tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18435384
23.05.2015
Tư liệu
Hai bài viết về sự rời bỏ Hội Nhà văn Việt Nam của 20 người...

Bài của Chế Trung Hiếu


Rời bỏ Hội Nhà văn Việt Nam, Nguyên Ngọc tự ném mình vào đen tối


Lỗi lầm là của Nguyên Ngọc:



Khi Nguyên Ngọc  và một số Nhà văn cùng hội, cùng thuyền với mình ra tuyên bố thành lập “Văn Đoàn Độc lập” (Ngày 3/3/2014) -  một tổ chức ngoài Hội Nhà Văn Việt Nam,  nơi mà Nguyên Ngọc và những người kia đã từng được nuôi nấng để lớn lên trên văn đàn Việt Nam sau hòa bình (1957). Việc này làm cho dư luận thắc mắc và tự hỏi có phải Nguyên Ngọc và những người cùng phe của mình muốn đối lập với Hội Nhà Văn Việt Nam,  và ông ta chọn đây là cơ hội tốt nhất của đời ông vùng lên thoát khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam về văn học rồi từ đó ông và những kẻ cùng hội cùng thuyền của mình  với cảm hứng mới không bị đè nén bởi lý luận Cộng Sản họ sẽ có những tác phẩm tót vời, những áng văn có thể  tự tin thi thố với các tác phẩm được giải Nobel làm rạng rỡ nền Văn học Việt Nam mà trước đó chưa ai làm ngoài ông ?



Tuy nhiên đi ngược lại thời gian ta thấy những hành vi của Nguyên Ngọc làm cho những người lương thiện đặt dấu chấm hỏi nghi ngờ.



Chúng ta chưa quên khi được giao nhiệm vụ làm Tổng biên tập Báo văn nghệ và Phó tổng thư ký Hội Nhà Văn VN Nguyên Ngọc đã o bế Nguyễn Huy Thiệp (1), Phạm Thị Hoài cho đăng những chuyện ngắn, những tiểu luận chửi vung vít danh nhân và lịch sử Việt Nam. Cho đến lúc Nguyễn Huy Thiệp bị bắt do vi phạm pháp luật Việt Nam khi viết lời thoại cho một bộ phim được dàn dựng và đạo diễn ở Pháp nội dung anh ta chửi bới tất cả Dân tộc Việt Nam và bị sửa đi sửa lại nhiều lần cho hợp với ý đồ xấu của họ, rồi Thiệp lén lút nhận một số tiền của kẻ đặt hàng! Lúc này Nguyên Ngọc mới bị tổ chức phê phán và cách chức buộc rời  khỏi các vị trí quan trọng nhất trong đời văn của ông mà trước đó ông  mơ tưởng mình sẽ là người quyết định bước đi tới của sự nghiệp Văn học Việt Nam, thiên hạ sẽ nằm trong tay ông, rồi họ  sẽ ngưỡng mộ ông, coi ông là lãnh tụ tinh thần của họ!



Nguyên Ngọc tự ném mình vào đen tối:



Lẽ ra nếu có vấn đề gì chưa ổn thỏa với Hội Nhà Văn nơi Nguyên Ngọc đã từng là người lãnh đạo, đó cũng là nơi ông được ưu đãi, được chăm sóc mà lớn lên mà trưởng thành, nơi đó Nguyên Ngọc đã được mở mang đầu óc, được học tập, được nổi tiếng thì cho dù Hội có sao đi chăng nữa, với nhân cách của người vị tha và xây dựng ông ta phải có một thái độ tử tế và lương thiện để ứng xử trong sự việc này.



Nhưng không, ông ta  liền quay ngoắt lại chống Hội Nhà Văn nhưng thực chất là chống phá Nhà nước Việt Nam; qua các tham luận tại các hội thảo Nguyên Ngọc liên tục đưa ra những khái niệm mới do ông nghĩ ra nào là “Tất cả các tác phẩm  văn học viết trong chiến tranh (Việt Nam) đều là những kiểu viết “minh họa” đầy chất đặt hàng của Đảng mà không phải viết do cảm xúc, do tình người. Do đó những tác phẩm thời chiến không có giá trị, bây giờ ta phải có nhận thức mới để thoát khỏi sự đặt hàng của Đảng. Những nhận định hồ đồ thiếu suy nghĩ này không biết ông ta có nghĩ tới rằng Đất Nước Đứng Lên, Rừng Xà Nu, Đường chúng ta đi, Đất Quảng (1) có phải do ông đã  ngu ngốc “minh họa”  theo đơn đặt hàng của  Đảng hay ông tự viết  ra từ cảm xúc một người lính khi đối mặt với kẻ thù gian ác mà chính ông đã từng vạch tội chúng trong các tác phẩm nói trên ?



