn. Nếu hôm nay tòa vẫn khép tôi vào tội xấu xa nhơ bẩn ấy, thì sau này, Trời có mắt, Trời sẽ minh oan cho tôi, cho dù lúc ấy tôi không còn sống trên cõi đời này!


Cả khán phòng lặng đi trong sự cảm thông, xúc động. Các ống kính máy quay phim, máy ảnh tập trung về phía Đạt. Tòa nghị án để ngày hôm sau phán quyết. Đạt trả lời phỏng vấn của giới báo chí, anh không hề tỏ ra dù một thoáng giận hờn ai, cũng như không hề yếu đuối, nản lòng… Anh bảo anh là nạn nhân của buổi giao thời, khi mà cơ chế cũ, lỗi thời nhưng chưa được xóa hẳn, còn cơ chế mới thì được hoan nghênh, Chính phủ cho thực hiện nhưng chưa thật triệt để. Các bộ, ngành trong Chính phủ còn quay lưng lại nhau, hành tỏi nhau, làm khổ nhau. Một trong những biểu hiện rõ nhất trói tay các doanh nghiệp là hình sự hóa các quan hệ kinh tế!…


Sáng hôm sau tòa phán: Đạt bị mười lăm năm tù giam!


- ovo -


Băng Rồng Xanh của thằng Thăng có bốn đứa theo chân đại ca về làm việc cho X.O. Đó là một ông chủ có tiếng là lành, chơi tennis hay và điệu nghệ. Những người cùng giới thì coi X.O là thạo đời, quan hệ giao tiếp vào hàng tay tổ! X.O có bằng cử nhân Luật, biết xài tiếng Anh, tiếng Quảng Đông.


X.O là con thứ hai trong một gia đình có mười người con. Cha người Tàu, mẹ người Việt. Cha X.O có tổ tiên ở Quảng Đông, có tiệm chạp phô tại Chợ Lớn. Mẹ X.O vốn là con gái một ông thợ may từ Hội An vô Sài Gòn lập nghiệp trước năm Năm mươi. Năm Bảy mươi ba, X.O lấy bằng thầy cãi, tập sự luật sư mới chưa đầy nửa năm thì Sài Gòn giải phóng. Suốt khoảng thời gian từ 1976 đến năm Tám mươi lăm, hơn chín năm ròng, X.O nằm gai nếm mật. Đi thanh niên xung phong được hai năm, cực quá xá, X.O chuồn về, rồi chiến tranh biên giới Tây Nam, đi bộ đội, lại chuồn, lăn lóc đủ nghề để kiếm cơm ăn: làm mì sợi, nấu sữa đậu nành, làm xà bông cây, làm phụ tùng xe đạp, xe gắn máy… Làm gì cũng trúng, trúng đậm, nhưng chỉ được thời gian ngắn là bị hốt, bị ngồi tù vì… không đăng ký kinh doanh, trốn thuế! Thời ấy, cả nước tuân theo cơ chế hành chính quan liêu bao cấp nên mọi chuyện mở mang làm ăn khó lắm, phải thần thế xin xỏ chạy vạy tốn kém bộn bạc mới được hành nghề. Tổng cộng, X.O đã ba lần bị ngồi tù! Tất nhiên, do chạy vạy, mỗi lần chỉ phải ngồi có vài tuần là tha!


Rồi tới thời kỳ các cơ quan nhà máy xí nghiệp trung ương cũng như địa phương bung ra làm ăn theo kế hoạch B, C, kêu bằng ba lợi ích! Sài Gòn dò dẫm, chập chững bước vào giai đoạn Đổi mới, mọi sự bớt u ám dần, con người đã bắt đầu được rướn cổ ngẩng đầu, có cái để mà hy vọng. Năm 1985, X.O kiếm được chân dạy ngoại ngữ và luyện thi. Cuộc sống dần dần ổn định rồi khá lên. Đến năm 1990 thì X.O không đi dạy mướn nữa mà mở lớp của mình, khi quá đông trò, mướn thầy về dạy. Khoản học phí thu được sau vài khóa, X.O cược cả vào một lô đất gần dạ cầu Sài Gòn, vay mượn thêm một mớ, xây liền một sân tennis, một nhà hàng sân vườn và hai ngôi biệt thự đều mang tên Tri Âm. Vốn là người nhạy thời thế, lại giỏi tận dụng những mối quan hệ trên sân tennis với các vị quyền cao chức trọng, không để vuột khỏi tầm tay bất cứ dịp may nào, X.O phất lên mau lẹ.


