tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19669035
Tiểu thuyết
02.06.2017
Mario Gianluigi Puzo
Bố già (The Godfather)



Chương 27


Mãi tận tối hôm đó Maicơn Côrleône mới bay đến Las Vegas. Đã được lệnh trước, nên không ai ra sân bay đón anh. Đi theo Maicơn chỉ có hai người: Tôm Haghen và gã vệ sĩ mới tên là Anbert Nêri.


 


Maicơn và hai người cùng đến đã được dành sẵn mấy buồng tốt nhất trong khách sạn. Những người anh cần gặp đã đứng đợi đầy đủ nơi phòng khách.


Phrêđô thân mật ôm hôn người em út. Hồi này trông cậu hai nhà Côrleône béo mập ra, trên mặt lộ vẻ mãn nguyện, ăn diện thật bảnh bao, mày râu nhẵn nhụi, tóc tai và móng tay tỉa tót cẩn thận. Một con người khác hẳn, không còn dấu vết gì của cái kẻ ngơ ngác bốn năm trước được đưa từ Niu York xuống đây lánh nạn.


Lùi lại một bước, Phrêđô âu yếm ngắm nghía Maicơn:


-  Bảnh trai lắm. Vết thương trước không còn tí dấu vết nào nữa. Kêi thế nào? Bao giờ thì cô ấy xuống đây chơi được?


Maicơn mỉm cười:


-  Anh mới đúng là bảnh trai, hệt như được lột sác ấy. Đáng ra Kêi cũng xuống thăm anh, nhưng vì đang có bầu, lại phải trông đứa nhỏ. Vả lại, tôi xuống đây là có việc gấp, tối mai hoặc cùng lắm sáng ngày kia phải bay về rồi.


-  Nhưng trước hết chú phải ăn cái gì đã. Thằng bếp trưởng ở khách sạn này cực kỳ. Nó mà nấu thì cứ là nuốt cả lưỡi. Chú đi tắm rửa, thay quần áo, để tôi cho dọn bàn ra ở đây. Những ai chú cần gặp đã đợi sẵn ngoài kia cả rồi, khi nào chú gọi là có ngay.


Maicơn cười:


-  Tốt lắm. Nhưng nhớ để Mau Grin lại sau chót nhé. Còn bây giờ anh nói giùm Giônni Phôntêin đến ăn tối với chúng ta. Cả Luxi cùng anh chàng bác sĩ của cô ấy nữa. Nhân thể nói chuyện luôn. Này Tôm, ngoài mấy người đó ra, ta có cần gặp ai nữa không nhỉ?


 


Tôm Haghen lắc đầu. Từ lúc xuống đến giờ, Tôm thấy Phrêđô có vẻ lạnh nhạt với y. Phrêđô bị ông Trùm ghét, tước mọi thứ ân huệ, nên cứ nhằm người cố vấn (consigliori) mà oán. Thật ra Tôm cũng muốn giúp Phrêđô ít nhiều, nhưng Bố Già đâu có chịu. Không hiểu sao don Côrleône ghét nó đến thế, mặc dầu không thấy ông nói ra miệng bao giờ.


Khi cả bọn ngồi vào bàn ăn thì đã quá nửa đêm. Trong suốt bữa ăn, Maicơn là trung tâm chú ý chung của mọi người. Trông anh giống hệt như ông Trùm, từ cử chỉ dáng điệu đến lời ăn tiếng nói. Cũng đáng nể và đáng sợ như Bố Già, nhưng anh hành động tự nhiên, ăn uống chuyện trò thân mật vui vẻ với mọi người. Tôm Haghen, như thường lệ, vẫn kín đáo nấp sau hậu trường. Còn tay vệ sĩ mới Anbert Nêri chưa ai gặp bao giờ, gã cũng tỏ vẻ rất khiêm nhường, lặng lẽ. Viện cớ không muốn ăn, gã đến ngồi trong chiếc ghế bành đặt cạnh cửa ra vào và chúi đầu vào đọc một tờ báo địa phương.


Một lúc sau đám hầu bàn được lệnh ra khỏi phòng, Maicơn quay sang nói với Giônni Phôntêin:


-  Tôi nghe nói anh đã lấy lại được giọng và giờ hát còn hay hơn trước đây nữa phải không? Người ta bảo những người hâm mộ lại quây lấy anh đông nghịt. Xin chúc mừng anh.


-  Cảm ơn chú, -  Giônni đáp, cố đoán xem Maicơn gọi mình đến đây để làm gì. Người ta cần gì ở hắn?


Maicơn nói tiếp, lần này thì với tất cả mọi người ngồi quanh bàn:


-  Gia đình Côrleône quyết dời địa bàn hoạt động đến chỗ mới, xuống Las Vegas. Sẽ bán các cơ sở làm ăn ở Niu York và chuyển tất cả xuống đây. Ông già đã thảo luận vấn đề này với tôi và Tôm Haghen, và chúng tôi đi đến kết luận rằng tương lai của gia đình Côrleône là ở Nêvađa. Tất nhiên, đây không phải việc hôm nay hay ngày mai là xong. Để chuẩn bị, thu xếp mọi việc có thể phải mất đến hai, ba hoặc bốn năm. Nhưng đây là kế hoạch có tính chiến lược. Trong khách sạn và sòng bạc này bạn bè của chúng ta chiếm một số cổ phần khá lớn, vì vậy chúng ta chọn đây làm bạn đạp xuất phát. Mau Grin sẽ bán số cổ phần của hắn cho chúng ta, và lúc đó bạn bè gia đình chúng ta sẽ nắm hết quyền điều hành ở đây.


Bộ mặt sung mãn của Phrêđô lộ vẻ lo lắng:


-  Maicơn, nhưng chú có chắc là sẽ như vậy không? Tôi không thấy Mau Grin nói gì cả. Hắn mê cái khách sạn này lắm, tôi nghĩ là hắn không chịu bán đâu.


Maicơn thản nhiên:


-  Tôi sẽ đưa ra với hắn một đề nghị mà hắn không thể từ chối.


Nghe những lời được nói ra bằng một giọng thản nhiên này, những người ngồi sau bàn cảm thấy lạnh gáy. Có thể vì đây là câu nói quen thuộc của Bố Gìa. Maicơn lại quay sang nói với Giônni:


-  Anh Giônni, bố tôi muốn rằng anh sẽ giúp đỡ chúng tôi trong thời kỳ khởi sự làm ăn này. Người ta nói biện pháp tốt nhất để thu hút khách của khách sạn, sòng bạc là ca nhạc thật xôm. Chúng tôi tính sẽ ký hợp đồng với anh một năm về đây biểu diễn chừng năm lần, mỗi lần một tuần lễ. Hy vọng rằng các bạn bè của anh trong giới điện ảnh cũng sẽ sẵn lòng giúp chúng tôi. Anh đã làm rất nhiều cho họ, bây giờ đến lượt họ...


-  Cái đó thì chú cứ yên tâm, -  Giônni đáp, -  Vì Bố Già, tôi sẵn sàng làm tất cả mọi việc trên đời. – Tuy nhiên, trong giọng nói của hắn vẫn lộ vẻ nghi ngờ. -  Nhưng chú biết không, hiện nay ở Las Vegas người ta đang xây thêm hàng chục khách sạn và sòng bạc mới. Chỉ sợ khi chúng ta đang rục rịch chuẩn bị thì họ đã chiếm mất thị trường rồi. Với một sự cạnh tranh như vậy chúng ta dễ bị chậm chân lắm đấy.


Tôm Haghen lần đầu tiên cất tiếng:


-  Cái đó khỏi lo. Ít nhất ba trong số các khách sạn đó thuộc về bạn bè của gia đình chúng ta.


Giônni hiểu ra ngay. Như vậy có nghĩa là ba khách sạn cùng hệ thống kinh doanh cờ bạc mới cũng là của nhà Côrleône. Cộng với một hiện có là bốn. Giônni gật đầu:


-  Được, tôi sẽ vào cuộc ngay.


Maicơn quay sang phía Luxi và Giulơ:


-  Tôi còn mang ơn anh một việc, -  anh nói với Giulơ. -  Nghe bảo anh muốn trở lại với nghề giải phẫu, nhưng các bệnh viện lớn không chấp nhận vì cái vụ phá thai dạo nọ. Tôi muốn được nghe chính anh nói ra: anh vẫn còn muốn như vậy chứ?


Giulơ cười khẩy:


-  Có lẻ thế. Nhưng anh biết quá ít về các luật lệ trong ngành y đấy. Dù anh có thế lực bao nhiêu thì điều đó cũng không có tác dụng gì đối với y học. Tôi e là anh không thể giúp gì được tôi.


Maicơn lơ đãng gật đầu:


-  Đúng, anh nói phải. Nhưng anh biết không, hiện nay có một số người quen có thế lực của tôi định xây dựng một bệnh viện lớn ở Las Vegas này. Thành phố đang phát triển, cần phải có một cơ sở y tế lớn. Nếu như ta khôn khéo một tí, họ có thể cho phép anh trở lại bàn mỗ. Thật ra đâu có dễ kiếm được các bác sĩ lành nghề ở cái xó sa mạc này. Cho nên anh cứ làm tạm ở đây đợi dịp. Tôi nghe nói anh và chị Luxi định làm đám cưới phải không?


Giulơ nhún vai:


-  Còn phải xem tương lai có khá hơn không đã...


