tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20554151
Tiểu thuyết
17.02.2015
Triệu Xuân
Cõi mê

Đạt về tới nhà khách, căn nhà mà Đạt bị tố cáo là gian lận, thấy Lệ ở đó rồi. Lệ ngồi một mình trên đivăng phòng khách. Căn nhà đang có hai người Mỹ thuê hai phòng, còn lại các phòng trống không. Người quản lý ra mở cổng. Đạt vào. Đôi mắt Lệ như cặp mắt nai đau đáu nhìn Đạt, chờ đợi, một sự đợi chờ đầy cảm thông, lo lắng. Trong tình thế này, lòng người trai nào cũng trào dâng cảm xúc. Vui vì có người chia sẻ nỗi niềm… Lệ đứng lên, chiếc áo dài may rất khéo phô thân thể mềm mại, thon lẳn. Năm nay Lệ bước vào tuổi ba mươi. Tốt nghiệp đại học kinh tế năm hai mươi hai tuổi. Cô làm kế toán một năm thì được đề bạt kế toán trưởng. Khi Đạt được bầu làm Giám đốc, anh đã đề nghị Tổng Giám đốc cử Lệ làm Phó giám đốc phụ trách kinh doanh. Điều này phát xuất từ năng lực cán bộ chứ hoàn toàn không phải vì Đạt mê Lệ như miệng lưỡi thế gian. Trong mắt Lệ, Đạt là người đàn ông lý tưởng. Cô thầm ao ước chồng mình được một phần nhỏ của Đạt… Thế nhưng, thâm tâm, Đạt chỉ coi Lệ như một nhân viên có năng lực, mẫn cán. Tình cảm anh dành cho Lệ, nếu có, chỉ là tình của một người anh. Đó là tấm chân tình, Đạt không dối lòng. Anh muốn rằng trên đời này, người đàn ông và người đàn bà đến với nhau bằng tình yêu, đã đành, nhưng ngoài ra, còn bằng tình mến thương, nâng niu trân trọng nhau. Sau khủng hoảng của gia đình, Đạt không nghĩ đến chuyện lấy vợ. Đúng lúc đó thì anh gặp cô giáo trẻ Phương Nam! Tình yêu bùng phát rực rỡ. Anh bị khởi tố bắt tạm giam ba tháng. Rồi ông Hòa, gia đình Phương Nam cấm cửa Đạt! Cuộc tình mới chớm đã tan vỡ!


Đạt muốn biến công ty mình thành một hãng cung ứng toàn bộ thiết bị máy móc cơ điện lạnh cho Việt Nam và vươn ra làm dịch vụ cho nước ngoài. Anh bắt mối, liên doanh với một hãng lớn của Hoa Kỳ để chế tạo thiết bị lạnh tại Việt Nam. Đó là một tập đoàn xuyên quốc gia có lịch sử gần một trăm năm. Liên doanh này chỉ có thể ra đời khi Mỹ bình thường hóa quan hệ với Việt Nam. Cho nên có thể nói bố con anh hợp nhau đến từng chi tiết. Bản góp ý của bố khiến anh rất thích. Không sớm bình thường hóa quan hệ với Mỹ, giành được Qui chế Tối huệ quốc, quan hệ thương mại toàn diện với Mỹ, thì mãi mãi Việt Nam chỉ là quốc gia nhược tiểu, tụt hậu ngày càng dài so với các nước láng giềng.


Những người quyết tâm cản ngăn Đạt nghĩ rằng Đạt máu làm thứ trưởng, mà mục đích tiếp sau của anh là cái ghế bộ trưởng! Đạt ngu ngơ trên mặt trận đấu đá. Anh chúi mũi vào công việc nên làm sao nhận diện được những kẻ ném đá giấu tay!


Trước ngày Đạt bị bắt lại, Hoàng gọi con trai đến.


- Con biết bố giận con, nhưng, xin bố yên tâm, con không làm gì khuất tất!


- Phải, tôi đã nghe anh nói câu này với tôi từ khi có hai thư nặc danh, lúc ấy tôi còn đương chức. Nay thì khác rồi: Tôi đã hưu, còn thư thì không phải nặc danh, mà là đơn khiếu tố hẳn hoi. Cơ quan công an đã khởi tố anh…


- Có chuyện gì đó đằng sau việc này, bố ạ.


- Chuyện gì?


- Nói ra, thật khó tin! Hai ông quan choảng nhau, một ông văng đi nơi khác, ông còn lại phải chứng tỏ phẩm chất, năng lực của mình. Thế là… con trở thành con chốt thí!


- Chỉ có vậy sao?


- Chỉ có vậy. Con xin thề với bố là con không tham ô. Một trăm ngàn đô ấy là của người ta. Thế nhưng cơ quan điều tra nói: Tiền trong tài khoản doanh nghiệp Nhà nước là tài sản Xã hội Chủ nghĩa!