Vì muốn trả thù Đảng do bất mãn mà Nguyên Ngọc không kiềm nổi chính mình đã điên cuồng  làm những hành vi sai trái "cho nó ra sao thì ra",  ông vội quên đi những dòng viết còn chưa ráo mực của ông rằng :“Ngày xưa, người đối với người coi nhau như thú dữ, bây giờ có Đảng, có chính phủ, có cán bộ… người với người mới tin yêu nhau, giúp nhau như thể anh em một nhà vậy. Đó là bản chất của Chủ Nghĩa Xã Hội chúng ta đấy bà con ạ..”... ( xem Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng, khi ông viết về vùng cao Mèo Vạc) .



Trước khi hô hào, vận động để thành lập Văn Đoàn Độc Lập, Nguyên Ngọc có một “âm mưu rất chiến lược” mà chỉ có người ngây thơ về chính trị mới không nhận ra: Đó là ông đi diễn thuyết từ Nam chí Bắc  hô hào, khuếch trương, ca ngợi nêu gương, tô son trát phấn cho Nhà chí sĩ Phan Châu Trinh, ông và đồng đảng mới của ông cho rằng Phan Châu Trinh mới là người yêu nước chân chính và nếu Dân tộc Việt Nam  biết đi theo con đường của Phan Châu Trinh phải “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”  thì đất nước ta “sẽ không điêu tàn như ngày nay”; cái cốt lõi của Nguyên Ngọc muốn làm là phủ định sạch trơn Chủ nghĩa Xã Hội ở Việt Nam, phủ định sự lãnh đạo Đảng Cộng Sản ở Việt Nam và cuối cùng Nguyên Ngọc cũng không còn dấu nổi hành vi phản đảng tất yếu của mình: “ló cái đuôi con hồ ly tinh” mà bao năm y dấu kín, là thò tay ký “Bản góp ý  Sửa đổi Hiến Pháp 2013” mà trong đó phủ định hoàn toàn Đảng Cộng Sản, như bỏ điều 4 trong Hiến Pháp, chấp nhận đa nguyên, đa đảng, đổi tên nước, thay quốc kỳ, lập lưỡng viện, thực hiện tam quyền phân lập v.v...



Nhận thức lại hay sự phục thù:



Nguyên Ngọc và những người "dân chủ" thường cùng "Anh thư " Bùi Thị Hằng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, ra nhiều yêu sách đòi Việt Nam phải đánh Trung Quốc đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa. Ông cũng kiện Truyền hình HN vì đã gọi ông và Nguyễn Huệ Chi là "những tên phản động"



Tuyên bố thành lập “Văn đoàn độc lập”  Nguyên Ngọc đưa ra cái lý do: “Sau năm 1975, kết thúc một thời kỳ lịch sử kéo dài hơn trăm năm, đất nước cần một cuộc phục hưng dân tộc căn bản, mà nền tảng là phục hưng văn hóa. Tiếc thay công cuộc cần thiết và nghiêm trang ấy đã không diễn ra như mong đợi. Trái lại văn hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng, lộ rõ nguy cơ đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc. Những người viết văn tiếng Việt không thể nói rằng mình hoàn toàn không có phần trách nhiệm về thực trạng đó. Một trong những chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội. Trong bước ngoặt lớn này của lịch sử, văn học Việt Nam đã không làm đúng được vai trò của mình…”