Luxi chen vào một câu:


-  Maicơn, nếu anh không xây cái bệnh viện đó thì chắc tôi trở thành gái già mất.


Mọi người phá ra cười, nhưng Giulơ vẫn ngồi im thin thít. Anh ta quay sang Maicơn:


-  Nếu tôi nhận thì cũng không có điều kiện điều kiếc gì đâu đấy.


Maicơn lạnh giọng đáp:


-  Không điều kiện gì đâu. Chẳng qua ơn anh tôi trả mà thôi.


Luxi nhẹ nhàng ngăn:


-  Đừng cáu nào, Maicơn.


Maicơn mỉm cười với cô:


-  Tôi không cáu đâu.


Anh lại quay sang Giulơ:


-  Anh nói dở lắm. Gia đình Côrleône tạo điều kiện cho anh thì có. Anh tưởng tôi ngu mà đi nhờ anh làm những việc anh không thích làm hay sao? Nhưng nếu tôi cứ nhờ thì thế nào? Lúc anh kẹt có thằng nào chịu động ngón tay giúp anh chưa? Khi nghe nói anh muốn trở lại làm phẩu thuật gia thực sự tôi đã phải nghĩ mãi xem có giúp được gì anh không? Tôi giúp được. Tôi không đòi hỏi gì ở anh hết. Nhưng ít ra anh có thể gìn giữ mối thâm tình của chúng ta nên tôi mới nghĩ rằng có những việc anh có thể làm cho tôi như bất kỳ người bạn nào khác chứ. Đó là điều kiện của tôi đấy. Nếu anh không thích thì cứ từ chối.


Tôm Haghen cúi đầu cười thầm. Ngay cả ông Trùm chắc gì đã nói ác hơn.


Giulơ đỏ bừng mặt:


-  Maicơn, tôi không định nói thế đâu. Tôi rất biết ơn anh và ông cụ nhà. Xin anh bỏ qua lời tôi vừa nói đi.


Maicơn gật đầu, nói tiếp:


-  Thế là chúng ta đã thoả thuận với nhau. Trong khi bệnh viện chưa xây dựng xong, anh cứ phụ trách khoản y tế trong bốn khách sạn ở đây. Anh cứ chọn thêm người đi. Dĩ nhiên, lương anh cũng sẽ được tăng thêm, chuyện đó Tôm Haghen sẽ nói với anh sau. Luxi, tôi muốn giao cho chị một việc gì đó quan trọng hơn. Chẳng hạn, chị phụ trách về tài chính tất cả các cửa hàng, cửa hiệu đủ loại sẽ mở ra ở tầng một các khách sạn. Hoặc là tuyển thêm các cô gái vào làm ở sòng chơi. Cho nên nếu như Giulơ không cưới chị, thì chị cũng vẫn là một bà gái già giàu có.


Từ nãy đến giờ Phrêđô ngồi rít xì gà một cách nôn nóng. Mãi số phận của nó vẫn chưa được đả động tới. Cuối cùng, Maicơn quay đầu về phía nó, ôn tồn nói:


-  Tôi chỉ là thằng chạy việc của bố thôi, anh Phrêđô ạ. Bố sai làm gì, tôi làm nấy. Bố sẽ đích thân báo cho anh biết anh sẽ làm gì. Tôi không được biết cụ thể, nhưng chắc anh sẽ hài lòng. Ở nhà mọi người nghe nói anh làm ăn dưới này khá lắm.


-  Thế thì bố còn giận tao nỗi gì nữa? -  Phrêđô hỏi bằng giọng ấm ức, như sắp khóc. -  Chỉ vì chuyện sòng bạc bị lỗ ư? Nhưng tao đâu có phụ trách chuyện này. Đây là việc của thằng Mau Grin. Bố còn muốn cái khỉ gì ở tao nữa?


-  Thôi, anh đừng nghĩ quẩn thế, -  Maicơn trấn an ông anh ruột, rồi lại quay sang Giônni Phôntêin: -  Thế còn Ninô đâu? Tôi muốn gặp anh ấy.


Giônni đáp:


-  Nó đang nằm liệt giường trong phòng, phải có y tá trông chừng. Chú biết không, bác sĩ bảo phải đưa nó vào nhà thương tâm thần, dường như nó chán sống lắm. Nó không còn thiết một cái gì nữa hết. Tiền bạc không thiếu, công việc cũng không thiếu, muốn hát thì hát, muốn đóng phim thì đóng phim. Một phim giờ cũng được năm mươi ngàn chứ ít ỏi gì. Thế mà nó đâu có thèm. Vinh quang cũng không thiết nữa Chơi với nhau cả đời tôi chẳng thấy nó làm một việc gì bậy bạ. Thế mà giờ thằng chết dẫm ấy lại đi mượn rượu để tự sát!


Giulơ vừa muốn nói một điều gì đó thì có tiếng gõ cửa. Anh ta ngạc nhiên thấy gã vệ sĩ trong ghế bành cạnh cửa vẫn ngồi yên tiếp tục đọc báo. Tôm Haghen ra mở cửa. Và ngay lập tức Mau Grin chạy xô vào, gạt Tôm sang một bên. Theo sau hắn là hai gã vệ sĩ.


Mau Grin to con, đẹp trai, nhưng có một quá khứ thật bất hảo -  hắn bắt đầu lập nghiệp bằng nghề giết thuê ở Bruklin. Chính hắn là người đầu tiên đã nhận thấy những khả năng to lớn của một vùng đất như Las Vegas, và là một trong những người đầu tiên xây khách sạn kiêm sòng bạc ở đây. Cho đến tận bây giờ ai đụng phải hắn lúc đang lên cơn thịnh nộ cũng thật nguy hiểm, tất cả mọi người trong khách sạn đều sợ hắn, tìm cách tránh xa, kể cả Phrêđô, Luxi và Giulơ Xêgan. Giờ đây hắn bước vào phòng với bộ mặt tối sầm như mây giông. Maicơn chưa kịp mở mồm, hắn đã hầm hè:


-  Maicơn, tôi còn phải đợi anh bao nhiêu lâu nữa? Mai tôi bận nhiều việc, nên phải gặp anh ngay hôm nay. Chúng ta nói chuyện với nhau chứ?


Maicơn làm bộ mặt ngạc nhiên thân thiện:


-  Rất sẵn lòng. – Anh quay sang ra hiệu cho Tôm Haghen. -  Tôm, rót mời quý ngài Grin một chén rượu đi chứ.


Giulơ nhận thấy anh chàng có tên là Anbert Nêri chẳng coi hai gã vệ sĩ của Mau Grin ra gì, cứ thản nhiên ngắm ngó ông chủ của chúng một cách chăm chú. Mau Grin ngoảnh lại ra lệnh cho hai thủ hạ của mình:


-  Tụi bây đưa các bạn này xuống sòng, biếu ít phỉnh cho họ chơi, bao nhiêu tao bao hết.


"Các bạn" ở đây là tất cả những người không cần có mặt trong phòng – Giulơ, Luxi, Giônni Phôntêin và gã vệ sĩ Anbert Nêri của Maicơn. Tuy nhiên, Nêri vẫn ngồi nguyên không nhúc nhích cho đến khi Maicơn gật đầu tán thành:


-  Phải, ý kiến hay lắm!


Bấy giờ Anbert Nêri mới đứng dậy, theo mấy người khác đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại Phrêđô, Tôm Haghen, Mau Grin và Maicơn.


Grin dằn mạnh ly rượu lên mặt bàn, cố kìm cơn điên khùng lại, nói ngay:


-  Từ đâu ra cái tin đồn rằng gia đình của Côrleône định mua số cổ phần của tôi ở khách sạn này? Người mua phải là tôi, tôi sẽ mua cổ phần của các anh, chứ không phải các anh mua của tôi!


Maicơn đáp với vẻ ôn tồn:


-  Sòng bạc của anh đang lỗ vốn một cách rất vô lý. Trong công việc làm ăn của anh hẳn phải có một cái gì đó không ổn. Biết đâu vào tay chúng tôi việc làm ăn sẽ khá hơn.


Grin cười hô hố:


-  Các người nói cái gì lạ thế, hở lũ ngợm Xixili? Khi các người gặp nạn, ta đã ra ơn với các người, cho thằng Phrêđô đến đây trú, còn bây giờ các người lại tính chuyện đá đít ta à? Nhưng các người lầm rồi. Ta đâu phải thằng dễ bị đá đít -  bạn bè thiếu gì đứa giúp ta!


Với vẻ ôn tồn như cũ, Maicơn nói:


-  Nhưng anh đâu có lo không cho Phrêđô. Anh để Phrêđô trú ở đây là vì gia đình Côrleône đã chi tiền cho anh mua sắm trang thiết bị khách sạn. Và để mở sòng bạc. Một khoản tiền lớn. Còn gia đình Môliari ở Duyên Hải thì bảo đảm an ninh cho Phrêđô và sòng bạc của anh. Như vậy nghĩa là gia đình chúng tôi với anh coi như đã sòng phẳng với nhau. Tôi không hiểu anh còn kêu ca trách oán cái gì nữa? Anh sẽ bán cho chúng tôi với bất cứ giá phải chăng nào do anh đề nghị -  như vậy có gì là xấu? Có gì là không công bằng? Có thể nói là chúng tôi giúp anh nữa ấy chứ, vì sòng của anh đang thua lỗ mà.


