tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20753088
Những bài báo
17.07.2014
Nhiều tác giả
Phở Dậu, có mặt tại Sài Gòn từ 1958

Nhà văn Triệu Xuân: Hàng chục năm nay, vợ chồng tôi - nếu ăn sáng ở ngoài - chỉ ăn phở Dậu! Trước khi ngồi vào bàn máy computer viết tiểu thuyết Cõi mê, tôi dành vài buổi trò chuyện cùng Bà Dậu và chồng của bà. Ông bà qua đời, chúng tôi được ông Bình, con trai bà Dậu coi như chỗ thân tình. Mỗi khi đến ăn sáng, dù tiệm phở đông nghịt, ông Bình và cháu Đức luôn thu xếp chỗ ngồi tốt nhất cho chúng tôi. Chủ tiệm chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi biết chắc bí quyết khiến nước phở ở đây riêng một thế giới, trong, thơm, ngậy, ngon quyến rũ là nhờ sa sùng khô. Hiện nay, sa sùng khô ngày càng hiếm. Mua tại gốc ở đảo Quan Lạn (Quảng Ninh) - nơi có sa sùng chất lượng cao nhất VN- thời giá tháng 7-2014 là 5,5 đến 6 triệu đồng 1 Kg, tại Nha Trang cũng hơn 3 triệu. Tại Côn Đảo, khi chúng tôi vào vựa hải sản ở thị trấn Côn Đảo, họ chào vợ chồng tôi, ngày 10-07-2014 là 1,8 triệu đồng/kg. Nhưng con sa sùng ở biển phía Nam chất lượng không cao...


Nhấn chuột vô đây để đọc bài cùng chủ đề Văn hóa Ẩm thực: 17 địa chỉ ăn ngon, sạch nhất Sài Gòn và vùng phụ cận


Gần 55 năm có mặt ở Sài Gòn, phở Dậu vẫn trung thành với phong vị phở Bắc xuất phát từ Nam Định, tuyệt nhiên không rau giá nhưng lúc nào cũng đông khách.


Ông Uông Văn Bình, năm nay 70 tuổi, người con trai nối nghiệp bán phở bà Dậu từ hơn ba chục năm nay cho biết, mẹ ông mở quán phở ở Sài Gòn từ năm 1958, sau khi di cư từ quê hương Nam Định vào đây.


Nam Định là một trong những nơi có nhiều người có nghề nấu phở. Theo tư liệu của các gia đình hành nghề phở ở Vân Cù, khoảng năm 1925, ông Vạn là người Nam Định đầu tiên trong làng ra Hà Nội mở quán ở phố hàng Hành.


Ông Bình cho biết, cách nấu phở bây giờ vẫn giữ nguyên công thức như xưa của bà Dậu, đó là chỉ dùng xương ống bò để nấu phở.


Khi ông Bình dẫn đi xem xương ở đáy nồi sau khi đã ninh lấy nước xong, quả thật, chỉ có một loại xương ống hầu như không còn thịt bám xung quanh, không thấy có những loại xương khác. Thời gian ninh xương bao lâu cũng như cho gia vị gì ông không thể tiết lộ, vì đó là bí quyết gia truyền. Tuy nhiên, có thể chắc chắn một điều rằng phải có hành củ và gừng ta nướng mới cho ra mùi thơm quyến rũ đến như vậy.


Phở Nam Định theo bà Dậu vào Sài Gòn chỉ biến đổi có một thứ, đó là bánh phở. Bánh phở Nam Định to và hơi dày, tuy nhiên khi vào Sài Gòn, bánh phở được đặt làm mỏng và nhỏ hơn, tất nhiên vẫn rất khác sợi phở Nam. Ông Bình giải thích, bánh phở làm như vậy thì ăn sẽ mềm mượt và dai.


Mặc dù phở Dậu là tiệm phở duy nhất ở Sài Gòn kiên quyết không bán rau giá ăn kèm, không tương đen nhưng vẫn thu hút được nhiều thực khách thành đạt và giới văn nghệ sĩ.


Một khách hàng thân thuộc của phở Dậu trong nhiều năm chia sẻ, phở Dậu có vị thanh hơn các quán phở khác, dành cho những người không có nhu cầu phải ăn nhiều thịt, thích vị ngọt nguyên chất từ xương của phở.


