tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20517781
Tiểu thuyết
10.08.2014
Triệu Xuân
Sóng lừng (VN. Mafia)

Một tuần, hai tuần, rồi ba tuần trôi qua, vẫn không thấy bọn buôn lậu uranium động tĩnh gì. Mọi biện pháp chăng lưới của Dung tưởng như vô tích sự. Dung cho kiểm tra lại nguồn tin. Kết quả không thay đổi. Nghĩa là hàng đã xâm nhập lãnh thổ Việt Nam. Vậy thì nó ở đâu? Có thể bọn chúng đánh hơi thấy nguy hiểm nên tạm thời nằm im? Hay là chúng không dùng đường biển? Cũng có thể chúng thay đổi phương án: Dùng tàu nhỏ chở ra vùng biển quốc tế rồi mới chuyển hàng lên tàu lớn. Hay là chúng dùng đường bộ?... Những câu hỏi đặt ra, cần được trả lời ngay bằng những biện pháp hữu hiệu để không cho đối tượng xổng mất. Lê Dung mệt nhoài. Cho dù có được phương pháp làm việc khoa học, phát huy hết năng lực và óc sáng tạo của những người dưới quyền, nhưng đầu óc Dung vẫn làm việc quá mức. Thời gian nghỉ ngơi của anh hầu như không có. Cả tuần rồi anh chưa về thăm người yêu.


Sau khi cùng Dung đi đăng ký kết hôn, Mai đang sống trong tâm trạng mong đợi, hồi hộp, sung sướng xen lẫn. Cô nhớ Dung, mong anh về từng ngày, từng giờ. Tất nhiên là cô có thể đến cơ quan gặp Dung. Cô có thể đến nhà anh. Nhưng thế thì kỳ quá. Cô biết anh rất bận việc. Công việc của anh thu hút toàn bộ thời gian, và trí óc anh làm việc rất căng. Bởi thế, cô không muốn vì cô mà anh phải vất vả thêm. Cô kiên nhẫn chờ anh đến thăm cô, kiên nhẫn chờ đến ngày cưới được ấn định vào ngày chủ nhật đầu tháng. Còn đúng mười ngày nữa! Mười ngày nữa! Mai đếm từng ngày. Cô điện thoại cho anh. Mấy phút đàm thoại qua máy, cô muốn được kéo dài mãi. Cô hỏi anh đã chuẩn bị gì chưa. Anh trả lời: Thực tình thì chưa, vì anh quá bận rộn! Anh nói:


- Hoàn cảnh của anh và em, chúng ta chỉ nên làm đơn giản. Má anh vừa bán miếng đất phía sau nhà cho hàng xóm kế cận để họ mở rộng nhà. Thế là có một ít tiền. Má đưa cho anh, bảo anh sắm cho em một cái nhẫn, một sợi dây và đôi bông tai. Gọi là của hồi môn! Còn anh, anh cũng dành dụm được ít tiền, thiếu tướng và mấy bạn thân của anh cho anh mượn thêm một số nữa, ta sẽ đặt hai ba bàn tiệc và mời những người thân thiết nhất đến chia vui. Em thấy thế nào?


- Anh tính sao cũng được. - Mai nói, giọng đượm buồn - Em chỉ mong được gặp anh! Em rất nhớ anh. Bộ anh không nhớ em sao?


- Em nhớ anh như thế nào thì anh nhớ em như thế! Nhớ lắm, em à. Mỗi khi mệt mỏi vì công việc, đầu óc căng thẳng, anh nhớ đến em, nhớ nụ cười ánh mắt của em, nhớ bàn tay em, thèm được ngồi bên em, vuốt mái tóc của em. Thế là anh cảm thấy khỏe hẳn.


- Chừng nào anh đến em?


- Để tối mai! Tối mai anh sẽ tranh thủ về với em.


- Mấy giờ, anh?


- Phải xong việc đã. Anh chưa dám hẹn trước.


- Em chờ cơm, nghe anh!


- Đừng. Lỡ anh về trễ thì sao!