Grin lắc đầu:


-  Đừng vội, hãy nghe ta nói đây. Gia đình Côrleône đâu còn sức lực như trước nữa. Bố Gìa thì đang ốm. Bị Ngũ Đại Gia chèn ép bật ra khỏi Niu York, các người tưởng rằng xuống đây ăn cướp dễ dàng lắm sao? Ta có một lời khuyên, Maicơn, chớ có nhắm mắt làm liều!


-  Ra thế. Có phải vì vậy nên anh mới bạt tai hạ nhục Phrêđô trước mặt mọi người không?


Nghe Maicơn hỏi câu đó vẫn bằng một giọng nhẹ nhàng, Phrêđô đỏ nhừ mặt, ấp úng:


-  Maicơn, chẳng có chuyện gì đâu. Grin có những lúc quá nóng, nhưng nói chung mọi việc giữa chúng tôi đều ổn thoả. Phải vậy không, Grin?


Trong giọng nói của Mau Grin lộ vẻ cảnh giác:


-  Đúng thế. Tôi là người cai quản khách sạn này, phải cứng rắn chứ không thì loạn. Lần ấy tôi điên lên vì Phrêđô chơi loạn bậy... con chiêu đãi viên nào nó cũng quất bừa hết. Có chuyện rồi tụi nó nghỉ ngay, lấy đâu ra người làm. Như vậy sao không điên lên được, phải sửa não cho Phrêđô một trận...


Maicơn ngoảnh bộ mặt lầm lì về phía anh trai:


-  Thế nào, não của anh giờ đã được sửa tốt rồi chứ, anh Phrêđô?


Phrêđô lấm lét nhìn em, không dám trả lời.


Grin cười hô hố, nói:


-  Thằng chó dái này mỗi lần quất là quất hai con một lúc, gọi là kiểu bánh mì kẹp ấy mà. Phrêđô, tớ phục chú mày thật đấy, hễ đã qua tay mày là các em cấm có thèm ai nữa.


Lời tố cáo bất ngờ của Mau Grin về Phrêđô làm cho Maicơn sửng sốt. Anh nhìn sang phía Tôm Haghen. Y cũng nhìn lại anh, không nói gì. Đúng, có lẻ chính vì thế mà ông Trùm mới không ưa Phrêđô. Vốn là một người thủ cựu, rất ghét các chuyện tình ái lăng nhăng, nên những trò của Phrêđô là không thể chấp nhận được đối với ông. Việc nó động cỡn nhảy hai con một lúc ông còn coi là chuyện hư hỏng, chứ để một thằng như Mau Grin hạ nhục trước đám đông thì quá lắm. Hỏi còn đâu danh dự của gia đình Côrleône nữa? Như vậy là đã rõ tại sao ông Trùm lại ghét Phrêđô thậm tệ đến vậy.


Maicơn đứng dậy, lên tiếng với vẻ rõ ràng là cố ý tống khách:


-  Mai tôi phải về Niu York sớm. Vậy anh nên suy nghĩ về chuyện giá cả...


Mau Grin gầm lên:


-  Đồ chó đẻ, các người tưởng dễ xỏ mũi tao như vậy sao? Tao có bị tùng xẻo thì cũng phải khối đứa đi theo. Tao sẽ lên Niu York, đích thân nói chuyện thẳng với ông Trùm.


Phrêđô lo lắng nói với Tôm Haghen:


-  Tôm, anh là cố vấn (consigliori), anh về nói với bố tôi, giải thích cho ông rõ...


Ngay tức khác, dường như với một luồng gió lạnh buốt thổi qua, Maicơn Côrleône để lộ bộ mặt thật của mình:


-  Ông Trùm hiện nay coi như đã nghỉ hưu. Mọi công việc của gia đình chủ yếu do tôi quyết định. Tôi đã cho Tôm thôi giữ chức cố vấn (consigliori). Từ nay Tôm chỉ phụ trách các vấn đề liên quan đến pháp lý ; vài tháng nữa Tôm sẽ đưa vợ con xuống Las Vegas, và bắt đầu làm việc ở đây với tư cách cố vấn pháp luật riêng của tôi. Vì vậy, ai có việc gì cần, cứ nói thẳng với tôi.


Không ai lên tiếng đáp lại. Maicơn lạnh lùng nói tiếp:


-  Phrêđô, tôi quý mến anh vì anh là anh ruột tôi Anh đừng có dại dột theo người ngoài để đi ngược lại quyền lợi gia đình một lần nữa. Tôi sẽ bỏ qua chuyện trước đây, không nói lại với bố... Còn anh, Mau Grin, anh không nên đối xử như vậy với những người đã giúp đỡ anh. Thật sự tôi xuống đây không phải để hiếp đáp gì anh, mà chỉ muốn giúp anh một lối thoát. Nếu anh không thèm nhờ đến sự giúp đỡ của tôi thì tuỳ anh. Tôi không còn gì để nói thêm nữa.


Haghen đứng lên, bước đến bên cửa, mở ra. Không bắt tay chào hỏi, Phrêđô và Mau Grin bước ra khỏi phòng.


Sáng hôm sau, Phrêđô thông báo cho Maicơn biết quyết định của Mau Grin: hắn nhất định không bán số cổ phần của mình với bất cứ giá nào. Maicơn nhún vai, rồi nói với Phrêđô:


-  Trước khi về, tôi muốn gặp Ninô.


Trong phòng của Ninô, Maicơn gạp Giônni Phôntêin đang ngồi ăn sáng trên chiếc đi văng có gối đầu. Tấm màn che dẫn vào buồng ngủ khép kín: bác sĩ đang khám bệnh trong đó. Một lát sau Giulơ Xêgan bước ra. Maicơn sửng sốt trước vẻ ngoài của Ninô -  cả người y như sắp tan vữa ra. Hai con mắt đờ đẫn, miệng chảy xệ, dường như các cơ bắp trên mặt đã bị nhão ra hết. Maicơn ngồi xuống cạnh giường, nói chuyện thăm hỏi khoảng năm phút. Khi chuẩn bị ra về, Maicơn hỏi:


-  Anh có gì muốn nhắn với bố tôi không, Ninô? Ông cụ cứ hỏi thăm anh luôn đấy.


Ninô mỉm cười, trong một thoáng trở lại con người thủa trước:


-  Nói với ông cụ rằng tôi sắp chết. Rằng cái nghề ca kịch này là một nghề nguy hiểm. Nguy hiểm hơn cả nghề nhập khẩu dầu ôliu...


-  Rồi anh sẽ khỏi thôi, -  Maicơn nói. -  Gia đình có gì giúp được anh cứ cho tôi biết.


Ninô lắc đầu:


-  Chẳng có quái gì đâu.


Maicơn từ biệt rồi ra về. Phrêđô đưa em trai và đoàn hộ tống ra sân bay. Khi đã cùng Tôm Haghen ngồi vào chỗ bay, Maicơn quay sang hỏi gã vệ sĩ:


-  Thế nào, Anbert, anh đã chụp xong hình Mau Grin chưa?


Anhbert Nêri gõ gõ tay lên trán mình:


-  Đã chụp, in, tráng và đánh số hẳn hoi trong này rồi.


 


Chương 28


Ngồi trong ghế máy bay trên đường về NewYork, Maicơn Côrleoone cố chợp mắt đẻ thư dãn đầu óc một lát, nhưng không thể. Anh đang sắp bước vào một quãng đời khủng khiếp nhất, có thể quyết định cả mạng sống của anh. Giờ thì không còn có thể ngăn chặn hoặc lẩn tránh nó được nữa. Toàn bộ công việc chuẩn bị đã hoàn thành, tất cả đã được tính toán, mọi biện pháp phòng bị đã được tiến hành. Để làm những cái đó mất hai năm. Không thể kéo dài hơn nữa. Tuần trước, khi ông Trùm triệu tập các caporegimes cùng một số thành viên thân tín của gia đình và tuyên bố mình nghỉ việc, Maicơn đã hiểu ý Bố Già muốn gì. Giờ quyết định đã điểm.


Kể từ ngày anh về nước đến nay đã gần ba năm và lập gia đình với Kêi cũng đã hơn hai năm. Ba năm anh tiến hành chuẩn bị, chăm chỉ tìm hiểu nghề nhà, ngồi hàng buổi hàng giờ liền với Tôm Haghen, với ông Trùm. Anh kinh ngạc rằng gia đình mình giàu có và hùng mạnh đến vậy. Riêng bất động sản cũng đã có một loạt nhà chọc trời ở trung tâm New York, chiếm cả nửa khi phố rộng. Đứng tên người khác nắm cổ phần của hai văn phòng chuyển nhượng chứng khoán ở phố Uôn, các hiệp hội nhà băng ở Long Island, các hãng may mặc thời trang. Đó là chưa kể một mạng lưới rộng lớn các sòng bạc hoạt động bất hợp pháp khắp nơi.


