tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19353263
Tiểu thuyết
03.09.2015
Mario Gianluigi Puzo
Đất tiền đất bạc


Từ "Bố già" đến "Đất tiền đất bạc"



Trước năm 1960, không ai biết đến Mario Puzo. Từ 1970 trở đi được coi như "nhà văn có sách bán nhiều" vào bậc nhất. Có tài hay không hậu xét. Nhưng quần chúng độc giả chịu chắc, bằng không có quay phim thành "siêu tác phẩm" chăng nữa thì THE GODFATHER cũng chỉ là một thứ ốc mượn hồn! Một truyện phim khá được "đánh bóng" bởi muôn vàn xảo thuật điện ảnh và tên tuổi diễn viên.



Nhưng truyện THE GODFATHER đã bán số triệu, nhiều triệu. Nhiều bản dịch được thực hiện. Cùng mạt như ở Việt Nam - nơi duy nhất trên thế giới có một nghề gọi là nghề cho mướn truyện và được phép đóng môn bài - mà BỐ GIÀ còn dẫn đầu về số bán, ở tiệm sách lớn cũng như ngoài lề đường.



Nếu người đọc BỐ GIÀ thấy hào hứng ở những cảnh bắn giết máu óc tùm lum ở mỗi trang sách, mới đi sâu vào hai xã hội bí mật nhất và bẩn nhất Mỹ quốc là MAFIA và HOLLYWOOD thì đọc Đất tiền đất bạcsẽ ngạc nhiên vì cùng một tác giả MARIO PUZO mà không thấy súng nổ loạn, chỉ thấy cám cảnh vì con người tranh ăn để sống! Cho tới bây giờ ông mới viết có hai truyện THE GODFATHER và THE FORTUNATE PILGRIM mà? Như tên gọi, con người đói quá bèn rủ nhau đổ xô sang Mỹ "hành hương". Họ đâu cần tìm đạo, tìm triết lý mà chỉ đi... tìm tiền! Đúng hơn là đi kiếm miếng sống, cho khỏi đói. Nhưng không chết đói là may... họ lại đòi no nữa. Họ lại muốn làm giàu, thật nhiều thật lẹ... dù đồng tiền có bẩn và nếu cần còn phải triệt hạ đồng loại, nhiều khi còn đồng bào!



Vì vậy phải hiểu là Đất tiền đất bạcđã được viết trước để làm bối cảnh xã hội cho BỐ GIÀ. Phải đọc kỹ Đất tiền đất bạcthì may ra mới hiểu ở BỐ GIÀ những động cơ nào đã đưa đến sự lũng đoạn của phe nhóm BÀN TAY ĐEN, dễ dàng và bất nhân như vậy.



BỐ GIÀ đã đánh trúng thị hiếu găng-tơ nơi người đọc. Người ta bèn quên khuấy tính cách tả chân cực kỳ chính xác và nhân bản của MARIO PUZO ở Đất tiền đất bạcmà chỉ ca ngợi tính cách sôi động, dữ dội của BỐ GIÀ. Cái mới bất công!



Đó là lý do chính mà người làm cuốn BỐ GIÀ (The Godfather) là Ngọc Thứ Lang nhất quyết giới thiệu "phần chìm" của MARIO PUZO. Dĩ nhiên một bản dịch trung thành chẳng thể là phóng tác nhưng nếu đọc Đất tiền đất bạc thấy hơi hướng HỒ BIỂU CHÁNH với đôi chút "màu sắc thời đại" thì đó là một an ủi lớn cho người dịch khi cố gắng giới thiệu một tác phẩm giá trị.



Người dịch: Ngọc Thứ Lang



 



Chương 1



Con đường nhỏ hẹp, dãy phố nhà tầng cho mướn 2 bên lại quá cao nên coi hệt như khe núi. Lế đường lát đá xanh, trẻ con bên nào lề bên nấy phân minh. Đang nô đùa ồn ào, bọn chúng bảo nhau dừng để ngây người đứng ngó.



Đó là lúc Larry Angeluzzi thúc con ngựa ô đen láng đi trước, mở đường cho chuyến xe lửa tà tà bám theo. Trời chạng vạng tối, tay hắn vung vẩy cây đèn đỏ. Vó ngựa gõ lộp cộp nghe ròn rã, mấy cái móng sắt đập chan chát vào đường ray tóe lửa. Làm sao dân xóm đại lộ số 10 không chú ý được? Quả nhiện, sau người ngựa và đèn là cả một chuyến xe chở hàng dài thậm thượt rùng rùng từ nhà ga Saint John đường Hudson bò tới.



Năm đó là năm 1928, Sở Hỏa xa Nữu Ước còn phải mượn đường thành phố để xuôi Nam ngược Bắc, cho các chuyến hàng lên xuống băng ngang giữa các xóm đông dân, nên mới phải dùng một số trai tráng cưỡi ngựa đi trước lo mở đường. Chỉ vài năm sau, xây thêm một cây cầu nối băng ngang là hết sợ đụng chạm.



Có lẽ không biết cái nghề cưỡi ngựa mở đường cho xe lửa chạy này nhiều lắm là vài năm nữa sẽ cáo chung và người cưỡi ngựa cũng sắp thành một món đồ phế thải chẳng ai thèm nhắc tới nên cậu Larry mới hiên ngang thế kia chứ? Ngồi thẳng đứng trên yên ngựa hung hăng cứ như cao bồi miền Viễn Tây vậy!



Bộ quần áo hãng phát nhìn cũng ngon nữa: áo vét dạ trắng, mũ nỉ đen rộng vành gắn đầy huy hiệu Hỏa xa, chiếc quần dài dạ xanh ống rộng nhưng được kẹp cứng nơi mắt cá bằng chiếc kẹp của người chạy xe máy coi láng coóng.



Tối nay là tối mùa hè ấm áp, cậu Larry thúc ngựa cho chạy lộp cộp trên đường đá. Khỏi bận tâm mở đường… vì giờ này dân xóm này quen lệ tụ họp từ lâu. Đàn bà thì xách ghế ngồi từng đám kể chuyện tào lao. Đàn ông thì chỉ đứng đầu đường tán gẫu và kéo khói xì gàn rẻ tiền Di Nobili. Thây kệ đám con nít chạy chơi với mấy toa xe lửa. Chẳng là thấy những toa xe chở hàng trống rổng, tối nào chẳng rề rề chạy ngang, chúng đua nhau nhảy lên nhảy xuốnggiỡn chơi cho vui. Đoàn xe cứ thề chảy dưới ánh đèn hiu hắt, thỉnh thoảng mới gặp một khúc đường được mấy bóng đèn cửa tiệm chiếu ra sáng trưng. Cứ tới ngã tư là đỡ khổ cho cả người lẫn ngựa và xe; ngọn gió sông Hudson từ đại lộ số 12 thổi bật lên, làm mát mặt người, mát cả máy xe trong khi chiếc đầu máy đen xì nhả từng hồi còi tút.. tút..



Tới ngà tư số 27 thì nguyên một bên đường phía tay phải Larry bổng trống lổng. Đó là một khu công viện Chelsea rộng thênh thang với những lùm cây thấp lè tè, giờ này con nít ngồi đầy bãi coi hát bóng thì Larry liế nhìn. Tối nay chiếu phim cao bồi nên trên màn ảnh khổng lồ bỗng hiện sừng sững một anh hùng Viễn Tây giữa ánh nắng chói lòa phi ngựa rầm rập nghe như sấm. Hình ảnh lại lớn khủng khiếp nên ngựa của Larry đâm sợ hoảng, suýt lồng lên nếu không kịp thời tới ngã tư đường số 28bắt đầu có dãy nhà tầng che khuất.



Gần đến nhà rồi. Đại lộ số 10 vốn có cây cầu nổi dành cho khách bộ hành băng ngang ở chổ tiếp giáp đường số 30. Tới đây là tới nhà, chung quanh đây toàn bà con quen biết nên cưỡi ngựa hàng ngày cũng phải cưỡi sao cho ra vẻ. Ngồi phải rõ thật thẳng , mũ phải kéo lệch sang bên mới hách!



Ngựa Larry lộp cộp chạy dưới dạ cầu. Nó ngước nhìn lên đám con nít đang bám thành cầu nhìn xuống và điệu nghệt cất tay chào. Kìm cứng cương ngựa, coi tay phải không có ai… Larry mới giật cương cho ngựa rẽ vào khu đất trống nhà ga. Gọi là đất trống vì không có nhà cửa nhưng mặt đất đầy những đường ray chạy ngang dọc, chạy tuốt tới bờ sông Hudson.