Nếu đến ăn quá sớm thì nước dùng lạt hơn các quán khác. Theo giải thích của ông Bình, khi nấu phở thì phải nêm nước dùng lạt một chút để đến trưa là vừa, nếu không nước sẽ bị quá mặn vì nồi nước dùng luôn phải sôi sùng sục.


Bởi thế, nếu ai thích vị thật đậm đà thì phải thêm nước mắm để trên bàn. Tuy không ăn kèm rau giá nhưng phở Dậu có một chén hành tây thái mỏng cho thực khách. Có người cho cả chén hành tây vào tô phở, có người thì nêm vào đó chút dấm, chút nước mắm, chút tương ớt rồi trộn đều lên, ăn kèm phở rất ngon.


Một điểm nhấn nữa của phở Dậu là chén nước tiết, vị ngọt và độ chín vừa vặn của nó hơn hẳn nhiều tiệm phở cùng bán món này. Có thể kêu một tô tái vè hay tái nạm, chín nạm để thưởng thức cái ngon của nhiều loại thịt bò chín nấu rất khéo.


Miếng vè hấp dẫn bao thế hệ thực khách


Phở Dậu còn được mệnh danh là “phở Nguyễn Cao Kỳ” do ông Nguyễn Cao Kỳ khi còn làm tư lệnh không quân của Việt Nam Cộng Hòa, mỗi lần đi kinh lí đâu xa khỏi Sài Gòn mà bỗng dưng nổi cơn thèm phở, ông ta phóc lên trực thăng tự mình lái về Sài Gòn, ăn một tô phở Dậu rồi lại trở về nơi công cán.


Ông Bình cười về “huyền thoại” này và nói: Có lẽ ai đó vì yêu quán phở mà nói phóng lên vậy thôi, chứ làm gì chỉ có chuyện thèm phở mà phải đáp một chuyến bay. Tuy nhiên, sự thực là khi đương chức ông Kỳ rất thường xuyên ăn phở Dậu, có lẽ bởi tiệm phở nằm ở cư xá 288 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, ngay trên trục đường ra vào sân bay. Sau này, trở về Việt Nam lúc gần đất xa trời, ông cũng hay ghé lại quán ăn phở, âu cũng là một người mê phở đến độ khác thường vậy.


Những quán phở gốc Bắc có mặt ở Sài Gòn ngay sau 1954 tồn tại đến ngày nay không nhiều: phở Cao Vân, phở Dậu, phở Tàu Bay, phở Minh… Mỗi quán đều có thực khách trung thành riêng của mình. Đó là những di sản rất quý giá, góp phần cho tổng thế quyến rũ của ẩm thực Sài Gòn.


Giang Vũ


Phở Dậu Hẻm 288, đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường 8, quận 03


Phở Dậu - Phở Bắc Gia Truyền


    Sáng mới đi ăn thử


    Tới nơi nhìn vô trong thấy đông quá nên ngồi quán nước bên ngoài, vừa ngồi xuống là có 1 tô hành đem ra, mà ở ngoài nhìn trên bàn có cả tương đỏ lẫn tương đen luôn nha, có thêm 1 cái ly inox nhỏ đựng tương đỏ, nếm thấy hơi ngọt ngọt , có 1 chai dấm đỏ nữa. Gọi 1 tô thập cẩm + nước béo. Nhận xét là khá ngon, nước lèo đậm đà nhưng ngọt thanh, không bị ngán.  Ăn phở với cái món hành trộn này hơi lạ miệng nhưng mà ngon. Loáng 1 cái là sạch tô phở lẫn tô hành .


Nằm ở cuối cùng của con hẻm cụt 288 Nam Kỳ Khởi Nghĩa - theo phong thủy thì vị trí này cực xấu (vì nắm cuối hẻm cụt, năng lượng từ ngoài vào dồn cục không phát tán được - vậy mà sáng nào quán cũng tấp nập, nườm nượp người người, xe xe, ăn theo là 2 quán cafe cóc mọc lên để lỡ hôm nào nhà trong hết chỗ ngồi thì khách sẽ tràn qua quán cafe và những căn nhà bên cạnh… Ước tính một ngày quán bán cả ngàn tô phở…


Phở ở đây mang hương vị Bắc, nhưng khác hẳn phở Thìn với bò áp chảo và quá xá là hành xanh.


