tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21264379
Tiểu thuyết
07.09.2015
Mario Gianluigi Puzo
Đất tiền đất bạc


Sau cùng Vincenzo cũng được đi, với điều kiện là thằng Gino phải tới lò bánh làm thay. Nó còn được trao một phong bì thư có ghi sẵn địa chỉ, có dán tem đàng hoàng, để nếu "nghỉ hè ở nông trại" có điều gì bất ổn là gửi ngay thư về để chị Octavia tới tận nơi lĩnh.



Vậy mà thằng Vincenzo phút chót lại giở quẻ! Nó sợ, nó không chịu ở hai tuần lễ với những người lạ. Ở tuốt tận đâu đâu. Chị Octavia phải làm bộ giận dữ, sắp khóc đến nơi nó mới chịu lên đường cho.



Ở nhà thằng Gino tiếng là đi làm thay anh thật... nhưng nó làm mất cả thanh danh "lao động" của gia đình Angeluzzi Corbo. Đại khái là đến làm trễ nhưng lo dông về thật sớm. Sai đi đưa bánh mì thì đi một chuyến là mất mặt cả mấy giờ. Vác bao bột dưới nhà hầm lên thì nó đặt đại ở bậc cầu thang rồi lôi lên xềnh xệch, bao rách bột vung vãi thây kệ. Đã vậy nó còn đớp liên miên: cả tấn xăng uých và càrem!



Vậy mà có ai dám đụng đến hay nói gì đến nó? Lão chủ tiệm chỉ lắc đầu, năm sau xin chịu không dám nhận ông em làm thay! Nghe nói vậy cả mẹ nó cùng lão chủ chỉ nhìn nhau cười ha hả khiến Octavia bực mình, chịu không nổi. Phải thằng Vincenzo làm vậy là có chầu ăn đòn nát xương!



Có bực bội như vậy mới có sự sung sướng kéo lại. Đó là lúc gần hết hè, chỉ còn một tuần lễ nữa là tựu trường và thình lình Vincenzo trở về nhà.



Trông nó lạ hẳn đi. Cả một thay đổi lớn! Nó xách một chiếc va li da nâu mới toanh. Mặc quần len, sơ mi trắng bong lại áo vét xanh, ca vát xanh đàng hoàng. Nước da nó đỏ hồng, mặt đầy đặn và mới đây đã cao thêm cỡ hai phân tây. Lúc mấy người cán bộ xã hội ra ga đón và thả nó từ xe tắc xi xuống thiếu điều cả nhà nhận không ra vì Vincenzo trông người lớn hẳn.



Tối hôm đó cả gia đình rút lên gác ngủ sớm... chỉ cốt để nghe Vincenzo kể chuyện nhà quê. Thằng Gino, thằng Sal trợn tròn mắt nhìn. Ngay bé Lena làm như cũng biết nghe hóng chuyện nữa!



Nhà quê, theo lời Vincenzo diễn tả, là nơi không thấy gạch mà cũng chẳng có vỉa hè. Khỏi có phố xá mà chỉ toàn đường đất nhỏ, có điều với tay lên cành là bứt được trái táo còn trái dâu thì có bụi cây là có nó. Muốn ăn cái gì, muốn ăn lúc nào tùy ý thích! Nhà quê còn có căn nhà xây nho nhỏ sơn trắng và đêm nào đi ngủ cũng phải đắp chăn kia mà? Ở nhà quê ai cũng phải có xe hơi vì lấy đâu ra xe điện, xe điện ngầm?



Cả nhà xem ra chỉ có một mình mụ Lucia Santa là không lấy gì làm lạ. Mụ từng ở nhà quê rồi mà? Riêng Gino thì tiếc hùi hụi vì chính nó không được đi!



Sau đó Vincenzo còn lấy bộ pyjama ra khoe. Cả nhà này có ai mặc đồ ngủ bao giờ? Bộ quần áo hai màu xanh vàng chiến quá đi! Mẹ nó phải hỏi: "Đây là đồ mày mặc đi ngủ hả?". Nhà này có lệ mùa rét thì đóng nguyên quần áo trùm chăn ngủ, mà trời nóng thì cứ áo thụng quần lót... có ai biết đến đồ ngủ là gì? Chỉ dân các chú mới mặc pyjama!



Mụ Lucia Santa vẫn thắc mắc: "Không lẽ họ bỏ tiền túi ra may ngần này đồ mới cho mày? Chắc tổ chức trả tiền cho họ khá lắm?"



Vincenzo lắc đầu ngay:



- Đâu có? Tại họ thương con... họ cho con đấy chứ. Họ nói hè sang năm nhớ trở lại và có thể mang Gino theo. Con có nói về gia đình mình, họ bảo thế nào họ cũng viết thư và lễ Giáng sinh này còn gửi quà cho nữa! Họ cho thì mình thế nào cũng phải biếu lại họ một món quà gì.



- Gia đình họ không có con phải không?



- Dạ, đúng.



Thấy thằng em hứng quá, Octavia không muốn nó buồn bèn buột miệng nói:



- À, chỉ còn một tuần nữa là tựu trường rồi. Em khỏi phải sang lò bánh nghe Vincenzo!



Hai chị em cùng ngước nhìn mẹ nhưng mụ Lucia Santa mỉm cười, không nói gì và xem bộ đang mắc suy nghĩ đăm đăm...



Đúng, Lucia đang nghĩ ngợi thật. Không ngờ rằng trên cõi đời này lại còn có những người tốt, tử tế đến độ giúp được là giúp, không vị lợi mà chẳng cần quen hay lạ! Sao lại có những người dám mua quần sắm áo cho một thằng con nít từ đâu tới ở chơi hai tuần và không bao giờ thấy mặt trở lại?