Nguyên Ngọc đưa ra cái lý do rất kỳ quái và giả dối, thực tế từ sau khi thống nhất đất nước  đội ngũ những nhà viết văn chúng ta ngày càng đông đảo và đóng góp nhiều tác phẩm văn học có giá trị được dư luận và bạn đọc trong nước, ngoài nước hoan nghênh và cỗ vũ. Nhiều thành viên của Hội nhà văn được đào tạo chính quy ở trong nước hoặc nước ngoài, quan hệ giao lưu giữa Hội và Quốc tế bè bạn ngày một  cởi mở, đổi mới. Bỗng nhiên Nguyên Ngọc giả vờ thức tỉnh và phủ định sạch trơn những thành tựu văn học kháng chiến trong đó có những tác phẩm của chính mình. Nguyên Ngọc đã kéo còi báo động giả vì  không hề có  chuyện làm cho  Nguyên Ngọc và những kẻ đồng đảng “lo lắng đầy trách nhiệm” là hiện nay Văn học Việt nam đã “đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất…” và “đã  lộ rõ nguy cơ uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc”.



Chính Nguyên Ngọc  và đồng đảng mới là nhân tố xấu kích động cho sự mất an toàn của sự tồn vong của nền văn học Việt Nam qua việc bọn họ ca ngợi, khuyến khích, o bế đánh giá cao, kết bè với nhóm văn chương quái gỡ Mở Miệng nơi mà từ ngữ trên thơ văn được cho là “thơ rác, thơ thối” vô cùng  bẩn thỉu tục tĩu của nhóm thơ này nó được bày trên “bàn tiệc thơ” mà thực khách là Nguyên Ngọc cùng đồng lõa đã khoái trá thưởng thức những bộ phận sinh dục, những kiểu làm tình của loài dê chó, những câu thơ mà chính cha mẹ, người thân của các “nhà thơ Mở Miệng”  đó (Khúc Duy, Bùi Chắt, Lý Đợi, Nguyễn Quán) cũng phải quay mặt buồn nôn, khinh bỉ và  nguyền rủa!!! Vậy thì cái “nguy cơ của tồn vong dân tộc” do Nguyên Ngọc tuyên bố là láo toét, là  giả,  nó xuất phát từ trái tim đen tối, hằn học muốn trả thù cho bỏ tức, nham hiểm và hèn hạ ứng dụng theo hành vi của loại côn đồ ở chợ Cầu Muối như người Sài Gòn thường ví von cho kẻ bất lương giả dạng tử tế! Cuối cùng "tham vọng soán ngôi của rác thối" do Nguyên Ngọc và đồng đảng đề xướng đã bị thất bại và bị dư luận lương thiện lên án gay gắt, Nguyên Ngọc một ông già hơn 80 tuổi đã điên dại bán danh dự mình cho lũ trẻ vô giáo dục, càn quấy trong cái gọi là "Nhóm Mở Miệng"!



Nguyên Ngọc luôn luôn dẫn đầu các đoàn biểu tình ở Hà Nội để hô hào chống Trung Quốc, mục đích chính của ông ta là phá hoại chính sách kiên trì giữ gìn hòa bình của Chính phủ Việt Nam



Tại sao Nguyên Ngọc lại quay ngoắt lại như vậy:



Mọi chuyện đều có nguyên nhân chính của nó, như tôi đã nói ở trên, khi bị buộc từ chức Tổng Biên tập báo Văn Nghệ và cách chức Phó TTK Hội Nhà Văn, vì những sai lầm có tính nguyên tắc, Nguyên Ngọc về hưu ôm khối hận thù  chờ cho đến một ngày... 10 năm sau mới trả…



Năm 2000 Nguyên Ngọc được mời nhận Huân chương Độc Lập hạng nhì, nhưng từ chối không nhận, bác bỏ nó vì có hai lý do mọi người đều biết: Là Nguyên Ngọc tự cho mình phải được hạng nhất, có cống hiến nhiều thế, có nằm gai, nếm mật nhiều thế sao lại hạng nhì, thế đứa nào là hạng nhất. Nhưng thực tế năm đó không có ai  giành hạng nhất. Người ta biết thừa rằng Nguyên Ngọc bực tức, bất mãn đến điên cuồng vì các thành viên trong hội đồng xét duyệt các Giải thưởng văn học năm ấy không bỏ phiếu cho ông để được nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh! Và sau đó còn vài giải nữa Nguyên Ngọc đều tẩy chay cho mình phải là người đoạt hạng nhất, hạng thấp hơn là đồ bỏ, ông không nhận. Ông ta muốn mọi người tôn sùng ông, coi ông là lãnh tụ văn học, ông phải là con người quyết định mọi việc cho người khác, không ai có quyền quyết định ông.