- Vấn đề là anh có chứng minh được các khoản chi. Nghe nói còn tới ba chục ngàn chưa chứng minh được!…


- Chắc chắn chứng minh được. Con đang liên hệ với cô Kim Chi, phiên dịch. Hiện cô ấy đã sang Nga làm ăn, chưa tìm ra địa chỉ. Chính cô ấy đã ký tên vào sổ tay của con, nhận mười lăm cái bao thư gửi cho đoàn Nga trước khi họ rời Sài Gòn bay đi Australia. Trong số này, có năm bao thư chứa hai ngàn đôla. Còn lại, mỗi cái chứa một ngàn đô. Chỉ riêng việc này đã là hai chục ngàn rồi. Còn mười ngàn, con nhớ là đã giao cho anh Cổ, giám đốc chi nhánh tại Hà Nội. Cổ đi Nga đàm phán về những khoản phát sinh trong quá trình thi công hợp đồng thứ nhất, sau đó quyết toán hợp đồng này lấy tiền thực hiện hợp đồng thứ hai. Lâu quá rồi thành thử tờ giấy biên nhận lạc đâu mất. Tại hồ sơ điều tra, anh Cổ đã khai nhận mười ngàn đô từ con. Cơ quan điều tra hỏi chứng từ chi mười ngàn này. Anh Cổ trả lời: Chi quà cáp thì chứng từ ở đâu! Bởi thế mà anh Cổ cũng bị khởi tố! Cổ đang bệnh nặng, mới bị bắt, bệnh bộc phát lẹ quá, ảnh chết trong trại giam hôm qua rồi!


Hoàng nghe con trai nói, sững người. Cổ là người tốt, tài ba, anh ta chết đi để lại vợ bị bệnh suyễn kinh niên và ba đứa con còn thơ dại.


- Tóm lại, theo anh thì mọi việc phải chờ anh liên lạc với mấy người phiên dịch. Liệu cơ quan điều tra người ta có chờ không? Tôi e rằng tình hình sẽ nghiêm trọng.


- Biết sao được hả bố. Con đã nói rồi, có người đang muốn lấy điểm mà!


Ông Hoàng ngồi rũ ra. Ông không còn biết phải làm gì lúc này. Nhìn bố, Đạt thấy nhoi nhói trong lòng. Hai anh em đã làm bố khổ. Bố về hưu, lẽ ra phải là người thanh thản nhất, sướng nhất, vậy mà, từ khi về hưu tới nay, bao nhiêu chuyện dồn dập ập xuống gia đình.


Đạt nghĩ đến Phương Nam. Biết tin anh bị khởi tố, Phương Nam hẳn sẽ khinh anh ghê lắm!


 




 


Mười: Sài Gòn, Ngọc Viễn Đông, Ngọc Phương Nam


 


Ông Trọng vừa ăn xong bữa cơm tối một cách mệt mỏi. Ăn mà mệt, đó là bữa ăn của một người cập kề lứa tuổi cổ lai hy1 mà vẫn phải lo việc dân việc nước. Sức khỏe ông Trọng còn khớ, nhưng vợ con không ở cùng, cô đơn lắm lắm, ăn uống khó mà thấy ngon miệng! Thời trẻ, lúc nào cũng đói ăn thì không có mà ăn. Nay thức ăn ê hề toàn sơn hào hải vị thì ngắc ngứ nuốt không vô. Cũng giống như cái chuyện ấy: Thời trai trẻ, sức lực dư thừa thì lúc nào cũng giữ vững phẩm chất cách mạng, nhiều em nhiều cháu sẵn sàng dâng hiến vẫn không dám chơi bời. Nay già rồi, gối mỏi chân chồn, da mồi tóc bạc thì thèm, thèm đến tê tái, nhưng nhiều lúc trên bảo, dưới không nghe mất rồi! Vừa ăn cơm, ông vừa mong Kim tới. Đó là một nhân viên hành chánh, rất tận tụy với công việc. Kim có chồng, có một con trai hai tuổi, chồng đang đi lao động ở Đức. Việc chồng Kim được đi Đức là nhờ ông Trọng. Kim có khuôn mặt mỏng dẹt, không được xinh đẹp nhưng là gái một con, mới hai mươi tư tuổi, có cặp mắt rất đa tình lại cao ráo, chả trách gì ông Trọng phải lòng! Bữa cơm tối nay, cô không tới, ông ăn thì ít mà mệt thì nhiều.


Con cái ông Trọng được cưng chiều, ham chơi, hư hỏng cả! Làm cha, hỏi ai không mệt mỏi!