Phở Dậu đầy thanh cảnh với dùng trong veo… đánh đố vị giác của đầu lưỡi có thể đoán ra là có những gia vị gì ở trong đó, là những miếng thịt bò tái mềm thoáng hồng vừa chín tới, là loáng thoáng vài cọng hành và ngò xắt nhỏ…


Phở bà Dậu cũng như bao nhiêu quán quà vặt miền Bắc khác, nếu bạn không biết “cách ăn” thì có thể bạn đã mất một món ngon trong đời. Vì là phở bắc, nên sẽ không có giá và rau húng thơm, ngò gai… mà thay vào đó là chén hành tây ngâm dấm đường vừa đủ để làm bay mất vị hăng khó chịu của hành, vừa đủ để miếng hành giòn giòn, ngọt ngọt, chua chua… Cách ăn cho đúng là bạn cho vào chén hành tây một ít tương ớt bắc, trộn đều, rồi thong thả cho từng ít một vào tô phở để ăn kèm…. tôi phải mất đến vài lần mới khám phá được cách ăn cho đúng này ở phở Dậu.


Ở phở Dậu, tất cả đều “đúng và đủ”, đầy thanh cảnh theo phong cách người Tràng An thanh lịch , không quá phồn thịnh như phở Hùng, không bùng nổ như bản hòa tấu về hương vị và sắc màu của phở Thìn… Bởi vậy, nếu là người Sài Gòn chính gốc, đã quen với vị phở ngọt ngọt đầy hương vị hoa hồi và quế, với những lát thịt tái chín dầy đầy đặn… thì bạn sẽ rất rất khó khăn để có thể hiểu được và cảm được hương vị và phong cách của phở Dậu – nó cứ nhẹ nhàng, lãng đãng, phiêu phiêu…


Nhưng khi đã hiểu và cảm được rồi thì có lẽ bạn sẽ chìm đắm 1/5 cuộc đời ăn sáng ở trong đó!


PHỞ DẬU


Có lẽ trên đời này ai cũng thích được ăn ngon nhưng để trở thành người sành ăn thì không phải ai cũng có thể. Khi nói đến món phở dân sành ăn thường tấm tắc nghĩ về Hà Nội. Đó mới là cội nguồn của món ăn quốc hồn quốc túy này.


Vậy mà ở Sài Gòn cũng có những tiệm phở lung linh không kém gì đất kinh kì.


Nhớ có lần trên một chuyến đi từ Hong Kong về Sài Gòn bằng tàu bay của Unitid Airlines. Đội bay toàn là dân Mĩ nhưng lại lọt vô một anh người châu Á nhìn bộ dạng không xác định ra là dân nước nào. Mấy vị khách người Sài Gòn ngồi cùng dãy ghế với tôi vô công rồi nghề mới bày trò đố nhau anh chàng người Á đó nước nào. Ai thua thì hẹn cả bọn sáng ngày mai gặp nhau ở quán phở Lệ nào đó. Đến lúc anh tiếp viên đi qua mọi người hỏi thì anh ta nói bằng giọng Sài Gòn: Nếu sáng mai mọi người có đi chung độ phở Lệ thì cho anh ta tham gia với.


Chẳng biết mấy người trong cuộc cá độ kia có giữ được lời hứa giữa lưng chừng trời ấy không nhưng nghe vậy thì tôi biết thêm một thương hiệu nổi danh của phở Sài Gòn. Sau này tìm hiểu mới biết phở Lệ nằm ở góc Nguyễn Trãi thuộc Quận 5, gần bệnh viện Nguyễn Tri Phương. Phở quán này nổi tiếng nhờ có nước lèo ngon, thịt bò mềm, bò viên cũng ngon nữa.


Mới đây tôi được nghệ sĩ violon Trần Mùi chiêu đãi một chầu phở ở một cái quán trong khu cư xá 288 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 3. Đó là phở Dậu. Một quán phở ngon khét tiếng Sài Gòn mà dân sành phở không ai là không biết.


Phở Dậu có từ trước giải phóng. Theo nghệ sĩ Trần Mùi thì quán này ngon tới mức cựu Trung tướng Nguyễn Cao Kì khi còn làm tư lệnh không quân của chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũ, mỗi lần đi kinh lí đâu xa khỏi Sài Gòn nếu bỗng dưng mà nổi cơn thèm phở thì ông ta phóc lên trực thăng tự mình lái về Sài Gòn, ăn một tô phở Dậu rồi lại trở về nơi công cán.