Nguyên Ngọc là người có bản tính cố chấp đến cùng; trong một bài viết nịnh Nguyên Ngọc nhưng Trần Đăng Khoa cũng đành phải buột miệng: “Nguyên Ngọc gàn lắm! Cực đoan lắm. Có người bảo, Nguyên Ngọc đã quyết cái gì thì không ai có thể ngăn cản nổi. Có túm tay ông kéo lại thì lập tức ông hoá thành anh La Văn Cầu, rút mã tấu chặt phéng ngay cái cánh tay bị níu giữ ấy ngay..”.. . Đúng thật vậy Nguyên Ngọc đã trải qua hết sai lầm này đến sai lầm khác mà ông không hề biết dừng lại dằn mình xuống tự vấn, cho dù biết là mình đã sai lầm nhưng vẫn điên dại lao lên làm bậy như một con thiêu thân, ông thật là có cái "cốt cách của Tào Tháo" Nhưng Tào Tháo khi biết mình sai tuy không nói ra nhưng Tháo còn cố sửa chữa cái sai ấy, còn Nguyên Ngọc luôn vênh vang cho mình là người không bao giờ sai, không ai được nói ông sai, ông là mẫu mực, là bất khả phê phán. ông đứng trên tất cả mọi người!



Văn đoàn độc lập hay nơi tụ tập, kết bè của kẻ bất mãn, bọn chống phá, lũ chiêu hồi để trả khối hận thù:



Người ta đọc danh sách 61 người ký tên vào bản tuyên bố thành lập Văn Đoàn Độc lập không rõ từ ấy đến nay có thêm nhân vật nào ký tên thêm nữa không chỉ biết có một người đã chết (Bùi Ngọc Tấn) vài người vào tù, và có một số người rút tên khỏi hội của Nguyên Ngọc đó là: Nguyễn Quang Lập, Dạ Ngân, Trần Kỳ Trung. Lướt qua 61 gương mặt  “Nhà Văn” ấy ta thấy ít nhất là 15 người đã từng vào tù vô khám vì lý do làm gián điệp cho nước ngoài, tham nhũng, lợi dụng tự do để viết bậy, vài người là chiêu hồi chạy trốn đang sống lưu vong ở nước ngoài, 12 người là  gốc Việt có quốc tịch nước ngoài. Hầu hết họ đều là những người có ân oán với Dân tộc! Những nhà văn nói trên trừ Nguyên Ngọc chẳng ai có gương mặt sáng sủa và có tác phẩm nào đáng giá để cho công chúng đọc. Nếu có chăng là  một vài tác giả vì “nhận thức lại” đã bị khai trừ khỏi đảng như Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Mai Thái Lính, Hoàng Hưng… Điều làm chúng ta chú ý là trong danh sách trên có nhiều người có quốc tịch nước ngoài cũng đã có dày dạn “thành tích” chống phá Tổ Quốc nhưng lại có tiềm năng kinh tế, Nguyên Ngọc láu cá bắt được cả hai tay: Vừa có ý “hòa hợp hòa giải” một động thái  xu nịnh bọn chống cộng ở nước ngoài,  vừa kiếm được chỗ tài trợ cho hội của ông!



Một năm đi hai dây



Tính từ ngày 3/3/2014 khi ra tuyên ngôn thành lập, chưa thấy cái hội của Nguyên Ngọc làm thêm được cái gì, chỉ với một vài giải thích khiến người ta nghĩ đây là hội hè của bọn lừa đảo là: "Hội này không có mâu thuẫn, cạnh tranh hay đối lập với Hội nhà Văn Việt Nam", bọn họ tỏ vẻ yên hùng nhưng lại hèn nhát sợ bị  Pháp luật Việt Nam trừng trị, vì theo luật Việt Nam khi anh muốn lập hội có tầm Quốc Gia phải được sự chấp thuận và ra quyết định của chính quyền cấp Nhà Nước, nếu chưa có Quyết định thì  mọi hoạt động đều bị coi là ngoài vòng pháp luật. Nguyên Ngọc cũng tự cho mình là “kẻ có tóc” nên phải rình rập nghe ngóng rồi mới dám đi bước nữa. Tấm gương hội "Những người kháng chiến cũ” còn đó: Những nhân vật cộm cán “vua biết mặt, chúa biết tên” như Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Nam Khánh hễ cà chớn chống lại Nhà nước  thì… còn có thể vào tù chứ thá gì cái thứ loại ba xu như Nguyên Ngọc!