- Thì em sẽ phạt anh! Phạt rất nặng! Ráng về sớm, nghe anh.


Trong lúc Lê Dung đang nói chuyện điện thoại với người yêu, thì tại cầu tàu số mười tám, một chiếc tàu nước ngoài chuẩn bị nhổ neo. Đây là chiếc tàu mang cờ của một nước ở Đông Âu. Nó nhổ neo và kéo còi từ giã. Trinh sát U1 từ nơi tàu rời bến nói vào máy bộ đàm: “Tàu… quốc tịch… nhổ neo lúc mười bốn giờ ba mươi phút. Mọi chuyện bình thường”.


Tại chân cầu Tân Thuận, một chiếc xe dừng lại. Bốn người mặc sắc phục cảnh sát nhảy xuống. Một người mang quân hàm đại úy, mang theo máy quay vidéo. Ba người còn lại, mỗi người xách theo một thùng sắt. Cảnh sát bao giờ cũng gây sự chú ý của dân thường, nhưng vì tò mò thôi, ít ai thắc mắc về hoạt động của họ. Bốn người bước xuống chiếc xuồng máy đã đợi sẵn. Vài tiếng đồng hồ sau đó, họ đuổi kịp chiếc tàu nước ngoài khi tàu vừa qua khỏi phao Zéro được chừng mười phút. Thang dây thả xuống, ba chiếc thùng sắt được chuyển lên tàu, họ nhận lại ba chiếc thùng giống hệt như thế. Chiếc xuồng máy quay về. Không một ai, kể cả tàu hoa tiêu của Liên hiệp Vận tải lẫn tàu biên phòng hỏi họ đi đâu. Thành thử “lệnh khám xét khẩn cấp” ở trong túi áo viên đại úy không phải dùng đến. Ngay đêm ấy, Thức đến nhà Tám Đôn, đưa cho Đôn một xấp đôla. Tám Đôn hỏi:


- Trót lọt ?


- Chỉ được một phần. Rất uổng. Dọc đường không gặp một cản trở nào! Thằng cha giao hàng cẩn thận quá.


Khi biết công an đã giăng lưới sẵn ở cửa khẩu, bọn buôn lậu đã ra lệnh ngừng ngay tức khắc việc chuyển hàng xuống tàu, chờ chuyến tàu khác cặp bến. Tám Đôn đề xuất phương án giả danh công an với lệnh khám tàu khẩn cấp. Thức cố công thuyết phục tên giao hàng. Cuối cùng, Thức chỉ được nhận một phần số hàng trung chuyển.


- Nó nói ở cửa sông có rất nhiều tàu tuần tra. Ngay cả tàu hoa tiêu của Liên hiêp Vận tải dẫn tàu ngoại quốc ra phao Zéro cũng có con mắt của công an. Nếu bị hạch hỏi, không lẽ công an đi khám tàu mà xách mỗi người hai cái thùng sắt to chình ình hay sao?


- Rồi tính sao với số còn lại?


- Mình đã được nhận đâu mà tính!


- Bộ… không sợ phóng xạ?


- Không… Rất an toàn. Lúc đầu, em cũng sợ bị nhiễm xạ thì toi đời. Nhưng tên giao hàng nói, em mới hiểu, bản thân cái vali sắt ấy đã là thứ bảo quản tuyệt đối an toàn. Có thể gối đầu nằm mà ngủ cũng không sao. Khi cần, có thể liệng xuống biển, một năm sau vớt lên cũng được, không hề hấn gì. Nhưng… thú thật là em ớn hết nói. Chưa bao giờ vô mánh mà lo lắng nhiều như phi vụ này. Anh Tám nhớ kỳ mình chuyển cả trăm ký lô bạch phiến, tỉnh queo như không!


Đôn mỉm cười, gật gù, lấy chai rượu trong tủ ra đưa cho Thức. Thức nhìn nhãn hiệu Martell, khui nắp chai rồi nhìn Đôn:


- Phương án của anh Tám hay thiệt. Công của anh là lớn nhứt đó.