Trong khi tìm hiểu lịch sử các họat động kinh doanh của gia đình mình, Maicơn phát hiện ra một điều thú vị. Có một thời, khi thế chiến vừa chấm dứt, gia đình Côrleoone đã thu được khoản tiền khá lớn nhờ việc bảo trợ một nhóm những kẻ láu cá chuyên sản xuất và tiêu thụ đĩa hát lậu. Bọn này in lại những đĩa hát của những ca sĩ nổi tiếng, bỏ bao dán nhãn các hãng thứ thiệt và bán chạy như tôm tươi. Họ làm ăn rất kín miệng và lại được dân Côrleoone bảo vệ che chở, nên chẳng bao giờ bị túm gáy. Tất nhiên, là các tác giả, nhạc công chẳng được xơ múi gì trong kiểu "kinh doanh" đĩa hát này. Maicơn nhận thấy rằng các mánh khóe đó đã làm cho Giônni Phôntêin thiệt một khoản đáng kể, bởi vì vào thời kỳ này -  thời kỳ trước khi hắn bị mất giọng không lâu -  các đĩa hát của hắn được chuộng nhất trong số các danh ca cùng thời.


Nhưng làm sao Bố Già có thể cho phép bọn đàn em gian lận này ăn chặn đứa con đỡ đầu của mình? Maicơn hỏi Tôm Haghen điều đó. Tôm nhún vai. Thứ nhất, đấy là chuyện làm ăn. Thứ hai, hồi đó Giônni đang bị Bố Già ghét vì tội bỏ con vợ cũ vốn là bạn với nhau từ ngày bé để lấy Margô Estơn.


 


-  Thế tại sao về sau lại ngừng? Bọn nó bị cảnh sát khui ra à?


 


Haghen lắc đầu:


 


-  Không, tại ông Trùm không bảo trợ cho chúng nữa. Ngay sau đám cưới của Cônni.


 


Về sau Maicơn còn gặp không chỉ một lần những trường hợp tương tự: nhiều người được Bố Già làm phúc cứu giúp ra khỏi những tai nạn, rắc rối do chính tay ông góp phần, hoặc nhiều hoặc ít, tạo nên. Chắc chẳng phải ông cố tình làm như vậy, đặt bẫy để rồi gỡ dùm, mà chỉ vì ông có nhiều quyền lợi ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Mà cũng có thể cuộc đời là thế, cái tốt cái xấu tồn tại bên nhau, đụng chạm nhau là chuyện tự nhiên.


 


Một năm sau khi Maicơn về nước, đám cưới của anh được tổ chức ở nhà Kêi, ngoài gia đình ra chỉ có một vài bạn thân được mời tới dự. Rồi hai vợ chồng về sống trong một căn nhà ở Long Bich. Kêi rất mau chóng trở nên thân thiết với bố mẹ chồng và những người xung quanh. Rồi đứa con đầu lòng của họ ra đời đúng ngày đúng tháng, thoả mãn sự mong muốn của bất kỳ một gia đình Italia nào. Và bây giờ, mới gần hai năm sau khi cưới, cô đã lại sắp sửa sinh đứa thứ hai.


 


Mỗi lần Maicơn đi xa về, Kêi lại ra tận sân bay đón anh. Cô rất vui được gặp lại chồng. Và Maicơn cũng vậy. Nhưng riêng lần này thì anh không thể nào vui nổi. Bởi vì chuyến đi kết thúc là mở đầu cho những hành động mà anh đã kỳ công kỹ lưỡng chuẩn bị ba năm ròng. Bố Già đang đợi anh. Các caporegimé cũng đang đợi anh. Và anh, Maicơn Côrleoone, sẽ phải chỉ huy, phải đưa ra những mệnh lệnh, những giải pháp quyết định toàn bộ vận mạng của anh và của cả gia đình.


 


Mỗi buổi sáng, dậy cho con ăn lần đầu, hôm nào Kêi Adamx Côrleone cũng thấy bà mẹ chồng đi ra khỏi nhà, ngồi vào xe và được một tên tài xế kiêm vệ sĩ chở đi đâu đó một giờ sau mới về. Hỏi ra, cô mới biết là sáng nào bà cũng đến nhà thờ. Thỉnh thoảng đi lễ về, bà ghé vào nhà cô uống tách cà phê, chơi với đứa cháu nội. Một lần, gặp lúc thụân tiện, Kêi hỏi bà có phải nhà thờ công giáo bắt buộc tất cả các con chiên sáng nào cũng phải đi lễ không. Nghĩ răng điều đó làm Kêi ngại không muốn cải đạo, bà Trùm đáp:


 


-  Không. Để làm gì kia chứ? Có những người theo công giáo mà suốt năm chẳng ló mặt đến nhà thờ ngoài hai buổi lễ Phục sinh và Giáng sinh.


 


Kêi mỉm cười hỏi tiếp:


 


-  Thế tại sao sáng nào mẹ cũng đi, không bỏ sót một ngày nào?


 


Bà mẹ chồng giải thích một cách vô cùng giản dị:


 


-  Mẹ đi là vì bố, -  bà chỉ tay xuống sàn nhà, -  để cho ông ấy khỏi sa xuống địa ngục. Ngày nào mẹ cũng cầu nguyện để cứu rỗi linh hồn ông ấy, để ông ấy được lên thiên đường, -  bà chỉ tay lên trần nhà. Bà vừa nói vừa mỉm một nụ cười tinh quái, dường như bằng cách đó bà có thể chống lại được ý chí của ông chồng vậy. Và hễ không có ông ở đó thế nào bà cũng buông ra vài câu chế giễu ông.


 


-  Thế bố nghĩ sao về việc ấy hở mẹ? -  Kêi lễ phép hỏi.


 


-  Từ ngày bị bắn đến nay ông ấy đổi khác nhiều rồi. Giao hết việc cho thằng Maicơn để rảnh rang làm vườn, trồng mấy cây cà chua, ớt, tiêu. Cứ hệt như một ông nông dân nguyên gốc vậy. Mà coi bộ đàn ông ai cũng như thế hết!


 


Muộn hơn một chút, Cônni dẫn hai đứa con nhỏ sang chơi. Kêi thích cô em chồng vì tính tình sôi nổi và Cônni tỏ ra rất quí anh trai Maicơn của mình. Hôm nay, theo thói quen, cô ta lại tìm cách hỏi dò Kêi về thái độ của Maicơn đối với chồng mình là Carlô.


 


Đã từ lâu Kêi nhận thấy cứ mỗi lần có chuyện nói về quan hệ của gia đình Côrleone đối với Carlô, là y như Cônni lại nôn nả mong được nghe những lời khen về chồng mình. Cô ta lo lắng, gần như là sợ hãi, tìm cách thăm dò xem Maicơn có ưa Carlô không. Một tối, Kêi đem chuyện đó hỏi chồng, cô còn nói thêm là không hiểu tại sao mà không thấy ai nhắc đến, ít ra là trước mặt cô, về cái chết của Xônni. Maicơn miễn cưỡng kể cho vợ nghe về chuyện xảy ra vào buổi tối Xônni bị bắn chết. Hôm đó Cônni bị chồng đánh đã gọi điện về cho bố mẹ, Xônni nghe điện đã nổi khùng lên phóng xe đi để bênh em gái và bị hạ sát. Vì vậy cho đến nay Carlô và Cônni thường xuyên lo sợ: không biết trong gia đình mọi người có coi họ là những kẻ đã gián tiếp gây nên cái chết của Xônni không. Nhưng sự thật không phải như vậy. Không ai buộc tội họ cả. Chứng cớ là hai vợ chồng Cônni đã được chuyển về đây ở cùng khu cư xá với ông Trùm, Carlô lại được giao một chức vụ quan trọng trong nghiệp đoàn. Gia đình Côrleone hài lòng với công việc và tư cách của hắn trong hai năm gần đây. Không ai trách móc gì hắn cả.


 


-  Nếu đã thế thì tại sao anh không mời hai vợ chồng cô ấy qua đây chơi và nói rõ cho họ yên tâm? Thật tội nghiệp, cô ấy có vẻ lo lắng không biết anh nghĩ thế nào về Carlô, -  Kêi nói với chồng, -  Hay là anh muốn để em kể lại với Cônni những lời anh vừa nói?


 


Thật lạ lùng, một câu trả lời có vẻ hiển nhiên như vậy mà Maicơn suy nghĩ lúc lâu. Cuối cùng anh nói:


 


-  Theo anh, không cầm. Vô ích thôi. Dù em có làm gì, có nói gì thì con bé vẫn cứ lo sợ.


 


Kêi ngạc nhiên quá. Cô nhận ra rằng Maicơn luôn luôn lạnh nhạt với em gái mình hơn bất cứ ai khác, mặc dù Cônni đã hết sức lấy lòng.


 


-  Nhưng anh thật không nghĩ cô ấy có lồi trong cái chết của anh Xônni chứ?


 


Maicơn thở dài:


 


-  Tất nhiên là không. Nó là em gái út, anh rất thương nó. Và buồn cho nó nữa. Carlô, mặc dù gần đây có khá hơn, nhưng vẫn không phải là thằng chồng mà nó cần. Thôi, ta không nói về chuyện này nữa.


 


Tính Kêi không thích kèo nhèo -  cô cho qua luôn. Vả lại cô biết Maicơn không phải hạng người chịu để người ta co kéo, không chừng anh mà phật ý thì ớn lắm. Cô biết cô là người duy nhất trên đời buộc được anh phải chiều mình, nhưng cô cũng biết không nên lạm dụng để khỏi làm suy chuyển sức mạnh đó của mình. Qua hai năm chung sống với anh, cô lại càng yêu anh hơn, đâu dễ liều lĩnh thế đươc.