Cái mốc là ngày 5/5/2015 tại đại hội Nhà văn cơ sở ở Thành phố Hồ Chí Minh, để tiến tới Đại hội Nhà văn Toàn quốc vào tháng 7/2015. Dách sách các Nhà văn vừa có tên trong Hội Nhà Văn Việt Nam vừa có tên  trong  Văn Đoàn Độc Lập yêu cầu bị gạch tên không để tham dự Hội Nhà văn VN nhiệm kỳ này. Có tiếng bấc, tiếng chì trong vấn đề này nhưng tôi nghĩ việc gạch tên hoàn toàn đúng. Vì theo Tuyên bố của  Văn Đoàn Độc lập có nói rõ: “Ở trong hội Nhà văn Việt Nam các quyền tự do cơ bản của con người thực tế bị vi phạm trầm trọng, đương nhiên đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng. Quyền tự do sáng tác và tự do công bố tác phẩm đang là đòi hỏi sống còn của từng nhà văn và của cả nền văn học. Không có những quyền tự do tối thiểu đó thì không thể có một nền văn học đàng hoàng…”



Tuy nhiên cả hai phía đều im lặng hàng năm trời, chỉ khi Đại hội Nhà Văn Thành Phố Hồ Chí Minh gạch tên những thành viên của Văn Đoàn Độc Lập thì lập tức (11/5) có 20 người vừa tham gia Hội Nhà văn Việt Nam vừa tham gia Văn đoàn độc lập hoảng hốt ra tuyên bố  rời bỏ Hội Nhà văn Việt Nam trong đó có Nguyên Ngọc, hai mươi người này đã chơi trò xiếc đi trên dây từ ngày ra tuyến bố thành lập Văn Đoàn Độc Lập (3/3/2015) tới giờ. Có lẽ bọn họ vừa lo lắng, vừa âm thầm chờ đợi sự xuống thang, lời mời mọc vỗ về, kèm theo lời hứa hẹn của Hội Nhà Văn Việt Nam giành họ một chỗ đứng xứng tầm với họ, nếu như không muốn sập tiệm, tan tành vá may! Qua việc này mới thấy Nguyên Ngọc kẻ luôn kiêu căng cho mình là có “tầm cao” nhưng thật ra không phải như thế… Vì không lương thiện nên dẫn đến trò chơi lạc nước rồi cụ Nguyên Ngọc ơi!



Số phận của cái gọi là Văn đoàn Độc Lập:



Năm 1990 -1991, khi Đảng Cộng Sản Liên Xô và các nước Đông Âu sụp đổ thì dư chấn của nó lay chuyển đến tận Đảng Cộng sản Việt Nam, hơn 400 ngàn Đảng Viên tự rời bỏ Đảng, có người ra tuyên bố công khai, có người lẳng lặng chuồn. Nhiều người tưởng rằng rồi Đảng CSVN cũng sẽ bị sụp đổ như Liên Xô vậy, nhưng đâu có chuyện đó, chỉ thấy thấm thía là cuộc đời này vẫn có những anh chàng sống theo “thế thái nhân tình”… có ăn thì nhào vô kiếm chác, có khó khăn thì mạnh thằng nào thằng ấy chạy, sống chết mặc bay, nhưng mồm thì luôn rao giảng đạo đức làm người… Những người rời bỏ Hội Nhà Văn Việt Nam chính là những kẻ như vậy!