Thức rót rượu và cung kính đưa ly rượu cho Đôn:


- Ta cụng ly. Xin chúc anh Tám mạnh giỏi để cố vấn cho đàn em.


- Này, chú mày cứ tưởng tượng coi, giờ này thằng cha thiếu tướng Ba, thằng Dung và cả lũ lâu la của nó còn chầu chực ở cầu tàu. Cả một bộ máy chạy hết ga để vồ mồi. Trong khi đó… buồm đã no gió rồi. Ngon lành hỉ?


- Công lao, tài trí anh Tám là lớn nhứt! Em chưa bao giờ thấy anh Tám thua cuộc!


- Này, chú mày nhớ chơi đẹp với Ba Hoành. Nó giúp vụ này hết mình đó.


- Dạ, có! Ai cũng có phần hết trơn!


- Tao khen chú mày cái sự sòng phẳng.


- Ông nội em dạy: luôn luôn sòng phẳng thì không bao giờ thất bại!


- Ừ! Chí lý! Càng ngày tao càng thấy chú mày hết sảy!


Chợt Đôn hạ giọng nói rất nhỏ:


- Chú mày biết thằng chủ hàng nó ở đâu?


- Không.


- Tại sao nó biết đường dây của ta?


- Qua thằng giao hàng. Thằng giao hàng chính là thằng vẫn giao bạch phiến cho ta.


- À, ra vậy. Thì ra bọn buôn lậu quốc tế kết băng kết nhóm, bao hết những mặt hàng nguy hiểm…


- Càng nguy hiểm cho con người, càng hốt bạc!


- Giá như… ta trực tiếp làm việc được với thằng chủ hàng…


- Ý anh Tám muốn nói, giá như ta trở thành một mắt xích trong đường dây đó?


- Phải. Chú mày khá lắm! Lúc đó, ta chỉ việc ngồi chơi, không phải lo ba cái chuyện vớ vẩn nữa. Hàng và đô cứ ào ào chảy vô túi.


Uống cạn ly rượu, Đôn hỏi:


- Chú có tin là nó sẽ nhờ ta chuyển nốt số còn lại?


- Chưa rõ! Tên giao hàng nói, khi ông chủ bật đèn xanh thì mọi việc tiếp tục.


- Đành vậy! Biết làm sao được. Ông chủ bao giờ cũng mạnh!


Có tiếng gõ cửa, phía ăn thông với bên trong. Tám Đôn ra hiệu cho Thức đứng dậy mở cửa. Một cô gái xuất hiện. Thức ngẩn người. Đây chính là Giang, con nhỏ bán hột vịt lộn ở bến Bạch Đằng, có giọng nói xứ Huế và thân hình quyến rũ. Tuần trước, Tám Đôn và Thức ngồi mưu tính công việc ở đó, đã gặp con nhỏ này. Cả hai thầy trò đều sững người khi thấy một thân hình hấp dẫn như vậy, một giọng nói êm như ru… Hỏi chuyện, cô gái nói: Cả nhà bị bão và sóng thần cuốn ra biển mất tích. Chỉ còn mình cô sống sót, tìm vô Sài Gòn kiếm ăn. Không nơi nương tựa, cô phải bán thân, có được chút vốn, mướn được nơi ngủ đêm, ban ngày đi bán hột vịt lộn. Khách yêu cầu đi là cô chiều lòng khách. Mặt con nhỏ không đẹp nhưng dễ coi, nước da của con gái miền biển, khỏe mạnh. Hôm đó, Đôn bảo Thức: “Giá như tao có nó về nhà hầu hạ, đỡ lắm. Tao phải ở với đứa cháu câm, đến bực mình. Nó vụng về quá. Chỉ được mỗi việc nấu ăn hợp cái miệng của tao!”. Thức nói: “Nếu anh chịu, để em tìm người làm cho. Mướn người làm là khó lắm. Người không hiếm, nhưng hiếm kẻ thiệt thà. Nó ở với mình mà không thiệt thà thì khác nào nuôi ong tay áo”... Mấy ngày qua lao vào chuyện chuyển hàng xuống tàu, không đến biệt thự Vườn Tôm, nay thấy cô hầu gái, Thức nghĩ thầm: Thằng cha già này ghê thiệt! Chắc là hắn xơi con bé mỗi ngày! Thức nhìn thân hình cô gái nổi bật trong chiếc váy liền áo mặc ở nhà, rất mỏng, và quay mặt đi, nuốt nước miếng. Cô gái lễ phép:


- Dạ, thưa anh Tám! Có cháo tim gan rồi. Xin mời hai anh dùng bữa khuya cho nóng!


- Được. Mang hai tô lên đây. Nhớ làm một dĩa hành trụng nước sôi.


- Dạ, có ngay ạ!


Thấy Thức tủm tỉm cười, Đôn nói:


- Tao mới vớt nó về hồi chiều hôm qua. Tao bảo nó, nếu ưng thì ở đây suốt đời với tao. Khi tao chết, tao sẽ di chúc chia một phần gia tài. Còn nếu muốn lấy chồng thì phải báo trước, tao sẵn sàng chu cấp cho… Nó chịu hết. Sáng nay, tao đưa cho nó xấp bạc, biểu nó đi Tạ Thu Thâu mà sắm đồ, cũng là thử nó. Tao đưa nhiều tiền, nếu nó tham, đổi ý, đi luôn thì kể như trả cho cái khoản đêm qua… Đến gần trưa, nó về tắm rửa, thay đồ. Trông nó như một cô đầm lai. Chú mày có mê không? Kể như tao trúng mánh.


- Anh Tám hên! Nhưng… phải cẩn thận kẻo…


- Tất nhiên! Chú mày khỏi lo chuyện đó. A, Thức này. Bữa qua, lúc tao ra vớt con Giang về, tao thấy một con bé, lối mười lăm là cùng, nó cũng bán hột vịt lộn. Cách đây năm sáu năm, tao thường uống bia hơi ở đó, đã thấy nó. Nay gặp lại, thấy nó lớn bổng lên, không ngờ nó đẹp quá xá! Nó còn ở đó với mẹ nó, tao e… lại làm gái đứng đường… uổng quá. Da trắng còn hơn trứng gà bóc, răng đều như bắp, môi đỏ… Quần áo lam lũ nhưng mắt, mũi miệng, chân tay… ôi, thứ nào ra thứ ấy. Đẹp tuyệt! Tao mê con bé, mày ạ. Để… bữa nào mày với tao đi uống bia hơi. Nó bán trong quán bia đối chứng! Thử dụ nó coi!


Thằng cha này, bao nhiêu gái cũng không đủ! Thức rủa: Mi ham phá trinh con nít, mê gái quá độ cũng có ngày chết vì gái cho coi!


- Được mà anh Tám. Anh Tám là ông chủ uy quyền số một ở xứ này. Anh cần gì là em lo liền!


Giang mang cháo vào phòng. Hai tô cháo tim gan nấu rất khéo, mùi thơm nghi ngút. Hũ tiêu, chén nước mắm và dĩa hành nhúng nước sôi, những lát chanh mọng nước, đặt trong chiếc khay để trên xe đẩy có bốn bánh xe, khi di chuyển không gây tiếng động. Thức nhìn rõ những phần tròn căng trên thân thể cô hầu gái. Cô gái cũng nhìn Thức, đôi mắt như muốn nói: Anh cũng thích tui phải không? Xin mời, cứ tự nhiên! Anh sẽ được đẹp lòng!