 


Cô yêu anh vì anh luôn luôn tốt với cô. Cái đó khỏi phải nói. Nhưng anh cũng luôn luôn tốt với những người khác, không bao giờ độc đoán với ai trong bất cứ chuyện gì dù nhỏ nhặt nhất. Cô để ý thấy dạo này anh có vẻ là một người rất quyền thế, ai cũng đều hỏi ý kiến hoặc nhờ vả, ai cũng kính nể. Nhưng có một việc làm cô sung sướng hơn hết.


 


Ngay từ dạo Maicơn mới từ Xixilli về với bộ mặt vá víu, cả nhà ai cũng xui anh đến bác sĩ làm lại mặt. Bà mẹ cứ bám theo anh chằng chằng. Trong một bữa tối chủ nhật lúc cả nhà xum họp đông đủ, bà mắng Maicơn té tát:


 


-  Mày cứ như thằng kẻ cướp trong phim chớp bóng ấy thôi, Maicơn. Mày có mau mau đi nặn lại cái mặt cho vợ mày nó mừng không thì bảo. Với lại mũi dãi suốt ngày lòng thòng như thằng Irland say rượu ấy, chướng lắm.


 


Ông Trùm ngồi đằng đầu bàn theo dõi mọi việc, lúc ấy mới hỏi Kêi:


 


-  Thế con thấy có chướng không?


 


Kêi lắc đầu. Ông Trùm quay sang bảo bà vợ:


 


-  Bà có còn cai quản nó đâu nào. Việc của nó bận gì đến bà?


 


Bà già lập tức làm lành. Chẳng phải bà sợ gì ông, chẳng qua cãi nhau với chồng trước mặt mọi người thì không hay ho gì thôi.


 


Nhưng Cônni lúc ấy đang nấu nướng dưới bếp, mặt mũi đỏ phừng phừng, chạy lên nói góp:


 


-  Con nghĩ anh Maicơn phải đi mà sửa cái mặt đi mới được. Trước kia anh ấy đẹp trai nhất nhà đấy. Maicơn, anh hứa là anh sẽ đi sửa đi nào.


 


Cônni là con cưng của ông Trùm nên cô chẳng nể ai cả. Maicơn lơ đãng nhìn em như thể không nghe thấy gì. Anh ngồi im, không đáp.


 


Cônni chạy lại bên bố, nhõng nhẽo:


 


-  Bố bảo anh ấy làm đi, bố.


 


Cô quàng hai tay lên vai ông, cọ đầu vào cổ ông. Chỉ có cô mới dám làm nũng ông Trùm như thế thôi. Từ bé đến giờ cái gì ông Trùm cũng chiều con gái. Ông vỗ nhẹ vào tay cô, bảo:


 


-  Cả nhà đói cả rồi, mày xuống đem spaghetti lên rồi hẵng hót.


 


Cônni bèn quay sang nói với chồng:


 


-  Carlô, anh bảo anh Maicơn sửa lại cái mặt đi. Biết đâu anh ấy nghe anh đấy.


 


Nghe cô nói cứ tưởng Maicơn với Carlô Ritdi thân nhau nhất trên đời không bằng.


 


Carlô, da dẻ rám nắng đẹp trai, tóc vàng cắt gọn chải chuốt, hớp một ngụm rượu nhà cất, rồi thong thả lên tiếng:


 


-  Anh Maicơn thi đố ai ép anh ấy làm gì được.


 


Từ ngày về cư xá này, Carlô đã thành người khác hẳn. Hắn biết thân biết phận của mìn lắm, đâu dám chơi trèo.


 


Có chuyện gì đó ở đây mà Kêi không hiểu nổi, một chuyện gì cô không sao thấy được. Là đàn bà, cô thấy Cônni cố ý lấy lòng ông già mặc dù cô ta làm việc đó rất khéo và thậm chí rất thành thật. Tuy vậy không phải là không có thâm ý. Câu trả lời của Carlô nghe có vẻ vừa ấm ức, vừa cam chịu. Maicơn bỏ ngoài tai hết.


 


Kêi không ngại chồng mình xấu xí, nhưng chỉ lo cho xoang mũi của anh bị ảnh hưởng thôi. Giải phẫu chỉnh hình chỗ mặt bị vỡ có thể chữa luôn được khoản này. Chính vì thế mà cô muốn Maicơn vào viện để chữa bệnh cho hẳn hoi. Tuy vậy, cô biết chồng cô lại khóai để cái mặt như vậy -  dở hơi thật. Cô tin là ông Trùm cũng hiểu điều đó.


 


Nhưng sau khi Kêi sinh đứa con đầu lòng, cô rất ngạc nhiên khi một hôm Maicơn hỏi cô:


 


-  Em có muốn anh làm lại mặt không?


 


Kêi gật.


 


-  Anh biết đấy, con nó mà trông thấy mặt anh thế này, lúc lớn lên một tí để hiểu rằng như vậy là không bình thường thì nó sợ đấy. Em không muốn con nó trông thấy, chứ em thì thế nào cũng được, anh yêu ạ.


 


-  Tốt, -  anh mỉm cười -  Anh sẽ đi sửa.


 


Anh chờ cô sinh nở xong rồi mới sửa soạn vào viện. Ca mổ đã thành công. Chỗ gồ trên má anh đã không còn nữa.


 


Cả nhà ai cũng mừng, nhưng Cônni mừng nhất. Hôm nào cô cũng ra nhà thương thăm anh Maicơn, lôi cả Carlô đi theo nữa. Lúc Maicơn về, cô ôm anh thật chặt, hôn thật kêu, rồi nhìn anh trầm trồ:


 


-  Ông anh em lại đẹp trai như xưa rồi.


 


Chỉ duy có ông Trùm không lộ vẻ gì. Ông nhún vai, buông một câu:


 


-  Có khác gì đâu?


 


Nhưng Kêi thi mát ruột lắm. Cô biết rằng Maicơn tuy rất không thích, nhưng vẫn làm thế để chiều ý cô. Cô biết rằng cô là người duy nhất trên đời có thể buộc anh làm trái ý mình.


 


Vào ngày Maicơn từ Las Vegas trở về, Rocco Lampône đánh xe đến cổng cư xá để đưa Kêi ra sân bay đón chồng. Mỗi lần anh đi xa về, cô đều ra đón, chủ yếu là vì sống trong pháo đài Long Bich cô thấy lẻ loi mỗi khi vắng anh.


 


Cô nhìn thấy anh từ trên máy bay bước xuống cùng với Tôm Haghen và gã vệ sĩ mới Anbert Nêri. Kêi không ưa con người này vì ở gã có một cái gì đó nhắc cô nhớ lại Luca Bardi. Gã trông thấy Kêi trước nhất và chạm khẽ vào vai Maicơn, chỉ cho anh thấy phải nhìn đi đâu.


 


Kêi chạy đến bên chồng, ôm choàng lấy anh. Maicơn hôn nhanh vợ rồi đẩy ra ngay. Cùng với Tôm Haghen, hai người ngồi vào xe. Kêi không nhận thấy Nêri đã chui vào chiếc xe đi sau, trong đó có hai gã vệ sĩ khác ngồi chờ sãn, và chạy bám sát xe của Maicơn cho đến cổng cư xá ở Long Bich.


 


Không bao giờ Kêi hỏi chồng là chuyến đi của anh có thành công không. Họ ngầm thoả thuận với nhau rằng cái câu hỏi sáo rỗng đó cũng không đúng chỗ như một vi phạm vào vùng cấm kị, như một việc nhắc lại những chuyện họ không được biết trong cuộc sống chung với nhau. Mặc dù nếu như Kêi có hỏi, thì cô cũng sẽ nhận ngay một câu trả lời lịch sự nhưng cũng sáo rỗng. Kêi không còn để tâm đến điều đó nữa, cô đã quen rồi. Nhưng khi Maicơn nói rằng tối nay anh phải đến gặp bố để báo cáo về kết quả chuyến đi, Kêi bất giác cau mặt lại.


 


-  Em đừng buồn, -  anh nói thêm, -  Để đến mai chúng mình sẽ đi chơi, lên New York, vào nhà, đến tiệm ăn. Anh xoa nhẹ tay lên bụng Kêi, -  cô có thai tháng thứ bảy -  không thì em sinh rồi lại bận bịu việc nhà. Không ngờ em sản xuất mắn đến thế. Đúng là dân Italia đứt đuôi rồi, sòn sòn năm một thế mà cũng gọi là Yanki!


 


Kêi châm chọc cự lại:


 


-  Còn anh đúng là một ông chồng mỹ đặc. Chưa kịp về đến nhà đã chúi đầu vào công việc. Thế mà cũng gọi là dân Italia -  cô nhìn anh, cười, -  Nhưng anh không về quá muộn chứ?


 


-  Trước mười hai giờ. Em đừng đợi anh, nếu buồn ngủ, cứ ngủ trước đi.


 


-  Em sẽ đợi anh, -  Kêi đáp.


 


Cuộc họp tối hôm đó diễn ra trong văn phòng của don Côrleone ở đầu nhà, những người tham dự gồm có: ômg Trùm, Maicơn, Tôm Haghen, Carlô Ritdi và hai lão caporegímes Clemenxa và Texio. Không khí lần này không có vre nhất trí thanh thản kiểu gia đình như thời Bố Già còn cầm cương. Kể từ ngày ông Trùm tuyên bố nghỉ hưu, chuyển giao công việc lại cho Maicơn, người ta cảm thấy một sự căng thẳng kéo dài. Trên nguyên tắc, chức vụ ông Trùm không phải cha truyền con nối. Ở các gia đình khác, một caporegime cỡ như Clemenxa hoặc Texio đều có thể trở thành người kế vị ông Trùm. Hoặc ít ra là họ cũng có quyền tách ra để thành lập một cách riêng.