Mới đây chỉ mới một năm, Đảng viên có 40 năm tuổi đảng Lê Hiếu Đằng đang yên lành, bị kẻ xấu chọc ngoáy, bỗng ông ta bật lên như cái lò xo, rồi om sòm chửi bới, nguyền rủa và tẩy chay đảng, kết tội Đảng CSVN là “độc ác hơn Ngụy”, ông tố cáo Đảng CSVN “đã lừa ông từ một Sinh viên ở đô thị miền Nam đang sống tự do và sung sướng bỏ chạy vào bưng biền, hy sinh chiến đấu, chịu hiểm nguy và đói khát gần chục năm trời mà khi ra Thành phố thì cả ông và nhân dân ông  không kiếm được gì..”.. Cho nên ông tuyên bố rời bỏ đảng, thành lập đảng Dân chủ Xã hội “để cho Đảng biết mặt ông” và sau khi ông ra khỏi đảng rồi sẽ có hàng triệu người noi gương ông cũng sẽ bỏ đảng, nên đảng nhất định sụp tiệm! Lê Hiếu Đằng già cả thành lú, ông không thuộc câu ngạn ngữ Việt Nam "Không mợ thì chợ vẫn đông, mợ đi đánh đĩ chăng mong mợ về”.



Sau đó vài tháng thì Lê Hiếu Đằng chết, mộng bá vương khi đã ở tuổi 70  đã tan vỡ theo căn bệnh tiền liệt tuyết quái ác, nếu không có nó thì… Cộng Sản sẽ toi đời trước ông!



Số phận của Nguyên Ngọc và cái Văn Đoàn Độc lập của ông nhất định cũng chung số phận với Lê Hiếu Đằng, bởi những người lập ra nó, đều có mục đích tăm tối, hận thù, phiêu lưu của kẻ lang bạt; bọn họ đã rất già nua cả tâm hồn và sức lực (Nguyên Ngọc tuổi 84) còn tài năng và nhân cách thì còn thấp kém hơn cả Lê Hiếu Đằng.



 



Chế Trung Hiếu.



______



(1) Nguyễn Huy Thiệp đã từng nhận định về Hội Nhà Văn Việt Nam rằng: "... Nhìn vào danh sách 1000 hội viên Hội Nhà văn Việt Nam người ta đều thấy đa số đều già nua không có khả năng sáng tạo và hầu hết đều… “vô học", tự phát mà thành danh. Trong số này có tới hơn 80% là nhà thơ tức là những người chỉ dựa vào "cảm hứng" để tùy tiện viết ra những lời lẽ du dương phù phiếm vô nghĩa nhìn chung là lăng nhăng, trừ có dăm ba thi sĩ tài năng thực sự (số này đếm trên đầu ngón tay) là còn ghi được dấu ấn ở trong trí nhớ người đời còn toàn bộ có thể nói là vứt đi cả...”.



(2) Những tác phẩm văn học của Nguyên Ngọc, riêng Đất Quảng ông chỉ viết đến Tập 1.



Nguồn: http://chetrunghieu.blogspot.com/2015/05/roi-bo-hoi-nvvn-nguyen-ngoc-tu-nem-binh.html Thứ Hai, ngày 18 tháng 5 năm 2015



 



Nhà văn là giống… gì?



Bài của Nhà văn Nguyễn Xuân Hưng, (facebook)



Mấy hôm nay ồn ã lên chuyện nhà văn, Hội Nhà văn… Đến nỗi mình đi đâu cũng bị hỏi: Anh đã ra khỏi hội chưa? Như thế là thế nào? Chán chả buồn nói. Cho đến hôm nay, leo lên tacxi, anh tacxi buông một câu: Nhà văn là… là giống như gì, cháu không hiểu, chú giải thích cho cháu nghe.



Tôi bèn ưỡn ngực bảo: Giống như tôi đây.



Lái xe: Chú cứ đùa.



Tôi lại bảo: Giống như cậu



Lái xe cười ầm lên.



Về nhà bèn viết bài sau đây.



1. Tại sao có 20 nhà văn đang xin ra khỏi hội? Hai chục thì ầm ĩ, mà một nghìn thì cứ lặng như không? Những nhà văn ra tuyên bố thì rất ngắn gọn, còn các người chầu rìa thì tán tụng người ra, phỉ báng người ở, nói dài dòng ghê gớm lắm? Ai bức xúc thì cứ, còn tôi thì ok. Không phải ok vì các bác ra hay ở, mà là xã hội nước ta đã chập chững dân chủ đến mức có thể ăn nói tự do đến thế là cùng. Hoặc nói thật sát thực tế là: Nhờ có Internet mà chúng ta đang thực hành các quyền dân chủ.