Có lẽ nào ngoài cái thế giới dơ bẩn này còn có một thế giới khác hoàn toàn khác biệt hẳn mà những người như mụ không thể chấp nhận được? Có thể nào có một thế giới từ thiện của riêng những người tử tế với nhau... dù từ thiện chẳng thể tồn tại mãi? Như ở quê nhà đó, con nhà nghèo làm sao sống nổi với đám chủ đất cá mập, lúc nào cũng sẵn sàng ăn tươi nuốt sống?



Nghĩ vậy xa vời quá! Hãy cứ biết đêm nay đám con cái mụ sung sướng và chúng còn có quyền hy vọng. Vậy là tạm hài lòng rồi.



Trái lại Octavia có dịp nhìn thẳng vào cuộc đời đểu giả. Vì một hôm lão giám đốc cho người kêu nàng tới. Xưa nay hắn vẫn là người đàng hoàng, tử tế. Vừa thấy mặt nàng hắn nói:



- Cô Angeluizzi... lâu nay đối với tôi vẫn có thiện cảm. Công việc làm thì cô làm được lắm, mấy bà đi mua máy may được cô chỉ dẫn chẳng buồn bao giờ cũng như mấy cái máy họ mua về chẳng hề trục trặc. Có điều chúng ta cần phải tính lại...



Octavia ngẩn ngơ, không hiểu tại sao có vấn đề "tính lại" nên nói ngay:



- Xin ông giám đốc nói rõ giùm...



- Đúng vậy. Tôi sẽ nói rõ chứ. Chúng tôi cầu mong có được một người giúp việc như cô. Còn trẻ, thông minh và bền chí. Có một lần mụ khách hàng dấm dớ, hạch sách đủ mọi chuyện song cô vẫn kiên nhẫn làm tròn phận sự. Vậy là hay lắm...



Cùng với lời khen cuối, ông giám đốc còn thân mật vỗ vai làm Octavia vội chạy ngay ra. Làm gì hắn không biết? Xưa nay mấy ông sếp mà thân mật với mấy người làm công là phải hiểu ngay họ nhắm cái gì?



Vì không thấy hắn có "cái đó" nên Octavia lấy làm hãnh diện có người quen "cô giáo chỉ dẫn tốt".



-... Nhưng cô nghĩ xem cả cái công ty Melody này lập ra đâu phải chỉ để chỉ dẫn nghề đạp máy? Dĩ nhiên hãng mình cũng không thèm quảng cáo để bán hàng cái điệu "mập mờ đánh lộn con đen!". Tôi tưởng cô Octavia dư biết điều đó nên mới dám đề nghị để cô đứng bán hàng, lương mỗi tuần lên 20 đô la chứ. Nhưng cô chẳng biết gì hết. Cô không biết lấy lòng người ta.



Tự nhiên Octavia khẽ nhích ra một chút, mắt sáng quắc lên. Thấy vậy ông giám đốc hiểu ngay bèn cười cười:



- Không, xin cô đừng hiểu lầm! Tôi đâu bảo cô lấy lòng tôi? Chúng ta cần khách hàng kìa! Cô cần phải lấy lòng họ, họ rủ đi uống nước chơi phải mau mau chiều ý, cô lại còn nói được tiếng Ý nữa vậy là nhất rồi! Vấn đề là cô phải làm sao cho họ mua máy của mình mới có ăn vào đấy chứ? Cứ tiếp chuyện khơi khơi rồi chẳng tiêu thụ được hàng thì đói hết. Cô đâu cần phải quan tâm đến giờ làm? Cô có quyền đến trễ - nếu tối qua đi "ngoại giao" cùng với bà khách hàng nào đó. Và tha hồ đến trễ vì nhiệm vụ của cô là bán máy chứ đâu phải trình diện ở sở?



Ông giám đốc nói vậy và không đưa ra một kết luận nào mà để cho Octavia toàn quyền quyết định sau khi vỗ vai vài ba cái rất thân mật, kẻ cả...



Cho nên ở sở về bữa hôm đó, Octavia cảm thấy hân hoan vì vai trò quan trọng của nàng trong hãng chứ? Làm người làm công thật, nhưng tự mình quyết định số phận tương lai của mình mà?



Ngay buổi chiều hôm đó nàng còn có dịp được mấy bà mua máy mời đi uống nước chơi. Bà nào cũng vị nể xem trọng Octavia quá. Cô giáo mà? Nghe nàng hỏi xem máy may mới thế nào thì một mụ trả lời "Tốt lắm chứ" và cho hay thêm rằng:



- Nói cô đừng buồn chứ ông giám đốc của cô chỉ mong tôi bỏ cái máy cũ, xách một cái mới về. Dĩ nhiên máy tối tân phải đắt tiền chứ? Có điều tôi đang làm cái máy cũ rồi, bao nhiêu quần áo mẹ con tôi nhà may lấy hết. Tại sao lại phải rước một cái máy mới về, tốn tiền vô ích nhỉ?



Mụ chẳng nói gì hơn nhưng Octavia vụt hiểu ngay ông giám đốc muốn nàng làm gì, làm như thế nào. Từ ngày thôi làm thợ may để lãnh chân bán hàng, Octavia đã suy nghĩ chán rồi. Bán hàng là bán hàng, chẳng thể lợi dụng bất cứ một cái gì khác để ép buộc khách hàng chiều ý.



Để tiến thân trên đường đời Octavia cho rằng đâu cần phải lừa gạt, bịp bợm. Giả thử bà mẹ nàng đi mua máy và bị một con nhỏ nào đó lung lạc thì sao? Phải chi đói khổ, không đóng kịch để tiêu thu nổi một vài bàn máy may thì chết đến với nàng cũng chịu, cũng đành đi! Phải gạ gẫm, phải nói ngon, nói ngọt chỉ cốt sao người mua tin lời mình, nể mình để mua phắt một cái máy thì kỳ cục quá! Đã mấy lần Octavia thử nhắm mắt, nói hươu nói vượn để khách hàng tin bằng lời cốt tiêu thụ cho hãng một món đồ, nhưng rút cục vẫn không nổi.