Chiều nay, Kim đưa tập công văn giấy tờ mới nhận được vào phòng ông, trong đó có thư xin tiền của cậu con trai đầu đang quậy ở Pháp. Tiền đâu đủ để cung phụng cho nó? Ông Trọng muốn có một người đàn bà để ông tâm sự cho vơi nỗi buồn. Cách nay nửa năm, ông có quen với một chủ tiệm cà phê, một bà góa. Chị ta bốn mươi tám tuổi nhưng trông còn tươi mát lắm. Tin này bay đi rất nhanh, cả cơ quan xì xào bàn tán, chê trách. Ông Trọng chủ động chấm dứt mối quan hệ đó. Nay, ông tự nhủ, phải thật kín đáo trong quan hệ với Kim. Kim đúng là vàng ròng của ông!


Ông nhớ lại cách đây chừng bốn tháng, Kim vào đưa cho ông tập “Giấy tờ trình ký”. Như thường lệ, Kim lật từng tờ cho ông ký tên. Cô đứng gần đến nỗi bộ ngực căng tròn mơn mởn như kề vào má ông. Ông cầm lòng không đặng. Áp mặt vào bộ ngực đầy khiêu khích, đồng thời vòng tay ra sau xoa xoa vào bộ mông chắc nịch của người đàn bà một con, ông Trọng rên lên:


- Kim, em hấp dẫn vô cùng!


- Kìa chú! Đừng làm thế...


Miệng thì nói vậy nhưng toàn thân Kim run rẩy áp chặt vào người Trọng. Người đàn bà đang độ căng tràn sức sống, có cặp mắt rất lẳng, xa chồng đã gần nửa năm trời, giống như nắng hạn gặp mưa rào. Ông Trọng còn kịp tỉnh trí để ra chốt trái cửa lại rồi mới làm một trận mưa rào cực lớn, có cả phong ba bão táp nữa trên cánh đồng đang khô hạn...


Từ sau lần ấy, cứ mỗi tuần, ông Trọng lại có dịp thay trời làm mưa để cánh đồng kia không bị thiêu đốt. Rồi một hôm, có thể do chốt cửa đã mòn, cũng có thể chốt cửa không mòn nhưng vì ông Trọng đang cơn bức xúc, bấm không kỹ, nên... đúng lúc ông Trọng xoa xoa bộ mông tròn lẳn, còn Kim đang cà cạ cái bóng mu của mình vào người ông thì tự nhiên cánh cửa bật mở tung! Không thấy ai cả! Từ đó, ông Trọng dứt khoát không làm mưa ở phòng làm việc nữa! Ông chuyển địa điểm chống hạn tới những khách sạn mini, chuyên cho thuê phòng theo giờ, và đôi khi, ông chống hạn ngay tại nhà mình. Tối nay, theo hẹn, cánh đồng khô hạn kia sẽ đến cho ông làm mưa.


Kim đi làm về ghé nhà trẻ đón con thì biết con bị sốt. Thế là cô sai hẹn với người làm mưa, phải đưa con trai đi bác sỹ. Tám giờ rồi mà không thấy Kim đến, Trọng sốt ruột quá. Theo thói quen, ông giết thời giờ bằng cách... nghĩ tới công việc. Ông đọc thư của Hai Sài Gòn:


“... Thủ trưởng kính mến! Trong chuyến đi Mỹ vừa rồi, Hoàng bộc lộ rõ tham vọng “lót ổ” để chuẩn bị làm ăn riêng với tư bản Mỹ. Trong các cuộc tiếp xúc, Hoàng ca ngợi Mỹ hết lời, không còn một chút cảnh giác cách mạng và tự hào dân tộc, không còn gì là ranh giới giữa hai nước thù địch. Trong buổi gặp gỡ các doanh nhân ở New York, Hoàng ngang nhiên vạch áo cho người xem lưng: Lôi toàn chuyện yếu kém trong quản lý kinh tế của ta ra mà phê phán và kêu gọi các nhà đầu tư Mỹ hãy nhanh chóng chiếm lấy thị trường Việt Nam. Thậm chí Hoàng còn lộ bí mật quốc gia khi nói rằng khâu yếu nhất mà các nhà đầu tư Mỹ nên nhảy vào là công nghiệp nặng, dầu khí, công nghiệp chế biến, hạ tầng cơ sở, như giao thông, điện… Hoàng còn lộ bí mật, gây bất lợi cho Nhà nước ta khi nói rằng thu nhập của người lao động Việt Nam đang ở mức rất thấp, bình quân chưa được hai mươi đôla một tháng. Trong cả chuyến đi, Hoàng và cô phiên dịch bám nhau như sam, việc gì cũng trao đổi với Tiên mà bơ các thành viên trong đoàn... Về chuyện tài chính, Hoàng và Đạt nắm cả, ăn xài vô tội vạ. Những ngày ở Mỹ, Hoàng sống như... đế vương bằng tiền của Tổng Công ty. Riêng Bản ghi nhớ mà Hoàng đã ký tại Mỹ về dự án liên doanh là một âm mưu trục lợi rất độc, gây thiệt hại rất lớn cho quốc gia!...”.