 


Thêm vào đó còn một thay đổi nữa cũng ảnh hưởng đến tình hình chung: kể từ ngày ký hiệp ước hoà bình với Ngũ Đại Gia theo đề nghị của Bố Già, thế lực cánh Côrleone đã giảm sút trông thấy. Hùng mạnh nhất hiện nay trong giới giang hồ New York rõ ràng là gia đình Bardini: liên minh của họ với cánh Tataglia hiện đang giữ cái địa vị giống như địa vị trước đây của gia đình Côrleone. Hơn thế nữa, họ tiếp tục ngấm ngầm phá hoại lực lượng của cánh Côrleone, từng bước từng bước lấn đất của Bố Già: lúc đầu cho một tay chân đến thử mở rộng sòng bạc làm ăn trên lãnh thổ của ông, và khi thấy không gặp phản ứng gì đặc biệt, liền phái thêm quân mới tới.


 


Việc don Côrleone nghỉ hưu đối với Bardini và Tataglia là một ngày hội lớn. Maicơn sẽ còn phải chứng minh mình có thể làm được gì, nhưng dù sao thì trong vòng năm mười năm tới vẫn chưa thể so sánh được với ông bố về tầm nhìn xa mưu lược và phạm vi ảnh hưởng thần thế. Gia đình Côrleone đang gặp vận suy, điều đó đã rõ như ban ngày.


 


Mà quả thật cánh Côrleone đã phải chịu những thất bại nghiêm trọng. Qua thử thách, rốt cuộc mới vỡ lẽ ra là Phrêđô khá lắm cũng chỉ làm được một chân quản lý khách sạn. Cái chết của Xônni là thảm hoạ thật sự đối với cả gia đình. Xônni là một sức mạnh đáng sợ buộc kẻ đối địch phải tính đến, phải gờm nể. Tuy nhiên hắn đã phạm một sai lầm khi phái thằng em Maicơn đi khử Sôlôdô và viên đại uý cảnh sát Mac Clôxki. Mặc dù về mặt chiến thuật, việc đó là cần thiết, nhưng xét về chíên lược lâu dái thì đây là một sai lầm nghiêm trọng. Kết quả là Bố Già đang nằm trên giường bệnh phải gượng dậy điều hành công việc, còn Maicơn thì phải trốn đi biệt xứ hai năm không được ông Trùm rèn cặp bảo ban. Cả việc ông Trùm lấy một gã người Irlend giữ chức consigliori cũng là một sai lầm không thể chấp nhận.


 


Một thằng Irlend làm sao có thể ranh ma tinh khôn bằng dân gốc Xixili được?... Các phe nhóm khác đại khái nghĩ như vậy và do đó họ coi trọng, đánh giá liên minh Bardini -  Tataglia cao hơn gia đình Côrleone. Về Maicơn thì tất cả mọi người đều thống nhất nhận định rằng nói chung ảnh hưởng không thể bằng Xônni được, mặc dù Maicơn có thể thông minh hơn các anh trai của mình, nhưng vẫn còn kém xa ông bố. Tóm lại, Maicơn chỉ là một thủ lĩnh trung bình, không có gì đáng để phải gờm.


 


Thêm vào đó, mặc dù tất cả mọi người đều khâm phục cái tai ngoại giao mà Bố Già đã thực hiện để đạt được một thoả thuận hoà bình, nhưng việc ông không trả thù cho Xônni bị giết chết đã khiến uy tín của ông bị giảm sút. Theo ý kiến chung, trong trường hợp này chẳng qua vì yếu thế mà Bố Gìa buộc phải dùng đến thủ thụât ngoại giao mà thôi.


 


Tất cả những người có mặt trong văn phòng của don Côrleone tối nay đều biết các dư luận kể trên, thậm chí có người còn đồng tình với những quan điểm đó. Carlô thực lòng qúi mến Maicơn, nhưng không phục, run rẩy trước mặt anh như trước mặt Xônni trước đây. Và cả Clememxa tuy đánh giá cao Maicơn qua vụ hạ tên Thổ và gã đại úy cảnh sát, nhưng trong thâm tâm vẫn cho rằng anh chưa đủ sức đảm nhận chức trách ông Trùm. Clememxa hy vọng được phép tách ra khỏi gia đình Côrleone để thành lập một vương quốc riêng của mình, nhưng Bố Già đã tỏ ý cho lão biết đừng hy vọng hão, và Clemenxa, vì lòng kính trọng đối với don Côrleone, đã ngoan ngoãn tuân theo. Nhưng cũng chỉ đến một thời điểm nào đó mà thôi. Tạm thời vậy.


 


Người đánh giá Maicơn cao hơn cả là Texxio. Dường như lão đã đánh hơi thấy ở chàng thanh niên trẻ tuổi này cái gì đó khác thường -  một sức mạnh thật sự được khéo léo giấu kín, một nghệ thuật không để lộ cho người ngoài biết những gì mình có. Anh theo đúng được điều Bố Già vẫn dạy: "Tốt nhất là làm sao cho bạn bè không đánh giá hết chỗ mạnh của ta, còn kẻ thù lại phóng đại những điểm yếu của ta".


 


Còn bản thân ông Trùm và Tôm Haghen thì dĩ nhiên họ phải biết đích thực giá trị của Maicơn. Nếu không tuyệt đối tin tưởng vào khả năng của Maicơn sẽ đưa gia đình Côrleone trở lại địa vị và vinh quang cũ, thì Bố Già đã chẳng bao giờ trao trách nhiệm của mình cho anh. Còn Haghen, sau hai năm làm người hướng dẫn cho Maicơn, thật sự kinh ngạc trước khả năng dễ dàng nắm bắt mọi bí mật của nghề nghiệp gia đình của anh, thì tin tưởng và thán phục Maicơn hết lòng. Đúng là con nhà tông, có nòi!


 


Hai lão caporegimes Clemenxa và Texio không bằng lòng với việc Maicơn giảm bớt số người trong các regimes của họ, và giải tán regime của Xônni trước đây. Cả một lực lưỡng hùng hậu của gia đình Côrleone ngày trước giờ chỉ còn lại hai regimes chiến đấu, mà quân số cũng đã bị bớt đi. Hai lão caporegimes cho rằn chủ trương đó chẳng khác gì tự sát, đặc biệt là khi liên minh Bardini -  Tataglia đang lăm le tranh cướp lãnh thổ làm ăn của họ. Clemenxa và Texio hy vọng rằng ông Trùm triệu tập cuộc họp này chính là để sửa chữa những sai lầm đó.


 


Maicơn bắt đầu cuộc họp bằng thông cáo về chuyến đi đến Las Vegas và về sự từ chối quyết liệt của Mau Grin không chịu bán cổ phần của mình ở khách sạn và sòng bạc.


 


-  Nhưng chúng ta sẽ đưa ra cho hắn một đề nghị mà hắn sẽ không thể từ chối được, -  Maicơn nói tiếp, -  Như chúng ta cũng đã biết, gia đình Côrleone dự định sẽ chuyển việc làm ăn sang miền Tây. Cơ sở kinh doanh chính sẽ là bốn khách sạn kiêm sòng bạc. Nhưng những cái đó không thể có ngay bây giờ, phải có thời gian. Anh ngừng lời, nhìn thẳng vào mặt lão caporegime Clemenxa, rồi tiếp: Chú và chú Texio nữa, tôi chỉ xin một điều: trong vòng cả năm tới, xin hai chú tận tình, sát cánh cùng tôi, không thắc mắc, hỏi han gì hết. Sau một năm, hai chú có thể tách ra thành lập cánh riêng của mình. Tất nhiên chúng ta vẫn sẽ là bạn bè của nhau. Hai chú đừng ngại điều gì hết. Những vấn đề mà các chú cho lò không thể giải quyết được, sẽ được giải quyết -  để nhằm mục đích đó hiện nay đã tiến hành một số cuộc thương thuyết cần thiết. Hiện thời xin các chú chịu khó kiên nhẫn.


 


Texxio lên tiếng trước:


 


-  Nếu Mau muốn nói chuyện với ông Trùm, sao anh không để cho lão gặp thử? Don Côrleone đủ sức thuyết phạt bắt hắn kia mà?


 


Maicơ chưa kịp đáp thì Bố Già đã lên tiếng giải thích.


 


-  Hiện nay tôi không còn giải quyết những vấn đề như vậy nữa. Nếu tôi can thiệp vào, thì tôi sẽ làm giảm sự tin của Maicơn trong con mắt mọi người. Vả lại, hắn không phải là người tôi muốn nói chuyện.


 


Texxio thầm liên hệ câu nói của Bố Già vừa buông ra với tin đồn rằng có lần vào một buổi tối nào đó Mau Grin đã tát Phrêdô trước mặt tất cả mọi người. Thế là rõ rồi. Có thể coi Mau Grin giờ đã là một xác chết. Gia đình Côrleone không muốn thuyết phục hắn ta nữa. Tốt hơn là ngồi im mà nghe.


 


Bây giờ đến lượt Carlô Ritdi lên tiếng:


 


-  Như vậy có nghĩa là gia đình Côrleone sẽ ngừng mọi họat động làm ăn ở New York?