Sân tennis Tri Âm, nhà hàng sân vườn Tri Âm, biệt thự Tri Âm của X.O thu hút toàn khách thượng lưu, có máu mặt của xã hội! Giai đoạn ấy, Sài Gòn còn ít sân quần vợt lắm. Người chơi có hai loại: giới có chức quyền và giới doanh nhân mới phất. Nhờ tiếp thị giỏi, chơi đẹp chơi sộp, sân Tri Âm gần như hội mặt toàn giới mê quần vợt cả nước. Có nhiều vị làm rất lớn ở Hà Nội, cuối tuần được X.O mời, bao vé máy bay vô Sài Gòn, mắc bận cách mấy cũng lên đường. Các vị vô chỉ cốt đến Tri Âm thư giãn, đánh với ông chủ của nó là Ba Đào vài séc. Ba Đào danh nổi khắp Bắc Trung Nam…


Sân quần vợt, theo Ba Đào, là điểm đến của những người có quyền, có tiền, biết sống và biết thưởng thức cuộc đời! Những ai đã tới Tri Âm, đã gặp X.O một lần thì suốt đời không muốn đến chơi ở sân banh nào khác, chỉ chơi ở Tri Âm, chỉ ăn tại nhà hàng sân vườn Tri Âm, chỉ nghỉ ở Tri Âm villa. Ông Vũ Trọng Phụng có sống lại, hẳn sẽ cười mỉm chi cọp bởi nhân vật Xuân Tóc đỏ của ông thời hiện đại xem ra đã hiện đại đến không ngờ! Trên sân quần vợt, có thể nghe và thấy được toàn cảnh thời sự, kinh tế, chính trị, xã hội cả đất nước. Trên sân, có thể biết được từ những điều cao đẹp nhất cho đến những chuyện ô uế khốn nạn nhất của cuộc sống đương đại. Trên sân, có thể nắm được những điều cơ mật thuộc về chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước. Trên sân, mọi chuyện khó giải quyết nơi công đường sẽ trở nên đơn giản, dễ dàng. Trên sân có thể bàn bạc, thỏa thuận, sang nhượng, mua bán, giao kèo, ký tá đủ mọi thứ: từ một cặp giò dài, cái eo nhỏ, cho đến đất đai, quyền chức, bằng cấp, xuất ngoại, du học, đôn một ai đó lên, giáng một kẻ nào xuống, làm điêu đứng, khử một người nào đó, bán một lô hàng nhập lậu, tiêu thụ một kho hàng quá đát, định hướng đầu tư mới cũng như thay đổi chiều hướng đầu tư cho cả một miền, một vùng, cấm xuất thứ này, cho nhập thứ kia… Về mặt nào đó, Xuân Tóc đỏ của ông Phụng còn phải gọi đại ca X.O bằng cụ tổ!


Đến khi X.O nhận ra thằng bé vẫn lượm banh cho mình mấy năm qua là cháu nội của ông Hòa, thì ông Hòa đã nghỉ hưu! Đâu có sao! Ở xứ mình, quyền lực là tài sản lớn nhất. Uy tín cũng là tài sản, nhưng là tài sản vô hình. Một người uy tín ngời ngời như ông Hòa thì nghỉ hưu đôi khi lại hay hơn cả khi còn đương chức! Vấn đề là phải chờ đúng lúc để tận dụng, phát huy. Thế nên thằng Thăng được tuyển dụng. Tiếng là đại ca X.O nhưng Ba Đào không uống được nhiều. Chưa bao giờ X.O say xỉn. Người say xỉn là nô lệ của rượu. Chỉ có thể là ông chủ chứ X.O không bao giờ chịu làm nô lệ nữa! Mười năm trời xất bất xang bang từ sau cái ngày nóc Dinh Độc lập thay cờ là quá đủ rồi! Ba Đào dùng rượu ngon, gái đẹp, tức là mỹ tửu và mỹ nữ để sai khiến người khác, làm phương tiện cho mình đạt mục đích chứ không phải để say sưa túy lúy tối ngày. Đại ca X.O nổi danh vì hào phóng với khách khứa, đã tiếp khách sộp là chỉ uống rượu Tây, mà chuyên trị Hennessy X.O.


