tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21287851
Những bài báo
30.03.2014
Tư liệu
Còn ba ngày nữa là 49 ngày cố nhà văn Nguyễn Quang Sáng


Sáng ngày 01/04/2014, Nhóm Văn Chương Hồn Việt -Nhà văn Triệu Xuân- cùng bạn bè thân thiết sẽ làm Lễ tưởng niệm 49 ngày cố nhà văn Nguyễn Quang Sáng.



Nguyễn Quang Dũng viết về Ba (tiếp theo)


 


Rất nhiều người chia sẻ, lo lắng, động viên tôi và gia đình. Xin chân thành cảm ơn!


Tôi ổn, anh chị em trong nhà ổn và đang tập trung lo cho má! Và lúc này anh chị em chúng tôi rất gần gũi và mạnh mẽ hơn trước nhiều.


Như tôi đã kể khi Ba tôi còn khoẻ, ông hay nói về cái chết, hay mỗi lần có bạn bè mất thì ông cũng hay nói mai mốt Ba chết thì như vầy, như kia, hay cha con cũng hay bàn về cái chết, nhà tôi không kiêng kỵ điều gì, nên nói về cái chết cũng như 1 quy luật bình thường mà ai cũng phải trải qua.


Tôi nhớ, có 1 thời gian thỉnh thoảng tối tối ông hay kêu tôi hầu rượu (lúc tôi còn ở nhà thường xuyên).


 Ông nói rằng: "Ba thấy ba vô duyên quá, mấy bạn nhậu ba chết gần hết rồi, tao cứ sống hoài cũng hơi kỳ, hồi đó ế hay bận gọi chú Từ Huy là có ngay, bây giờ chú Từ Huy cũng mất".


Ba tôi là người đối diện với nhiều sự mất mát bạn bè. Ông đã nhậu nhiều thế hệ.


Ba tôi cũng hay nói: "Má mày nhiều bịnh vậy, chứ không chừng tao chết trước má mày". Ba nói đúng thật.


Từ khi tôi rất nhỏ đã đối diện với sự nguy hiểm về sức khoẻ của má tôi. Má tôi đi cấp cứu hoài. Ba thì khoẻ chẳng có bịnh gì, nhưng hồi xưa bao cấp khó khăn trong giấy tờ thì Ba khai đủ thứ bịnh, để lấy thuốc cho má, vì chế độ của ba cao còn má thì chế độ về hưu mất sức từ hồi 1975.


Khoảng 1 năm trở lại đây sức khoẻ của Ba bắt đầu yếu. Nhưng yếu so với Ba trước đây, chứ so với tuổi thì vẫn khoẻ. Khoảng 6 tháng gần đây Ba yếu thấy rõ, đi chậm, sau khi uống phải có người người đỡ, lười nói hơn.


Đối diện với Ba, các anh chị em trong nhà đều có cảm nhận là "rồi ngày đó sẽ đến". Nhưng không ngờ nhanh như vậy. Khoảng 6 tháng đó, mình thấy Ba ít nói, ít sai bảo gì, có vẻ âm thầm hơn, cũng chẳng than thở gì, cũng chẳng dặn dò gì. Những lúc mình về nhà hỏi Ba "Ba có vẻ yếu nhiều ha", Ba chỉ nói: "Ờ, thì đến tuổi phải vậy".


Gần đây đi khám bác sỹ thì cũng không có bệnh, chỉ thiếu chất và thiếu máu. Cả nhà động viên Ba ăn nhiều hơn, Ba cũng ăn nhiều hơn, ăn đồ bổ, uống sữa (điều nay là chưa từng thấy trước đây). Và 1 tuần trước khi mất mình về thường xuyên, Ba có xu hướng khoẻ hơn.


Ngày trước khi Ba mất mình về cầm chai rượu đưa Ba. Chai đó Ba chưa kịp uống, mình đã để vào quan tài.


Có lẽ Ba sẽ cầm chai đó khoe với chú Sơn, chú Phúc, chú Từ Huy "chai này của thằng Dũng cho đó nha". Ba mình hay tự hào và khoe mình với bạn bè khi không có mặt lắm. Vì thường đem rượu ngon về tặng Ba là thế nào cũng nghe bạn bè ba gọi nói "mới uống chai rượu của em" vì mình có nhiều bạn là bạn nhậu của Ba. Câu mình hay nghe nhất khi gặp ai đó là "hôm bữa mới nhậu với ba cháu/em/anh). Trong đó có nhiều cô đẹp sao không thấy nhậu với mình mà toàn đi nhậu với ba mình. Thiệt ra ba tôi tự hào về tôi nhiều hơn những gì tôi có.