Thức vừa ăn cháo vừa ngẫm về cái vị trí ông chủ mà Tám Đôn rất khao khát, rất tự hào. Đến một lúc nào đó, Thức tin rằng mình chứ không phải ai khác, sẽ là ông chủ của xứ này. Gia sản của Đôn hiện nay là do ai làm nên? Tất nhiên do Đôn. Nhưng nếu không có mình thì sức mấy Đôn có được? Và những cô gái như cô Giang này… lẽ ra, phải thuộc về mình. Tất nhiên, Sài Gòn đâu có thiếu gì gái, nhưng những tấm thân vào cỡ tuyệt thế giai nhân như Giang, đâu phải ai cũng có! Biết bao nhiêu gái trinh do mình kiếm được, đều phải nhịn để dâng cho Đôn. Kiểu này, Đôn còn thọ lâu! Bao giờ, bao giờ vị trí ông chủ mới thuộc về mình?


Hai thầy trò cạn hết chai Martell. Giang vào dọn dẹp, đẩy xe đồ ăn xuống bếp. Thức thấy Đôn vào toalét, vội nói với cô:


- Cám ơn cô Giang, cháo rất ngon!


- A! Em nhớ ra rồi! Nghe giọng trầm và ấm của anh là em nhớ liền. Bữa trước, anh và anh Tám mua hột vịt của em, mua luôn cả rổ, đúng không?


- Đúng. Và bữa nay thì anh Tám đã mua luôn cả cô Giang rồi! Cô đẹp như dòng Hương Giang xứ Huế vậy! Anh Tám của tôi hên lắm.


- Anh khen em làm chi! Phận tôi tớ mà!


- Cô muốn làm bà chủ cũng được. Khó gì. - Thức xoa xoa vào mông cô gái.


- Kìa, ổng ra! Dạ, xin mời anh Hai dùng trà!


- Cám ơn! - Thức trả lời Giang và nhìn Đôn, nhận ra Đôn đang có ý gì mới, sắp sửa nói với mình.


Đôn ngả người vào nệm ghế bọc nhung đỏ, chân ghếch lên mặt bàn, hai chân đầy lông lá. Chiếc quần soóc trắng để lộ ra một cục to cộm lên ở giữa. Đúng là một con đực thực thụ. Xỉa răng và súc miệng òng ọc, Đôn uống liên tiếp ba ly nước trà, mắt vẫn không rời mặt Thức:


- Tao nói với chú mày chuyện mới! Quần áo, giày và nón cảnh sát, chú mày để mô?


- Dạ, anh Tám để em bảo quản luôn, khỏi di chuyển, mất công, mỗi khi cần, lại phải…


- Đừng có giao ẩu cho mấy thằng giết mướn mà mang vạ có ngày.


- Đâu có! Em quản, anh Tám khỏi lo.


Đôn đưa mắt ra hiệu cho Thức cài chốt cửa và đến gần mình. Giọng Đôn đã nặng, khó nghe, lại nói nhỏ, Thức phải hỏi lại:


- Anh nói sao? Giết nó hay là hiếp nó?


- Giết nó làm gì! Phải làm cho thằng chồng sắp cưới của nó đứt từng khúc ruột, ói máu lên mà chết.


- Em hiểu.


- Nhớ, ba thằng thôi nghe không! Đừng có làm quá, nó chết là tao phạt.


- Tuân mạng!


- Tao cho phép chú mày xài nó.


- Dạ, thưa, cám ơn anh Tám. Mặc dù độ rày nó thơm da mát thịt, nhưng… em không dại gì lộ mặt. Dạ, em biết giữ cái mạng sống của em lắm.


- Mày cần bao nhiêu?


- Dạ, khỏi…


- Làm bộ hoài. Nói mẹ nó ra. Nó là kẻ thù của tao, của mày, của giới làm ăn. Mày chi một mớ, còn lại tao chi.


- Không! Em nói thiệt tình. Chi phí vụ này, anh Tám khỏi lo, để em lo. Em muốn khử thằng này từ lâu rồi.


- Ậy! Nhớ là không được làm quá. Phải giữ mạng sống cả hai đứa. Vậy chúng mới đau!


*


*           *


Trong khi thầy trò Đôn - Thức đang cụng ly mừng chiến thắng và bàn tính âm mưu mới, thì ở vùng biển phao Zéro cửa sông Thiềng Liềng, tàu ngoại quốc bị hai tàu biên phòng chặn lại.