Thế là hai tuần sau nàng mất việc. Lúc bỏ sở đi ra, ông giám đốc còn đứng bên cửa vừa lắc đầu vừa cười gượng để tiễn chân nàng một câu: "Octavia, cô là người đàng hoàng" nàng cũng chẳng buồn nhếch mép. Nàng chỉ quắc mắt nhìn nhưng làm gì hắn chẳng hiểu. Hắn hiểu chứ, nhưng có làm gì được cho nàng đâu? Thực tế cuộc đời là vậy, ranh giới giữa bên được và bên thua đã quá phân minh rồi.



Đó là lý do có muốn mơ mộng Octavia cũng không thể mơ mộng nổi nữa. Đau khổ là những kẻ mà nàng trách oán lại chính là những cô giáo từng khen nàng ngay thẳng, từng khuyến khích "Em ráng giữ tấm lòng trong sạch, thế nào sau này cũng khá!". Chao ôi, muốn khá cũng đâu có nổi và đâu đủ tư cách để "giữ một tấm lòng trong sạch"? Cái giá của sự trong sạch quá đắt, đối với những đứa con gái nhà nghèo như nàng!



Dĩ nhiên mất chân bán hàng thì Octavia lại trở về nghề thợ may không khó. Chừng thu xếp xong công chuyện, đem sự việc kể từ đầu đến đuôi cho mẹ nghe thì mụ Lucia Santa chỉ ngồi làm thinh. Đang kẹp bé Sal giữa hai đầu gối để chải đầu cho nó, mẹ nàng thủng thẳng buông một câu:



- Tao đã bảo trước mà! Người như mi khá đâu được, giàu sao nổi!



Bực bội quá Octavia hét lên:



- Chứ mẹ bắt con bịp mấy người nghèo khổ như mình để làm giàu cho mấy thằng nhà giàu chó đó hả? Mẹ có làm không?



Bằng một giọng não nề mụ đáp:



- Gặp mẹ hả? Mẹ già rồi, mẹ bất tài... vả lại mẹ đau khổ nhiều nên mẹ tử tế không nổi, dù làm bộ tử tế ăn tiền. Còn mi, đời mi còn dài. Còn nhiều dịp học hỏi, Octavia! Cũng không khó lắm đâu! Mi thấy không, mấy đứa em mi cứ tưởng nhà mình giàu vì nó muốn sách có sách, muốn đi cinê có cinê mà. Mẹ nói vậy thôi chứ giàu nghèo mẹ đâu có cần, mẹ từng nghèo quá giờ này tụi mày cũng nghèo đâu có sao. Mình nghèo cứ nhận nghèo, phải lấy làm vinh dự được nghèo chứ?



Mụ Lucia Santa đẩy bé Sal đi. Nó vòi hai xu mua càrem. Có bao giờ mụ từ chối con nhưng hôm nay phải dằn mặt:



- Đòi tiền hoài! Mi không nghe mẹ vừa nói sao? Mình nghèo mà. Cút đi.



Thằng nhỏ nhìn mẹ đăm đăm làm mẹ đau khổ vì cảm giác con cái đứa nào cũng "già" trước tuổi. Chỉ vì nghèo. Thằng Sal láu lỉnh chất vấn: "Mẹ không cho con hai xu, mẹ có giàu thêm được đâu?". Lucia Santa cười phá lên, móc ví liệng đại cho nó hai xu. Nó chạy nhanh như biến!



Mụ nhún vai nhìn Octavia mỉm cười. Đồ con nít cứ tưởng bở! Đứa nào cũng biết nhịn hai xu càrem thì nhà này giàu mấy hồi? Dư sức giàu, nếu cố thôi cinê, đá bóng, ráng tuần lễ ăn thịt một lần thôi và chờ tối mịt hãy bật đèn. Thử cho con nít nghỉ học hết, kiếm việc làm tối tối không lãnh thêm khuy nút thì làm việc khác xem? Dám giàu lắm chứ? Nhưng ai đọc sách, ai xem tivi đây?



Thử cố nhịn mấy món lặt vặt đó thì sao không tậu nhà bên Long Island được kia? Có điều nhà này không nhịn nổi! Nhịn vậy được thì hết ham sống chắc! Con cái lại oán, lại trách mẹ tham tiền bắt chúng cực nhọc, dù bản thân mẹ cũng khổ vậy.



Thực ra Lucia Santa đâu có ghét người hận đời? Thiên hạ đâu có độc có đểu mấy? Chẳng qua có tiền là có cả Trời vậy thôi! Tiền là tự do, là hy vọng, là an ninh bảo đảm. Ai dám chê tiền, từ chối đồng tiền? Giữa rừng hoang đầy thú dữ có thằng nào có sẵn súng trong tay dám liệng đi bao giờ?



Đời này có tiền là tương lai con cái bảo đảm, là phóng chúng vượt khỏi tối tăm, nghèo hèn. Có mấy người thiếu tiền mà không từng khóc và khóc chỉ vì tiền? Vì tiền kêu được nhiều người. Kêu dễ dàng nào tu sĩ, nào bác sĩ nào con cháu hiếu nghĩa!



Phải công nhận có tiền là đời lên liền. Biết bao nhiêu phen nửa đêm sực thức dậy cộng ngầm những dãy số trong "công" băng. Lucia Santa đã rùng mình đến nổi da gà, nửa mừng, nửa lo. Rõ ràng cảm giác bồi hồi của một thằng từng đếm từng ngày tự do!



Khỏi nói là bà con, chúng bạn gần gũi cũng vì tiền. Giả thử đời này có một đấng Giê-su sống lại thì người cũng chẳng trừng phạt thằng có tiền bao giờ, đúng thế!