Sau lưng Larry dĩ nhiên là đoàn xe. Chiếc đầu máy khổng lồ tuôn phì phì những khói và hơi nước… làm khuất lấp tất cả những gì ở phía sau. Cầu nổi hay con nít cũng biến đâu mất tiêu, chỉ còn lại những tiếng reo hò vút cao trên nền trời đêm. Chừng đầu máy kéo những toa xe lượn vòng hẳn vào trong sân ga mới lại nhìn thấy cây cầu với đám con nít ướt đẫn hơi nước đua nhau chạy nhảy tíu tít dọc theo đại lộ.



Đến túp chòi của lão bẻ ghi, Larru dừng ngựa lại, xuống buộc cẩn thận vào cây cọc trước khi ngồi bật ngửa ra băng ghế kế sát vách. Ngồi đây nhìn thấy hiện ra như trên màn bạc cả một thế giới quen thuộc từ ngày xửa ngày xưa. Ngay bên kia đại lộ chứ đâu?



Kia là cửa hàng bánh ở góc đường số 30, con nít bu đen nghẹt quầy bán càrem. Lão chủ tự tay xúc từng ly giấy lớn càrem ba màu: vàng, trắng, đỏ… Xúc mạnh tay lắn vì bây giờ người già lớn rồi, người dám đi trường đua quăng đi không hết kia mà?



Cạnh tiệm bánh nghó ra đường số 31 là tiệm chạp phô, tủ hàng treo la liệt những thỏi xúc xích to như cây củi, phía dưới bày ê hề những mảng phó mát tổ bố, những tảng d8m bông khổng lồ, bọc giấy xanh đỏ. Bên cạnh là tiệm cắt tóc giờ này nghĩ làm nhưng đánh bài mới khởi sự. Tuy nhiên, ông chủ vẫn đứng tỉnh táo nhìn, thấy cái đầu mới nào đi ngang mà không phải thân chủ cây kéo của ông là ông buồn rồi.



(...thiếu 3 trang...)



Ô hay, còn con Octavia đi đâu thế kia? Thoáng thấy bóng nó xẹt ngang góc đường 30, đi ngang tiệm bánh chỗ quầy ngoài bày la liệt những "xăng uých" và càrem. Nhưng tự nhiên mắt Lucia Santa hoa lên. Mỗi lần thấy cửa tiệm bánh này là mụ không thể không tức ói máu.



Xem, vợ chồng thằng cha đó là thứ gì mà bạc đồng chất đầy bao nhiêu thùng, bao nhiêu hòm bóp? Đồng đỏ au, bạc trắng xóa, xem khoái con mắt quá đi! Mình mơ ước không nổi sao mà thằng cha già dễ ghét đó lại có khơi khơi... và sao chúng làm giàu dễ vậy? Con mụ vợ lão nào có ra gì, người thì già khằn, mép mọc ria và không có nổi lấy một mụn con, cớ sao lại được quyền làm chủ cả một cái kho tàng hách tới cỡ đó? Càng nghĩ ngợi Lucia càng tức, tức nổ đom đóm mắt được!



Octavia tới bên hồi nào mụ đâu có hay? Chừng thấy nó xề xuống ngồi ghé chiếc ghế đẩu, kề vai cọ đùi Lucia Santa mới biết. Mụ đâu thích cái vụ ngồi chung chạ này nhưng nói ra sợ nó giận đành bực dọc xích ra chút. Con nhỏ xinh thì có xinh nhưng ăn mặc theo Mỹ thấy ghét quá. Mụ háy một cái ra hiệu cho bồ Louche, bên trong không khỏi khoái ngầm. Làm gì ngồi sát bên mà Octavia không hiểu ý nghĩa cái nhìn của mẹ? Kỳ cục quá... nhưng phận làm con ráng nín thinh ngồi nghe.



Nàng không chịu nổi đám đàn bà hủ lậu, lạc hậu xóm này nên ngay bề ngoài Octavia cũng cố tình ăn mặc cho khác. Nàng phải khác, không thể giống họ! Họ phô trương mọi vẻ đàn bà thì nàng khoác đại tấm áo vét xanh che cả ngực lẫn eo. Mà phải mang găng tay trắng, bắt chước bà giáo kia! Cặp chân mày đen rậm thật nhưng cứ để tự nhiên, nhổ làm gì?



Đôi môi hồng dày dặn làm bộ mím chặt, đôi mắt lập nghiêm nhìn thật thẳng, có sexy cũng che đi chứ phô trương như bọn họ sao được? Tiếng bà con lối xóm nhưng Octavia cả quyết sẽ sống khác, không thể chấp nhận được quan niệm nhục nhã rằng thân phận đàn bà không gì ngoài vụ lấy chồng đẻ con để tối ngày hầu hạ, chẳng dám mơ tưởng đến một cái gì khác.



Con gái mới lớn lên thật nhưng Octavia nguyện chối bỏ kiếp sống nô lệ đọa đầy của bọn họ. Cúi đầu lắng nghe thật ngoan song bên trong là cả một sự chống đối, toan tính thoát ly.



Thấy chung quanh toàn đàn bà con gái, nàng cởi bỏ chiếc áo vét xanh. Cứ sơ mi trắng bong, thắt thêm sợi ruy băng đỏ tươi, nàng đủ hấp dẫn chán, giản dị song nổi bật bộ ngực con gái căng phồng. Mấy ngọn tóc xanh đen thả lơ là, cặp mắt mở lớn ướt rượi xem chẳng hợp với bộ đồ "khắc khổ" chút nào. Vậy mới là khêu gợi thật sự... chứ đâu cần xe xua làm dáng như hồi còn chưa biết gì?



Mụ Lucia Santa vớ ngay tấm áo vét con vừa mới cởi ra để khoác trên tay, thật âu yếm nhưng rõ ràng có ý sử dụng quyền làm mẹ. Nó là con, của nó là của mụ mà? Bề trong mụ còn muốn Octavia ngầm hiểu mụ muốn làm lành, muốn quên phắt vụ mẹ con gây gổ hồi chập tối.



Lúc nãy Octavia ngỏ ý muốn theo học lớp tối để xin một chân cô giáo. Mụ không chịu. Ngày đi làm, tối còn lo học thì lơ là công việc làm ăn chắc! Mà tại sao cứ phải "cô giáo" mới được? "Một con thợ may nhan sắc ngon lành như mày không làm ra tiền hả?". Đang có chỗ làm ăn xuôi rót... thay đổi làm gì để... biết đâu chừng chỉ rước họa vào thân? Đời là vậy đó, thử thách chỉ có thiệt. Nó đâu đã hiểu chuyện đời?



Khi không nó buột miệng nói : "Tôi không muốn sống khổ, sống sở thế này" làm mụ nổi khùng. Lâu nay mụ vẫn bênh cô gái cưng tập tành đọc sách tối ngày, phục sức cố tình không giống "bọn đàn bà lối xóm". Nhưng vừa vừa thôi, nói phải hiểu chứ? Mụ xài tiếng Mỹ "trí thức" nhái lại "Tôi không muốn sống khổ sở..." để trề môi nhiếc một phát, dĩ nhiên bằng tiếng mẹ đẻ: "Cho mày hay, không chết đói đã là may lắm rồi đó con!".



Vì vậy, thấy mẹ chịu làm lành trước, Octavia ngồi rất hiền hòa tay đặt trên đùi. "Lạ quá không hiểu sao bà này chỉ xài trúng giọng Mỹ những lúc cần nhiếc móc con cái?". Đưa mắt thật nhanh nàng thoáng thấy bóng Guido, thằng con cột nhà cháy của lão chủ tiệm bánh. Nó đang đi tới, tay vung vẩy cái gì thế kia?



Ra nó bưng một ly giấy tổ bố đầy càrem ba màu, hấp tấp chạy tới kính cẩn dúi tận tay Octavia, miệng lắp bắp vô duyên "xem chừng dơ hết áo"! Rồi quay lại quày quả trở về, lo trông hàng phụ với bố.



Nàng mỉm cười đỡ lấy ly càrem, nhấp nháp vài miếng cho khỏi mất lòng rồi chuyển qua bà mẹ. Mụ Lucia Santa xưa nay vẫn khoái càrem, cắm cúi ăn như con nít vậy. Bà con cứ chuyện ào ào...



Lúc bấy giờ Octavia mới thấy ông bố dượng từ đường 31 ló mặt ra đại lộ. Lại còn lui cui đẩy chiếc xe con nít! Đẩy lên rồi lại đẩy xuống làm bộ chăm chú lắm, khác hẳn bà mẹ chỉ lo nói móc họng nên nàng đâm thương hại, dường như có ý hối hận, có hồi trót xem hắn như một ác nhân, vô loại. Mà không thù ghét sao được, mắt Octavia đã thấy hắn dượt mẹ nhiều trận, đối xử với đám con riêng của vợ như kiểu hung thần. Vả lại nàng nhớ mang máng hồi đó in hình hắn theo đuổi bà mẹ có hơi sớm, cha ruột nàng từ trần đâu đã lâu la gì?