Cuối thư, Hòa khẩn thiết đề nghị cấp trên ra quyết định cho Hoàng về hưu càng sớm càng tốt!


Từ lâu, Trọng đã coi Hoàng là phần tử xét lại, nếu không muốn nói là phần tử phản động! Đọc báo cáo của Hòa - Trọng thường xuyên nhận được thư báo cáo kiểu này - trong lòng Trọng trỗi dậy niềm căm giận Hoàng đã dai dẳng cản phá ông suốt mấy kỳ Đại hội.


Hận thù trỗi dậy ngập lòng nhưng khi Trọng gọi điện thoại cho Hòa, chỉ nói rằng chuyện nhân sự là do Ban Tổ chức và cấp cao hơn định đoạt chứ ông đâu có trực tiếp làm chuyện đó. Ông bảo Hòa hãy báo cáo với Ban Tổ chức. Hòa trả lời: Đã gửi báo cáo tới những nơi cần gửi rồi! Tiếp đó Hòa nói: “Việc không đưa anh nắm trọng trách là thiệt thòi lớn…! Em nghĩ, với uy tín lớn của anh, một người chủ lực trong cuộc đấu tranh chống tiêu cực, anh nói một tiếng là Hoàng về vườn liền!”. Người làm mưa, làm gió biết nó nịnh mình, vẫn sướng! Và trong lòng ông trỗi dậy một nỗi buồn, và giận... Trọng lặng đi... Hòa bảo ngày mai chú em trung tá Bùi Hành mang biếu anh Trọng loại thuốc bổ, vô cùng công hiệu, ăn ngon ngủ khỏe, cường dương tật nhược! Nghe hai từ cường dương, Trọng gật gù, hài lòng, Trọng mong điều đó lắm. Ăn khỏe ngủ khỏe mà đi đái ướt giày thì chết quách cho rồi! Hòa nói: “Anh mà bệnh lúc này thì chúng em gay go to! Trong cuộc chiến đấu chống tham nhũng mà không có anh thì chúng em biết trông cậy vào ai?”. Đến câu này, ông Trọng nghĩ Hòa nói thật, và ông thấy tự hào!


Chờ Kim, Trọng tưởng tượng ra thân hình Kim mơn mởn, đang khao khát… như trời hạn mong mưa. Trọng thoáng buồn khi nhớ lại những lần ông không cửng lên được, khiến Kim buồn sụ mặt. Thật là oái oăm, mỡ để miệng mèo mà chỉ ngáp, không ăn nổi! Phí của giời! Trọng nhớ đến câu chuyện tếu táo mà ông nghe được từ miệng mấy cậu tài xế trong cơ quan:


Một ông già ngoài bảy chục tuổi vô tiệm thuốc tây hỏi mua Viagra1. Cô bán hàng tủm tỉm cười hỏi:


- Thưa bác, mua mấy viên?


- Cho tôi mua một phần tư viên.


- Trời đất, người ta thường uống nửa viên trở lên, có người uống tới hai viên mới đủ đô, bác cao tuổi rồi phải uống ba bốn viên mới hiệu quả!


- Ồ không, chả là thằng cháu nội mới biếu tôi đôi giày mới, hiệu Adidas, để tôi đi bộ buổi sáng. Tôi sợ cái chứng toàn đái vô chân, mang dép còn được, dễ rửa, nay mang giày, đái ướt thì uổng. Thế nên tôi uống một phần tư là đủ cho nó vọt quá mũi giày!...


Kim vẫn chưa đến. Những lúc như thế này mà có Kim thì lòng ông sẽ thanh thản phần nào. Hai đứa con trai hư hỏng, quậy phá. Con gái út bị chồng bỏ, chơi bời phóng túng, thay bồ như thay áo… Sao con cái mình chẳng ra gì, trong khi cha con Hoàng, từ Bắc vô Sài Gòn, tức là dân ngụ cư, mà cứ phơi phới lên hương hè?!


Số phận của Hoàng, kể như đã được định đoạt!


Kim vẫn chưa tới.


Nàng không đến thì ta đến! Biết đâu nàng lại có kép trẻ? Điên lên, Trọng đẩy chiếc xe Dream II ra khỏi nhà, phóng như bay đến quận Tư. Thì ra là con trai của Kim bị sốt viêm họng. Đứa trẻ vừa uống sữa, uống thuốc xong, đang ngủ, Kim đang dọn dẹp nhà cửa thì Trọng đến. Kim nói lời xin lỗi Trọng. Trọng ôm chặt lấy người đàn bà đang bị khô hạn. Đêm ấy, người làm mưa làm gió không ngủ ở nhà mình...