Và bây giờ mình sẽ kể về cảm giác của hôm đó. Đây là mình kể với sự nhìn lại và chia sẽ cảm xúc lúc đó. Hiện tại mình ổn, mong mọi người hiểu, vì mỗi lần đăng stt về Ba mọi người lại sợ mình buồn, sợ cho sức khoẻ của mình. Nên thật sự mấy hôm nay cũng định viết nhưng cũng hơi ngại, vì thấy mọi người lo lắng quá.


Nhưng mình nghĩ là nên viết.


Hôm đó mình có việc lên phim trường BHD, sẵn hẹn bạn bè bóng bàn lên chơi và nhậu, sẵn tiện định hỏi 1 người bạn chuyện ngâm rượu các loại bổ dưỡng, định hỏi sang nhượng ít cho Ba.


Trong lúc chờ mọi người đến thì mình nghe điện từ anh rể: "Ba có chuyện rồi".


Mình lúc đó không muốn nghe nữa. Cúp máy, lên xe chạy về nhà. Mình nghĩ trong đời mình chưa bao giờ mình vội vã, nhưng lần này thì khác, cảm giác con đường thật dài, nghẹt thở. Muốn hối anh lái xe chạy nhanh lên, nhưng lý trí của mình hiểu có chạy nhanh thêm chút nữa cũng không giải quyết được gì, và mình chưa bao giờ hối lái xe cả. Nhưng cuối cùng mình cũng nói với anh lái xe "anh có thể chạy nhanh hơn 1 xíu". Lúc đó mình hiểu là Ba đã mất. Mình cảm giác như mình đã không thở được trong suốt con đường đi.


 


Lúc về đến nhà mình yên lặng. Tất cả những gì Ba nói về cái chết trước đây gần như vang lên trong đầu mình. Và mình hiểu ngày đó đã đến.


Mình cũng chẳng muốn hỏi vì sao? Vì mình biết điều đó đã thật sự đến.


Và mình đăng stt thông báo FB để thông báo cho mọi người, đó là cách tốt nhất. Và lúc đó nội dung đăng stt như mình nhớ về những gì Ba quan niệm và nghĩ về cái chết.


Sau đó điện thoại liên tục, mình đã cố thông báo cho mọi người rõ ràng và cố không truyền cho người nghe sự bi thương.


Ngay lập tức có rất nhiều bạn bè Ba và gia đình có mặt. Chính những cảm xúc và tình cảm của họ lại làm mình khó kềm được cảm xúc.


 


Nguồn: FB của Nguyễn Quang Dũng


 


Nhà văn Nguyễn Quang Sáng tiết lộ chuyện tình bí mật


Bài này trên in Tiền Phong tháng 6-2010.


Cuộc tình trắc trở với nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã mang lại cho bà C. một cô con gái. Bà âm thầm sinh con, đặt tên là Mai Phương mà mãi đến sau này ông mới biết.


 


 Sinh ngày 18 -1-1978, Dũng “khùng” - con trai nhà văn Nguyễn Quang Sáng còn có người em sinh cùng ngày. Cho đến nay, không nhiều người biết bí mật này, kể cả những người thân thiết với gia đình nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Dũng sinh buổi sáng và người em mãi tới chiều mới sinh. Điều đặc biệt nữa là người em này không cùng... mẹ với Dũng khùng! Đó là ai?


 


 Theo lời kể của nhà văn Nguyễn Quang Sáng, buổi sáng ông đưa vợ vào viện sinh Dũng, chiều về ông làm khai sinh cho đứa con thứ hai. “Đứa con” này hết sức đặc biệt bởi đó chính là kịch bản bộ phim nổi tiếng Cánh đồng hoang. Nhà văn Nguyễn Quang Sáng coi đây cũng là một người con khác của ông, một người con tinh thần mà ông có ý tưởng thai nghén từ lâu.


 


Nhà văn Nguyễn Quang Sáng cho biết: Ý tưởng viết Cánh đồng hoang có trong ông từ những năm 1960, nhưng khi đó ông biết bối cảnh phim phải có cảnh đồng bằng Nam bộ nhưng giữa lúc chiến tranh loạn lạc, Nam - Bắc còn bị chia cắt, đạo diễn biết dựng phim, quay phim ở đâu?


 


Vậy là ông “ém” kịch bản lại. Cho đến đúng ngày đưa vợ vào bệnh viện sinh Dũng, ông về nhà ngồi bắt tay viết Cánh đồng hoang. Đến giờ ông cũng không thể lý giải làm sao kịch bản ấy được viết đúng ngày ấy, tháng ấy. Có lẽ như là một sự thôi thúc định mệnh. Kịch bản được hoàn thành trong vòng 7 ngày. Khi ấy ông không hề nghĩ rằng Cánh đồng hoang sẽ là bộ phim xuất sắc, tiêu biểu cho nền điện ảnh cách mạng Việt Nam.