Quán ở sâu trong sân khu chung cư. Không cần biển hiệu mà khách ăn nườm nượp. Anh nào ăn khỏe thì kêu tô lớn, ăn yếu thì kêu tô nhỏ. Hương vị đất Bắc tràn trề nghi ngút bốc lên từ tô phở. Nếu ai biết thêm bí quyết của quán thì kêu thêm chén nước tiết (có người kêu là nước cốt) ngọt lừ nữa thì cái ngon không thể  kể ra hết bằng lời được. Ai ăn mới biết. Ăn hết tô phở húp xong chén nước tiết giống như vừa tiêm vô người liều thuốc tăng lực vậy. Chợt thấy những quán phở 24 sang trọng gần đây rải rác khắp Việt Nam chỉ là cái đinh... gỉ!


Thôi không kể nữa, càng kể càng thèm thêm.


 Đó là đệ nhất phở Sài Gòn đấy!


            Phở từ Nam Định ra Hà Nội và trở thành “văn hóa phở” từ khi nào, chưa ai xác định. Trong tác phẩm Cát bụi chân ai của nhà văn Tô Hoài có đoạn: “Gánh phở ông Tàu Bay xưa đỗ cạnh dốc bên gốc cây thị đầu sân vào sở Văn Tự… có lẽ cũng như chỉ tình cờ một câu bông đùa cái mũ da lưỡi trai hơi dài khác thường của ông hàng so sánh với chiếc mũ phi công mà thành tên phở Tàu Bay, một hàng phở gánh buổi sáng”.


          Trong hồi ký của nhạc sĩ Phạm Duy lại có đoạn: “Tại Hậu Hiền - Thiệu Hoá, có gia đình nghệ sĩ khác, người con trai là Đỗ Thiếu Liệt chơi violon, bố mở quán phở Tàu Bay rất nổi tiếng. Trên vách tường bên ngoài quán phở ghi mấy câu thơ quảng cáo theo lối hài hước:


                     Những ai quá phố Hậu Hiền


                     Hễ có đồng tiền đến phở Tàu Bay


                     Giá tuy đắt đắng đắt cay,


                     Ngon chẳng đâu tày, nức tiếng gần xa.


       Theo tài liệu mà chúng tôi có được thì gánh phở Tàu Bay trong Cát bụi chân ai của Tô Hoài và quán phở Tàu Bay trong hồi ký của Phạm Duy là của hai con người ở hai không gian khác nhau nhưng lại bắt đầu từ một câu chuyện tình người, tình bạn khá ly kỳ và cảm động. Gánh phở Tàu Bay mà Tô Hoài mô tả là của ông Phạm Đăng Nhàn, tức người chủ đích thực của quán phở Tàu Bay trên đường Lý Thái Tổ - Sài Gòn ngày nay, còn quán phở Tàu Bay trong hồi ký của Phạm Duy là quán phở của ông Đỗ Phúc Lâm, thân sinh của nhạc sĩ Việt kiều Đỗ Thiếu Liệt, hiện sinh sống ở Canada. Ông Nhàn xuất hiện với gánh phở ở vườn hoa Hàng Kèn, trước cổng sở hưu bổng Đông Dương từ năm1938. Phở của ông ngon nổi tiếng nhưng khách qua đường không biết ông tên gì, chỉ thấy ông đội chiếc mũ cát két cũ của phi công nên gọi ông là Tàu Bay, và nổi tiếng khắp Hà Nội với biệt danh phở Tàu Bay. Mỗi sáng, khách từ chợ Ngọc Hà, bến xe Kim Mã, thậm chí từ chợ Mơ cũng kéo tới ăn phở Tàu Bay làm ồn ào trước sân công sở, viên chánh sở người Pháp nổi giận bèn ra lệnh đuổi ông. Người chủ sự của sở hưu bổng Đông Dương lúc bấy giờ là ông Đỗ Phúc Lâm, vốn mê ăn phở Tàu Bay nên năn nỉ viên chánh sở cho ông Nhàn được bán. Từ đó, ông Lâm trở thành người ơn của ông Nhàn. Sau tháng Tám năm 1945, ông Lâm mất việc, lại phải nuôi một đàn con, ông Nhàn giúp ông Lâm mở quán phở tại số 20 Nguyễn Trãi, cho lấy thương hiệu Tàu Bay và cho đứa cháu sang hướng dẫn cách làm phở. Nhờ đó mà quán phở Tàu Bay của ông Lâm sớm nổi tiếng, có hôm khách phải ngồi cả ở vỉa hè.