- ovo -


Ngọc Bắc điện thoại mời Phương Nam sáng mai đi dạo trên sông Sài Gòn. Anh muốn dẫn Nam đi coi công trình đang thi công:


- Nhân tiện, Phương Nam cho tôi có dịp thưởng thức những món ăn Nam Bộ.


- Cám ơn anh Bắc, để Nam thu xếp công việc, nếu xong thì chiều nay Nam sẽ điện thoại trả lời anh!


Sáng hôm sau, Nam tới. Bắc mời Nam đi ăn phở tại đường Thủ Khoa Huân. Nam bảo phở chỗ đó chưa phải là ngon. Cô giới thiệu với Bắc tiệm Bà Kê, nơi mà Hùng Tâm đã mời cô. Cô ăn một lần, nhớ hoài.


Đây có lẽ là tiệm phở duy nhất tại Sài Gòn không dọn rau thơm, không giá đậu mà chỉ có hành tây xắt mỏng. Vừa ăn, Bắc vừa khen ngon. Anh ăn hai tô, không để lại một giọt nước nào. Bắc bảo, anh cứ nghĩ phở ngon thì chỉ có Hà Nội, cũng như Văn chương thì nhất Bắc Kỳ. Còn như báo chí, không bì được Nam!1 Thế mà ăn phở tiệm này, chỉ riêng cái nước phở ngọt thanh, không vẩn đục, lại thơm tho, nếu cụ Nguyễn Tuân sống lại cũng phải tấm tắc mà viết thêm bài Phở nữa!


Bắc lái xe ra bến tàu, để xe lại, dắt Nam xuống du thuyền mang tên Ngọc Viễn Đông. Đây là chiếc du thuyền anh đặt Ba Son đóng, máy móc và trang bị nội thất thì nhập của Mỹ. Anh ký hợp đồng gửi Ngọc Viễn Đông thường trực tại bến tàu, tất nhiên là anh mua bảo hiểm. Bắc điều khiển du thuyền lướt như bay trên sông Sài Gòn đầy nắng và gió. Bên phải và bên trái họ, tàu hàng nước ngoài chờ cập cảng đậu san sát như hàng trăm cao ốc trên mặt nước. Mặt sông này là thủy giới làm ăn của cánh buôn lậu và gái mại dâm. Nam ngồi bên tay lái, vừa say sưa ngắm cảnh vừa nghe Bắc nói. Đây là lần đầu tiên trong đời, cô được lướt trên sông Sài Gòn vãn cảnh bằng du thuyền. Sau lưng họ, Sài Gòn đẹp quá! Sài Gòn đang thay đổi từng ngày, hàng loạt cao ốc, khách sạn có vốn đầu tư nước ngoài nhô lên trên nền trời xanh. Nam bảo, không ít trong những tòa nhà cao tầng ấy đã phá vỡ kiến trúc tổng thể của Sài Gòn. Tệ hơn, về cửa ngõ phía đông thành phố, qua thị trấn Phú Xuân một chút, hướng đón gió biển Đông về cho người Sài Gòn thở, đã mọc lên sừng sững ống khói một nhà máy nhiệt điện. Thiết bị cổ lỗ từ trước những năm 1960, nay họ đổ rác cho ta, vậy mà vẫn cấp giấy phép đầu tư được thì tệ quá! Người Pháp kiến trúc thành phố này cho một đô thị năm trăm ngàn dân. Nay con số ấy gấp mười ba lần rồi! (tính cả khách vãng lai). Thời buổi nhập nhoạng này, người ta dễ dãi với những kẻ biết điều, đồng tiền đi trước! Chẳng thế mà tòa đô chánh thành phố xưa, nay là Ủy ban Nhân dân thành phố, kiến trúc chủ đạo của khu vực này đã bị phá cách bởi một tòa cao ốc phía sau lưng nó, y hệt cái hộp quẹt to bè chắn ngang, che lấp khoảng trời xanh lâu nay vẫn làm nền cho tòa đô chánh thành phố…


Ngọc Viễn Đông từ từ giảm tốc độ, tránh chiếc tàu cánh ngầm từ hướng Vũng Tàu về, rồi quẹo tay trái rẽ vào sông Đồng Nai. Đây là cảng Cát Lái, một cảng sông quan trọng vào bậc nhất trong hệ thống cảng sông miền Nam. Qua Cát Lái được mươi phút thì đến lãnh địa của Ngọc Bắc. Cả một công trường xây dựng khổng lồ, sôi động, với hàng trăm thiết bị xe máy và gần năm trăm công nhân đang làm việc.