 


Maicơn gật đầu:


 


-  Đúng thế. Sẽ bán cơ sở nhập cảng dầu Oliu. Tất cả những gì còn lại nếu có thể được sẽ chuyển hết cho Texxio và Clemenxa. Nhưng Carlô, chú đừng lo, chú sẽ không thất nghiệp đâu. Chú lớn lên ở Nevada, biết rõ tình hình địa phương xứ đó. Tôi hy vọng rằng khi xuống Las Vegas, chú sẽ trở thành cánh tay đắc lực của tôi.


 


Carlô đỏ mặt sung sướng. Như vậy là đã đến thời vận may của hắn, hắn cũng sẽ được nhập vào tầng lớp những người có quyền hành thật sự. Maicơn nói tiếp:


 


-  Còn một vấn đề cuối cùng. Tôm Haghen không giữ chức consigliori của gia đình nữa. Tốm sẽ là cố vấn pháp lý của chúng ta ở Las Vegas. Sau hai tháng nữa, Tôm sẽ cùng vợ con xuống ở hẳn dưới đó và chỉ làm công việc của một luật sư thuần tuý. Kể từ giờ phút này trở đi sẽ không một ai trao đổi bàn bạc với Tôm về một vấn đề gì khác. Xin mọi người đừng dị nghị gì về chuyện này, đơn giản là tôi muốn vậy mà thôi. Còn nếu như tôi cần một ý kiến giúp đỡ nào đó, thì thử hỏi có consigliori nào tốt hơn là ông già của tôi?


 


Mọi người đều cười vui vẻ. Nhưng câu nói đùa đó vẫn không làm thay đổi được thực chất của sự việc. Tôm Haghen đã bị gạt ra khỏi trò chơi, từ nay không còn quyền hành gì nữa. Không ai bảo ai, tất cả cùng đưa mắt nhìn Haghen, xem phản ứng của y ra sao. Haghen vẫn thản nhiên như không.


 


Clemenxa lại lên tiếng:


 


-  Anh nói là sau một năm các caporegime được tự do hành động?


 


-  Vâng, đúng vậy. Mà cũng có thể không cần tới một năm. Tất nhiên nếu muốn thì các chú vẫn có quyền ở lại cùng gia đình Côrleone. Chỉ có điều lúc đó chúng tôi chuyển hết xuống Las Vegas, vì vậy tốt nhất là hai chú nên có sẵn lực lượng để tổ chức riêng.


 


Texxio bình tĩnh tiếp:


 


-  Như vậy thì phải cho chúng tôi kiếm thêm người vào regime chứ? Cái lũ súc sinh Bardini hồi này liên tục lấn đất. Theo tôi, cần phải cho chúng một bài học ra trò.


 


Maicơn lắc đầu:


 


Không, không được. Các chú cứ neo kín tại chỗ. Tôi sẽ thu xếp mọi chuyện ổn thoả trước khi chuyển xuống Nevada.


 


Câu trả lời của Maicơn có lẽ chưa thuyết phục nổi Texio. Đành liều mất lòng ông Trùm mới, lão nói thẳng với Bố Già:


 


-  Tôi nói điều này, xin Bố Già thứ lỗi, nhân danh tình bạn mấy chục năm qua. Nhưng tôi nghĩ rằng ông với Maicơn đã tính sai nghiêm trọng. Làm sao có thể làm ăn lớn ở Nevada trong khi không có lực lượng hậu thuẫn sau lưng, tức là ở đây? Phải trấn cả hai nơi, làm thành thế ỷ gốc chứ. Và nữa. Nếu các ông bỏ New York thì tôi với Clemenxa không đương nổi Bardini và Tataglia đâu -  bọn chúng qúa mạnh. Sớm muộn, chúng tôi sẽ bị nuốt sống. Mà tôi thì không ưa thằng Bardini chút nào. Theo tôi, gia đình Côrleône phải hành động trên thế mạnh, chứ không thể ở thế yếu được. Trước hết, cần phải củng cố các băng chiến đấu của chúng ta, chiếm lại những khu vực đã bị tranh mất ở Staten Ailend...


 


Don Côrleoone lắc đầu:


 


-  Anh quên là tôi đã ký hoà ước với họ rồi sao? Tôi không thể vi phạm lời hứa.


 


Texxio vẫn chưa chịu thôi.


 


-  Nhưng mấy lâu nay bọn Bardini có chịu hoà đâu? Ai chẳng thấy chúng cứ khiêu khích hoài? Vả lại, hiện nay người điều hành trong gia đình là Maicơn. Mà Maicơn có cam kết gì đâu, chẳng có gì trói buộc cả.


 


Maicơn lập tức đáp lại bằng một giọng không cho phép phản đối:


 


-  Những lo lắng của chú rồi sẽ được giải quyết ổn thoả. Hiện đang có những cuộc thương lượng. Đúng vậy, nếu chú chưa tin, cứ hỏi thẳng bố tôi.


 


Là người khôn ngoan, đời nào Texxio lại đi hỏi như vậy. Để khỏi mất lòng Maicơn thêm, lão nhún vai:


 


-  Thì tôi nói vậy là vì quyền lợi chung của cả gia đình thôi mà.


 


Maicơn cười:


 


-  Chú Texxio ạ, tôi luôn luôn tin tưởng nơi chú. Vậy giờ đây xin chú cũng hãy tin tôi. Tôi tự biết trong việc làm ăn tôi chưa thể tính toán bằng hai chú, nhưng còn bốt tôi đây kia mà. Tôi tin là mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả.


 


Buổi họp chấm dứt. Điều mới mẻ quan trọng nhất là Clemenxa và Texxio được phép tách ra và trên cơ sở các regimes của mình thành lập cánh làm ăn riêng. Texxio sẽ được quyền nắm trọn các sòng bạc và khu bến tàu ở Bruelin, còn phần Clemenxa là các sòng bạc khu Manhatan và cơ sở của gia đình Côrleone tại các trường đua ở Long Ailend.


 


Thế nhưng hai lão caporegime ra về chưa thật yên lòng, trong thâm tâm vẫn còn nghi ngại. Carlô Ritdi cố ý nún lại với hy vọng là cuối cùng rồi gia đình bên vợ cũng chấp nhận hắn là người "trong nhà", nhưng chỉ một lát sau hắn đã nhanh chóng hiểu ra rằng Maicơn không có ý định làm điều đó. Anbert Nêri đưa hắn ra đến cửa ngoài; và khi đi ngang qua quãng sân sáng rực đèn pha của khu cư xá, Carlô nhận thấy gã vệ sĩ vẫn còn đứng ở bậc thềm nhìn theo hắn rất lâu.


 


Cuối cùng, trong căn phòng chỉ còn lại Bố Già, Tôm Haghen và Maicơn. Bầu không khí căng thẳng lập tức biến mất -  cả bộ ba này đã sống với nhau qúa lâu dưới cùng một mái nhà, gắn bó thân thiết với nhau. Maicơn tự tay rót một ly rượu mời Don Côrleone và một ly khác cho Haghen. Uống xong, Haghen hỏi:


 


-  Maicơn, tại sao anh gạt tôi ra như vậy?


 


Maicơn làm bộ ngạc nhiên:


 


-  Ơ, anh là nhân vật số một của tôi ở Las Vegas kia mà? Chúng ta sẽ chuyển sang làm ăn hợp pháp, và anh là người nắm pháp luật của chúng ta. Thử hỏi còn chức vụ nào cao hơn nữa kia chứ?


 


Haghen mỉm cười với vẻ buồn buồn:


 


-  Nhưng tôi không nói về chuyện đó. Tôi nói về việc Roccô Lampône được giao lập một băng bí mật mà không cho tôi biết, về việc anh điều khiển trực tiếp Nêri mà không thông qua tôi cũng như không thông qua một câporegime nào.


 


-  Làm sao anh biết Lampône lập băng?


 


Haghen nhún vai:


 


-  Yên tâm. Ngoài tôi ra không ai biết nữa đâu. Vì còn giữ chức consigliori thì tôi còn phải biết chứ. Muốn có hồ sơ thằng nào mà chẳng phải qua tay tôi? Nhưng anh chọn Lampône là không nhầm. Hắn ta làm ăn đúng là lý tưởng đấy.


 


Maicơn nhăn mặt:


 


-  Nếu đã để anh biết hết thì nghĩa là không lý tưởng lắm đâu. Nhưng không phải là tôi, mà ông già chọn đó.


 


-  Cái ấy không quan trọng, -  Tom Haghen nói, -  Nhưng tại sao anh lại cho tôi ra rìa?


 


Maicơn nhìn thẳng vào mắt Haghen, đáp:


 


-  Tôm ạ, anh không phải là consigliori thời chiến. Mà không loại trừ khả năng tình hình sẽ trở nên căng thẳng, chúng ta sẽ buộc phải choảng nhau. Cho nên ngoài những lý do khác, tôi muốn đưa anh ra khỏi chỗ súng đạn nguy hiểm.


 


Haghen đỏ bừng mặt. Gía như ông già nói câu ấy thì đã đi một nhẽ. Đằng này Maicơn mà cũng độc ác thật.


 


-  Thôi đươc, cứ cho là như vậy. Ta nói sang chuyện khác. Tôi đồng ý với nhận định của Texxio. Anh đang hành động ở thế yếu chứ không phải thế mạnh. Mà như vậy bao giờ cũng nguy hiểm. Bardini là một con sói, và khi hắn bắt đầu thịt chúng ta thì sẽ không có ai trong số các gia đình khác đến cứu giúp đâu.