Có rất nhiều người uống rượu nhưng mấy ai biết thưởng rượu? Ba Đào tự hào biết thưởng thức cuộc đời. Ly rượu trong tay Đào, dù là rượu đế, Đào cũng rành sáu câu: hương vị, màu trong hay đục, nấu bằng nếp, tẻ, hay khoai mì, bắp, ủ bằng loại men gì… X.O từng thưởng thức những loại đế nổi danh cả nước như đế Gò Đen (Long An), Xuân Thạnh (Trà Vinh), Bà Điểm (Hóc Môn, Sài Gòn), Bàu Đá (Bình Định), Làng Chuồn (Phú Vang, Huế), Kim Long (Quảng Trị), Trương Xá, Phú Lộc (Hải Dương, Hưng Yên), Làng Vân (Bắc Ninh)…! Trên thế gian này, người ở phương trời nào cũng có niềm tự hào rất chính đáng về món ngon của lạ quê mình. Rượu là một trong những niềm tự hào đó. 


Người Pháp tự hào là một trong những quốc gia cất rượu từ trái nho ngon nhất thế giới. Họ coi rượu là nước (tinh chất) của cuộc đời! Họ tự hào về việc uống rượu Champagne, vang Bordeaux như là nghệ thuật sống. Đã có thời kỳ, bình quân một người Pháp uống một trăm lít rượu vang một năm. Khẩu phần của người lính giữa chiến trường luôn luôn có ly vang đỏ! Một trong những vùng trồng nho nổi tiếng nhất là Bordelairs; với hơn một trăm hai chục ngàn hécta đất đồi núi, một vạn hai ngàn nông dân xứ này cho ra lò hơn bảy trăm triệu lít rượu vang mỗi năm. Nhưng trái nho không chỉ nấu ra sâm banh và vang đỏ, vang trắng… mà chế phẩm tuyệt vời của nó chính là rượu Cognac. Gia tộc Hennessy dẫn đầu về loại rượu thượng thặng này. Hennessy cất từ nho của Pháp (khác với Whisky là rượu cất từ lúa đại mạch, nổi tiếng nhất là Whisky Scotland). Hennessy có nồng độ bốn mươi phần trăm, gồm các loại X.O, V.S.O.P, là sản phẩm của công ty JAS Hennessy Co, thành lập năm 1765. Đây là loại rượu hợp gu của Ba Đào. Các loại nhãn hiệu như: Extra, XO (Extra Old), Napoléon, Grand Reserve, Cordon Bleu, Liqueur Cognac là những loại rượu Cognac được ủ rất lâu, trên năm chục năm hay hơn nữa. Chất lượng của rượu Cognac không chỉ phụ thuộc tiến trình chưng cất mà còn là sự tổng hợp của thổ nhưỡng, khí hậu và các điều kiện khác để cho ra trái nho. Nho sau khi hái, ép lấy nước cốt (đổ vô trong máng để cho các thiếu nữ còn trinh dẫm đạp bằng những gót chân son), ủ lên men, đưa vào nồi cất. Rượu mới cất không có màu, chứa khoảng bảy chục phần trăm cồn và còn mùi vị trái cây, thậm chí cả mùi đồng (của nồi cất). Rượu được ủ trong thùng gỗ sồi, ủ càng lâu càng ngon. Do gỗ sồi thở ôxy mà giúp cho rượu đổi dần thành màu hổ phách, có hương vị nho dịu dàng. Bước tiếp theo là pha chế các loại Cognac với nhau (từ ba chục đến năm chục loại) sao cho rượu có vị ngon nhất trước khi vô chai dán nhãn.


Thường các ngôi sao hoặc các chữ kí hiệu được ghi trên nhãn để chỉ chất lượng rượu. V.O: Very Old. V.S.O.P: Very Superior Old Pale - Trên cả mức rất cũ xưa; mà dân nhậu đọc theo tiếng Pháp trại ra: “Verser Sans Oublier Personne”- rót không chừa một ai! Tuy nhiên dân không chịu nhậu cự lại thành: “Verser Sans Oubliger Personne” - rót không bắt buộc ai! Những kí hiệu, chữ viết tắt trên được coi vượt cả ba sao về thời gian ủ rượu (ba sao phải ủ ít nhất bốn năm rưỡi), vì thế hơn hẳn về chất lượng. Khi đổ Cognac trên tay, hơi ấm từ lòng bàn tay làm rượu tỏa mùi thơm ngào ngạt.