Hồi chân ướt chân ráo vô Sài Gòn, được các chuyên gia trong Hội đồng tư vấn chỉ dẫn, Bắc đi khảo sát hai bên sông Sài Gòn và Đồng Nai, rồi xin phép chính quyền địa phương cho khai hoang vùng đất hoang hóa ven hai giòng sông. Đó là bán đảo Thủ Thanh, lâu nay là vương quốc sình lầy, lác đác những cây sú, vẹt, bần, đước và cây mắm. Trong chiến tranh, người Mỹ đã rải chất khai quang xuống vùng này để ngăn chặn quân giải phóng làm bàn đạp tấn công. Bắc được phép, quyết định dành một ngân khoản lớn thuê tàu và xà lan thổi cát, đổ đất san lấp mặt bằng. Anh cho kỹ sư thiết kế quy hoạch tổng thể vùng đất này với diện tích hơn một trăm năm chục hécta, thành khu phức hợp du lịch: khu du lịch nghỉ dưỡng, công viên văn hóa các dân tộc trên thế giới, khu giải trí dưới nước, khu thi đấu thể thao quốc tế. Anh đặt tên cho công trình này là Ngọc Viễn Đông. Tại đây, anh để năm chục héc ta trồng rừng phòng hộ, cũng là tạo cảnh quan. Còn lại anh cho chừa khoảng trống để làm hồ nước ngọt tự nhiên, cứ năm công đất1 có một cái hồ rộng vài chục đến vài trăm mét vuông, đủ hình đủ dạng.


Trong khi chờ các cơ quan như: Tổng cục Du lịch, Bộ Văn hóa Thông tin, Tổng cục Thể dục Thể thao… duyệt thiết kế, Bắc cho xây dựng hạ tầng gồm đường giao thông rộng mười lăm mét mặt, đổ bê tông nhựa, lưới điện, cống thoát nước và hệ thống cấp nước, đồng thời xây một trăm lẻ tám ngôi biệt thự một trệt một lầu2, nhìn ra sông, nhiều cái có sân thượng, mỗi cái một kiểu dáng khác nhau. Từ mép sông trở lên, anh chừa ra hơn chục mét trồng cỏ sân gôn, trồng hoa, kê ghế đá trên thảm cỏ công viên cho du khách ngắm sông. Bắc đã ký hợp đồng với các sở thú và các vườn quốc gia trong toàn quốc để thả vào rừng phòng hộ một số loài thú quý hiếm…


Phương Nam ngỡ ngàng trước cảnh sông nước thiên nhiên thanh bình và những hoạt động con người hai bên sông. Nhưng điều khiến cô xúc động nhất là tài năng, tầm nhìn xa của Bắc, trên hết là tình cảm quá ư đặc biệt thể hiện trong mắt Bắc khi nhìn cô. Trong câu chuyện, cô biết Bắc sinh ngày hai mươi ba tháng Mười một năm 1969, cô sinh ngày mười lăm tháng Tám, tức là sinh sau cô đúng ba tháng một tuần. Trong mắt Nam, Bắc sinh sau, nhưng dáng vóc, tư cách, phong độ, nhất là sự tinh anh toát ra từ lời nói, ánh mắt chứng tỏ Bắc là một thanh niên từng trải, trưởng thành.


Sau mối tình đầu cay đắng, Phương Nam thất vọng, mất niềm tin vào sự đánh giá, cảm nhận con người của mình, cô như con chim bị tên một lần, nay thấy cành cong là hốt hoảng. Cô gần như cảnh giác với tất cả!


Rất nhiều lần trong chuyến du ngoạn này, Nam nhận ra ánh mắt Bắc nhìn cô, không phải liếc trộm, mà là nhìn trực tiếp, ngay thẳng, đầy trìu mến. Cô vừa lo lắng, vừa cảnh giác, vừa thấy lòng xao động. Cô thầm nghĩ: Nếu Bắc có cảm tình với mình như ánh mắt anh đã thể hiện, thì cô chỉ xin Bắc mãi mãi là một người bạn tốt, bạn tri âm… Người tri âm hiếm lắm! Một người Trung Hoa nổi tiếng đã đúc kết thành phương châm sống: Một phải, hai nên, ba quên, bốn có:


- Phải yêu đời


- Nên lao động


- Nên nghỉ ngơi


- Quên tuổi tác


- Quên bệnh tật


- Quên hận thù


- một sổ tiết kiệm hoặc tài khoản


- một căn nhà


- một người bạn đời chung thủy


- một người tri kỷ, tri âm


Phương Nam nghĩ, trong mười điều trên, cái gì cũng khó, nhưng nếu quyết chí thì cũng đạt được. Riêng điều thứ mười, có một người tri kỷ tri âm phải chăng là khó đạt nhất?


Cuộc đời, được riêng điều thứ mười, đã là sung sướng, mãn nguyện rồi!