 


Chỉ biết rằng cùng lúc ông có hai người con. Một cậu con trai Nguyễn Quang Dũng bằng xương bằng thịt. Một đứa con điện ảnh mà ông tâm huyết. Có người nói đó là sự sắp đặt có tính định mệnh. Bởi vì sau này điện ảnh chính là sự lựa chọn của Nguyễn Quang Dũng và anh đã thực sự toả sáng ở lĩnh vực này.


 


Kể về Dũng “khùng”, nhà văn Nguyễn Quang Sáng dành cho anh những lời thật trìu mến: “Thằng đó nó hay lắm”.


Dũng “đeo bám” ông từ những ngày còn nhỏ. Cha đâu con đó. Những cuộc gặp gỡ bạn bè, những chuyến đi. Hầu như lúc nào Dũng cũng sát cánh bên cha. Dũng với cha không chỉ là một người con, mà còn là một người bạn.


Phim đầu tay của Dũng có nhan đề Con gà trống cũng là phim cha con cùng hợp tác. Cha viết kịch bản, con làm đạo diễn. Và ngay từ bộ phim đầu tay này, cá tính, tài năng của Dũng đã được thể hiện.


Sau này, khi đã thực sự dấn thân vào điện ảnh, Dũng tự tạo ra dòng phim giả tưởng của riêng mình. Có thể kể ra những tên phim gây sốt trong giới trẻ những năm qua của anh: Nụ hôn thần chết, Những nụ hôn rực rỡ, Giải cứu thần chết... Không khó lý giải vì sao Nguyễn Quang Dũng trở thành đạo diễn thuộc loại “đắt sô” hiện nay.


Khi được hỏi về cậu con trai “làm phim không giống ai”, nhà văn Nguyễn Quang Sáng cười tự hào: “Phải vậy chớ! Dũng là Dũng, Sáng là Sáng”.


Cái tính “không giống ai” của Dũng khùng hẳn ít nhiều ảnh hưởng từ cá tính của người cha. Ông không bao giờ dạy con phải làm cái này, phải làm cái kia. Ngày còn đi học, khi bị cô giáo nhiều lần phàn nàn về chuyện con nhà văn mà lại học kém văn, ông không hề thấy buồn hay tức giận.


Khi nghe cô giáo than nhiều quá, ông nổi quạu với ý rằng: phải chăng cách đánh giá của nhà trường bị trật, nhất là với môn văn? Nếu cô giáo chỉ muốn học trò làm theo ý cô thì đâu phải là phương pháp sư phạm đúng?


Ông luôn khuyến khích con làm những thứ mà mình thích. Tự do phát triển những năng khiếu của mình. Thấy con thích âm nhạc, dù tiền bạc không dư dả, ông cũng cho mời cô giáo tới nhà dạy con học piano và organ. 16 tuổi Dũng đã có album nhạc đầu tay, phổ thơ Văn Cao.


Ngày còn học lớp chín nghe con bảo “Con chỉ thích làm điện ảnh để được đi đây đi đó, ông gật đầu cái rụp “Mai mốt ba viết kịch bản, con làm đạo diễn”. Không ngờ câu chuyện của những năm niên thiếu đó sau này trở thành hiện thực.


“Chính nhờ cha mà tôi không ngại nói bất cứ điều gì mình nghĩ, dù nó có trái chiều, có gây sốc” - Dũng “khùng” thú nhận.


 


Và cô con gái riêng có tên Mai Phương


Kể về Dũng khùng và người em song sinh có tên Cánh đồng hoang(!), nhà văn Nguyễn Quang Sáng bật mí mình còn có một con gái riêng, bằng xương bằng thịt chứ không phải là kịch bản nào khác, tên là Mai Phương. Mai Phương là kết quả của một câu chuyện tình nhiều trắc trở của ông với một nữ diễn viên.


Nhắc đến chuyện xưa của mình, giọng ông chùng hẳn xuống. Trước khi đi B, nhà văn Nguyễn Quang Sáng gặp một diễn viên điện ảnh sắc nước hương trời tên là C. Hai người phải lòng nhau từ cái nhìn đầu tiên. Cô gái bất chấp dư luận, theo ông về ở số 2 Cổ Tân, Hà Nội.


Trong thời gian chung sống với nhau, cô gái nhiều lần tỏ ra bứt rứt vì điều gì đó. Khi được gặng hỏi, C. thổ lộ là trước đây mình đã lỡ hứa hôn với một đạo diễn nên thật sự băn khoăn không biết phải giải quyết quan hệ tay ba này theo cách nào.