Đến với Tri Âm, được những bông hoa nhỏ trẻ trung xinh như mộng dâng mỹ tửu, lại được chủ nhân khai hóa cho những tri thức về rượu, ông Trọng, ông Thất và một lô xít xông các ông, các chú, các anh hai, ba, tư, năm, sáu, bảy… ai mà chả mê!


Ba Đào hiểu rằng, tiếng là đày tớ của dân nhưng không phải ai cũng như ai. Có rất nhiều người vô cùng liêm khiết, thực sự tận tâm vì sự nghiệp, hy sinh tất cả cho mục tiêu , cho quyền lợi chính đáng của nhân dân, mất ăn mất ngủ vì dân vì nước. Nhưng có không ít đày tớ của dân, lại bị hấp lực quá mãnh liệt của sự quyến rũ, xa rời lý tưởng cách mạng cao đẹp, gia nhập mê cung ăn chơi nhảy múa; cùng giới doanh nhân giàu xổi, mới phất lên bằng mánh mung chụp giựt, khi ra sân chơi tennis thì hầu như ông nào cũng khoái rượu và khoái… của lạ. Nghĩa là họ biết thưởng thức cuộc đời! Ấy, cuộc đời nó thi vị ở cái chữ lạ đó mà! Các cụ dạy: L... lạ, cá tươi! Trúng phóc!


Từ năm 1993, Ba Đào X.O đã lao vào kinh doanh bất động sản. Thời đó, đất đai ở Thủ Thiêm, Thủ Đức, Nhà Bè… rẻ hơn cả bèo, xin cũng được vài mẫu. Nhà đất ở nội thành quận Nhất quận Ba cũng rất rẻ. Ba Đào mua mua bán bán quay vòng vốn rất lẹ. Chả mấy đỗi, thầy Đào đã có trong tay vài mẫu đất ven sông Sài Gòn ở bán đảo Thủ Thanh, Thủ Đức, cùng hơn chục căn nhà ở trung tâm thành phố.


Sự đời, trâu cột ghét trâu ăn, có người độc miệng bảo: Thằng Ba Đào quen biết rộng, ăn chơi toàn thứ cộm cán, được bọn mafia rửa tiền chớ nó là cái thá gì mà tài sản lên hàng triệu đô mau lẹ quá vậy? Câu ấy đến tai, Đào chỉ cười, cười rất lành, cái miệng rộng ngoác gần tới mang tai phô ra hàm răng trắng, khá đều và khít rịt. X.O có cái mũi to như mũi lân, hai vành tai rộng, dái tai dày và bự như tai Phật. Người ta bảo, mấy người như rứa giàu dữ lắm!


Ở Sài Gòn, sau bất động sản thì không gì kiếm lời lẹ mà chắc ăn bằng nghề mở nhà hàng, quán nhậu. Quán bình dân lúc nào cũng đông nhưng nhếch nhác, vệ sinh kém. Nhà hàng sang trọng thì sạch sẽ nhưng ít người tới. Tính toán kỹ, X.O quyết định mở một nhà hàng thiết trí đẹp, bàn ghế chén ly sạch, đẹp và sang, nhân viên phục vụ có nghề, tận tâm, món ăn ngon, giá cả rẻ hơn các nơi khác, món ăn từ dân dã đến cao cấp, thứ gì cũng có! Trong nhà hàng của X.O, nhân viên không được phép nói không mà chỉ được nói , và trên môi luôn sẵn nụ cười!


Thằng Thăng ngày càng xứng đáng là trợ lý đắc lực cho X.O về phương diện ngoại giao. Nghĩa là khi X.O cần đưa thư, gửi chút quà hay gửi một mỹ nữ tới ai đó, ở địa chỉ khách sạn nào đó thì thằng Thăng mần ngon ơ. Mọi chuyện xuôi chèo mát mái!