Nói nghiêm túc, về các nhà văn đã tuyên bố ra khỏi Hội, cho đến nay, tôi cho rằng họ chỉ… dỗi thôi. Chắc chắn cho đến hôm nay các nhà văn ấy vẫn là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, nhé. Bởi vì Điều lệ Hội có quy định như vậy. Khi các bác vào Hội, không nhiều thủ tục, nhưng cũng không đơn giản là bác “ra tuyên bố” là thành hội viên. Phải có đơn từ, có xét kết nạp (trừ mấy bác hội viên sáng lập từ 1957). Trong đơn thì bác cam kết tuân theo nội quy quy định của Điều lệ Hội cơ mà. Lễ thường, cơ quan nào xét vào, thì cơ quan ấy chính thức phê cho bác ra. Bác nên nộp đơn vào chỗ Trưởng ban Tổ chức Nguyễn Hoa, rồi Ban chấp hành ra một cái nghị quyết cho bác… thôi. Thế mới đàng hoàng, đúng pháp lý. Nay các bác có tuyên bố gì thì “cơ quan có thẩm quyền” cũng không biết (hoặc coi như không biết). Ai quy định các lãnh đạo phải tham gia hoặc biết đến mạng xã hội?. Dĩ nhiên tôi tin rằng sẽ đến thời mà người vào cũng như người ra không còn chặt chẽ nhiêu khê như trước nữa, có phải công chức viên chức gì đâu, Hội mà.



2. Nói thế là để… nói. Chứ còn các bác đã có ý ra tuyên bố rồi, thì còn pháp lý với pháp lẽ gì nữa. Không thích thì thôi. Hội mà. Nhưng có lẽ chính các bác lại không thích đơn giản, nên mới gây sóng trên một chén nước trà, khuấy động dư luận. Ở đây có 2 câu chuyện, một là pháp lý, hai là đạo lý. Các bác tham gia Văn đoàn độc lập, các bác đã tính rất kỹ. Việc vận động Văn đoàn độc lập mới chỉ là vận động. Tức là các bác chỉ nhân chuyện xin Bộ Nội vụ lập Văn đoàn, mà bày tỏ sự bất đồng với lãnh đạo Hội mà thôi, về lý mà nói, các bác không bỏ Hội Nhà văn và bởi vì ai cũng biết, Bộ Nội vụ không bao giờ cho phép các bác ra đời cái tổ chức ấy. Về pháp lý, lãnh đạo Hội cũng không có động tác gì chính thức phê phán các bác được, và thực tế đã xảy ra như thế. Nhưng cả các bác và ai cũng biết, lãnh đạo Hội sẽ có thủ thuật để nói cái chính kiến của họ, và không bao giờ họ thích việc vận động Văn đoàn của các bác.



Vừa qua, tại Hội nghị khu vực TPHCM, chỉ có ông Lê Quang Trang nói với các hội viên rằng, không nên bầu 9 hội viên đã tham gia Văn đoàn độc lập đi dự Đại hội toàn quốc. Trong một hội nghị, ai cũng có quyền nói, và nói bất cứ điều gì. Về mặt xã hội, tôi lại cho rằng ông Trang thế là đàng hoàng, nói công khai chính kiến của mình. Ơ hay, các bác còn có quyền vận động một Văn đoàn khác, thì ai cũng có quyền phát biểu vận động không bầu cho các bác. Tôi thường tự hỏi: Sao các bác không đứng lên hô hào mọi người hãy bầu cho mình và không bầu cho ông Trang? Nếu các bác làm thế, thì các bác đã chọn một phương pháp bầy tỏ chính kiến đàng hoàng, nghiêm túc, thực hành trò chơi dân chủ. Bởi vì dù ông Trang hay ông Thỉnh cũng chỉ là ý kiến cá nhân ở một diễn đàn, cuối cùng thì chỉ có lá phiếu hội viên là quyết định chứ. Nhưng các bác (vận động) Văn đoàn độc lâp lại lấy ý kiến ông Trang làm lý do để tuyên bố ra khỏi hội, như vậy các bác lấy một lý do về đạo lý để hành động, chứ không phải lý do về pháp lý. Tôi quan sát và thấy hơi buồn. Tôi vốn kính trọng các bác dũng cảm vận động Văn đoàn độc lập, nhưng cuối cùng thì các bác hóa ra cũng không hiểu hay không chấp nhận trò chơi dân chủ, điều mà các bác vốn cổ vũ để tiến đến tự do. (Ghi chú: Tôi không nghĩ đến các trò chơi chính trị)



Cho nên tôi càng có lý do nhận định, các bác tuyên bố ra khỏi hội không có mầu sắc nghiêm trang, nó chỉ là vấn đề chấp nhặt về tình cảm mà thôi. Cho nên tôi bảo các bác tuyên bố gì đó ra khỏi Hội Nhà văn chỉ là… dỗi mà thôi.