 


Đến giờ ông Trùm mới lên tiếng:


 


-  Tôm, chuyện này đâu phải chỉ do mình Maicơn quyết định. Đó cũng là ý của bác nữa. Rất có thể rồi đây chúng ta sẽ phải áp dụng những biện pháp mà trong bất kỳ trường hợp nào bác cũng không đứng ra chịu trách nhiệm được. Bác chưa bao giờ coi cháu là một consigliori tồi, cho nên cháu đừng có mặc cảm. Bác tin thằng Maicơn cả trăm phần trăm, và bác tin cháu cũng như thế. Nhưng có những lý do bác không thể nói ra không cho phép cháu tham gia vào những việc có thể sẽ diễn ra ở đây. Mà cháu biết không, chính bác đã nói với Maicơn rằng việc Lampône lập băng bí mật sẽ không lọt qua nổi mắt cháu đâu. Đó là một bằng chứng bác rất tin cháu.


 


Haghen hiểu rằng người ta đang cố tìm c'ach vỗ về an ủi y.


 


-  Mà biết đâu cháu vẫn có thể giúp được... -  Y nói.


 


Maicơn quả quyết lắc đầu:


 


-  Không. Anh phải thôi, Tôm ạ.


 


Tôm Haghen uống nốt ly rượu. Trước khi về, y còn cố móc Maicơn một câu:


 


- Tôi nói điều này không phải để trách anh, Maicơn. Anh gần như chẳng kém bố chút nào trong mọi chuyện. Chỉ có một điều anh còn cần phải học thêm.


 


-  Điều gi, anh nói nghe, -  Maicơn nhã nhặn hỏi.


 


-  Cách nói "không" với người khác.


 


Maicơn nghiêm trang gật đầu.


 


-  Anh nói đúng. Tôi sẽ lưu ý đến điều đó.


 


Khi Haghen đi khỏi, Maicơn nữa đùa nửa thật nói với bố.


 


-  Vậy là bố đã dậy con đủ mọi chuyện. Bây giờ chỉ còn học cách nói "không" sao cho người khác khỏi mất lòng nữa thôi.


 


Don Côrleone đứng dậy, bước đến ngồi vào sau chiếc bàn viết đồ sộ:


 


-  Với những người ta yêu thương thì không thể nói "không" được, ít ra là không thể nói thường xuyên. Đó là toàn bộ bí quyết. Còn khi buộc phải nói, thì cần nói sao cho cái từ "không" của ta nghe như "có". Hoặc làm sao để chính người khác phải nói với ta cái từ "không" đó. Nhưng con nghe bố làm gì -  con là người hiện đại, mà bố thì suy nghĩ theo lối cổ.


 


Maicơn cười:


 


-  Nhưng bố đồng ý là Tôm phải đứng ngoài cuộc chứ?


 


Bố Già gật đầu:


 


-  Tất nhiên. Nó không nên dính vào.


 


Maicơn hạ thấp giọng nói:


 


-  Có lẽ đã đến lúc con phải nói với bố rằng con quyết định làm việc này không phải chỉ để báo thù cho Apôlônia và Xônni. Đây là một biện pháp cần thiết và cấp bách. Về lão Bardini, Texxio và Tôm đã nói đúng.


 


Don Côrleone lại trầm ngâm gật đầu:


 


-  Sự trả thù là một món ăn càng để nguội lại càng ngon, ông nói -  Bố chắc chắn là đã không hoà hoãn với bọn kia như không biết rằng làm khác đi là con chẳng thể để về đây. Nhưng bố không hiểu tại sao đã như vậy Bardini vẫn tìm cách hạ con vào giờ chót? Do lệnh đã ban ra từ trước, rút lại không kịp chăng? Nhưng con chắc là chúng không nhằm Tôm đấy chứ?


 


-  Chắc, chúng làm hệt như mưu hại Tômmadinô thật, có đến bố ở đấy cũng lầm. Tất cả đều dĩên ra như chúng dự tính, chỉ có một điều chúng không gặp may -  cuối cùng con vẫn còn sống. Chính mắt con đã trông thấy thằng Phabiridio vội vã chạy ra khỏi cổng. Thêm vào đó, con đã cho đìều tra kỹ rồi.


 


-  Có tìm ra hắn không? -  Ông Trùm hỏi.


 


-  Con đã tìm ra, -  Maicơn đáp, -  một năm trước đây. Bây giờ hắn là chủ một tiệm cà phê ở Baphalâu. Đổi tên họ, mang giấy tờ giả mạo. Cái thằng chăn cừu Phabirdio ấy sống đàng hoàng lắm.


 


Don Côrleone cúi thấp đầu xuống:


 


-  Có nghĩa là không còn lý do gì phải đợi nữa. Bao giờ con định bắt đầu?


 


-  Con muốn cho Kêi sinh xong đã. Để đề phòng lỡ có chuyện gì. Và đợi cho Tôm Haghen bám hẳn ở Las Vegas, không còn dính dáng gì tới vụ này. Nghĩa là chừng một năm nữa.


 


-  Con đã tính kỹ mọi chuyện rồi chứ? -  Ông Trùm hỏi, mắt vẫn không nhìn lên.


 


Giọng Maicơn trở nen dịu dang, ấm áp hơn:


 


-  Con đã tính kỹ. Bố không can dự gì vào đây hết. Con chịu toàn bộ trách nhiệm mà. Thậm chí con có thể không cho bố quyền phủ quyết nữa kia. Nếu bố không chịu, con sẽ phủi tay bỏ đi ngay.


 


Don Côrleone im lặng một hồi lâu, rồi thở dài, nói:


 


-  Thôi được, đành vậy. Có lẽ cũng chính vì thế mà bố thôi công việc, giao toàn quyền lại cho con. Trách nhiệm của đời bố, bố đã làm xong, tâm sức của bố không thể cáng đáng gì thêm được nữa. Có những trách nhiệm mà đến người xuất chúng nhất cũng không gánh vác nổi. Con cứ thế mà làm.


 


Ít lâu sau, đủ chín tháng mười ngày, Kêi Adamx sinh con trai thứ hai. Cả gia tộc nhà chồng đón cô từ bệnh viện về như đón một bà hoàng. Cônni mừng cháu tấm nệm lớn bằng lụa dệt nhập từ Italia qua. Cô ta khoe ầm ĩ lên rằng đó là vất vả lắm Carlô mới tìm mua được, cố ý làm cho Maicơn phải để ý đến "thành tích" của chồng mình.


 


Rồi tiếp đó, Ninô Valenti chết vì chứng xuất huyết não. Mấy tờ báo New York đưa tin này lên trang nhất vì chỉ mới mấy tuần trước đó Giônni Phôntêin đã cho phát hành bộ phim Ninô đóng vai chính, và sự thành công của bộ phim đã tức khắc đưa Ninô lên hàng những đại minh tinh màn bạc. Trong một bài trả lời phỏng vấn, Giônni Phôntêin cay đắng tự nguyền rủa mình có lỗi trong cái chết của bạn, nói rằng đáng ra hắn phải buộc Ninô vào bệnh viện chữa chạy. Không ai để ý một cách nghiêm túc đến những lời đó. Bởi vì ai chẳng biết chính Giônni đã giúp Ninô Valenti thành một ngôi sao điện ảnh? Còn có bằng chứng nào nói lên tình bạn thân thiết giữa hai người một cách hùng hồn hơn?


 


Đám tang của Ninô được cửa hành ở California nên gia đình Côrleone không ai đến được, trừ Phrêdô. Ông Trùm đã định đi, nhưng bị một cơn đau tim phải nằm liệt giường mất vài tháng. Anbert Neri được cử mang một vòng hoa khổng lồ tới viếnt với tư cách là đại diện chính thức của gia đình Côrleone.


 


Hai ngày sau đám tang, Mau Grin bị bắn chết trong nhà người tình là một nữ diễn viên Hôlíut nổi tiếng. Anbert Neri từ Hôliút bay sang biển Caribê nghỉ mát.


 


Sau ba tuần phơi nắng gió đến đen bóng, gã mới quay trở lại New York. Maicơn Côrleone đón gã bằng một nụ cười và vài câu khen ngợi ngắn gọn, trong đó thông báo rằng từ nay Anbert Neri ngoài số lương ra, còn được hưởng phần trăm của một "điểm" bao xổ số rất lời lãi ở Ixt Xaidơ. Chào cậu chủ ra về, Neri rất hài lòng rằng gã được sống trong một thế giới công bằng, người nào làm việc tốt đều được thưởng xứng đán với công lao của mình.


(còn tiếp)


Nguồn: Bố già (The Godfather). Tiểu thuyết của Mario Puzo. Ngọc Thứ Lang dịch. In lần đầu tại Sài Gòn, 1972. Các NXB in nhiều lần.


www.trieuxuan.info 


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 19.06.2017
Tom Jones đứa trẻ vô thừa nhận tập 1 - Henry Fielding 11.06.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 02.06.2017
Tôi kéo xe - Tam Lang Vũ Đình Chí 01.06.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 27.05.2017
Evghenhi Ônheghin - ALEKSANDR Sergeyevich Pushkin 15.05.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 11.05.2017
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam - Bình Nguyên Lộc 08.05.2017
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 05.05.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 06.04.2017
xem thêm »