         Năm sau, kháng chiến toàn quốc nổ ra, ông Lâm theo dân tản cư về chợ Chồ, Thiệu Hoá, gần làng Ngò, căn cứ của những văn nghệ sĩ và trí thức nổi tiếng. Từ đó mà phở Tàu Bay của ông Lâm cũng nổi tiếng trên xứ Thanh và đi vào ký ức của nhạc sĩ Phạm Duy như đã kể trên. Riêng ông Nhàn vẫn tiếp tục gánh phở cho đến năm 1954, di cư vào Sài Gòn và mở quán phở Tàu Bay trên đường Lý Thái Tổ. Ông mất năm 1976, phở Tàu Bay trở thành gia sản của bốn người con và gần mười người cháu nội, cháu ngoại giữ gìn và phát triển thương hiệu đến bây giờ.


           Theo đạo diễn Thế Ngữ thì phở chính hiệu gốc Hà Nội có mặt ở Sài Gòn, sau phở Tàu Bay là phở Dậu nằm trong con hẻm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, gần ngã tư Lý Chính Thắng và phở Bắc Hải trên đường Hồng Hà, gần sân bay Tân Sơn Nhất.


            Riêng phở Thìn, một thương hiệu nổi tiếng ở Hà Nội cũng có mặt ở Sài Gòn qua nhiều năm với những chuyện thật giả khác nhau. Cách nay vài năm, chúng ta thấy có vài quán phở Thìn ở Sài Gòn, nhưng theo chị Bùi Thị Thanh Mai, con gái út của ông Bùi Chí Thìn, người sáng lập ra thương hiệu phở Thìn Hà Nội thì chẳng qua đó là sự mạo danh. Chị Mai nói, phở Thìn không đăng ký nhãn hiệu độc quyền nên bị mạo danh ở nhiều nơi, nhưng dường như sự mạo danh ấy không tồn tại được bao lâu vì người ta không thể tạo được cái hương vị như phở Thìn chính hiệu. Theo chị Mai thì phở Thìn xuất hiện ở Hà Nội từ những năm 40. Cha chị, ông Bùi Chí Thìn bắt đầu từ một gánh phở ở chợ Hôm, về sau mua nhà mở quán tại 61 Đinh Tiên Hoàng, bên hồ Hoàn Kiếm.Thời ấy, muốn ăn phở Thìn phải xếp hàng, trả tiền rồi bưng tô phở tự tìm chỗ ngồi ăn, có khi hết bàn ghế phải ra ngồi chồm hổm ngoài vỉa hè. Năm 1978, ông Thìn vào Sài Gòn mở thêm chi nhánh ở 235 Cách Mạng Tháng Tám, tuy đông khách nhưng chỉ tồn tại khoảng chín năm thì giải tán. Lý do, theo chị Mai, ông Thìn có chuyện gia đình, buộc phải trở về Hà Nội. Ông mất năm 2001, để lại chín người con, trong đó năm người con trai đều nối nghiệp ông với năm quán phở mang thương hiệu Phở Thìn Bờ Hồ nổi tiếng ở các phố Đội Cấn, Lê Văn Hưu, Nghi Tàm, Hàng Mắm, Đinh Tiên Hoàng . Năm 2009, chị Bùi Thị Thanh Mai, con gái út của ông Thìn vào Sài Gòn mở quán phở Thìn ở 170 Nguyễn Đình Chiểu, coi như đây là “cuộc Nam tiến lần thứ hai” của phở Thìn.