Octavia muốn chạy lại xem em bé ngủ trên xe như thế nào. Nàng thương bé Aileen thật tình, dù là em cùng mẹ khác cha... nhưng cứ nghĩ đến vụ phải chuyện trò, phải nhìn cặp mắt xanh và bộ mặt lưỡi cày khoằm khoặm của hắn là không chịu nổi. Hai người kỵ nhau rõ, ghét nhau mà vẫn ngán nhau. Mấy lần hắn đã thẳng tay đập thằng Vincenzo nhưng đâu dám đụng tới nàng?



Phải chi hắn cư xử cho ra người cha dượng thì đập cũng được đi. Đằng này hắn thiên lệch, bần tiện rõ! Hồi đó thằng Vincenzo còn chút xíu mà mua quà bánh về hắn chỉ dồn cho ba đứa con riêng, để thằng nhỏ ngồi trơ. Đến đi hớt tóc hắn cũng chẳng bao giờ chịu dắt thằng nhỏ đi cùng!



Octavia không bao giờ thân thiện nổi mà lúc nào cũng ngán con người xa lạ đó. Đúng tay ác nhân trong truyện, con người chỉ có cái vỏ bề ngoài. Xem dáng dấp thì "trí thức" lắm nhưng một chữ cũng hoàn toàn mù tịt. Thực sự hắn có biết đọc biết viết hồi nào, nông dân thuần túy mà. Vậy mà có lần tình cờ đi xe điện ngầm, chính mắt Octavia đã thấy dượng Frank cầm tờ báo trong tay và đọc chăm chú lắm. Chạy vội về nhà khoe mẹ chuyện lạ, nàng cười ầm lên. Nhưng Lucia Santa chỉ nhìn con, mỉm miệng cười thật khó hiểu và không nói một lời.



Bỗng có một mụ nào đó lên tiếng kể chuyện. Bà con chăm chú lắng nghe, kể cả Octavia. Được thể mụ càng thêm hào hứng.



Số là có một con nhỏ cũng người Ý mình (nhưng dĩ nhiên phải hiểu là sinh đẻ bên Mỹ). Nó lấy chồng đâu được một tháng, tuần trăng mật vừa tàn và hai đứa thương nhau kể gì? Biết sao không, con nhỏ nhè ngay nhà bà mẹ chồng tỉnh bơ ngồi vào lòng chồng để xoắn xít.



Một hôm hai vợ chồng đi khiêu vũ chơi. Khiêu vũ ngay trong khuôn viên nhà thờ mới là tệ cho những... cha linh mục trẻ ranh ngay tiếng mẹ đẻ cũng không thèm nói một tiếng! Thằng chồng nhảy rất bảnh, nhảy giật giải cơ mà. Có điều vừa lên lĩnh giải là cu cậu trở xuống và lăn quay ra chết! Bệnh tim nặng mà! Điều đó chỉ bà mẹ biết và một mình bà ấy tận tình săn sóc lâu nay.



... Trong khi đó biết sao không? Con vợ đang ôm thằng khác nhảy loạn. Được bà con hối thúc chạy lại xem thằng chồng vừa "nằm xuống" nó đâu dám? Nó ôm chặt như con nít sợ ma chứ chẳng phải một thiếu phụ mà chồng vừa bất hạnh. Đến nỗi chồng chết nằm sờ sờ ra đó, mà nó thì ngoảnh mặt đi "Tôi sợ lắm! Tôi không dám nhìn nó đâu".



Đúng lúc đó Louche mới "phụ đề" một câu ác ôn: "Nó lăn cổ ra chết, nó "nằm" rồi thì nhìn làm gì? Nó sống mới cần chứ".



Bà con cười ầm ầm, vang cả xóm làm mấy phe xóm bên cũng ngẩng lên nhìn. Thấy bà mẹ cũng nhe răng cười, Octavia vừa bực bội, vừa chán ngấy.



Tuy nhiên nàng vẫn phải công nhận rằng xưa nay hai người là bồ ruột. Dì Louche nói câu gì mà Lucia Santa chẳng hưởng ứng gấp? Giữa hai người là cả một tình quan thiết hai mươi năm, họ sẵn sàng bênh nhau quá mà. Huống hồ Louche còn là đại ân nhân của mẹ nàng giữa lúc cô đơn, đau khổ nhất. Giữa hai người với nhau thì có thể thân mật suồng sã... nhưng có người ngoài là họ đắn đo để "tâng" nhau lên, một điều bà hai điều bà không.



Nghe mãi chán quá, Octavia bỏ đi. Tới chiếc xe đẩy nhìn con nhỏ nhưng không buồn nhìn ông bố dượng. Nàng nhìn con nhỏ rất âu yếm, âu yếm còn hơn đối với Vincenzo nữa. Rồi nàng tạt qua đường 31 nhìn thằng Gino chơi đùa, thấy bé Salvatore ngồi xề bên lề đường bèn bồng nó về đưa cho mẹ. Không thấy thằng Vincenzo đâu. Ngước nhìn lên cửa sổ mới thấy nó vẫn lì lợm ngồi một chỗ nhìn xuống.



Trong lúc Octavia cúi xuống chiếc xe đẩy ngắm con nhỏ thì Frank Corbo vẫn đứng ngây người, giương cặp mắt xanh lơ quan sát đứa con gái riêng của vợ. Hắn kể cũng khác người, đàn ông nước Ý có thằng nào chịu đẩy xe đưa con đi chơi bao giờ? Cũng như chính cái đầu óc không ai ngờ đào không ra một chữ, hắn lơ là đưa mắt nhìn phố phường. Cũng cảm thấy nó đẹp, cũng như thừa biết con Octavia căm thù chứ. Vấn đề là chính hắn không giận ghét, căm thù ai, có lo lắng đến mấy cũng dồn nén xuống. Ngay cuộc đời hắn cũng chỉ là một giấc mơ đẹp, rõ ràng cảm nhận thấy dù chẳng hiểu gì... Một cuộc đời muốn yêu thương mà phải thành ác độc.



Bao nhiêu dịp làm giàu đã trôi qua mà với hắn cuộc đời vẫn cứ khép cửa. Frank Corbo muốn tìm giải thoát, hắn phải rời bỏ cái thành phố này, bỏ cả gia đình nữa... ngay đêm nay!



Sáng tinh mơ ngày mai, hắn sẽ thức dậy thật sớm và sẽ êm ả lên đường. Khỏi cãi cọ, đập lộn. Đón một chuyến xe xin quá giang về một miền quê nào đó để thực sự lao động, làm quần quật, một mảnh đất nào đó để lấy lại sức, tìm lại sự yên tĩnh cho tâm hồn.



Đời hắn đau khổ đã nhiều chứ? Đau khổ như một thằng mù phải ca tụng thiên nhiên, một thằng câm đau mà không kêu lên được. Được biết thế nào là yêu thương nhưng chính mình không thể ve vuốt, nựng nịu. Ở trong nhà thì nhiều hơi người mà ra đường thì lại bị thiên hạ vây hãm chặt hơn. Đến nỗi nhiều đêm hắn nằm mơ thật dữ : nào vợ, nào con cứ xúm lấy hắn mà kẻ nào cũng có gươm có dao ở trong đầu để rút ra. Hắn phải kêu thét lên vì vậy.



Giờ này khuya quá rồi, con cái lẽ ra phải đi ngủ từ lâu song nhà cửa gì đâu hầm quá. Frank Corbo thẫn thờ đứng nhìn thằng Gino chạy chơi ào ào. Nó chơi trò gì không hiểu nổi cũng như nhiều lúc nó tung ra cả tràng tiếng Mỹ quá lạ! Cả một thế giới bít bùng khó hiểu mà hắn cảm thấy mình bị tách rời ra : Nào sách, nào báo cũng mù tịt như bóng đêm đen. Dường như hắn bị cả một thế giới bao vây, dọa nạt vậy.



Nhưng đêm nay đã đẩy xe cho con đi chơi thì hãy cứ biết đẩy, đẩy tới đẩy lui... khỏi cần biết sâu trong tâm tư hắn đang có thay đổi lớn... để nhường cho một thế giới khác hình thành. Frank cũng chẳng buồn biết là bản thân hắn chịu đựng dai dẳng quá rồi, này là lúc những thành trì của cái thế giới dễ sợ đdang đổ sụp để mọc lên cả một thế giới mới kỳ lạ mà hắn là chủ, bao nhiêu thù địch đều phải run sợ chạy hết mà ngay những người thân thiết của hắn cũng biến luôn mà không hề tạo nơi hắn một cảm giác gì hết. Ở cái thế giới tương lai, hắn sẽ tha hồ vẫy vùng, hắn sẽ chìm đắm đến nghẹt thở trong khoái cảm cũng nên.