Như cha cô, một đời bôn ba chinh chiến, một đời phấn đấu lập công, lập danh, một đời lãng mạn hào hoa, giờ này ông được những gì? Nhiều lần, từ ngày cháu Thăng hư hỏng tới nay, ông lộ rõ vẻ thất vọng. Không chỉ thất vọng vì thằng cháu hư đốn, mà Phương Nam còn nhận ra cha mình thất vọng vì chuyện không được thăng thiếu tướng, không được thăng chức. Ông chưa một lần thổ lộ điều này với ai ở trong gia đình, nhưng Nam nhận ra điều đó qua ánh mắt, qua vẻ mặt khi ông nội cô hỏi han con trai về chuyện ấy. Một lần, má Lịch cũng gặng hỏi, ba cô gắt lên:


- Bà cứ chạm mãi vào vết thương của tôi ư?!


- Tôi xin lỗi ông, nhưng sao ông không nói ra với cha, với em cho nhẹ bớt cõi lòng? - Bà Lịch hạ chữ em thật dịu ngọt. Bà muốn nhắc ông là từ ngày hai vợ chồng tiếng bấc tiếng chì vì chuyện thằng Thăng, họ không còn kêu nhau bằng anh anh em em ríu rít ngọt ngào như xưa nữa! Sự phôi pha trong tình cảm biến thể ra ngôn ngữ, là nỗi bất hạnh của mối tình một thời rất đẹp của họ. Họ không còn ôm nhau, âu yếm nhau như thuở nào…


Khi ấy Nam nhìn cha, đôi mắt ông như có một màn sương mỏng trùm phủ… Cô thấy thương cha vô cùng! Như thế, phải chăng cha cô không thể có một người tri âm tri kỷ mà trút bầu tâm sự?


Sau này, càng trưởng thành, cô càng hiểu rằng có một người tri âm tri kỷ khó vô cùng!


- Mười hai giờ rưỡi rồi, Phương Nam ơi! Nam đói chưa? Xin lỗi nhé, để tôi quay về rồi chúng ta đi ăn.


Nhìn cái miệng cười rất đẹp của Bắc, Nam lại vắt óc tự hỏi hình như mình đã gặp Bắc ở đâu rồi!


Họ lấy xe hơi, và theo đề nghị của Nam, hai người phóng xuống Nhà Bè ăn cá chìa vôi, đang cữ cá ngọt thịt nhất trong tháng.


Chìa vôi là giống cá có vẩy như vẩy cá chép, cứng hơn một chút. Trên sống lưng cá có ngạnh y hệt cái chìa vôi thường cắm trong bình vôi của các bà ăn trầu ngày trước. Cá sinh sản và sống chủ yếu ở vùng nước lợ, nghĩa là trên vùng cửa sông, cách biển khoảng mươi, mười lăm kilômét. Thế nhưng không phải cửa sông nào cũng có cá chìa vôi. Ở miền Bắc không có. Miền Nam, chín cửa sông Cửu Long cũng rất ít con cá này. Duy chỉ cửa sông Sài Gòn là có chìa vôi. Cá sống tập trung ở vùng ngã ba sông Đồng Nai nhập vào Sài Gòn, ngang với thị trấn Phú Xuân, Nhà Bè cho tới Cần Giờ. Chìa vôi có thể lớn, rất lớn, có con tới vài chục ký, nhưng phổ biến là từ bốn ký đến mười lăm ký. Những người sành ăn cá chìa vôi bảo rằng, cá nhỏ, dưới ba ký, thịt nhão, không ngon. Người ta bắt được cá nhỏ liền thả ngay xuống sông. Tuy vậy, nguồn lợi cá chìa vôi đang kiệt dần, do tác động ô nhiễm môi trường, do lưu dân tứ xứ đến đánh bắt vô tội vạ…


Thịt gà ngon như thế nào, cá chép ngon như thế nào, cá bống mú1 ngon như thế nào, thì cá chìa vôi là sự tổng hợp của những hương vị ấy! Thực ra, cá chìa vôi ngon hơn rất nhiều những thứ vừa kể. Nó lại rất lành, chữa được nhiều bệnh. Nó bổ dưỡng cho mọi người, nhưng còn làm khí huyết lưu thông, nhân cường tật nhược… Trời nắng nóng, ăn một tô cháo cá chìa vôi là người mát mẻ, ngủ ngon. Trời mưa tầm tã, vừa đi làm về mà mắc mưa, muốn hắt xì hơi, nướng một đĩa cá chìa vôi lên, hương thơm nhức mũi hàng xóm, uống một ly rượu nhỏ, ăn chìa vôi nướng, tăng nhanh calori, tăng sức đề kháng cho cơ thể, hết cảm cúm. Những người đàn ông độ tuổi ngũ tuần, nếu muốn tăng cường sinh lực để cho chuyện gối chăn toàn bích, nên ăn mỗi ngày một tô cháo cá chìa vôi mà phải nấu bằng xương cá, vây cá và nhất là phải có đầu cá. Cá nước ngọt, cũng công dụng này, duy chỉ có đầu cá rô mề là sánh được.


Một hồ sen hình bán nguyệt có đường kính gấp đôi ngôi biệt thự mang tên Xinh Tươi. Chủ nhà hàng Xinh Tươi, tên khai sinh là Trần Thị Cà, sau khi lấy chồng, cải danh thành Trần Xinh Tươi, tuổi đầu tứ, bốn mươi hai bốn mươi ba, đại loại thế, nhan sắc trung bình nhưng điểm trang rất kỹ. Chồng Xinh Tươi là tài xế xe bồn, sanh ra trước Xinh Tươi đúng một giáp. Tư Xe bồn con nhà lính nhưng tính nhà quan. Cả ngày trên cabin không hề tợp một giọt rượu bia, nhưng tối, sau khi rời vô lăng là ông có nhu cầu ăn nghỉ rất đàng hoàng. Sành ăn - khoản này, ông thừa kế ở cha ông, cựu tài xế xe bồn - và giỏi nấu ăn, những món ngon thiên hạ đãi ông, ông đều tẩn mẩn học để về nhà chui vô bếp tự thực hiện. Bản tánh như rứa nên đến đâu Tư Xe bồn cũng phải kiếm một người đàn bà săn sóc từ ăn nhậu cho tới giấc ngủ. Bởi thế nên tỉnh nào, huyện nào có nhu cầu xăng dầu, có xe bồn tới lui, là tỉnh ấy, huyện ấy có một người đàn bà mà ông gọi là cô Út, người đời kêu bằng vợ nhỏ của Tư Xe bồn. Khi Tư Xe bồn được đề cập ở đây thì nghe nói giả có tới năm chục cô út! Hồi đầu, Tư Xe bồn còn nhớ tên, sau lộn hoài. Một lần đang vặn hai núm vôlum trên ngực cô Mai, lại buột mồm la lên: Cúc à, sao em đẹp quá dzậy?! Thế là Tư Xe bồn bị o Mai nhéo tới bầm thây, bị đạp dzăng xuống đất và phải nhịn trong suốt đêm mặc dù mỡ trước miệng mèo! Từ ấy, Tư Xe bồn Út hóa tất cả các vợ nhỏ. Thôi thì Mai, Lan, Cúc, Trúc, thôi thì Huệ, Hồng, Đào, Tuyết, rồi Tiên, Thúy, Hà, Trinh… tất tần tận thành Út ráo trọi!


Riêng Xinh Tươi thì không bị Út hóa. Người ta là đệ nhứt kia mà! Đệ nhứt phu nhơn Xinh Tươi vốn là con gái độc nhứt của một lão ba đời ghe chuyên săn cá chìa vôi, được Tư Xe bồn xây cho ngôi biệt thự kiêm nhà hàng, chỉ bán ba món cá chìa vôi rất nổi tiếng toàn miền Nam. Giới xe bồn Lào và cánh liền anh bồn Cambốt kháo nhau: Khi tới Tổng kho xăng dầu Nhà Bè nhận hàng mà chưa đặt chân tới nhà hàng Xinh Tươi thì chưa phải tài xế bồn lớn, chưa phải hảo hán xe bồn! Mà quả có thế thật!


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Nhà xuất bản Hội Nhà văn, in lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu tháng 12-2013.


www.trieuxuan.info








1 Thơ Đỗ Phủ: Nhân sinh thất thập cổ lai hy: Người sống bảy mươi tuổi xưa nay hiếm!




1 Viagra: loại thuốc kích thích dùng cho những người bị liệt dương.




1 Lịch sử Báo chí Việt Nam phát triển trước hết ở Sài Gòn. Vào những năm bốn mươi của thế kỷ XX, rất nhiều nhà văn xứ Bắc như Tản Đà, Vũ Bằng, Nguyễn Tuân, Tô Hoài… đã Nam tiến, họ vô Nam Kỳ để”đi thực tế”, nhưng chủ yếu là vô Sài Gòn làm báo để lấy tiền sống, viết văn. Một số người đã ở hẳn Sài Gòn, phần đông, họ đi đi về về giữa Sài Gòn và Hà Nội.




1 Một công bằng một ngàn mét vuông.




2 Ở phía Bắc gọi là nhà hai tầng.




1 Cá bống mú có hương vị gần như cá song. Cá song chỉ có ở vùng biển Quảng Ninh, Cô Tô, Cát Bà.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
Cõi mê - Triệu Xuân 17.08.2017
Hãy để ngày ấy lụi tàn - GERALD Gordon 17.08.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 29.07.2017
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
xem thêm »