Cứ như Lucia nghĩ thì chẳng cần phải giàu. Chỉ có tiền cũng đã mạnh dạn đối phó với đời được rồi! Vững bụng lắm.



Mỗi lần mẹ suy nghĩ đến tiền là Octavia biết liền, nhiều lắm. Vì cái gì cũng là tiền. Tiền bác sĩ, tiền quần áo, tiền bếp lò, tiền sách vở. Đủ thứ tiền. Tậu nhà hay cho thằng con út học lên đại học phải có tiền đã đành. Đến lễ Minh Thánh Chúa cũng tiền, ít ra cũng phải có bộ đồ mới đi xem lễ chứ.



Chao ơi, Octavia biết mẹ điên đầu vì tiền. Đúng thế, nhưng ngược lại có ai xem rẻ đồng tiền bằng mẹ?



Ăn uống mẹ cho ăn toàn đồ ngon: dầu ô liu hạng nhất, pho mát hách nhất, mà dăm bông cũng phải thứ nhập cảng... và một tuần giá chót ba lần ăn thịt. Có đứa nào đau là mau mau cho đi bác sĩ, chứ khỏi có kiểu nhét mấy viên thuốc bậy bạ, sốt nóng hay cảm hàn thì cũng ráng ít bữa xem sao! Khỏi nói quần áo. Lễ Phục sinh đứa nào cũng còn được may đồ mới mà?



Ấy thế cứ đều đặn một hai tuần là mẹ vẫn có tí tiền để ra. Hoặc năm đô la, hoặc mười đô la... tự tay Octavia lo đi gửi băng chứ ai? Bởi vậy ngày giờ này mới có nổi một ngàn năm trăm đô la để lấy lời trong quỹ tiết kiệm. Dĩ nhiên bí mật ghê gớm này chỉ có hai mẹ con biết với nhau. Octavia vẫn thầm chờ đợi một buổi sáng đẹp trời mẹ ra lệnh "Mẹ con mình mua nhà bên Long Island dọn sang ngay tức thời". Chao ôi, cả một cuộc đời đổi mới.



Đây mùa thu tới, bọn trẻ lo tựu trường và trời bỗng trở lạnh. Đâu còn những buổi tối tụ họp trò chuyện tào lao nữa đâu? Nhà nào chẳng công việc bù đầu? Từ quần áo giày dép đến ống lò, cái gì cũng phải lo hết.



Mùa thu đến là trời đất cũng đổi thay. Hơi thu làm vàng úa mặt trời và ngay mấy cái máng xối cũng lạnh lẽo làm sao. Nhà cửa còn như cao lên, thu hẹp lại và còn rời rã ra kìa...



Dĩ nhiên mùa này đỡ được cái nạn vỉa hè, nhựa đường bốc lửa và không gian cũng còn dính nguyên một khối vì hơi nóng, bụi bậm. Ngay mùi khói nhà ga cũng hết khét mới lạ.



Frank Corbo đã lựa đúng một buổi sáng vào thu như vậy đó để trở về nhà sống với vợ, với đàn con.



 



Chương 6



- Này, bé con. Cho mày hay chơi với bọn con nít xóm này mà mày nói như vừa rồi là chắc chắn tụi nó xúm lại lột quần mày treo lên trụ đèn chơi. Mày sẽ ở truồng chạy về nhà chắc!



Hai anh em chia bài chơi và khoái trá vì Job ngồi bên xem bộ hoảng. Đột nhiên nó bảo:



- Rồi! Nhưng hai đứa mày tội lỗi, sắp xuống hỏa ngục đó.



Chúng lờ đi để chú tâm vào mấy cây bài thì Job dọa thêm:



- Cho tụi mày hay. Cha tao nói ngày tận thế gần đến rồi nghe?



Hai anh em Vincenzo nghỉ ngơi một phút. Ông Coluci là người dễ nể lắm mà? Thằng Job bèn cho biết:



- Tụi mày biết không... trái đất tận thế vì loài người xấu xa quá bị Chúa trừng phạt. Như tụi mày cờ bạc, chửi thề đó. Nếu ai cũng làm điều thiện như lời cha tao dạy mà tao vừa nói đó thì đâu có tai họa.



Thằng Gino nhăn mặt. Mới năm ngoái đây nó chịu lễ Thêm sức, dì phước dạy Kinh Thánh đâu có nói vậy kìa? Bèn chất vấn:



- Chừng nào tận thế?



- Sắp rồi...



- Đồng ý sắp! Nhưng "sắp" bao giờ chứ?



Tuy vặn hỏi Job vậy nhưng giọng thằng Gino còn từ tốn chán.



- Tụi mày biết không, ngày đó lửa cháy, nước dâng ngập thế gian sấm chớp dậy lên. Địa cầu phát nổ tiêu hết, hồng thủy dâng lên cuốn loài người sống ngay lành mới khỏi nạn. Chừng đó Chúa mới hết giận và Chúa sẽ thương yêu con cái như xưa.



Cái điệu trả lời vòng vo này Gino không chịu. Nó chỉ muốn biết vắn tắt, đúng boong... nên cật vấn nữa:



- Biết thế, nhưng tao hỏi chừng nào?



- Hai chục năm nữa.



Thằng Gino móc túi đếm tiền bảo Vincenzo "Bàn này tao đặt một cắc nghe?". Thằng anh gật đầu làm bài. Gino thua.



Tưởng sắp rồi "chứ hai chục năm nữa thì còn quá lâu". Nó nghĩ vậy. Hai mươi năm thì biết bao nhiêu chuyện! Thua cây bài cay, nó móc thằng Job:



- Không chừng tao đổi tên, cóc lo cái nạn tận thế.



Hai anh em nháy nhó nhau. Lúc bấy giờ Job mới nổi giận:



- Tên tao là tên ông Thánh Job trong sách Kinh nghe tụi mày? Thánh là một đệ tử của Đức Thánh Cha và có đức tin mạnh hơn ai hết sau bao nhiêu thử thách Đức Thánh Cha đặt ra. Các con chết, vợ bỏ, chính mình mù lòa... Đức Thánh Cha sai quỷ dữ tới thử hỏi: "Bị đau khổ vậy người còn tin hay hết?". Ông Thánh Job bảo rằng: "Chúa cho thì Chúa lấy lại. Ta vẫn thờ kính Chúa!".



Vincenzo theo dõi câu chuyện, nhìn Job đăm đăm nhưng thằng Gino tức lắm. Nó vặn lại:



- Có thật ông ấy nói thế? Biết đâu ông Thánh cũng sợ chết nên phải nói vậy?



- Ủa sao không thực? Thánh Job thực tâm tin kính Chúa nên sau đó mới được ân sủng của Đức Thánh Cha như thế chứ? Cha tao bảo ông Thánh Job đúng là thánh dòng người Báp Tít. Người Báp Tít được cứu rỗi và chống lại là sa hỏa ngục cả triệu năm. Tao nói thật đó. Tụi mày chớ cờ bạc, chửi thề nữa...



Vừa khuyến cáo xong, Job trố mắt nhìn. Còn con nít, lại chưa thấy bao giơ nên chợt thấy Gino hai bàn tay làm bài, đan qua đan lại khéo quá, đều tăm tắp, nó không khỏi thán phục. Thấy mê quá đi!



Gino liếc nhìn biết ý ngay. "Mày muốn xạc thử không?". Nó mau mắn dúi cỗ bài tận tay Job. Cái thằng làm vụng quá, có mấy cây bài mà cũng rớt lung tung! Lượm bài lên làm lại mấy lần, chăm chú lắm, cẩn thận lắm nhưng vẫn không hơn.



Hai tay Job đang "làm bài" bỗng có bóng ai nhìn xuống. Chúng ngửng lên. Ra bà Coluci nãy giờ vẫn đứng ngoài hành lang chúng không hay. Anh em thằng Vincenzo nhìn sững vì chúng thấy bà khách đẹp quá. Bà không lên tiếng mà chỉ lạnh lùng nhướng mày nhìn thằng con từ đầu xuống chân, từ chân lên đầu mấy lần.



Thằng Job hốt hoảng, ấp úng:



- Mẹ, con đâu có đánh bài mẹ? Gino đưa bài để con thử làm bắt chước nó mà! Nãy giờ con chỉ ngồi ngoài xem...



Gino xác nhận:



- Thưa bà Job không đánh bài thật. Nó ngồi ngoài xem chứ không nói dối đâu ạ. Cháu có rủ chơi nhưng Job nhất định không.



- Cái đó bác biết, Job không dám nói dối bác bao giờ, nhưng cầm vào cỗ bài cũng không được. Nó sẽ quen đi. Cha nó biết vụ này chắc buồn lắm.



Gino cười tin tưởng:



- Dạ bà không nói, ông đâu biết?



- Đúng tôi không nói, nhưng chắc chắn Job sẽ nói.



Thằng Gino nhìn Job, không hiểu sao lại kỳ vậy. Bà khách giải thích:



- Vì cha nó là chủ gia đình như Chúa ngự trị muôn loài vậy. Có ai dám giấu Chúa, Gino?



Gino lẳng lặng nhìn bà Coluci, tin tưởng lắm. Tự nhiên Vincenzo thấy bực, hai tay cáu kỉnh xào bài. Nó bực thằng em cóc biết gì về những người làm ra vẻ thương yêu người khác, cố tình trình diễn những cử chỉ tốt để "hù" thiên hạ.



Nó thấy, nó biết. Chẳng hạn như con mẹ Coluci, ăn nói tử tế như vậy nhưng lúc nãy nó chợt thấy mụ nhìn chúng chơi bài mà nhăn mặt làm bộ kinh tởm lắm lắm. Làm như mụ bắt được quả tang chúng đang làm một cái gì điếm nhục không thể tưởng tượng được kìa! Vincenzo bèn chia bài ra hối em: "Chuyện gì bỏ đi mày! Chơi ít ván đã?".



Thằng Gino đâu đã biết gì? Nó xem ra vẫn thắc mắc về vụ thằng Job nên làm tài khôn!



- Mày đâu phải nói cho ông già hay làm chi? Mày không nói mẹ mày cũng không nói thì ông già mày đâu biết? Thưa bà có phải vậy không ạ?



Hai mẹ con Job cùng không trả lời. Gino đâu biết là mụ quá kinh tởm và thằng con thì đang sợ đến phát khóc? Nên nó ngạc nhiên quá bèn đưa thử giải pháp:



- Thôi được, để tao vào nói với ông Coluci rằng mày không đánh bài vậy. Chính tao cầm bộ bài nhét vào tay mày được không? Sự thực là vậy, để vào nói nghe? Phải không Vincenzo?



Bà Coluci chặn nó lại:



- Thôi, chào các cháu. Để Job nói. Bao giờ ông nhà tôi chẳng tin bằng lời bất cứ điều gì con nói? Kìa Job, sao không chào các bạn đi?



Job không nói lẳng lặng theo mẹ đi vào nhà. Còn hai anh em nhưng hết hứng chơi bài! Gino ra mở cửa sổ trèo lên ngồi. Vincenzo chiếm cửa sổ bên kia để nhìn xuống như thường lệ.



Cả khu nhà ga tối thui trơ trọi ánh đèn pha của một chiếc đầu máy nào đó đang chạy tuy không thấy dạng nhưng vẫn nghe tiếng bánh xe nghiến trên đường ray. Mặt sông Hudson đen thẳm dưới ánh trăng thu mờ nhạt, xa xa là dãy bờ biển mấp mô cồn đá. Đại lộ số 10 giờ này cũng tối thui, vắng ngắt. Tháng mười trời lạnh quá rồi, ngồi tụ họp nói chuyện chơi sao nổi?



Chỉ có khoảng góc đường 31 là còn ánh đèn và còn có bóng mấy cậu nhỏ chạy chơi quanh.



Phía dưới đường không phải cha chúng nó đang đưa vợ chồng ông Coluci về nhà là gì kia? Chắc họ tới đại lộ 9 đợi xe điện. Lát sau thấy bóng ông ta trở về, đi ngang chỗ đèn sáng góc đường còn dừng lại nhìn chứ? Mãi sau mới chịu lò mò về.



Vincenzo, Gino cùng tụt xuống lo đi ngủ. Phải hạ cái giường xuống, trải chăn nệm đàng hoàng. Vincenzo lấy bộ pyjama ra mặc súng sính và thằng Gino nhìn nó nói:



- Thằng Job này xem bộ hiền lành đấy chứ? Nó mà ở xóm mình chắc chắn sẽ bị chúng hành hạ đau khổ.



Coluci đâu phải hạng người nói suông, nói để đấy? Ngay tuần sau Frank Corbo đã được hãng kẹo Runkel gọi đi làm liền. Tối đầu tiên đi làm về, bọn con nít khoái quá, người bố, quần áo bố toàn mùi ca cao không!



Vậy là chắc chắn sẽ có sôcôla đớp bằng thích. Mấy ngày sau hôm nào Frank Corbo chẳng đưa về một tảng sôcôla bự? Xù xì như cục đá nhưng là thứ nguyên chất, mấy thanh sôcôla mua ngoài tiệm đâu có ngon bằng?



Bao giờ hắn cũng đưa cho thằng Gino chia. Nó lấy con dao hì hục chặt làm đôi để đưa cho Vincenzo một miếng. Sau đó tụi chúng mới lãnh chia lại cho Sal và bé Lena. Đối với Gino thì công tác chia sôcôla này thật là khoái. Nó nghĩ chắc chỗ hãng bố nó làm sôcôla phải là một núi, muốn lấy về cho tụi nó chỉ việc lấy búa bửa ra một cục!



Hồi đó Frank Corbo đã quyết định theo đạo Tin lành, tính làm lễ Rửa tội nhằm mùa Phục sinh. Tối nào hắn chẳng chịu khó mò đến nhà vợ chồng Coluci học chữ, sau đó sang nhà thờ xem lễ và học nữa? Đôi lúc hắn còn bắt Gino lấy Kinh thánh đọc cho nghe nhưng thằng nhỏ cằn nhằn quá! Một là vì nó đọc sách đâu đã thạo? Hai là nó chán đọc những chuyện vớ vẩn, nhất là những đoạn khoái chí của ông ta nói về vụ Chúa sẽ giận dữ trừng phạt loài người, đẩy tuốt xuống hỏa ngục.



Vì thế mỗi lần phải đọc là Gino giở giọng ê a, chán ngấy làm Frank Corbo nghe chỉ tức thêm. Có bữa hắn mỉm cười mắng yêu thằng con: "Quân súc sinh! Bộ mày không chịu tin nơi Đức Chúa? Mày sợ chết phải sa hỏa ngục hả?"



Nghe bố mắng Gino bối rối một lát, rồi mới cãi lại: "Đâu có... ba? Con có Rửa tội và chịu lễ Thêm sức đàng hoàng mà?". Frank Corbo nhún vai nhìn nó. Không nói gì nhưng từ đó hết bắt nó đọc sách kinh.



Hai tháng trôi qua êm đẹp, mà không hề có chuyện lộn xộn cãi vã. Cho đến khi mụ Lucia Santa lên tiếng gây. Có gì đâu, Frank hồi này được lắm. Có việc làm, ăn ở đứng đắn, tử tế và vẫn kín tiếng. Mụ vợ muốn hắn phải "khá" hơn nữa kìa! Tại sao hắn cứ vắng nhà luôn, chẳng chịu ở nhà trông nom con cái mà cũng không thèm đưa vợ đến thăm bà con? Làm như hắn biết thế nào mụ cũng gây, có ý chờ đợi xem mụ làm gì được vậy.



Sau một hồi cãi cọ hắn giáng cho mụ một cái bạt tai. Lucia la chói lói, kêu khóc ầm ĩ. Con Octavia còn bênh mẹ, đưa con dao nhà bếp lên hăm. Đại khái thì lại vẫn như hồi trước Frank Corbo tức tối bỏ đi và sáng mai lại bò về.



Nhưng sau đó hắn cũng có tiến bộ chứ? Hắn đi nhà thờ hẳn, nhiều hôm ở sở ra đi về thẳng nhà vào giường nằm ngủ, cơm tối cũng bỏ luôn! Song hắn đâu có ngủ? Hắn nằm dài ra giường, ngửa mặt nhìn trần nhà, khỏi nói với ai. Mụ Lucia Santa bưng cơm vào thì bữa hắn ăn, bữa hắn vứt đi, văng tung tóe đầy giường nệm. Thay "ra" trải giường hắn cũng không cho mới lạ!



Thường thường Frank ngủ ít, gần nửa đêm hay trở dậy than thở, bực dọc, kêu nhức đầu như búa bổ thì lập tức mụ vợ lấy dầu ra thoa bóp hai bên thái dương. Vậy mà sáng mai vẫn dậy đi làm đều đặn, khỏi chịu mất một buổi.



Phải nói là những cơn đau đầu nửa đêm Frank làm thấy ghê quá! Hắn kêu la, rên rỉ làm cả nhà sợ, bé Lena cũng vùng thức giấc. Ở nhà ngoài ba thằng Vincenzo, Gino và Sal cũng mất ngủ, ngồi nhỏm cả dậy. Hai đứa lớn còn đỡ chứ thằng Sal sợ đến phát run.



Dĩ nhiên Octavia cũng biết. Nàng nằm lì ở phòng riêng, cằn nhằn không hiểu sao "Chồng con như vậy mà bà ấy chịu nổi". Mình thằng Larry thoát nạn. Nó đi làm ca đêm có ngủ nhà bao giờ?



Frank càng ngày càng tệ. Khi không nửa đêm vùng dậy chửi vợ ầm ầm, chửi ào ào như... đọc kinh vậy. Đêm khuya đèn đuốc tắt hết thì đột nhiên hắn la lối, chửi bới ầm nhà. Những danh từ tục tĩu nhất, tồi tệ nhất để hạ nhục một người đàn bà đều được hắn xài thả ga. Nào đồ đĩ điếm, quân đàn bà trâu chó, bẩn thỉu, tồi bại, súc vật, thứ đàn bà trắng trợn không biết nhục. Chửi bới chán là rên rỉ, khóc lóc và cuối cùng hắn mang cả Chúa ra để xin cứu rỗi!



Mỗi màn bi kịch đều làm cả nhà mất ngủ, nhưng còn biết làm gì hơn là chống mắt chờ, không hiểu hắn còn làm những gì nữa? Sau đó mới thấy tiếng mụ Lucia Santa năn nỉ, van lơn "Mình khe khẽ cho tụi nó ngủ với chứ?". Thế rồi mùi dầu thoa bóp xông lên ngạt mũi.



Có lần Octavia phải bảo mẹ: "Xem, sao không đưa ông ấy vào bệnh viện cho rồi", nhưng mụ Lucia gạt phắt. Nửa đêm mất ngủ mất sức, bực bội tới phát khùng lên, nàng la lối phản đối còn bị mẹ tát tai nên Octavia đành áp dụng chiến thuật khác. Phòng bên ông cha ghẻ la lối chán rồi rên rỉ "Chúa ơi" thì bên này Octavia cũng "Chúa ơi" in hệt. Hắn nổi sùng giở tiếng mẹ đẻ và lựa những tiếng thô bỉ nhất để gầm lên thì những tiếng thét nháy lại của Octavia cũng in hệt và còn kinh khủng hơn nữa.



Thấy nhà có chuyện ầm ĩ dĩ nhiên thằng Sal và bé Lena cũng òa lên khóc và ở phòng ngoài Vincenzo, Gino cũng đâm hoảng ngồi bật dậy chờ. Mụ Lucia phải chạy sang phòng con gái đập cửa đùng đùng, hết nạt nộ đến năn nỉ nhưng Octavia đã nổi khùng lên sức mấy chịu im. Rốt cuộc ông cha ghẻ bao giờ cũng phải dừng trước mới chấm dứt được màn khủng hoảng.



Sau một đêm "khẩu chiến" sáng hôm sau Frank Corbo nằm lì trong phòng, bỏ buổi làm. Mụ vợ không dám hối mà lo đuổi đám con nít đi học hết rồi tự tay mang đồ ăn sáng vào.



Hắn nằm cứng như khúc cây, mắt lơ láo nhìn. Chừng Lucia lay gọi mới thều thào "trối trăn" đại khái "Tôi chắc chết quá. Có chôn cho xin bộ quần áo che thân và đôi giày của tôi nhớ đặt dưới chân. Chúa kêu tới rồi..."



Hoảng quá Lucia Santa nắm tay bóp chân cho hắn. Chân tay Frank ngay đơ, lạnh như tiền, nhưng miệng luôn luôn cầu Chúa, van xin tha tội. Mụ phải nắm chặt tay nài nỉ: "Frank, mình đau nặng đấy, tôi đi kêu bác sĩ nghe?"



Đang nằm im bặt thấy tiếng "bác sĩ" tự nhiên hắn bực bội hất tay vợ ra, dọa rằng "Thằng nào tới xem bệnh là tôi nắm đầu nó liệng qua cửa sổ!". Giọng Frank vẫn thều thào đúng điệu sắp chết, nhưng mụ Lucia Santa lại vững bụng. Vì nổi nóng nên cặp mắt hắn bỗng hết lờ đờ mà thoáng lấp lánh hung quang, tay chân cũng ấm áp hẳn.



Có tiếng chân lên thang gác và bước vào nhà. Thằng Larry đi làm đêm về. Mụ gọi vọng ra:



- Lorenzo hả? Vào đây xem cha mày làm sao đây này? Người đâu kỳ cục, đau mà nhất định không cho kêu bác sĩ. Mày thử nói xem.



Vừa ló đầu vào thấy bộ dạng của ông cha ghẻ Larry giật bắn mình. Mới đây mà sao thất sắc, gầy rạc ghê gớm vậy? Đúng là nét hốc hác của thằng cuồng trí. Nó thử dỗ ngọt:



- Ủa, sao bố không cho mẹ kêu bác sĩ? Bệnh nặng là phải kêu, chết rồi cũng còn phải kêu mà bố? Bằng không dám có chuyện phiền phức, rồi thiên hạ lại đặt điều "bố chết mờ ám, dám bị đầu độc lắm!". Bố thấy không, có chết cũng còn phải làm giấy khai tử chứ bộ?



Larry nhìn tận mặt cha ghẻ mỉm cười. Hắn giương mắt nhìn, ý muốn nói cần gì phải bày đặt vô lý vậy nhưng chỉ ấp úng vắn tắt cho qua: "Khỏi bác sĩ. Để tao nằm nghỉ chút", rồi nhắm mắt lại.



Mụ Lucia Santa kéo thằng con lớn đi ra. Hai mẹ con đi tuốt về phía nhà bếp. Mụ thì thào bảo:



- Bây giờ mi tới hãng kẹo kêu ngay ông Coluci tới nhà cho tao nghe? Chỉ có một mình ông ta là khuyên nổi Frank. Mi tới liền đi, vì tối qua hắn làm thấy ghê quá!