3. Trong số các bác tuyên bố ra khỏi Hội, có nhiều bác tôi rất kính trọng, có một vài bác là bạn thắm thiết của tôi. Nói ngay, không vì chuyện các bác tuyên bố ra hội, không vì chuyện tôi phân tích lạnh lùng như trên mà tôi thôi kính trọng và yêu mến một số bác như trước. Dư luận có trò chơi của dư luận, họ không thể biết, trong số các bác vận động văn đoàn, có bao nhiêu bác đã hưởng lợi từ việc là Hội viên, đã đi nước ngoài, đã nhận trợ cấp sáng tác? Còn trong số hội viên hiện nay, bao nhiêu người không hề được một chút lợi ích gì như các bác, không một đồng nào, mà chăm chỉ làm lụng và sáng tác. Nhưng đó lại là một câu chuyện nghiêm túc khác không nói ở đây. Dư luận không cần nghiêm túc, ví như những kẻ chầu rìa mấy hôm nay đã thóa mạ vơ đũa cả nắm hơn 1000 hội viên nhân việc 20 hội viên tuyên bố bỏ Hội Nhà văn.



4. Chúng ta đều là nhà văn, ai cũng muốn như các bác cứu vãn nền văn học. Nhà văn là… giống gì? Theo tôi, đại khái cũng chỉ như cánh lái xe tham gia Hội Tài xế, ai cũng muốn lái xe mượt. Các nhà văn thì có sự nghiệp khác nhau, như các tài xế lái các loại xe khác nhau, trên những con đường khác nhau. Nhà văn cũng có nỗi buồn, như tôi, chỉ buồn dạng vừa vừa như nỗi buồn của tài xế, sao hội mình lại có nhiều ông chỉ có bằng lái xe đút trong túi, chứ khi bảo lái xe thì đố dám lái, hệt như chuyện có nhà văn nổ to tướng, dư luận ai cũng bảo nổi tiếng, mà chả viết gì lâu rồi hoặc thậm chí cũng chả biết họ viết gì, đến nói cũng chả hiểu nói gì. Thôi thì mình cứ cặm cụi viết, như là anh tài xế Hội viên Hội lái xe hì hục lái xe ở một cung đường quạnh hiu nào đó, không nên có cái bằng lái xe đút túi rồi chả lái xe gì. Thật là một nỗi buồn tầm thường, dạng… vừa thôi. Nếu là dạng không phải vừa đâu thì đã chả là nhà văn làm gì cho mệt.



Nguyễn Xuân Hưng facebook


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Không vỉa hè, những con đường bắt người Sài Gòn đi bộ 'phải phạm luật giao thông' - Nhiều tác giả 24.03.2017
Tôn Vũ (Tôn Tử) & Binh pháp Tôn Tử - Tư liệu 23.03.2017
Tôn Tẫn, Bàng Quyên - Tư liệu 23.03.2017
Danh nhân Đông Tây kim cổ (3) - Lương Văn Hồng 23.03.2017
Kho báu trong lăng Thoại Ngọc Hầu: Chiếc mão trang trí bằng 5 lượng vàng ròng - Lương Chánh Tòng 22.03.2017
Kho báu trong lăng Thoại Ngọc Hầu: Chiếc kính mắt châu Âu - Lương Chánh Tòng 22.03.2017
Rao bán vỉa hè giá trăm triệu - Tư liệu 20.03.2017
Chợ Cũ Sài Gòn - Lê Văn Nghĩa 19.03.2017
Ảnh hưởng của Trung Quốc đối với chế độ Pol Pot - Tư liệu 19.03.2017
Người Trung Quốc viết về nạn diệt chủng của Khmer Đỏ - Nguyễn Hải Hoành 19.03.2017
xem thêm »