Một thế giới huyền diệu như vậy chừng đến là đến chứ tìm sao ra một điều báo hiệu? Xin chịu. Đêm nay hắn cứ biết tạm tin nơi những ngày cải tạo sắp tới, họ trở về với đất với cây... như một ngày xa xưa hắn từng là thằng bé nhà nông, sống vì mảnh đất cằn khô ở quê nhà bên Ý.



oOo



Thế giới của Gino, của tuổi thơ lại khác hẳn. Nó chan hòa ánh sáng và âm thanh nào cũng quyến rũ hết. Gino mải mê chơi đùa trong thế giới của nó đến phát đau đầu. Nó nhảy lên xe lửa chạy tà tà chơi, nào rượt nhau quanh mấy trụ đèn, nào đùa giỡn với mấy con nhóc vui cười khanh khách. Có một con đường 31 mà Gino chạy lên chạy xuống đã đời, không chơi trò chạy trốn thì rượt mấy thằng bạn cũng phát mệt. Chạy hết nổi vì vách tường chắn lối thì tốp lại giơ tay lên... hay giang rộng tay ra để đón bắt. Nếu tình cờ có chiếc taxi chắn lối mấy "địch thủ" thì cứ việc chạy vù về lề đường của mình là xong là hòa.



Đụng đầu bố đang đứng nhìn, Gino bèn dừng lại! "Bố cho con một xu mua càrem". Được bố liệng cho, nó hí hửng chạy dọc đại lộ số 10, ngang qua chỗ mẹ đang ngồi, tính vọt đi nữa thì bị dì Louche nắm cứng, hai tay như hai chiếc kìm sắt nhấc bổng nó lên.



Gino trợn mắt, láo liên nhìn thấy bà già. Có bà mọc ria mép, trời đất! Cố vùng vẫy chạy sợ hết trò chơi, nó càng bị nắm cứng hơn và Louche la lối :



"Chơi gì chơi dữ vậy? Mai đau thì sao? Không nghe tim mi nhảy sao? Ngồi nghỉ chơi với mẹ mi đi!". Vùng vẫy hết nổi vì bị ôm tức cả ngực lại còn bị chê "con trai gì mà xấu quá" thằng Gino uất ức không thèm cựa quậy nữa. Mấy mụ già còn nhìn nó cười hô hố chế nhạo làm nó mắc cỡ quá.



Thế là nó không ngần ngại Gino nhằm ngay mặt dì Louche nhổ một bãi nước bọt. Bất ngờ quá tránh không kịp mụ đành phải buông nó ra, mẹ nó tát với theo một tát tai trừng trị cũng hụt luôn. Nó chạy biết mất, nó tính chạy bọc nguyên một khu rộng để nương bóng tối tấn công phe địch thình lình. Chừng ra tới đại lộ số 9 gặp một đám con nít lạ dàn hàng ngang chận đường, Gino đành chạy đâm sầm vào, đẩy giạt chúng ra thoát vòng vây nhưng chiếc sơ mi rách teng beng mấy chỗ, mà phải chạy cho thật lẹ nữa, mặc cho gió thổi rát cả mặt.



Mấy thằng nhóc rượt theo nó tới đại lộ số 9 nhưng lúc Gino rẽ ngoặt vào bóng tối khúc đường 31 thì chẳng thằng nào dám bám theo. Nó chạy chậm lại rồi đi men từng bậc đá. Đến đây là mút cùng công viên, đứng trên nhìn xuống phía xóm nhà nó thấy rõ ràng cột đèn chụp ánh sáng vàng vọt xuống đám bạn bè nó đang giỡn chơi chạy tới chạy lui như một đàn chuột. Còn chán thì giờ chơi.



Nó núp trong bóng tối và len lén dò từng bậc mò xuống phố. Ngang một cư xá, ở một hành lang trống rỗng Gino bắt gặp một con nhỏ khoanh tay úp mặt vào tường. Suốt dãy nhà dưới đèn xanh đèn vàng mờ mờ có thấy đứa nào đâu? Đúng nó đang chơi trò đi trốn đi tìm, bạn bè trốn biệt cả. Gino mà dừng lại than dữ là tụi nó sẽ ào ào đổ ra chật nhà. Nhưng nó bỏ đi một nước, thây kệ con nhỏ muốn úp mặt vào vách đợi bao lâu thì đợi.



Ngang qua một khung cửa sổ ánh đèn lờ mờ, một khuôn mặt chợt hiện ra làm Gino hoảng hồn - một mụ già Ái Nhĩ Lan ngồi ngay người nhìn ra bất động như muốn phơi bộ mặt nhăn nheo, khô cằn trơ xương, cặp môi mỏng đỏ ửng vì ánh nến hắt ra nhìn kinh khủng quá. Cái đầu dễ sợ đó đã ngả trên chiếc gối nhồi lông thú, nhìn nó sững sờ. Ánh đèn trong nhà tù mù ẩn hiện mấy món đồ cổ, đường phố tối thui vắng ngắt tự nhiên khuôn mặt gớm ghiếc bỗng nhe răng ra cười với nó làm thằng Gino co giò chạy.



Nó chạy một mạch cho đến lúc gần về tới nhà, văng vẳng đã nghe thấy tiếng tụi bạn nô đùa mới dám nghỉ. Đến đây đã có ánh đèn thấp thoáng nhưng Gino làm gan kiếm chỗ tối nhất là lối xuống hầm nhà để núp vào đợi thằng nào đi ngang là nhảy ra chụp. Ham nghịch tinh, nó quên khuấy vụ bị mẹ tát tai hụt vừa xong. Chỉ khoái ra hù một phát.



Thằng anh cùng mẹ khác cha của nó, thằng Vincenzo Angeluzzi mới mười ba tuổi, nãy giờ vẫn ngồi cửa sổ trên tầng tư nhìn xuống. Những âm thanh dưới phố cũng rỉ rả lọt vào tai nó chứ... nhưng nó vẫn thầm ngồi một mình. Suốt dãy gác tối thui chẳng còn ai mà Vincenzo còn khóa cứng cửa vào để yên trí ngồi một mình, khỏi sợ ai phá đám.



Với nó thì kỳ nghỉ hè này chẳng còn gì. Hết nghỉ, hết chơi. Mẹ nó chẳng hiểu bắt đầu từ sáng mai nghỉ học ở nhà làm gì, phải đến tiệm bánh làm phụ kiếm thêm tí tiền cho đến mùa nhập trường đó ư? Thôi giã biệt chúng bạn chơi bời, từ ngày mai là trần mình vác bao bột tối ngày. Hết lội sông, hết đánh bóng, hết chạy nhảy vui đùa mà nhảy toa xe lửa rong chơi cũng hết luôn. Khỏi còn được tụ họp chúng bạn ăn càrem, đọc truyện chơi hay đánh đáo ăn tiền hoặc chơi trò thám tử trừ gian.



Ngồi trên tầng cao nhìn xuống nó nghe lòng nặng trịch. Cái gì nhìn cũng buồn hết. Này là khoảng trống nhà ga xe lửa rộng mênh mông, chi chít đường ray, bao nhiêu toa hàng phế thải, mấy đầu máy xe lửa phun toàn khói than hồng đỏ, kéo còi tút tút... Xa nữa là sông Hudson như giải lụa đen sì, rồi bờ biển Jersey lượn lờ.



Vincenzo ngồi lặng người, tai nghe ù ù. Từ phía đại lộ nó chợt thấy bóng người cưỡi ngựa vung cây đèn đỏ mở đường cho đoàn xe lửa chở hàng từ nhà ga Saint John. Nó lắng nghe tiếng tụi nó vui đùa mà tủi thân, vẫn còn ham vui lắm song chơi đùa như chúng thì không được nữa rồi! Đoàn xe sắp tới chui dưới cầu sắt là tụi nó reo hò chạy ùa lên bậc cầu, tranh nhau hứng làn hơi nước do đầu máy phun ra mù mịt.



Năm nay mới mười ba tuổi, Vincenzo đâu hiểu nổi là trời sinh ra nó tính nết rầu rĩ đã qua rồi. Con chị Octavia thấy thương cho quà bánh luôn, hồi còn nhỏ xíu mỗi lần đi ngủ nó còn được chị bồng vào giường kể chuyện, hát ru cho đỡ buồn nhưng làm sao cải được tính trời?



Vincenzo lắng tai nghe và chợt nhận ra tiếng mụ kia và Louche cãi cọ quang quác. Có cả tiếng mẹ nó về hùa một phe nữa. Nó thấy tởm, thương không được "con mẹ đỡ đầu" khó chịu này. Vậy mà mỗi năm cứ đến ngày sinh nhật muốn lĩnh năm đồng đô la mừng tuổi là phải hôn "mẹ" một phát. Nó kỵ lắm nhưng vẫn phải hôn cho mẹ nó hài lòng. Theo Vincenzo mẹ nó quả có đẹp, dù người có mập và quanh năm chỉ bận đồ đen. Chẳng bao giờ nó cãi lời mẹ.