Từ năm Một ngàn Chín trăm Bảy mươi bảy, cuộc khủng hoảng kinh tế khu vực tác động vào Việt Nam. Hàng loạt công trình có vốn đầu tư nước ngoài đình trệ. Chỉ riêng lãnh vực cao ốc văn phòng, căn hộ cho thuê cao cấp tại thành phố Hồ Chí Minh có tới gần trăm dự án, nhưng chỉ có hơn chục dự án hoàn tất, còn lại dở dang hoặc ngừng ngay sau khi được Bộ Kế hoạch và Đầu tư cấp phép. Dự án khu đô thị mới tại Thủ Đức do một tập đoàn đa quốc gia của Hoa Kỳ đầu tư, được cấp phép vào tháng 12-1996, vốn đầu tư ban đầu gần một tỷ đôla, xin dừng hẳn! Dự án đường cao tốc Sài Gòn - Vũng Tàu và dự án cảng container Sao Mai Bến Đình vốn đầu tư gần một tỷ đô cũng xin trả lại giấy phép! Bức tranh toàn cảnh về đầu tư nước ngoài tại Việt Nam vừa lóe sáng lên từ năm 1993-1996 đã sớm tắt ngấm! Trên những con đường đẹp nhất thành phố, tại những vị trí trung tâm của trung tâm, hàng loạt mặt bằng được đền bù giải tỏa và san nền tốn cả trăm triệu Mỹ kim, giờ đây thành đất hoang cho cỏ mọc, chó ỉa, người đái bậy, và là nơi chích choác của dân ghiền. Cuộc khủng hoảng kinh tế khu vực ngấm vào từng ngõ ngách đời sống và nền kinh tế vốn ngắc ngoải, èo uột. Lao động thất nghiệp lại đầy đường đầy phố. Hàng ngàn người di dân tự do từ các tỉnh phía Bắc và miền Trung đổ vào, cùng với những thanh niên miệt vườn ở châu thổ sông Cửu Long bung về thành phố hy vọng tìm cơ hội đổi đời. Nay đầu tư nước ngoài ngừng hẳn, họ đành ôm mối thất vọng để rồi kiếm ăn từng bữa bằng mọi giá. Hàng ngàn cô gái có chút nhan sắc sa vào con đường bán trôn nuôi miệng với đủ loại dịch vụ như cà phê ôm, bia ôm, hớt tóc ôm, karaôkê ôm... Không có nơi nào như ở Sài Gòn, quán nhậu, nhà hàng và những tiệm giải trí mọc lên như nấm sau mưa rào. Biết bao biệt thự, khách sạn mini của người Việt mình tung vốn ra xây cho lẹ để đón các nhà đầu tư nước ngoài đến thuê, nay trơ gan cùng tuế nguyệt.


Hùng Tâm chịu cú khủng hoảng kinh tế như bị Trời giáng! Bao nhiêu vốn liếng có được nhờ mấy cơn sốt đất, chôn vào hệ thống ba chục biệt thự và khu nghỉ dưỡng ven sông, giờ thành công cốc. Biệt thự tiện nghi, phong cảnh hữu tình mà không có ma nào thuê! Tiếc quá hóa bệnh. Sáng sáng, Tâm điện thoại cho các công ty du lịch, các công ty nước ngoài đang có mặt tại Sài Gòn hỏi thăm, nhờ vả, hẹn hò, mời đi ăn, đi chơi... để họ dẫn mối, giới thiệu khách có nhu cầu thuê phòng ở, phòng nghỉ. Giá thuê phòng đao còn một phần ba, rồi một phần tư so với thời kỳ đầu năm 1996, mức chi hoa hồng cho người môi giới tăng gấp đôi, rồi gấp ba, mà vẫn không có khách. Ế ẩm, ngán ngẩm, sinh ra lẩm cẩm... Tâm chặc lưỡi để mặc nhân viên cho thuê phòng theo giờ, phục vụ nhu cầu giải trí tình dục... Thế là bị công an tóm! Lại phải tốn khoản tiền lớn hơn để được tha...


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Nhà xuất bản Hội Nhà văn, in lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu tháng 12-2013.


www.trieuxuan.info


 








Rượu ngâm bảy con rắn độc với một con chim bìm bịp.




Tức là nước mắm không pha.




Kôle: một loại động cơ do Ấn Độ sản xuất, một thời dùng phổ biến ở sông nước miền Nam.




Thời kỳ này chỉ có doanh nghiệp quốc doanh, một số rất ít công tư hợp doanh, chưa có doanh nghiệp ngoài quốc doanh. Ba lợi ích gồm: lợi ích Nhà nước, lợi ích tập thể và lợi ích của cá nhân người lao động.




Khoai mì: sắn.




Rượu, theo người Pháp là: Eau- de- vie: Nước của cuộc đời, nước của đời sống!




Down: xuống.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »