tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19011396
Những bài báo
13.10.2014
Nhiều tác giả
Đỗ Phấn, Giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội 2014

- Tiểu sử Đỗ Phấn


Đỗ Phấn đoạt giải Hội Nhà văn Hà Nội 2014: Nhà văn có những ký ức 'ăn tiền'


“Vẻ đẹp ở Hà Nội từng có và từng mất nhưng người cầm bút phải nhắc lại và làm sống dậy những giá trị, phẩm chất ấy” - nhà văn Đỗ Phấn nói trong một cuộc tọa đàm về sách của ông ở Hội Sách Hà Nội.


Dằng dặc triền sông mưa vừa giành giải Văn xuôi của Hội Nhà văn Hà Nội 2014. Đây là một trong những “bức vẽ” của Đỗ Phấn (một họa sĩ) để làm sống lại vẻ đẹp ấy. Cuốn sách khá buồn, và đầm đìa ký ức.


Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam nói về văn chương Đỗ Phấn: “Khi người Hà Nội viết về Hà Nội, trong đó có ký ức và chính ký ức mới ăn tiền”.


Đừng tiếc nuối những ngói nâu, tường cũ


Nhà văn Đỗ Phấn đã viết 13 cuốn sách chủ yếu về Hà Nội, trong đó có cả tiểu thuyết và tản văn, gồm: Dằng dặc triền sông mưa, Hà Nội thì không có tuyết, Gần như là sống, Chảy qua bóng tối, Rừng người, Ông ngoại hay cười... Ông vẫn nói, dù có xuất bản bao nhiêu đầu sách thì cả sự nghiệp cầm bút của ông vẫn chỉ là một cuốn sách duy nhất viết về Hà Nội.


Với Đỗ Phấn, đọc văn ông cũng là đọc con người ông. Ít có tác giả nào mà chất tự truyện thấm đẫm trong cả sự nghiệp sáng tác chứ không chỉ một tác phẩm. Kể cả khi ông viết về một thành phố mà không nhắc đến tên, người ta vẫn nhận ra đó là Hà Nội, như thể với ông chỉ có một thành phố là Hà Nội.


Mặc dù, Đỗ Phấn rõ ràng không ngồi một chỗ. Ông đi rất nhiều cả trong nước lẫn nước ngoài. Nhưng Hà Nội vẫn cứ ở yên đó, đậm nét, trong tâm tưởng ông.


“Những thay đổi của Hà Nội trong mấy chục năm qua dù đáng tiếc nhưng là tất yếu với một đô thị hiện đại. Chúng ta không cần phải quá tiếc nuối những ngói nâu, tường cũ. Đó chỉ là những thể thức kiến trúc tùy hứng, về mặt kiến trúc không có giá trị gì ghê gớm. Còn về công năng thì quá là phiền phức, những ngõ nhỏ sâu hun hút ở phố cổ khiến cuộc sống người dân rất khốn khổ”.


“Nhiều ngói nâu, tường cũ đâu còn tồn tại nhiều ở dạng vật chất, vậy chúng ta có nhiều cách để lưu giữ, chẳng hạn lưu giữ trong nghệ thuật như tranh của Bùi Xuân Phái và cũng có thể là trong những cuốn sách”.


Đâu có ai là “Hà Nội gốc” thực sự


Có quá nhiều thay đổi ở Hà Nội ngày nay với Hà Nội thời Đỗ Phấn còn nhỏ, ở độ tuổi của cậu bé An - nhân vật chính trong Dằng dặc triền sông mưa. Với một vài người, thay đổi đó có thể khiến họ vui thích. Thay vì đi một chuyến đò qua sông Hồng, bây giờ ta có đến 4, 5 cây cầu tốc độ cao, trọng tải lớn.


Nhưng với những người Hà Nội “cũ” hơn một chút (từ của Đỗ Phấn, họ nhớ bờ bãi sông Hồng, nhớ cầu Long Biên cũ kỹ thân thương như “đồ chơi trong nhà mình”.


Xét cho cùng, hoài cổ đâu có tội tình gì. Có một nhóm đông đảo người như Đỗ Phấn, mở miệng nói về Hà Nội là “ngày trước thế này, ngày trước thế kia”, chuyện những năm 60, 70 khi con người lành tính, thực thà, tình cảm. Những đứa trẻ đi xe đạp biết vòng xe qua cầu đi xuống bãi sông Hồng để không vi phạm luật giao thông.


Nhưng nói vậy không có nghĩa Đỗ Phấn thuộc nhóm người đề cao “người Hà Nội gốc” hơn tất thảy và xem thường người nhập cư. Trái lại, với ông thì “Tôi không phân biệt người Hà Nội cũ hay người Hà Nội mới. Tôi không nghĩ có ai là người Hà Nội gốc thực sự, vì tất cả chúng ta đều từ đâu đó đến”.


Nếu nghĩ vậy, tất cả đều bình đẳng trước Hà Nội, có quyền quyết định có yêu Hà Nội hay không và yêu chừng nào. Những người như Đỗ Phấn yêu Hà Nội sâu nặng hơn rất nhiều người khác, đơn giản vì họ có những ký ức “ăn tiền”.


“Sau này, nếu lịch sử văn học Việt Nam ghi nhận Đỗ Phấn thì tôi không nghĩ là ở giá trị văn xuôi, mà là ghi nhận một con người kể chuyện về Hà Nội khi sống và chứng kiến thành phố qua rất nhiều thay đổi” - nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam nhận xét về văn chương Đỗ Phấn.


Danh sách giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội 2014:


Giải Văn xuôi: Dằng dặc triền sông mưa - Đỗ Phấn


Thơ: Mỗi ngày sau một ngày - Trần Nhật Lam


Dịch thuật: Hy vọng của K. Michalak (Ba Lan) - Lê Bá Thự dịch


Hai giải Trẻ: Không gian văn học đương đại - Đoàn Ánh Dương (phê bình) Những đứa con của nửa đêm (Salman Rushdie), Nham Hoa dịch


Thành tựu trọn đời: Giáo sư Trương Tửu


thethaovanhoa.vn


Họa sĩ, nhà văn Đỗ Phấn: “Cả đời, tôi sẽ chỉ viết sách về Hà Nội”


An Ngọc (Vietnam+)


“Anh như lão cao bồi già lang thang, đi đi về về trên những đoạn phố cũ. Nơi ấy thấp thoáng bóng dáng dăm ba tay công chức, những biệt thự dở dang bảng lảng trong chiều muộn - một không gian đậm chất Hà thành,” nhà văn Nguyễn Việt Hà hình dung về con người và những trang văn Đỗ Phấn.


Hà Nội với những mất-còn


Hơn 40 năm cầm cọ, người ta biết đến Đỗ Phấn với tư cách một họa sỹ nhiều hơn là chân dung một văn nhân. Chính Đỗ Phấn cũng tự nhận, với ông, vẽ vẫn là nghề chính, viết văn là “tay ngang.”


Tuy nhiên, không phải vì thế mà ông không “chơi” hết mình. Đỗ Phấn góp mặt trong “cuộc chơi” mới ấy chưa đầy một thập kỷ nhưng ông đã trình làng tới 13 tựa sách (tiểu thuyết, tản văn, truyện dài…).


“Dù tôi có xuất bản đến bao nhiêu đầu sách đi chăng nữa thì người đọc vẫn có thể hình dung rằng, cả đời, Đỗ Phấn chỉ viết một cuốn sách duy nhất - cuốn sách về Hà Nội,” nhà văn tự bạch.


“Dằng dặc triền sông mưa,” “Hà Nội thì không có tuyết,” “Rừng người,” “Ông ngoại hay cười,” “Gần như là sống” hay “Chảy qua bóng tối”… đều là những mảnh ghép góp phần làm nên chân dung phố và người Hà Nội.


Đỗ Phấn bảo, ông sinh ra và lớn lên trên đất Thăng Long, chứng kiến những biến đổi “thần tốc” của Thủ đô, trải nghiệm và thấm thía sự đổi thay của Hà Nội từ hình hài, nếp sống cho đến cách yêu thương. Cũng bởi thế, ông viết về Hà Nội bằng những hồi ức, chiêm nghiệm của chính mình.


“Văn minh công cộng là thứ Hà Nội đã có và cũng đã đánh mất. Tôi viết văn là muốn góp phần tìm lại những điều đó,” Đỗ Phấn trải lòng.


Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên - Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội nhìn nhận, những trang viết của Đỗ Phấn ăm ắp chi tiết và phảng phất một nỗi buồn. Chúng vẽ nên một Hà Nội chênh vênh, “ẩm ương” giữa những nét thanh lịch của quá khứ và vẻ xù xì, gồ ghề của một đô thị đang chuyển mình liên tục hiện nay. Ở đó, tác giả trằn trọc, day dứt với ước vọng gợi lên, làm sống dậy những giá trị truyền thống.


Đỗ Phấn bảo, ấn tượng sâu đậm nhất của ông về Hà Nội không phải là xã hội thị dân đang sống bây giờ mà là hình ảnh về Hà thành của một thời đã xa - thập niên 60, 70 của thế kỷ trước.


“Khi đó, Hà Nội trật tự và người Hà Nội mang phong thái điềm đạm, lịch lãm hơn bây giờ. Phố Hà Nội hồi ấy đẹp với những gánh hàng hoa, nếp sinh hoạt chậm rãi, người Hà Nội thong dong ngắm phố. Nó khác xa với nhịp sống vun vút, phố xá bụi bặm, tắc nghẽn, con người chen lấn, xô đẩy nhau để sống như hiện nay,” Đỗ Phấn lắng lòng.


Đỗ Phấn đau đáu viết về Hà Nội với những mất-còn và lặng thầm khám phá đời sống đủ các sắc thái của người thị dân giữa đất Hà thành đang biến đổi từng ngày.


Ông khắc khoải với hình ảnh triền đê lộng gió, cầu Long Biên bảng lảng trong bóng chiều và đưa chúng vào những trang viết của mình. “Cũng như bao người con sinh ra ở mảnh đất kinh kỳ này những năm 50, 60 của thế kỷ trước, tuổi thơ của tôi gắn liền với bờ bãi sông Hồng và cây cầu lịch sử ấy,” Đỗ Phấn trải lòng.


Đừng mãi tiếc những ngói nâu, tường cũ


Ký ức ùa về, tác giả của “Dằng dặc triền sông mưa” hồi tưởng: “Hồi ấy, mỗi khi mượn được chiếc xe đạp, việc đầu tiên tôi làm là hộc tốc phóng sang cầu Long Biên, đắm chìm trong không gian bờ bãi sông Hồng. Để rồi, khi về, tôi thả xe trôi theo dốc Hàng Khoai, gió ùa vào mặt - một cảm giác mà bây giờ, tôi không thể tìm lại.”


Đỗ Phấn miên man trong những hồi ức. Ông bảo, bây giờ, Hà Nội khác xưa nhiều. Để qua sông Hồng, người ta có thể đi bằng bốn, năm cây cầu thay vì một chuyến đò như trước.


“Đó cũng là lẽ đương nhiên, những thay đổi tất yếu của một đô thị hiện đại để hội nhập, bắt kịp với tốc độ phát triển của thế giới,” ông nói, đôi mắt nhìn xa xăm, chòm râu bạc khẽ rung, người trùng xuống như cố giấu một nỗi buồn.


Đỗ Phấn cho rằng, người Hà Nội không nên quá tiếc nuối những ngói nâu, tường cũ. Đó là những thể thức kiến trúc, ghi dấu một thời kỳ lịch sử, mang trong mình những trầm tích thời gian. Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại ngày nay, xét về mặt công năng, chúng không còn phù hợp.


“Chúng ta có nhiều cách để níu kéo, lưu giữ lại những hình ảnh ngói nâu, tường cũ ấy. Đó là hội họa với tranh vẽ của Bùi Xuân Phái hay với văn chương, những vẻ đẹp xưa cũ của Hà thành hiện lên qua những con chữ,” tác giả của 13 tựa sách về Hà Nội chia sẻ.


Người được gọi tên là “nhà văn Hà Nội” ấy bảo, trong sâu thẳm tâm hồn mình, ông mang nặng nỗi ưu tư những cảnh trí của một Hà Nội “cũ.” Tuy nhiên, lớn hơn điều tiếc nuối ấy là nỗi xót xa về sự đổi thay trong văn hóa ứng xử của người Hà Nội.


Với ông, vẻ đẹp xưa cũ của Hà Nội ánh lên qua những hàng cây, ngõ phố… Thế nhưng, quan trọng nhất, vẻ đẹp ấy thể hiện ở cách cư xử, vẻ thanh lịch trong giao tiếp của con người.


“Trong bối cảnh khác xưa, con người cũng phải mới lên để bắt kịp nhịp sống mới. Ở những trang viết của mình, tôi sẽ đi vào khai thác sự giằng co giữa một bên là ý thức gìn giữ truyền thống và một bên là thôi thúc đổi mới. Con người làm sao để sống tốt, để cân bằng hai trạng thái ấy? Trong quá trình tranh đấu đó, chắc hẳn, không ít người sẽ mang cảm giác ‘lạ phố, lạc phố’,” Đỗ Phấn chia sẻ./.


Đỗ Phấn sinh năm 1956 tại Hà Nội. Năm 1980, ông tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Trong thời gian từ 1980-1989, Đỗ Phấn giảng dạy tại khoa kiến trúc Đại học Xây dựng Hà Nội.


Tập truyện dài “Dằng dặc triền sông mưa” (NXB Trẻ, 2013) của ông vừa giành giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội 2014 ở hạng mục Văn xuôi.


http://www.vietnamplus.vn/hoa-si-nha-van-do-phan-ca-doi-toi-se-chi-viet-sach-ve-ha-noi/285321.vnp


Sách của tác giả Đỗ Phấn


RUỒI LÀ RUỒI: tiểu thuyết


Mở đầu tiểu thuyết là một cuộc chạy trốn của một phụ nữ trẻ. Cuộc thứ hai là của một đàn ông trung niên. Tiếp theo là cuộc di cư vĩ đại của những con ruồi !


Mỗi người đều đến một chỗ khác, để làm thành người khác, để không ai có thể biết.


Chuyện quanh bãi rác lâu năm thành xóm Ruồi. Phụ nữ, vàng, và tiền. Và lái xe tải đường dài.


Kết thúc là một cuộc đổi thay khó có thể nhận ra.


Nhưng ruồi thì mãi vẫn chỉ là ruồi thôi.


Cuốn tiểu thuyết của Đỗ Phấn vẫn có bối cảnh là thành phố, với biết bao vấn đề cũ và mới phát sinh trong ngồn ngộn đời thường. Giọng văn luôn nhẹ, có giễu cợt, chê trách cũng khẽ khàng kín đáo, tưởng như không màng đến, vô tư khinh bạc, nhưng trong thẳm sâu là những mong mỏi về một đời sống lành mạnh hơn cho nơi này, thành phố của mình.


HÀ NỘI THÌ KHÔNG CÓ TUYẾT: tản văn


Đỗ Phấn khi viết văn vẫn có cái nhìn của một họa sĩ, tinh tế và kỹ lưỡng trong quan sát. Anh đặc biệt mạnh về chi tiết, những nhấm nhót đời thường, tất cả được vẽ bằng chữ nghĩa giàu màu sắc và đường nét, về một Hà Nội gồ ghề, xù xì, đắm đuối, trằn trọc… đủ mọi cung bậc cảm xúc. Anh day dứt về một Hà Nội xưa đã phôi pha những vẻ đẹp uyên áo, và cũng chấp nhận cái bộn bề của Hà Nội thời ẩm ương đầu thế kỷ này. Tập tạp văn Hà Nội thì không có tuyết vì thế khó nói là lạc quan hay bi quan, nó là điều ai nấy phải chịu. Điều quan trọng là cách nhìn và cách lên tiếng của họ, mà ở đây với vai trò một người nghệ sĩ pha chất kẻ sĩ, Đỗ Phấn không dửng dưng trùm chăn.


Số lượng hơn 90 bài tạp văn của anh trải theo chủ đề bốn mùa “Xuân - Hạ - Thu - Đông” cho thấy sức viết đáng kinh ngạc của một họa sĩ, người đã chọn nghiệp viết như một công việc chuyên môn, góp vào bên cạnh những cuốn tiểu thuyết hay truyện ngắn một giọng điệu nhất quán, chừng mực mà nhiều năng lượng sống. Chất dân gian phố phường của Đỗ Phấn đặc biệt thích hợp trong những đề tài về những cái nhôm nhoam của Hà Nội. Nó là thứ giữ chân người đọc với anh, cũng như những cuốn sách đã in gần đây ở NXB. Trẻ.


DẰNG DẶC TRIỀN SÔNG MƯA: truyện dài


Câu chuyện được kể từ nỗi nhớ về tuổi thơ của một người đàn ông. Trong 15 chương sách, lần lượt hiện về, như một cuốn phim, tất cả những gì gần gũi thân thương nhất của Hà Nội thời xưa cũ ấy. Tác giả đã mang đến một câu chuyện sống động đầy ắp chi tiết, thật trìu mến và dịu dàng về tuổi thơ lấp lánh với tất cả những gì quý báu trong cuộc đời.


Hà Nội những năm đầu chiến tranh phá hoại. Sau đó là sơ tán, và trở về. Một thời chúng ta đã sống như thế...


Đỗ Phấn là người Hà Nội. Là một họa sĩ thành danh từ đây, và khi bắt đầu viết văn cho đến nay, đề tài của anh cũng không gì khác ngoài viết về thành phố này. Đã có rất nhiều cuốn sách, nhưng Dằng dặc triền sông mưa thực sự là một món quà quý từ người họa sĩ tài hoa gửi đến bạn đọc..


GẦN NHƯ LÀ SỐNG: tiểu thuyết


Đây là cuốn tỉêu thuyết đầu tiên Đỗ Phấn dùng ngôi thứ nhất - “tôi”. Song không khác các cuốn khác là tác giả vẫn viết về Hà Nội, thành phố nơi anh sinh ra, lớn lên, chứng kiến những đổi thay từ hình hài đến giọng nói người, đến món ăn, cách người ta sống, làm việc, và yêu nhau.


Câu chuyện được dẫn dắt theo một giọng kể. Thành, một kiến trúc sư thôi làm công chức sở quy hoạch chuyển qua làm họa sĩ tự do. Vẽ tranh, có tiền, có bạn bè và những cuộc tình đều nồng nàn dù sâu đậm hay thoảng qua, nhưng sao không thấy vui... Có lẽ bởi ở những gì anh nhìn thấy.


Cuộc sống hiện đại, với nhiều giả dối hồn nhiên. Sao mà thành phố của mình cứ ngày một trôi đi đâu, và bao nhiêu đam mê, nhiệt huyết, ước mơ hồng hào ngày nào nay đã biến đâu mất, chỉ còn lại những toan tính, bất trắc; và những cuộc tình - nếu nó vẫn còn đẹp và chưa uể oải thì cũng là bởi người vẫn còn sót lại chút lịch lãm tử tế, hoặc là khao khát tử tế...


Đọc cuốn sách bạn sẽ thấy quý, bởi giá trị của một bức tranh hiện đại bằng văn chương.


“Có thể nói ít người theo đuổi, tha thiết với đô thị, nhìn nhận các vấn đề của đô thị một cách thấu triệt, mổ xẻ, tiên đoán, bắt bệnh cho nó nhiệt thành và tận cùng như Đỗ Phấn. Ở các tiểu thuyết của anh, người ta thấy một đô thị đang vỡ ra, đang bị cày xới, sục sạo trong cuộc chiến giữa phát triển và hệ lụy, giữa bản thể và những lai tạp nhố nhăng.


Đọc Đỗ Phấn, người ta cũng dễ hình dung đến những người của Hà Nội muôn năm cũ với những lịch lãm, phép tắc mà giờ đây với tầng lớp thị dân mới dường như đã trở nên xa xỉ. Những trang văn của anh dễ khiến người đọc nghĩ đến những kẻ lạc thời, luôn tin tưởng tuyệt đối và thành kính vào những giá trị đã được định hình, được vun đắp hàng trăm năm nhưng giờ đây bỗng trở thành những thứ giáo điều dành cho kẻ hoài cổ dở hơi rỗi việc…”- Nguyễn Xuân Thủy, evan


CHẢY QUA BÓNG TỐI (tiểu thuyết)


CHẢY QUA BÓNG TỐI là câu chuyện của một thành phố đang trong thời kỳ phát triển. Bối cảnh xảy ra ở một làng bên sông ven đô. Xóm Bến xưa kia vốn là nơi buôn bán tấp nập, sau này được nhập vào phường - trở thành một phần của thành phố, và cuối cùng bị giải tỏa do quy hoạch. Đời sống đô thị nhập vào làng, hay tâm lý, thói quen tiểu nông khi nhập làng vào phố đã làm thay đổi cuộc sống ở đây, không thể nói chính xác, chỉ thấy sự thay đổi đã làm những trải nghiệm của mỗi phận đời, phận người mang thêm màu sắc, vui và buồn.


Nhiều trang viết đẹp, đầy kiến thức về thiên nhiên, dòng sông, rừng cây, và các loài chim, loài chó; những trang gợi cảm và chính xác về đời sống của một người khiếm thị trong cuốn sách mang lại nhiều bất ngờ và cảm giác trong trẻo.


Nhưng thế mạnh của cuốn sách là ở sức ám ảnh của nó, bởi những dữ dội ngầm ẩn trong mỗi nhân vật và mỗi ngày sống của họ, trong từng ngày mưu sinh, từng cuộc tình được tác giả gửi gắm trong từng chi tiết, nhân vật. Cũng là những chuyện trăn trở của cuộc sống của một thành phố đang mở rộng


nxbtre.com.vn



Đỗ Phấn, “Nhà văn Hà Nội”


Gia tài sáng tác tính đến nay khoảng hơn 10 đầu sách, những tác phẩm đang viết dang dở hoặc sẽ viết trong tương lai đều chỉ viết về chủ đề duy nhất “Hà Nội”, có lẽ bởi thế mà người ta gọi Đỗ Phần là Nhà văn Hà Nội.


Đỗ Phấn mới chỉ tham gia sáng tác chưa đầy 10 năm nay, người ta biết đến ông với tư cách là một họa sĩ nhiều hơn là nhà văn. 40 năm cầm cọ vẽ, họa sĩ Đỗ Phấn đã đạt không ít giải thưởng trong lĩnh vực hội họa. Mặc dù vậy trong vòng chưa đầy 10 nằm “cầm bút”, đã có thể hoàn thành 13 đầu sách trong đó có 05 tiểu thuyết ( Vắng mặt; Rừng người; Chảy qua bóng tối; Gần như là sống; Ruồi là ruồi) là việc quá đáng nể với một người “tay ngang”.


Người ta gọi ông là Nhà văn Hà Nội bởi tính đến nay ông đã viết 13 cuốn sách gồm cả tiều thuyết và tản văn, những tác phẩm của ông đã phát hành đều được công chúng đón nhận như: Dằng dặc triền sông mưa; Hà Nội thì không có tuyết; Rừng người; Ông Ngoại hay cười; Gần như là sống; Chảy qua bóng tối…đều viết về Hà Nội. Chính bản thân ông cũng chia sẻ, dù có xuất bản bao nhiêu đầu sách thì sự nghiệp cầm bút của ông cũng vẫn chỉ là một cuốn sách duy nhất về Hà Nội.


Ông viết về Hà Nội khéo léo và tài tình đến mức, dù không có 1 chữ nào nói tới Hà Nội nhưng người đọc vẫn cảm nhận rõ từng hơi thở của thành phố nghìn năm lịch sử này. Những người không biết có thể cho rằng ông là người hoài cổ, cuộc đời chẳng đi đâu ra khỏi Hà Nội nhưng trên thực tế ông lại là người đi rất nhiều, trong nước có, ngoài nước có, ấy vậy nhưng trong tâm tưởng ông Hà Nội luôn luôn đậm nét và gắn bó không gì có thể thay đổi được.


Đỗ Phấn được biết đến là một họa sĩ nhiều hơn là nhà văn, bởi ông mới chỉ tham gia sáng tác văn chương vài năm gần đây


Ngày 03 tháng 10 mới đây, tác phẩm “Dằng dặc triền sông mưa” của Họa sĩ, Nhà Văn – Đỗ Phấn đã giành giải thưởng Văn xuôi của Hội Nhà văn Hà Nội năm 2014. “Dằng dặc triền sông mưa” cũng là tác phẩm viết về Hà Nội, nhưng khác hơn những tác phẩm trước của Đỗ Phấn. Sách nói về những hồi ức tuổi thơ, tuổi trẻ của Hà Nội. Với giọng văn trong trẻo, hồn nhiên pha lẫn ngậm ngùi, luyến tiếc, tác giả mang tới câu chuyện về Hà Nội sống động, đầy ắp chi tiết, thật trìu mến, dịu dàng và cả những ký ức đượm buồn. Có thể nói đây là một tác phẩm, một “bức vẽ” khá hoàn chỉnh của họa sĩ, nhà văn Đỗ Phấn về lịch sử, văn hóa cũng như đời sống của người Hà Nội một thời.


Mặc dù bắt đầu sáng tác vài năm gần đây nhưng Đỗ Phấn đã có 13 tác phẩm gồm cả tản văn, tiểu thuyết... tất cả đều viết về một chủ để duy nhất đó là Hà Nội.


Nói về Nhà văn Đỗ Phấn, Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam chia sẻ: Ít có tác giả nào khi sáng tác chất tự truyện lại thấm đẫm trong văn chương, trong cả sự nghiệp sáng tác như Đỗ Phấn. Đọc văn của ông không chỉ đơn thuần là đọc 1 cuốn sách, 1 cuốn tiểu thuyết mà đang đọc chính con người ông.


Tại buổi giao lưu với độc giả được tổ chức trong khuôn khổ hoạt động của Hội sách Hà Nội 2014 diễn ra mới đây. Nhà văn Đỗ Phấn đã chia sẻ: “Nhiều người cho rằng, vẽ không liên quan gì đến văn chương, một người đã cầm cọ vẽ 40 năm và đạt được vài thành công như tôi vì sao lại chuyển sang một việc không liên quan là văn chương? Thực tế thì vẽ với văn chương có liên quan rất nhiều. Vẽ cần ký ức để chuyển tải thành hình ảnh, văn chương cần ký ức để chuyển tải thành lời. Tôi dùng ký ức của mình để sáng tác mặc dù khai thác thế giới hình ảnh dễ hơn khai thác chữ nghĩa đối với tôi nhưng chính hình ảnh đã tạo nên cách viết của tôi”.


Tuy là sự nghiệp “tay ngang”, nhưng với việc lao động sáng tạo nghiêm túc, nhà văn Đỗ Phấn đã đạt được những thành công bước đầu trong sự nghiệp văn chương của mình. Các tác phẩm của ông đã và sẽ góp phần làm phong phú thêm kho tàng sách, chuyện viết về Hà Nội cũng như làm đa dạng hơn làng văn Việt Nam.


Lan Hương


cinet.gov.vn


 



 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Sát cánh chống xâm lăng: Phi công VN cộng hoà và phi công VN dân chủ cộng hoà - Mai Thanh Hải 29.04.2017
Nào ai có lòng với nước hơn ai? Nước ơi! - Lưu Trọng Văn 29.04.2017
Nói một chút về chính trị: Việc anh Thăng sẽ bị kỷ luật! - Triệu Xuân 28.04.2017
Bà con vùng sạt lở sông Vàm Nao thoát nạn nhờ một người tắm sông - Nhiều tác giả 26.04.2017
Cuộc đời và văn nghiệp của cha tôi: Bình Nguyên Lộc - Tống Diên 26.04.2017
Khi tờ báo gia đình đối đầu các ông lớn - James Warren 25.04.2017
Tranh cãi về 'tượng Đức Ông' ở đền Quán Thánh - Tư liệu 24.04.2017
Ngáo đá, lộ hàng, chảnh chó... sáng tạo hay méo mó tiếng Việt? - Vũ Viết Tuân 23.04.2017
Về thị trường sách và việc xuất bản - Hà Thủy Nguyên 18.04.2017
Cảm nhận của một bạn trẻ Ba Lan lần đầu đến Sài Gòn - Szymon Siudak 14.04.2017
xem thêm »