Nhưng "mẹ đỡ đầu Louche" thì nó không chịu nổi. Nó thù ghét mẹ từ bao giờ cũng không nhớ nữa. Đại khái hồi nó mới chập chững chạy chơi quanh xó bếp hay bám gấu váy mẹ đã ghét mặt con mụ ưa nhìn nó trừng trừng. Hình như hai người hợp chuyện nhau lắm, toàn bô bô kể chuyện đời xưa nghèo đói thế nào... rồi cùng ngồi nhấm nháp cà phê nhìn nó châm bẩm. Đến ghét cái hàm răng gớm khiếp của mụ nhe ra, lắc đầu chặc lưỡi than: "Tội nghiệp... Tội nghiệp thật, cái thằng mồ côi cha từ ngày nằm trong bụng mẹ!".



Mẹ Louche có lối khích động vậy đó rồi lảng ngay sang chuyện khác được khiến hồi đó Vincenzo chưng hửng không hiểu vì sao mẹ nó tái mặt, rơm rớm nước mắt. Thế nào mẹ nó cũng cúi xuống ôm nó ngồi chết trân một lát...



Lúc nhìn xuống thấy Octavia đi tới xe em bé tự nhiên Vincenzo đâm hận cả chị. Chị em gì mà mấy ngày nghỉ hè bắt đi làm mà không nỡ ngỏ lời bênh giùm một tiếng?



Nhưng anh Larry kìa... Đến cầu sắt mới nhìn ra chính anh nó cưỡi con ngựa ô chứ ai? Nhìn hùng như cao bồi thật. Nó ngồi đây mà nghe rõ ràng tiếng vó ngựa khua cồm cộp mà.



Chừng đầu máy tuôn hơi nước mù mịt, khuất lấp hết cả rồi tàn than đỏ bay ngộp là Vincenzo biết đoàn xe đã rẽ vào sân ga.



Giờ này khuya rồi và nhà đã thấy đỡ hầm. Mẹ nó và mấy mụ hàng xóm đang thu dọn ghế, gọi chồng gọi con ơi ới. Cha dượng nó đang đẩy xe em bé vào. Sửa soạn đi ngủ là vừa.



Lúc bấy giờ Vincenzo mới từ khung cửa sổ tụt xuống, chạy vào mở cửa cho mọi người về. Rồi nó xắt ba khoanh bánh mì bự, đổ chút dấm và thật nhiều dầu ô liu, rắc thật nhiều tiêu và cầm lâu nhìn khoái trá. Miếng bánh ngon thật, màu nâu hồng lấm tấm những điểm xanh.



Nó sẽ mang tới cho Salvatore và Gino mỗi đứa một miếng ăn cho đỡ đói, cả ba anh em cùng ăn cho vui. Làm gì nó không nghe tiếng thằng Gino nãy giờ la hét ầm ầm dưới đường.



Nghe tiếng thằng Gino, mẹ nó đang bồng em bé đi lên ngủ cũng giật mình kia mà? Trong khi đó Larry giật cương cho ngựa rẽ mất hút.



Lúc bấy giờ ông cha dượng hoảng hốt bỏ chạy đi đâu không biết... nhưng rõ ràng giọng cười đùa của Gino hả hê, hứng thú lắm. Chắc nó vừa thình lình xông ra hù được một thằng bạn nào nên chúng hò reo ầm ầm. Nhưng bọn quỷ quái nhè la bậy bạ "Đốt hết, đốt nhà hết" trò chơi xong rồi mà chúng cứ thế la ầm lên!



Đến giờ phải về nhà ngủ, thằng Gino mới sực nhớ ra, lúc nãy vừa làm hỗn với dì Louche và về nhà gặp mặt mẹ nó là thế nào cũng ăn bạt tai. Nó chạy lên gác như bay như biến. Chạy ngang mẹ mà Lucia Santa có muốn níu nó lại cũng không kịp. Vả lại thấy nó mê chơi, hứng thú quá mụ cũng chẳng nỡ làm thằng con cưng cụt hứng.



Cho mãi đến lúc đó đám dân Ý ở đại lộ số 10 mới lên lầu hết, ai về nhà nấy. Đường phố lại trống trơn để vó ngựa Larry vang vọng cồm cộp lúc đưa ngựa về chuồng.



 



Chương 2



Cả dãy nhà gác bốn tầng cho mướn ở đại lộ số 10 chỉ có căn của gia đình Angeluzzi Corbo là ngon hơn cả. Đúng hơn mỗi tầng chỉ có một căn cửa sổ mở ra hướng Tây nhìn xuống đại lộ và hướng Đông cũng có cửa sổ nhìn xuống sân ga nhờ đó gió thổi thoáng mát. Gia đình này chiếm một mình trọn tầng trên cùng nên có quyền sử dụng luôn dãy hàng ba để tha hồ chất lỉnh kỉnh những đồ vật, từ tủ nước đá bàn buyarô đến từng đống đồ hộp.



Sở dĩ phải lợi dụng cả hàng ba để chứa đồ là vì trọn dãy tầng sáu phòng thật, nhưng nhỏ vừa bằng lỗ mũi xếp theo hình chữ C vuông góc. Một đầu làm nhà bếp rồi đến phòng ăn, hai phòng ngủ, phòng khách và một đầu là căn phòng riêng xinh xắn của Octavia. Ba đứa con trai nhỏ ngủ ngay ngoài phòng khách có chiếc giường sáng ra dựng lên giáp vách che tấm riđô. Hai phòng ngủ thì hai vợ chồng chiếm một còn một dành cho Larry. Phòng ăn vẻn vẹn có một cái bàn rộng, ăn thông sang nhà bếp sắp đặt gọn gàng nào bếp ga, nào lò, nào bồn rửa... So với hàng xóm thì đồ đạc vậy là tiện nghi có thừa, chứng tỏ đức "dám ăn dám xài" của bà chủ nhà.



Trước khi vào phòng riêng thay đồ ngủ, Octavia lo bồng con nhỏ Aileen vào giường mẹ. Chừng quay trở ra phòng khách thì chiếc giường lớn đã được hạ xuống chình ình, ba đứa nhỏ đã ngủ lăn quay. Muốn rửa cái mặt cũng phải len lỏi xuống bếp mà lại phải đi ngang phòng ăn, chạm mặt bà mẹ đang ngồi nhấm nhí ly rượu chát nhỏ. Mụ Lucia Santa chỉ ngồi chờ Octavia mò xuống là gây. Có điều lần nào cũng vậy, gây gổ xong là hai mẹ con lại mau mắn làm lành để cùng bàn tính công chuyện nhà: đào đâu ra tiền tậu căn nhà bên Long Island, ráng cho đứa nào học lên đại học...



Lần này bà mẹ làm lành trước. Mụ Lucia dùng tiếng mẹ đẻ kiếm câu chuyện giỡn chơi "Tao xem thằng con lão chủ tiệm bánh mê mày đấy. Bộ nó "hối lộ" mày ly càrem để lấp liếm mày chắc?".



Chọc được một câu, mụ thú vị lắm, nhưng chợt thấy lục đục trong phòng ngủ đã nôn nã hỏi ngay : "Mày đặt em Lena vào giữa giường đấy chứ? Coi chừng nó lăn xuống sàn nghe".



Octavia lấy làm bực mình. Cái vụ "càrem" chọc quê còn chịu nổi, dù mấy thằng con trai xóm này nàng chê tuốt luốt. Nhưng sao lại Lena? Con nhỏ này đã chọn mãi mới được cái tên Aileen thì cứ Aileen mà kêu. Ở Mỹ thì phải tên Mỹ, dù có phải uốn lưỡi cũng ráng... chứ đâu có lối vắn tắt lười biếng Lena là xong?



Dù có muốn lấy lòng cô gái cưng Lucia Santa cũng chịu, chẳng thể uốn giọng theo Mỹ được! Bực quá mụ hét lên: "Chẳng Mỹ thì đừng Mỹ! Tao cứ Lena tao kêu đã sao?". Thế là cả nhà lại đồng ý Lena, trừ mấy đứa nhỏ. Đứa nào dám kêu tên tắt lập tức bị chị Octavia cho ăn tát tai liền.



Để trả đũa bà mẹ, Octavia thủng thỉnh ngồi cuộn tóc lại lấy đồ nghề ra tà tà gọt giũa mấy cái móng tay và trề môi ra xài tiếng Mỹ rất điệu: "Thứ đàn ông con trai xóm này thì xin lỗi bà... tôi thèm vào! Chúng chỉ muốn lấy vợ về để có người hành hạ như hành hạ con chó vậy. Chồng con mà như bà thì hết ham! ".