        Tốt nghiệp cao đẳng Ẩm thực trường Kỹ thuật tổng hợp Hà Nội, Nguyễn Tiến Dũng vào Sài Gòn mở quán phở Hà Nội Nhớ trên đường Trần Nhật Duật. Quán nằm trên con đường yên tĩnh, khách cũng không nhiều, nhưng Dũng bằng lòng với công việc của mình. Cái bảng hiệu Hà Nội Nhớ đã tạo ngay ấn tượng, cảm xúc cho những người Hà Nội ở Sài Gòn, rồi đến hương vị của phở Hà Nội. Dũng kể, có một cụ già người Hà Nội ngay từ lần đầu tiên đến ăn đã bồi hồi thốt lên: “Đúng là phở Hà Nội!”. Từ đó, ông cứ đến thường xuyên, có khi dắt theo người nhà, có khi là bạn bè cùng quê Hà Nội. Rồi một hôm, ông mang đến tặng cho Dũng mấy hộp thiếp quảng cáo Hà Nội Nhớ, ông nói ông đã tặng cho rất nhiều người quen để giới thiệu cho Dũng. Chưa ai thống kê xem Sài Gòn có bao nhiêu quán phở Hà Nội, và trong hàng chục, hàng trăm quán phở mang tên Hà Nội ở Sài Gòn, cũng khó mà xác định đâu là phở Hà Nội thật, đâu là sự mạo danh. Nhưng, cho dù là sự mạo danh chăng nữa thì tự thân cái sự mạo danh ấy cũng đã minh chứng cho sự lừng danh của phở Hà thành.


            Đạo diễn Thế Ngữ là hội viên câu lạc bộ văn hoá ẩm thực của Unesco, thường được mời đi nói chuyện về phở. Là người chính gốc Nam Định, ông từng nghe cha ông và các cụ già ở đây kể lại rằng, những năm đầu thế kỷ 20, người làng Vân Cù, bên kia sông Đò Quan, thuộc huyện Nam Trực xuất hiện tại khu nhà máy dệt Nam Định với những gánh hàng ăn rất lạ để bán cho công nhân: một bên là bếp lửa với nồi nước dùng nấu xương bò, một bên là gióng hàng gồm thịt bò, hành lá, bánh tráng thái nhỏ từng sợi. Những sợi bánh ấy cho vào bát cùng với thịt bò thái mỏng, hành lá cũng thái mịn rồi rắc lên, sau đó châm nước dùng đang sôi vào tô bánh, cho ra một loại thức ăn vừa nhanh, vừa lạ, vừa ngon. Ban đêm, ánh lửa bập bùng từ những gánh hàng trên phố, thấy lạ, người Pháp ngạc nhiên vừa chỉ chỏ, vừa bảo: Au feu! Au feu! Người Việt đặt tên cho những gánh hàng ấy là phơ, rồi dần dà đổi âm thành phở.


Phở Dậu: Địa chỉ: 288/M1, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P.8, Q3 - Quán không bảng hiệu nằm trong cư xá 288 gần cầu Công Lý, nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi. Bạn quẹo vào đi đến cuối hẻm thấy một quán Phở đông nghẹt người (nhất là vào buổi sáng) thì chính là nó.


Một quán phở khác nấu theo kiểu Nam, ít người biết nhưng bản quyền công thức nấu nước lèo được bà chủ quán đòi tới 13 cây vàng. Đó là phở 76 Nguyễn Văn Đậu. Có một người ở ngay con đường này sắp sang Mỹ định cư, đến gặp bà chủ quán xin học nghề, thì được ra giá như thế, trong khi ông ta chỉ có bảy cây. Đành ngậm ngùi...


Tư liệu sưu tầm

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chuyện Đông chuyện Tây và chuyện An Chi chưa kể hết - Tư liệu 17.10.2017
Con chim trong tay ta đây còn sống hay đã chết? - Nguyễn Quang Thiều 16.10.2017
Về hệ thống Trường học sinh Miền Nam ở Miền Bắc - Nhiều tác giả 16.10.2017
Xót thương Đinh Hữu Dư – nhà báo trẻ đầy tâm huyết vừa đi xa - Tư liệu 16.10.2017
Tác phẩm: Nhà nước Xích Quỷ từ huyền thoại tới hiện thực - Trương Sỹ Hùng 13.10.2017
Tác phẩm mới cần đọc ngay: Họ Triệu - Mấy vấn đề lịch sử - Nguyễn Khắc Mai 12.10.2017
Kỷ nhà Triệu & Triệu Vũ Đế trong dòng chảy lịch sử - Vũ Truyết 12.10.2017
Cái “tôi” của người Việt - Từ Thức 12.10.2017
Không thể được! Thưa Tổng thống Pháp! - Nguyễn Huy Toàn 12.10.2017
Hãy tha cho hai chữ “nhân dân”! - Ngô Minh 11.10.2017
xem thêm »