Đi làm đêm về mệt, chỉ mong về tới nhà là nằm lăn ra ngủ nhưng thấy bà mẹ sáng nay xem bộ khổ sở, bấn loạn thật tình Larry không nỡ từ chối. Xưa nay bà ấy có thèm nhờ vả ai, có luống cuống bao giờ vậy mà nói có mấy câu đã muốn khóc thì phải hiểu là bối rối lắm.



Mấy cái vụ "tình cảm cá nhân" lộn xộn này Larry xưa nay không ưa. Dính vào chỉ mệt, dù là chuyện của mẹ nó. Nó bèn vỗ vai mẹ trấn an:



- Được rồi. Để con tới ông Coluci liền cho mẹ!



Dù chỉ làm công việc văn phòng nhưng có phải ông Coluci muốn bỏ sở lúc nào cũng được? Phải đợi đến năm giờ chiều ông ta mới đến thăm Frank Corbo. Cùng đi còn có ba ông bạn thợ người ngợm, quần áo sực mùi sôcôla.



Lúc họ vào phòng thì Frank đang nằm lì bất động. Bốn người chia nhau đến vây quanh giường thăm hỏi, như đệ tử vấn an ông thầy vậy! Coluci cất tiếng dịu dàng:



- Kìa Frank, sao bạn nghĩ vậy thế? Có gì đâu mà chết và chết thì bỏ vợ con lại ai nuôi. Bạn nói Chúa kêu nhưng sự thực đâu phải? Bạn còn cần phải ở lại. Bạn còn quá nhiều việc chưa làm xong cho đúng ý Chúa, thì đời nào Chúa đã vội kêu? Chưa đến lúc đâu! Hãy cứ nghe lời tôi là người rất yêu thương bạn thử xem nào?



Nghe Coluci an ủi người bệnh, ba ông bạn đang đứng vây quanh bèn "Amen" một loạt. Ông ta bèn đi thẳng vào đề:



- Bạn nghĩ sao. Nếu bạn đau đầu chúng tôi đi kêu bác sĩ liền? Tụi tôi đi kêu bác sĩ nghe?



"Người bệnh" Frank Corbo nghe tiếng "bác sĩ" bèn nhích vai gượng ngồi dậy. Giọng hắn khỏe mạnh, sáng suốt lắm chứ? Hắn bảo:



- Bác sĩ cái gì kìa? Ông chẳng từng bảo tôi: "Bác sĩ mà làm gì - chính Chúa quyết định hết. Là con cái chúng ta chỉ có tuân theo đó sao?". Bây giờ chính ông lại đi nói ngược. Ông là đồ ngược ngạo đồ Juđa phản bội!



Hắn đưa tay chỉ mặt Coluci, ngón tay thiếu điều đụng vào mắt làm ông ta kinh ngạc lùi lại. Nhưng sau đó vẫn ngồi ghé xuống giường bệnh, cầm tay "bệnh nhân" Frank Corbo coi bộ thân yêu lắm. Coluci giải thích rằng:



- Bạn hãy nghe tôi nói đã, Frank! Đúng tôi đã nói như vậy và tôi có tin tưởng như vậy thật. Nhưng thấy hoàn cảnh vợ con bạn, tôi không cầm lòng nổi. Đức tin của chính tôi cũng lay chuyển. Thực ra tôi đâu có thể khư khư giữ lấy lòng tin để mặc cho tàn tạ, phải không? Tôi biết bạn mắc chứng đau đầu, bạn chịu đựng đau khổ nhiều thứ. Nhưng Frank này, bạn nói bạn sắp chết và Chúa đã cho gọi đến bạn là bạn nói tầm bậy nghe. Bạn còn phải chấp nhận đau khổ nữa, cho đến ngày tận thế. Lúc đó bạn mới thực sự được Chúa kêu...



Bây giờ bạn phải lo sống đã. Tối nay ráng lại nhà tôi đi. Chúng tã sẽ cùng sang Thánh Đường, cùng nhau quỳ xuống cầu nguyện cho sự giải thoát của chính bạn. Bạn dậy đi, cố đi...



Coluci nói có vậy mà Frank Corbo khóc. Mấy người kia bèn cúi đầu nhưng cặp mắt Coluci vẫn nhìn chòng chọc người bệnh. Ngay sau đó Frank nói: "Tôi ngồi dậy đây. Tôi cố..." và lấy tay ra hiệu mời khách ra để hắn thay đồ.



Cả bốn người cùng lục đục theo Coluci đi ra, đi sang nhà bếp ngồi uống cà phê mà Lucia Santa vừa pha xong rót ra.



Coluci ngồi trầm ngâm nhìn sững mặt bàn, coi bộ mắc suy tư dữ. Hoạt cảnh vừa rồi là một thử thách mà Chúa có ý đặt ra cho con cái người sao? Lại có thể có người thành tâm tin tưởng đến chấp nhận nằm một chỗ chờ chết sao?



Sau đó Coluci tới bên Lucia Santa, tay đặt trên vai mụ:



- Cỡ chín giờ tối nay ông nhà sẽ về. Bà cứ cho mời bác sĩ, đừng sợ. Tôi sẽ đưa về và sẽ ở lại đây mà. Xin cứ trọn tin nơi tôi. Chúng tôi là bạn tốt của Frank Corbo, chúng tôi sẽ cầu nguyện cho bạn, khỏi bệnh và linh hồn cũng được thanh thản.



(còn tiếp)



Nguồn: Đất tiền đất bạc. Tiểu thuyết của Mario Puzo. Ngọc Thứ Lang dịch. Xuất bản lần đầu tại Sài Gòn, 1973. NXB Văn học, 2002.


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Jivago - Boris Leonidovich Pasternak 11.12.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
xem thêm »