Nghe vậy, nhà văn Nguyễn Quang Sáng không hề giận, chỉ khuyên: “Đã hứa hôn với người ta rồi thì về với người ta đi”. Dù còn nhiều quyến luyến, nữ diễn viên C cũng nghe theo lời khuyên của ông. Trước khi cô gái về nhà chồng, ông còn dẫn lên phố Hàng Đào mua tặng cô một bộ áo dài. Sau đó C. vào Nam, chỉ còn mình ông ở lại Hà Nội.


Hai năm sau, nhà văn Nguyễn Quang Sáng cũng vào Nam. Ông gặp lại C. Hai người nhìn nhau mừng mừng tủi tủi. Tình cảm xưa ngỡ đã nằm yên, giờ trào lên như sóng dậy.


Nhớ lại ngày ấy, nhà văn Nguyễn Quang Sáng bồi hồi: Cô gái nói một câu mà tôi còn nhớ mãi “Chiến tranh lạ lùng lắm, anh đi anh có thể chết, em ở đây em cũng có thể chết”.


Hai trái tim cô đơn đã dành cho nhau những giờ phút yêu thương cháy bỏng.


Cuộc tình trắc trở với nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã mang lại cho bà C. một cô con gái. Bà âm thầm sinh con, đặt tên là Mai Phương mà mãi đến sau này ông mới biết. Một thời gian sau, bà cũng chia tay với người chồng đạo diễn và sống cùng với con gái.


“Mai Phương giống tôi y chang” - nhà văn Nguyễn Quang Sáng khoe.


Thực ra chuyện tình giữa nhà văn Nguyễn Quang Sáng và diễn viên C., người chồng biết hết, nhưng chưa bao giờ ông trách mắng điều gì với bà về mối tình trắc trở ấy. Chỉ có điều sau một thời gian chung sống, hai người chia tay nhau.


Có thể bởi ông biết vợ mình vẫn còn nặng lòng với người khác nên chia tay nhau là cách để giữ lại những tình cảm tốt đẹp nhất của nhau. Chỉ có điều khi C. chia tay đạo diễn thì nhà văn Nguyễn Quang Sáng cũng đã yên bề gia thất nên họ không thể đến được với nhau.


Bà xã của nhà văn Nguyễn Quang Sáng là một người cùng quê, kém ông năm tuổi. Hai người lấy nhau khi ông đã bước vào tuổi 40. Bà là mẫu người phụ nữ chịu thương chịu khó, bao dung, nhân hậu, hy sinh hết lòng cho chồng cho con.


Nhiều năm sau, bà C. có đến thăm vợ chồng ông. Dù lờ mờ đoán được chuyện cũ của hai người, nhưng vợ ông vẫn cư xử hòa nhã, thân thiết với bà C. Hai người phụ nữ có lần còn dắt nhau về An Giang - quê của ông.


 


Nhà văn Nguyễn Quang Sáng cho biết, con gái Mai Phương của ông hiện cũng làm trong ngành điện ảnh. Chuyện con gái riêng của ông, sau này các con đều biết. Họ cũng cư xử với nhau rất hoà nhã. Cả Dũng và anh trai Dũng đều gọi Mai Phương là chị. Ba chị em rất vui vẻ và thân ái.


Ở tuổi 80, nhà văn Nguyễn Quang Sáng vừa hoàn thành xong kịch bản thứ 14 của mình có nhan đề Chim bay về núi. Đạo diễn Trịnh Lê Văn sẽ thực hiện bộ phim này. Trong gia đình bé nhỏ của ông, những câu chuyện về điện ảnh hình như chưa bao giờ dừng lại...


 


Điệp Anh


tienphong.vn


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Văn hóa Ẩm thực: Phở Việt, niềm tự hào của người sành ăn…/ Ngày của Phở - Trịnh Quang Dũng 13.12.2017
Văn hóa ẩm thực: Phở - món đồ ăn bằng bánh thái nhỏ nấu với thịt bò - Trịnh Quang Dũng 11.12.2017
Văn hóa Ẩm thực: Phở Việt - Kỳ 3: Phở "hành " phương Nam - Trịnh Quang Dũng 10.12.2017
Boris Pasternak Giải Nobel về văn học năm 1958 - Thân Trọng Sơn 09.12.2017
Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân - Tư liệu sưu tầm 02.12.2017
Pilates là gì? Lịch sử môn thể thao thời thượng Pilates - Triệu Thiên Hương 01.12.2017
Vĩnh biệt nhà văn Nguyễn Gia Nùng - Triệu Xuân 27.11.2017
Kỳ vọng cường quốc của Trung Quốc chỉ là 'lâu đài trên cát'? - Tư liệu 25.11.2017
Goncourt 2017 thuộc về nhà văn kiêm đạo diễn Eric Vuillard - Tư liệu 25.11.2017
Nhà văn Nguyễn Thị Anh Thư - Người luôn ẩn mình sau những trang văn - Đỗ Ngọc Yên 24.11.2017
xem thêm »