Nó đã nói móc họng lại cố tình đủng đỉnh o bế, sơn phết mãi mấy cái móng tay nên mụ Lucia Santa sa sầm mặt xuống, làm bộ tỉnh táo nhìn nó trừng trừng nhưng cơn giận nổi lên, dằn không nổi. "Mẹ nào con nấy" có khác, cả hai cùng mặt mày xưng xỉa, mắt long lên sòng sọc. Nhưng chừng lên tiếng thì mụ chỉ chua chát rằng :



- À, ra ở cái đất này con gái ăn nói với mẹ như thế đấy? Hay lắm! Mày ăn học làm cô giáo thì nhất đấy. Đồ bất hiếu. Thứ con như mày tao khỏi cần.



Hình như Octavia cũng dư biết găng chút nữa là bà mẹ dám lồng lên, có chầu ăn tát tai bằng thích. Nàng thực ra khỏi ngán. Có điều con nói với mẹ như thế thì có phần quá đáng nhất là xưa nay bà ấy vẫn vị nể, vẫn bênh vực chằm chặp mà. Cho nên Octavia nhếch mép cười, nói chữa lại :



- Tôi đâu nói gì mẹ nào? Tôi chỉ muốn nói là có lấy chồng lấy con cũng phải lấy sao cho đàng hoàng... chứ chẳng tội gì uổng cả một đời chỉ để đánh đổi lấy cái vụ đó...



Ba chữ cái vụ đó nàng gằn giọng cho gay gắt, đanh đá. Nhưng ngượng ngùng thấy rõ vì còn con gái... có biết cái vụ đó ra thế nào đâu?



Lucia Santa ức quá, không thốt nên lời. Giận đỏ mặt, giận run người, mụ nhìn đứa con gái Mỹ hóa từ đầu đến chân. Tưởng sao, mụ ngồi thừ người ra một lúc rồi quay ngoắt vào phòng ngủ và lúc trở ra mang theo cuốn sổ tiết kiệm gửi tiền Bưu điện, bên trong kẹp hai tấm giấy năm đôla :



- Mày cầm mười đô la này sáng mai đi làm nhớ ghé qua gửi vào chương mục. Rồi đi vào khoác giùm tao cái áo xem... chứ ba mày và thằng Larry sắp về tới rồi.



"Ba mày"! Ngôi thứ xưng hô này Octavia đâu chịu? Nàng cải chính ngay: "Còn lâu mới ba tôi nghe! ".



Chỉ có bấy nhiêu mà mụ Lucia Santa đau khổ. Tự nhiên nước mắt giàn giụa. Ra con này chiều chuộng thế nào nó vẫn cứ nhớ, nó vẫn chưa quên được người cha quá cố. Trong ba đứa con đời chồng trước chỉ mình nó là lớn, nó vẫn nhớ, vẫn thương cha nó. Hồi hắn qua dời nó đã biết rồi, nó xót xa lắm, nó thương cha đến độ mẹ nó bắt buộc phải tái giá mà nó còn thù còn hận kia mà?



Mụ Lucia Santa giải thích :



- Bộ người ta không đáng cha mày sao? Hồi đó mày còn nhỏ, mày đâu có biết không có người ta thì cả bốn mẹ con cùng chết đói! Hồi đó ngoài dì Louche ra có ai thương xót đến mẹ con mình... hay họ ngoảnh mặt làm lơ? Mày tưởng đâu ông già mày tốt lắm, đẹp lắm phải không? Không lẽ bây giờ tao lại đi kể xấu...



Có phải đây là lần đầu mụ Lucia Santa kể lể vậy đâu? Nhiều quá rồi, mà mỗi lần kể là một lần khóc lóc, chừng cạn nước mắt là mặt mụ sa sầm đau khổ quá Octavia chịu đâu nổi. Biết vậy nên mụ cứ bản cũ soạn lại hoài. Dù có giận lẫy mẹ đến mấy Octavia cũng chỉ có thể trách móc :



- Tôi hỏi mẹ chứ người ta có làm được cái gì đâu nào? Thằng Vincenzo mới tí tuổi đầu mà có mấy ngày nghỉ hè phải bắt nó đi làm công cho thằng cha chủ tiệm bánh bần tiện đó. Trong khi đó người ta cứ phây phây ở không ăn chơi, có việc không chịu đi làm mà cứ lì lợm nhận một chân gác gian chỉ để ở nhà miễn phí! Cứ làm như mình bảnh lắm trong khi chính ông già tôi thì hùng hục làm chết bỏ. Làm đến chết mới thôi.



Nghe ngóng thấy bà mẹ không nói gì, Octavia được đà thủng thỉnh tiếp :



-... Tôi hỏi mẹ chứ nếu không làm bảnh thì ngày giờ này người ta vẫn làm hỏa xa chứ bộ? Ra điều ta đây bất mãn sếp là dám bỏ việc cái một đấy! Vậy mà mẹ có dám nói đụng đến một tiếng nào đâu? Một tiếng cũng không! Phải tôi... thì tôi cấm cửa. Sức mấy tôi chứa chấp mãi trong cái nhà này... chứ đừng hòng lại... lại thêm một mụn con nữa!



Vừa nói Octavia vừa phác một cử chỉ chối bỏ, kinh tởm. Muốn nhịn nhục Lucia Santa cũng không thể chịu được nữa. Tay run run nâng ly rượu, mụ lắc đầu than :



- Mày là con tao... lớn đầu mà mày vẫn cứ ngu, mày ăn nói bừa bãi, mày không biết gì hết! Nói với mày phát chán. Thôi tao đi ngủ đây. Nhưng này, mày nhớ để ngỏ cửa cho thằng Larry và dượng mày về.



Lucia dứt lời và đứng lên toan đi vào nhưng thấy Octavia tưng tiu mấy cái ngón tay kỹ quá bèn đứng sững nhìn. Móng tay sơn đỏ choét, nó lại còn chọc quê một câu :



- Ai... chứ thằng Larry thì mẹ khỏi lo!



- Cái gì? Sao mày bảo tao khỏi lo? Công việc nó làm đến nửa đêm là phải xong... vậy mà có có thèm về nhà ngủ đâu? Nó còn phải đi săn gái! Mà đàn bà con gái hồi này sẵn quá, lển nghển đầy đường, trừ mấy con điếm Ái Nhĩ Lan bên đại lộ số 9. Cái thằng khốn chỉ nhè phá hại gái nhà lành, người cùng xứ sở không!



Octavia thản nhiên chêm vào một câu :



- Kiếm nó khó gì? Tới quán Cinglata là gặp ngay. Thằng chủ quán vừa nằm khám... bộ mẹ không hay sao?



Dĩ nhiên Lucia Santa phải biết chứ? Biết hết và biết ngay là đằng khác. Vợ chồng nhà này mở quán nhưng rượu vẫn cất lấy, bán từng ly cho dân nhậu. Rượu lậu là cái chắc! Tuần rồi mụ Cinglata chẳng cho người xách tới biếu ba vò rượu chát lớn, đại khái để đền ơn "cậu Lorenzo" (Larry là tên gọi tắt của Lorenzo) đã có công dỡ hàng và chuyên chở về nhà giùm cả toa xe trái nho đó sao.



Với Lucia Santa thực ra mụ Cinglata đâu phải người xa lạ. Năm đó ba đứa chẳng rời bỏ quê hương trên cùng một chuyến tàu, cùng được cha mẹ gả chồng xa, chẳng đứa nào biết mặt đức ông chồng đang mắc bận làm ăn bên đất Mỹ này sao?



Lâu quá lắm rồi... nhưng làm sao quên được mụ Cinglata hồi đó nhút nhát nhất, nhà quê nhất trong đám ba đứa cô dâu sao? Quen quá lắm nên tạm thời cứ nhịn nốt tối nay xem. Đi ngủ đã, mai hãy hay.



Đi ngang phòng khách thấy ba đứa nhỏ nằm co quắp giữa giường, Lucia Santa lấy chăn đắp cho con. Đứng cửa sổ nhìn xuống đường tối thui thấy ông chồng đang lò mò đi lên đi xuống đại lộ số 10, mụ cất tiếng gọi khe khẽ: "Frank, khuya quá rồi! ". Hắn cứ lờ đi, không buồn ngước nhìn lên.



Lên giường ngủ, Lucia Santa chỉ muốn thiếp đi được một giấc là may. Còn nằm thao thức là còn phải nghĩ ngợi đến chồng, đến con. Chồng con gì mà chán quá. Nửa đêm không lo về ngủ cho rồi. Bực bội lo lắng...



Quơ tay phía trong thấy con nhỏ nằm sát vách, không ngã được là yên trí rồi. Mụ đánh tiếng hối thúc: "Octavia, khuya rồi đấy nghe! Đi ngủ đi, mai còn phải đi làm". Biết mẹ có tật phải biết chắc cả nhà đi ngủ hết mới chợp mắt được, Octavia dù hậm hực cũng cố bước vào phòng.



Càng về khuya vắng lặng nghe đám con ngủ ngáy đều đều mụ Lucia Santa suy tính vẩn vơ chuyện đời. Mấy đứa lớn buồn vụ mẹ tái giá làm gì mụ không biết? Con Octavia còn ngầm trách mụ vội vã "đi bước nữa" nhưng có điều nó còn con gái, làm sao giải thích cho nó hiểu được rằng cha nó cũng chẳng ra gì, chẳng thể thương yêu nổi dù bao nhiêu năm dài bắt buộc vẫn phải chung chăn, chung gối. Khó nói quá!



Cha chúng hồi đó tiếng chủ gia đình, có bổn phận kiếm tiền về nuôi con thật... nhưng hắn an phận một cách quá ngu ngốc di. Ngày là phu bến tàu hùng hục, đêm về có chỗ chui vào miễn sao gần gần một chút là xong rồi.



Hồi đó Lucia Santa đã khóc hết nước mắt. Chồng con gì mà tháng tháng chỉ canh đưa vợ vừa đủ tiền ăn... Còn bao nhiêu khỏi đưa dành dụm mà rượu chè, bài bạc bằng hết mới thôi. Có bao giờ hắn đưa cho vợ được một đồng xu xài riêng làm Lucia không thể không có mặc cảm con gái nhà nghèo một bộ đồ cô dâu cha mẹ không may nổi, được hắn "chiếu cố" mời sang làm bạn sống no đủ thế này là may rồi, còn đòi hỏi gì? Đang chết đói được vậy là quá nhiều chắc?



Bảo hắn là người xấu, ác độc cũng không đúng. Sự thực đâu phải vậy. Người hắn xem được, tính nết dễ thương, bằng không con nhỏ Octavia đâu có thương cha cỡ đó... Phải nhìn cảnh cha con nó cắn hạt dưa âu yếm mớm cho nhau mới biết là hắn thương con thật tình. Mẹ cũng thử muốn vậy nhưng Octavia đâu có chịu.



Thực tế quá giản dị đi. Chẳng qua hắn thuộc típ người nhà quê dốt nát, chịu khó làm ăn không ai bằng nhưng ham chơi cũng ra gì! Hắn bản chất đâu phải người xấu, nhưng cô nào vô phúc mới có một ông chồng như vậy... và thế gian này thì cả triệu đàn bà con gái kẹt cảnh Lucia Santa! Đó là típ chồng nhất định nắm giữ quyền quản trị gia dình, dù chẳng đủ tư cách. Mà hắn có định làm thật và làm được đâu? Những vụ đó phải để cho đàn bà, mụ Lucia biết vậy và đã toan âm thầm "đảo chính" thì đùng một cái hắn lăn ra chết.



Chồng chết thì vợ phải xót thương, phải khóc lóc. Mụ Lucia Santa khóc ngất đi được nhưng tiếc thương người bạn đầu gối tay ấp thì ít mà thực sự kinh hoàng vì thình lình mất người kiếm cơm nuôi con, người "đứng mũi chịu sào" cho cả gia đình. Hai đứa con thơ ai nuôi đây... và lại một đứa nằm trong bụng nữa?



Gặp cảnh ngộ Lucia, bà góa nào chẳng vò đầu bứt tai, chẳng gào khóc ầm ĩ, còn dám liều mình là khác. Hay ít ra cũng đau khổ khóc thương và để tang chồng cho thiên hạ nhìn vào. Họ xót thương chồng và đau khổ thật tình, còn kinh hoàng run sợ trước viễn cảnh cuộc sống nay mai. Họ là góa phụ khổ sở lắm song "bước đi bước nữa" thì vẫn sẵn sàng!



Thử hỏi có ai chết lãng như cha chúng nó? Rùng rợn thì rùng rợn chắc: Làm phu bến tàu lo bốc dỡ hàng mà nhè xui xẻo gặp cần trục đứt ngang... đúng lúc nâng lên cao nhất và rớt một cái thì dĩ nhiên năm ông công nhân bến tàu phải chìm xuống lớp bùn đáy sông cùng nguyên một kiện chuối. Bao nhiêu tấn chuối có ai biết nhưng năm cái xác chắc không còn nguyên vẹn nó đã vùi sâu luôn vào lòng đất, khỏi tìm thấy một mảnh.



Mỗi lần nghĩ tới tai nạn thảm thương đó là Lucia rùng mình. Nhưng thà hắn chết vậy đó mà vợ con còn có đường nhờ. Còn hơn là sống. Đau khổ như vậy đó nhưng cũng là một sự thực không thể phủ nhận.



Vì hắn còn sống thì còn lận đận, vợ con còn khổ. Chết vì "tai nạn nghề nghiệp" lại hóa hay vì ít nhất ở đất nước này cũng vẫn còn bồi thường tai nạn lao động thỏa đáng. Ít nhất Tòa cũng xử cấp cho mỗi đứa nhỏ được một ngàn đô la, kể cả đứa bé còn nằm trong bụng mẹ nhưng chắc chắn sắp ra đời. Có điều số tiền bồi thường phải gửi vào chương mục ăn lời, đợi mấy đứa nhỏ lớn lên lĩnh. Chẳng ai có quyền lĩnh một xu tiền mặt, luật là luật! Tuy nhiên là vợ chính thức, Lucia Santa phải có phần riêng của mụ, dĩ nhiên tiền mặt. Ba ngàn đô la đâu phải ít... có điều mụ Lucia lo giấu kỹ, ngoài Octavia chỉ một mình Louche là biết được có tiền tử tuất của chồng để lại.



Nỗi khổ tâm của Lucia là chồng chết giữa lúc bụng mang dạ chửa. Con chưa ra đời mà chồng đã chết thì chẳng phải đứa con độc loại, thứ con sát cha sao? Mê tín dị đoan chắc?... nhưng Lucia Santa vẫn không khỏi run sợ, sinh nó ra rồi mà mười ba năm sau mỗi khi nghĩ đến mụ vẫn còn khóc đỏ mắt. Phải nhìn nhận mụ cũng xót xa cho đứa con chưa ra đời đã mồ côi bố... chứ riêng nỗi đau khổ góa chồng thì chỉ phần nào. Điều đó làm sao Octavia biết được và hiểu nổi kìa.



Than ôi, nhục nhã nhất cho mụ là chồng mới chết vừa vặn một năm, thằng Vincenzo máu thịt của hắn chưa đầy sáu tháng vậy mà Lucia Santa đã nhấp nhỏm muốn chồng và lần đầu tiên trong đời đàn bà biết ham mê một gã đàn ông để cùng chắp nối tơ duyên!



Dĩ nhiên với mẹ chỉ là "bước thêm bước nữa" song đời Lucia Santa lần này mới biết đến chữ tình là một. Không phải thứ tình thanh cao của mấy cô mới lớn lên hay một vụ "lấy nhau vì tình" như trong tiểu thuyết. Chữ tình này xét ra chẳng thể cắt nghĩa cho đứa con gái chưa chồng. Vì nó là thịt da tự nhiên phát nóng bỏng, nó làm ướt mắt và đỏ hồng đôi má. Nó làm cho con người rạo rực xốn xang, nó là cảm nhận của lớp lớp tế bào vùng dậy.



Trời đất, một góa phụ với cả một bầy con thơ dại lại có thể đương đầu mơ tưởng ái tình thế sao? Khốn nạn, cũng còn may cho mụ là chữ tình nôn nóng hồi đó giờ này đã hiển nhiên tắt lịm.



Con người cùng Lucia Santa chắp nối là ai? Một gã độc thân tên Frank Corbo, người cùng xứ sở gầy gò khôn ngoan, có cặp mắt xanh lơ. Ba mươi lăm tuổi mà còn chưa vợ thì ở đất nước này quả là ẹ quá, lại thêm tính tình hắn quá trầm lặng có phần cao ngạo mà chẳng qua chỉ là một nỗi chán chường, bất lực trước xã hội và định mạng mà thôi.



Theo hàng xóm láng giềng hồi đó là những người chỉ muốn kiếm cho Lucia một gã đàn ông làm chồng, kiếm một cần câu nuôi cơm bốn miệng ăn thì một gã đứng tuổi như Frank Corbo quả "đẹp đôi" với mụ quá. Típ người lì lợm như hắn thì việc gì cũng dám làm phải không? Có điều bao nhiêu năm nay trọn buổi sáng hắn chăm lo làm ở sở Hỏa xa, buổi chiều rỗi rảnh quá tha hồ đi mèo mỡ lăng nhăng với mấy bà, mấy cô mà hắn có tai tiếng gì đâu.



Đó là lý do bà con nhất định "cặp" hai người với nhau. Xét cho cùng về mặt tiện ích thì có gì trở ngại đâu mà có thể một cuộc nhân duyên hoàn toàn tốt đẹp.



Cứ tưởng đâu ba mươi lăm tuổi mà còn độc thân thì Frank Corbo phải sành sỏi lắm. Nào ngờ trên phương diện ái tình hắn ngu ngơ như một cậu trai mới lớn và nói chuyện vợ con thì vẫn còn ham quá xá. Xưa nay hắn có biết đến đàn bà bao giờ, trừ những dịp ào ào gần gũi mấy ả giang hồ. Chắp nối với một góa phụ ba con mà hắn làm như con trai mới lớn chuẩn bị đi hỏi cô nào làm vợ không bằng. Hắn càng đắn đo rụt rè thì bà con hàng xóm càng được dịp cười ngất.



Thoạt đầu thì chiều nào hắn chẳng đến chơi... nghĩa là ngồi ì ra nơi bậc cửa nhìn "nàng" canh chừng đứa con lớn mê chơi và ru ngủ hai đứa nhỏ. Lâu lâu mới ở lại ăn cơm tối một lần và chưa đến giờ cho con nít đi ngủ đã lễ phép cáo từ rồi. Vậy mà một hôm hắn chính thức hỏi cưới "nàng" đấy!



Nghe đề nghị, mụ Lucia trợn mắt nhìn "chàng" như nhìn một đứa con nít. Lucia ngược ngạo hỏi "Anh biết là tôi chồng vừa chết, con mới có vài tháng... mà anh hỏi làm vợ, anh không ngượng miệng sao". Lập tức mụ bắt gặp tia nhìn hằn học của chàng đầu tiên.



Nhưng cùng lúc đó Frank Corbo lại ấp úng rằng: "Tôi thương em... nhưng cũng thương đàn con của em nữa chứ bộ". Hắn còn nói nữa, hắn nói dù không làm vợ chồng với nhau, tôi cứ thương mấy đứa nhỏ, tôi cứ gửi tiền cho nó được không?



À, cái vụ sau cùng này mới khó tính! Lâu này hắn làm hỏa xa dư ăn, dư để lần nào lại chơi không mua càrem quà bánh đồ chơi cho bọn nhỏ. Có vài lần Lucia Santa còn ngửa tay nhận tiền của hắn để may sắm quần áo cho chúng mà. Phải nói là thoạt đầu dù nghèo hèn mụ cũng cương quyết từ chối, nhận tiền vậy đâu được? Nhưng hắn ép quá, hắn lại cáu giận nói lớn: "Cái gì? Tôi không đáng mặt giúp đỡ chúng sao? Tôi đâu phải những thằng đàn ông khác. Vả lại đối với tôi tiền bạc đâu có nghĩa lý gì".



Để chứng minh lòng thành, Frank Corbo đã nắm mớ bạc xanh xanh tính xé phăng... thì mụ Lucia lật đật cản lại và tự nhiên mụ thấy cảm động muốn sa nước mắt. Mụ giật ngay lại không cho xé. Thế rồi những mục quà bánh, tiền quần áo cứ tiếp diễn. Hắn cũng không nhắc lại vụ hôn nhân thế rồi người nóng lòng lại chính là mụ.



Rồi mùa xuân năm đó vào một buổi trưa chủ nhật ông khách Frank Corbo tới ăn cơm trưa với gia đình góa phụ Angeluzzi. Tục lệ người Ý thì cả tuần lễ chỉ có ăn bữa này là hách nhất nên hắn vác tới nguyên một vò rượu chát lớn thứ đặc biệt nhà làm, kèm theo một hộp bánh kem thứ chiến, bánh gnole và bánh soffiati. Dĩ nhiên bữa ăn đó ông "Frank" phải lên đồ lớn, thắt càvạt đàng hoàng nên ngồi ăn cơm cùng mấy mẹ con bà chủ nhà mà chính hắn còn mắc cỡ, lúng túng hơn mấy đứa con nít.



Nhà có khách quí nên tự tay bà chủ Lucia o bế đĩa spaghetti nước sốt cà chua béo ngậy mà những viên thịt băm bò viên còn nêm thật nhiều tiêu, nhiều tỏi và lá ngò thơm. Đĩa sà lách trộn giấm thật hấp dẫn và lại có hạt dẻ rang để nhậu lai rai với rượu chát. Đại khái là bữa cơm hôm đó món nào cũng nồng nàn gia vị và cả nhà ăn lấy ăn để và ăn xong thì bọn con nít lo chạy xuống đường chơi. Ở nhà chỉ vắng vẻ có một mình và "ông Frank" thì kỳ cục thật nhưng Lucia Santa không kêu gọi mấy đứa trẻ ở lại. Cho chúng đi chơi.



Thế rồi việc gì đến đã phải đến. Đúng là lúc nắng vàng ngả dài chiếu hắt hiu trên tòa cư xá hỏa xa. Có một mình bé Vincenzo nằm chèo queo góc giường và dĩ nhiên nó đã đâu biết gì... nhưng vẫn phải có chiếc gối dài che khuất. Dĩ nhiên là cửa nẻo ra vào đều đóng cứng. Hai người khởi sự làm vợ chồng ngay ngoài đi văng phòng khách và Lucia lâu lâu chỉ bận tâm chút đỉnh về những tiếng cười đùa của hai đứa nhỏ từ dưới đường vọng lên.



Đối với cả hai người thì buổi chiều hôm đó chẳng gì bằng. Chỉ nội hơi ấm của thịt của da gần gũi cũng đã là một mời gọi tuyệt vời, một hứa hẹn rung động mỹ mãn đến bao nhiêu năm sau hồi tưởng lại vẫn còn y nguyên cảm giác gần gũi lần đầu.



Ba mươi lăm tuổi, mới biết đến mùi vị của tình yêu vợ chồng thì đối với một thằng đàn ông quả là quá chậm, quá yếu. Chính Frank cảm thấy đau khổ vì vậy. Nhưng Lucia Santa thì sẵn sàng bỏ qua, lờ đi... chấp nhất làm gì? Chiều hôm đó quả thực mụ đã chiều chuộng, yêu thương hắn. Hơn ông chồng thứ nhất nhiều... chỉ có hắn. Nhưng đêm hôm tối tăm hắn đi vào rồi lại đi ra như vậy để làm gì không biết? Chịu luôn.



Lucia Santa trằn trọc mãi. Mụ muốn có chồng nằm một bên cũng như muốn thằng Larry có nhà thì phải về ngủ chứ lông bông cả đêm sao được. Chồng với con chán chết! Nhà cửa an toàn, ở tầng bốn đàng hoàng, chắc chắn mà lại không chịu về cho người có trách nhiệm là mụ yên trí, đỡ phải lo ngại không đâu mới là vào lý.



Mụ thở dài nhưng biết làm sao hơn? Còn bao nhiêu việc phải lo nghĩ. Sáng mai nhất định phải gây với hắn, làm sao thì làm vẫn phải giữ chắc lấy cái chân gác dan. Còn vụ lộn xộn với mụ Cinglata phải giải quyết gấp. Còn phải lo may sắm quần áo cho đám con nít, còn phải mua cái máy giặt chứ bộ.



Nằm thao thức, Lucia Santa lắng nghe hơi thở của từng đứa con một. Bé Lena nằm kế bên, ba đứa nhỏ ở nhà ngoài nhưng gần gũi quá, ngay hơi thở Octavia mẹ cũng nghe rõ mồn một từ căn phòng để ngỏ cửa vọng vào. Bằng ấy hơi thở, bằng ấy tiếng ngáy làm mụ tự nhiên "bắt" theo và thiếp đi lúc nào không biết.



(còn tiếp)



Nguồn: Đất tiền đất bạc. Tiểu thuyết của Mario Puzo. Ngọc Thứ Lang dịch. Xuất bản lần đầu tại Sài Gòn, 1973. NXB Văn học, 2002. Bản điện tử của vnthuquan.net.


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 27.05.2017
Evghenhi Ônheghin - ALEKSANDR Sergeyevich Pushkin 15.05.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 11.05.2017
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam - Bình Nguyên Lộc 08.05.2017
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 05.05.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 06.04.2017
Hà Nội xưa và nay - Bạch Diện Nguyễn Văn Cư 04.04.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 23.03.2017
Đám cưới không có giấy giá thú - Ma Văn Kháng 20.03.2017
Chim gọi nắng - Hoài Anh 16.03.2017
xem thêm »