Ngay khi chiếc xuồng máy chở bốn người mặc sắc phục công an Việt Nam cặp vào chiếc tàu ngoại quốc, trinh sát U2 trên tàu biên phòng liền điện báo về trung tâm. Vài phút sau, Lê Dung có kết quả kiểm tra: Không một toán cảnh sát nào được giao nhiệm vụ bám theo tàu và lên tàu. Như thế, đây đúng là bọn buôn lậu chuyển uranium. Dung truyền lệnh cho đội trinh sát U1 (đội phá án uranium theo phương án một) đón chiếc xuồng máy chở bốn cảnh sát dỏm kia, không được bắt, theo dõi để nắm chắc hành tung của chúng. Chỉ khi nào tìm ra được kẻ trùm sỏ mới “cất vó”. Đồng thời, anh truyền lệnh chặn tàu ngoại quốc, bắt hàng lậu. Dung nhắc:


- Chú ý cả hai mạn tàu. Chúng có thể quăng hàng xuống biển để phi tang!


Dung đề nghị thiếu tướng yêu cầu bên không quân và hải quân phối hợp, đề phòng bất trắc.


Mọi việc diễn ra đúng như dự đoán. Tàu biên phòng của ta ra lệnh cho tàu ngoại quốc dừng lại, có lệnh khám xét khẩn cấp. Hai chiếc tàu nhỏ khống chế hai mạn tàu. Trên trời, một chiếc trực thăng bay thấp, chỉ cách ống khói con tàu lớn vài mét. Con tàu lớn buộc phải dừng lại. Trước mặt công an biên phòng, thuyền trưởng ngoại quốc kịch liệt phản đối. Anh ta nói bằng tiếng Anh: “Công an Việt Nam đã tiến hành khám xét tàu, vừa rời khỏi tàu, bây giờ lại khám nữa, nghĩa là sao? Các ông vi phạm luật pháp quốc tế!”. Trung úy đội trưởng U1 đáp lại viên thuyền trưởng cũng bằng tiếng Anh: “Cuộc khám xét cách đây ít phút là màn kịch! Chúng tôi yêu cầu ông nộp ngay ba chiếc thùng sắt mà những diễn viên tồi vừa để lại trên tàu!”. Thuyền trưởng tái mặt trả lời: “Không có. Ông phạm tội vu cáo!”. Trung úy nói: “Chỗ này biển rất cạn. Ông bảo nhân viên của ông không nên liệng ba cái thùng sắt xuống biển. Vô ích. Chúng tôi là những người thợ lặn chính cống, đã từng phá hủy thủy lôi của Mỹ!”.


Viên thuyền trưởng cứng họng. Hắn biết không còn cách nào khác là giao nộp và tìm cách giảm nhẹ tội. Thuyền trưởng mời trung úy hút thuốc lá và hạ giọng: “Xin ông ghi nhận thái độ của tôi. Tôi không biết trong thùng đựng gì. Tôi chỉ làm cái việc chuyển giùm để ăn tiền công!”.


Sự việc diễn ra mau lẹ và được tuyệt đối giữ bí mật. Vì mối quan hệ giữa hai nước, phía Việt Nam tuy có đưa viên thuyền trưởng ra xử trước tòa, nhưng đã không công bố trên báo chí. Hãng tàu ngoại quốc đã phải nộp phạt món tiền lớn vì phạm tội buôn lậu hàng quốc cấm, vi phạm luật pháp Việt Nam, và đặc biệt nguy hiểm cho nền hòa bình thế giới.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Sóng lừng (VN. Mafia). Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Giao thông Vận tải, 1991.


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 22.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
Cõi mê - Triệu Xuân 17.08.2017
Hãy để ngày ấy lụi tàn - GERALD Gordon 17.08.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 29.07.2017
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Tom Jones đứa trẻ vô thừa nhận tập 1 - Henry Fielding 11.06.2017
xem thêm »